Vạn vật không lên tiên - Chương 686: Tà Khí Vẫn Đục: Lời Thì Thầm Từ Ngôi Làng Chết
Bóng tối vẫn bao trùm Cổ Đạo U Minh, dày đặc và u ám như tấm vải liệm khổng lồ trùm lên vạn vật. Từng giọt mưa phùn axit nhẹ lất phất rơi, không đủ để gột rửa đi mùi mục nát, mùi lưu huỳnh nồng nặc đang hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ hương vị ghê tởm bám chặt lấy khứu giác. Không khí lạnh lẽo đến thấu xương, không chỉ bởi nhiệt độ mà còn bởi cái chết và sự mục rữa đang len lỏi trong từng hơi thở. Tần Mặc, Tô Lam, Lục Vô Trần và Hắc Phong tiếp tục hành trình, mỗi bước chân đều thận trọng, như thể sợ làm kinh động đến một thứ gì đó đang ẩn mình trong màn đêm tĩnh mịch.
Hắc Phong dẫn đầu, bộ lông đen tuyền của nó gần như vô hình trong bóng tối, chỉ có đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma quái dẫn lối. Mũi nó không ngừng đánh hơi, đôi tai thính nhạy vểnh cao, thu nhận mọi âm thanh dù là nhỏ nhất. Con sói khổng lồ lẳng lặng di chuyển, bước chân không hề gây ra tiếng động, như một bóng ma lướt qua những phiến đá lởm chởm, những gốc cây khô héo bị bẻ cong bởi tà khí. Nó không chỉ là thú cưỡi, mà còn là người bảo vệ trung thành, một giác quan thứ sáu nhạy bén trước mọi hiểm nguy. Tần Mặc đi ngay sau Hắc Phong, gương mặt thanh tú của hắn trầm tĩnh đến lạ. Hắn không chỉ nhìn bằng mắt, mà còn lắng nghe bằng toàn bộ giác quan, cảm nhận từng rung động nhỏ nhất của "ý chí tồn tại" xung quanh. Hắn cảm thấy sự mệt mỏi thâm căn cố đế của những phiến đá dưới chân, sự tức giận câm lặng của những thân cây khô héo bị tà khí bóp méo, và sự sợ hãi tột cùng của những sinh linh nhỏ bé ẩn mình trong bóng tối, run rẩy trước một mối đe dọa vô hình nhưng hiện hữu.
“Khí độc càng lúc càng đậm đặc. Ta cảm thấy có gì đó không ổn…” Tô Lam khẽ thì thầm, giọng nói của nàng tựa như tiếng gió thoảng qua, gần như bị nuốt chửng bởi không gian u ám. Nàng đi sát Tần Mặc, tay siết chặt chuôi thanh Vô Danh Kiếm bên hông. Đôi mắt phượng sáng ngời của nàng không ngừng quét qua màn sương, cố gắng xuyên thủng bức màn mờ ảo để nhìn rõ hơn. Nàng là một kiếm khách tài giỏi, từng đối mặt với vô số hiểm nguy, nhưng cái không khí độc hại, nặng nề này lại khiến một phần sâu thẳm trong nàng cảm thấy bất an. Nó không giống bất kỳ chiến trường nào nàng từng đặt chân đến. Đây là một sự tha hóa, một sự mục rữa từ tận bản nguyên, chứ không phải là một cuộc đối đầu trực diện. Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng hỗn loạn, mạnh mẽ nhưng đầy tà ác, đang cuồn cuộn dâng lên từ phía trước, từ hướng ngôi làng cổ. Đó là một cảm giác không thể nhầm lẫn, một sự đe dọa trực tiếp đến bản nguyên của sự sống, khiến nàng không khỏi rùng mình.
Lục Vô Trần, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, bước đi có phần khó nhọc hơn. Mỗi bước chân của lão đều nặng nề, như thể đang phải chống chọi với một gánh nặng vô hình. Lão ho khan một tiếng, tiếng ho khô khốc vang vọng trong không gian tĩnh mịch, tay ôm lấy ngực. Gương mặt kh���c khổ của lão giờ đây càng thêm tái nhợt dưới ánh sáng mờ ảo của màn đêm. "Đúng vậy. Linh khí trong khu vực này đang bị hút cạn, nhưng lại có một thứ năng lượng khác đang dâng lên, bẩn thỉu và hỗn loạn. Nó không giống linh khí, cũng chẳng giống tà khí thông thường..." Giọng lão trầm khàn, mang theo sự mệt mỏi và lo lắng sâu sắc. Lão là một học giả uyên bác, đã từng đọc qua vô số điển tịch cổ, nên lão hiểu rằng mỗi khi một điểm nút năng lượng bị kích hoạt theo cách tà ác, nó sẽ gây ra sự mất cân bằng nghiêm trọng cho cả vùng, và thậm chí cho cả Huyền Vực. "Những ghi chép cổ đã nói về điều này. Huyết Ma Giáo không chỉ hút cạn, mà còn biến đổi bản nguyên, tạo ra một loại năng lượng mới, một loại ‘sự sống’ tha hóa để dâng hiến cho Giáo Chủ của chúng." Lão nhớ lại những dòng cổ văn kinh hoàng trên tấm bản đồ, những lời cảnh báo về việc "biến đổi bản nguyên để dâng hiến", và cảm thấy một nỗi sợ hãi thực sự đang len lỏi trong tâm can. Đây là một sự biến chất hoàn toàn, một sự bóp méo đến mức không thể nhận ra.
Tần Mặc không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt sắc bén lướt qua ba người đồng hành. Hắn đã cảm nhận được điều mà Tô Lam và Lục Vô Trần đang nói. Không chỉ là linh khí bị hút cạn, hay tà khí bẩn thỉu đang dâng lên, mà còn là một thứ khác, một sự im lặng đáng sợ. Hắn từng có thể nghe được tiếng thì thầm của những ý chí tồn tại nhỏ bé nhất của cây cỏ, côn trùng, của từng hạt bụi trong không khí. Nhưng ở đây, tất cả đều đang dần tắt lịm. Những ý chí yếu ớt đó không phải là chết đi, mà là bị bóp méo, bị cưỡng ép phải biến đổi thành một thứ gì đó khác, một thứ không còn là chính nó. Cảm giác này khiến Tần Mặc cảm thấy một nỗi đau đớn khó tả. Hắn hiểu rằng, khi vạn vật không còn được là chính nó, khi chúng bị cưỡng ép đi ngược lại bản chất, thì đó là khởi đầu của sự hủy diệt thực sự. Hắn nhắm hờ mắt, cố gắng lắng nghe sâu hơn vào cái im lặng đáng sợ đó, vào cái tiếng than khóc câm lặng của những vật tính đang bị vặn vẹo, tiếng kêu cứu yếu ớt mà chỉ mình hắn có thể cảm nhận. Hắn biết rằng họ đang tiến sâu vào trung tâm của sự hỗn loạn, vào nơi mà vạn vật đang bị tra tấn, bị biến chất để phục vụ cho một âm mưu tà ác. Mỗi giây phút trôi qua, nỗi lo lắng trong lòng hắn càng tăng lên, bởi hắn biết rằng, sự im lặng này còn đáng sợ hơn bất kỳ tiếng gầm gừ hay tiếng gào thét nào. Nó là sự im lặng của cái chết, của sự hủy diệt bản nguyên.
***
Khi họ vượt qua một ngọn đồi thấp, chỉ cách ngôi làng cổ một khoảng không xa, một luồng tà khí lạnh lẽo, đặc quánh như thể có linh hồn, đột ngột ập tới, bao trùm lấy không gian. Luồng tà khí này không chỉ là một mùi hương hay cảm giác lạnh lẽo đơn thuần, nó mang theo một sự vặn vẹo, bóp méo ý chí đến đáng sợ, một sự "không phải là chính nó" mà Tần Mặc đã cảm nhận được từ xa. Nó như một bức tường vô hình, chặn đứng mọi ý niệm về sự sống và cân bằng. Hắc Phong, con sói khổng lồ vốn luôn điềm tĩnh, lập tức rít lên một tiếng gầm gừ giận dữ, đầy cảnh giác. Bộ lông đen tuyền của nó dựng đứng lên, từng sợi lông như những mũi kim s���c nhọn phản chiếu ánh sáng mờ ảo trong màn sương độc. Đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên sự hung tợn, sẵn sàng lao vào xé nát bất cứ thứ gì dám lại gần. Từ vị trí của họ, ngôi làng cổ vẫn chìm trong bóng tối dày đặc, nhưng giờ đây nó không còn là một điểm mờ trên bản đồ, mà là một lỗ đen khổng lồ, nuốt chửng mọi ánh sáng và sự sống, phát ra thứ tà khí kinh hoàng này.
“Cái gì thế này…? Thật kinh khủng! Ta chưa từng cảm nhận được tà khí nào tà ác đến mức này!” Tô Lam lùi lại một bước, tay nàng nắm chặt chuôi Vô Danh Kiếm đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Gương mặt thanh tú của nàng giờ đây phủ một lớp sương lạnh lẽo, đôi mắt phượng sáng ngời căng thẳng đến cực điểm. Lần đầu tiên nàng cảm thấy một sự ghê tởm sâu sắc đến vậy. Nàng là một kiếm khách, nhưng thứ năng lượng này không thể dùng kiếm để chém, không thể dùng sức mạnh để đối đầu. Nó là một sự tha hóa tinh thần, một sự bóp méo bản chất, khiến nàng cảm thấy bất lực và phẫn nộ cùng cực. Nó không chỉ là tà khí, nó là sự đau khổ, sự vặn vẹo của vô số sinh linh, giờ đây biến thành một thực thể ngưng tụ, ám ảnh và độc địa. Cái cảm giác kinh tởm này dường như còn mạnh hơn cả sự sợ hãi.
Lục Vô Trần sắc mặt tái nhợt đến mức không còn một chút huyết sắc. Lão run rẩy đưa tay lên che miệng, cố gắng ngăn tiếng ho khan nhưng vô ích. "Đây không phải là tà khí thông thường. Nó đã bị biến đổi, như thể được nuôi dưỡng bởi sự hủy diệt và tha hóa thuần túy... Ngôi làng đó..." Giọng lão trầm khàn, đứt quãng, chứa đựng sự kinh hoàng và lo ngại tột độ. Lão đã từng nghiên cứu về các loại tà khí cổ xưa, nhưng thứ này vượt xa mọi hiểu biết của lão. Nó là một sự kết hợp giữa linh khí bị hút cạn, vật tính bị bóp méo, và một thứ năng lượng đen tối, hỗn loạn, được tạo ra từ sự tàn bạo của Huyết Ma Giáo. Lão hiểu rằng, đây là đỉnh cao của sự tà ác, một thứ năng lượng có thể ăn mòn cả linh hồn và thể xác, biến vạn vật thành những con rối vô tri. Lời nhận định của lão về "năng lượng bẩn thỉu và hỗn loạn" càng khắc sâu thêm sự thật rằng Huyết Ma Giáo đang sử dụng một phương pháp biến đổi tà ác để khai thác điểm nút năng lượng này, không chỉ là hút cạn mà là biến chất hoàn toàn.
Tần Mặc nhắm mắt lại. Hắn không nói gì, nhưng năng lực "ý chí tồn tại" của hắn đã khuếch tán ra, như một tấm lưới vô hình bao trùm lấy luồng tà khí kinh hoàng đó, cố gắng thấu hiểu nguồn gốc và bản chất của nó. Hắn cảm nhận được. Bên trong luồng tà khí cuồn cuộn, không phải là sự trống rỗng của cái chết, mà là một sự hiện diện quằn quại, đau đớn đến cùng cực. "Đây là... sự vặn vẹo của ý chí tồn tại. Không chỉ một, mà là hàng loạt. Chúng đang bị cưỡng ép, bị nghiền nát, để tạo ra thứ năng lượng này." Giọng hắn trầm khàn, từng chữ như nhỏ ra từ kẽ răng, mang theo một nỗi đau và sự căm phẫn sâu sắc. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự giằng xé của những ý chí tồn tại đang bị biến đổi, bị ép buộc phải từ bỏ bản chất của mình. Đó là tiếng kêu cứu câm lặng của cả một ngôi làng, của những sinh linh, những vật thể đã từng có ý chí, giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ bị bóp méo, bị lợi dụng để phục vụ cho một âm mưu tàn độc. Cảm giác này còn kinh khủng hơn bất kỳ lời cảnh báo nào, bởi nó chạm đến tận cùng bản nguyên của sự sống mà hắn trân trọng.
***
Tần Mặc mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn giờ đây sâu thẳm như vực thẳm, nhưng cũng ánh lên một tia kiên định đến sắt đá. Gương mặt hắn trầm trọng hơn bao giờ hết, mỗi đường nét đều hằn lên sự ưu tư và căm phẫn. Hắn đã cảm nhận được, không chỉ là tà khí, mà là một bi kịch sống động đang diễn ra. Bên trong luồng tà khí cuộn trào, hắn nhận ra vô số 'ý chí tồn tại' đang quằn quại trong thống khổ, những ý chí bị cưỡng ép biến đổi, bị rút cạn đến khô kiệt, bị biến thành nhiên liệu cho một thứ gì đó kinh khủng hơn bất kỳ cơn ác mộng nào. Ngôi làng đó không chỉ bị tha hóa, nó đã biến thành một lò luyện tà ác sống, một phần của 'Đại Kế Huyết Tế' mà họ đã tìm thấy trên bản đồ.
Trước mặt họ, cụm cây cổ thụ gần rìa làng đã hoàn toàn khô héo, thân cây vặn vẹo thành những hình thù quái dị, như những bàn tay xương xẩu vươn lên trời, cố gắng níu kéo lấy một chút sự sống cuối cùng. Nhưng tất cả đều vô vọng. Từng thớ gỗ, từng cành cây đều thấm đẫm tà khí, phát ra một thứ năng lượng đen tối, khiến không khí xung quanh càng thêm nặng nề và độc hại. Chúng không còn là cây cối, mà là những vật thể bị biến chất, bị dùng làm vật dẫn cho cái ác, minh chứng sống động cho sự tha hóa đến tận cùng bản nguyên. Sương mù độc hại từ ngôi làng lan tỏa ra, bao phủ lấy những thân cây chết chóc, tạo thành một cảnh tượng ma mị, đầy rẫy sự đe dọa.
“Nghi lễ… đã bắt đầu, hoặc đang ở giai đoạn cao trào.” Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm khàn, vang vọng trong không gian u ám. “Huyết Ma Giáo đang thu hoạch. Chúng đang biến những ý chí này thành sức mạnh, thành một thứ gì đó… không thể hiểu nổi.” Hắn không thể dùng từ ngữ để miêu tả chính xác cảm giác của mình. Đó là một sự hỗn loạn của sự sống và cái chết, của bản chất và sự biến chất, một sự đảo lộn mọi quy luật tự nhiên. Hắn c���m nhận được sự đau đớn tột cùng, sự phản kháng yếu ớt của những vật tính đang bị cưỡng ép, rồi dần dần tắt lịm, nhường chỗ cho một thứ năng lượng trống rỗng, lạnh lẽo. Cường độ tà khí và sự biến đổi của môi trường quanh làng báo hiệu rằng ngôi làng đã bị tha hóa hoàn toàn, một bi kịch mà hắn đã từng linh cảm được. Đây không chỉ là một nghi lễ, mà là một cuộc tàn sát ý chí, một sự hủy diệt bản nguyên của vạn vật.
Tô Lam nghiến răng, gương mặt nàng đầy phẫn nộ. Nàng là một kiếm khách chính trực, không thể chấp nhận sự tàn bạo này. “Khốn kiếp! Chúng dám… Chúng dám làm vậy với sinh linh vô tội! Chúng ta phải làm gì đây?” Nàng siết chặt Vô Danh Kiếm, khao khát được lao vào, được dùng kiếm để rửa sạch sự bất công. Tuy nhiên, lý trí vẫn mách bảo nàng phải thận trọng, bởi thứ tà khí này không phải là thứ có thể dùng sức mạnh đơn thuần để đối phó. Nàng cảm thấy một sự mâu thuẫn giằng xé trong lòng, giữa sự phẫn nộ và khao khát hành động ngay lập tức, và sự cần thiết phải giữ bình tĩnh để không rơi vào bẫy.
Lục Vô Trần nhìn về phía ngôi làng, ánh mắt lão đầy lo ngại. Lão hiểu rõ sự nguy hiểm của tình thế này hơn ai hết. “Mức độ tà khí này… nếu chúng ta xông vào ngay, sẽ rất nguy hiểm.” Lão ho khan một tiếng, cố gắng ổn định hơi thở. “Huyết Ma Giáo chắc chắn đã thiết lập những cạm bẫy chết người để bảo vệ nghi lễ. Chúng ta cần một kế hoạch, ít nhất là trinh sát kỹ lưỡng hơn trước khi hành động.” Lão biết rằng sự liều lĩnh trong tình huống này có thể dẫn đến cái chết vô ích, và quan trọng hơn, sẽ không thể ngăn chặn được 'Đại Kế Huyết Tế' đang diễn ra.
Tần Mặc quay lại nhìn Lục Vô Trần và Tô Lam, ánh mắt hắn kiên định. Hắn biết sự nguy hiểm, nhưng hắn cũng biết rằng không thể chậm trễ. Mỗi giây phút trôi qua, càng có nhiều ý chí tồn tại bị hủy hoại. “Chúng ta sẽ vào.” Giọng hắn trầm và chắc chắn, không chút do dự. “Nhưng trước hết, cần phải hiểu rõ hơn về tình hình bên trong. Hắc Phong, giữ khoảng cách, cảnh giới. Ngươi hãy đợi ở đây, đề phòng bất trắc và sẵn sàng ứng cứu. Chúng ta sẽ tiến vào, cẩn thận.” Hắc Phong gầm gừ một tiếng trầm đục, đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng vào Tần Mặc, như một lời chấp thuận. Con sói khổng lồ lùi lại một chút, hòa mình vào bóng tối và sương mù, trở thành một cái bóng ẩn mình.
Tần Mặc quay về phía ngôi làng, hít một hơi thật sâu. Hắn cảm nhận được "sự vặn vẹo của ý chí tồn tại" từ ngôi làng, một cảm giác đau đớn và quằn quại xuyên thấu tâm can, càng củng cố quyết tâm của hắn. Hắn không thể để Huyết Ma Giáo tiếp tục hủy hoại vạn vật theo cách này. Cuộc chiến này không chỉ là bảo vệ bản thân, mà còn là bảo vệ bản nguyên của toàn bộ Huyền Vực. Cả nhóm bắt đầu di chuyển một cách chậm rãi, hết sức cẩn trọng, từng bước chân nhẹ nhàng như lông hồng, hướng về phía ngôi làng đang chìm trong màn tà khí, nơi mà "Đại Kế Huyết Tế" đang dần hoàn thành, nơi sự sống và cái chết đã hòa vào làm một, tạo nên một bi kịch không thể dung thứ.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.