Vạn vật không lên tiên - Chương 582: Chạm Vào Hạt Bụi: Ý Chí Của Điều Bình Phàm
Bình minh vừa ló dạng, trải những tia nắng vàng dịu lên Ốc Đảo Thanh Phong, như một bức màn mỏng manh vén mở cảnh sắc hùng vĩ của sa mạc. Những làn gió nhẹ, mang theo hơi ẩm từ giếng nước và hương thơm của cỏ cây, luồn qua những tán lá cọ xào xạc, tạo nên một bản hòa tấu dịu êm, phá tan sự tĩnh mịch của màn đêm. Giữa ốc đảo, quanh một đống lửa tàn chỉ còn vương vãi những đốm than hồng le lói, Tần Mặc, Lục Vô Trần và Thiên Sách Lão Nhân vẫn ngồi đó, bóng hình in đậm trên nền cát vàng óng.
Lục Vô Trần, dù đã trải qua sự thức tỉnh mãnh liệt vào đêm qua, vẫn còn vương vấn chút trầm tư. Khuôn mặt khắc khổ của hắn, dù đã bớt đi phần nào sự chán nản, song vẫn hằn sâu những nếp nhăn của tháng năm dằng dặc truy cầu hư vô. Đôi mắt sâu trũng của hắn thỉnh thoảng liếc nhìn ra xa, về phía những cồn cát trải dài vô tận, như đang cố gắng tìm kiếm một điều gì đó còn thiếu, một mảnh ghép cuối cùng để lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn. Hắn đã hiểu triết lý của Tần Mặc, đã nhận ra sai lầm của bản thân, nhưng việc thay đổi một niềm tin đã ăn sâu vào tiềm thức qua hàng ngàn năm tu luyện không phải là chuyện ngày một ngày hai. Sự bình dị mà Tần Mặc đề xướng, đối với một cường giả đã quen với sự hùng vĩ của linh lực và sự vươn cao của cảnh giới, vẫn còn quá đỗi xa lạ, thậm chí là “nhỏ bé” trong nhận thức của hắn.
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, nằm cuộn tròn một cách uy dũng gần đó. Đôi mắt đỏ rực của nó khép hờ, nhưng thỉnh thoảng vẫn hé mở, ánh nhìn tinh anh lướt qua ba con người, đặc biệt là Lục Vô Trần, như một lời nhắc nhở về sự cảnh giác và trung thành vô điều kiện. Nó cảm nhận được sự dao động tinh tế trong ý chí tồn tại của Lục Vô Trần, một sự đấu tranh nội tâm vẫn còn tiếp diễn.
Lục Vô Trần khẽ thở dài, hơi thở nặng nề mang theo chút mệt mỏi chưa tan biến hết. Đôi vai hắn hơi chùng xuống, như gánh nặng của cả một thời đại đang đè nén. "Dù đã hiểu lời ngươi, Tần Mặc, nhưng ta vẫn khó tin rằng sự bình dị này có thể mang lại ý nghĩa sâu sắc hơn con đường ta từng theo đuổi. Tâm thức ta đã quá quen với sự hùng vĩ của linh lực, sự vươn cao của cảnh giới, sự khao khát thăng tiên đến mức ám ảnh. Nay lại phải quay về với những hạt bụi, những ngọn cỏ, những vật chất bình phàm nhất... thật khó để tiếp nhận trọn vẹn, để cảm nhận được sự vĩ đại ẩn chứa trong cái 'nhỏ bé' ấy." Giọng nói của hắn, dù đã mạnh mẽ hơn đêm qua, vẫn thấp thoáng sự hoài nghi và một chút bất lực trước chính tư duy của mình. "Nó quá... nhỏ bé, quá tầm thường, không giống với bất cứ điều gì mà ta từng được dạy là có giá trị."
Tần Mặc lắng nghe một cách kiên nhẫn, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên vẻ thấu hiểu. Hắn biết rằng Lục Vô Trần không hề cố tình kháng cự, mà chỉ đơn thuần là đang đấu tranh với những khái niệm đã ăn sâu vào tâm trí hắn qua hàng ngàn năm. Những vết hằn của "Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị" không dễ gì xóa bỏ. Hắn khẽ gật đầu, giọng điệu bình thản nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng sức nặng của chân lý. "Không phải lớn hay nhỏ, Lục huynh, mà là 'có' hay 'không'. Ngươi đã từng 'không' với chính mình, với bản chất nguyên thủy của vạn vật. Cái 'nhỏ bé' mà ngươi thấy, lại là nền tảng của mọi sự tồn tại vĩ đại. Nó không cầu thăng tiên, nhưng nó vẫn hiện hữu, vẫn dung dưỡng sự sống. Một hạt cát không cầu biến thành núi, nhưng nó vẫn là một phần không thể thiếu của sa mạc hùng vĩ. Một cây xương rồng không mong thành linh mộc, nhưng nó vẫn kiên cường vươn lên giữa khắc nghiệt, vẫn là một biểu tượng của sự sống."
Thiên Sách Lão Nhân vuốt chòm râu bạc trắng, ánh mắt tinh anh nhìn Lục Vô Trần với vẻ điềm đạm. Ông đã chứng kiến quá nhiều sự thay đổi trong dòng chảy lịch sử Huyền Vực, và ông hiểu rằng sự chuyển đổi tư tưởng là một quá trình gian nan. "Trải nghiệm mới là điều duy nhất có thể thay đổi một tâm hồn đã chai sạn, Lục huynh. Kiến thức chỉ là khởi đầu, sự cảm nhận mới là con đường dẫn đến chân lý. Ngươi đã dùng lý trí để thấu hiểu Tần Mặc, nhưng để thực sự dung nạp nó vào tận xương tủy, ngươi cần phải dùng cả trái tim và linh hồn để cảm nhận. Những lời lẽ hùng hồn, những trang sử bi tráng, tất cả đều không thể sánh bằng một khoảnh khắc giác ngộ mà bản thân trải nghiệm." Ông ngừng lại, đôi mắt nheo lại khi nhìn về phía Tần Mặc, như một lời gợi ý kín đáo. "Huyền Vực đang kêu gọi sự cân bằng, và sự cân bằng ấy bắt đầu từ những điều nhỏ bé nhất."
Tần Mặc không nói gì thêm, hắn chỉ khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy không hề khoa trương, mà chứa đựng sự tin tưởng và một chút bí ẩn. Hắn chậm rãi đứng dậy, động tác nhẹ nhàng như một chiếc lá rơi. Bước chân hắn không hề vội vã, mà mang theo một sự an nhiên tự tại, hòa mình vào không khí trong lành của buổi sớm. Hắn đi về phía một cây xương rồng nhỏ bé, kiên cường mọc cách đó không xa. Cây xương rồng ấy chỉ cao khoảng một gang tay, thân xanh mướt với những chiếc gai nhỏ li ti nhưng sắc nhọn, như những chiến binh thầm lặng giữa vùng đất khắc nghiệt. Nó đứng đó, không phô trương, không cầu kỳ, nhưng lại tỏa ra một sức sống mãnh liệt, một ý chí tồn tại không thể lay chuyển. Ánh mắt Tần Mặc dừng lại nơi cây xương rồng, như thể hắn đang nhìn thấy cả một vũ trụ thu nhỏ trong hình hài khiêm nhường ấy. Hắn không nói một lời, nhưng hành động của hắn đã ngầm chứa một lời mời, một lời dẫn dắt Lục Vô Trần đến với một trải nghiệm chưa từng có.
***
Nắng đã lên cao, những tia sáng giữa trưa rực rỡ chiếu thẳng xuống Ốc Đảo Thanh Phong, khiến không khí dần trở nên ấm áp hơn. Tuy vậy, gió vẫn thổi nhẹ, mang theo hơi ẩm từ mạch nước ngầm và mùi đất khô nóng, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ giữa cái nắng gắt và sự mát lành của ốc đảo. Tần Mặc đã quỳ xuống bên cạnh cây xương rồng nhỏ bé. Nó không phải là một loài cây quý hiếm hay mang linh khí đặc biệt, chỉ là một sinh vật bình thường của sa mạc, nhưng lại chứa đựng một ý chí sống mãnh liệt. Thân cây màu xanh lục đậm, với những chiếc gai mỏng manh như sợi tóc nhưng lại vô cùng kiên cố, bảo vệ từng giọt nước quý giá bên trong. Tần Mặc nhẹ nhàng đặt một ngón tay lên thân cây, một cử chỉ đầy tôn kính và thấu hiểu. Hắn nhắm mắt lại, dường như đang lắng nghe một bản trường ca thầm lặng của sự sống.
Lục Vô Trần từ từ tiến đến gần, ánh mắt hắn đầy tò mò và một chút hoài nghi khó che giấu. Hắn vẫn còn đấu tranh với những định kiến cố hữu, với sự chênh lệch giữa những gì hắn từng truy cầu và vẻ giản dị trước mắt. Tuy nhiên, sự thanh thản tỏa ra từ Tần Mặc, cùng với lời gợi ý của Thiên Sách Lão Nhân, đã thôi thúc hắn tiến lên. Hắn muốn biết, muốn cảm nhận điều mà Tần Mặc đã thấy, điều mà hắn đã bỏ lỡ suốt những năm tháng chìm đắm trong cảnh giới và linh lực. Thiên Sách Lão Nhân đứng cách đó một quãng, ông không tiến lại gần hơn, chỉ quan sát với vẻ mặt điềm đạm, nụ cười ẩn hiện nơi khóe môi, như một vị hiền triết đang chờ đợi một chân lý được hiển lộ. Hắc Phong cũng đã đứng dậy, đôi mắt đỏ rực nhìn chăm chú vào Tần Mặc và cây xương rồng, như thể nó cũng đang lắng nghe một điều gì đó vô hình.
Tần Mặc mở mắt, ánh nhìn tĩnh lặng của hắn hướng về Lục Vô Trần, như một dòng nước mát xoa dịu sự xao động trong lòng hắn. "Đặt tay ngươi lên đây, Lục huynh. Đừng nghĩ về nó là một vật vô tri, cũng đừng cố gắng tìm kiếm linh lực hay pháp tắc. Hãy quên đi những cảnh giới, những pháp thuật, những khát khao thăng thiên mà ngươi từng truy cầu. Những gì ngươi đã học, những gì ngươi đã tin tưởng, hãy tạm thời gác lại tất cả. Chỉ cảm nhận... sự tồn tại của nó, như cách nó là chính nó, không hơn không kém." Tần Mặc nói, giọng điệu của hắn nhẹ nhàng như gió thoảng nhưng lại mang một sức nặng không thể chối từ, mỗi từ như gõ cửa tâm hồn Lục Vô Trần. "Hãy để tâm trí ngươi trống rỗng, như một hồ nước tĩnh lặng, không gợn sóng. Ta sẽ dẫn đường, để ngươi chạm vào một thế giới mà ngươi chưa từng thực sự cảm nhận."
Lục Vô Trần do dự. Sự giằng xé nội tâm hiện rõ trên khuôn mặt hắn. "Quên đi... tất cả? Thật sao? Ta sợ rằng... tâm trí ta đã quá quen với những điều ấy, những khái niệm đã ăn sâu vào cốt tủy, khó lòng mà hoàn toàn buông bỏ. Ngàn năm truy cầu, ngàn năm nhìn nhận thế giới qua lăng kính của linh lực và cảnh giới... làm sao có thể dễ dàng rũ bỏ?" Hắn lẩm bẩm, giọng nói run run. Đó là sự thừa nhận một thói quen đã trở thành bản năng, một rào cản vô hình mà hắn đã tự xây dựng cho chính mình. Tuy nhiên, ánh mắt kiên định và tin tưởng của Tần Mặc đã tiếp thêm cho hắn một nguồn động lực lạ thường. Hắn hít một hơi thật sâu, rồi từ từ gật đầu. "Nhưng... được. Ta tin ngươi, Tần Mặc. Ta sẽ thử."
Bàn tay gầy gò, xương xẩu của Lục Vô Trần, bàn tay đã từng nắm giữ vô số pháp bảo, đã từng thi triển hàng vạn thần thông, giờ đây chậm rãi vươn tới. Hắn thận trọng đặt nó lên thân cây xương rồng. Cảm giác những chiếc gai li ti chạm vào da thịt, dù không gây đau đớn, nhưng lại tạo nên một sự rung động lạ thường, một cảm giác thô ráp và chân thật. Ngay lập tức, Tần Mặc cũng đặt tay lên mu bàn tay Lục Vô Trần, ngón tay hắn khẽ chạm vào mạch đập dưới da. Một luồng năng lượng vô hình, tinh tế, không mang theo bất kỳ dấu vết của linh lực hay pháp tắc nào, từ Tần Mặc truyền qua, kết nối Lục Vô Trần với "ý chí tồn tại" của cây xương rồng. Đó là một sự truyền dẫn của nhận thức, của sự thấu hiểu, chứ không phải là sự truyền dẫn của sức mạnh.
Khi Tần Mặc nhắm mắt lại lần nữa, một sự tĩnh lặng sâu sắc bao trùm không gian xung quanh họ. Lục Vô Trần cảm thấy một luồng khí lạnh lướt qua tâm trí, cuốn đi những tạp niệm, những suy nghĩ về cảnh giới, về thăng thiên, về tất cả những gì hắn đã từng coi là quan trọng. Thế giới bên ngoài mờ dần, tiếng gió, tiếng lá cọ, tiếng lạc đà đều như tan biến. Trước mắt hắn, không phải là một hình ảnh cụ thể, mà là một cảm giác, một sự rung động từ tận sâu thẳm của sự sống. Hắn cảm nhận được sự kết nối, không phải với linh hồn hay ý thức của cây xương rồng theo cách mà hắn từng hiểu, mà là với bản chất nguyên thủy nhất của nó, với "vật tính" của nó. Đó là một cánh cửa mở ra một thế giới mà hắn chưa từng biết đến, một thế giới của sự tồn tại thuần túy, không bị vấy bẩn bởi tham vọng hay định nghĩa của con người. Hắn bắt đầu cảm nhận...
***
Giữa trưa, ánh nắng chói chang đổ xuống Ốc Đảo Thanh Phong, khiến không khí trở nên nóng bức và oi ả. Thế nhưng, Lục Vô Trần dường như không còn cảm nhận được sự khắc nghiệt của ngoại cảnh. Khuôn mặt hắn, từng trải qua sự giằng xé, hoài nghi, giờ đây biến đổi qua từng cung bậc cảm xúc một cách chậm rãi, tinh tế. Ban đầu là sự cau mày khó hiểu, một chút bối rối khi những khái niệm cũ bị lung lay. Rồi đến ngạc nhiên, khi một thế giới hoàn toàn mới mở ra trong tâm thức hắn. Tiếp đó là sự sửng sốt, một cú sốc nhẹ khi nhận ra sự thật giản dị nhưng sâu sắc mà bấy lâu nay hắn đã bỏ qua. Và cuối cùng, một sự thanh thản, an yên chưa từng có, như những tầng mây đen u ám trong tâm hồn hắn đã bị gió thổi tan.
Trong khoảnh khắc kết nối ấy, Lục Vô Trần không còn là một tu sĩ vĩ đại của Huyền Vực, không còn là một cá thể mang nặng những hoài bão thăng thiên. Hắn trở thành một phần của cây xương rồng nhỏ bé ấy, cảm nhận sự tồn tại của nó như thể đó là sự tồn tại của chính hắn. Hắn cảm nhận được từng thớ rễ li ti bám sâu vào lòng đất cằn cỗi, cần mẫn hút lấy từng giọt nước hiếm hoi, từng khoáng chất quý giá. Hắn cảm nhận được sức nóng của mặt trời, không phải là sự thiêu đốt, mà là nguồn năng lượng nuôi dưỡng, là sự sống đang cuộn chảy trong từng mạch lá xanh mướt. Hắn cảm nhận được sự kiên cường của những chiếc gai, không phải để chống trả kẻ thù, mà là để bảo vệ sự sống mong manh bên trong, để giữ lại từng hơi ẩm quý giá.
Điều kỳ diệu nhất mà Lục Vô Trần cảm nhận được, đó là sự trọn vẹn. Cây xương rồng không hề có bất cứ một khát khao nào để biến thành linh thảo, thành một loài cây đại thụ che bóng mát, hay một thần mộc có thể thăng tiên. Nó chỉ là chính nó, một cây xương rồng nhỏ bé, kiên cường, và nó hoàn toàn mãn nguyện với sự "là" ấy. Nó không hề cảm thấy thiếu thốn, không hề khao khát điều gì khác ngoài việc được tồn tại, được vươn lên giữa khắc nghiệt của sa mạc. Ý chí tồn tại của nó thuần khiết và mạnh mẽ đến kinh ngạc, không bị vẩn đục bởi tham vọng, không bị méo mó bởi sự so sánh. Nó hấp thụ từng hạt cát, từng tia nắng, từng giọt sương đêm, và biến chúng thành sức sống, một cách tự nhiên, một cách hoàn hảo.
Một cảm giác bình yên sâu sắc dâng trào trong tâm hồn Lục Vô Trần. Hắn đã từng truy cầu sức mạnh, cảnh giới, thăng thiên, tin rằng đó là con đường duy nhất để đạt đến sự vĩnh cửu và giá trị. Nhưng tất cả những gì hắn tìm thấy chỉ là sự trống rỗng, sự mất mát bản chất. Giờ đây, từ một vật thể bình phàm nhất, hắn lại tìm thấy một sự trọn vẹn, một ý nghĩa sâu sắc mà hắn đã bỏ lỡ suốt ngàn năm.
Lục Vô Trần thì thầm, giọng nói khản đặc nhưng lại tràn đầy sự kinh ngạc và một niềm hạnh phúc lạ thường. Đôi mắt hắn vẫn nhắm nghiền, như muốn lưu giữ mãi khoảnh khắc giác ngộ này. "Nó... nó không cầu gì cả... Không cầu linh khí bồi đắp, không cầu hóa thành thần mộc... chỉ là... tồn tại. Cảm nhận từng hạt cát ôm ấp rễ, từng tia nắng sưởi ấm thân, từng giọt sương đêm nuôi dưỡng sự sống... một sự trọn vẹn... vô cùng giản dị, nhưng lại sâu sắc đến thế. Nó không hề cảm thấy thiếu thốn, không hề khao khát điều gì khác ngoài việc được 'là' chính nó, kiên cường giữa sa mạc khắc nghiệt này." Hắn ngừng lại, hơi thở run rẩy. "Đây... đây chính là ý chí tồn tại nguyên bản... là vật tính thuần khiết..."
Tần Mặc, giọng nói nhẹ nhàng nhưng vang vọng rõ ràng trong tâm trí Lục Vô Trần, như một tiếng chuông thức tỉnh từ cõi hư vô. "Đó chính là 'ý chí tồn tại', Lục huynh. Vẻ đẹp không cần phải thăng hoa rực rỡ, không cần phải vĩ đại đến mức động thiên. Nó nằm trong sự chân thật của bản chất, trong việc chấp nhận và sống trọn vẹn với điều mình 'là'. Mỗi vật đều có giá trị nội tại, không cần phải biến đổi thành thứ khác để được công nhận. Một thanh kiếm muốn chém, một con thú mu���n chạy trốn, một tòa thành muốn đứng vững... tất cả đều là ý chí tồn tại, là vật tính của chúng. Khi ta cố gắng ép buộc chúng trở thành thứ khác, khi ta truy cầu cái 'hơn' mà bỏ quên cái 'là', đó chính là lúc tai họa bắt đầu."
Một giọt nước mắt lăn dài trên gò má khắc khổ của Lục Vô Trần, nhưng đó không phải là nước mắt của sự đau khổ hay nuối tiếc. Đó là nước mắt của sự giải thoát, của sự nhận ra một chân lý vĩ đại sau ngàn năm lạc lối. Hắn cảm thấy một gánh nặng khổng lồ được trút bỏ khỏi đôi vai mình, một sự thanh thản chưa từng có lan tỏa khắp cơ thể. "Ta đã... sai rồi. Sai thật rồi... Cả đời truy cầu hư ảo, bỏ quên cả một thế giới chân thực ngay trước mắt. Ta đã tự mình xây nên một nhà tù tinh thần, trói buộc bản thân trong những định nghĩa sai lầm về giá trị và ý nghĩa. Bi kịch của 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị'... chính là bi kịch của những kẻ không hiểu được điều này. Họ không hiểu rằng, khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới."
Lục Vô Trần chậm rãi buông tay khỏi cây xương rồng, nhưng đôi mắt hắn vẫn nhắm nghiền, gương mặt rạng rỡ một nụ cười an nhiên mà chưa từng thấy. Hắn hít một hơi thật sâu, như lần đầu tiên cảm nhận được không khí trong lành, sự sống đang tuôn chảy khắp cơ thể hắn. Tần Mặc rút tay về, ánh mắt hắn đầy thấu hiểu, một tia hy vọng lóe lên trong sâu thẳm. Sự thay đổi trong "ý chí tồn tại" của Lục Vô Trần rõ ràng đến mức Hắc Phong, đang nằm cách đó không xa, cũng khẽ ngẩng đầu, đôi mắt đỏ rực nhìn hắn một cách bình yên, như một lời chào đón trọn vẹn đến với con đường mới.
Sự giác ngộ sâu sắc này không chỉ củng cố niềm tin của Lục Vô Trần vào con đường của Tần Mặc, mà còn biến hắn thành một đồng minh kiên định và mạnh mẽ hơn nữa. Hắn giờ đây không chỉ là một trí giả uyên bác về lịch sử, mà còn là một người đã thực sự trải nghiệm và thấu hiểu triết lý "cân bằng bản chất". Khả năng "kết nối" và "dẫn dắt" ý chí của Tần Mặc cũng được thể hiện rõ ràng hơn, cho thấy hắn không chỉ đơn thuần là "nghe" được ý chí của vạn vật, mà còn có thể "thức tỉnh" và "chữa lành" những sinh linh bị tha hóa bởi sự truy cầu thăng tiên mù quáng. Sự thay đổi của Lục Vô Trần là một minh chứng sống động cho thấy triết lý của Tần Mặc có sức mạnh cảm hóa và thay đổi tư tưởng của cả những cường giả từng chìm sâu trong lối mòn thăng tiên, mở ra hy vọng cho việc hình thành một liên minh lớn mạnh hơn trong tương lai, một liên minh của những người khao khát một Huyền Vực cân bằng.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.