Vạn vật không lên tiên - Chương 520: Nơi Trú Ẩn Giữa Sa Mạc: Đánh Giá Và Định Hướng Mới
Khi ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt bao trùm lấy Di Tích Cổ Tiên, cái lạnh buốt xương của sa mạc ập đến, cùng với đó là tiếng gió rít gào như những linh hồn than khóc qua các khe đá và tàn tích cổ. Trên đỉnh của một phế tích cao, Tần Mặc, Lục Vô Trần và Hắc Phong không thể nán lại lâu. Mặc dù vừa thoát hiểm, nhưng sự cảnh giác vẫn len lỏi trong từng thớ thịt. Hắc Phong khẽ gầm gừ, đôi mắt đỏ rực của nó quét nhìn không gian mờ ảo, cảnh báo về những hiểm nguy vô hình đang ẩn mình trong bóng đêm. Tần Mặc vỗ nhẹ lên cổ nó, cảm nhận sự mệt mỏi nhưng cũng là sự kiên cường từ linh thú.
“Chúng ta cần một nơi trú ẩn,” Tần Mặc nói khẽ, giọng hắn trầm thấp, gần như bị tiếng gió cuốn đi.
Lục Vô Trần gật đầu, khuôn mặt khắc khổ của hắn giờ đây đã bớt đi vẻ u ám nhưng vẫn hằn sâu những nếp nhăn của sự từng trải. “Không thể ở lại nơi trống trải này. Những kẻ kia có thể không tìm thấy chúng ta ngay, nhưng chúng sẽ không từ bỏ.” Hắn liếc nhìn về phía xa, nơi những luồng “ý chí bị đồng hóa” của đội tuần tra Thiên Diệu Tôn Giả vẫn còn vương vấn, một tàn dư khó chịu trong không khí, như một lời nhắc nhở không ngừng về mối đe dọa.
Họ bắt đầu men theo sườn núi đá, thận trọng tìm kiếm một khe nứt, một hang động có thể che chở họ qua đêm khỏi cái lạnh cắt da và những mối nguy hiểm rình rập. Tiếng cát lạo xạo dưới chân, tiếng gió rít qua các khe đá tạo nên một bản giao hưởng hoang dã của vùng đất chết. Tần Mặc nhắm nhẹ mắt, lắng nghe “ý chí tồn tại” của những tảng đá cổ xưa, những tàn tích đã ngủ vùi hàng thiên kỷ. Chúng không nói, nhưng chúng “cảm nhận” được sự hiện diện của hắn, và hắn cũng cảm nhận được những “ký ức” mờ nhạt về sự hình thành, về những biến cố đã qua, ẩn sâu trong lòng chúng. Đây là một vùng đất đầy vết sẹo, đầy đau thương, nơi “ý chí tồn tại” đã bị bóp méo đến tận cùng.
Sau một hồi tìm kiếm, Hắc Phong đột ngột dừng lại, cái mũi đen của nó khịt khịt, hướng về một vách đá dường như không có gì đặc biệt. Tần Mặc hiểu ý, hắn tiến lại gần, dùng tay chạm vào bề mặt đá thô ráp, cảm nhận một luồng không khí mát lạnh thoảng qua kẽ tay. Đây không phải là hơi lạnh của gió đêm, mà là hơi mát của một không gian kín đáo, sâu bên trong.
“Đây rồi,” Tần Mặc nói khẽ, giọng hắn chứa đựng một sự nhẹ nhõm.
Đúng như dự đoán, sau một khe nứt hẹp mà mắt thường khó nhận ra, một hang động nhỏ hiện ra. Lối vào chỉ vừa đủ cho một người đi qua, nhưng bên trong lại mở rộng hơn, tạo thành một không gian trú ẩn tương đối an toàn. Mùi cát bụi khô khan vẫn vương vấn, xen lẫn mùi đá cổ đã phong hóa hàng ngàn năm, mang theo một chút mùi ẩm đặc trưng của đá ngầm, báo hiệu nơi đây đã tồn tại từ rất lâu và có thể có mạch nước ngầm chảy qua đâu đó. Không khí bên trong hang dễ chịu hơn nhiều so với cái lạnh cắt da bên ngoài, dù vẫn còn khô nóng.
Hắc Phong cẩn thận lách mình vào trước, đôi mắt cảnh giác quét qua từng ngóc ngách. Sau khi xác nhận an toàn, nó mới khẽ rên một tiếng thấp, ra hiệu cho Tần Mặc và Lục Vô Trần tiến vào. Lục Vô Trần, với dáng người gầy gò và lưng hơi còng, nhẹ nhàng bước vào, tìm một chỗ dựa vào vách đá. Hắn thở phào một tiếng, sự mệt mỏi dường như ập đến ngay khi mối hiểm nguy tạm thời lùi xa. Đôi mắt sâu trũng của hắn khép hờ, nhưng vẫn không hoàn toàn nhắm lại, thói quen cảnh giác đã ăn sâu vào cốt tủy của một tu sĩ từng kinh qua vô số hiểm nguy.
Tần Mặc rút từ trong túi áo ra một viên dạ minh châu nhỏ, nó phát ra ánh sáng dịu nhẹ, đủ để xua đi bóng tối hoàn toàn trong hang, tạo ra những bóng đổ dài, uốn lượn trên vách đá gồ ghề. Ánh sáng xanh nhạt của dạ minh châu phản chiếu vào đôi mắt đen láy của Tần Mặc, làm chúng càng thêm sâu thẳm. Hắn đặt dạ minh châu xuống một tảng đá phẳng, rồi ngồi khoanh chân đối diện với Lục Vô Trần. Hắc Phong lúc này đã cuộn tròn mình lại thành một khối lông đen tuyền khổng lồ, thở đều, đôi khi lại khẽ rên khe khẽ trong giấc ngủ chập chờn, vẫn không quên giữ một tai vểnh lên, cảnh giác với mọi động tĩnh bên ngoài. Tần Mặc xoa nhẹ đầu nó, cảm nhận sự ấm áp từ bộ lông dày.
Lục Vô Trần mở mắt, nhìn vào ánh sáng yếu ớt của dạ minh châu. “May mắn chúng ta tìm thấy nơi này,” hắn nói, giọng hắn trầm thấp, khàn khàn vì mệt mỏi, nhưng lại chứa đựng một sự nhẹ nhõm rõ rệt. “Đội tuần tra kia... chúng không đơn giản chỉ là những kẻ tu sĩ bình thường.”
Tần Mặc gật đầu, đôi mắt hắn nhìn xa xăm vào khoảng không mờ ảo trong hang, như thể đang nhìn xuyên qua những bức tường đá dày đặc để đến với thế giới bên ngoài. “Ta cảm nhận được. Một ý chí mạnh mẽ, nhưng bị bóp méo, đồng hóa. Giống như... họ không còn là chính họ nữa.” Hắn nhớ lại cảm giác khó chịu khi ‘đọc’ được những luồng ý chí đó, sự mất đi bản sắc, sự tan biến của cái tôi cá nhân, chỉ còn lại một mệnh lệnh duy nhất, một mục đích duy nhất. Đó là một cảm giác lạnh lẽo, ghê rợn hơn bất cứ thứ gì hắn từng đối mặt.
Lục Vô Trần thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo biết bao cay đắng và chán nản. “Đó là thủ đoạn của Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn không chỉ cấy ghép sức mạnh, mà còn cấy ghép cả niềm tin. Biến đệ tử thành những công cụ hoàn hảo.” Hắn nhìn vào lòng bàn tay mình, nơi từng nắm giữ quyền năng, nơi từng cảm nhận sự khao khát thăng tiên cháy bỏng. Giờ đây, những đường chỉ tay ấy dường như đang kể một câu chuyện khác, một câu chuyện về sự thức tỉnh, về sự thay đổi. “Để đạt được mục đích của hắn, hắn có thể biến bất cứ thứ gì thành ‘vật’ của hắn, sử dụng chúng cho ‘Thiên Đạo’ mà hắn tin tưởng. Ngay cả khi điều đó có nghĩa là tước đoạt ‘ý chí tồn tại’ vốn có của chúng.”
Tần Mặc lắng nghe, mỗi lời Lục Vô Trần nói đều khắc sâu thêm vào nhận định của hắn về sự nguy hiểm của con đường “thăng tiên vô độ”. Không chỉ là sự mất cân bằng của thế giới, mà còn là sự mất đi bản chất của từng cá thể, từng “vật”. Đây chính là “khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới” – không phải vì thế giới sẽ sụp đổ về mặt vật chất, mà là thế giới sẽ mất đi linh hồn, mất đi sự đa dạng, sự phong phú vốn có của nó.
Trong tĩnh mịch của hang động, chỉ còn tiếng gió rít bên ngoài và tiếng thở đều của Hắc Phong. Tần Mặc đưa tay kiểm tra vết xước nhỏ trên chân Hắc Phong do mảnh đá sắc nhọn gây ra khi họ ẩn nấp vội vã. Lục Vô Trần cũng tự mình kiểm tra những vết thương nhẹ trên cánh tay và vai. Chúng không nghiêm trọng, nhưng là minh chứng cho sự hiểm nguy cận kề. Sự mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt Lục Vô Trần, ánh mắt hắn lại chìm vào suy tư, nhưng không còn là sự tuyệt vọng như trước, mà là sự lo lắng, sự thận trọng của một người đã tìm lại được mục đích nhưng vẫn ý thức rõ ràng về chông gai phía trước.
***
Thời gian trôi qua chậm rãi trong hang động tĩnh mịch. Ánh sáng từ dạ minh châu vẫn dịu nhẹ, nhưng đủ để chiếu sáng không gian xung quanh. Tiếng gió bên ngoài đã bớt đi phần nào sự dữ dội, nhưng vẫn đều đặn rít lên từng hồi, như một lời nhắc nhở về sự khắc nghiệt của Di Tích Cổ Tiên. Không khí trong hang dần trở nên trầm lắng hơn khi Tần Mặc và Lục Vô Trần bắt đầu cuộc thảo luận sâu sắc hơn về những gì họ đã trải qua và những gì đang chờ đợi phía trước. Mùi đá cổ và bụi sa mạc vẫn vương vấn trong không khí, giờ đây xen lẫn mùi mồ hôi nhè nhẹ của họ, một dấu hiệu của sự căng thẳng và cố gắng.
Tần Mặc nhìn Lục Vô Trần, đôi mắt hắn ánh lên sự tập trung. “Ngươi đã từng là một cường giả, Lục huynh. Ngươi hiểu rõ hơn ai hết về cơ cấu của các tông môn và những tham vọng của họ. Đặc biệt là về Thiên Diệu Tôn Giả.”
Lục Vô Trần khẽ gật đầu, hắn dựa lưng vào vách đá lạnh lẽo, đôi mắt nhìn chằm chằm vào ánh sáng từ dạ minh châu, như thể đang đọc những bí mật ẩn chứa trong đó. “Hồi trẻ, ta cũng từng tin vào con đường thăng tiên, từng khao khát vươn tới cảnh giới chí cao. Nhưng càng đi sâu, càng nhận ra... đó là một con đường ích kỷ, một con đường mà ‘vật tính�� của vạn vật đều bị lợi dụng, bị biến đổi.” Hắn thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, chứa đựng sự hối tiếc và cay đắng của một người đã từng lạc lối.
“Hắn (Thiên Diệu Tôn Giả) không chỉ muốn vạn vật thăng tiên, mà còn muốn chúng thăng tiên theo cách hắn định,” Lục Vô Trần tiếp tục, giọng hắn trầm thấp, mỗi lời nói đều mang theo sức nặng của kinh nghiệm. “Hắn tin rằng có một ‘Thiên Đạo’ duy nhất, một con đường ‘chính thống’ để đạt tới cảnh giới tiên nhân. Và bất cứ điều gì không phù hợp với ‘Thiên Đạo’ đó đều bị coi là lệch lạc, là chướng ngại vật cần phải dọn dẹp. Hắn biến đổi bản chất của vạn vật, ép buộc chúng phải ‘tinh lọc’ theo cái chuẩn mà hắn đặt ra. Ngay cả ý chí của con người cũng không ngoại lệ.”
Tần Mặc trầm tư. Những gì Lục Vô Trần nói trùng khớp với những gì hắn cảm nhận được từ “ý chí bị đồng hóa” của đội tuần tra. “Và cái ‘Thiên Đạo’ đó, không chấp nhận sự khác biệt?”
“Chính xác,” Lục Vô Trần khẳng định, ánh mắt hắn sắc bén như dao cạo, xuyên thấu qua màn đêm. “Bất cứ điều gì không phù hợp đều bị coi là vật cản. Kể cả ý chí tự do của một con người, hay bản chất của một hòn đá. Hắn không nhìn nhận sự đa dạng của ‘vật tính’ là một vẻ đẹp, mà là một sự hỗn loạn cần phải được sắp đặt lại. Hắn muốn một thế giới ‘thuần khiết’, nơi mọi thứ đều hướng về một mục tiêu duy nhất: thăng tiên, theo quy tắc của hắn.”
Tần Mặc nhắm mắt lại, cảm nhận sâu sắc hơn nữa nỗi đau của vạn vật bị ép buộc. Hắn nhớ về những thân cây mục nát vẫn khao khát cắm rễ sâu vào lòng đất, về những con sông vẫn muốn chảy về biển cả, về những ngọn núi vẫn muốn vươn cao, không phải để thành tiên, mà để sống trọn vẹn với “ý chí tồn tại” của chính chúng. Thiên Diệu Tôn Giả đã bóp méo tất cả.
“Vậy nên ‘chân lý thất lạc’ lại càng quan trọng,” Tần Mặc mở mắt, giọng hắn bình thản nhưng chứa đựng một sự kiên định không gì lay chuyển được. “Nó có thể là chìa khóa để đánh thức những ‘ý chí’ đang bị kìm hãm, để cho chúng thấy rằng có một con đường khác, một con đường cân bằng hơn.” Hắn đưa tay xuống nền cát, dùng ngón tay vẽ ra những đường nét mơ hồ, phác họa sơ đồ vùng Di Tích Cổ Tiên mà họ đã đi qua, cùng với những vị trí mà hắn cảm nhận được “ý chí đồng hóa” của kẻ địch.
Lục Vô Trần nhìn theo những đường nét trên cát, rồi khẽ lắc đầu, một chút lo lắng lại hiện lên trong đôi mắt hắn. “Nhưng Di Tích Cổ Tiên này rộng lớn và nguy hiểm. Không phải lúc nào cũng có những dấu vết rõ ràng như lần này để ta phân tích.” Hắn lại thở dài. Dù đã tìm lại được niềm tin và giá trị của bản thân, nhưng sự tự ti và hoài nghi đã ăn sâu vào hắn suốt bao năm tháng vẫn chưa hoàn toàn biến mất. Hắn biết mình đã có giá trị, nhưng giá trị đó liệu có đủ để đối mặt với một thế lực như Thiên Diệu Tôn Giả, một thế lực đã bóp méo cả “ý chí tồn tại” của vạn vật?
“Hơn nữa,” Lục Vô Trần tiếp tục, giọng nói trở nên trầm trọng hơn, “Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ là một kẻ cuồng tín. Hắn là một thiên tài về mặt tu luyện, về việc khai thác và biến đổi linh khí. Các tông môn dưới trướng hắn đều sở hữu những trận pháp, những binh khí độc đáo, được ‘tẩy luyện’ để phục vụ mục đích thăng tiên. Chúng ta đã tránh được một cuộc phục kích, nhưng đó chỉ là phần nổi của tảng băng chìm.” Hắn chỉ vào một điểm trên sơ đồ cát của Tần Mặc. “Khu vực này, ta từng nghe đồn có những cạm bẫy cổ xưa, được yểm bùa bởi những tu sĩ thời viễn cổ. Nếu Thiên Diệu Tôn Giả đã kiểm soát được chúng, thì mức độ nguy hiểm sẽ tăng lên gấp bội.”
Hắc Phong, mặc dù đang cuộn mình nghỉ ngơi, nhưng đôi mắt đỏ rực của nó vẫn hé mở, cảnh giác theo dõi cuộc trò chuyện. Nó khẽ cựa mình, thân hình khổng lồ dịch chuyển nhẹ, tạo ra tiếng cọ xát khe khẽ của bộ lông vào vách đá. Nó hiểu được sự căng thẳng trong lời nói của hai người, hiểu được mối nguy hiểm đang rình rập. Linh tính của loài thú hoang dã mách bảo nó rằng, cuộc hành trình này sẽ còn đầy gian truân.
Tần Mặc gật đầu, hắn cẩn thận ghi nhớ những lời Lục Vô Trần. Những thông tin này vô cùng quý giá. Hắn có thể cảm nhận được “ý chí tồn tại” của vạn vật, nhưng những tri thức về cấu trúc, về phương pháp tu luyện của thế giới Huyền Vực, đặc biệt là những mưu kế của Thiên Diệu Tôn Giả, là điều mà hắn còn thiếu. Lục Vô Trần chính là mảnh ghép quan trọng đó.
“Chúng ta cần phải hết sức cẩn trọng,” Tần Mặc nói, giọng hắn bình thản, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự quyết tâm sắt đá. “Mỗi bước đi đều phải tính toán kỹ lưỡng. Chúng ta không có sức mạnh tuyệt đối để đối đầu trực diện với cả một hệ thống, nhưng chúng ta có sự hiểu biết, và quan trọng hơn, chúng ta có một mục tiêu cao cả hơn.”
Lục Vô Trần nhìn Tần Mặc, ánh mắt hắn phức tạp. Hắn đã từng nghĩ rằng mục tiêu “cao cả” nhất là thăng tiên, là vượt qua giới hạn của phàm nhân. Nhưng Tần Mặc lại đang theo đuổi một điều khác, một điều mà hắn, một cựu cường giả, chưa từng nghĩ đến: sự cân bằng, sự tôn trọng “ý chí tồn tại” của vạn vật. “Một mục tiêu cao cả hơn...” Lục Vô Trần lặp lại, như thể đang cố gắng nếm trải từng từ ngữ. Hắn chợt nhận ra, sự mệt mỏi trong lòng hắn không chỉ đến từ thể xác, mà còn từ tâm hồn, từ sự trống rỗng sau khi nhận ra con đường thăng tiên mà hắn theo đuổi bấy lâu hóa ra lại là một sự bóp méo. Giờ đây, cùng với Tần Mặc, hắn đang dần tìm thấy một “ý nghĩa” mới, một “ý chí tồn tại” mới cho chính mình.
***
Bầu không khí trong hang động dần trở nên ấm áp hơn một chút, không phải vì nhiệt độ tăng lên mà vì sự gắn kết vô hình giữa ba sinh linh trong đêm tối. Tiếng gió bên ngoài đã dịu bớt, chỉ còn những làn gió nhẹ mơn man qua khe đá, tạo nên một âm thanh êm dịu, như tiếng thì thầm của một thế giới đang dần thức giấc. Mùi cát bụi và đá cổ vẫn hiện hữu, nhưng không còn quá áp bức, thay vào đó là một sự quen thuộc, một phần của nơi trú ẩn an toàn này.
Tần Mặc nhìn sang Lục Vô Trần. Dưới ánh sáng yếu ớt của dạ minh châu, hắn thấy rõ sự mệt mỏi hằn sâu trên gương mặt hốc hác của đối phương, những nếp nhăn in dấu thời gian và sự gian khổ. Tuy nhiên, trong đôi mắt sâu trũng ấy, Tần Mặc không còn thấy sự tuyệt vọng hay chán nản như những ngày đầu. Thay vào đó, một ngọn lửa quyết tâm vừa được nhen nhóm, một tia sáng của niềm tin và mục đích đang dần bùng cháy. Ngọn lửa ấy tuy còn nhỏ nhoi, nhưng lại kiên cường, bất khuất, giống như một loài cây sa mạc vẫn vươn mình đâm chồi giữa hoang mạc khô cằn.
Hắn đưa tay xoa nhẹ đầu Hắc Phong. Con sói khổng lồ đang ngủ say, nhưng khi Tần Mặc chạm vào, nó khẽ cựa mình, dụi đầu vào tay hắn, phát ra một tiếng gừ gừ mãn nguyện. Sự tin tưởng tuyệt đối từ linh thú này là một nguồn sức mạnh vô hình đối với Tần Mặc. Hắn cảm nhận được “ý chí tồn tại” thuần khiết của Hắc Phong, một ý chí trung thành, mạnh mẽ, không bị bóp méo bởi bất kỳ sự cám dỗ thăng tiên nào.
Tần Mặc nhận ra trách nhiệm của mình không chỉ dừng lại ở việc tìm kiếm ‘chân lý thất lạc’, mà còn là bảo vệ và khơi gợi lại ‘ý chí’ của những người đồng hành. Lục Vô Trần, dù từng là một cường giả, cũng đang trên con đường tìm lại chính mình. Hắn, Tần Mặc, chính là người phải dẫn dắt, phải truyền cảm hứng cho họ, để họ không lạc lối trong cuộc chiến này.
“Ngươi đã giúp ta rất nhiều, Lục huynh,” Tần Mặc nói, giọng hắn bình thản nhưng chứa đựng sự chân thành sâu sắc. “Kinh nghiệm và trí tuệ của ngươi là vô giá. Nếu không có ngươi, chúng ta đã không thể tránh được cạm bẫy của Thiên Diệu Tôn Giả. Ngươi là một phần không thể thiếu của cuộc hành trình này.”
Lục Vô Trần hơi ngạc nhiên trước lời khen ngợi trực tiếp và chân thành của Tần Mặc. Hắn đã quen với những lời xu nịnh hoặc những lời chỉ trích, nhưng lời nói của Tần Mặc lại khác. Chúng không phải là sự khách sáo, mà là sự công nhận thực sự. Một nụ cười nhẹ hiếm hoi nở trên môi hắn, xua đi phần nào vẻ khắc khổ. “Cũng chỉ là kinh nghiệm của một kẻ từng lạc lối,” hắn nói, giọng hắn vẫn trầm thấp nhưng đã bớt đi sự mệt mỏi. “Nhưng... ta tin lời ngươi nói, Tần Mặc. Và ta cũng mu���n tìm lại ‘ý nghĩa’ của mình, trong cuộc chiến này. Có lẽ, con đường này mới thực sự là con đường mà ta nên đi.”
Lời nói của Lục Vô Trần không chỉ là sự đồng thuận, mà còn là một lời tuyên bố về sự thay đổi trong “ý chí tồn tại” của hắn. Từ một kẻ chán nản, hoài nghi, hắn đang dần tìm thấy một mục đích mới, một giá trị mới cho bản thân mình, không phải bằng cách thăng tiên, mà bằng cách bảo vệ sự cân bằng và bản chất của vạn vật. Điều này củng cố thêm niềm tin của Tần Mặc rằng, ngay cả những người đã từng lạc lối sâu sắc nhất cũng có thể tìm lại được con đường đúng đắn.
Tần Mặc gật đầu. “Chúng ta sẽ cùng tìm. Di Tích Cổ Tiên này hẳn phải chứa đựng điều gì đó. Có thể là một thư viện cổ, hay một thực thể đã chứng kiến ‘Thiên Đạo Cảnh Báo’.” Hắn nhìn vào bản đồ sơ sài mà hắn đã vẽ trên cát, các điểm đánh dấu về những nơi có linh khí cổ xưa mạnh mẽ hơn, hoặc những nơi hắn cảm nhận được “ý chí tồn tại” đặc biệt. “Có lẽ có những người, những ‘vật’ đã từng cố gắng cảnh báo về hiểm họa thăng tiên vô độ từ rất lâu rồi.”
Lục Vô Trần nhìn theo hướng ngón tay Tần Mặc chỉ trên bản đồ cát. Hắn trầm ngâm một lát, rồi ánh mắt hắn chợt lóe lên một tia sáng của sự nhớ lại. “Ta nghĩ, chúng ta nên hướng về phía Tây Bắc.” Hắn đưa ngón tay gầy gò của mình chỉ về một khu vực xa xôi trên bản đồ. “Có một truyền thuyết cổ về một ‘Thạch Sách Điện’ nằm sâu trong đó, nơi lưu giữ những ghi chép của tiên nhân xưa. Dù chỉ là truyền thuyết, nhưng có thể ẩn chứa chút chân lý. Nhiều tu sĩ từng tìm kiếm nó với hy vọng tìm thấy con đường thăng tiên nhanh chóng, nhưng không ai từng quay trở lại... hoặc ít nhất là không có ai kể về những gì họ đã tìm thấy.”
Lời nói của Lục Vô Trần khiến Tần Mặc chú ý. “Thạch Sách Điện...” hắn lẩm bẩm, cảm nhận một luồng “ý chí tồn tại” mờ nhạt từ hướng đó, một sự tồn tại cổ xưa, tĩnh lặng, khác biệt hoàn toàn với sự bóp méo của Thiên Diệu Tôn Giả. Nó không phải là ý chí của sự sống, mà là ý chí của tri thức, c���a sự ghi chép. Có thể đó chính là nơi lưu giữ những thông tin về “chân lý thất lạc”, nơi mà Vô Danh Khách hay Thiên Sách Lão Nhân có thể đã để lại dấu vết.
Một tia nắng bình minh đầu tiên rọi qua khe hẹp của cửa hang, xua đi phần nào bóng tối, mang theo hơi lạnh buổi sớm của sa mạc nhưng cũng là tín hiệu của một ngày mới. Ánh sáng vàng nhạt chiếu rọi lên khuôn mặt Tần Mặc, làm nổi bật sự thanh tú và kiên định của hắn. Hắn gật đầu, ghi nhớ hướng đi về phía Tây Bắc. “Tây Bắc,” hắn nhắc lại, như một lời khẳng định cho mục tiêu sắp tới. “Chúng ta sẽ đến đó.”
Lục Vô Trần đứng dậy, thân hình gầy gò của hắn thẳng hơn một chút so với đêm qua. Sự mệt mỏi vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng một nguồn năng lượng mới, một sự quyết tâm mới. Hắc Phong cũng thức giấc, nó vươn vai, gầm gừ một tiếng nhỏ, rồi đứng dậy, sẵn sàng cho cuộc hành trình.
Cả ba đứng trước cửa hang, nhìn về phía chân trời đang dần rạng đông, nơi những vệt nắng đầu tiên bắt đầu xua tan màn đêm. Di Tích Cổ Ti��n vẫn là một vùng đất rộng lớn, đầy bí ẩn và hiểm nguy, với những cạm bẫy và những kẻ địch đang rình rập. Cuộc đối đầu với Thiên Diệu Tôn Giả chắc chắn sẽ khó khăn, nhưng giờ đây, họ đã có một niềm tin vững chắc hơn vào con đường phía trước, một sự phối hợp ăn ý, và một mục tiêu rõ ràng hơn bao giờ hết. Chân trời đỏ rực, báo hiệu một ngày mới, cũng là báo hiệu một chặng đường đầy thử thách nhưng cũng tràn đầy hy vọng đang chờ đợi liên minh của Tần Mặc. Họ chuẩn bị rời hang, sẵn sàng cho một ngày mới đầy thử thách trong Di Tích Cổ Tiên, nơi mỗi bước chân đều có thể dẫn đến một khám phá mới, hoặc một mối nguy hiểm chết người. Họ đã sẵn sàng để đối mặt với những gì đang chờ đợi, cùng nhau, với ‘ý chí tồn tại’ của riêng mình, và với niềm tin vào ‘cân bằng bản chất’ của vạn vật.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.