Vạn vật không lên tiên - Chương 510: Hồi Ức Rừng Sâu, Khát Vọng Thép
Đêm đã về khuya, những ngọn núi trọc lóc chìm trong bóng tối, chỉ còn lại khối "Linh Sơn Thạch" nứt nẻ kia lặng lẽ tỏa ra một luồng linh khí yếu ớt, như một lời nhắc nhở đau thương về hậu quả của lòng tham. Cuộc chiến giành lại sự cân bằng cho vạn vật, một cuộc chiến không chỉ bằng sức mạnh mà bằng cả tư tưởng và niềm tin, đã thực sự bắt đầu dưới ánh trăng mờ ảo, hướng về một tương lai đầy thử thách nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Tần Mặc biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Hành trình của họ sẽ còn phải đối mặt với những dạng "vật tính" bị ảnh hưởng bởi khát vọng thăng tiên theo những cách thức đa dạng và phức tạp hơn nữa, đòi hỏi một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về "ý chí tồn tại" của vạn vật và một lòng kiên định không gì lay chuyển.
Bóng đêm dần tan, nhường chỗ cho bình minh còn e ấp. Sương sớm bao phủ những ngọn núi khô cằn, ẩm ướt và lạnh lẽo, mang theo mùi đất đá và khoáng vật đặc trưng của những vùng đất bị khai thác tận cùng. Tần Mặc đứng trên một gờ đá cao, vị trí cho phép hắn bao quát toàn bộ Mỏ Linh Thạch đang dần hoạt động trở lại phía dưới. Ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn dầu của các "Linh Thạch Khai Khoáng" nhấp nháy như những đốm lửa ma trơi trong lòng núi, rọi xuống những khối Linh Sơn Thạch bị hư hại, trơ trọi như những bộ xương trắng. Tiếng cuốc chim lách cách, tiếng xe đẩy kẽo kẹt và tiếng nước nhỏ giọt đều đều vọng lên từ sâu thẳm lòng đất, tạo nên một bản giao hưởng đơn điệu của sự hủy diệt. Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền ẩn mình trong bóng tối trước bình minh, khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, đôi mắt đỏ rực cảnh giác quét qua từng chuyển động của những kẻ đang khuân vác linh thạch, như thể muốn xua đuổi những kẻ xâm phạm sự yên bình của tạo hóa.
Tần Mặc nhắm mắt lại, đôi mắt đen láy sâu thẳm ẩn chứa sự trầm tư. Hắn không nhìn bằng thị giác, mà lắng nghe bằng "ý chí tồn tại" của vạn vật, cảm nhận rõ hơn sự đau đớn và biến dạng của vùng đất này. Những rung động của Linh Sơn Thạch không còn là những tiếng kêu thê lương của riêng một khối đá nữa, mà là một hợp xướng tuyệt vọng của cả một mạch núi, của một hệ sinh thái đang bị cưỡng bức lột bỏ bản nguyên. Hắn cảm nhận được sự trống rỗng, sự rách nát trong "vật tính" của chúng, giống như một linh hồn đã bị xé toạc, chỉ còn lại những mảnh vỡ vô định. Tâm trí hắn liên tưởng đến Bạch Hổ Lão Tổ trên Linh Thú Sơn Mạch, khao khát được "nhân hóa" để thoát khỏi vòng luân hồi của thú tính, để đạt tới một cảnh giới cao hơn trong nhận thức của nó. Nỗi khao khát ấy, dù xuất phát từ một nhận định sai lầm, vẫn là một khát vọng nội tại của một sinh linh. Nhưng Linh Sơn Thạch này, nó không có khao khát riêng. Nó chỉ là vật vô tri, bị con người ép buộc phải "thăng cấp" thành linh thạch thượng phẩm, bị rút cạn bản chất để phục vụ một mục đích hoàn toàn ngoại lai.
"Nỗi đau này... sâu sắc hơn nhiều," Tần Mặc thầm nhủ trong tâm khảm. "Bạch Hổ Lão Tổ tự nguyện thay đổi, dù là một sai lầm. Nhưng những khối đá này, chúng bị cưỡng bức. Chúng không được lựa chọn. Chúng không có tiếng nói. Sự hủy diệt này là sự hủy diệt từ bên ngoài, một sự bóp méo bản nguyên không thương tiếc." Hắn chậm rãi nhấc tay, đặt lên một khối Linh Sơn Thạch nhỏ còn sót lại trên gờ đá, nơi mà những kẻ khai thác chưa chạm tới. Khối đá lạnh lẽo dưới đầu ngón tay hắn, nhưng qua "ý chí tồn tại", hắn cảm nhận được một sự rung động yếu ớt, một tiếng thở dài cuối cùng của một bản nguyên đang chết dần. Đó là sự cứng cỏi nguyên thủy của đá, sự tĩnh lặng vĩnh cửu, nhưng giờ đây nó đang bị bào mòn, bị thay thế bằng một sự trống rỗng vô hồn.
Mùi đất ẩm, đá vụn và mồ hôi của những người thợ khai thác phảng phất trong không khí, hòa lẫn với một chút mùi linh khí pha tạp, đã bị biến đổi. Khung cảnh tối tăm, ẩm ướt và ngột ngạt này là hiện thân rõ ràng nhất cho cái giá phải trả của "Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị". Nơi đây không có vẻ đẹp huyền bí của Linh Thú Sơn Mạch, không có sự sống mãnh liệt của rừng sâu, mà chỉ có sự khai thác trần trụi, lạnh lùng và tàn nhẫn. Tần Mặc cảm thấy một gánh nặng vô hình đè nặng lên đôi vai gầy của mình. Hắn đã từng nghĩ rằng việc thay đổi tư tưởng của linh thú là khó khăn, nhưng ít nhất chúng còn có ý chí để đối thoại, để lựa chọn. Còn với những vật vô tri như Linh Sơn Thạch, làm sao để cất lên tiếng nói cho chúng? Làm sao để những kẻ mù quáng vì khát vọng thăng tiên có thể lắng nghe tiếng kêu thảm thiết của đá, của đất, của nước? Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí hắn, không ngừng thôi thúc.
Hắc Phong lại khẽ cọ đầu vào chân Tần Mặc, tiếng gừ gừ trầm thấp như muốn an ủi, như muốn tiếp thêm sức mạnh cho chủ nhân. Đôi mắt đỏ rực của nó nhìn Tần Mặc, như thể nó hiểu được tất cả những gì hắn đang cảm nhận. Tần Mặc cúi xuống, vỗ nhẹ vào cái đầu to lớn của Hắc Phong, tìm thấy một chút an ủi từ sự trung thành không lời của nó. Bình minh dần ló dạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ núi, nhưng không đủ để xua đi sự u ám bao trùm Mỏ Linh Thạch, nơi mà "vật tính" của đất đá đang bị bóp méo, từng chút một, cho một khát vọng hư ảo.
***
Sau khi rời khỏi Mỏ Linh Thạch lạnh lẽo và u ám, Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong tìm một chỗ trú chân tạm thời tại một thôn làng nhỏ nép mình dưới chân núi, cách xa khu khai thác. Thôn làng này, với những ngôi nhà gỗ mái tranh đơn sơ, hòa mình vào rừng núi xanh tươi, mang một bầu không khí hoàn toàn khác biệt. Hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím cả một góc trời, mang theo làn gió mát mẻ và một chút sương nhẹ. Tiếng suối chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng lá cây xào xạc trong gió, tạo nên một bản hòa tấu êm dịu của thiên nhiên. Mùi đất ẩm, cây cỏ dại và khói bếp phảng phất trong không khí, mang đến một cảm giác bình yên đến lạ.
Ngồi bên đống lửa nhỏ bập bùng, ánh lửa nhảy múa trên khuôn mặt thanh tú của Tô Lam, phản chiếu sự trầm tư của Tần Mặc. Nàng lắng nghe chăm chú, đôi mắt phượng sáng ngời của nàng dõi theo từng lời của hắn, như thể muốn thấu hiểu từng ngóc ngách trong tâm hồn hắn. Tần Mặc kể cho Tô Lam nghe về những gì hắn cảm nhận được từ Linh Sơn Thạch, về sự đau đớn và biến dạng của "vật tính" của chúng. Giọng hắn trầm ấm, đều đều, nhưng lại chứa đựng một sức nặng vô hình, khiến Tô Lam không khỏi rùng mình.
"Bạch Hổ Lão Tổ khao khát nhân hóa vì nghĩ đó là con đường tiến hóa duy nhất, một sự tự nguyện tìm kiếm sự 'thăng tiến' theo cách nó hiểu," Tần Mặc nói, hắn dùng một cành cây khô khẽ vẽ xuống nền đất ẩm, phác họa hình dáng của một ngọn núi bị xẻ thịt. "Nhưng Linh Sơn Thạch này, nó bị ép buộc phải 'thăng cấp' thành linh thạch thượng phẩm, bị rút cạn bản chất để phục vụ con người. Cả hai đều là sự 'thoát ly bản chất', nhưng một bên là tự nguyện, một bên là cưỡng chế. Và sự cưỡng chế này, nó mang theo một nỗi đau tàn khốc hơn, một sự hủy diệt không thể cứu vãn."
Tô Lam khẽ thở dài, vuốt ve bộ lông mềm mại của Hắc Phong đang nằm cuộn tròn bên cạnh nàng. Con sói khổng lồ ngước mắt nhìn nàng, đôi mắt đỏ rực lộ vẻ thấu hiểu. "Khi ở Linh Thú Sơn Mạch, ta đã nghĩ rằng việc 'khai linh' linh thú là đỉnh điểm của sự tham lam. Nhưng giờ đây, nhìn thấy những gì họ làm với núi đá, với đất đai... ta nhận ra sự mất cân bằng này còn tàn khốc hơn nhiều." Nàng dừng lại, nhìn thẳng vào Tần Mặc, ánh mắt nàng ánh lên một sự kiên định. "Vậy thì, con đường của ngươi càng trở nên cần thiết hơn bao giờ hết, Tần Mặc. Để vạn vật có thể lựa chọn, không phải bị ép buộc."
Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hắn xa xăm nhìn vào ngọn lửa bập bùng. "Đúng vậy. Linh Thú Sơn Mạch đã cho ta thấy, giữ gìn bản chất mới là sức mạnh thực sự. Những linh thú chọn con đường cân bằng, không từ bỏ bản nguyên của mình, chúng đã tìm thấy một sự tiến hóa bền vững. Ta đã chứng kiến sự trưởng thành của Ngân Loan, sự kiên định của Mộc Lâm Chủ, và cả sự thức tỉnh của Bạch Hổ Lão Tổ sau khi nhận ra sai lầm của mình. Đó là những minh chứng sống động nhất cho triết lý của ta. Nhưng ở đây, trong 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị' này, dường như mọi thứ đều đang bị đẩy đến cực đoan. Con người không chỉ muốn 'khai linh' vạn vật mà còn muốn 'khai thác' chúng đến tận cùng, biến chúng thành công cụ phục vụ cho khát vọng thăng tiên mù quáng của mình."
Hắn nhặt một viên đá nhỏ, ném vào ngọn lửa, tia lửa bắn ra lách tách. "Thiên Diệu Tôn Giả... hắn đang làm điều này trên quy mô lớn, Tô Lam. Hắn không chỉ muốn biến linh thú thành dược liệu, mà còn muốn biến núi thành linh thạch, sông thành linh tuyền, biến cả thế giới thành một cỗ máy khổng lồ cung cấp năng lượng cho con đường 'thăng tiên' của hắn và những kẻ theo hắn. Sự mất cân bằng này không chỉ là những lời cảnh báo xa vời nữa, mà đã hiện hữu rõ ràng trước mắt chúng ta, qua từng vết nứt trên khối 'Linh Sơn Thạch' kia, qua từng tiếng cuốc chim vang vọng từ lòng núi." Tần Mặc nói, giọng hắn trầm hơn, chứa đựng sự lo lắng sâu sắc.
Tô Lam nắm lấy bàn tay Tần Mặc, nhẹ nhàng nhưng kiên định. "Ngươi không đơn độc, Tần Mặc. Ta đã từng là một tu sĩ, từng tin vào con đường thăng tiên. Nhưng những gì ta đã thấy, những gì ta đã trải qua cùng ngươi, đã thay đổi hoàn toàn nhận thức của ta. Con đường 'thăng tiên' không phải là con đường duy nhất, càng không phải là con đường đúng đắn nếu nó phải đánh đổi bằng sự hủy diệt của vạn vật. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với nó." Nàng nhìn vào đôi mắt của hắn, ánh mắt nàng truyền đi một thông điệp mạnh mẽ về sự đồng lòng và quyết tâm.
Hắc Phong khẽ rúc đầu vào tay Tần Mặc, tiếng gừ gừ của nó như một lời khẳng định cho sự gắn bó không thể tách rời. Tần Mặc nhìn Tô Lam, khóe môi hắn khẽ cong lên một nụ cười nhạt. Sự hiện diện của nàng, sự thấu hiểu của nàng, đã trở thành một nguồn sức mạnh lớn lao cho hắn. "Sứ mệnh của ta không phải là ngăn cản vạn vật thăng tiên, Tô Lam. Ta không có quyền làm điều đó. Nhưng sứ mệnh của ta là cho chúng quyền được là chính mình, không bị ép buộc, không bị tha hóa. Cho chúng quyền được lựa chọn con đường của mình, không phải là con đường mà kẻ khác áp đặt."
Đêm càng về khuya, không khí trở nên se lạnh. Ngọn lửa vẫn bập bùng, soi sáng những khuôn mặt trầm tư, kiên định. Trong thôn làng nhỏ bé này, giữa sự yên bình tạm bợ, một quyết tâm lớn lao đang được nung nấu, một cuộc chiến tư tưởng đang dần hình thành. Họ biết rằng con đường phía trước sẽ đầy gian nan, hiểm trở, và có thể sẽ phải đối đầu với cả thế giới. Nhưng họ không hề nao núng.
***
Đứng trên một đỉnh đồi nhỏ lộng gió, Tần Mặc và Tô Lam ngước nhìn bầu trời đêm thăm thẳm. Trăng sáng vằng vặc treo lơ lửng giữa muôn vàn tinh tú, rọi xuống một ánh bạc huyền ảo lên khắp non sông. Về phía xa xăm, ẩn hiện trong màn đêm, là những đường nét hùng vĩ nhưng cũng đầy hoang dại của Linh Thú Sơn Mạch, nơi họ đã trải qua biết bao thăng trầm, nơi Tần Mặc đã củng cố niềm tin và triết lý của mình. Những ký ức về Mộc Lâm Chủ, về Ngân Loan, về cuộc chiến chống lại Bạch Hổ Lão Tổ vẫn còn vẹn nguyên trong tâm trí hắn, như những bài học sâu sắc về giá trị của bản chất, của sự cân bằng.
Nhưng quay đầu về phía ngược lại, hướng về những ngọn núi đá lởm chởm nơi Mỏ Linh Thạch đang diễn ra, Tần Mặc cảm nhận được một sự dao động linh khí hỗn loạn, dữ dội, không ngừng lan rộng trong không khí. Đó không phải là sự sống mãnh liệt của linh khí tự nhiên, mà là sự chao đảo của một thực thể đang bị rút cạn, bị bóp méo đến tận cùng. Một sự hỗn loạn đang nuốt chửng sự tĩnh lặng, sự bình yên, thay thế bằng một nỗi đau không lời. Hắn nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay gầy gò.
"Arc IV đã củng cố niềm tin của ta," Tần Mặc thầm nhủ trong tâm khảm, ánh mắt hắn sâu thẳm như vũ trụ, phản chiếu những vì sao lấp lánh. "Vạn vật đều có giá trị, không cần phải 'nhân hóa' hay 'thăng cấp' để chứng tỏ mình. Giá trị nằm ở sự tồn tại nguyên bản, ở 'vật tính' cốt lõi của chúng. Một ngọn cỏ không cần phải hóa rồng mới có giá trị. Một tảng đá không cần phải biến thành linh thạch thượng phẩm mới có ý nghĩa. Chính sự đa dạng, sự nguyên bản của vạn vật mới tạo nên sự cân bằng, sự vĩ đại của Huyền Vực." Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió đêm mang theo hơi sương lạnh lẽo lướt qua mặt.
"Nhưng con đường này, ta sẽ phải đối mặt với một thế giới đã bị che mắt bởi khát vọng thăng tiên mù quáng. Một thế giới mà tư tưởng 'khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới' đã bị lãng quên, bị coi thường. Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ như hắn, họ không thấy được bi kịch của sự 'thoát ly bản chất'. Họ chỉ thấy được quyền năng, sự vĩnh cửu giả tạo mà 'thăng tiên' hứa hẹn." Sự bi tráng len lỏi trong giọng nói nội tâm của Tần Mặc, nhưng không hề làm lu mờ đi sự kiên định trong đôi mắt hắn.
Tô Lam bước tới gần, tựa vai vào hắn, hơi ấm từ nàng truyền sang, xua đi cái lạnh của màn đêm. "Ngươi không đơn độc, Tần Mặc. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với nó." Giọng nàng nhỏ nhẹ nhưng chứa đựng một sức mạnh phi thường, một lời thề không gì có thể lay chuyển. Nàng hiểu rằng, đây không chỉ là cuộc chiến của riêng Tần Mặc, mà là cuộc chiến của tất cả những ai còn tin vào sự cân bằng, vào giá trị của sự tồn tại nguyên bản.
Tần Mặc quay sang nhìn nàng, ánh mắt hắn ánh lên sự cảm kích và một niềm hy vọng mãnh liệt. "Sứ mệnh của ta không phải là ngăn cản vạn vật thăng tiên, Tô Lam. Ta không có quyền quyết định con đường của ai. Nhưng ta sẽ cất lên tiếng nói cho những vật không thể tự lên tiếng. Ta sẽ đứng về phía những bản chất đang bị ép buộc, bị tha hóa. Ta sẽ tìm cách để vạn vật được là chính nó, được giữ gìn 'vật tính' của mình, không bị ép buộc phải từ bỏ bản nguyên để đạt được một sự 'thăng tiến' giả tạo, một sự vĩnh cửu vô hồn." Lời nói của hắn tuy nhẹ nhàng, nhưng lại vang vọng như một lời tuyên ngôn, một lời thề sắt đá dưới ánh trăng.
Hắc Phong khẽ dụi đầu vào chân Tần Mặc, tiếng gừ gừ của nó không còn mang vẻ cảnh giác hay phẫn nộ, mà là một sự đồng tình sâu sắc, một lời động viên không lời. Nó đã đi cùng Tần Mặc qua bao nhiêu hành trình, chứng kiến bao nhiêu bi kịch và kỳ tích. Nó hiểu rằng, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng chủ nhân của nó sẽ không bao giờ lùi bước.
Ánh trăng vẫn trải bạc trên đỉnh đồi, soi sáng ba bóng hình đứng vững chãi giữa đất trời, như những cột mốc kiên định giữa một thế giới đang dần mất đi sự cân bằng. Tần Mặc ngước nhìn bầu trời đầy sao, lòng tràn đầy quyết tâm. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình vĩ đại hơn, một cuộc chiến tư tưởng chống lại lòng tham và khát vọng cực đoan đã ăn sâu vào tiềm thức của Huyền Vực. Arc V đã chính thức bắt đầu, với những thử thách lớn hơn, những dạng "vật tính" bị biến dị phức tạp hơn, và một Thiên Diệu Tôn Giả đầy quyền lực đang chờ đợi phía trước. Nhưng Tần Mặc đã sẵn sàng. Hắn sẽ tiếp tục cất lên khúc ca về sự cân bằng bản chất, cho đến khi vạn vật trên Huyền Vực tìm lại được quyền được là chính nó.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.