Vạn vật không lên tiên - Chương 524: Kết Giới Cổ Xưa: Bức Tường Im Lặng Của Thời Gian
Ánh trăng đã lặn, nhường chỗ cho những vệt hồng cam đầu tiên xé tan màn đêm thăm thẳm, rải rác trên những phiến đá phong hóa và cồn cát nhấp nhô của Di Tích Cổ Tiên. Không khí buổi sớm se lạnh, mang theo mùi cát bụi khô khan và chút hương vị kim loại nhàn nhạt từ những khoáng thạch ẩn sâu trong lòng đất. Hắc Phong khẽ cựa mình, bộ lông đen tuyền lấp lánh dưới ánh bình minh yếu ớt, rồi từ từ đứng dậy, đôi mắt đỏ rực quét một vòng quanh cảnh vật. Nó khịt mũi, đôi tai vểnh lên, như đang lắng nghe những lời thì thầm vô hình của vùng đất cổ.
Tần Mặc thu tay về từ vách đá, một nụ cười nhẹ ẩn hiện trên môi khi hắn nhìn Lục Vô Trần. "Không mất đi chính mình," hắn lặp lại, giọng nói trầm ấm như tiếng gió lướt qua những khe đá. "Đó là sự thăng hoa chân chính, Vô Trần huynh." Lục Vô Trần gật đầu, ánh mắt đã hoàn toàn thoát khỏi sự mịt mờ của hoài nghi. Hắn nhìn Tần Mặc, nhìn vào sự kiên định toát ra từ thiếu niên trẻ tuổi, và cảm thấy một luồng sinh khí mới đang chảy trong huyết quản đã mỏi mệt của mình. Những lời của Tần Mặc không chỉ là sự trấn an, mà là một lời giải đáp cho những day dứt đã ăn sâu trong tâm hồn hắn suốt bao năm tháng. Hắn đã quá bám víu vào những định nghĩa của thế gian, vào những con đường đã được vạch sẵn, mà quên đi rằng, bản chất của sự tồn tại là sự đa dạng, là sự tự do lựa chọn.
"Chân lý... ẩn chứa trong sự lựa chọn." Lục Vô Trần lẩm bẩm, gạt đi những hạt cát còn vương trên trang phục tu sĩ đã bạc màu. Hắn đứng thẳng lưng hơn, những nếp nhăn trên trán dường như cũng giãn ra đôi chút. Từ sâu thẳm tâm hồn, hắn cảm thấy một sự thanh thản lạ lùng, như thể đã trút bỏ được gánh nặng ngàn cân đã đè nén hắn suốt bao năm tháng lang thang trong vô định. Hắn nhìn lại con đường đã đi qua, những tàn tích hùng vĩ nh��ng cũng đầy bi thương của Di Tích Cổ Tiên, và nhận ra rằng, mỗi phiến đá, mỗi hạt cát nơi đây đều đang kể một câu chuyện, một lời thì thầm về bản chất của sự tồn tại, về sự lựa chọn.
Hắc Phong, sau khi đã thăm dò xung quanh, khẽ gầm gừ một tiếng trầm thấp, như ra hiệu đã đến lúc tiếp tục hành trình. Nó quay đầu, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía trước, nơi những tàn tích cổ xưa hơn, bí ẩn hơn đang chờ đợi. Tần Mặc vỗ nhẹ vào vai Lục Vô Trần, không nói thêm lời nào, nhưng cử chỉ ấy đã truyền đi một nguồn năng lượng tinh thần mạnh mẽ, một lời khẳng định về sự tin tưởng và đồng hành. Lục Vô Trần đáp lại bằng một cái gật đầu kiên định. Hắn hiểu rằng, vai trò của mình giờ đây không chỉ là một tu sĩ già nua, mà là một cố vấn, một đồng minh vững chắc, giúp Tần Mặc vén màn 'chân lý thất lạc', đối đầu với những tư tưởng cực đoan của Thiên Diệu Tôn Giả. Với ý chí được củng cố, Lục Vô Trần cảm thấy sẵn sàng để đối mặt với bất cứ điều gì đang chờ đợi họ trong sâu thẳm Di Tích Cổ Tiên.
Cả ba tiếp tục tiến sâu hơn vào vùng đất huyền bí này. Ánh bình minh dần mạnh mẽ hơn, nhuộm vàng những khối kiến trúc đá cổ kính, chạm khắc hoa văn phức tạp đã bị phong hóa nặng nề bởi thời gian và cát bụi. Nhiều phần của di tích đã bị cát vùi lấp, chỉ còn trơ trọi những tượng đài khổng lồ, cổng vòm đổ nát và những bức tường thành sụp đổ, chọc thẳng lên nền trời xanh thẳm. Kiến trúc nơi đây mang một vẻ đẹp siêu phàm, không thuộc về phàm trần, gợi nhớ về một thời kỳ vàng son đã bị lãng quên, một nền văn minh đã từng đạt đến đỉnh cao của sự thăng tiến nhưng rồi lại chìm vào im lặng.
Tiếng gió sa mạc rít qua các khe đá và công trình đổ nát, tạo ra những âm thanh u ám, như tiếng than khóc của những linh hồn bị mắc kẹt trong quá khứ. Tiếng cát lạo xạo di chuyển dưới chân Hắc Phong, đôi khi lại có tiếng động lạ từ bên trong di tích, như tiếng vọng của những trận chiến xa xưa, hay tiếng bước chân của những sinh vật ẩn mình trong bóng tối của lịch sử. Tần Mặc bước đi trầm tĩnh, đôi mắt đen láy sâu thẳm không ngừng quan sát. Hắn cảm nhận được ý chí của từng tảng đá, từng phiến gạch, từng hạt cát đang tồn tại nơi đây. Chúng không hề vô tri, mà mang trong mình những ký ức, những câu chuyện về sự hưng thịnh và suy tàn, về sự bền bỉ và biến đổi. Hắn khẽ đưa tay lướt qua một bức tường đá đổ nát, cảm nhận được sự chai sạn của nó, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được sự kiên cường của ý chí muốn đứng vững, muốn tồn tại qua vạn niên.
"Nơi này quả nhiên không đơn giản." Lục Vô Trần thì thầm, giọng hắn đã không còn vẻ mệt mỏi mà thay vào đó là sự cảnh giác cao độ. Hắn quét mắt nhìn những tượng đài khổng lồ, những đường nét kiến trúc tinh xảo dù đã bị tàn phá vẫn toát lên một vẻ uy nghiêm đến đáng sợ. "Cảm giác như mỗi phiến đá đều ẩn chứa bí mật nghìn năm. Có lẽ chúng ta đang đi trên một con đường mà không ai từng đặt chân tới trong hàng vạn năm." Hắn rút ra thanh đoản kiếm bên hông, không phải để chiến đấu, mà là một hành động vô thức của sự phòng bị, một thói quen đã ăn sâu vào máu thịt của một tu sĩ từng trải.
Tần Mặc khẽ lắc đầu, "Không phải không ai từng đặt chân tới, Vô Trần huynh. Mà là không ai từng *hiểu* được những bước chân này. Những bí mật không phải được giấu kín, mà là được viết bằng một ngôn ngữ mà không phải ai cũng có thể đọc." Hắn dừng lại trước một phù điêu đá lớn, đã bị phong hóa gần hết nhưng vẫn còn nhận ra những đường nét của một sinh vật kỳ dị, nửa thú nửa người, đang vươn mình lên trời cao. "Càng phức tạp, càng gần với chân lý. Càng tĩnh lặng, càng chứa đựng những lời thì thầm của bản chất. Hãy cẩn thận, phía trước có lẽ là nơi giấu giếm điều chúng ta tìm." Hắn không nói rõ điều gì, nhưng Lục Vô Trần hiểu. Đó là "chân lý thất lạc", là sự cân bằng mà vạn vật đã mất đi, là lời cảnh báo về "khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới."
Hắc Phong khẽ gầm gừ, đôi tai nó giật giật, đồng tử co lại. Nó dừng lại hẳn, bộ lông dựng đứng, và một luồng khí lạnh lẽo bất thường lan tỏa trong không gian, dù mặt trời đã lên cao và đang đổ nắng gay gắt xuống Di Tích Cổ Tiên. Không khí xung quanh trở nên nặng nề, như thể có một bức tường vô hình đang chặn ngang tầm nhìn, chặn ngang con đường.
Khi họ đi qua một hẻm núi hẹp, được hình thành bởi những khối đá khổng lồ dựng đứng, một bức tường vô hình thực sự hiện ra chắn ngang đường. Nó không phải là vật chất, không có màu sắc, nhưng lại tỏa ra một áp lực vô hình, một sức mạnh cổ xưa đến mức khiến không khí xung quanh trở nên đặc quánh, nặng nề đến khó thở. Hắc Phong lập tức dừng lại, lông dựng đứng, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào khoảng không phía trước, và một tiếng gầm gừ cảnh cáo vang lên, trầm thấp và đầy uy hiếp. Nó rụt rè lùi lại một bước, như bị một lực vô hình đẩy lùi.
Lục Vô Trần cau mày, một cảm giác quen thuộc nhưng cũng đầy xa lạ ập đến. Hắn đã từng đối mặt với vô số kết giới trong suốt cuộc đời tu hành của mình, từ những trận pháp đơn giản đến những cấm chế phức tạp do các tông môn lớn dựng nên. Nhưng cái này... cái này hoàn toàn khác biệt. Nó không chỉ là một rào cản năng lượng, mà nó dường như đã hòa quyện với không gian, với thời gian, với chính bản chất của vùng đất này. Một luồng năng lượng cổ xưa mạnh mẽ, thuần túy và không thể lay chuyển, như thể nó đã tồn tại từ thuở hồng hoang, trước cả khi khái niệm "kết giới" ra đời.
"Đây là... một kết giới?" Lục Vô Trần kinh ngạc, giọng hắn thì thầm, không thể che giấu sự chấn động trong lòng. Hắn đưa tay ra, cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo, một sự kháng cự vô hình mà mạnh mẽ. "Lực lượng này... thật khó tin! Nó hòa quyện với không gian, như một phần của chính vùng đất này. Ta chưa từng thấy thứ gì tương tự." Thanh đoản kiếm trong tay hắn khẽ rung lên, một phản ứng tự nhiên trước sức mạnh vượt xa mọi hiểu biết.
Tần Mặc không nói gì, đôi mắt hắn nheo lại, nhìn sâu vào bức tường vô hình. Hắn không nhìn bằng mắt thường, mà bằng 'ý chí tồn tại', bằng khả năng cảm nhận sâu thẳm bản chất của vạn vật. "Không chỉ là kết giới." Giọng Tần Mặc trầm trầm, mang theo một vẻ suy tư sâu sắc. "Nó là một sự gia cố... một bức tường được xây dựng từ chính bản chất của địa mạch và được tôi luyện qua vô số năm. Nó đang 'sống'." Hắn khẽ đưa tay ra, chậm rãi, cẩn trọng, như thể đang chạm vào một sinh vật cổ xưa đang ngủ say. Ngón tay hắn chạm vào khoảng không, và một gợn sóng năng lượng vô hình lan ra từ điểm tiếp xúc, không gây tổn thương hay chấn động, nhưng lại mang theo một cảm giác thăm dò, như thể kết giới đang 'đáp lại' hắn, đang 'kiểm tra' sự tồn tại của hắn. Luồng sóng ấy như những sợi tơ vô hình, len lỏi vào tâm trí Tần Mặc, cố gắng đọc lấy những ý nghĩ sâu kín nhất của hắn, đồng thời cũng tiết lộ một phần bản chất của chính nó.
Hắc Phong rên rỉ một tiếng nhỏ, co mình lại sát chân Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực vẫn không rời khỏi bức tường vô hình kia, như thể nó đang nhìn thấy một kẻ thù nguy hiểm tột cùng, nhưng lại không thể chạm tới. Lục Vô Trần đứng cạnh, thanh kiếm vẫn cầm chặt, nhưng ánh mắt hắn đã chuyển từ cảnh giác sang tò mò, và rồi là sự kính phục khi chứng kiến hành động kỳ lạ của Tần Mặc. Hắn đã thấy Tần Mặc giao tiếp với vạn vật, nhưng đây là lần đầu tiên hắn thấy Tần Mặc "giao tiếp" với một kết giới, một thứ mà mọi tu sĩ đều dùng sức mạnh để phá giải, hoặc dùng pháp thuật để vượt qua.
Tần Mặc nhắm mắt lại, toàn bộ tâm trí hắn tập trung vào luồng gợn sóng năng lượng đang lan tỏa. Năng lực 'nghe ý chí tồn tại' của hắn được kích hoạt tối đa, không chỉ là nghe, mà là cảm nhận, là thấu hiểu. Hắn cảm nhận được hàng ngàn lớp năng lượng đan xen, không phải do con người tạo ra một cách đơn thuần, mà là sự cộng hưởng phức tạp giữa pháp thuật cổ đại và chính 'ý chí' của những tảng đá, dòng cát, và linh khí của Di Tích Cổ Tiên. Kết giới này không phải là một công trình nhân tạo, mà là một phần mở rộng của chính vùng đất, một bức tường phòng thủ hữu cơ, sống động và thở cùng nhịp đập của địa mạch.
Hắn cảm nhận được những mạch ngầm năng lượng chảy sâu dưới lòng đất, những tầng đá cổ xưa đã hấp thụ linh khí qua hàng vạn năm, những dòng cát mang trong mình ký ức của bão tố và thời gian. Tất cả đều được dệt thành một mạng lưới bất khả xâm phạm, một kiệt tác phòng thủ mà chỉ những trí tuệ cổ xưa nhất, những người thực sự hiểu về 'vật tính' và 'ý chí tồn tại' của vạn vật mới có thể tạo nên. Nó không chỉ là một rào cản vật lý, mà còn là một rào cản tinh thần, một bức tường im lặng bảo vệ những bí mật đã bị phong ấn qua các kỷ nguyên.
Tần Mặc hiểu rằng, để vượt qua, không thể dùng sức mạnh phá hủy, bởi sức mạnh đó sẽ chỉ kích hoạt sự phản kháng của chính vùng đất. Cũng không thể dùng những thuật pháp thông thường để giải trừ, bởi nó không tuân theo những quy luật mà các tu sĩ hiện đại biết đến. Hắn phải 'hòa nhập', 'thấu hiểu' và 'thuyết phục' nó, như cách hắn đã từng làm với một thanh kiếm muốn chém, một con thú muốn chạy trốn, hay một tòa thành muốn đứng vững. Đây là một thử thách hoàn toàn mới, một bài kiểm tra cho triết lý "cân bằng bản chất" của hắn.
Tần Mặc mở mắt ra, ánh nhìn sâu thẳm ẩn chứa sự thấu hiểu và một chút trầm tư. "Nó không phải là thứ để phá hủy." Giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng. "Nó là một phần của vùng đất này, được tạo ra để bảo vệ một điều gì đó... hoặc giữ chân một điều gì đó. Ý chí của nó quá mạnh mẽ, quá cổ xưa. Nó không muốn bị quấy rầy, không muốn bị xâm phạm." Hắn rút tay về, ánh mắt vẫn không rời khỏi bức tường vô hình, như thể đang cố gắng đọc một cuốn sách cổ được viết bằng ngôn ngữ của vạn vật, một cuốn sách mà chỉ có trái tim thấu cảm mới có thể giải mã.
Lục Vô Trần lắng nghe, gương mặt hắn trở nên nghiêm nghị. Sự kiên định mới của hắn được thử thách bởi quy mô và tính bất khả xâm phạm của kết giới này. Hắn đã nghĩ rằng mình đã chuẩn bị cho mọi thử thách, nhưng thứ này lại nằm ngoài mọi dự liệu. "Vậy là... chúng ta không thể dùng vũ lực?" Hắn hỏi, giọng có chút khô khốc. "Đây quả là một thử thách khó khăn nhất từ trước đến nay. Ngươi có cảm nhận được gì không? Có cách nào để vượt qua nó không?" Hắn biết rằng, với Tần Mặc, không có gì là không thể, nhưng hắn cũng hiểu rằng, con đường của Tần Mặc không phải là con đường của sức mạnh đơn thuần.
Tần Mặc khẽ lắc đầu, "Vũ lực chỉ khiến nó cứng rắn hơn. Sức mạnh sẽ chỉ khiến nó phản kháng mãnh liệt hơn." Hắn nhìn sâu vào kết giới, rồi quay sang Lục Vô Trần, ánh mắt đầy suy tư. "Nó đang bảo vệ một thứ gì đó vô cùng quan trọng, một bí mật đã ngủ yên hàng vạn năm. Sự phức tạp của nó cho thấy những bí mật mà nó che giấu hoặc bảo vệ còn lớn hơn nhiều, có thể liên quan trực tiếp đến 'Thiên Đạo Cảnh Báo' mà chúng ta đang tìm kiếm, hoặc chính Chân Lý Thạch Bi mà tấm bản đồ cổ đã gợi ý." Hắn im lặng một lát, hít sâu luồng không khí lạnh lẽo và tĩnh mịch. "Chúng ta cần phải thấu hiểu nó, không phải chinh phục. Chúng ta cần tìm ra 'ý chí' thật sự của nó, và tìm một con đường để nó chấp nhận chúng ta đi qua, mà không phá vỡ sự cân bằng của chính nó."
Lục Vô Trần đứng cạnh, kiên nhẫn chờ đợi, không thúc giục. Hắn biết rằng, đây là lúc Tần Mặc cần sự tập trung tuyệt đối. Dù cảm thấy một chút bất lực trước sự vĩ đại của kết giới, nhưng hắn không còn hoài nghi. Niềm tin vào Tần Mặc đã được củng cố, và hắn biết rằng, nếu có ai có thể tìm ra con đường, thì đó chỉ có thể là Tần Mặc. Kết giới này, với bản chất 'sống' và được gia cố bởi 'ý chí' của địa mạch, không chỉ là một rào cản, mà còn là một minh chứng hùng hồn cho triết lý 'vạn vật đều có linh hồn' của Tần Mặc, và là một bài học sâu sắc về sự khác biệt trong cách hắn giải quyết vấn đề so với những tu sĩ khác. Đây có thể chỉ là một trong số rất nhiều lớp phòng thủ được thiết lập để bảo vệ những 'chân lý thất lạc', báo hiệu một hành trình gian nan phía trước, nhưng cũng đầy ý nghĩa và hy vọng.
Tần Mặc nhắm mắt lại lần nữa, không phải để cảm nhận năng lượng, mà để lắng nghe. Lắng nghe tiếng gió thì thầm qua những vết nứt của kết giới, lắng nghe tiếng cát lạo xạo như lời kể chuyện của thời gian, lắng nghe ý chí của những tảng đá vĩ đại đang ôm trọn lấy bức tường vô hình này. Hắn đang tìm kiếm một chìa khóa, không ph��i bằng pháp thuật hay sức mạnh, mà bằng sự thấu cảm, bằng cách hòa mình vào bản chất cổ xưa của chính kết giới. Hắn biết, lời giải đáp nằm ở đó, ẩn sâu trong sự im lặng của thời gian, chờ đợi một người có thể lắng nghe.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.