Vạn vật không lên tiên - Chương 605: Chân Lý Thạch Bi: Khởi Đầu Cuộc Chiến Giữa Phế Tích Cổ Tiên
Áp lực vô hình từ xa ập tới, nặng nề như một ngọn núi, khiến không khí trong ốc đảo trở nên căng thẳng. Những chiếc lá chà là ngừng xào xạc, những tiếng côn trùng im bặt, và ngay cả Vân Du Khách cũng run rẩy, vội vã ôm lấy gánh hàng của mình. Lục Vô Trần đứng thẳng người, ánh mắt sắc lạnh nhìn về phía chân trời đang dần chìm vào bóng tối. Hắn rút kiếm ra khỏi vỏ, tiếng kim loại lướt qua nhau vang lên khô khốc, tạo ra một âm thanh chói tai trong sự im lặng đột ngột.
"Hừm," Lục Vô Trần khẽ gằn, "Xem ra, chúng đã tìm đến nhanh hơn ta nghĩ."
Trên một cồn cát xa tít tắp, dưới ánh hoàng hôn đỏ rực, một bóng người cao lớn hiện ra. Đó là Mộ Dung Tĩnh, y phục tông môn sang trọng của hắn nổi bật giữa khung cảnh hoang tàn, tay cầm chiếc quạt ngọc khẽ phe phẩy, dù không có một ngọn gió nào. Khuôn mặt tuấn tú của hắn lạnh lùng như băng, đôi mắt sắc bén quét một vòng qua ốc đảo, rồi dừng lại ở Tần Mặc. Phía sau hắn, vài Hắc Thiết Vệ trong bộ giáp sắt đen kịt, cao lớn và vô cảm, đứng sừng sững như những bức tượng đá. Chúng không nói một lời, chỉ có tiếng vũ khí nặng nề va chạm nhẹ vào nhau khi chúng di chuyển. Ánh mắt của Mộ Dung Tĩnh đầy vẻ khinh miệt và quyết đoán, như thể hắn đang nhìn một con mồi đã nằm gọn trong tầm kiểm soát.
"Thế giới này cần sức mạnh để tồn tại, không phải sự yếu đuối của ngươi!" Giọng nói của Mộ Dung Tĩnh vang vọng trong không khí tĩnh lặng, mang theo sự kiêu ngạo và quyền uy. "Ngươi không thể ngăn cản bước tiến của Thiên Diệu Tôn Giả, và càng không thể ngăn cản sự thăng tiến của vạn vật!"
Tần Mặc đứng im lặng, mảnh Chân Lý Thạch Bi trong tay hắn vẫn rung động, nhưng ánh mắt hắn không hề nao núng. Hắn nhìn thẳng vào Mộ Dung Tĩnh, cảm nhận được "ý chí tồn tại" mạnh mẽ nhưng cứng nhắc của đối phương, một "vật tính" đã hoàn toàn bị đồng hóa bởi khát vọng thăng tiến. Cuộc đối đầu trực diện đầu tiên đã thực sự bắt đầu, không phải bằng lời nói, mà bằng sự hiện diện, bằng áp lực vô hình đang đè nặng lên ốc đảo Thanh Phong. Thiên Diệu Tôn Giả đã phái ra tay sai của mình, chứng tỏ hắn đã coi Tần Mặc là mối đe dọa thực sự. Và Di Tích Cổ Tiên, nơi chứa đựng mảnh Chân Lý Thạch Bi tiếp theo, chắc chắn sẽ là một chiến trường khốc liệt. Cuộc đua không chỉ là giành lấy cổ vật, mà còn là cuộc chiến giữa hai tư tưởng, hai con đường hoàn toàn đối lập.
***
Khi tia nắng cuối cùng của hoàng hôn trốn mình sau những cồn cát nhấp nhô, nhuộm đỏ cả một vùng sa mạc mênh mông, nhóm Tần Mặc đã đến rìa Di Tích Cổ Tiên. Không khí nóng bức ban ngày vẫn còn vương vấn, nhưng những cơn gió sa mạc bắt đầu rít qua các khe đá và công trình đổ nát, mang theo hơi lạnh đầu đêm và những âm thanh u ám, tựa như lời than vãn của quá khứ. Mùi cát bụi khô khốc lấp đầy khoang mũi, hòa lẫn với mùi đá cổ đã phong hóa, tạo nên một bản giao hưởng của sự hoang tàn và thời gian.
Mảnh Chân Lý Thạch Bi trong tay Tần Mặc rung lên mạnh mẽ, không phải vì sợ hãi, mà như một la bàn cổ xưa đang chỉ dẫn, một lời mời gọi từ một thực thể cùng nguồn gốc. Tần Mặc cảm nhận được sự thôi thúc mãnh liệt từ nó, một "ý chí tồn tại" thuần khiết và cổ kính đang dẫn lối. Hắn không ngần ngại, bước chân vững vàng tiến vào sâu hơn trong khu phế tích. Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền ẩn mình trong bóng đêm chạng vạng, gầm gừ khẽ, đôi mắt đỏ rực liên tục quét nhìn xung quanh, cảnh giác với mọi động tĩnh dù là nhỏ nhất. Lục Vô Trần và Vô Danh Khách theo sát phía sau, ánh mắt không ngừng đánh giá tình hình.
Các tòa kiến trúc bằng đá cổ kính, chạm khắc hoa văn phức tạp, giờ đây chỉ còn là những tàn tích đổ nát, bị thời gian và cát bụi phong hóa đến mức gần như không thể nhận ra hình dáng ban đầu. Nhiều phần đã bị cát vùi lấp, chỉ còn trơ trọi những tượng đài khổng lồ không đầu, cổng vòm sụp đổ và những bức tường thành nứt vỡ, như những bộ xương của một nền văn minh đã ngủ yên hàng thiên niên kỷ. Kiến trúc mang vẻ đẹp siêu phàm, không thuộc về phàm trần, gợi lên một thời đại huy hoàng nhưng cũng đầy bi kịch. Tĩnh mịch và khô cằn, nơi đây mang một vẻ cô độc đến rợn người. Tiếng cát lạo xạo di chuyển dưới chân, đôi khi có tiếng động lạ từ bên trong di tích, như tiếng vọng của quá khứ hoặc tiếng bước chân của những sinh vật ẩn mình, càng làm tăng thêm sự bí ẩn.
"Nơi này còn sót lại nhiều hơn ta tưởng," Vô Danh Khách khẽ nói, giọng trầm đục vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Y đưa bầu rượu lên miệng nhấp một ngụm, ánh mắt đầy suy tư quét qua những tàn tích. "Cẩn trọng, Tần Mặc. Mọi thứ ở đây đều có 'ý chí' riêng, và chúng có thể không phải lúc nào cũng thân thiện."
Tần Mặc gật đầu, ánh mắt không rời khỏi mảnh Chân Lý Thạch Bi đang dẫn đường. Hắn cảm nhận được hàng ngàn "ý chí tồn tại" đang ẩn mình trong từng phiến đá, từng hạt cát, từng mảnh đổ nát của nơi này. Chúng thì thầm những câu chuyện cổ xưa, những lời cảnh báo đã bị lãng quên, những khát khao được yên nghỉ.
"Áp lực từ phía sau đang rất gần," Lục Vô Trần cắt ngang, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy quyết đoán. Hắn rút cây kiếm cũ kỹ khỏi vỏ, ánh kim loại lấp lánh phản chiếu ánh trăng non vừa hé lộ. "Chúng ta cần nhanh chóng thiết lập phòng tuyến, trước khi Mộ Dung Tĩnh đuổi kịp."
Tần Mặc quay lại nhìn Lục Vô Trần, đôi mắt đen láy ánh lên sự kiên định. "Chúng ta sẽ làm thế, Lục huynh. Nhưng trước hết, chúng ta cần tìm thấy mảnh còn lại." Hắn biết, thời gian đang cạn, và Mộ Dung Tĩnh không phải là kẻ sẽ nương tay. Nhưng nếu không tìm được mảnh Chân Lý Thạch Bi kia, mọi phòng bị đều trở nên vô nghĩa. Hắn tin rằng, sức mạnh lớn nhất của họ không nằm ở bẫy rập hay trận pháp, mà ở chính chân lý mà mảnh đá này nắm giữ.
Hắc Phong khẽ gầm gừ, đôi tai vểnh lên, như thể đã nghe thấy điều gì đó mà tai người không thể cảm nhận được. Nó quay đầu về phía sau, nơi bóng đêm đang dần nuốt chửng những cồn cát. Tần Mặc biết, đó là lời cảnh báo về sự truy đuổi không ngừng nghỉ của phe thăng tiên. Nhưng nỗi lo lắng thoáng qua nhanh chóng bị xua tan bởi sự tập trung v��o mục tiêu trước mắt. Hắn tin vào khả năng của mình, tin vào những người đồng hành, và tin vào ý chí của vạn vật.
***
Đêm đã về khuya. Gió sa mạc rít gào mạnh hơn, cuốn theo những hạt cát mịn màng, làm lạnh buốt cả không gian. Nhiệt độ giảm sâu khiến không khí trở nên buốt giá, tương phản hoàn toàn với cái nóng cháy da ban ngày. Tần Mặc và đồng đội đã tiến sâu vào trung tâm Di Tích Cổ Tiên, nơi những tàn tích dường như còn nguyên vẹn hơn, nhưng cũng toát ra một vẻ uy nghiêm và cổ kính đến rợn người.
Mảnh Chân Lý Thạch Bi trong tay Tần Mặc rung động ngày càng mãnh liệt, phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo, huyền hoặc, như dẫn lối hắn đến một nơi đã được định sẵn. Cuối cùng, nó dẫn hắn đến một khu vực trung tâm của di tích, nơi có một bệ đá cổ sụp đổ. Bệ đá này, dù đã mục nát và phủ đầy rêu phong, vẫn toát lên một khí chất khác biệt, như thể từng là nơi đặt một vật phẩm vô cùng quan trọng.
Tần Mặc nhẹ nhàng đặt mảnh Chân Lý Thạch Bi của mình lên bệ. Ngay lập tức, một luồng năng lượng cổ xưa bùng nổ, không ồn ào mà tinh tế, lan tỏa khắp không gian. Mảnh đá của hắn lập tức cộng hưởng, ánh sáng của nó bùng lên rực rỡ hơn, và một tia sáng mờ ảo bắn ra, chỉ thẳng đến một phiến đá khổng lồ bị vùi lấp dưới lớp cát dày đặc cách đó không xa. Phiến đá này to lớn hơn nhiều so với mảnh trong tay Tần Mặc, và dường như là một phần của một khối kiến trúc nào đó đã đổ nát hoàn toàn.
Tần Mặc nhắm mắt lại, dồn hết tinh thần lắng nghe. Hắn cảm nhận được một luồng "ý chí tồn tại" vô cùng mạnh mẽ, cổ xưa và đầy bi tráng đang tỏa ra từ phiến đá bị vùi lấp kia. Đó là một ý chí không phải của sự sống, mà của sự cảnh báo, của một lời thề đã bị lãng quên. Khi hắn kết nối với nó, một dòng thông tin khổng lồ ập thẳng vào tâm trí hắn, không phải bằng hình ảnh hay âm thanh rõ ràng, mà bằng những cảm xúc, những tri thức cổ xưa. Hắn 'nghe' thấy tiếng vọng của 'Thiên Đạo Cảnh Báo', một lời răn đe từ thuở hồng hoang, về sự mất cân bằng, về cái giá phải trả khi vạn vật đều truy cầu thăng tiên m���t cách vô độ.
Những hình ảnh chớp nhoáng lướt qua tâm trí Tần Mặc: những thế giới rực rỡ bỗng chốc tan rã thành tro bụi, những sinh linh hùng mạnh hóa thành cát bụi, những dòng sông linh khí cạn kiệt, những vì sao rơi rụng... Tất cả đều là hậu quả của một sự truy cầu không giới hạn, một khát vọng vượt quá giới hạn của bản thân. "Nó... nó đang nói về sự cân bằng bị phá vỡ," Tần Mặc thì thầm, giọng nói khản đặc, đôi mắt vẫn nhắm nghiền nhưng nước mắt đã lăn dài trên gò má. "Về cái giá của sự thăng tiên vô độ... Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới."
Vô Danh Khách đứng gần đó, khuôn mặt khắc khổ hiện rõ vẻ nghiêm trọng. Y nhẹ nhàng đặt tay lên vai Tần Mặc. "Đó chính là 'Thiên Đạo Cảnh Báo', Tần Mặc," y nói, giọng trầm đục, mang theo sự thấu hiểu sâu sắc. "Ngươi đã chạm vào trái tim của chân lý thất lạc. Chân lý mà các vị Tiên Nhân cổ đại đã cố gắng che giấu, nhưng ý chí của nó vẫn tồn tại, chờ đợi người có thể lắng nghe." Ánh mắt y nhìn Tần Mặc đầy phức tạp, vừa có sự thương cảm, vừa có niềm tin mãnh liệt. Y hiểu rằng, gánh nặng trên vai Tần Mặc giờ đây đã nặng hơn rất nhiều.
Lục Vô Trần đứng cạnh, vẻ mặt nghiêm nghị. Hắn không thể 'nghe' được những lời cảnh báo như Tần Mặc, nhưng hắn cảm nhận được luồng năng lượng khổng lồ và sự rung động trong không khí. Hắn thấy được sự biến đổi trên khuôn mặt Tần Mặc, và biết rằng những gì Tần Mặc đang trải qua là vô cùng quan trọng. Sự mệt mỏi và hoài nghi đã từng đeo bám hắn giờ đây dường như tan biến, thay vào đó là một sự quyết tâm sắt đá. Hắn đã tìm thấy mục đích mới, một chân lý đáng để chiến đấu.
Trong lúc Tần Mặc đang chìm đắm trong dòng chảy của thông điệp cổ xưa, Hắc Phong đột nhiên sủa khẽ, một tiếng sủa trầm đục nhưng đầy cảnh báo. Đôi tai nó vểnh lên, đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng về phía chân trời xa xăm, nơi những điểm sáng nhỏ li ti bắt đầu xuất hiện, nhấp nháy như những con đom đóm trong màn đêm.
"Chúng đang đến," Lục Vô Trần khẽ nói, tay nắm chặt Vô Danh Kiếm. Hắn không cần Hắc Phong cảnh báo, áp lực từ những "ý chí tồn tại" mạnh mẽ đang dần bao vây họ đã quá rõ ràng.
Tần Mặc từ từ mở mắt. Đôi mắt hắn sâu thẳm hơn, dường như chứa đựng cả những bi kịch của quá khứ. Hắn gật đầu, khuôn mặt hiện rõ vẻ quyết đoán. "Đã đến lúc rồi." Hắn tập trung tinh thần, "ý chí tồn tại" của hắn lan tỏa ra xung quanh, không chỉ kết nối với mảnh Chân Lý Thạch Bi mới mà còn với toàn bộ di tích. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ và những thông điệp cổ xưa đang chảy qua mình, như một dòng sông bất tận. Hai mảnh Chân Lý Thạch Bi trong tay hắn bỗng nhiên phát ra ánh sáng mờ ảo, hòa vào linh khí cổ xưa của di tích, khiến toàn bộ khu vực rung động nhẹ, như thể cả Di Tích Cổ Tiên đang thức tỉnh.
Sự cộng hưởng của hai mảnh Chân Lý Thạch Bi không chỉ giúp Tần Mặc hiểu rõ hơn về 'Thiên Đạo Cảnh Báo' mà còn khơi dậy tiềm năng tiềm ẩn của chúng, báo hiệu rằng khi được hợp nhất, chúng có thể mở ra một bí mật lớn hơn nữa. Di Tích Cổ Tiên, với những ký ức và cảnh báo cổ xưa sâu sắc hơn nhiều so với những gì Tần Mặc đã khám phá, dường như đang chuẩn bị cho một cuộc chiến không chỉ của sức mạnh, mà còn của những chân lý bị lãng quên.
***
Trong cái lạnh cắt da của rạng sáng sa mạc, gió vẫn gào thét không ngừng, cuốn theo những hạt cát mịn màng tạo thành những cơn lốc nhỏ. Tần Mặc và đồng đội không phí một giây nào. Lục Vô Trần, với kinh nghiệm chiến trường dày dặn, nhanh chóng phân tích địa hình hiểm trở của Di Tích Cổ Tiên. Hắn chỉ vào những khối đá đổ nát, những bức tường thành nứt vỡ, vạch ra các vị trí đặt bẫy và trận pháp.
"Với địa hình này, chúng ta có thể giăng bẫy ở đây, và tạo ra một điểm chết ở kia," Lục Vô Trần nói, giọng dứt khoát, tay vung Vô Danh Kiếm vẽ ra những đường chiến thuật vô hình trong không khí. "Nhưng quan trọng nhất là phải bảo vệ Thạch Bi. Nơi này là trái tim của phòng tuyến."
Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hướng về phiến đá khổng lồ vừa được tìm thấy. Hắn đã dùng "ý chí tồn tại" để khơi gợi, và giờ đây, nó đang dần lộ ra khỏi lớp cát vùi lấp, hùng vĩ và uy nghiêm. "Không chỉ là bảo vệ, Lục huynh," Tần Mặc đáp, giọng nói trầm lắng nhưng đầy sức nặng. "Mà là để lời cảnh báo của nó được vang vọng. Để ý chí của nó trấn định những kẻ lạc lối."
Vô Danh Khách đứng bên cạnh, trầm tư quan sát. Y hiểu ý Tần Mặc. Mảnh Chân Lý Thạch Bi này không chỉ là một vật phẩm, mà là một lời cảnh tỉnh. Tần Mặc muốn dùng nó như một ngọn hải đăng, không chỉ phòng thủ vật lý, mà còn là một lá chắn tinh thần, làm suy yếu "ý chí thăng tiên" cực đoan của kẻ thù.
Tần Mặc nhắm mắt lại, hít thở sâu luồng khí lạnh lẽo của sa mạc. Hắn đưa hai mảnh Chân Lý Thạch Bi, giờ đây đã được đặt cạnh nhau trên phiến đá vừa khai quật, hai tay nhẹ nhàng chạm vào chúng. Ngay lập tức, một luồng năng lượng dồi dào, cổ xưa và thuần khiết, chảy từ Thạch Bi vào cơ thể hắn, và từ hắn lan tỏa ra toàn bộ Di Tích Cổ Tiên. Hắn kết nối với "ý chí tồn tại" của từng phiến đá, từng bức tường, từng hạt cát của nơi này.
"Ý chí của các ngươi là gì?" Tần Mặc thì thầm, không phải bằng lời nói mà bằng một luồng ý niệm trực tiếp. "Các ngươi muốn tiếp tục ngủ yên trong cát bụi, hay muốn thức tỉnh, bảo vệ chân lý đã bị lãng quên?"
Phản ứng của di tích thật kỳ diệu. Những phiến đá đổ nát, những khối kiến trúc vỡ vụn, dường như có sinh mệnh, bắt đầu rung chuyển nhẹ. Dưới sự dẫn dắt của Tần Mặc, chúng tự sắp xếp lại một cách tự nhiên. Một bức tường thành bị đổ sụp bỗng chốc đứng thẳng lên một phần, tạo thành một chướng ngại vật vững chắc. Những tảng đá lớn tự động dịch chuyển, lấp đầy những khe hở, tạo ra một mê cung hiểm trở và khó lường. Cát bụi bay lên, tạo thành những lớp màn mỏng che khuất tầm nhìn, nhưng không cản trở sự di chuyển của họ.
Lục Vô Trần mở to mắt kinh ngạc. Hắn đã từng chứng kiến Tần Mặc giao tiếp với vạn vật, nhưng việc điều khiển một di tích cổ xưa quy mô lớn như thế này thì quả thực nằm ngoài sức tưởng tượng của hắn. "Tuyệt diệu!" hắn thốt lên, giọng nói đầy thán phục. Hắn nhanh chóng tận dụng những chướng ngại vật tự nhiên này, bố trí thêm các bẫy cát, bẫy đá đổ, và một số trận pháp cơ bản đã được chuẩn bị sẵn. Hắc Phong cũng không ngừng nghỉ, nó dùng móng vuốt mạnh mẽ để cào sâu xuống đất, tạo ra những cái hố ẩn mình dưới lớp cát, sẵn sàng nuốt chửng bất kỳ kẻ địch nào dại dột bước vào.
Tần Mặc đứng tại vị trí Chân Lý Thạch Bi, hai mảnh Thạch Bi trong tay hắn phát ra ánh sáng mờ ảo, huyền hoặc, hòa vào linh khí cổ xưa của di tích, khiến toàn bộ khu vực rung động nhẹ nhàng. Hắn không tạo ra một lá chắn năng lượng đơn thuần bằng linh lực, mà là một lớp màng vô hình được dệt nên từ "ý chí tồn tại" của chính di tích và Chân Lý Thạch Bi. Lá chắn này không nhằm mục đích chặn đứng sức mạnh vật lý của kẻ địch, mà là để làm suy yếu "ý chí thăng tiên" của chúng, làm chúng mất đi sự tập trung, sự kiêu ngạo và lòng tham lam, khiến chúng trở nên bối rối và hoài nghi.
Sự cộng hưởng mạnh mẽ giữa hai mảnh Chân Lý Thạch Bi không chỉ củng cố lá chắn mà còn tạo ra một luồng khí tức đặc biệt, một sự trấn định vô hình lan tỏa khắp khu vực phòng thủ. Nó như một lời thì thầm của chân lý, một lời cảnh báo trầm lặng, xuyên thẳng vào tâm trí của những kẻ đang truy cầu sức mạnh mù quáng. Tần Mặc hiểu rằng, đây sẽ là một công cụ quan trọng trong cuộc đối đầu sắp tới, một cuộc chiến không chỉ bằng vũ lực mà còn bằng tư tưởng, bằng niềm tin.
Dưới sự chỉ đạo của Tần Mặc, và sự phối hợp nhịp nhàng của Lục Vô Trần cùng Hắc Phong, Di Tích Cổ Tiên, từ một nơi hoang tàn đổ nát, đã biến thành một pháo đài tự nhiên đầy hiểm trở, được bảo vệ không chỉ bằng bẫy rập vật lý mà còn bằng một lá chắn tinh thần độc đáo. Lòng Tần Mặc tràn đầy quyết tâm, nhưng cũng không khỏi gợn lên một chút lo lắng. Gánh nặng trách nhiệm khi phải đối đ��u với toàn bộ thế giới tu luyện là vô cùng lớn. Liệu con đường của hắn có thực sự đúng đắn, và có thể bảo vệ được mọi thứ? Nhưng khi nhìn vào ánh sáng mờ ảo từ Chân Lý Thạch Bi, hắn cảm thấy một niềm hy vọng mãnh liệt.
***
Khi bình minh ló dạng, những tia nắng vàng rực đầu tiên chiếu rọi lên những tàn tích cổ xưa của Di Tích Cổ Tiên, tạo nên những bóng đổ dài và kỳ ảo. Gió sa mạc vẫn mạnh mẽ, mang theo cái lạnh lẽo thấu xương của đêm qua, nhưng cũng cuốn đi phần nào sự bí ẩn, để lộ ra những đường nét sắc cạnh của đá và cát.
Từ xa, trên một cồn cát cao chót vót, Mộ Dung Tĩnh cùng đội Hắc Thiết Vệ của hắn xuất hiện. Y phục tông môn sang trọng của hắn nổi bật giữa khung cảnh hoang tàn, nhưng khuôn mặt hắn giờ đây không còn vẻ khinh miệt như trước. Đôi mắt sắc bén của hắn quét một lượt qua Di Tích Cổ Tiên, và hắn sững sờ. Khu vực mục tiêu, nơi hắn dự đoán sẽ chỉ là một bãi phế tích dễ dàng đột phá, giờ đây đã biến đổi một cách bất ngờ.
Những phiến đá, bức tường đổ nát đã được sắp xếp lại một cách có chủ đích, tạo thành một mê cung tự nhiên phức tạp, đan xen với những cái bẫy ẩn mình dưới lớp cát. Cả khu vực được bao phủ bởi một luồng năng lượng mờ ảo, không phải là một kết giới phòng ngự thông thường, mà là một thứ gì đó tinh tế và khó nắm bắt hơn, như một làn sương mỏng dệt nên từ những "ý chí tồn tại" cổ xưa.
"Báo cáo đội trưởng," một Hắc Thiết Vệ với giọng nói vô cảm vang lên từ phía sau. "Có vẻ như chúng đã thiết lập phòng thủ. Không dễ đột phá."
Khuôn mặt tuấn tú của Mộ Dung Tĩnh trở nên lạnh lẽo. Ánh mắt hắn thu hẹp lại, nhận ra đây không phải là một cuộc săn đuổi đơn thuần, mà là một cuộc chiến đã được định trước, và Tần Mặc không phải là một con mồi yếu ớt. Tên thiếu niên đến từ Vô Tính Thành này, với những thủ đoạn kỳ lạ của hắn, đã biến đổi một khu phế tích thành một pháo đài.
"Ngươi nghĩ những trò vặt này có thể ngăn cản Thiên Diệu Tôn Giả sao, Tần Mặc?" Giọng nói của Mộ Dung Tĩnh vang vọng trong không khí, mang theo sự kiêu ngạo nhưng đã ẩn chứa một chút khó chịu. Lời nói như vọng từ xa, một tuyên bố hơn là một câu hỏi trực tiếp.
Mộ Dung Tĩnh đưa tay lên, một luồng linh lực thăm dò nhẹ nhàng bay về phía lá chắn vô hình. Đó là một đòn thăm dò tinh vi, đủ mạnh để phát hiện bất kỳ kết giới nào, nhưng đủ nhẹ để không gây ra xung đột lớn. Tuy nhiên, khi chạm vào lá chắn, luồng linh lực của hắn không hề bị bật ngược hay phá hủy. Thay vào đó, nó bị hấp thụ và tiêu tán một cách kỳ lạ, như một giọt nước rơi vào lòng cát khô cằn, không gây ra bất kỳ dao động hay phản ứng rõ rệt nào.
Hắn khẽ cau mày. "Thú vị."
Ánh mắt Mộ Dung Tĩnh trở nên sắc lạnh hơn. Hắn nhận ra Tần Mặc không chỉ là một 'kẻ phá rối' mà là một đối thủ thực sự, có chiến lược và khả năng đặc biệt mà hắn chưa từng thấy. Sự phòng thủ này không dựa vào sức mạnh vật chất hay trận pháp hùng hậu, mà dựa vào một thứ gì đó khó hiểu, một "ý chí" mà hắn không thể nắm bắt. Điều này khiến hắn càng quyết tâm và có thể sẽ sử dụng c��c biện pháp mạnh hơn trong tương lai.
Di Tích Cổ Tiên, giờ đây, không chỉ là nơi chứa đựng một mảnh Chân Lý Thạch Bi, mà đã trở thành tiền tuyến đầu tiên cho một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi giữa hai tư tưởng, hai con đường hoàn toàn đối lập. Tần Mặc, ẩn mình trong những tàn tích cổ kính, cảm nhận được ánh mắt sắc lạnh của Mộ Dung Tĩnh, và biết rằng, cuộc chiến thực sự chỉ vừa mới bắt đầu. Những lời cảnh báo của 'Thiên Đạo Cảnh Báo' giờ đây không chỉ là quá khứ, mà là hiện tại, và chúng sẽ vang vọng trong mỗi trận chiến sắp tới.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.