Vạn vật không lên tiên - Chương 606: Thiên Đạo Cảnh Báo: Tiếng Vọng Giữa Cát Bụi
Khi bình minh ló dạng, những tia nắng vàng rực đầu tiên chiếu rọi lên những tàn tích cổ xưa của Di Tích Cổ Tiên, tạo nên những bóng đổ dài và kỳ ảo. Gió sa mạc vẫn mạnh mẽ, mang theo cái lạnh lẽo thấu xương của đêm qua, nhưng cũng cuốn đi phần nào sự bí ẩn, để lộ ra những đường nét sắc cạnh của đá và cát. Từ xa, trên một cồn cát cao chót vót, Mộ Dung Tĩnh cùng đội Hắc Thiết Vệ của hắn xuất hiện. Y phục tông môn sang trọng của hắn nổi bật giữa khung cảnh hoang tàn, nhưng khuôn mặt hắn giờ đây không còn vẻ khinh miệt như trước. Đôi mắt sắc bén của hắn quét một lượt qua Di Tích Cổ Tiên, và hắn sững sờ. Khu vực mục tiêu, nơi hắn dự đoán sẽ chỉ là một bãi phế tích dễ dàng đột phá, giờ đây đã biến đổi một cách bất ngờ. Những phiến đá, bức tường đổ nát đã được sắp xếp lại một cách có chủ đích, tạo thành một mê cung tự nhiên phức tạp, đan xen với những cái bẫy ẩn mình dưới lớp cát. Cả khu vực được bao phủ bởi một luồng năng lượng mờ ảo, không phải là một kết giới phòng ngự thông thường, mà là một thứ gì đó tinh tế và khó nắm bắt hơn, như một làn sương mỏng dệt nên từ những "ý chí tồn tại" cổ xưa.
"Báo cáo đội trưởng," một Hắc Thiết Vệ với giọng nói vô cảm vang lên từ phía sau. "Có vẻ như chúng đã thiết lập phòng thủ. Không dễ đột phá."
Khuôn mặt tuấn tú của Mộ Dung Tĩnh trở nên lạnh lẽo. Ánh mắt hắn thu hẹp lại, nhận ra đây không phải là một cuộc săn đuổi đơn thuần, mà là một cuộc chiến đã được định trước, và Tần Mặc không phải là một con mồi yếu ớt. Tên thiếu niên đến từ Vô Tính Thành này, với những thủ đoạn kỳ lạ của hắn, đã biến đổi một khu phế tích thành một pháo đài.
"Ngươi nghĩ những trò vặt này có thể ngăn cản Thiên Diệu Tôn Giả sao, Tần Mặc?" Giọng nói của Mộ Dung Tĩnh vang vọng trong không khí, mang theo sự kiêu ngạo nhưng đã ẩn chứa một chút khó chịu. Lời nói như vọng từ xa, một tuyên bố hơn là một câu hỏi trực tiếp. Mộ Dung Tĩnh đưa tay lên, một luồng linh lực thăm dò nhẹ nhàng bay về phía lá chắn vô hình. Đó là một đòn thăm dò tinh vi, đủ mạnh để phát hiện bất kỳ kết giới nào, nhưng đủ nhẹ để không gây ra xung đột lớn. Tuy nhiên, khi chạm vào lá chắn, luồng linh lực của hắn không hề bị bật ngược hay phá hủy. Thay vào đó, nó bị hấp thụ và tiêu tán một cách kỳ lạ, như một giọt nước rơi vào lòng cát khô cằn, không gây ra bất kỳ dao động hay phản ứng rõ rệt nào. Hắn khẽ cau mày. "Thú vị." Ánh mắt Mộ Dung Tĩnh trở nên sắc lạnh hơn. Hắn nhận ra Tần Mặc không chỉ là một 'kẻ phá rối' mà là một đối thủ thực sự, có chiến lược và khả năng đặc biệt mà hắn chưa từng thấy. Sự phòng thủ này không dựa vào sức mạnh vật chất hay trận pháp hùng hậu, mà dựa vào một thứ gì đó khó hiểu, một "ý chí" mà hắn không thể nắm bắt. Điều này khiến hắn càng quyết tâm và có thể sẽ sử dụng các biện pháp mạnh hơn trong tương lai. Di Tích Cổ Tiên, giờ đây, không chỉ là nơi chứa đựng một mảnh Chân Lý Thạch Bi, mà đã trở thành tiền tuyến đầu tiên cho một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi giữa hai tư tưởng, hai con đường hoàn toàn đối lập. Tần Mặc, ẩn mình trong những tàn tích cổ kính, cảm nhận được ánh mắt sắc lạnh của Mộ Dung Tĩnh, và biết rằng, cuộc chiến thực sự chỉ vừa mới bắt đầu. Những lời cảnh báo của 'Thiên Đạo Cảnh Báo' giờ đây không chỉ là quá khứ, mà là hiện tại, và chúng sẽ vang vọng trong mỗi trận chiến sắp tới.
Mộ Dung Tĩnh không còn kiên nhẫn. Sự kiêu ngạo của một tu sĩ cấp cao, xuất thân từ một tông môn danh giá, không cho phép hắn bị một thiếu niên Vô Tính Thành cản trở. Hắn giơ tay, một luồng linh lực hùng hậu xoáy tụ nơi lòng bàn tay, ngưng kết thành một quả cầu ánh sáng chói lọi.
"Không cần giữ lại, phá tan nó! Ta muốn xem hắn có thể ẩn mình đến bao giờ!" Giọng hắn lạnh lẽo như băng tuyết, vang vọng khắp cồn cát, mang theo uy áp của một tu sĩ đỉnh cao.
Ngay lập tức, hàng chục Hắc Thiết Vệ lao lên, thân hình bọc giáp sắt đen toàn thân, che kín mặt, vô cảm như những cỗ máy chiến tranh. Chúng vung vũ khí, phóng ra vô số pháp bảo và chiêu thức uy lực, trút xuống lá chắn vô hình như một cơn mưa thiên thạch. Tiếng va chạm ầm ĩ, dù không có thực thể vật lý nào để chạm vào, vẫn tạo ra những âm thanh rền vang, chấn động cả không gian Di Tích Cổ Tiên. Các phiến đá cổ kính rung chuyển, bụi cát bay mù mịt, và những luồng linh lực cuồng bạo xé toạc không khí khô nóng.
Bên trong Di Tích Cổ Tiên, nơi Tần Mặc và đồng hữu ẩn náu, mọi thứ vẫn tương đối tĩnh lặng, nhưng áp lực từ bên ngoài là điều không thể phủ nhận. Lá chắn vô hình, được dệt nên từ "ý chí tồn tại" của chính di tích và được gia cố bởi năng lượng trấn định của Chân Lý Thạch Bi, rung động dữ dội. Những luồng năng lượng công kích từ Hắc Thiết Vệ không bị phá hủy, mà bị hấp thụ và chuyển hóa một cách kỳ lạ, như một dòng sông chảy vào một vực sâu không đáy. Tuy nhiên, mỗi đ��t tấn công đều khiến lá chắn mờ ảo hơn một chút, và Tần Mặc cảm nhận được sự hao tổn.
Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và ánh mắt đầy lo âu, thì thầm bên tai Tần Mặc: "Sư huynh, lá chắn có thể trụ vững trong một thời gian. Nhưng chúng ta không thể chỉ phòng thủ mãi. Cần một đòn phản công không phải bằng sức mạnh, mà là bằng thứ gì đó sâu xa hơn." Hắn đưa mắt nhìn về phía Tần Mặc, rồi lại nhìn ra ngoài, nơi Hắc Thiết Vệ đang điên cuồng tấn công. Hắn hiểu rõ Tần Mặc không phải là một tu sĩ chiến đấu, và sức mạnh linh lực của hắn không thể đối chọi với cả một đội quân hùng hậu của Thiên Diệu Tôn Giả.
Vô Danh Khách, ngồi vắt vẻo trên một phiến đá đổ nát, tay vẫn ôm bầu rượu cũ kỹ, ánh mắt thâm trầm như nhìn thấu vạn vật. Y không nói thành lời, nhưng một ý niệm rõ ràng truyền thẳng vào tâm trí Tần Mặc: *Ký ức của nơi này... đang thức tỉnh. Sức mạnh trấn định của Chân Lý Thạch Bi sẽ khuếch đại nó. Đã đến lúc để những lời cảnh báo cổ xưa vang vọng.* Ý niệm của y không chỉ là một lời khuyên, mà còn là một sự xác nhận, một sự cổ vũ. Vô Danh Khách đã chứng kiến quá nhiều bi kịch của việc truy cầu thăng tiên mù quáng, và y tin rằng Tần Mặc là người duy nhất có thể thay đổi cục diện.
Tần Mặc hít sâu một hơi. Hắn biết Lục Vô Trần nói đúng. Cuộc chiến này không thể thắng bằng cách đối đầu trực diện sức mạnh. Hắn không có đủ linh lực, và những người đồng hành của hắn cũng vậy. Nhưng hắn có thứ mà Mộ Dung Tĩnh và Thiên Diệu Tôn Giả không có: khả năng nghe được "ý chí tồn tại" của vạn vật, và hai mảnh Chân Lý Thạch Bi. Trách nhiệm đè nặng lên vai hắn, nhưng đôi mắt đen láy của hắn vẫn ánh lên sự kiên định. Hắn không phải là kẻ muốn gây chiến, nhưng hắn sẽ không lùi bước khi sự thật bị bóp méo, khi vạn vật bị ép buộc phải từ bỏ bản chất của mình. Tiếng gầm thét của Hắc Phong vang lên bên cạnh, thể hiện sự cảnh giác và sẵn sàng chiến đấu, dù nó biết rằng trận chiến này không phải là nơi để sức mạnh thể chất phát huy.
***
Tần Mặc ngồi khoanh chân giữa Di Tích Cổ Tiên, những tàn tích cổ kính và hùng vĩ bao bọc lấy hắn. Không khí nơi đây vẫn khô nóng, mang theo mùi của đá cổ phong hóa và cát bụi mịn. Tiếng gió sa mạc vẫn gào thét, rít qua những khe đá, tạo nên những âm thanh u ám như tiếng thì thầm của quá khứ. Nhưng bên trong lớp lá chắn vô hình, mọi thứ có vẻ dịu đi, tĩnh lặng hơn, chỉ còn những tiếng rung động mơ hồ từ bên ngoài vọng vào. Hai mảnh Chân Lý Thạch Bi, một mảnh hắn mang theo từ lâu, một mảnh vừa tìm thấy tại đây, lơ lửng trước ngực hắn, phát ra ánh sáng mờ ảo nhưng đầy uy lực. Ánh sáng đó không chói chang, mà là một màu trắng đục, dịu nhẹ, như được dệt nên từ những tia nắng bình minh đầu tiên, ẩn chứa sự cổ xưa và một sức mạnh trấn định kỳ lạ.
Tần Mặc nhắm mắt lại, dồn toàn bộ tâm trí và năng lực "ý chí tồn tại" vào việc kết nối với hai mảnh Thạch Bi và linh hồn của Di Tích Cổ Tiên. Hắn không chỉ nghe, mà còn cảm nhận. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi của những phiến đá đã chịu đựng hàng thiên niên kỷ, sự cô đơn của những bức tường thành đổ nát, và nỗi đau âm ỉ của một nền văn minh đã lụi tàn. Hắn cảm nhận được những ký ức, những lời cảnh báo được khắc sâu vào từng hạt cát, từng viên đá của di tích này, chờ đợi một ngày được thức tỉnh.
*Ta không thể chiến đấu bằng sức mạnh. Nhưng ta có thể để sự thật lên tiếng.* Ý niệm này vang vọng trong tâm trí Tần Mặc. Hắn biết rằng đây không phải là một trận chiến linh lực thông thường. Đây là một cuộc chiến của niềm tin, của tư tưởng, của "ý chí tồn tại". Hắn không muốn hủy diệt hay làm tổn thương, hắn chỉ muốn thức tỉnh.
Lục Vô Trần đứng bên cạnh, khuôn mặt vẫn khắc khổ nhưng ánh mắt đã ánh lên sự tập trung cao độ. Hắn liên tục điều chỉnh các trận pháp cổ xưa mà y đã học được từ Vô Danh Khách, tận dụng từng gờ đá, từng khe nứt của di tích để gia cố thêm lớp phòng thủ. Mặc dù lá chắn của Tần Mặc là vô hình và dựa vào "ý chí", nhưng những trận pháp vật lý vẫn có thể giúp phân tán áp lực, kéo dài thời gian. "Sư huynh, lá chắn có thể chịu đựng thêm một khắc. Cần phải ra đòn ph���n công trước khi chúng tìm ra điểm yếu," Lục Vô Trần nói, giọng trầm ổn nhưng ẩn chứa sự cấp bách. Hắn hiểu rằng Mộ Dung Tĩnh sẽ không ngừng nghỉ, và sớm muộn gì cũng tìm ra cách phá vỡ.
Vô Danh Khách vẫn giữ vẻ bình thản, ánh mắt như nhìn thấu thời gian. Y khẽ gật đầu, một ý niệm khác lại truyền đến Tần Mặc: *Ký ức của Thạch Bi... chúng là những lời cảnh báo cuối cùng từ kỷ nguyên Hiền Giả. Hãy để chúng vang vọng. Hãy để chúng phá tan bức màn ảo vọng đã che mờ tâm trí những kẻ truy cầu thăng tiên vô độ.*
Được sự cổ vũ từ đồng hữu, Tần Mặc hít sâu một hơi nữa, dồn toàn bộ "ý chí tồn tại", năng lực độc đáo của mình, vào hai mảnh Chân Lý Thạch Bi. Hắn không kích hoạt chúng bằng linh lực, mà bằng sự thấu hiểu, bằng lòng đồng cảm sâu sắc với vạn vật. Hắn muốn những lời cảnh báo đó không chỉ là tiếng vang đơn độc, mà là một làn sóng ý chí, chạm đến tận sâu thẳm bản chất của mỗi sinh linh.
Khi ý chí của Tần Mặc đạt đến cực hạn, hai mảnh Chân Lý Thạch Bi bắt đầu cộng hưởng mạnh mẽ. Chúng không chỉ phát ra ánh sáng trắng đục mà còn rung động dữ dội, như thể đang hấp thụ và giải phóng một lượng lớn thông tin và cảm xúc cổ xưa. Sự rung động này không tạo ra âm thanh lớn, nhưng Tần Mặc cảm nhận được một luồng năng lượng vô hình, không phải linh lực, mà là một loại sóng ý niệm, bắt đầu lan tỏa. Luồng ánh sáng từ hai mảnh Thạch Bi đột nhiên mạnh mẽ hơn, không còn mờ ảo nữa, mà trở nên rõ ràng và trong trẻo, xuyên thẳng qua lớp lá chắn phòng thủ của Di Tích Cổ Tiên. Nó không chói lóa như ánh sáng mặt trời, mà là một thứ ánh sáng nội tâm, mang theo sức nặng của hàng vạn năm lịch sử, của hàng tỷ "ý chí tồn tại" đã bị lãng quên. Luồng ánh sáng này bay ra bên ngoài, không mang theo bất kỳ sự hủy diệt hay công kích nào, mà là một sự lan tỏa nhẹ nhàng, nhưng lại vô cùng kiên định, hướng thẳng về phía Mộ Dung Tĩnh và đội Hắc Thiết Vệ đang điên cuồng tấn công.
***
Luồng ánh sáng từ Chân Lý Thạch Bi không gây sát thương vật lý, nó không bùng nổ, không thiêu đốt, và cũng không mang theo uy lực trấn áp của linh lực. Nó là một "Tiếng Vọng Thức Tỉnh", một làn sóng ý niệm thuần túy, vượt qua mọi kết giới, mọi lớp giáp, chạm thẳng vào bản chất tồn tại của mỗi sinh linh. Thời gian như ngừng lại trong khoảnh khắc đó. Những tia nắng vàng gắt của buổi sáng sa mạc vẫn chiếu rọi, tiếng gió vẫn rít gào, nhưng cảm giác chung quanh như chìm vào một sự tĩnh lặng kỳ lạ.
Các tu sĩ Hắc Thiết Vệ đang điên cuồng tấn công chợt khựng lại. Thân hình bọc giáp sắt đen toàn thân của chúng trở nên bất động. Vẻ mặt vô cảm, lạnh lùng, được che kín bởi mũ trụ sắt, giờ đây thoáng hiện lên một sự bối rối, sau đó là đau đớn dữ dội. Chúng không gầm thét, không phản ứng bằng linh lực, mà chỉ ôm đầu, co quắp lại, như thể hàng ngàn mũi kim đang đâm sâu vào tâm trí chúng. Một số Hắc Thiết Vệ gục xuống, tiếng vũ khí va chạm loảng xoảng khi chúng rơi khỏi tay. Một số khác mất phương hướng, quay cuồng trong không gian, như những con rối bị cắt đứt dây. Đó không phải là sự tấn công vào thể xác, mà là sự chấn động vào tận sâu thẳm "vật tính" của chúng, vào "ý chí tồn tại" đã bị đè nén, bị biến chất để phục vụ cho con đường thăng tiên cực đoan.
Mộ Dung Tĩnh, đứng ở tiền tuyến, là người chịu ảnh hưởng trực tiếp và mạnh mẽ nhất. Hắn là một tu sĩ cấp cao, "ý chí" kiên định hơn vạn lần so với Hắc Thiết Vệ, nhưng luồng "Tiếng Vọng Thức Tỉnh" này không thể bị chặn lại bằng linh lực hay ý chí cá nhân đơn thuần. Nó là sự thật, là chân lý của vạn vật, là lời cảnh báo cổ xưa nhất. Một luồng thông tin khổng lồ, không phải bằng lời nói, mà bằng những hình ảnh, những cảm xúc, những ký ức, ập thẳng vào tâm trí hắn.
Hắn nhìn thấy những nền văn minh huy hoàng, những thành phố tráng lệ, đã sụp đổ và tan biến thành cát bụi chỉ vì sự truy cầu thăng tiên vô độ. Hắn thấy vạn vật bị ép buộc phải từ bỏ bản chất, một con suối trong lành bị biến thành dòng linh dịch khô cạn, một ngọn núi hùng vĩ bị bào mòn để khai thác linh thạch, một khu rừng cổ thụ bị biến thành linh mộc vô tri. Hắn thấy những sinh linh, từ con thú nhỏ nhất đến những đại thần thú, bị cưỡng ép tu luyện, vật tính biến đổi, trở thành những cỗ máy chiến đấu vô hồn, mất đi niềm vui được là chính mình. Hắn thấy sự cạn kiệt của linh khí trong Huyền Vực, sự mục ruỗng của những quy luật tự nhiên, và một thế giới đang dần chết đi, chỉ vì tất cả đều muốn "lên tiên". Những hình ảnh đó không phải là ảo ảnh, mà là những ký ức được khắc sâu trong "ý chí tồn tại" của chính Di Tích Cổ Tiên, của Chân Lý Thạch Bi, của Huyền Vực.
Mộ Dung Tĩnh lảo đảo lùi lại vài bước, khuôn mặt tuấn tú của hắn biến sắc, từ lạnh lùng sang kinh ngạc, rồi đau đớn tột cùng. Đôi mắt sắc bén của hắn mở to, chứa đầy sự giằng xé và hoài nghi. Một giọt nước mắt vô thức chảy ra từ khóe mắt hắn, lăn dài trên gò má. Hắn không khóc vì đau đớn thể xác, mà vì sự chấn động tận sâu thẳm niềm tin.
"Không thể... không phải như vậy... Thiên Diệu Tôn Giả... Ngài ấy nói đây là con đường đúng..." Mộ Dung Tĩnh lẩm bẩm, giọng nói run rẩy, đứt quãng, chứa đầy sự hoài nghi không thể kìm nén. Toàn bộ thế giới quan của hắn, toàn bộ những gì hắn tin tưởng bấy lâu nay, đang sụp đổ trước những "chân lý" tàn khốc này.
Bên trong Di Tích Cổ Tiên, Tần Mặc duy trì trạng thái kết nối với Chân Lý Thạch Bi, mồ hôi lấm tấm trên trán. Việc gửi đi "Tiếng Vọng Thức Tỉnh" này tiêu hao rất nhiều "ý chí tồn tại" của hắn, nhưng đôi mắt hắn vẫn kiên định. Hắn thì thầm, giọng nói trầm ổn, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của di tích: "Đây không phải là chiến tranh của linh lực, mà là của ý chí."
Lục Vô Trần quan sát toàn bộ cảnh tượng bên ngoài, vẻ mặt của hắn từ lo lắng chuyển sang trầm tư. Hắn nhìn thấy sự hỗn loạn trong đội hình Hắc Thiết Vệ, và sự giằng xé tột độ trên khuôn mặt của Mộ Dung Tĩnh. "Hắn đã gửi đi thông điệp. Giờ là lúc chờ xem ai sẽ lắng nghe," Lục Vô Trần nói, trong giọng nói ẩn chứa một chút hy vọng mong manh, một điều đã lâu lắm rồi hắn không còn cảm thấy.
Ánh sáng từ Chân Lý Thạch Bi vẫn tiếp tục lan tỏa, không ngừng tác động đến những kẻ đang đứng trước Di Tích Cổ Tiên. Tần Mặc biết rằng, hành động này chắc chắn sẽ bị Thiên Diệu Tôn Giả coi là một sự khiêu khích trực tiếp, một lời thách thức trắng trợn đối với đế chế niềm tin của hắn. Sự truy lùng và đối phó với Tần Mặc chắc chắn sẽ càng trở nên gay gắt hơn. Nhưng hắn cũng tin rằng, "Tiếng Vọng Thức Tỉnh" này, dù chỉ là một làn sóng nhỏ giữa đại dương mênh mông của sự cuồng vọng thăng tiên, cũng đủ để gieo mầm hoài nghi vào tâm trí một số tu sĩ, tạo ra những rạn nứt đầu tiên trong nội bộ phe Thiên Diệu. Khả năng của Chân Lý Thạch Bi không chỉ là tiết lộ thông tin mà còn có thể tác động đến "ý chí" của sinh linh, một công cụ mạnh mẽ hơn vạn lần bất kỳ pháp bảo nào, trong cuộc chiến tư tưởng này.
Di Tích Cổ Tiên, nơi chứa đựng vô vàn bí mật và cảnh báo cổ xưa hơn, vẫn trầm mặc đứng đó, như một chứng nhân vĩ đại của lịch sử. Tần Mặc cảm nhận được rằng, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn dài, còn đầy chông gai và thử thách, nhưng hắn tin rằng, khi chân lý được cất lên, dù chỉ là một tiếng thì thầm, nó cũng sẽ có sức mạnh thay đổi cả Huyền Vực.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.