Vạn vật không lên tiên - Chương 51: Lời Thì Thầm Của Bản Chất
Mặt trời đã lên cao, rải những tia nắng vàng úa xuống tàn tích của Phố Chợ Sáng, nơi từng là trái tim sôi động của Vô Tính Thành. Nơi đây, chỉ vài canh giờ trước còn vang vọng tiếng cười nói, tiếng rao hàng, tiếng gà kêu và mùi bánh nướng thơm lừng, giờ chỉ còn là một cảnh tượng tan hoang đến nao lòng. Những gian hàng gỗ đơn sơ đã sụp đổ, những mái che bằng vải bạt rách nát bay phần phật trong gió sớm, lộ ra những mảng tường cháy đen và những cột nhà đã hóa tro tàn. Đường phố lát đá cuội lổn nhổn gạch vỡ, đồ đạc gia đình vương vãi, gợi lên hình ảnh một cuộc tháo chạy hoảng loạn và sự hủy diệt tàn bạo. Mùi khói cháy vẫn còn vương vấn trong không khí, quyện lẫn với mùi đất ẩm và một chút tanh nồng của máu, tạo nên một bản giao hưởng ảm đạm của sự mất mát.
Người dân Vô Tính Thành, với những khuôn mặt hằn lên sự mệt mỏi và đau khổ, đang lặng lẽ dọn dẹp. Họ di chuyển chậm rãi, nhặt nhạnh từng mảnh vỡ, cố gắng phục hồi chút ít trật tự cho khung cảnh hỗn độn. Tiếng rì rầm của những lời an ủi yếu ớt, tiếng nức nở được kìm nén, thỉnh thoảng vang lên trong cái không gian nặng trĩu. Tần Mặc, Hạ Nguyệt và Lão Khang bước vào giữa những tàn tích ấy. Tần Mặc cảm nhận rõ ràng "ý chí tồn tại" của vạn vật nơi đây đang run rẩy, tan vỡ, hoặc chìm sâu trong tuyệt vọng. Hắn nghe thấy tiếng than vãn của từng viên gạch vỡ, tiếng rên xiết của từng thanh gỗ cháy dở, tiếng kêu cứu thảm thiết của những vật dụng gia đình bị biến dạng. Chúng không chỉ đau đớn vì bị hủy hoại thân xác, mà còn vì bản chất của chúng bị bóp méo, bị cưỡng ép trở thành thứ vô nghĩa.
Hạ Nguyệt, đôi mắt trong veo giờ đây phủ một màn sương mỏng, môi nàng run rẩy khi nhìn quanh. Chiếc váy xanh ngọc nhẹ nhàng của nàng dường như cũng nhuốm màu ảm đạm của khung cảnh. Nàng khẽ siết chặt tay Tần Mặc, giọng nói nghẹn ngào, như sợ rằng nếu nói lớn hơn, nỗi đau sẽ vỡ òa. "Tần Mặc, nhìn xem... họ đã làm gì với nơi này."
Lão Khang, với mái tóc và chòm râu bạc phơ, khuôn mặt hiền từ giờ đây trầm tĩnh đến lạ. Ông thở dài một tiếng nặng nề, ánh mắt xa xăm lướt qua những đống đổ nát, như đang nhìn thấy một điều gì đó vượt xa khỏi tầm mắt của người thường. "Sự bình yên bị phá vỡ, nhưng ý chí sống thì không." Lời ông nói nhỏ nhẹ, nhưng lại ẩn chứa một sức nặng triết lý, một niềm tin sắt đá đã được tôi luyện qua bao năm tháng.
Tần Mặc không đáp lời. Hắn chỉ hít một hơi thật sâu, cố gắng nuốt xuống vị đắng chát trong cổ họng. Hắn nhắm mắt lại, đôi tai dị thường của hắn thu nhận trọn vẹn những âm thanh vô hình, những tiếng kêu cứu thảm thiết mà chỉ mình hắn mới có thể nghe thấy. "Không... ta sẽ không để bất kỳ ý chí nào phải tan vỡ vô cớ nữa." Một ý nghĩ sắc lạnh lóe lên trong tâm trí hắn. Nỗi đau và sự tức giận từ đêm qua đã không còn là gánh nặng vô vọng, mà đã biến thành một quyết tâm kiên cố, một ngọn lửa cháy âm ỉ nhưng đầy sức mạnh.
Hắn mở mắt, ánh nhìn sắc bén lướt qua những tàn tích. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn dừng lại trước một thân gỗ lớn, vốn là cột trụ chính của một ngôi nhà, giờ đã cháy xém gần như hoàn toàn, đổ sập xuống đất. Đó là Mộc Linh, một thân cây cổ thụ đã được đẽo gọt thành cột nhà, mang theo mình một "ý chí tồn tại" vững chãi và kiên cường. Giờ đây, từ thân gỗ ấy, hắn nghe thấy một tiếng rên rỉ yếu ớt, một sự hoảng loạn tột cùng khi bản chất của nó bị phá hủy, bị biến thành tro tàn và sự vô nghĩa.
Tần Mặc nhẹ nhàng tiến lại gần, gạt bỏ những mảnh gạch vụn và xà bần. Hắn quỳ xuống bên cạnh thân gỗ, đặt bàn tay phải lên bề mặt sần sùi, cháy xém của nó. Làn da hắn cảm nhận được sự khô khốc, cái lạnh lẽo của vật chất đã chết, nhưng sâu thẳm bên trong, hắn vẫn cảm nhận được nhịp đập yếu ớt của "ý chí tồn tại" đang dần lụi tàn. Hắn nhắm mắt, tập trung toàn bộ tâm trí, lắng nghe tiếng "kêu cứu" cuối cùng của Mộc Linh. Đó không phải là âm thanh vật lý, mà là một sự rung động của tinh thần, của bản chất. Mộc Linh muốn được là cây, muốn vươn mình đón nắng, muốn vững chãi trong mưa gió, nhưng giờ đây, nó chỉ là một khối gỗ vô tri, bị tước đoạt đi tất cả. Nỗi đau của nó không chỉ là sự biến mất, mà là sự bị cưỡng ép biến mất, bị ép buộc từ bỏ bản chất của chính mình.
Hạ Nguyệt và Lão Khang đứng cách đó không xa, quan sát Tần Mặc với vẻ lo lắng và tò mò. Họ không hiểu hắn đang làm gì, nhưng có thể cảm nhận được một sự tập trung mãnh liệt tỏa ra từ hắn. Một luồng khí tức trầm tĩnh, nhưng đồng thời lại ẩn chứa một năng lượng kỳ lạ, đang lan tỏa nhẹ nhàng khắp khu vực xung quanh Tần Mặc. Người dân xung quanh, dù mệt mỏi, cũng vô thức chậm lại, ánh mắt dõi theo bóng dáng gầy gò của hắn. Có điều gì đó trong hành động của Tần Mặc, một sự tôn kính lạ thường dành cho những vật vô tri, khiến họ không thể rời mắt.
Nắng dần lên cao, phủ một màu vàng nhạt lên những tàn tích đổ nát, như một lời nhắc nhở về sự tàn phá không thể phục hồi. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, đối với Tần Mặc, thời gian dường như ngưng đọng. Hắn chìm sâu vào thế giới của "ý chí tồn tại", nơi những tiếng kêu cứu thảm thiết của Mộc Linh đang dần trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự hoảng loạn của nó, nhưng cũng nhận ra một tia sáng yếu ớt của sự kiên cường, của bản năng tự vệ sâu thẳm. Hắn biết, đây là lúc hắn phải hành động, không phải bằng vũ lực, mà bằng sự thấu hiểu và lòng đồng cảm.
***
Tần Mặc hít sâu, rồi từ từ thở ra, hòa lẫn hơi thở của mình vào không khí, vào "ý chí tồn tại" của Mộc Linh. Hắn không còn chỉ lắng nghe, mà bắt đầu chủ động "nói chuyện" với nó, không bằng lời nói hữu hình, mà bằng những rung động tinh thần, bằng sự thấu hiểu sâu sắc nhất về bản chất của nó.
"Ngươi là cây," Tần Mặc thì thầm, giọng hắn nhẹ như làn gió, nhưng lại mang một sức nặng của sự kiên định, lan tỏa sâu vào từng thớ gỗ cháy xém. "Ngươi vươn mình đón nắng, vững chãi trong mưa gió. Rễ của ngươi bám sâu vào lòng đất, thân của ngươi vươn cao lên trời. Ngươi mang trong mình sự sống, sự kiên cường và bình yên. Ngươi không cần hóa rồng, không cần hóa tiên. Ngươi không cần trở thành một pháp khí uy dũng, hay một binh khí sắc bén. Ngươi chỉ cần là cây. Hãy nhớ lấy bản chất của ngươi, và từ chối mọi sự cưỡng ép, mọi sự biến đổi không phải do ngươi mong muốn."
Hắn truyền đi sự thấu hiểu, sự đồng cảm và một lời nhắc nhở về bản chất nguyên thủy của Mộc Linh, về quyền được là chính nó mà không cần phải "thăng tiên", không cần phải trở thành bất cứ thứ gì khác ngoài chính mình. Dưới bàn tay hắn, luồng năng lượng vô hình của sự thấu hiểu và tôn trọng lan tỏa, bao bọc lấy Mộc Linh. Tiếng rên rỉ yếu ớt của "ý chí tồn tại" dần dịu xuống, sự hoảng loạn rút đi, thay vào đó là một sự tĩnh lặng, một sự kiên định thầm kín. Thân gỗ cháy xém, dù vẫn là tàn tích, nhưng dường như không còn tỏa ra khí tức tuyệt vọng nữa. Thay vào đó, một sự bình yên lạ thường bắt đầu lan tỏa từ nó.
Hạ Nguyệt và Lão Khang lặng lẽ quan sát, đôi mắt không rời khỏi Tần Mặc. Lão Khang vuốt chòm râu bạc phơ, ánh mắt đầy suy tư. "Hắn... hắn đang làm gì vậy?" Ông thì thầm, giọng nói trầm thấp.
Hạ Nguyệt lắc đầu nhẹ, mái tóc đen dài khẽ đung đưa. "Em không biết, nhưng... em cảm thấy một sự bình yên lạ thường từ nơi đó." Nàng chỉ tay về phía Tần Mặc, nơi một quầng sáng mờ ảo, không phải ánh sáng vật lý mà là một sự tĩnh lặng lan tỏa, bao trùm lấy hắn và thân gỗ.
Tần Mặc không dừng lại. Hắn đứng dậy, đôi mắt quét một vòng qua khu dân cư đổ nát. Hắn thấy những mảnh gạch vỡ vụn, những phiến đá bị nứt toác, những vật dụng gia đình bị biến dạng. Hắn nghe thấy những "ý chí tồn tại" của chúng đang kêu thét trong đau đớn, trong sự hoang mang. Đó là Thạch Linh, những tảng đá, những viên gạch, những đồ vật vô tri khác, bị cưỡng ép tan vỡ, bị mất đi bản chất vững chãi của mình.
Hắn bắt đầu di chuyển giữa các mảnh vỡ, đặt tay lên từng phiến đá, từng thanh gỗ, từng mảnh gốm vỡ. Mỗi nơi hắn chạm đến, một luồng năng lượng thấu hiểu và đồng cảm lại lan tỏa. "Ngươi là đá, kiên cố và bền bỉ. Ngươi là gạch, vững chắc và che chở. Ngươi là gốm, tinh xảo và hữu dụng. Bản chất của ngươi là sự kiên cố, sự bền vững, sự hữu dụng. Ngươi không cần phải biến thành một viên ngọc thăng hoa, hay một vũ khí tuyệt thế. Hãy giữ lấy sự kiên định của mình, dù thân xác có tan vỡ, ý chí của ngươi vẫn phải vẹn nguyên, kiên cường từ chối mọi sự cưỡng ép."
Dưới sự "nói chuyện" của Tần Mặc, những tiếng kêu cứu thảm thiết của "ý chí tồn tại" dần dịu xuống. Sự hoảng loạn, sự tan vỡ rút đi, thay vào đó là một sự tĩnh lặng lạ thường, một sự kiên định thầm lặng. Những phiến đá vỡ, những thanh gỗ cháy dở, dù vẫn là tàn tích, nhưng không còn mang theo khí tức tuyệt vọng. Chúng đã tìm lại được bản chất của mình, đã "mềm hóa" ý chí, chống lại sự cưỡng ép, tìm lại sự kiên định ngay cả trong sự đổ nát. Khu dân cư tan hoang, vẫn ngập trong khói bụi và đổ nát, nhưng lại toát lên một vẻ bình yên đến kỳ lạ, một sự tĩnh lặng của những vật chất đã tìm lại được chính mình.
Xa xa trên một ngọn đồi thoai thoải, Bạch Lăng, kẻ đã dẫn đầu cuộc tấn công tàn bạo đêm qua, đang ẩn mình cùng vài tên tay sai. Hắn được lệnh do thám, kiểm tra lại mức độ tàn phá và tinh thần của Vô Tính Thành. Hắn nhíu mày, khuôn mặt gian xảo hiện lên vẻ khó hiểu. "Lạ thật," hắn lầm bầm. "Nơi đó... lẽ ra phải là một biển hỗn loạn và tuyệt vọng. Sao lại có một luồng khí tức bình yên đến vậy?"
Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng vô hình, không phải linh lực, không phải sát khí, mà là một thứ gì đó tinh tế và khó nắm bắt hơn nhiều, đang lan tỏa từ Vô Tính Thành. Nó không mạnh mẽ, không hùng tráng, nhưng lại có một sức mạnh xoa dịu, một sự kiên định khó tả. Bạch Lăng rùng mình nhẹ. Hắn từng chứng kiến sự tàn phá, sự hủy diệt, nhưng chưa bao giờ chứng kiến một sự "phục hồi" tinh thần kỳ lạ đến vậy từ những vật vô tri. Hắn có chút bất an, cảm thấy một mối nguy hiểm tiềm ẩn, một thứ gì đó nằm ngoài tầm hiểu biết của hắn và của cả Trần Trưởng Lão. Hắn biết, mình phải báo cáo điều này.
***
Chiều tà buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía tây, hắt những vệt nắng cuối cùng lên những đỉnh núi đá sừng sững bao quanh Vô Tính Thành. Trong trại tu sĩ, không khí căng thẳng bao trùm. Những tiếng tranh cãi, tiếng hô hào ra lệnh vẫn còn vang vọng, nhưng xen lẫn vào đó là sự mệt mỏi và những ánh mắt nghi ngờ. Bạch Lăng trở về trại, vẻ mặt đầy khó hiểu và một chút sợ hãi vẫn còn vương vấn. Hắn vội vã tìm đến lều của Trần Trưởng Lão, vị trưởng lão uy nghi của một đại tông môn.
Bên trong lều, Trần Trưởng Lão đang ngồi tĩnh tọa, dáng vẻ uy nghi, mái tóc và chòm râu bạc phơ tản mát trên đạo bào lụa. Ánh mắt sắc sảo của hắn khẽ mở ra khi Bạch Lăng bước vào, toát lên vẻ quyền lực và sự mệt mỏi sau một ngày đầy biến động.
"Bẩm Trưởng Lão," Bạch Lăng cúi đầu cung kính, giọng hắn có phần run rẩy. "Thuộc hạ vừa trở về từ Vô Tính Thành. Có một chuyện... rất kỳ lạ."
Trần Trưởng Lão nhíu mày, ánh mắt sắc bén như chim ưng nhìn thẳng vào Bạch Lăng. "Kỳ lạ? Ngươi nói rõ hơn. Chẳng lẽ những tên Vô Tính Thành đó lại có chiêu trò gì mới?"
Bạch Lăng nuốt nước bọt, cố gắng trấn tĩnh. "Bẩm Trưởng Lão, thuộc hạ cảm thấy một luồng khí tức kỳ lạ từ Vô Tính Thành. Nơi chúng ta vừa tàn phá... nó không còn vẻ hỗn loạn như trước, mà thay vào đó là một sự bình yên đáng sợ."
Trần Trưởng Lão nhướng mày. "Bình yên đáng sợ? Ngươi nói rõ hơn." Hắn đã quá quen với sự tuyệt vọng và hỗn loạn của những nơi bị tu sĩ tấn công. "Bình yên" trong trường hợp này là một điều bất thường đến mức khó tin.
"Dạ, bẩm Trưởng Lão," Bạch Lăng đáp lời, cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ. "Dường như có thứ gì đó đang... xoa dịu những vật thể bị phá hủy, khiến chúng từ chối sự biến đổi mà chúng ta đã gieo rắc. Một loại kháng cự tinh thần, không phải vật lý. Những thanh gỗ cháy, những phiến đá vỡ... chúng vẫn là tàn tích, nhưng lại không còn tiếng kêu cứu, không còn sự hoảng loạn. Chúng... chúng như tìm lại được sự tĩnh lặng của bản chất, như thể chúng được phép là chính mình, dù trong sự đổ nát."
Trần Trưởng Lão im lặng, ánh mắt trở nên sâu thẳm. Hắn đã nghi ngờ Vô Tính Thành có một bí mật sâu xa, một cơ chế tự vệ mà hắn chưa từng thấy. Khả năng "tước đoạt" linh tính của binh khí tu sĩ đã là một điều khó tin, giờ đây, lại xuất hiện khả năng "xoa dịu" và "kiên định hóa" ý chí của vật thể bị hủy hoại. Điều này vượt xa mọi hiểu biết của hắn về tu hành và "vật tính".
"Vô Tính Thành..." Trần Trưởng Lão lẩm bẩm, giọng hắn trầm khàn, như thể đang suy ngẫm một vấn đề triết lý cực kỳ phức tạp. "Không chỉ đơn thuần là một phế địa. Nó là một thực thể sống, một cơ chế tự vệ mà ta chưa từng thấy. Tần Mặc... hay là thứ gì đó khác?" Hắn nghi ngờ, không phải chỉ Tần Mặc có thể làm được điều này, mà có lẽ cả Vô Tính Thành, với triết lý sống độc đáo của nó, đã tạo ra một lực lượng kháng cự tinh thần mà tu sĩ chưa từng gặp.
Hắn nhớ lại những lời cảnh báo trong các cổ tịch bị thất lạc: "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Phải chăng, Vô Tính Thành chính là lời giải đáp cho chân lý ấy? Phải chăng, sự "bình yên" mà Bạch Lăng cảm nhận được chính là sự cân bằng bản chất mà thế giới Huyền Vực đã đánh mất?
"Ngươi lui đi," Trần Trưởng Lão phất tay, giọng nói trở nên lạnh lùng. "Tăng cường do thám. Cử thêm người, kỹ lưỡng hơn, tìm hiểu ngọn nguồn của 'sự bình yên' này." Hắn biết, một cuộc chiến mới, phức tạp hơn, đang bắt đầu. Cuộc chiến này không chỉ là giành giật lãnh thổ, mà là tranh giành niềm tin, tranh giành bản chất của vạn vật. Hắn cần phải hiểu rõ sức mạnh mới này của Vô Tính Thành để có thể đối phó. Tần Mặc, với năng lực dị thường của hắn, chắc chắn là chìa khóa.
Ngoài lều, ánh trăng đã bắt đầu lấp ló sau những đám mây đen, soi rọi lờ mờ lên Vô Tính Thành đang chìm dần trong bóng tối. Từ xa, thành trì vẫn đứng vững, dù bị tàn phá, nhưng lại toát lên một vẻ kiên cường khó tả, một sự tĩnh lặng không thể lay chuyển. Trong lòng Trần Trưởng Lão, một sự lo lắng mơ hồ dấy lên. Hắn chưa từng đối mặt với một kẻ địch nào như Vô Tính Thành, và một thanh niên như Tần Mặc. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. Cuộc săn lùng bí mật của Vô Tính Thành, và của Tần Mặc, giờ đây đã bước sang một giai đoạn mới, tàn khốc và bí ẩn hơn bao giờ hết.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.