Vạn vật không lên tiên - Chương 50: Huyết Đao Và Ý Chí Tan Vỡ
Ánh trăng vẫn dịu dàng bao phủ Vô Tính Thành, nhưng trong lòng Tần Mặc, một sự bất an khó tả đang len lỏi. Cuộc đối thoại với Lão Khang và Hạ Nguyệt đã giúp hắn thấu tỏ hơn về bản chất của Vô Tính Thành, về cái "linh tính" đặc biệt của nơi đây – một ý chí tồn tại từ chối sự cưỡng ép, từ chối việc phải trở nên "cao hơn" cái vốn có. Hắn hiểu rằng, đây không phải là sự yếu kém hay thiếu hụt, mà là một lựa chọn, một sự cân bằng nguyên thủy. Nhưng đồng thời, hắn cũng ý thức được rằng, sự thấu hiểu này sẽ không thay đổi được dã tâm của những kẻ ngoại đạo. Họ đã thất bại hai lần, và sự tức giận cùng khao khát khám phá bí mật của Vô Tính Thành chắc chắn sẽ đẩy họ đến những hành động tàn bạo hơn.
Hắn rời khỏi quán trà, bước chân khẽ khàng trên con đường đá cuội quen thuộc. Gió đêm mơn man qua mái tóc, mang theo mùi hoa ngâu thoang thoảng từ vườn nhà ai đó, mùi đất ẩm sau những hạt sương đêm, và tiếng suối chảy róc rách không ngừng, như một bản giao hưởng bất tận của sự sống. Tần Mặc dừng lại bên bờ suối, nhìn dòng nước trong vắt phản chiếu ánh trăng bạc. Hắn vươn tay chạm nhẹ vào mặt nước, cảm nhận sự mát lạnh và ý chí chảy trôi không ngừng của nó. Đây là sự bình yên mà Vô Tính Thành đã gìn giữ qua hàng ngàn năm, một sự bình yên mà thế giới bên ngoài, với tham vọng thăng tiên vô độ, đã đánh mất. Hắn thầm nhủ, mình phải bảo vệ nó, bảo vệ sự lựa chọn được "là chính nó" của vạn vật.
Bên ngoài cổng thành, cách đó không xa, trong khu trại dã chiến tạm bợ của liên quân tu sĩ, bầu không khí lại hoàn toàn tương phản. Gió rít từng cơn lạnh lẽo, cuốn theo những đám mây đen kịt che khuất vầng trăng, khiến màn đêm càng thêm u ám. Bên trong trướng bạt lớn nhất, nơi linh khí hỗn tạp cùng mùi khói bếp và mồ hôi đặc quánh, Huyết Đao Khách đang đứng sừng sững, thân hình vạm vỡ như một khối đá tạc, cơ bắp cuồn cuộn nổi lên dưới lớp giáp trụ đen thô kệch. Khuôn mặt hắn dữ tợn, vết sẹo lớn chạy dài từ trán xuống cằm như một nhát chém hung tàn, đôi mắt nhỏ hẹp ánh lên sát khí. Sự phẫn nộ bốc lên từ hắn như một luồng hắc khí vô hình, khiến không khí trong trướng bạt càng thêm ngột ngạt.
Trần Trưởng Lão, với râu tóc bạc phơ và dáng vẻ uy nghi trong đạo bào lụa, ngồi điềm nhiên bên bàn trà, nhấp một ngụm trà nóng. Ánh mắt sắc sảo của y lướt qua Huyết Đao Khách, thấu hiểu sự bất mãn đang sôi sục trong tâm can kẻ kia. Sự im lặng căng thẳng bao trùm, chỉ có tiếng gió rít bên ngoài và tiếng binh khí va chạm nhẹ từ xa vọng lại, như những lời thì thầm của một trận chiến sắp tới.
"Chúng không chịu khuất phục!" Huyết Đao Khách gằn lên, giọng nói khàn đặc như tiếng đá mài, rồi đột ngột đập mạnh bàn tay vạm vỡ xuống mặt bàn gỗ. Tiếng "rầm" vang lên chói tai, khiến chén trà trên bàn Trần Trưởng Lão khẽ rung động. "Cái thứ Vô Tính Thành rách nát đó, cái lũ phế nhân không biết tu luyện đó, chúng dám coi thường ta! Hai lần! Hai lần chúng ta bị đẩy lùi bởi cái thứ ảo thuật quỷ quái không tên kia! Linh khí của pháp bảo bị tước đoạt, binh khí phản chủ! Ta chưa từng thấy chuyện hoang đường đến thế!" Hắn rít lên, ánh mắt tóe lửa. "Vậy thì ta sẽ nghiền nát ý chí của chúng! Hãy xem những vật vô tri đó còn có thể 'từ chối' đến bao giờ khi chúng bị biến thành tro tàn! Ta sẽ biến Vô Tính Thành thành một vùng đất chết, không còn một ngọn cỏ, không còn một viên đá, xem chúng còn có thể ẩn chứa bí mật gì nữa!"
Trần Trưởng Lão từ tốn đặt chén trà xuống, không một chút biểu cảm trên khuôn mặt. "Bạo lực có thể làm suy yếu chúng, thậm chí nghiền nát chúng. Nhưng đừng quên mục đích chính của chúng ta, Huyết Đao Khách, là bí mật của Vô Tính Thành. Bí mật về thứ linh tính đặc dị đó, về việc chúng tước đoạt linh khí của pháp bảo. Đó mới là thứ chúng ta cần khai thác." Y dừng lại, ánh mắt sắc bén như dao cạo nhìn thẳng vào Huyết Đao Khách. "Đừng phá hủy đến mức không thể khai thác. Chúng ta cần một bài học, một lời cảnh cáo, không phải một cuộc hủy diệt vô ích. Chọn một khu vực nhỏ, dễ kiểm soát, và khiến chúng phải sợ hãi đến tận xương tủy. Chúng ta cần đánh vào tâm lý, không phải chỉ là thể xác."
Huyết Đao Khách hít một hơi sâu, kìm nén cơn thịnh nộ. Lời của Trần Trưởng Lão tuy lạnh lùng nhưng không thể phủ nhận sự hợp lý. Hắn là một kẻ tàn bạo, nhưng không phải là một kẻ ngu ngốc. "Vậy thì, ai sẽ là kẻ tiên phong cho màn trình diễn này?" Hắn hỏi, ánh mắt lướt qua đám thuộc hạ đang đứng run rẩy trong góc trướng bạt.
Một thân ảnh gầy gò, lén lút bước ra từ bóng tối. Đó là Bạch Lăng, kẻ có khuôn mặt gian xảo và đôi mắt ti hí, thường mặc áo choàng đen, khiến hắn trông càng thêm âm hiểm. Hắn tiến đến, khom lưng cung kính. "Bẩm Huyết Đao Khách, Trần Trưởng Lão. Tiểu nhân nguyện đi tiên phong. Ta đã quan sát địa hình, ta biết rõ những con hẻm nhỏ nhất, những ngôi nhà yếu ớt nhất. Ta sẽ khiến chúng phải kinh hoàng, phải cầu xin sự tha thứ của ngài." Giọng hắn the thé, ẩn chứa sự hưng phấn bệnh hoạn.
Trần Trưởng Lão nhếch mép cười nhạt. "Ngươi, Bạch Lăng, có vẻ rất thích thú với việc gây đau khổ cho kẻ yếu. Được thôi. Huyết Đao Khách sẽ ban cho ngươi một thanh đao để thi hành mệnh lệnh. Hãy nhớ, không phải là phá hủy tất cả, mà là gieo rắc nỗi sợ hãi."
Huyết Đao Khách rút ra một thanh đoản đao nhỏ hơn từ thắt lưng, lưỡi đao đen kịt, tỏa ra hàn khí lạnh lẽo nhưng không mang linh tính mạnh mẽ như Huyết Đao của hắn. "Cầm lấy. Ngươi sẽ cần nó để phá hủy những vật vô tri. Đừng làm ta thất vọng." Hắn ném thanh đao về phía Bạch Lăng. Bạch Lăng vội vàng đón lấy, đôi mắt ti hí sáng lên vẻ tham lam và tàn độc. Hắn cúi đầu thật thấp, rồi quay người biến mất vào màn đêm lạnh lẽo, mang theo một nụ cười nham hiểm.
***
Trong khi đó, Tần Mặc vẫn đang tuần tra dọc theo tường thành, đôi mắt sâu thẳm quan sát sự tĩnh lặng quen thuộc của Vô Tính Thành. Những ngôi nhà được xây dựng từ gỗ lim và đá cuội, mái ngói màu đất nung đơn giản, hiện lên dưới ánh sao lờ mờ, như những nốt trầm trong bản hòa ca của đêm tối. Tiếng suối chảy róc rách, tiếng côn trùng rỉ rả, và đôi khi là tiếng chuông gió khẽ ngân từ mái hiên nhà ai đó, tất cả tạo nên một sự bình yên đến nao lòng. Hắn hít thở sâu, cảm nhận mùi gỗ ẩm sau cơn mưa chiều, mùi đất tươi xốp và mùi hoa cỏ dại ven đường. Mọi thứ đều chân thực, đều sống động theo cách riêng của nó, không cần phải vươn tới một cảnh giới nào cao xa hơn.
Đột nhiên, sự bình yên ấy bị xé toạc.
Một luồng tà khí lạnh lẽo, pha lẫn với sự hung tàn, xé tan màn đêm, lao thẳng vào một khu dân cư nhỏ ở rìa thành. Tần Mặc rùng mình, cảm giác bất an trong lòng bỗng trở thành hiện thực kinh hoàng. Hắn vội vã lao xuống khỏi tường thành, chạy như bay về phía nguồn phát ra sự hỗn loạn. Cảm nhận của hắn, khả năng lắng nghe "ý chí tồn tại" của vạn vật, bỗng trở nên quá tải.
Tiếng thét kinh hoàng của con người hòa lẫn với tiếng đổ vỡ chói tai. Một nhóm tu sĩ, dẫn đầu bởi Bạch Lăng, đang tấn công một cách tàn bạo. Bạch Lăng, với nụ cười nham hiểm thường trực trên khuôn mặt gầy gò, vung thanh đoản đao đen kịt được Huyết Đao Khách ban cho, không ngừng phá hủy mọi thứ. Hắn không cần pháp bảo có linh tính, hắn chỉ cần bạo lực thuần túy.
"Hãy xem các ngươi còn có thể bình yên đến bao giờ!" Bạch Lăng cười khẩy, giọng the thé xuyên qua tiếng hỗn loạn. "Huyết Đao Khách muốn các ngươi hiểu, sự bình yên này là một ảo ảnh! Một ảo ảnh mong manh sẽ vỡ tan tành dưới lưỡi đao của ta!"
Tần Mặc lao đến hiện trường, cảnh tượng đập vào mắt hắn khiến tim hắn thắt lại. Một ngôi nhà gỗ đang bốc cháy, ngọn lửa liếm lên những mái ngói đơn giản, từng thanh gỗ lim bị nung chảy, kêu lên những tiếng "rắc rắc" đầy đau đớn trong tâm trí hắn. Hắn "nghe" thấy "ý chí tồn tại" của Mộc Linh, của những thân cây đã được chế tác thành ngôi nhà, đang tan vỡ trong lửa. Tiếng kêu cứu thê thiết, sự hoảng loạn tột độ khi bản chất của chúng bị bẻ cong, bị hủy diệt bởi sự tàn bạo. Chúng không muốn cháy, chúng muốn được đứng vững, được che chở, được tồn tại như một phần của cộng đồng này.
"Không! Đừng phá nhà của con!" Một tiếng khóc thét vang lên. Tần Mặc nhìn thấy Tiểu Đồng, cậu bé mũm mĩm với đôi mắt to tròn, đang cố gắng giằng co khỏi tay một tu sĩ, hướng về phía ngôi nhà đang bốc cháy. Khuôn mặt ngây thơ của cậu bé giờ đây méo mó vì sợ hãi và tuyệt vọng. Tiếng khóc yếu ớt của Tiểu Đồng vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, hòa lẫn với tiếng kêu cứu từ những viên gạch, những mảnh gỗ đang bị nghiền nát dưới chân tu sĩ.
Hắn chạy về phía Tiểu Đồng, nhưng bị chặn lại bởi một tu sĩ khác. Tần Mặc không dùng sức mạnh, hắn chỉ né tránh, đôi mắt hắn quét qua khung cảnh tàn phá, cố gắng nhận diện những người dân đang hoảng loạn tháo chạy. Một người phụ nữ đang ôm chặt con, tiếng khóc nức nở của nàng hòa vào tiếng đổ vỡ. Một người đàn ông với khuôn mặt chất phác đang cố gắng dập lửa, nhưng vô vọng. Mùi khói nồng nặc, mùi máu tanh thoang thoảng, và mùi đất ẩm bị giẫm đạp nát bươn xộc vào khứu giác hắn.
Không chỉ con người, vạn vật cũng đang đau đớn. Tần Mặc cảm nhận được tiếng kêu "xoẹt" của những cành cây non bị gãy gập, tiếng "rắc" của tảng đá cuội bị nứt toác dưới sức mạnh của tu sĩ. Hắn "nghe" thấy "ý chí tồn tại" của Thạch Linh, một tảng đá lớn đã được dùng để xây tường, giờ đây đang kêu la trong sự nứt vỡ, sự kiên cố của nó bị phá hủy một cách thô bạo. Chúng không muốn bị tan vỡ, chúng muốn được bền vững, được bảo vệ.
Một con Thú Cưỡi của tu sĩ, một quái thú lớn với vẻ ngoài hung tợn, đang bị chủ nhân của nó ép buộc dẫm nát một khu vườn nhỏ. Tiếng gầm gừ đau đớn của nó vang lên trong tâm trí Tần Mặc, không phải là tiếng gầm của sự giận dữ, mà là tiếng kêu của sự sợ hãi và bất lực. Con thú không muốn tàn phá, nó muốn được yên bình, được tự do, nhưng nó bị xiềng xích bởi ý chí của chủ nhân.
Tần Mặc lao vào giữa trận tàn phá, không phải để chiến đấu, mà để cứu giúp những người dân đang hoảng loạn. Hắn nắm tay Tiểu Đồng, kéo cậu bé ra khỏi vòng nguy hiểm, đồng thời dùng ánh mắt trấn an những người dân khác. Hắn cảm nhận được sự rung động của đất dưới chân, cảm giác rát bỏng trong lòng khi chứng kiến sự tàn bạo không giới hạn này. Hắn không thể ngăn chặn sự hủy diệt vật chất, nhưng hắn có thể xoa dịu những "ý chí tồn tại" đang tan vỡ. Hắn chạm nhẹ vào một thân cây Mộc Linh bị cháy xém, truyền vào nó một luồng ý niệm bình an, một lời hứa rằng sự sống sẽ lại hồi sinh. Hắn đặt tay lên một viên đá vỡ vụn, gửi gắm vào nó sự vững chãi và kiên cường, như một lời động viên vô thanh.
Bạch Lăng nhìn thấy Tần Mặc, ánh mắt ti hí của hắn lóe lên vẻ thích thú. Hắn không quan tâm Tần Mặc đang làm gì, miễn là hắn vẫn có thể tiếp tục gây ra nỗi sợ hãi. Hắn vung đao, chặt đứt một cây cầu gỗ nhỏ bắc qua con suối, khiến nước bắn tung tóe. "Hãy xem! Đây là cái giá của sự bất tuân! Vô Tính Thành sẽ phải trả giá cho sự cố chấp của các ngươi!" Tiếng cười the thé của hắn vang vọng trong đêm, như một lời nguyền rủa. Tần Mặc nhìn hắn, trong ánh mắt hắn không phải là sợ hãi, mà là một sự giận dữ lạnh lẽo đang bùng lên. Giận dữ cho những sinh linh vô tội, và cho những "ý chí tồn tại" đang bị giày xéo.
***
Khi những tia nắng đầu tiên của rạng đông bắt đầu xé tan màn sương mù dày đặc, nhuộm đỏ một phần bầu trời phía đông, Bạch Lăng và đồng bọn đã rút lui, để lại một khu dân cư tan hoang, hoang tàn. Tần Mặc đứng trên cổng thành, nơi cao nhất, nhìn xuống cảnh tượng đau lòng. Những ngôi nhà đã biến thành đống đổ nát cháy dở, cây cối bị chặt gãy, giếng nước bị lấp đầy bởi gạch đá. Mùi khói và máu tanh vẫn còn vương vấn trong không khí lạnh lẽo của buổi sớm, như một tấm màn tang bao phủ Vô Tính Thành. Tiếng khóc than của người dân, những tiếng nức nở trầm thấp vì mất mát, vẫn còn vang vọng.
Lão Khang và Hạ Nguyệt đã đến bên cạnh Tần Mặc từ lúc nào. Lão Khang, với mái tóc và chòm râu bạc phơ, khuôn mặt hiền từ giờ đây đầy đau buồn và mệt mỏi. Ông thở dài, tiếng thở dài nặng trĩu mang theo nỗi bi ai của một người đã chứng kiến quá nhiều thăng trầm. Hạ Nguyệt, đôi mắt trong veo giờ đây ngấn lệ, nhìn về phía khu dân cư đổ nát với sự sợ hãi và xót xa. Nàng nắm chặt tay Tần Mặc, cố gắng truyền cho hắn chút hơi ấm và sức mạnh.
"Họ... họ không chỉ giết người, họ còn hủy diệt ý chí tồn tại của vạn vật," Tần Mặc cất tiếng, giọng hắn trầm khàn, như thể mỗi lời nói đều phải vượt qua một bức tường đau đớn. Hắn kể lại những gì hắn đã "nghe" được trong đêm kinh hoàng vừa qua. "Ngôi nhà, cây cối, đất đá... tất cả đều kêu thét trong đau đớn. Những tiếng kêu cứu thê thiết, sự hoảng loạn khi bản chất của chúng bị cưỡng ép tan vỡ, bị biến thành tro tàn và mảnh vụn vô nghĩa. Chúng muốn được là chính nó, được tồn tại theo cách của chúng, nhưng họ... họ đã cướp đi cả điều đó." Hắn siết chặt nắm tay, móng tay hằn sâu vào da thịt. Ánh mắt hắn nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần nhô lên, nhuộm đỏ cả một vùng, như máu.
Lão Khang nhẹ nhàng đặt tay lên vai Tần Mặc. "Sự tàn bạo của họ không có giới hạn, Tần Mặc. Họ không hiểu, thứ họ muốn lấy đi, không phải là thứ có thể cướp đoạt bằng vũ lực. Họ muốn phá hủy sự bình yên của chúng ta, phá hủy niềm tin của chúng ta vào sự lựa chọn của vạn vật. Họ cho rằng, chỉ có con đường thăng tiên là con đường duy nhất, và bất cứ ai từ chối nó đều là kẻ dị giáo, là vật cản cần phải loại bỏ." Ông dừng lại, ánh mắt xa xăm. "Và ngươi, Tần Mặc, chính là người họ căm ghét nhất. Bởi ngươi, là tiếng nói của những 'ý chí tồn tại' đã bị họ lãng quên, hoặc cố tình phớt lờ."
Hạ Nguyệt ngước nhìn Tần Mặc, đôi mắt nàng đầy lo lắng. "Vậy... chúng ta phải làm sao đây, Tần Mặc? Họ sẽ không dừng lại. Họ sẽ tiếp tục phá hủy, tiếp tục gieo rắc nỗi sợ hãi."
Tần Mặc không trả lời ngay. Hắn vẫn nhìn về phía chân trời, nhìn những tia nắng ban mai đang xua đi màn đêm, nhưng không thể xua đi bóng tối trong lòng hắn. Nỗi kinh hoàng của đêm qua đã khắc sâu vào tâm trí hắn, nhưng đồng thời, nó cũng thắp lên một ngọn lửa mới. Một ngọn lửa lạnh lẽo, kiên định. Hắn đã chứng kiến sự tan vỡ của "ý chí tồn tại", sự đau khổ của vạn vật khi bị cưỡng ép hủy diệt. Hắn nhận ra, kẻ địch không chỉ muốn chiếm lấy Vô Tính Thành, mà muốn hủy diệt triết lý sống của nơi đây, muốn bóp méo bản chất của mọi thứ để phục vụ cho tham vọng ích kỷ của họ.
"Họ sẽ không thể hủy diệt được tất cả," Tần Mặc cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn không còn vẻ trầm lắng, mà thay vào đó là một sự kiên quyết lạ thường. "Họ có thể phá hủy thân xác, nhưng họ không thể giết chết ý chí. Ta sẽ không để họ làm được điều đó." Hắn quay lại, ánh mắt đen láy sâu thẳm giờ đây ánh lên một tia sáng sắc lạnh, không còn vẻ trầm tư, mà thay vào đó là sự kiên định đến mức u ám. "Ta sẽ bảo vệ Vô Tính Thành. Ta sẽ bảo vệ sự cân bằng bản chất của vạn vật. Ta sẽ khiến những 'ý chí tồn tại' bị tổn thương được chữa lành, được tái sinh. Và ta sẽ cho họ thấy, rằng có những thứ, không thể bị nghiền nát bằng bạo lực."
Hắn siết chặt nắm tay một lần nữa, cảm giác lạnh lẽo của gió sớm mơn man trên da thịt, nhưng trong lòng hắn, một quyết tâm vững như thép đã được tôi luyện. Con đường phía trước sẽ đầy gian nan và máu lửa, hắn biết. Nhưng hắn không còn là thiếu niên bị động chỉ biết lắng nghe nữa. Hắn sẽ là người hành động, không phải bằng sức mạnh hủy diệt, mà bằng sức mạnh của sự lựa chọn, của sự cân bằng. Hắn sẽ cho cả Huyền Vực thấy, "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Và hắn, Tần Mặc, sẽ là người gìn giữ thế giới ấy.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.