Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 594: Tàn Tích Trong Tâm Khảm: Khải Huyền Của Lục Vô Trần

Thiên Sách Lão Nhân không đợi câu trả lời, y chậm rãi đứng dậy, lưng hơi còng, nhưng bước chân lại vô cùng vững chãi, không hề có chút dấu hiệu của tuổi tác. Y không nói thêm lời nào, chỉ quay lưng lại và dẫn nhóm đi sâu hơn vào trong thư viện, tiến vào một khu vực tối hơn, nơi ánh sáng từ dạ minh châu trở nên mờ ảo hơn. Tần Mặc vẫn có thể nhìn thấy những hàng kệ sách khổng lồ, những bia đá nhỏ được chạm khắc chi chít chữ cổ, phủ đầy bụi thời gian nhưng vẫn toát lên một vẻ thần bí. Đây là khu vực cốt lõi của Bí Tàng Cổ Các, nơi những ghi chép chi tiết về 'Thiên Đạo Cảnh Báo' được cất giữ. Tần Mặc cảm nhận được một luồng tri thức lạnh lẽo khi hắn chạm vào một cuốn trục da cũ kỹ trên kệ, như thể hàng ngàn năm bí mật đang chảy qua đầu ngón tay hắn. Hắn biết rằng, hành trình tìm kiếm chân lý của hắn chỉ vừa mới bắt đầu, và những bí mật đang chờ đợi y tại đây sẽ không chỉ vén màn quá khứ, mà còn định hình tương lai của cả Huyền Vực, một tương lai mà hắn phải dốc toàn bộ sức lực để bảo vệ khỏi sự sụp đổ.

Tần Mặc nhẹ nhàng rút tay khỏi cuốn trục da cũ kỹ, nhưng cảm giác lạnh lẽo từ nguồn tri thức cổ xưa vẫn còn vương vấn trong lòng bàn tay hắn, như một lời thì thầm từ thời gian. Hắn nhìn Thiên Sách Lão Nhân, người đang đứng trước một bệ đá cổ kính, trên đó đặt một cuốn trục da khác, lớn hơn và có vẻ còn cổ xưa hơn gấp bội. Cuốn trục này không được bao bọc bởi bụi thời gian như những cuốn khác, mà tỏa ra một luồng linh quang mờ ảo, như thể nó đang tự bảo tồn và phát ra một dạng năng lượng vô hình.

Thiên Sách Lão Nhân chậm rãi quay lại, ánh mắt tinh anh quét qua từng người trong nhóm, dừng lại lâu hơn một chút ở Tần Mặc và Lục Vô Trần. "Đây không chỉ là ký ức, mà là một lời cảnh tỉnh khắc sâu vào dòng chảy thời gian. Hãy mở lòng mình ra mà cảm nhận." Giọng y vang vọng trong không gian tĩnh mịch của Bí Tàng Cổ Các, không quá lớn nhưng mang theo một sức nặng khó tả, như thể mỗi từ ngữ đều được khắc vào không khí. Y đưa tay ra, ra hiệu cho Tần Mặc đặt tay lên cuốn trục.

Tần Mặc hít sâu một hơi, cảm nhận sự uy nghiêm của khoảnh khắc. Hắn biết rằng đây không phải là một bài kiểm tra đơn thuần, mà là một cánh cửa dẫn đến sự thật trần trụi, có thể tàn khốc hơn bất cứ điều gì hắn từng đối mặt. Hắn bước lên, ngón tay thanh tú, gầy gò của hắn nhẹ nhàng chạm vào bề mặt cuốn trục. Ngay lập tức, một luồng năng lượng cổ xưa, mạnh mẽ và khó lường bùng phát. Không phải là linh lực đơn thuần, mà là một sự giao thoa của hàng ngàn ý chí tồn tại, của những khát vọng và bi kịch đã bị chôn vùi qua thiên cổ.

Một luồng ánh sáng chói lọi, không phải là ánh sáng rực rỡ của linh khí, mà là một luồng sáng trắng đục, mang theo sắc thái của ký ức và thời gian, bỗng chốc bùng phát từ cuốn trục. Nó không chỉ chiếu sáng không gian mà còn cuốn lấy Tần Mặc, Lục Vô Trần và Hắc Phong. Cả ba cảm thấy cơ thể và ý thức bị kéo căng, như thể xuyên qua một cánh cổng vô hình, một dòng xoáy thời gian không thể chống cự. Không gian xung quanh méo mó, những hàng sách cổ, những bia đá mờ nhạt dần rồi tan biến, thay vào đó là một cảm giác lơ lửng, vô trọng lượng, như thể họ đang trôi dạt trong dòng sông lịch sử. Tiếng ù ù vang vọng trong tai, không phải âm thanh vật lý mà là tiếng vang của hàng triệu câu chuyện, hàng triệu số phận đan xen.

Lục Vô Trần kinh hãi lùi lại một bước khi ánh sáng bùng lên, nhưng không thể thoát khỏi sức hút mãnh liệt của nó. Hắn cảm thấy một cơn choáng váng ập đến, đầu óc quay cuồng, như thể mọi giác quan đều bị kéo giãn đến cực điểm. Hắn cố gắng chống cự, nhưng cơ thể dường như không còn thuộc về hắn nữa. Một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi, sợ hãi trước những điều chưa biết, sợ hãi trước sự thật mà hắn sắp phải đối mặt. "Đây là... cái gì?" Hắn thốt lên trong vô vọng, nhưng âm thanh đó dường như bị nuốt chửng bởi dòng xoáy ánh sáng.

Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, bộ lông đen tuyền dựng đứng, đôi mắt đỏ rực lộ rõ vẻ cảnh giác và bối rối. Nó cố gắng nép mình sát vào Tần Mặc, bản năng mách bảo nó rằng nguy hiểm đang cận kề, nhưng cũng đồng thời cảm nhận được một sự gắn kết kỳ lạ với nguồn năng lượng này. Tiếng gầm gừ dần chuyển thành tiếng rên khe khẽ, khi cơ thể nó cũng bị cuốn vào vòng xoáy, không thể kháng cự.

Thiên Sách Lão Nhân và Vô Danh Khách đứng cách đó không xa, vẻ mặt nghiêm trọng, dõi theo diễn biến. Thiên Sách Lão Nhân khẽ nhắm mắt, như thể đang cảm nhận từng rung động của quá khứ. Vô Danh Khách thì khẽ gật đầu, ánh mắt thâm trầm, không có chút bất ngờ nào, như thể y đã biết trước mọi chuyện sẽ diễn ra theo cách này, rằng đây là một bước đi tất yếu trên con đường tìm kiếm chân lý của Tần Mặc. Mùi bụi cũ, mùi mực và da thuộc trong Bí Tàng Cổ Các dần tan biến, thay vào đó là một luồng không khí đặc quánh, mang theo hơi thở của một thời đại đã mất.

Khi cảm giác méo mó, quay cuồng lắng xuống, tầm nhìn của Tần Mặc dần trở nên rõ ràng. Hắn thấy mình đang đứng giữa một thành phố cổ đại tráng lệ, một khung cảnh mà hắn chưa từng hình dung ra. Đây chính là Thành Cổ Vong Tích, nhưng không phải là đống đổ nát hoang tàn hắn từng thấy trong Di Tích Cổ Tiên hiện tại. Nơi đây rực rỡ ánh sáng, với những kiến trúc đồ sộ vươn thẳng lên trời xanh, được chạm khắc tinh xảo từ những loại đá quý hiếm, phản chiếu ánh nắng chói chang.

Xung quanh họ, không khí đặc quánh linh khí, dường như có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Những ngọn núi không còn đứng vững trên mặt đất, mà bị cưỡng ép bay lơ lửng trên không trung, nối với nhau bằng những cầu đá uốn lượn được tạo tác từ linh lực. Dưới chân, những dòng sông không còn chảy nước mà đã hóa thành những linh mạch kết tinh trong suốt, lấp lánh như ngọc, uốn lượn qua từng khu phố, cung cấp năng lượng cho mọi sinh hoạt. Các loài cây cối, thay vì mang màu xanh tươi tự nhiên, lại có những thân cây bằng ngọc, lá bằng tinh thạch, lấp lánh kỳ ảo, và những bông hoa phát ra ánh sáng đủ màu sắc. Các sinh vật cũng không giữ được hình dáng nguyên thủy của chúng. Những con chim có lông bằng ánh sáng, những loài thú có da bằng kim loại, tất cả đều mang một vẻ đẹp siêu thực, nhưng lại ẩn chứa sự cưỡng ép và biến dạng.

Người dân ở đây, những con người của thời kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị, không ngừng thúc đẩy vạn vật 'khai linh' và 'thăng tiên' một cách điên cuồng. Họ không ngừng tụ tập tại các quảng trường, niệm chú, sử dụng vô số pháp bảo để thúc đẩy sự biến đổi của môi trường và các sinh linh xung quanh. Khuôn mặt họ tràn ngập sự cuồng tín, ánh mắt lấp lánh niềm tin sắt đá rằng đó là con đường duy nhất để đạt đến đỉnh cao, để siêu thoát khỏi phàm trần. Tiếng huyên náo của thành phố, không phải là tiếng nói chuyện bình thường, mà là sự pha trộn của những câu thần chú, tiếng pháp khí va chạm, tiếng linh lực vận chuyển và những tiếng reo hò phấn khích khi một vật nào đó "thăng cấp" thành công. Mùi linh khí nồng đậm đến mức gần như ngột ngạt, trộn lẫn với mùi kim loại và tinh thạch mới được tôi luyện.

Lục Vô Trần choáng váng, hai mắt trợn tròn, không thể tin vào những gì mình đang thấy. Hắn đã từng nghe kể về những nền văn minh cổ đại, nhưng chưa bao giờ tưởng tượng được sự "phồn thịnh" này lại mang một vẻ bất an đến vậy. "Đây... đây là thế giới mà họ khao khát ư?" Hắn lẩm bẩm trong tâm trí, giọng nói đầy kinh ngạc, xen lẫn một sự ghê sợ mơ hồ. "Mọi thứ đều bị bóp méo, cưỡng ép để phù hợp với khát vọng của con người! Cả núi sông, cây cỏ, sinh linh... đều không còn là chính nó." Hắn cảm thấy một sự sai trái sâu sắc, một sự lệch lạc đến mức khó chịu, như thể toàn bộ thế giới này đang gào thét trong im lặng. Hắn từng là một tu sĩ, từng theo đuổi con đường thăng tiên, nhưng giờ đây, khi chứng kiến cảnh tượng này, hắn cảm thấy một sự hối hận mơ hồ len lỏi trong tâm can.

Tần Mặc lặng lẽ quan sát những điều này, đôi mắt đen láy sâu thẳm trầm tư, ánh lên vẻ đau đớn. Với năng lực đặc biệt của mình, hắn không chỉ nhìn thấy vẻ ngoài hào nhoáng, mà còn "nghe" được vô vàn tiếng than vãn, tiếng rên rỉ từ sâu thẳm "ý chí tồn tại" của vạn vật. Những ngọn núi lơ lửng gào thét sự mệt mỏi khi bị cưỡng ép phá vỡ quy luật trọng lực. Những dòng sông linh mạch gào thét sự đau đớn khi bản chất lưu chuyển của chúng bị đông cứng thành kết tinh. Những cây cối, sinh vật biến dạng thì liên tục khóc than cho hình hài nguyên thủy của mình, cho sự sống tự nhiên đã bị tước đoạt. Tất cả những vẻ ngoài lộng lẫy kia chỉ là lớp vỏ bọc cho một sự thống khổ tột cùng.

Hắn khẽ truyền một ý niệm vào tâm trí Lục Vô Trần, trầm tĩnh nhưng đầy sức nặng: "Nghe kỹ tiếng than vãn của chúng, Lục huynh. Khát vọng vô độ đã biến bản chất thành xiềng xích, không phải giải thoát." Lời nói của Tần Mặc như một tiếng chuông cảnh tỉnh, xuyên thấu qua sự kinh ngạc của Lục Vô Trần, khiến hắn phải tập trung hơn vào những gì Tần Mặc muốn hắn cảm nhận.

Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, dường như cũng cảm nhận được sự bất ổn sâu sắc trong "thế giới" này. Nó liên tục gầm gừ lo lắng, đôi mắt đỏ rực đảo qua lại, nhìn chằm chằm vào những ngọn núi lơ lửng, những dòng sông kết tinh. Bản năng thú vật của nó mách bảo rằng có điều gì đó không đúng, một sự hỗn loạn tiềm tàng ẩn giấu dưới vẻ ngoài phồn thịnh giả tạo. Lông nó dựng đứng, và một tiếng hú dài, trầm thấp, thoát ra từ cổ họng, như một lời cảnh báo vô thanh cho sự hủy diệt sắp đến. Mùi linh khí dù nồng đậm đến mấy cũng không thể che giấu được mùi tanh nồng của sự cưỡng ép và biến dị mà Hắc Phong ngửi thấy. Toàn bộ không khí nơi đây mang một vẻ nặng nề, dù nhìn vào mắt thường thì nó rực rỡ đến chói mắt.

Bỗng chốc, khung cảnh rực rỡ, phồn thịnh bỗng chốc biến thành một thảm họa kinh hoàng. Màn đêm buông xuống, nhưng không phải là sự tĩnh lặng của bóng tối, mà là một màn đêm bị bao phủ bởi năng lượng hỗn loạn, cuồng bạo. Bầu trời vốn trong xanh, nay bị xé toạc bởi những vết nứt khổng lồ, từ đó tuôn trào những luồng linh khí biến dị, có màu sắc quỷ dị, không ngừng va đập vào nhau tạo ra những tiếng nổ long trời lở đất. Không khí trở nên đặc quánh, nặng nề, mang theo mùi của sự cháy nồng, mùi máu tanh và sự phân hủy.

Những ngọn núi phù đảo tráng lệ ban nãy, giờ đây không thể duy trì sự lơ lửng. Chúng sụp đổ từng mảng lớn, kéo theo những cây cầu đá, những kiến trúc hùng vĩ, tạo thành những tiếng ầm ầm vang vọng khắp không gian, làm rung chuyển cả mặt đất. Đất đá bắn tung tóe, bụi mù mịt cuộn lên như những cơn bão cát khổng lồ. Những dòng linh mạch kết tinh trong suốt, vốn là nguồn sống, giờ đây lại hóa thành những chất độc ăn mòn, chảy tràn trên đường phố, làm tan chảy mọi thứ chạm vào chúng, tạo ra những tiếng xì xèo ghê rợn và mùi hôi thối khó chịu. Các loài sinh vật, cây cối bị biến dạng, không còn giữ được vẻ đẹp siêu thực, mà trở thành những quái vật điên loạn, gào thét, tấn công lẫn nhau trong cơn hoảng loạn, mắt chúng đỏ ngầu, thân thể biến dạng đến mức khó nhận ra. Tiếng gầm gừ, tiếng gào thét, tiếng la hét của con người và tiếng nứt vỡ của vạn vật hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự hủy diệt.

Người dân, những kẻ từng cuồng tín truy cầu thăng tiên, giờ đây hoảng loạn tột độ. Họ chạy trốn khắp nơi, nhưng không ai có thể thoát khỏi cơn thịnh nộ của thế giới. Điều kinh hoàng nhất là, ngay cả trong thời khắc tận thế này, họ vẫn không từ bỏ con đường thăng tiên. Thay vì tìm cách cứu vãn hay sám hối, họ lại càng cố chấp bám víu, cố gắng 'khai linh' thêm nữa, tin rằng chỉ có thăng tiên mới giúp họ thoát khỏi kiếp nạn. Những nỗ lực điên cuồng này chỉ càng châm ngòi cho sự hủy diệt nhanh chóng hơn, biến thành phố thành một địa ngục trần gian. Thành phố sụp đổ hoàn toàn, chôn vùi tất cả dưới đống đổ nát của khát vọng và sự mù quáng.

Lục Vô Trần chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó, toàn thân hắn run rẩy bần bật, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy. Hắn cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên tận cổ họng, không phải vì cảnh tượng ghê rợn trước mắt, mà vì sự ghê tởm và hối hận sâu sắc đang trào dâng trong tâm khảm. Hình ảnh những con người điên cuồng, mù quáng truy cầu thăng tiên, không màng đến cái giá phải trả, không màng đến sự hủy diệt của vạn vật xung quanh, đã làm hắn nhận ra sự mù quáng của chính mình trong quá khứ. Hắn từng cũng là một trong số họ, một kẻ chỉ biết truy cầu sức mạnh, truy cầu cảnh giới cao hơn mà không màng đến ý nghĩa thực sự của sự tồn tại.

"Ta đã từng... cũng từng mù quáng như vậy!" Lục Vô Trần thốt lên trong tâm trí, giọng nói run rẩy, đầy thống khổ. "Sức mạnh này... cái giá này quá đắt! Nó không phải là thăng hoa, mà là hủy diệt!" Hắn cảm thấy một sự sụp đổ trong niềm tin, một sự tan vỡ của những ảo ảnh mà hắn đã theo đuổi bấy lâu. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên khuôn mặt khắc khổ của hắn, không phải vì sợ hãi cái chết, mà vì sự hối hận tột cùng, vì những sai lầm đã qua, vì sự vô tri đã đẩy hắn và biết bao người khác vào con đường mù quáng. Hắn đã từng chán nản với con đường tu luyện vô tận, nhưng giờ đây, hắn kinh hoàng khi nhận ra rằng sự vô tận đó có thể dẫn đến vực sâu hủy diệt.

Tần Mặc vẫn trầm tĩnh đứng đó, nhưng ánh mắt hắn chứa đựng một nỗi đau ��ớn sâu sắc, một sự thấu cảm tột cùng với sự thống khổ của vạn vật. Hắn cảm nhận được hàng triệu "ý chí tồn tại" đang gào thét, đang vỡ vụn trong cơn hấp hối. Hắn nhẹ nhàng truyền ý niệm vào Lục Vô Trần, giọng nói không hề run rẩy, mà kiên định và rõ ràng hơn bao giờ hết, như một cột trụ giữa biển cả hỗn loạn: "Đây là cái giá của sự cưỡng ép, Lục huynh. Khi không còn bản chất, thì thăng tiên để làm gì? Đó là 'Thiên Đạo Cảnh Báo' thực sự." Lời nói của Tần Mặc không phải là một lời phán xét, mà là một sự giải thích sâu sắc, một lời cảnh báo từ tận cùng của chân lý. Hắn cảm nhận được gánh nặng của toàn bộ Huyền Vực đang đè nặng lên vai mình, nhưng đồng thời, ý chí bảo vệ con đường cân bằng trong hắn cũng trở nên kiên cường hơn bao giờ hết.

Hắc Phong run rẩy toàn thân, đôi mắt đỏ rực ánh lên nỗi sợ hãi nguyên thủy trước sự hỗn loạn này. Nó nép sát vào Tần Mặc, bộ lông đen tuyền dựng đứng, khẽ gầm gừ những tiếng nhỏ, như muốn cảnh báo, muốn bảo vệ chủ nhân khỏi cơn ác mộng đang diễn ra. Nó không hiểu được sự phức tạp của "thăng tiên" hay "ý chí tồn tại", nhưng bản năng của một linh thú mách bảo nó rằng đây là điều sai trái, là con đường dẫn đến sự diệt vong. Mùi tanh nồng của máu và sự phân hủy ngấm sâu vào khứu giác của nó, ám ảnh tâm trí.

Khi tiếng gầm rú của sự hủy diệt dần lắng xuống, và bóng đêm hỗn loạn nuốt chửng mọi thứ, một cảm giác nhẹ bẫng bỗng ập đến. Nhóm Tần Mặc bỗng chốc bị đẩy ra khỏi thị kiến, trở lại thực tại của Bí Tàng Cổ Các. Cảm giác méo mó, quay cuồng một lần nữa ập đến, rồi tan biến, để lại một sự tĩnh lặng đáng sợ.

Lục Vô Trần quỵ xuống sàn đá lạnh lẽo, thở dốc từng hơi, vẻ mặt tái nhợt như xác chết, đôi mắt hắn mở to, vô hồn, đầy ám ảnh và hối hận. Mồ hôi lạnh túa ra như tắm trên trán và lưng hắn, khiến bộ y phục cũ kỹ dính chặt vào da thịt. Hắn ôm chặt lấy đầu, như muốn xua đi những hình ảnh kinh hoàng vừa rồi, những tiếng gào thét của vạn vật và những tiếng la hét tuyệt vọng của con người vẫn còn vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn cảm thấy mình như vừa trải qua hàng ngàn năm tận thế, mọi niềm tin, mọi giá trị cũ đều sụp đổ.

"Thì ra... thì ra đây là chân lý thất lạc..." Hắn khàn giọng thốt lên, giọng nói nghẹn ngào, run rẩy, đầy bi thương. "Ta đã hiểu... tất cả những gì ta theo đuổi... là sai lầm. Xin lỗi... xin lỗi tất cả..." Hắn không biết mình đang xin lỗi ai, có lẽ là xin lỗi Huyền Vực, xin lỗi vạn vật, xin lỗi chính bản thân mình vì đã mù quáng bấy lâu. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa lẫn với mồ hôi, rửa trôi đi những vết bụi thời gian trên khuôn mặt khắc khổ của hắn, cũng như rửa trôi đi những ảo tưởng mà hắn đã bám víu.

Tần Mặc vẫn đứng vững, ánh mắt hắn kiên định hơn bao giờ hết, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi buồn sâu sắc, nỗi buồn của một người đã chứng kiến quá nhiều bi kịch, quá nhiều sự đau khổ. Hắn cảm nhận được sự rung động mãnh liệt trong tâm trí Lục Vô Trần, sự tan vỡ và tái sinh của một linh hồn. Hắn nhẹ nhàng đặt tay lên vai Lục Vô Trần, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng sự th���u hiểu và an ủi vô bờ.

"Con đường cân bằng không dễ đi, Lục huynh, nhưng nó là con đường duy nhất để giữ lại thế giới này," Tần Mặc nói, giọng hắn trầm ấm và vững chãi, như một dòng nước mát xoa dịu tâm hồn đang hỗn loạn của Lục Vô Trần. "Và ngươi không đơn độc." Hắn biết rằng sự thay đổi này trong Lục Vô Trần là một bước ngoặt quan trọng, không chỉ cho bản thân Lục Vô Trần, mà còn cho cả sứ mệnh của hắn.

Hắc Phong dụi đầu vào chân Tần Mặc, khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ, như muốn trấn an chủ nhân, dường như nó cũng vừa trải qua một cơn ác mộng kinh hoàng. Bộ lông của nó vẫn còn hơi dựng đứng, nhưng sự sợ hãi đã dần được thay thế bằng sự trung thành và bảo vệ.

Thiên Sách Lão Nhân nhìn Lục Vô Trần, đôi mắt tinh anh của y không còn vẻ lạnh nhạt hay hoài nghi ban đầu, mà thay vào đó là một sự thấu hiểu sâu sắc và một nụ cười nhẹ, ẩn chứa sự mãn nguyện. Y khẽ vuốt chòm râu bạc trắng. "Sự thật đôi khi rất tàn khốc, nhưng nó là khởi đầu cho một con đường mới. Ngươi đã nhìn thấy, đã cảm nhận, và đã thức tỉnh, Vô Trần." Lời nói của y như một lời khẳng định, một sự công nhận cho sự biến đổi của Lục Vô Trần.

Vô Danh Khách thì chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt thâm trầm, như đã biết trước tất cả những gì sẽ xảy ra. Y không nói một lời nào, chỉ khẽ nhấp một ngụm rượu từ bầu rượu cũ kỹ, như thể đang uống mừng cho sự thanh tỉnh của Lục Vô Trần, hoặc uống để xoa dịu những ký ức cổ xưa mà bản thân y cũng đã từng chứng kiến. Ánh sáng từ dạ minh châu trong Bí Tàng Cổ Các lại trở nên rõ ràng hơn, chiếu rọi lên những hàng kệ sách cổ kính, nhưng giờ đây, chúng không còn mang vẻ huyền bí lạnh lẽo, mà như những nhân chứng im lặng cho một bài học lịch sử bi tráng.

Lục Vô Trần dần ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn không còn vô hồn, mà đã thay thế bằng một ngọn lửa mới, ngọn lửa của sự quyết tâm và ý chí chuộc lỗi. Hắn nhìn Tần Mặc, nhìn Thiên Sách Lão Nhân, rồi nhìn Vô Danh Khách, trong mắt hắn tràn ngập sự biết ơn. Hắn biết rằng con đường phía trước còn gian nan gấp bội, nhưng hắn đã tìm thấy mục đích sống mới của mình, không còn là sự truy cầu thăng tiên mù quáng, mà là sự bảo vệ bản chất, bảo vệ sự cân bằng cho Huyền Vực. Hắn đã trở thành một đồng minh thực sự, không chỉ về sức mạnh, mà còn về triết lý và lý tưởng. Tần Mặc cũng cảm nhận được điều đó, và hắn biết rằng, với sự thức tỉnh của Lục Vô Trần, cuộc chiến bảo vệ Huyền Vực sẽ có thêm một sức mạnh to lớn. Những tàn tích của Thành Cổ Vong Tích sẽ không bao giờ bị lãng quên, mà sẽ trở thành lời cảnh tỉnh cho Huyền Vực hiện tại, và Chân Lý Thạch Bi, nếu tìm thấy, sẽ là bằng chứng không thể chối cãi cho những gì họ đã chứng kiến.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free