Vạn vật không lên tiên - Chương 678: Địa Ngục Trần Gian: Tiếng Than Khóc Từ Quá Khứ
Khi màn khói bụi và tà khí cuộn xoáy dần tan đi, để lộ ra cảnh tượng địa ngục trần gian, Hẻm Núi Tử Vong đã hoàn toàn biến dạng, như thể bị một bàn tay vô hình khổng lồ xé nát, vặn vẹo. Những vách đá sừng sững một thời nay nứt toác thành từng mảng lớn, nhô ra như những hàm răng của một quái vật cổ xưa đang thét gào, đen kịt và lởm chởm. Đất đai khô cằn nứt nẻ, những khe nứt sâu hoắm như miệng vực không đáy, từ đó không ngừng bốc lên những luồng khí độc màu xám xịt, đặc quánh, cuộn xoáy thành từng cột, vẽ nên những hình thù dị hợm trong không trung.
Không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh nồng nặc, xen lẫn mùi máu tanh, mùi xác thối và một thứ mùi cháy khét khó tả, tựa hồ như linh hồn vạn vật đang bị thiêu đốt. Mùi vị ghê tởm này bám riết lấy khứu giác, khiến lồng ngực mỗi người như bị bóp nghẹt, hô hấp trở nên nặng nề và đau rát. Từng cơn gió lạnh lẽo rít lên thê lương qua những khe đá, mang theo những hạt bụi mịn màng, phủ lên tất cả một lớp màu chết chóc. Dưới ánh sáng yếu ớt của buổi bình minh đang cố gắng xuyên qua màn sương tà khí dày đặc, mọi thứ hiện lên một cách méo mó, u ám và đầy rẫy sự kinh hoàng.
Tần Mặc, Tô Lam, Lục Vô Trần và Hắc Phong đứng giữa đống đổ nát, thân thể ai nấy đều mỏi mệt, tâm trí nặng trĩu. Hắc Phong nằm rạp trên mặt đất, hơi thở thô ráp, yếu ớt, bộ lông đen tuyền dính đầy bụi bẩn và máu khô, nhưng đôi mắt đỏ rực của nó vẫn không ngừng quét nhìn xung quanh, ánh lên sự cảnh giác cao độ. Nó gầm gừ khe khẽ, tiếng gầm tựa như tiếng đá vụn cọ xát, biểu lộ sự đau đớn và phẫn nộ.
Tần Mặc siết chặt Vô Danh Kiếm trong tay, chuôi kiếm lạnh ngắt truyền đến cảm giác chân thực duy nhất trong không gian phi thực này. Hắn cảm nhận được sự run rẩy nhè nhẹ từ thân kiếm, như thể Vô Danh Kiếm cũng đang đồng cảm với nỗi đau của những linh hồn bị hủy hoại xung quanh. Hắn ngước nhìn bầu trời, nơi màn sương tà khí đã nuốt chửng ánh dương, biến cảnh bình minh thành một bức tranh ảm đạm, u tối. Trong lòng hắn, một cơn đau nhức không phải của thể xác mà là của linh hồn dâng trào. Hắn có thể nghe thấy, rõ ràng hơn bao giờ hết, tiếng rên rỉ, tiếng than khóc của những tảng đá, những hạt đất, những dòng nước ngầm bị nhiễm độc, thậm chí là cả những ngọn gió vô hình đang bị tà khí bóp méo. Ý chí tồn tại của chúng, vốn dĩ là sự kiên cường, sự bền bỉ của tự nhiên, giờ đây đã bị biến chất thành những mảnh vỡ của sự tuyệt vọng và căm phẫn.
"Mặc ca, huynh có sao không?" Tô Lam lên tiếng, giọng nói khản đặc, vẫn còn run rẩy. Nàng đưa tay che miệng, ho khan vài tiếng. Khí tức nơi đây thật sự đáng sợ, nó không chỉ ăn mòn thể xác mà còn xâm nhập vào linh hồn, khiến linh khí trong cơ thể nàng trở nên hỗn loạn. Đôi mắt phượng của nàng nhìn Tần Mặc đầy lo lắng, rồi lại quét qua cảnh tượng hoang tàn xung quanh, "Khí tức nơi đây... thật đáng sợ. Nó giống như... một vực sâu không đáy, nuốt chửng tất cả sinh mệnh."
Lục Vô Trần bước đến, dáng người gầy gò của ông càng thêm xiêu vẹo trong không gian hỗn loạn. Ông ho khù khụ, tay ôm lấy ngực, khuôn mặt khắc khổ giờ đây in hằn thêm những nếp nhăn của sự kinh hoàng và suy tư. Đôi mắt sâu trũng của ông nhìn thẳng vào vực sâu thăm thẳm trước mặt, nơi tà khí cuộn xoáy không ngừng. "Đây không chỉ là âm khí bình thường, Tô Lam. Nó mang theo sự căm phẫn và tuyệt vọng tột cùng. Nó không chỉ là sự hủy diệt của một khoảnh khắc, mà là sự tích tụ của vô vàn bi kịch. Giống như... tiếng vọng của một thảm kịch cổ xưa."
Tần Mặc không đáp lời, hắn chỉ nhắm mắt lại, hít thật sâu mùi khí độc nồng nặc đang xộc thẳng vào phổi. Hắn cố gắng tập trung năng lực 'ý chí tồn tại' của mình, không chỉ lắng nghe nỗi đau của hiện tại, mà còn cố gắng chạm vào những gì sâu thẳm hơn, những tiếng vang còn sót lại từ quá khứ. Hắn muốn hiểu, tại sao một vụ nổ đơn thuần lại có thể gây ra sự tha hóa sâu rộng và bi kịch đến nhường này. Phải chăng, nơi đây đã từng chịu đựng một vết thương tương tự?
Ngay khi ý niệm đó vừa lóe lên, một làn sóng lạnh lẽo, dữ dội ập đến, xuyên thẳng qua tâm trí Tần Mặc. Hắn cảm thấy mình như bị kéo vào một xoáy nước thời gian vô tận, những hình ảnh, âm thanh, cảm xúc đổ ập đến như thác lũ. Hắn ôm đầu, cơ thể run rẩy bần bật, Vô Danh Kiếm trong tay cũng run lên bần bật theo nhịp đập kinh hoàng trong tâm trí hắn.
Trước mắt hắn, cảnh tượng Hẻm Núi Tử Vong hiện tại đột ngột biến mất, thay vào đó là một bức tranh kinh hoàng, sống động đến rợn người, nhưng lại mang một vẻ cổ xưa, như được bao phủ bởi lớp bụi thời gian nghìn năm. Hắn đang ở trong chính Hẻm Núi Tử Vong này, nhưng là của 1000 năm về trước – cái gọi là 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị'. Tuy nhiên, sự "thịnh trị" này lại nhuốm màu máu và sự điên loạn.
Đó là một đêm bão tà khí. Bầu trời không phải màu xám xịt như hiện tại, mà là một màu đỏ sẫm rực lửa, xen lẫn những tia chớp xanh tím ma quái xé toạc màn đêm. Tiếng sấm sét không ngừng gầm rú, hòa cùng tiếng đất đá nứt vỡ, tiếng la hét thất thanh của vô số sinh linh và vật thể. Không khí đặc quánh mùi máu tanh nồng, mùi lưu huỳnh cháy khét, và một thứ mùi mục rữa nhanh chóng đến ghê tởm. Hắn "thấy" hàng trăm, hàng ngàn tu sĩ của Huyết Ma Giáo cổ đại, với đôi mắt đỏ ngầu và khuôn mặt điên cuồng, đang tiến hành một nghi lễ tà ác. Họ không ngừng niệm chú, những câu thần chú cổ xưa vang vọng khắp hẻm núi, tạo ra những luồng tà khí đen kịt, nuốt chửng mọi thứ.
Hắn "nhìn thấy" những cây cổ thụ sừng sững, thân cây đang bị rút cạn nhựa sống, lá cây héo úa và mục rữa trong chớp mắt, biến thành những hình thù quái dị, gào thét trong câm lặng. Hắn "thấy" những tảng đá khổng lồ, vốn là biểu tượng của sự vững chãi, giờ đây bị tà khí xâm thực, nứt toác, từ bên trong rỉ ra một chất dịch đen kịt, dính nhớp. Những con thú vô tội, đang ẩn mình trong hang động, bị tà khí xâm nhập, cơ thể chúng biến dạng, da thịt nứt nẻ, xương cốt vặn vẹo, đôi mắt chúng đỏ ngầu, phát ra những tiếng gầm gừ đau đớn và giận dữ. Chúng không còn là những sinh vật hiền lành của tự nhiên, mà trở thành những quái vật ghê tởm, điên loạn, không ngừng tấn công lẫn nhau, xé xác đồng loại.
Những tiếng kêu la, tiếng rên rỉ, tiếng than khóc của vạn vật bị biến chất vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, tựa như hàng triệu lưỡi dao cùng lúc cắt vào linh hồn hắn. Chúng không chỉ đau đớn vì thể xác bị hủy hoại, mà còn tuyệt vọng vì ý chí tồn tại của mình bị bóp méo, bị cưỡng ép, bị biến thành thứ mà chúng không bao giờ muốn trở thành. Hắn "cảm nhận" được sự kinh hoàng tột độ khi một linh hồn đá bị ép buộc "khai linh", bị cưỡng bức thăng tiên bằng tà thuật, nhưng kết quả chỉ là sự biến dạng ghê tởm, một khối thịt đá vô tri gào thét trong đau đớn vĩnh cửu.
Tần Mặc cảm thấy Cổ Phù Linh trong tay mình run rẩy dữ dội. Mặc dù hắn không nghe th���y lời nói trực tiếp từ Cổ Phù Linh, nhưng hắn cảm nhận được một luồng ý niệm đau đớn, kinh hoàng tột độ về sự cưỡng ép, sự biến dạng bản chất đang truyền thẳng vào tâm trí hắn, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Phải chăng, Cổ Phù Linh cũng từng chứng kiến hoặc trải qua một bi kịch tương tự?
Hắn "thấy" những tu sĩ Huyết Ma Giáo cổ đại, trên mặt họ không chỉ có sự cuồng tín mà còn có cả sự sợ hãi, sự tha hóa đã ăn sâu vào chính linh hồn họ. Họ không chỉ ép buộc vạn vật, mà còn tự ép buộc chính mình, tự hiến tế bản chất để đổi lấy một thứ sức mạnh tà ác, một con đường "thăng tiên" méo mó.
Tần Mặc "nhìn thấy" những dòng chữ cổ được khắc sâu trên vách đá sẫm màu, bằng một loại huyết thư cổ xưa, đang phát ra thứ ánh sáng đỏ rực ma quái. Từng nét chữ như đang rướm máu, như đang kể lại một câu chuyện khủng khiếp: "Để vạn vật thăng tiên, cần hiến tế bản chất."
"Không... không thể như thế... Nỗi đau này..." Tần Mặc thốt lên, giọng nói khàn đặc, ngập tràn sự tuyệt vọng. Hắn cảm nhận được sự tha hóa không phải là một sự kiện ngẫu nhiên, mà là một quá trình được chủ ý, được lên kế hoạch, được thực hiện một cách tàn bạo. Nỗi đau này, không chỉ của những sinh linh hiện tại, mà là tiếng vọng từ quá khứ, một thảm kịch đã lặp đi lặp lại qua hàng nghìn năm. Sự "thăng tiên" mà những kẻ cuồng tín này theo đuổi, thực chất là sự hủy diệt bản chất, là sự biến đổi thành một thứ gì đó ghê tởm và xa lạ. Hắn cảm thấy một sự phẫn nộ kinh khủng dâng trào trong lòng, không phải phẫn nộ với những kẻ đã chết, mà phẫn nộ với sự lặp lại của bi kịch, với những kẻ đang cố gắng tái hiện lại nó trong thời đại này.
Tô Lam và Lục Vô Trần đứng cạnh Tần Mặc, lo lắng nhìn hắn. Nàng thấy Tần Mặc run rẩy dữ dội, mồ hôi lạnh toát ra trên trán, khuôn mặt tái nhợt như tờ giấy, đôi mắt nhắm nghiền nhưng vẫn không ngừng co giật. Nàng chưa bao giờ thấy Tần Mặc biểu lộ sự đau đớn tột cùng đến vậy. "Mặc ca! Huynh sao thế? Huynh nhìn thấy gì?" nàng hỏi, giọng nói đầy bất an, muốn đỡ lấy hắn nhưng lại sợ làm gián đoạn điều gì đó kinh khủng đang diễn ra trong tâm trí hắn.
Lục Vô Trần thở dài, ánh mắt ông lộ rõ sự thấu hiểu. Ông đã từng nghe về những "kỳ nhân dị sĩ" có thể nhìn thấy "ký ức" của vạn vật, nhưng chưa bao giờ chứng kiến tận mắt. Ông biết Tần Mặc đang trải qua một điều gì đó vượt xa sự hiểu biết của người thường, một sự kết nối trực tiếp với những bi kịch của thế giới. "Để hắn yên, Tô Lam," ông khẽ nói, giọng trầm khàn, "Hắn đang cảm nhận. Hắn đang nhìn thấy..." Lời nói của ông nghẹn lại, bởi ông biết, những gì Tần Mặc đang "nhìn thấy" chắc chắn không phải là những điều tốt đẹp.
Đột nhiên, Tần Mặc mở bừng mắt. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn giờ đây không còn vẻ mơ màng hay đau đớn tột cùng, mà thay vào đó là một ánh sáng kiên định, sắc lạnh, ẩn chứa một nỗi đau âm ỉ và một sự phẫn nộ sâu sắc. Hắn đã hiểu. Tất cả đã sáng tỏ.
Hắn nhìn Tô Lam, rồi nhìn Lục Vô Trần, giọng nói trầm tĩnh nhưng kiên nghị, như một tảng đá bất di bất dịch giữa dòng nước lũ: "Họ... họ đang lặp lại sai lầm của quá khứ. 'Nghi Lễ Thức Tỉnh' này không phải là một kế hoạch mới, mà là sự tái diễn, một sự hoàn thiện của một tà thuật cổ xưa đã từng gây ra thảm họa hàng nghìn năm trước. 'Để vạn vật thăng tiên, cần hiến tế bản chất.' Đó là lời nguyền mà họ tin tưởng, một sự bóp méo ghê tởm của con đường tu luyện. Chúng ta... chúng ta phải ngăn chặn."
Lời nói của Tần Mặc vừa dứt, một tiếng gầm gừ dữ tợn vang lên từ sâu trong màn sương tà khí. Ngay sau đó, hàng loạt bóng đen quái dị bắt đầu lao ra, phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc của hẻm núi. Chúng không còn là những tà vật hay thiết kỵ mà liên minh từng đối mặt. Đây là những sinh vật bị biến dị bởi vụ nổ âm khí vừa rồi, mang hình dạng còn quái đản và hung tợn hơn, như thể được tạo ra từ chính nỗi đau và sự tuyệt vọng mà Tần Mặc vừa cảm nhận.
Những con quái vật này có thân thể méo mó, da thịt trương phình hoặc teo tóp, đôi mắt đỏ ngầu không chút lý trí. Có con mang hình hài của những con dơi khổng lồ, nhưng cánh của chúng không phải bằng màng thịt mà là những mảnh xương sắc nhọn, gân guốc, bay lượn hỗn loạn trong không khí, phát ra những tiếng kêu chói tai. Có con lại giống như những con sói bị lột da, cơ bắp lộ ra ngoài, gầm gừ với bộ răng nanh dài và sắc nhọn, lao đến với tốc độ kinh hoàng. Tà khí cuồn cuộn bao phủ lấy chúng, khiến chúng trở nên nhanh nhẹn và mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
"Nhiều quái vật quá! Cẩn thận, Mặc ca!" Tô Lam thốt lên, nàng lập tức rút thanh kiếm cổ bên hông, đôi mắt phượng ánh lên sự cảnh giác cao độ. Ánh sáng bạc lạnh lẽo từ chuôi kiếm chạm khắc tinh xảo chiếu rọi một phần khuôn mặt thanh tú của nàng, nhưng không thể xua đi vẻ nghiêm trọng.
Lục Vô Trần nhìn những sinh vật mới xuất hiện, khuôn mặt ông càng thêm hốc hác, giọng nói trầm khàn pha lẫn sự kinh ngạc: "Những sinh vật này... chúng còn tà ác hơn những gì ta từng thấy! Âm khí của vụ nổ đã biến chúng thành những thực thể không thể lý giải, chúng đã hoàn toàn đánh mất bản chất của mình!" Ông nhanh chóng lùi lại một bước, hai tay kết ấn, chuẩn bị niệm chú, triệu hồi hộ thể.
Hắc Phong, mặc dù vẫn còn bị thương, nhưng sự trung thành và bản năng chiến đấu của nó đã trỗi dậy mạnh mẽ. Nó gầm lên một tiếng dài, tiếng gầm uy dũng vang vọng khắp hẻm núi, mang theo sự phẫn nộ và cảnh cáo. Bộ lông đen tuyền của nó dựng đứng, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma quái, nó lao lên, thân hình to lớn chắn trước Tần Mặc và Tô Lam, sẵn sàng đối mặt với bầy quái vật đang ào đến như sóng dữ.
Tần Mặc siết chặt Vô Danh Kiếm, ánh mắt hắn lạnh lẽo như băng giá. Nỗi đau từ những gì hắn vừa chứng kiến trong quá khứ, sự phẫn nộ trước âm mưu bóp méo bản chất vạn vật, tất cả đã biến thành một sức mạnh kiên cường. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không chỉ là đối mặt với những kẻ thù hiện hữu, mà còn là đối mặt với một lịch sử bi kịch, với một niềm tin sai lầm đã ăn sâu vào tâm trí con người. Nhưng hắn không thể lùi bước. Bởi vì, nếu hắn không ngăn chặn, thì thế giới này, sẽ không còn là thế giới nữa. Hắn vung kiếm, một ánh sáng bạc lóe lên trong màn đêm tà khí, sẵn sàng đón nhận trận chiến mới, một trận chiến không chỉ vì sự sống còn của bản thân, mà còn vì sự cân bằng bản chất của toàn bộ Huyền Vực.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.