Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 696: U Minh Sâu Thẳm: Tiếng Thét Của Linh Hồn Bị Thao Túng

Hẻm Núi Tử Vong chìm trong màn đêm thăm thẳm, nhưng không phải là một màn đêm yên bình. Đó là màn đêm đặc quánh tà khí, nơi gió rít qua những vách đá lởm chởm như tiếng gào thét của vô số linh hồn oan khuất. Mùi khí độc nồng nặc, tanh tưởi hòa lẫn với mùi đất chết và sự mục rữa từ những thân cây khô cằn, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở. Tần Mặc ôm chặt Lục Vô Trần vào lòng, cảm nhận sự lạnh lẽo đang xâm lấn từ cơ thể lão giả, như thể chính sinh mệnh đang bị rút cạn từng chút một. Ánh mắt hắn nhìn sâu vào bóng tối, nơi Tà Vật Cổ Đại và Huyết Đao Ảnh vẫn đang gầm gừ, chờ đợi thời cơ. Quyết định hủy diệt những Thạch Linh Quái vô tri vừa rồi đã để lại trong lòng hắn một vết sẹo sâu sắc, một sự giằng xé giữa bản năng cứu rỗi và sự tàn khốc của thực tại.

Tô Lam đứng cạnh hắn, kiếm trong tay vẫn còn vương những giọt tà khí đen đặc. Nàng nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn Lục Vô Trần, đôi mắt phượng chứa đựng nỗi kinh hoàng và sự bất lực. Hắc Phong gầm gừ, bộ lông đen tuyền dựng đứng, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa bùng cháy trong đêm. Nó sẵn sàng lao vào bất kỳ kẻ nào dám tiếp cận chủ nhân và đồng đội của mình.

Đột nhiên, Tà Vật Cổ Đại khẽ rung chuyển, thân thể khổng lồ của nó như một khối thịt mục nát đang cựa quậy. Một luồng tà khí đỏ thẫm cuồn cuộn trào ra từ thân thể nó, không còn là những sợi xích vô hình mà là những dải lụa đen kịt, mang theo vô số hình thù méo mó, rên rỉ. Chúng không phải là những con quái vật vật chất, cũng không phải là những ý chí tồn tại thuần túy bị bóp méo. Chúng là những linh hồn. Những Linh Hồn Bị Thao Túng.

Tần Mặc cảm thấy một luồng chấn động chạy dọc sống lưng. Năng lực "ý chí tồn tại" của hắn bỗng chốc trở nên hỗn loạn, không thể phân biệt được đâu là khát vọng, đâu là đau đớn, đâu là sự căm phẫn tột cùng. Chúng là một bản giao hưởng của bi kịch, một hợp âm chói tai của sự giằng xé. Những Linh Hồn Bị Thao Túng này, với hình dạng vật vờ, trong suốt, đôi khi ánh lên một tia sáng yếu ớt như tàn lửa sắp tắt, lượn lờ giữa những sợi tà khí, phát ra những tiếng rên rỉ thê lương, như tiếng khóc của trẻ thơ lạc mẹ, như tiếng than của người tù trong ngục sâu. Ánh mắt chúng, nếu có thể gọi đó là ánh mắt, hoàn toàn trống rỗng, hoặc đôi khi lại bùng lên sự căm hờn không mục đích, như những con rối bị giật dây.

“Cái gì thế này?!” Tô Lam hét lên, giọng nàng lạc đi vì kinh hãi. Thanh kiếm trong tay nàng run rẩy. “Chúng không phải quái vật… chúng là… linh hồn!” Nàng chưa từng đối mặt với điều gì như thế này. Quái vật có thể chém, tà vật có thể diệt, nhưng linh hồn… linh hồn làm sao có thể chiến đấu? Và linh hồn nào lại có thể bị biến thành thứ ghê tởm đến mức này? Sự nhận thức này còn đáng sợ hơn bất kỳ quái vật vật chất nào.

Tà Vật Cổ Đại gầm lên một tiếng vang động cả hẻm núi, tiếng gầm rú chói tai xen lẫn với tiếng gió rít và tiếng la hét của những linh hồn. Từ cơ thể nó, những sợi xích tà khí đỏ thẫm bắn ra như vô số xúc tu, trói buộc lấy các Linh Hồn Bị Thao Túng, biến chúng thành những mũi tên đen sì, lao thẳng về phía liên minh. Chúng không có cơ thể vật chất, nhưng lại mang theo một áp lực tâm linh khủng khiếp, một làn sóng căm hờn và tuyệt vọng có thể làm suy yếu ý chí của bất kỳ ai.

Tần Mặc siết chặt Vô Danh Kiếm, nhưng hắn không vội vã ra tay. Hắn cố gắng lắng nghe, cố gắng thấu hiểu. Nhưng tất cả những gì hắn cảm nhận được chỉ là một hỗn loạn không có trật tự, một biển đau đớn vô tận không có lối thoát. Những linh hồn này đã bị bóp méo đến mức không còn một chút bản chất nào của mình, chỉ còn là công cụ, là vũ khí của sự tà ác. Cổ Phù Linh trong tay hắn, vốn yếu ớt và hay quên, lúc này bỗng phát ra một thứ ánh sáng xanh lam nhạt, yếu ớt nhưng kiên ��ịnh. Ánh sáng đó như một ngọn đèn leo lét giữa bão tố tà khí, cố gắng xua đi một phần bóng tối, nhưng lại càng làm nổi bật lên vẻ thê lương của những linh hồn xung quanh.

Một luồng tà khí cực mạnh từ một Linh Hồn Bị Thao Túng lao thẳng về phía Tần Mặc. Hắn dùng Vô Danh Kiếm chém ngang, nhưng thanh kiếm chỉ xuyên qua hư vô, không thể chạm tới thực thể không hình dạng của chúng. Tà khí lạnh lẽo vẫn lướt qua hắn, như một lưỡi dao vô hình rạch vào linh hồn, mang theo những mảnh ký ức vụn vỡ của sự đau đớn và sợ hãi. Hắn cảm thấy một cơn đau nhói trong tâm trí, như thể vô số lời thì thầm đang cố gắng xé nát ý chí của hắn.

Hắc Phong gầm lên, nhảy bổ vào, cắn xé những sợi tà khí đang trói buộc linh hồn. Tuy nhiên, nó cũng chỉ có thể làm chúng phân tán đôi chút, chứ không thể thực sự tiêu diệt. Linh Hồn Bị Thao Túng không có điểm yếu vật lý, và năng lực của Hắc Phong, dù dũng mãnh đến đâu, cũng trở nên vô hiệu trước những thực thể thuần linh này. Tô Lam vung kiếm, kiếm quang rực rỡ xé toạc màn đêm, đánh bật một vài Linh Hồn Bị Thao Túng đang cố gắng tiếp cận. Nàng hiểu rằng không thể mãi phòng thủ. "Chúng ta phải làm gì, Tần Mặc?" Nàng hỏi, giọng khẩn thiết. "Chúng ta không thể chém chúng, chúng không có hình dạng!"

Tần Mặc nhắm mắt lại. Trong khoảnh khắc đó, ánh sáng từ Cổ Phù Linh đột nhiên bùng lên mạnh mẽ hơn, như thể nó đang cố gắng truyền tải một điều gì đó. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng cổ xưa, u tịch, tràn vào tâm trí mình, kéo hắn ra khỏi hiện thực khắc nghiệt của Hẻm Núi Tử Vong, và đưa hắn vào một dòng chảy ký ức, không phải của hắn, mà là của chính Cổ Phù Linh, hoặc của những gì nó đã chứng kiến.

***

Trong nháy mắt, khung cảnh xung quanh Tần Mặc thay đổi. Hẻm Núi Tử Vong vẫn ở đó, nhưng nó không còn là một nơi chết chóc như hiện tại. Thay vào đó, nó hiện lên với một vẻ nguyên sơ, hùng vĩ hơn, dù vẫn mang một màu u ám kỳ lạ. Tuy nhiên, đó chỉ là một lớp vỏ bọc. Ánh sáng ban ngày ở đây không phải là ánh sáng mặt trời ấm áp, mà là một màu đỏ rực, u ám, như thể bầu trời đang cháy. Không khí đặc quánh khói và mùi lưu huỳnh nồng nặc, mùi máu tươi và thịt cháy khét xộc vào mũi, khiến hắn muốn nôn khan. Tiếng gió rít nay biến thành tiếng la hét thê lương, tiếng gào khóc đau đớn của vô số sinh linh, xen lẫn với tiếng cười man rợ và tiếng niệm chú tà ác, vang vọng khắp nơi, như một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng.

Đây chính là 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị', nhưng không phải là thời kỳ huy hoàng mà các tu sĩ vẫn ca tụng. Đây là một cơn ác mộng.

Trước mắt Tần Mặc là một kiến trúc khổng lồ, đen kịt, vươn cao như một ngọn tháp địa ngục. Những khối đá đen được xếp chồng lên nhau một cách dị thường, tỏa ra một luồng tà khí kinh hoàng. Đó chính là "Lò Luyện Hồn" mà hắn đã đọc được trong nhật ký cổ. Khói đen cuồn cuộn bốc lên từ những khe hở của ngọn tháp, mang theo những hình ảnh chập chờn của những linh hồn đang quằn quại.

Tần Mặc cảm thấy mình như một hồn ma vô hình, trôi nổi giữa không gian và thời gian. Hắn chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng bên trong Lò Luyện Hồn. Hàng trăm, hàng ngàn tu sĩ, linh thú, thậm chí là những 'vật' đã khai linh, bị Huyết Ma Giáo bắt giữ, xiềng xích và đưa đến đây. Những kẻ mặc áo choàng đen, với khuôn mặt che khuất trong bóng tối, thực hiện những nghi lễ tàn bạo nhất.

Hắn thấy một con linh thú, dáng vẻ hùng vĩ, đôi mắt còn ánh lên sự kiêu hãnh và bất khuất, bị trói chặt trên một tế đàn đá. Những kẻ tà sư niệm chú, những sợi xích tà khí xuyên qua thân thể nó, không ngừng rút lấy sinh lực. Rồi, một luồng sáng xanh biếc tách rời khỏi cơ thể con linh thú, đó là linh hồn của nó. Tiếng gào thét của con linh thú vang vọng khắp Lò Luyện Hồn, nhưng không ai nghe thấy, không ai quan tâm. Linh hồn đó, trong trẻo và thuần khiết, bị kéo căng, bị xé nát bởi những sợi tà khí, bị bóp méo thành một hình thù quái dị, rồi bị cưỡng ép nhập vào một khối đá đen kịt, biến thành một "khí linh" hung hãn, chỉ biết tấn công và phục tùng.

Hắn cũng thấy những tu sĩ, những người từng có ý chí mạnh mẽ, niềm tin vững chắc vào con đường tu luyện, giờ đây cũng phải chịu chung số phận. Linh hồn của họ bị tách rời khỏi thể xác, bị tẩy rửa, bị khắc sâu những phù văn tà ác. Ánh mắt họ từ từ mất đi sự sống, sự tự chủ, chỉ còn lại sự trống rỗng và căm hờn. "Ý chí tồn tại" của họ không còn là của chính họ nữa, mà đã bị Huyết Ma Giáo chiếm đoạt, biến thành những công cụ khát máu, những nô lệ vĩnh cửu. Hắn cảm nhận được nỗi đau đớn tột cùng của họ, sự phẫn nộ khi bản thân bị biến thành thứ ghê tởm, sự tuyệt vọng khi không thể tự chủ. Mỗi tiếng la hét, mỗi tiếng rên rỉ đều như một lưỡi dao cứa vào tâm can Tần Mặc.

"Linh hồn là nguồn năng lượng tinh khiết nhất!" Một giọng nói vang vọng khắp Lò Luyện Hồn, âm trầm và đầy vẻ đắc thắng, như tiếng vọng từ một quá khứ xa xăm. "Bóp méo chúng, và ngươi sẽ có nô lệ vĩnh cửu! Ha ha ha!" Tiếng cười man rợ đó vang dội, ám ảnh, như lời tuyên ngôn của một kỷ nguyên tà ác, nơi sự tôn thờ "thăng tiên" đã bị đẩy đến cực đoan, không từ thủ đoạn nào để đạt được mục đích.

Tần Mặc cảm thấy như chính linh hồn mình đang bị kéo căng, bị xé nát. H���n nhìn thấy những linh hồn trong trẻo dần biến thành những công cụ khát máu, ánh mắt chứa đầy sự căm hờn và đau khổ, nhưng không thể tự chủ. Hắn cố gắng giằng xé để thoát ra khỏi ảo ảnh kinh hoàng này, nhưng nó quá mạnh mẽ, quá chân thực. Mỗi chi tiết đều khắc sâu vào tâm trí hắn, từ mùi lưu huỳnh và máu tươi, đến tiếng niệm chú tà ác, đến ánh mắt tuyệt vọng của những nạn nhân. Hắn nhận ra rằng, đây không chỉ là sự tha hóa vật tính, đây là sự tha hóa bản chất tồn tại cốt lõi nhất của vạn vật – linh hồn. Đây là một sự vi phạm nghiêm trọng hơn cả, một tội ác không thể dung thứ. Khát vọng thăng tiên đã biến thành sự điên rồ, và sự điên rồ đó đã tạo ra những Lò Luyện Hồn này, biến Huyền Vực thành một địa ngục trần gian.

***

Tần Mặc đột ngột giật mình thoát khỏi ảo ảnh, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm y phục. Khuôn mặt hắn trắng bệch, đôi mắt đen láy mở to, vẫn còn hằn lên nỗi kinh hoàng từ những gì hắn vừa chứng kiến. Mùi khí độc nồng nặc và âm thanh chiến đấu chát chúa của hiện thực ập vào giác quan, kéo hắn trở lại Hẻm Núi Tử Vong. Tiếng gào rú thê lương của Linh Hồn Bị Thao Túng vẫn vang vọng, nhưng giờ đây, đối với Tần Mặc, chúng không còn là những kẻ thù vô tri nữa. Chúng là nạn nhân.

“Tần Mặc! Ngươi sao thế?” Tô Lam lo lắng hỏi, vung kiếm đẩy lùi một Linh Hồn Bị Thao Túng đang lướt tới. Nàng nhận thấy sự biến đổi kỳ lạ trên khuôn mặt hắn.

Hắc Phong cũng gầm gừ, thân thể nó run rẩy khi một Linh Hồn Bị Thao Túng khác cố gắng xuyên qua lớp phòng ngự của nó.

Tần Mặc nhìn những Linh Hồn Bị Thao Túng đang tấn công, giờ đây hắn hiểu rõ bản chất bi kịch của chúng. Chúng không phải là những con quái vật tự nguyện, mà là những công cụ của sự tà ác, bị giam cầm trong vòng xoáy đau khổ vĩnh cửu. Nỗi đau đớn và sự phẫn nộ trong lòng hắn không còn là sự giằng xé nội tâm nữa, mà đã biến thành một ngọn lửa kiên định, lạnh lẽo đến đáng sợ. Một ngọn lửa của căm thù và quyết tâm.

Hắn đứng thẳng dậy, đôi mắt sâu thẳm ánh lên một sự quyết đoán chưa từng có. “Chúng ta không thể để bất kỳ linh hồn nào khác bị bóp méo như vậy nữa!” Giọng hắn trầm khàn, vang vọng khắp khe núi, mang theo sức nặng của những gì hắn đã chứng kiến. Lời nói của hắn không phải là một câu hỏi, mà là một lời thề, một tuyên ngôn.

Tần Mặc lao vào trận chiến với Vô Danh Kiếm trong tay. Hắn không còn chỉ đơn thuần phòng thủ hay cố gắng né tránh. Hắn tấn công một cách có mục đích, không phải để hủy diệt linh hồn, mà là để “giải thoát” chúng. Vô Danh Kiếm, vốn được Tần Mặc sử dụng như một công cụ để bảo vệ sự cân bằng, giờ đây lại mang một sứ mệnh khác. Nó không còn chỉ chém vào vật chất, mà còn chém vào những sợi xích tà khí vô hình đang trói buộc những linh hồn khốn khổ.

Hắn vung kiếm, mỗi đường kiếm đều mang theo một luồng linh lực đặc biệt, không phải là sát khí, mà là một loại năng lượng thuần khiết, nhẹ nhàng nhưng sắc bén. Cổ Phù Linh trong tay hắn phát sáng mạnh mẽ, luồng sáng xanh lam lan tỏa ra, tạo thành một quầng năng lượng trấn áp. Quầng sáng này không làm tổn thương các Linh Hồn Bị Thao Túng, nhưng lại khiến những sợi xích tà khí trói buộc chúng yếu đi, lung lay.

Khi luồng năng lượng trấn áp từ Cổ Phù Linh chạm vào một Linh Hồn Bị Thao Túng, sợi xích tà khí đỏ thẫm quấn quanh nó liền run rẩy, như bị đốt cháy. Tần Mặc chớp lấy cơ hội, Vô Danh Kiếm lướt qua, không chém vào linh hồn, mà chém vào chính sợi xích tà khí. Với mỗi nhát kiếm, sợi xích đứt đoạn, và Linh Hồn Bị Thao Túng đó liền ngừng tiếng rên rỉ. Một khoảnh khắc tĩnh lặng kỳ lạ bao trùm lấy nó, như thể nó đã tìm thấy được sự bình yên cuối cùng. Một tia sáng yếu ớt, thuần khiết thoát ra khỏi hình thù méo mó, rồi tan biến vào hư không, không còn bất kỳ dấu vết nào của sự đau khổ.

Tô Lam nhìn cảnh tượng đó, đôi mắt nàng mở to. “Ngươi đang… giải thoát chúng?” Nàng thốt lên, vừa kinh ngạc vừa đau xót. Giải thoát bằng cách hủy diệt sự tồn tại của chúng. Đó là một quyết định tàn khốc, nhưng lại là cách duy nhất để chấm dứt sự giam cầm vĩnh cửu của chúng.

Hắc Phong hiểu ý chủ nhân, nó gầm lên, không còn cắn xé bừa bãi mà tập trung vào những sợi xích tà khí yếu ớt nhất. Nó dùng hàm răng sắc nhọn của mình để cắn đứt chúng, hợp tác cùng Tần Mặc.

Tà Vật Cổ Đại gầm lên một tiếng giận dữ khi thấy những công cụ của nó bị "giải thoát". Nó càng điên cuồng hơn, phun ra vô số sợi xích tà khí mới, cố gắng trói buộc Tần Mặc và liên minh. Huyết Đao Ảnh cũng lao tới, tung ra những nhát chém vô hình, mang theo sát khí nồng nặc, nhưng Tần Mặc đã không còn bị phân tâm. Hắn tập trung hoàn toàn vào việc giải phóng những linh hồn tội nghiệp.

Mỗi khi một sợi xích tà khí bị cắt đứt, mỗi khi một linh hồn tan biến vào hư vô, Tần Mặc lại cảm thấy một sự đau đớn xen lẫn nhẹ nhõm. Hắn biết rằng mình đang làm đúng, dù đó là một việc làm tàn nhẫn. Đây là một sự hy sinh cần thiết để ngăn chặn một thảm họa lớn hơn.

Nỗi kinh hoàng từ ảo ảnh về Lò Luyện Hồn vẫn ám ảnh hắn, nhưng nó không làm hắn yếu đi, mà ngược lại, nó hun đúc thêm ý chí sắt đá. Hắn đã hiểu ra rằng, sự mất cân bằng của Huyền Vực không chỉ dừng lại ở việc tha hóa vật chất. Nó đã ăn sâu vào cả bản thể tinh thần của vạn vật, biến linh hồn thành công cụ tà ác. Đây là một mối đe dọa không chỉ đến sự tồn tại của các sinh vật, mà còn đến toàn bộ ý nghĩa của sự sống.

Tần Mặc nhìn sâu vào Hẻm Núi Tử Vong, nơi tà khí vẫn còn cuồn cuộn, nơi Tà Vật Cổ Đại vẫn đang gầm gừ. Hắn biết rằng, cuộc chiến này không chỉ là chống lại Huyết Ma Giáo. Đó là cuộc chiến chống lại một triết lý tà ác đã tồn tại từ 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị', một triết lý coi linh hồn là nguồn năng lượng có thể bị thao túng, bị bóp méo để đạt được cái gọi là "thăng tiên". Đây chính là một trong những cấm thuật mà Thiên Diệu Tôn Giả có thể đã tìm cách khai thác, hoặc thậm chí là truyền bá để thực hiện âm mưu của y. Mối đe dọa về sự sụp đổ của thế giới không còn là một lời cảnh báo xa vời, nó đã hiện hữu, rõ ràng và kinh hoàng hơn bao giờ hết.

Tần Mặc siết chặt Vô Danh Kiếm, ánh mắt hắn lạnh lẽo như băng. Hắn không còn là thiếu niên lạc lối của Vô Tính Thành, mà là một chiến binh, gánh trên vai gánh nặng của Huyền Vực. Con đường phía trước sẽ đầy rẫy những lựa chọn đạo đức khó khăn, những quyết định tàn khốc, nơi không có giải pháp hoàn hảo. Nhưng hắn sẽ không lùi bước. Hắn phải đi đến tận cùng của Vực Sâu Vô Định, tìm ra nguồn gốc của sự tà ác này, và hủy diệt nó, để không còn bất kỳ linh hồn nào phải chịu cảnh bị thao túng, bị biến thành công cụ khát máu nữa. Cuộc chiến giành giật linh hồn của Huyền Vực, giờ đây, mới thực sự bắt đầu.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free