Vạn vật không lên tiên - Chương 63: Ý Chí Thức Tỉnh: Thành Đồng Bất Khuất
Đêm khuya, Vô Tính Thành chìm vào một vẻ tĩnh mịch đến lạ. Bầu trời quang đãng như một tấm lụa đen thêu kim tuyến, hàng vạn vì sao thi nhau lấp lánh, soi rọi xuống những mái nhà ngói màu đất nung giản dị, những con đường lát đá cuội nhẵn bóng. Gió đêm mơn man, mang theo hơi ẩm của đất sau cơn mưa chiều và thoang thoảng mùi hoa cỏ dại ven đường. Tiếng suối Tinh Lộ chảy róc rách không ngừng, như một khúc nhạc nền vĩnh cửu của thành, hòa cùng tiếng côn trùng rỉ rả, tạo nên một bản giao hưởng của sự an yên.
Tần Mặc đứng một mình trên tường thành, phiến đá cuội mát lạnh dưới lòng bàn tay hắn, và từng thớ đá dường như truyền vào hắn một sự kiên cố thầm lặng. Thân hình hắn hơi gầy, nhưng dưới ánh sao, lại hiện lên một vẻ rắn rỏi, không thể lay chuyển. Đôi mắt đen láy của hắn nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi bóng tối đặc quánh hơn cả màn đêm, nơi mà hắn biết, một cơn bão kinh thiên động địa đang rục rịch kéo đến. Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng luồng gió lạnh lướt qua gò má, nghe rõ ràng hơn bao giờ hết tiếng thì thầm của vạn vật trong thành. Đó là nỗi sợ hãi ẩn sâu, sự bất an len lỏi trong từng thanh gỗ, từng phiến đá, từng giọt nước, nhưng xen lẫn trong đó, là một ý chí kiên cường không thể bị dập tắt.
Hắn cảm thấy Vô Tính Thành đang thở, một nhịp thở chậm rãi, đều đặn, nhưng ẩn chứa một sức sống mãnh liệt. Hắn lắng nghe tiếng vang vọng từ mái nhà, từ những cây cổ thụ trăm năm tuổi, từ dòng suối Tinh Lộ chảy qua những con kênh nhỏ dẫn vào tận khu dân cư. Mỗi "vật" đều có một "ý chí tồn tại" riêng, và giờ đây, tất cả chúng đang hòa làm một, tạo nên một bức tường phòng thủ vô hình, nhưng vững chắc hơn bất kỳ bức tường nào được xây bằng sức mạnh linh lực.
"Không phải chạy trốn. Không phải đấu tranh bằng hủy diệt." Tần Mặc thầm nhủ trong tâm khảm, giọng nói nội tâm trầm lắng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của ý thức. "Mà là bảo vệ... bằng chính bản chất của mình." Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên đôi vai hắn, nhưng nó không còn là sự cô đơn tuyệt vọng như trước. Giờ đây, hắn cảm thấy mình là một phần của Vô Tính Thành, là cầu nối giữa ý chí của con người và ý chí của vạn vật.
Hắn nhớ lại những lời Lão Khang từng nói, về sự cân bằng bản chất, về chân lý thất lạc "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Và hắn hiểu rằng, cuộc chiến sắp tới không chỉ là bảo vệ Vô Tính Thành, mà là bảo vệ một triết lý, một con đường khác biệt, một lựa chọn cho sự tồn tại. Phe tu sĩ muốn phá hủy Vô Tính Thành, không chỉ vì nó không tu luyện, mà vì nó thách thức niềm tin cố hữu của họ, thách thức cái gọi là "con đường thăng tiên" độc tôn.
Tần Mặc mở mắt. Ánh nhìn của hắn giờ đây không còn chút dao động hay ưu tư, mà ngập tràn sự kiên định. Đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả bầu trời đêm, phản chiếu những vì sao xa xôi nhưng gần gũi. Hắn đặt cả hai bàn tay lên phiến đá tường thành, nhẹ nhàng, nhưng dứt khoát. Một luồng sóng ấm áp, dịu nhẹ lan tỏa từ lòng bàn tay hắn, không phải là linh lực hùng hậu hay pháp thuật cao siêu, mà là một ý niệm thuần túy, một sự trấn an sâu sắc.
Sóng ý chí của Tần Mặc xuyên qua từng thớ đá, từng đường vân gỗ, từng phiến ngói, lan tỏa khắp ngóc ngách của Vô Tính Thành. Hắn truyền đi sự bình yên, sự dũng cảm, sự đồng lòng. Hắn truyền đi ý chí bảo vệ, sự trân trọng bản chất vốn có, không bị bẻ cong, không bị ép buộc. Hắn cảm nhận được tiếng đáp lại của vạn vật, như một hơi thở tập thể, một sự thống nhất chưa từng có. Những phiến đá trên tường thành dường như rung động nhẹ, trở nên kiên cố hơn. Những thanh gỗ của mái hiên, của cánh cửa, dường như siết chặt vào nhau, bền bỉ hơn. Cả Vô Tính Thành, dưới sự dẫn dắt thầm lặng của Tần Mặc, đang biến thành một thực thể sống khổng lồ, một ý chí tồn tại duy nhất, sẵn sàng đối mặt với cơn bão hủy diệt đang ập đến từ chân trời.
"Vô Tính Thành không yếu đuối. Nó chỉ khác biệt. Và sự khác biệt đó sẽ là sức mạnh của nó." Tần Mặc thì thầm, giọng nói hòa vào tiếng gió đêm, mang theo một lời thề son sắt. Hắn đã chấp nhận định mệnh của mình. Hắn sẽ bảo vệ nơi này, không bằng cách trở thành một tu sĩ mạnh mẽ, mà bằng cách trở thành chính mình, một người có thể lắng nghe và kết nối ý chí của vạn vật.
***
Sáng sớm hôm sau, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên lướt qua rặng núi phía Đông, mang theo hơi ấm dịu dàng và một làn gió mát lành. Vô Tính Thành bừng tỉnh, nhưng không phải trong không khí nặng nề của sự lo sợ, mà là một vẻ bình yên lạ lùng. Trên Phố Chợ Sáng, tiếng rao hàng đã bắt đầu vang lên, tiếng gà kêu từ những khu vườn nhỏ, tiếng cười nói rì rầm của người dân khi trao đổi hàng hóa. Mùi thức ăn dân dã, ấm cúng hòa quyện với mùi đất tươi xốp và hương hoa quả chín mọng, tạo nên một không khí thân thuộc, yên bình đến nao lòng.
Tần Mặc bước đi trên con đường lát đá cuội, ánh nắng sớm xuyên qua tán lá cây, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên áo hắn. Hắn không nói nhiều, chỉ lẳng lặng đi qua từng gánh hàng rong, từng cửa tiệm nhỏ, đôi khi khẽ chạm nhẹ vào khung cửa gỗ, vào bức tường đất của những ngôi nhà. Mỗi lần hắn chạm vào, một luồng sóng ý chí nhẹ nhàng, nhưng kiên định, lại được truyền đi. Những thanh gỗ lim cổ kính dường như trở nên kiên cố hơn, từng đường vân hiện rõ, như những mạch máu đang được bơm đầy sức sống. Những hòn đá cuội lát đường, vốn đã bền chắc, giờ dường như "níu chặt" vào nhau hơn, tạo thành một khối vững vàng.
Một người thôn dân nữ, đang bày biện những bó rau xanh tươi, ngẩng đầu nhìn Tần Mặc lướt qua. Nàng khẽ thở dài, khuôn mặt hiền lành lộ vẻ băn khoăn. Nhưng khi Tần Mặc khẽ gật đầu với nàng, một nụ cười nhẹ nở trên môi, nàng bỗng cảm thấy một sự bình yên lạ lùng lan tỏa trong lòng, như một dòng nước mát lành xoa dịu những lo âu ẩn sâu.
"Không hiểu sao, hôm nay lòng tôi lại thấy an yên lạ lùng," nàng thì thầm với người hàng xóm.
Người hàng xóm, một thôn dân nam chất phác, đang sắp xếp những chiếc giỏ mây, gật gù đồng tình. "Đúng vậy. Có lẽ trời sẽ phù hộ cho chúng ta." Hắn nhìn lên bầu trời xanh ngắt, nơi những đám mây trắng trôi lững lờ, và trong lòng, một niềm hy vọng mong manh, nhưng kiên định, bắt đầu nhen nhóm.
Tần Mặc tiếp tục hành trình của mình, đến bên Suối Tinh Lộ. Tiếng nước chảy róc rách trong trẻo hơn bao giờ hết, như một lời thì thầm của tự nhiên. Không khí nơi đây trong lành, mát mẻ, mang theo mùi nước và cây cỏ ẩm ướt. Hắn đứng lặng bên bờ suối, nhìn dòng nước trong veo uốn lượn qua những viên đá cuội đủ màu sắc. Hắn đưa tay xuống, để dòng nước mát lạnh vuốt ve lòng bàn tay.
Suối Tinh Lộ, với linh hồn trong lành và mát mẻ của nó, dường như cảm nhận được ý chí của Tần Mặc. Dòng nước khẽ rung động, rồi chảy mạnh mẽ hơn, mang theo một ý chí bảo vệ thuần khiết. Tần Mặc cảm nhận được sự cộng hưởng, sự đồng điệu. Hắn gửi gắm vào dòng suối ý chí kiên định của mình, ý chí về sự cân bằng, về sự tồn tại không bị biến dạng. Dòng suối đáp lại, không chỉ bằng tiếng chảy xiết hơn, mà còn bằng một luồng sức sống lan tỏa khắp thành, như một mạng lưới tinh khiết kết nối mọi "vật" lại với nhau.
Từ sâu thẳm lòng đất, Thổ Linh – những khối đất nhỏ, những viên đá cuội của Vô Tính Thành – cũng bắt đầu phản ứng. Chúng không có hình hài cụ thể, nhưng Tần Mặc có thể "nghe" được tiếng lạo xạo nhẹ nhàng của chúng, như tiếng vặn mình thức dậy. Ý chí của chúng, vốn đã kiên cố và bền bỉ, nay lại càng thêm vững chắc, như thể chúng đang tự mình đan kết thành một khối phòng thủ không thể xuyên phá. Những phiến đá trên nền đất, những bức tường đất sét, giờ đây toát ra một vẻ bất khuất, âm thầm chống lại mọi sự xâm phạm.
Và Mộc Tinh – những cây cổ thụ sừng sững trong thành, những thớ gỗ kiến trúc – cũng không đứng ngoài cuộc. Tần Mặc cảm nhận được ý chí của chúng, vốn đã sâu rễ bền gốc, giờ đây lại càng thêm dẻo dai. Tán lá của chúng xào xạc trong gió, như những lời thì thầm đồng lòng. Hắn "nhìn thấy" những sợi rễ ngầm đan xen vào nhau, tạo thành một mạng lưới vững chắc dưới lòng đất, và những cành cây vươn ra, như những cánh tay bảo vệ che chở cho Vô Tính Thành. Những cây cổ thụ không chỉ là những "vật" đơn thuần, mà chúng đã trở thành những người lính gác thầm lặng, với ý chí bền bỉ của rừng xanh.
Tần Mặc không dùng pháp thuật hay linh lực để thay đổi bản chất của chúng. Hắn chỉ đơn thuần "thức tỉnh" ý chí vốn có của vạn vật, liên kết chúng lại, và củng cố niềm tin vào bản chất của chính chúng. Hắn cho chúng quyền được là chính nó, và chính điều đó đã biến Vô Tính Thành thành một pháo đài sống, một ý chí tập thể mạnh mẽ, không thể bị bẻ gãy. Sự chuẩn bị này không hề ồn ào hay phô trương, mà diễn ra trong thinh lặng, như một dòng chảy ngầm, biến đổi Vô Tính Thành từ bên trong, khiến nó trở thành một đối thủ khó lường đối với bất kỳ kẻ xâm lược nào.
***
Chiều tà, những tia nắng cuối ngày đổ dài trên mái hiên của Quán Trà Vọng Nguyệt, nhuộm vàng cả sân nhỏ và ao cá, tạo nên một bức tranh bình yên đến lạ lùng. Tiếng nước chảy róc rách từ ao cá, tiếng chim hót nhẹ nhàng từ những lùm cây xung quanh, và mùi trà thơm thoang thoảng hòa quyện với hương hoa nhài dịu mát, gỗ mộc, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, thư thái.
Tần Mặc ngồi đối diện Lão Khang, bên cạnh là Hạ Nguyệt. Nàng khẽ nắm lấy tay hắn, lòng bàn tay hắn mát lạnh nhưng ngón tay nàng vẫn siết nhẹ, truyền đi một sự an ủi thầm lặng. Tần Mặc cảm nhận được sự lo lắng của nàng, nhưng sâu thẳm trong đó là một niềm tin sắt đá, không chút dao động. Lão Khang, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt hiền từ, nhấp một ngụm trà, vẻ mặt bình thản như không có bất kỳ chuyện gì đáng lo.
"Trà chiều nay thật thơm, Lão Khang," Hạ Nguyệt khẽ nói, cố gắng xua đi không khí căng thẳng đang dần bao trùm.
Lão Khang mỉm cười. "Đúng vậy, Hạ Nguyệt. Cây trà này đã sống ở đây hàng trăm năm, ý chí của nó đã ngấm sâu vào từng búp lá. Hương vị của nó không chỉ là hương vị của trà, mà là hương vị của thời gian, của sự bền bỉ."
Đúng lúc đó, một bóng đen khẽ lướt vào từ phía sau quán, không gây ra một tiếng động nào. Đó là Dạ Minh. Y vẫn giữ vẻ thận trọng và nghiêm túc thường thấy, đôi mắt sáng như sao lướt qua ba người. Y không ngồi xuống, chỉ đứng lặng ở một góc, như một phần của bóng tối đang dần bao phủ.
"Huyết Đao Khách đã điều động đội quân tiên phong," Dạ Minh bắt đầu, giọng nói trầm thấp nhưng rõ ràng, như một tiếng chuông cảnh báo. "Chúng đang ở ngoài vòng phòng thủ đầu tiên của Vô Tính Thành. Không còn là thăm dò nữa. Chỉ còn vài canh giờ nữa thôi."
Không khí trong quán trà bỗng trở nên căng như dây đàn, tiếng nước chảy từ ao cá dường như cũng ngừng lại. Hạ Nguyệt siết chặt tay Tần Mặc hơn. Nàng cảm nhận được sự lạnh lẽo của tin tức, nhưng vẫn không rời ánh mắt khỏi Tần Mặc, như muốn tìm kiếm sự trấn an từ hắn.
Lão Khang thở dài một tiếng thật nhẹ, đặt chén trà xuống. "Bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách thuận theo dòng chảy... và biết cách bảo vệ dòng chảy ấy." Ánh mắt ông hướng về phía Tần Mặc, đầy sự tin tưởng và một chút tự hào. Ông biết, Tần Mặc đã sẵn sàng.
Hạ Nguyệt hít một hơi thật sâu, giọng nói nàng khẽ run, nhưng vẫn chứa đựng sự kiên định. "Chỉ cần chúng ta ở bên nhau, thế giới này vẫn sẽ là thế giới của chúng ta." Nàng tin tưởng vào hắn, vào sức mạnh của sự kết nối, vào ý chí của Vô Tính Thành.
Tần Mặc lắng nghe từng lời của Dạ Minh, ánh mắt hắn không chút dao động. Hắn đã cảm nhận được điều này từ đêm qua, khi những làn sóng ý chí hủy diệt từ bên ngoài ập đến. Giờ đây, khi tin tức được xác nhận, hắn không hề bất ngờ, cũng không hề sợ hãi. Hắn nhìn về phía Dạ Minh, rồi lại nhìn Hạ Nguyệt, Lão Khang, và cuối cùng, ánh mắt hắn lướt qua những bức tường gỗ của Quán Trà Vọng Nguyệt, cảm nhận ý chí bền bỉ của chúng.
"Và Vô Tính Thành sẽ không sụp đổ," Tần Mặc nói, giọng hắn không cao, nhưng vang vọng, mang theo một sức nặng không thể lay chuyển, như một lời tuyên thệ. "Nó sẽ là chính nó, mãi mãi."
Hắn đứng dậy. Bóng hắn đổ dài trên nền đất, in hình rõ nét dưới ánh sáng chiều tà. Không có sự hùng tráng của một chiến binh ra trận, không có sự phô trương của một tu sĩ mạnh mẽ. Chỉ có một thiếu niên, với thân hình hơi gầy, nhưng mang trong mình một ý chí kiên định đến lạ thường. Hắn đã chấp nhận số phận của mình, chấp nhận gánh nặng bảo vệ Vô Tính Thành, không phải bằng vũ lực, mà bằng chính bản chất của nó, bằng ý chí tồn tại của vạn vật và những người thân yêu. Đêm đã buông xuống, và cơn bão đã ở ngay trước cửa. Tần Mặc, người bảo vệ Vô Tính Thành, đã sẵn sàng đối mặt với nó.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.