Vạn vật không lên tiên - Chương 567: Bản Đồ Cổ: Lời Chỉ Dẫn & Ám Ảnh Sa Mạc
Màn đêm buông xuống Di Tích Cổ Tiên đã nhường chỗ cho ánh ban mai đầu tiên. Những tia nắng vàng nhạt cố gắng xuyên qua lớp sương mờ còn vương lại, vẽ lên những đường nét uốn lượn trên các tàn tích cổ xưa. Gió sa mạc vẫn không ngừng rít qua các khe đá, mang theo mùi cát bụi khô khan và hơi thở lạnh lẽo của đêm trường. Trong không khí tĩnh mịch và cằn cỗi ấy, mùi đá cổ đã phong hóa ngai ngái, gợi lên hình ảnh về một thời đại đã lùi xa vào dĩ vãng.
Bên trong Thư Khố Cổ Đại, nơi ánh sáng ban ngày chỉ có thể len lỏi một cách yếu ớt, Tần Mặc, Lục Vô Trần và Thiên Sách Lão Nhân vẫn đang miệt mài nghiên cứu những bản ghi chép còn sót lại. Không gian chật hẹp bao trùm bởi mùi giấy cũ, bụi thời gian và một chút hương liệu đã phai nhạt, tạo nên một bầu không khí bí ẩn và uyên bác. Tần Mặc, với đôi mắt đen láy sâu thẳm, chăm chú lướt qua từng ký tự cổ, cố gắng cảm nhận những rung động yếu ớt của 'ý chí tồn tại' ẩn sâu trong từng trang giấy. Hắn không chỉ đọc bằng mắt mà còn bằng cả tâm hồn, lắng nghe những lời thì thầm từ quá khứ. Lục Vô Trần, gương mặt khắc khổ hằn sâu nếp nhăn, cúi gằm xuống, đôi mắt lờ đờ vì thiếu ngủ nhưng lại sáng rực lên bởi những khám phá mới. Hắn cố gắng ghi nhớ từng chi tiết, từng biểu tượng, như thể sợ rằng chúng sẽ tan biến vào hư không bất cứ lúc nào. Thiên Sách Lão Nhân, với mái tóc bạc trắng và đôi mắt tinh anh sau cặp kính đã ngả màu, lại toát lên vẻ hào hứng như một đứa trẻ vừa tìm thấy món đồ chơi yêu thích. Ông chỉ vào một góc tường bị che khuất bởi một giá sách đổ nát, nơi một khe hở nhỏ ẩn mình trong bóng tối.
"Dấu vết này... nó không giống bất kỳ văn tự nào ta từng thấy, nhưng lại có một sự liên kết kỳ lạ với những gì chúng ta đã thấy ở bên ngoài," Thiên Sách Lão Nhân khẽ thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy suy tư. Ông đưa ngón tay gầy gò chạm nhẹ vào một ký hiệu khắc sâu trên phiến đá, nơi dường như có một lớp năng lượng mờ nhạt bao phủ. "Mỗi nền văn minh đều c�� phương thức lưu giữ tri thức riêng, nhưng đây... đây là một dạng mật ngữ, một lời nhắn nhủ được chôn vùi quá sâu, quá kỹ lưỡng." Ông lão hắng giọng, cố gắng xua đi lớp bụi thời gian đã bám vào cổ họng mình. "Ta đã dành cả đời để giải mã những bí ẩn cổ xưa, nhưng cái di tích này... nó thách thức mọi giới hạn của sự hiểu biết."
Tần Mặc nhắm mắt lại, hít thở sâu, tập trung toàn bộ giác quan vào điểm mà Thiên Sách Lão Nhân vừa chỉ. Hắn không cần nhìn, chỉ cần cảm nhận. Một luồng 'ý chí tồn tại' yếu ớt, dường như đã bị phong ấn từ hàng vạn năm trước, bắt đầu len lỏi vào tâm trí hắn. Nó không phải là một ý chí sống động hay hùng tráng, mà là một sự tồn tại mờ nhạt, mang theo nỗi mệt mỏi cùng cực, sự cô độc của thời gian. Nhưng xen lẫn trong đó, hắn cảm nhận được một mục đích lớn lao, một quyết tâm không hề phai nhạt.
"Có một thứ gì đó ở đây... một 'ý chí tồn tại' đã bị phong ấn rất lâu, mang theo sự mệt mỏi, nhưng cũng ẩn chứa một mục đích lớn lao," Tần Mặc mở mắt, đôi mắt sâu th���m ánh lên vẻ suy tư. Hắn tiến lại gần khe hở, đưa tay chạm vào lớp đá lạnh lẽo. "Nó giống như một lời khẩn cầu im lặng, một di vật cuối cùng của một người đã gửi gắm tất cả hy vọng vào nó, trước khi chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng." Hắn cảm nhận được sự nặng nề của thời gian, sự cô đơn của một vật phẩm bị bỏ lại, nhưng đồng thời, hắn cũng cảm nhận được sự kiên cường, một thông điệp quan trọng cần được truyền tải. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, đứng cách đó không xa, đôi mắt đỏ rực cảnh giác nhìn chằm chằm vào khe hở, thỉnh thoảng khẽ gầm gừ nhẹ, như thể nó cũng cảm nhận được điều gì đó bất thường.
"Một mục đích lớn lao?" Lục Vô Trần lẩm bẩm, sự mệt mỏi trên gương mặt dường như bị thay thế bởi một tia tò mò khó hiểu. "Lẽ nào, những nền văn minh cổ đại này đã cố gắng lưu giữ không chỉ kiến thức mà còn cả những 'ý chí' của họ? Để làm gì chứ? Để thế hệ sau không đi vào vết xe đổ?" Hắn nhớ lại những lời thì thầm của Cổ Phù Linh về 'nỗi mệt mỏi của sự tồn tại' và 'khát khao được yên nghỉ', và giờ đây, 'ý chí tồn tại' này lại mang theo một cảm giác tương tự, nhưng với một hy vọng mong manh hơn.
Tần Mặc không trả lời ngay. Hắn nhẹ nhàng loại bỏ những mảnh vỡ đá vụn và lớp bụi dày đặc đã bám vào khe hở. Từng chút một, một chiếc hộp đá cổ kính dần hiện ra. Chiếc hộp được chạm khắc tinh xảo với những hoa văn kỳ lạ, không thuộc bất kỳ nền văn minh nào mà họ từng biết. Lớp đá đã phong hóa theo thời gian, nhưng những đường nét chạm khắc vẫn còn sắc nét, như thể muốn kể một câu chuyện dài. Khi hắn chạm vào chiếc hộp, một luồng năng lượng lạnh lẽo nhưng đầy ý chí tràn vào tâm trí hắn, mang theo những hình ảnh mơ hồ về sự cố gắng, về sự tuyệt vọng và về một niềm tin cuối cùng. Hắn hiểu rằng đây không chỉ là một vật phẩm, mà là một lời nhắn, một di ngôn được gửi gắm qua hàng ngàn năm.
***
Không khí trong thư khố trở nên căng thẳng hơn khi chiếc hộp đá cổ được Tần Mặc nhẹ nhàng đặt xuống nền đất. Mùi hương liệu cổ xưa, dù đã phai nhạt theo thời gian, vẫn phảng phất bay ra từ bên trong, hòa lẫn với mùi bụi và mùi đá. Ánh sáng yếu ớt của mặt trời lọt qua kẽ hở trên trần nhà, chiếu thẳng vào chiếc hộp, làm nổi bật những đường nét chạm khắc tinh xảo và vẻ bí ẩn của nó. Lục Vô Trần nín thở, đôi mắt không rời khỏi chiếc hộp, sự tò mò và lo lắng đan xen nhau. Thiên Sách Lão Nhân lại mang một vẻ mặt nghiêm nghị hiếm thấy, ông vuốt chòm râu bạc trắng, trầm ngâm suy nghĩ. Hắc Phong khẽ gầm gừ, đôi mắt đỏ rực quét khắp căn phòng, cảm nhận được một luồng năng lượng lạ lẫm đang lan tỏa.
Tần Mặc đưa tay chạm vào nắp hộp. Không có khóa, không có trận pháp bảo vệ phức tạp. Chỉ là một cơ chế đơn giản, một lời nhắn tin cậy rằng ai có thể tìm thấy, có thể mở ra. Hắn dùng ngón tay cái miết nhẹ lên một vết lõm nhỏ trên nắp, và với một tiếng "cạch" rất khẽ, chiếc hộp từ từ hé mở. Bên trong, không phải là kho báu, không phải là pháp bảo uy lực, mà là một cuộn bản đồ cổ. Nó được làm từ một loại da thú đã ngả màu vàng úa, nhưng lạ lùng thay, những đường nét vẽ trên đó lại phát ra ánh sáng mờ ảo, như những mạch máu đang chảy trên nền da.
"Đây... đây chính là bản đồ! Nó rõ ràng hơn nhiều so với những gì chúng ta từng có!" Lục Vô Trần thốt lên, giọng nói xen lẫn sự mừng rỡ và kinh ngạc. Hắn vội vàng tiến lại gần, đôi mắt cố gắng đọc những ký hiệu và đường nét trên bản đồ. Quả thật, bản đồ hiển thị rõ ràng tuyến đường qua Sa Mạc Huyết Nguyệt và Hẻm Núi Cát Bay, với một điểm đến được đánh dấu bằng một ký hiệu đặc biệt – một biểu tượng cổ xưa mà Thiên Sách Lão Nhân đã từng nhắc đến, ám chỉ nơi ẩn cư của một trí giả. Nó chi tiết hơn bất cứ bản đồ nào họ từng thu thập được, thậm chí còn chỉ rõ những con đường mòn bí mật, những khe núi hiểm trở.
Thiên Sách Lão Nhân lại không hề vui mừng. Ông đưa tay đỡ gọng kính, ánh mắt nheo lại nhìn kỹ tấm bản đồ. "Quả nhiên, những người tiền bối đã cố gắng để lại chỉ dẫn. Nhưng... ta cảm thấy có gì đó không ổn. Những đường nét này... chúng không chỉ là địa hình." Giọng ông trầm xuống, mang theo một vẻ thận trọng và nghi ngờ sâu sắc. "Mỗi đường nét, mỗi ký hiệu đều mang một ý nghĩa sâu xa hơn. Những nền văn minh cổ đại không bao giờ làm điều gì đơn giản. Đặc biệt là những người đã chứng kiến 'Thiên Đạo Cảnh Báo' và cố gắng để lại lời cảnh tỉnh." Ông chỉ vào một vài điểm trên bản đồ, nơi những đường nét đan xen chằng chịt, tạo thành những hình thù kỳ dị, không giống bất kỳ ngọn núi hay con sông nào.
Tần Mặc gật đầu. Hắn biết Thiên Sách Lão Nhân nói đúng. Hắn chạm tay vào bản đồ, nhắm mắt lại, tập trung cảm nhận. Ngay lập tức, một dòng thông tin phức tạp tràn vào tâm trí hắn, không phải là kiến thức địa lý đơn thuần, mà là một mạng lưới dày đặc của những 'ý chí tồn tại' khác nhau. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của những cạm bẫy cổ xưa, những trận pháp đã bị kích hoạt và giờ đây chỉ còn là tàn dư của sức mạnh hủy diệt. Hắn thấy những vùng đất bị nguyền rủa, nơi 'khai linh' đã biến dạng vạn vật, tạo ra những thực thể quái dị, mang theo sự đau khổ và căm h���n. Thậm chí, hắn còn cảm nhận được những 'linh hồn' của các trận pháp cổ xưa, chúng như những con thú dữ đang ngủ say, chờ đợi con mồi lạc lối.
Những 'ý chí tồn tại' này không hề mang sự sống, mà là sự biến dạng của sự sống, những tàn dư đau khổ của vạn vật bị ép buộc phải thăng hoa một cách cưỡng ép. Chúng là những dấu vết thê lương của Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị, khi con người tin rằng mọi thứ đều có thể "lên tiên" nếu được khai linh và tu luyện đến cực hạn. Nhưng kết quả lại là sự hủy diệt, sự biến dạng, và những lời nguyền rủa vĩnh cửu. Bản đồ này không chỉ là một chỉ dẫn đường đi, mà còn là một cuốn biên niên sử kinh hoàng về những thất bại của quá khứ, một lời cảnh báo được mã hóa bằng chính sự đau khổ của vạn vật. Nó không phải là một con đường an toàn, mà là một hành trình xuyên qua những ám ảnh, những vết sẹo vĩnh viễn trên thân thể Huyền Vực. Tần Mặc cảm thấy một sự nặng nề đè lên vai mình. Con đường đến với Thiên Sách Lão Nhân sẽ không chỉ là một cuộc hành trình địa lý, mà còn là một cuộc đối đầu với những bóng ma của quá khứ, những hậu quả khủng khiếp của sự truy cầu vô độ.
***
Hoàng hôn lại một lần nữa buông xuống Di Tích Cổ Tiên, nhuộm tím cả không gian rộng lớn, hùng vĩ nhưng cũng đầy vẻ u buồn. Gió sa mạc rít gào mạnh hơn, mang theo cái lạnh cắt da của màn đêm, lùa qua các khe đá và công trình đổ nát, tạo ra những âm thanh u ám, ghê rợn như tiếng ai oán của hàng vạn linh hồn. Tiếng cát lạo xạo di chuyển theo từng đợt gió, như những lời thì thầm của quá khứ đang vọng về. Mùi cát bụi khô khan, mùi đá cổ đã phong hóa càng trở nên rõ rệt trong không khí lạnh lẽo.
Nhóm Tần Mặc quyết định đốt lửa trại bên ngoài Thư Khố Cổ Đại, trong một hốc đá khuất gió. Ngọn lửa bập bùng nhảy múa, cố gắng xua đi cái lạnh và bóng tối đang bao trùm. Trong ánh lửa chập chờn, những bóng đổ kỳ dị kéo dài từ các tàn tích xung quanh, tạo nên một khung cảnh huyền bí và rợn người. Họ trải tấm bản đồ cổ ra trên mặt đất, những đường nét phát sáng mờ ảo của nó trở nên rõ nét hơn trong màn đêm.
Tần Mặc, với gương mặt trầm tĩnh nhưng ánh mắt đầy suy tư, bắt đầu giải thích những gì hắn cảm nhận được từ tấm bản đồ. "Những đường nét này... không phải là núi sông đơn thuần, mà là những 'ý chí tồn tại' của các trận pháp phòng ngự, của những 'vật' đã bị ép buộc phải 'sống' theo một cách không tự nhiên. Chúng đang chờ đợi, và chúng không có thiện ý." Giọng hắn trầm ấm, mỗi lời nói đều mang một trọng lượng nhất định, như đang kể lại một câu chuyện cổ xưa đầy bi thương. Hắn chỉ vào một khu vực trên bản đồ, nơi những ký hiệu đan xen phức tạp như một mạng nhện khổng lồ. "Đây là vùng đất bị nguyền rủa bởi những nỗ lực thăng tiên thất bại trong Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị. Vạn vật ở đó đã bị 'khai linh' quá mức, bản chất của chúng bị vặn vẹo, méo mó. Chúng không còn là chính mình, mà là những thực thể đau khổ, bị giam cầm trong một hình hài biến dị. Chúng là những lời cảnh báo, những di chứng của sự truy cầu vô độ."
Thiên Sách Lão Nhân gật gù, ánh mắt tinh anh của ông nhìn thẳng vào ngọn lửa. "Quả nhiên! Đó là những dấu vết của 'Thăng Tiên Thí Nghiệm' từ thời cổ đại. Những nền văn minh trước đây đã cố gắng tạo ra 'tiên vật' bằng mọi giá, bằng cách ép buộc vạn vật phải 'thăng hoa', tin rằng đó là con đường duy nhất để đạt được sức mạnh tối thượng. Và đây là hậu quả của sự thất bại của họ." Giọng ông lão đầy sự chua chát. "Bản đồ này không chỉ dẫn lối, nó còn là một cuốn lịch sử về sự tàn phá, về sự kiêu ngạo của con người khi cố gắng thay đổi quy luật tự nhiên. Mỗi ký hiệu, mỗi đường nét trên bản đồ đều là một lời nhắc nhở về cái giá phải trả khi vạn vật đều muốn thành tiên."
Lục Vô Trần, gương mặt tái mét trong ánh lửa, nuốt khan. Hắn nhìn chằm chằm vào bản đồ, đôi mắt tràn ngập sự kinh hoàng. Những lời của Tần Mặc và Thiên Sách Lão Nhân đã mở ra một bức màn ghê rợn về quá khứ mà hắn chưa từng dám tưởng tượng. Hắn đã từng tin rằng 'thăng tiên' là con đường duy nhất, là mục tiêu tối thượng. Nhưng giờ đây, trước mặt hắn là những bằng chứng s���ng động về sự hủy diệt mà con đường đó mang lại. "Những 'ý chí tồn tại' bị biến dạng... những trận pháp chỉ để hủy diệt... Chúng ta đang đi tìm một con đường, hay một nấm mồ cho chính mình?" Hắn thì thầm, giọng nói run rẩy, đầy sự tuyệt vọng. Cái viễn cảnh phải đối mặt với những thứ không còn là chính mình, những sinh linh bị biến dạng bởi sự truy cầu sức mạnh, khiến hắn rùng mình.
Tần Mặc đưa tay đặt lên vai Lục Vô Trần, nhẹ nhàng vỗ về. "Biết được nguy hiểm là để tránh né, không phải để sợ hãi. Chúng ta đi tìm chân lý, không phải để chết. Những 'ý chí' này, dù biến dạng, vẫn là một phần của Huyền Vực. Chúng ta phải hiểu chúng, không phải để đối đầu bằng sức mạnh, mà để tìm cách 'giải thoát' cho chúng, nếu có thể." Hắn nhìn vào ngọn lửa, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một quyết tâm sắt đá. Hắc Phong, nằm cuộn tròn bên cạnh, khẽ gầm gừ nhẹ, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía xa xăm, đánh hơi không khí như thể cũng cảm nhận được những luồng năng lượng khó chịu mà bản đồ ám chỉ.
Không ai bi���t rằng, từ phía sau một tảng đá đổ nát cách đó không xa, Mộ Dung Tĩnh vẫn đang ẩn mình, lắng nghe tất cả. Ánh lửa trại phản chiếu trong đôi mắt nàng, nhưng không phải là sự ấm áp, mà là sự hoảng loạn và thất vọng tột cùng. Từng lời Tần Mặc và Thiên Sách Lão Nhân nói ra như những nhát dao cứa vào niềm tin bấy lâu của nàng. Nàng vẫn mặc bộ y phục tông môn sang trọng, nhưng tâm hồn nàng lúc này lại đang trải qua một trận bão tố dữ dội. Những gì nàng chứng kiến từ Cổ Phù Linh, những khám phá trong thư khố cổ đại, và giờ đây là lời giải thích về tấm bản đồ kinh hoàng này – tất cả đã đập nát niềm tin vào con đường 'thăng tiên' mà Thiên Diệu Tôn Giả và tông môn đã dạy dỗ nàng.
"Thăng Tiên Thí Nghiệm... những 'tiên vật' biến dạng..." Mộ Dung Tĩnh thì thầm, giọng nàng lạc đi trong tiếng gió. "Chẳng lẽ, Thiên Diệu Tôn Giả... và tất cả những gì chúng ta đang làm... đều là sự lặp lại của những sai lầm cổ xưa?" Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng nàng, không phải vì cái lạnh của đêm sa mạc, mà là nỗi sợ hãi tột cùng khi nhận ra sự thật có thể tàn khốc hơn bất cứ điều gì nàng từng tưởng tượng. Niềm kiêu hãnh của một tu sĩ tông môn, niềm tin vào sức mạnh là chân lý duy nhất, giờ đây đã tan biến như cát bụi. Nàng nhận ra rằng, con đường mà nàng đã theo đuổi, con đường mà tất cả tu sĩ Huyền Vực đang truy cầu, có thể không phải là vinh quang mà là sự hủy diệt, là cái bẫy chết người đã từng nuốt chửng những nền văn minh cổ đại.
Bản đồ cổ, với những đường nét phát sáng mờ ảo, không chỉ là chỉ dẫn đường đi, mà còn là một lời cảnh báo ghê rợn, một bộ sưu tập các 'khai linh' thất bại, những bi kịch của vạn vật bị ép buộc phải biến dạng. Hành trình đến với Thiên Sách Lão Nhân, nơi hy vọng tìm kiếm lời giải đáp, chắc chắn sẽ cực kỳ gian nan, không chỉ về mặt địa lý mà còn về mặt tinh thần, buộc nhóm Tần Mặc phải đối mặt với những tàn tích đau khổ của quá khứ. Trong bóng tối của đêm sa mạc, Mộ Dung Tĩnh biết rằng nàng không thể tiếp tục đứng ngoài cuộc. Những gì nàng đã nghe, đã thấy, đã buộc nàng phải đưa ra m��t quyết định có thể thay đổi hoàn toàn số phận của nàng, và có thể là cả Huyền Vực.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.