Vạn vật không lên tiên - Chương 542: Bản Nguyên Của Ý Chí: Lời Thử Thách Từ Hồn Ý Giả
Thư phòng bí mật chìm trong một sự tĩnh mịch gần như tuyệt đối, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng gió rít nhẹ qua những khe đá cổ thụ xa xôi, như một hơi thở dài của thời gian. Đâu đó trong không gian u tịch, tiếng cát lạo xạo vọng lại từ sâu thẳm Di Tích Cổ Tiên, mang theo hơi thở của một quá khứ đã hóa thành cát bụi. Bên trong căn phòng, mùi giấy cũ ẩm mục, mùi đất nồng và một chút hương trầm cổ xưa hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí bí ẩn, ngột ngạt nhưng lại đầy sức hút. Ánh sáng lờ mờ len lỏi qua những vết nứt trên trần, chỉ đủ để soi rõ những chồng cuộn da và phiến đá cổ đang nằm im lìm, chờ đợi được đánh thức.
Tần Mặc và Lục Vô Trần ngồi đối diện nhau trên nền đất lạnh lẽo, giữa vô vàn tri thức bị lãng quên. Hắc Phong nằm cuộn tròn dưới chân Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực khẽ mở, cảnh giác quan sát xung quanh, như một người bảo vệ thầm lặng cho cuộc hành trình khám phá đầy hiểm nguy này. Cuộn da cổ mà Tần Mặc vừa giải phong ấn vẫn nằm trên tấm thảm mục nát, những ký tự và hình vẽ rời rạc như một bức tranh bị xé vụn, thách thức mọi nỗ lực giải mã bằng lý trí thông thường.
Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu, thở dài nặng nề. Y đã dành hàng giờ liền cố gắng xâu chuỗi các mảnh ghép thông tin, nhưng càng cố gắng, y càng cảm thấy bế tắc. Kiến thức tu luyện uyên thâm của y, khả năng nhận biết văn tự cổ mà y tự hào, tất cả đều trở nên vô dụng trước những khái niệm trừu tượng và khó hiểu này. Y lật đi lật lại một phiến đá nhỏ, trên đó khắc một biểu tượng xoáy ốc phức tạp, mi mắt trĩu nặng vì mệt mỏi và hoài nghi.
"Những lời này... chúng quá mơ hồ," Lục Vô Trần cất tiếng, giọng y trầm đục, mang theo sự chán nản. "Không theo bất kỳ đạo lý tu luyện nào ta từng biết. 'Bản nguyên', 'ý chí', 'hòa hợp'... chúng không nói đến linh lực, không nói đến cảnh giới, không nhắc đến bí pháp hay con đường thăng tiên. Chúng chỉ như những câu chuyện vu vơ của phàm nhân, hoặc lời thơ thẩn của kẻ mộng du." Y nhíu mày, ánh mắt đầy vẻ bối rối, cố gắng tìm kiếm một chút logic, một chút liên hệ với những gì y đã học được từ khi còn là một thiếu niên bái sư học đạo. Nhưng tất cả đều vô vọng. Niềm tin sắt đá vào hệ thống tri thức tu luyện mà y đã xây dựng suốt cuộc đời đang lung lay dữ dội, như một tòa thành cổ đứng trước cơn địa chấn. Y cảm thấy mình đang lạc vào một mê cung tri thức, nơi mọi quy tắc cũ đều bị đảo lộn.
Tần Mặc không nói gì, hắn chỉ nhắm mắt lại, ngón tay nhẹ nhàng lướt trên bề mặt của cuộn da cổ, rồi di chuyển sang một phiến đá khác có khắc những ký tự tương tự. Hắn không đọc bằng mắt, mà là cảm nhận 'ý chí' từ cuộn da, từ từng đường nét khắc trên phiến đá. Hắn lắng nghe 'tiếng vọng' yếu ớt, những "than thở" vô thanh, những ký ức chôn vùi sâu thẳm trong từng thớ vật chất. Trong tâm trí hắn, những mảnh vỡ từ ngữ và hình ảnh không còn rời rạc nữa, mà chúng bắt đầu li��n kết lại, tạo thành một bức tranh bi tráng, một câu chuyện đau lòng đã bị thời gian xé nát. Hắn cảm nhận được sự bi thương sâu sắc của những người đã cố gắng ghi lại chân lý này, sự tuyệt vọng của họ khi chứng kiến thế giới sụp đổ vì sự truy cầu mù quáng, vì sự chối bỏ bản nguyên.
Hắn hít một hơi thật sâu, mùi đất ẩm và hương trầm cổ xưa tràn vào lồng ngực, mang theo cảm giác của sự vĩnh cửu và sự mất mát. "Không phải vu vơ," Tần Mặc cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như tiếng vọng của một dòng suối ngầm. "Chúng là nền tảng. Là lời nhắc nhở về điều đã bị lãng quên, về cái gốc của mọi sự tồn tại. Chân lý không phải lúc nào cũng được viết ra bằng những công thức rõ ràng, có khi nó ẩn chứa trong những lời thì thầm của vạn vật, trong sự cân bằng mong manh mà chúng ta đã vô tình phá vỡ." Hắn mở mắt, ánh mắt sâu thẳm nhìn Lục Vô Trần, đôi mắt đen láy chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc và một nỗi buồn khó tả. Hắn biết, để Lục Vô Trần hiểu được, y cần phải thoát khỏi những định kiến về tu luyện, thoát khỏi khái niệm về linh lực và cảnh giới mà y đã bị ràng buộc suốt đời.
Tần Mặc lại nhắm mắt, ngón tay hắn dừng lại trên một biểu tượng khắc trên phiến đá cổ, một biểu tượng trông giống như một đóa hoa đang bung nở nhưng lại bị xé toạc ở giữa. Hắn cảm nhận một luồng 'ý chí' mạnh mẽ hơn bao giờ hết từ biểu tượng này, không phải là ý chí của sự sống, mà là ý chí của sự chờ đợi, của một sự bảo vệ đã kéo dài hàng vạn năm. Luồng ý chí ấy không hung hãn, không tấn công, mà như một sợi dây vô hình đang kéo hắn về phía một vực thẳm tri thức. Dưới lòng bàn tay Tần Mặc, biểu tượng trên phiến đá đột nhiên phát ra một vầng sáng xanh lam nhạt, lung linh như tinh tú cổ. Ánh sáng ấy không chói lóa, mà như một tín hiệu, một lời mời gọi từ sâu thẳm quá khứ, như thể nó đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu. Hắc Phong dưới chân hắn khẽ động đậy, tai vểnh lên, đôi mắt đỏ rực dõi theo vầng sáng xanh, một tiếng gầm gừ nhẹ thoát ra từ cổ họng, không phải vì sợ hãi, mà vì cảm nhận được một sự hiện diện cổ xưa đang thức tỉnh.
Khi vầng sáng xanh lam từ phiến đá trở nên rực rỡ nhất, không khí trong thư phòng đột nhiên trở nên lạnh lẽo và tĩnh lặng đến đáng sợ. Mọi âm thanh dường như bị nuốt chửng vào một khoảng không vô tận, chỉ còn lại tiếng vọng của sự im lặng cổ xưa. Một luồng khí tức uy áp, mang theo hơi thở của vĩnh cửu và sự trầm mặc của thời gian, bao trùm toàn bộ không gian. Mùi hương trầm cổ xưa trở nên nồng đậm hơn, pha lẫn chút mùi ozone thanh khiết, như thể một cánh cửa đã được mở ra giữa hai thế giới. Bầu không khí trang nghiêm, huyền bí và đầy áp lực, khiến cho từng nhịp thở của Lục Vô Trần trở nên khó khăn. Y cảm thấy như có một ngọn núi vô hình đang đè nặng lên lồng ngực mình.
Từ giữa thư phòng, nơi vầng sáng xanh lam hội tụ, một hình thái mờ ảo, bán trong suốt dần hiện rõ. Đó là một thực thể không có hình hài cụ thể, nhưng lại toát lên vẻ uy nghiêm và cổ kính đến lạ thường. Ánh sáng xanh lam nhạt lấp lánh như tinh tú cổ, tạo nên m��t lớp vỏ bọc lung linh cho hình thái ấy. Thực thể lơ lửng giữa không trung, không trọng lượng, không thực nhưng lại có vẻ tồn tại vĩnh cửu. Không có khuôn mặt rõ ràng, nhưng đôi mắt của nó, như hai vực sâu thăm thẳm, ẩn chứa trí tuệ của ngàn năm, quét qua Tần Mặc và Lục Vô Trần, rồi dừng lại trên cuộn da cổ và phiến đá.
Hắc Phong, không còn gầm gừ, mà dựng đứng toàn bộ lông trên người. Đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên sự cảnh giác cao độ, nhưng nó không tấn công, chỉ đứng chắn trước Tần Mặc, như một bức tường phòng thủ vững chắc, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ mối đe dọa nào.
Lục Vô Trần sững sờ, y lùi lại một bước, cảm thấy toàn thân cứng đờ. Y chưa bao giờ đối mặt với một sự tồn tại như thế này, một linh hồn tàn dư nhưng lại mang theo một khí tức uy áp không thua kém gì những cường giả Vấn Đạo cảnh mà y từng gặp. "Cái gì... đây là...?" Giọng y lạc đi vì kinh hãi và bất ngờ. Mọi kiến thức về linh hồn, về tinh linh mà y từng học đều không thể giải thích được sự hiện diện này. Đây không phải là một linh hồn quỷ dị hay một tàn niệm oán hận, mà là một sự tồn tại thuần túy, một ý chí được bảo tồn qua vạn cổ.
Hình thái mờ ảo kia không trả lời Lục Vô Trần, mà ánh mắt như hai vực sâu thăm thẳm của nó dừng lại trên Tần Mặc. Một giọng nói vang vọng như từ ngàn xưa, không rõ nam hay nữ, không rõ già hay trẻ, mà như tiếng thì thầm của chính thời gian, của cả vũ trụ, từ từ cất lên. "Kẻ đến từ Vô Tính Thành... ngươi đã đánh thức ta. Ngươi tìm kiếm điều gì trong tàn tích của quá khứ này?" Giọng nói ấy không mang theo cảm xúc, nhưng lại chất chứa một sự ưu tư sâu sắc, một sự chờ đợi đã kéo dài đến mức hóa thành vĩnh cửu.
Tần Mặc không hề nao núng. Hắn biết thực thể trước mặt không phải là một kẻ địch, mà là một người canh giữ, một phần của chân lý mà hắn đang tìm kiếm. Hắn cảm nhận được ý chí của thực thể này, một ý chí của sự kiểm định, của sự thử thách, không phải để hủy diệt, mà là để tìm kiếm một người xứng đáng. Hắn không vội vàng trả lời, mà chỉ nhìn thẳng vào đôi mắt như vực sâu của Hồn Ý Giả, như thể đang cố gắng thấu hiểu sâu hơn nữa những gì nó muốn truyền đạt.
Hồn Ý Giả lơ lửng tĩnh lặng, ánh sáng xanh lam quanh nó khẽ rung động. Sau một khắc im lặng nặng nề, nó lại cất tiếng, lần này là một chuỗi câu hỏi, không phải là một lời thách thức, mà là một lời kiểm định, một bài kiểm tra về 'ý nghĩa của sự tồn tại'. "Vạn vật sinh ra, vạn vật tồn tại. Đâu là bản nguyên? Đâu là ý nghĩa? Và điều gì sẽ giữ lại sự thật khi khát vọng siêu việt nhấn chìm tất cả?"
Lời của Hồn Ý Giả vang vọng khắp thư phòng, như một tiếng chuông cổ, xuyên thấu không gian và thời gian, chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn của người nghe. Lục Vô Trần đứng bất động, cố gắng tiêu hóa những câu hỏi ấy. Y cố gắng nghĩ, nhưng những khái niệm về 'bản nguyên', 'ý nghĩa' mà Hồn Ý Giả đưa ra quá trừu tượng, quá phi truyền thống. Y không thể dùng bất kỳ kinh nghiệm tu luyện nào, bất kỳ kinh điển cổ nào để lý giải chúng. Bản nguyên là linh lực ư? Ý nghĩa là thăng tiên ư? Hay là đạt đến cảnh giới Vấn Đạo, siêu thoát phàm tục? Những câu trả lời ấy chợt hiện lên trong tâm trí y, nhưng ngay lập tức y nhận ra chúng không hề phù hợp với không khí trang trọng và sâu sắc của câu hỏi.
Trong khi đó, Tần Mặc đứng yên, nhắm mắt lại. Hắn không vội vàng tìm kiếm câu trả lời trong những cuốn sách hay ký ức. Thay vào đó, hắn lắng nghe. Hắn lắng nghe 'ý chí' của Hồn Ý Giả, của những cuộn da và phiến đá xung quanh, của cả bức tường đá tưởng chừng vô tri, thậm chí cả tiếng gió rít nhẹ bên ngoài. Hắn lắng nghe tiếng than thở của cuộn da cổ về sự mất mát, tiếng vang vọng của phiến đá về sự cân bằng đã bị phá vỡ. Hắn không tìm kiếm một câu trả lời bằng lý trí, mà bằng sự thấu cảm sâu sắc, bằng chính 'ý chí tồn tại' của mình. Hắn để tâm trí mình hòa vào dòng chảy của vạn vật, cảm nhận sự rung động của từng hạt bụi, từng sợi tơ nhện, từng vết nứt trên tường.
Lục Vô Trần lẩm bẩm, khuôn mặt y méo mó vì sự bối rối và tuyệt vọng. "Bản nguyên... là linh lực? Là đạo pháp? Ý nghĩa... là thăng tiên? Hay là vĩnh sinh bất diệt?" Y nhìn Tần Mặc, hy vọng hắn sẽ có một manh mối nào đó, nhưng Tần Mặc vẫn đứng đó, tĩnh lặng như một pho tượng đá cổ. Sự bất lực của y trước những câu hỏi này càng làm sâu sắc thêm sự hoài nghi của y về con đường tu luyện mà y đã theo đuổi cả đời. Y cảm thấy mình thật nhỏ bé và lạc lõng, như một người mù đang cố gắng miêu tả màu sắc, không thể chạm tới được bản chất thực sự của vấn đề. Niềm tin cũ của y vào hệ thống tri thức tu luyện đang dần tan vỡ hoàn toàn, nhường chỗ cho một khoảng trống mênh mông của sự trống rỗng và hoang mang. Điều này cho thấy Lục Vô Trần cần một "sự thức tỉnh" hoặc một người hướng dẫn mới, và Tần Mặc chính là người đó.
Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, không phải tiếng gầm uy hiếp, mà là một âm thanh trầm đục, như cảm nhận được sự bất an, sự nặng nề của những thông điệp đang được giải mã. Nó cảm nhận được một nỗi buồn sâu sắc đang lan tỏa trong không khí, một nỗi buồn cổ xưa mà ngay cả linh thú như nó cũng có thể cảm nhận được.
Sau một khoảnh khắc dài của sự im lặng, Tần Mặc từ từ mở mắt. Đôi mắt hắn đen láy, nhưng sâu thẳm hơn bao giờ hết, như đã nhìn thấu vạn vật. Hắn nhìn thẳng vào Hồn Ý Giả, không một chút sợ hãi hay do dự. Giọng hắn trầm ấm, bình thản nhưng chứa đựng một sức nặng triết lý khiến không gian như ngưng đọng. "Bản nguyên là chính nó. Mỗi thực thể đều có 'vật tính' độc đáo, là bản chất tồn tại cốt lõi mà không gì có thể thay thế. Đó là lý do một thanh kiếm muốn chém, một con thú muốn chạy trốn, một tòa thành muốn đứng vững."
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Lục Vô Trần, người đang lắng nghe một cách chăm chú, rồi lại quay về phía Hồn Ý Giả. "Ý nghĩa là được sống, được là chính mình, không cần phải trở thành bất cứ điều gì khác, không cần phải vươn tới một mục tiêu không thuộc về bản chất của nó. Một dòng suối muốn chảy, không phải muốn hóa thành mây. Một cái cây muốn vươn cao, không phải muốn biến thành đá quý."
"Và điều giữ lại sự thật khi khát vọng siêu việt nhấn chìm tất cả," Tần Mặc tiếp tục, giọng hắn vang vọng như tiếng chuông cảnh báo, "không phải là sức mạnh, không phải là sự thăng tiến vô độ, mà là sự chấp nhận và tôn trọng bản chất vốn có của vạn vật, ngay cả khi nó không siêu việt, không vĩnh cửu. Là sự 'cân bằng bản chất', sự hài hòa trong biến đổi, sự tôn trọng bản nguyên của mỗi linh hồn, mỗi vật tính. Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Chân lý đã bị nhấn chìm không phải vì nó yếu ớt, mà vì nó đã bị chối bỏ bởi sự truy cầu mù quáng."
Lời của Tần Mặc như một tiếng sấm giữa trời quang, đánh thẳng vào tâm trí Lục Vô Trần, khiến y chợt bừng tỉnh. Những lời này không dựa trên linh lực hay đạo pháp, mà dựa trên một sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất tồn tại, điều mà y chưa từng nghĩ tới. Y chợt hiểu ra rằng, bấy lâu nay, y đã đi tìm câu trả lời ở những nơi xa xôi, mà lại bỏ quên chính cái gốc rễ của vạn vật.
Hồn Ý Giả lơ lửng tĩnh lặng, ánh sáng xanh lam quanh nó khẽ rung động. Sau những lời của Tần Mặc, hình thái mờ ảo của nó từ từ gật đầu, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng lại chứa đựng một sự đồng tình sâu sắc, như thể nó đã chờ đợi câu trả lời này suốt hàng vạn năm. Vầng sáng quanh nó dịu đi, nhưng không biến mất, mà trở nên ổn định và thanh tịnh hơn.
Một luồng rung động ý chí thuần khiết, không lời, không hình ảnh, được truyền thẳng vào tâm trí Tần Mặc. Đó là một mảnh ghép mới về 'chân lý thất lạc', một lời cảnh báo về 'cái giá của sự siêu việt' và 'sự thật bị nhấn chìm' mà Tần Mặc đã nhắc đến. Luồng ý chí ấy không chỉ là thông tin, mà còn là một cảm giác, một nỗi tiếc nuối sâu sắc về một thế giới đã từng tồn tại trong sự cân bằng hoàn hảo, trước khi sự truy cầu thăng tiên mù quáng đẩy nó đến bờ vực. Đồng thời, một chỉ dẫn rõ ràng hiện lên trong tâm trí hắn, không phải là một bản đồ, mà là một cảm giác hướng về một khu vực khác sâu hơn trong di tích, nơi có thể ẩn chứa những mảnh ghép chân lý khác.
Hồn Ý Giả, như đã hoàn thành sứ mệnh của mình, từ từ tan biến vào không khí, để lại phía sau một luồng khí tức thanh khiết và một cảm giác bình yên lạ thường. Chỉ còn lại ánh sáng xanh lam nhạt vẫn còn vương vấn trên phiến đá, như một dấu ấn của sự tồn tại vĩnh cửu. Lục Vô Trần vẫn còn sững sờ, cố gắng tiêu hóa những gì vừa diễn ra. Anh nhìn Tần Mặc với một ánh mắt hoàn toàn khác, không còn là sự nghi ngờ hay bối rối, mà là sự kính phục, pha lẫn một chút sợ hãi và một niềm hy vọng mong manh. Anh nhận ra, sự khác biệt trong cách tiếp cận và giải quyết vấn đề giữa Tần Mặc và anh là một vực thẳm. Tần Mặc không chỉ 'đọc' được ý chí của vạn vật, mà còn 'thấu hiểu' được chúng, điều mà các tu sĩ như anh không bao giờ có thể làm được. Anh biết, để tìm ra câu trả lời cho sự chán nản và hoài nghi của mình, anh sẽ phải ngày càng phụ thuộc vào Tần Mặc.
Tần Mặc nhẹ nhàng chạm vào phiến đá, cảm nhận sự rung động cuối cùng của Hồn Ý Giả. Hắn biết, lời của Hồn Ý Giả về 'cái giá của sự siêu việt' và 'sự thật bị nhấn chìm' không chỉ là một lời cảnh báo về quá khứ, mà còn là một điềm báo rõ ràng về tình trạng suy thoái của Huyền Vực hiện tại. Câu trả lời của hắn không chỉ là để vượt qua thử thách, mà còn củng cố lý tưởng của chính hắn, khẳng định rằng con đường 'cân bằng bản chất' là con đường đúng đắn để đối đầu với Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ đang đẩy thế giới đến bờ vực hủy diệt. Manh mối mà Hồn Ý Giả để lại, một cảm giác hướng về một thư viện cổ khác hoặc một người nắm giữ tri thức cổ đại, báo hiệu rằng cuộc gặp gỡ với Vô Danh Khách hay Thiên Sách Lão Nhân sẽ sớm diễn ra.
Hắn nhìn Lục Vô Trần, người vẫn còn chìm đắm trong sự bối rối và hoài nghi, nhưng trong đôi mắt y đã lóe lên một tia sáng mới. Tần Mặc biết, con đường phía trước sẽ còn rất dài và gian nan, nhưng giờ đây, hắn đã có thêm một mảnh ghép, một lời xác nhận từ ngàn xưa. Và từ những mảnh vỡ rời rạc ấy, Tần Mặc bắt đầu cảm nhận được hình hài của một chân lý vĩ đại, đang chờ đợi được tái tạo, chờ đợi để một lần nữa vang vọng trong thế giới Huyền Vực, nhắc nhở vạn vật về bản nguyên, về ý nghĩa của sự tồn tại.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.