Vạn vật không lên tiên - Chương 729: Lời Tuyên Chiến Từ Vực Sâu
Khắp Huyết Sát Điện, tiếng than khóc của linh hồn cùng lời tụng niệm ma quái vẫn vang vọng, hòa lẫn vào thanh âm khàn đặc, cuồng loạn của Huyết Đao Khách. Lời tuyên bố về "Thiên Diệu Tôn Giả" và sự "vĩ đại" mà hắn khao khát đã như một lưỡi dao sắc bén cứa vào tâm can Tần Mặc, đồng thời cũng xé tan màn sương che phủ âm mưu sâu xa hơn ngàn năm. Hắn đã sẵn sàng. Huyết Ma Giáo cũng đã sẵn sàng. Cuộc đối đầu không thể tránh khỏi.
Đúng như Tần Mặc dự liệu, khoảnh khắc ánh mắt Huyết Đao Khách lướt qua nơi ẩn nấp của liên minh, một luồng tà khí cuồng bạo, đỏ thẫm như máu tươi, bỗng nhiên bùng nổ từ thanh đại đao khổng lồ trong tay hắn. Đó không phải là một đòn thăm dò, mà là một đòn phủ đầu, một lời chào hỏi ngạo mạn và đầy sát khí. Cột sáng đỏ thẫm, mang theo hơi thở của dung nham và mùi máu tanh tưởi, xé toang không gian, rít lên một tiếng chói tai như hàng vạn linh hồn bị xé nát, lao thẳng vào tảng đá lồi mà Tần Mặc và đồng đội đang núp mình.
Không khí vốn đã đặc quánh mùi lưu huỳnh và tro bụi, nay càng thêm phần nặng nề, ngột ngạt. Nhiệt độ trong đại điện bỗng chốc tăng vọt, như thể một miệng núi lửa vừa phun trào ngay bên cạnh. Những sợi tà khí đỏ rực uốn lượn trong không trung, vẽ nên những hình thù quái dị, như những lưỡi hái tử thần đang vờn quanh. Tiếng la hét, tiếng rên rỉ yếu ớt từ những cột sáng linh hồn bị giam cầm dường như càng trở nên thảm thiết hơn, như báo trước một bi kịch mới sắp diễn ra.
Hắc Phong, với bản năng mãnh thú nhạy bén và ý chí bảo vệ chủ nhân ăn sâu vào cốt tủy, đã không chần chừ một giây. Một tiếng gầm trầm đục, dữ tợn nhưng đầy uy lực chợt vang lên, át đi cả tiếng rít của cột sáng đỏ. Thân hình to lớn của nó phình ra, bộ lông đen tuyền vốn đã dày dặn giờ đây càng trở nên cứng cáp, tỏa ra một vầng sáng mờ ảo, hệt như một chiến thần dũng mãnh. Nó không né tránh, mà lao ra chắn ngang, lấy thân mình làm lá chắn vững chãi, đón lấy luồng tà lực cuồng bạo kia.
Cùng lúc đó, Tô Lam rút Vô Ảnh Kiếm ra khỏi vỏ, mũi kiếm lóe lên một tia sáng bạc sắc lạnh, đối chọi lại ánh đỏ chói mắt. Nàng đứng chếch sau lưng Hắc Phong, sẵn sàng hỗ trợ, đôi mắt phượng ánh lên vẻ căm phẫn và kiên định. Nàng biết, đòn này của Huyết Đao Khách chỉ là khởi đầu, nhưng nó cũng cho thấy sự khinh thường và tàn bạo của hắn đối với sinh mạng.
Lục Vô Trần vội vã niệm chú, đôi tay già nua run rẩy vẽ trong không trung những ký hiệu cổ xưa. Một vầng hào quang màu xanh nhạt bao trùm lấy cả nhóm, tuy yếu ớt nhưng lại mang theo một khí tức trấn an, như muốn xoa dịu những linh hồn đang than khóc. Khuôn mặt khắc khổ của ông ánh lên vẻ lo lắng tột độ, nhưng ý chí thì không hề nao núng. Ông hiểu rõ hơn ai hết cái giá phải trả khi đối đầu với cấm thuật cổ xưa, và ông đã sẵn sàng chấp nhận nó.
Tần Mặc siết chặt Vô Danh Kiếm trong tay. Thanh kiếm vẫn giữ vẻ mộc mạc, không chút hoa mỹ, nhưng ánh sáng mờ nhạt từ lưỡi kiếm lại càng trở nên trong trẻo và kiên định hơn bao giờ hết, như một ngọn hải đăng giữa biển đêm bão táp. Hắn đứng vững, đôi mắt đen láy sâu thẳm quan sát mọi động thái của Huyết Đao Khách, thấu hiểu ý chí hủy diệt trong từng động tác của hắn.
Cột sáng đỏ thẫm va chạm vào tấm thân Hắc Phong, tạo ra một tiếng nổ lớn đến điếc tai, rung chuyển cả Huyết Sát Điện. Sức mạnh kinh hoàng đó không chỉ là linh lực đơn thuần, mà còn là sự tập hợp của hàng vạn ý chí bị tha hóa, bị rút cạn, tạo thành một luồng năng lượng thuần túy của sự hủy diệt. Khói bụi và tà khí bùng lên như một cơn lốc xoáy, che khuất tầm nhìn. Cả liên minh bị đẩy lùi mạnh mẽ, đá vụn và mảnh vỡ bay tứ tung. Mặt đất dưới chân họ run rẩy dữ dội, như thể đang gào thét vì đau đớn.
Mùi máu tanh nồng nặc, mùi lưu huỳnh khét lẹt và tro bụi mịt mù bỗng chốc trở nên dày đặc, suýt chút nữa khiến Tô Lam nôn khan. Lục Vô Trần ho sặc sụa, vầng hào quang xanh nhạt quanh ông chợt lóe lên rồi mờ dần. Riêng Hắc Phong, dù thân hình khổng lồ đã bị đẩy lùi gần chục trượng, nó vẫn đứng vững như một ngọn núi, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào Huyết Đao Khách. Bộ lông đen tuyền của nó xù lên, vài sợi lông cháy xém, nhưng ý chí chiến đấu thì không hề suy giảm.
Tần Mặc cảm nhận được một luồng chấn động chạy dọc cánh tay hắn, truyền từ Vô Danh Kiếm. Thanh kiếm hấp thụ một phần tà khí, nhưng vẫn giữ được sự thanh khiết của nó, thậm chí còn ánh lên một sắc xanh lục mờ ảo, như th��� đang đáp lại tiếng than khóc của vạn vật bị tàn phá. Hắn biết, hắn không thể lùi bước. Hắn đã cảm nhận được điều này từ lâu, từ khi đặt chân đến U Minh Cốc, từ khi chứng kiến nỗi đau của những linh hồn bị giam cầm.
Trong tâm trí Tần Mặc, một câu nói quen thuộc chợt vang lên: 'Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.' Giờ đây, hắn hiểu sâu sắc hơn bao giờ hết ý nghĩa của nó. Huyết Đao Khách và Huyết Ma Giáo không chỉ là kẻ thù của hắn, mà là kẻ thù của sự cân bằng, của bản chất tồn tại của vạn vật. Hành động của chúng không phải là 'thăng hoa', mà là sự hủy diệt, sự bẻ cong ý chí, biến mọi thứ thành công cụ cho một ảo vọng điên rồ.
Hắn khẽ thở dài, một hơi thở mang theo sự bình tĩnh đến lạ lùng giữa biển tà khí cuồng bạo. "Hắn đã phát hiện ra chúng ta. Không ngoài dự liệu." Giọng Tần Mặc trầm ổn, không chút run rẩy, như một lời khẳng định cho chính mình và đồng đội. Cú tấn công vừa rồi đã phá tan vị trí ẩn nấp, buộc họ phải lộ diện. Nhưng Tần Mặc biết, đây cũng là cơ hội để đối mặt trực diện, để chấm dứt bi kịch này. Ánh mắt hắn kiên định, không còn chút do dự nào. Hắn biết, đã đến lúc hành động. Không thể chờ đợi thêm nữa. Họ đã đứng đây, và họ sẽ chiến đấu.
***
Khi làn khói bụi đỏ rực và tà khí tan dần, Huyết Đao Khách hiện ra uy nghi giữa trung tâm nghi thức, đứng trên một bệ đá cao, xung quanh là những cột sáng đỏ thẫm giam cầm linh hồn. Hắn ta không hề nhúc nhích sau đòn tấn công vừa rồi, dường như đã biết trước liên minh sẽ chống đỡ được. Nụ cười khinh miệt vẫn nở trên môi hắn, một nụ cười tàn nhẫn và đầy tự mãn, như thể hắn đang thưởng thức một vở kịch do chính mình dàn dựng.
"Những con chuột nhắt cuối cùng cũng chịu chui ra khỏi hang." Giọng nói khàn đặc của Huyết Đao Khách vang vọng khắp đại điện, mang theo một sự chế giễu không che giấu. Hắn không chỉ là một kẻ tàn bạo, mà còn là một kẻ ngạo mạn đến cực điểm, xem thường mọi sinh linh khác.
Hắn không đơn độc. Hai bên hắn là hai thủ lĩnh Huyết Ma Giáo khác, mỗi kẻ đều tỏa ra một luồng tà khí kinh người, không thua kém Huyết Đao Khách là bao. Bên phải là một kẻ thân hình to lớn như núi, cơ bắp cuồn cuộn, da dẻ xanh xám như xác chết, đôi mắt đỏ ngầu như đang cháy. Hắn ta vác một cây thiết bổng khổng lồ, đầu bổng chạm khắc hình đầu lâu quỷ dị. Khí tức của hắn thô bạo, cuồng dã, như một con quỷ đến từ địa ngục. Đây hẳn là kẻ đứng đầu Huyết Quỷ Điện, một trong Tứ Đại Điện Chủ của Huyết Ma Giáo.
Bên trái là một kẻ gầy gò, thân hình mảnh khảnh, ẩn mình trong một bộ áo choàng đen rộng thùng thình, chỉ để lộ khuôn mặt trắng bệch như tử thi và đôi mắt nhỏ hẹp, lấp lánh vẻ hiểm độc. Hắn ta không mang theo binh khí rõ ràng, nhưng những ngón tay gầy guộc lại dài bất thường, đầu móng tay sắc nhọn như móng vuốt, toát ra một luồng khí lạnh lẽo, âm u. Hắn ta không nói một lời, chỉ đứng đó, như một cái bóng chết chóc, nhưng ánh mắt lướt qua Tần Mặc và liên minh lại mang theo sự đánh giá sắc lạnh, như thể đang định giá con mồi. Đây là kẻ đứng đầu Huyết Ảnh Đường, chuyên về ám sát và tà thuật bóng tối.
Phía sau ba thủ lĩnh là một quân đoàn Huyết Ma Giáo hùng hậu. Hàng trăm tín đồ, với những khuôn mặt biến dạng, trang phục rách rưới dính máu, tay cầm các loại binh khí thô sơ nhưng thấm đẫm tà khí, gầm gừ những âm thanh rợn người. Xen kẽ giữa họ là những Huyết Đao Ảnh lờ mờ, mang hình dạng con người nhưng không có thực thể, chỉ là những cái bóng đen kịt tỏa ra sát khí nồng nặc, sẵn sàng xé nát bất cứ ai dám cản đường. Cả đại điện bỗng chốc trở thành một lò sát sinh khổng lồ, nơi tà khí cuồn cuộn như sóng dữ, và ý chí hủy diệt bao trùm mọi ngóc ngách.
Huyết Đao Khách đưa ánh mắt sắc lạnh, đầy khinh miệt về phía Tần Mặc. "Ngươi là Tần Mặc? Kẻ dám thách thức Thiên Cơ?" Giọng hắn tuy khàn đặc nhưng lại mang theo một sức nặng khó tả, như thể mỗi lời nói đều là một bản án. "Ta đã nghe danh ngươi, kẻ không linh căn, kẻ dám tuyên bố vạn vật không cần thăng tiên. Ngươi là một sự sỉ nhục cho con đường vĩ đại mà Thiên Diệu Tôn Giả đã khai mở."
Tần Mặc bước lên một bước, Vô Danh Kiếm trong tay khẽ rung lên, như một lời đáp lại cho sự ngạo mạn của đối phương. Ánh mắt hắn đối diện trực tiếp với Huyết Đao Khách, không hề né tránh. "Ngươi đang hủy hoại vạn vật. Ngươi không thể hiểu được ý chí tồn tại của chúng." Giọng hắn trầm ổn, vang vọng giữa tiếng gầm gừ của quân đoàn Huyết Ma Giáo, như một lời tuyên ngôn cho triết lý của mình. Hắn không lên tiếng hùng hồn, không dùng lời lẽ hoa mỹ, nhưng mỗi từ hắn thốt ra đều mang theo sức nặng của sự thật và lòng đồng cảm sâu sắc. Hắn nhìn vào những cột sáng giam cầm linh hồn, cảm nhận được nỗi đau thấu trời của chúng, và ý chí của hắn càng thêm kiên định.
Huyết Đao Khách phá lên cười lớn, tiếng cười man rợ vang dội khắp đại điện, khiến những cột sáng linh hồn càng thêm rung lắc dữ dội. "Ý chí? Ngươi muốn nói những kẻ yếu đuối không dám thăng hoa? Ngươi nói về sự chần chừ, sự hèn nhát khi đối mặt với sự thay đổi? Chúng ta đang giúp chúng 'tiến hóa', bước lên con đường mà Thiên Diệu Tôn Giả đã định ra! Con đường của sự siêu việt, của sự vĩnh hằng! Ngươi, kẻ chỉ biết ôm giữ cái gọi là 'bản chất' mục nát, làm sao có thể hiểu được chân lý này?"
Hắn giơ thanh đại đao lên cao, lưỡi đao đen kịt như hút lấy ánh sáng, tỏa ra những luồng khí lạnh lẽo, khiến không khí càng thêm phần ngột ngạt. "Những linh hồn này không bị 'hủy hoại', chúng đang được 'thanh lọc', được 'tái sinh' để phục vụ cho mục tiêu vĩ đại hơn! Ngươi và cái gọi là 'ý chí tồn tại' của ngươi chỉ là những chướng ngại vật trên con đường đó!"
Lời nói của Huyết Đao Khách khiến Tô Lam nghiến răng ken két. Nàng cảm thấy một cơn phẫn nộ bùng cháy trong lồng ngực. Hắn ta không chỉ tàn bạo, mà còn bẻ cong mọi đạo lý, biến cái ác thành cái thiện, biến sự hủy diệt thành sự "tiến hóa". Đây là sự tha hóa tận cùng, không thể dung thứ.
Lục Vô Trần, đứng cạnh Tần Mặc, bỗng nhiên run rẩy, đôi mắt sâu trũng nhìn chằm chằm vào Huyết Đao Khách. "Thiên Diệu Tôn Giả? Hắn ta... hắn ta đã biết về chuyện này sao?" Giọng ông yếu ớt, nhưng mang theo một sự kinh hãi tột độ. Cái tên đó, cái tên đã từng gieo rắc nỗi kinh hoàng trong 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị', kẻ được cho là đã khởi xướng tư tưởng 'thăng tiên cực đoan', giờ đây lại được nhắc đến một cách công khai, đầy tự hào bởi kẻ chủ trì nghi thức tà ác này. Điều này không chỉ là sự liên kết giữa Huyết Ma Giáo và quá khứ, mà còn là một lời cảnh báo về mối đe dọa tiềm ẩn của một thế lực lớn hơn, có thể vẫn còn đang ẩn mình.
Huyết Đao Khách liếc nhìn Lục Vô Trần bằng ánh mắt đầy khinh miệt. "Kẻ già nua hủ lậu, ngươi làm sao hiểu được tầm nhìn của Tôn Giả? Hắn đã nhìn thấy tương lai, thấy được sự diệt vong nếu vạn vật cứ mãi chấp giữ cái 'bản chất' tầm thường. Huyết Ma Giáo chỉ là những người tiên phong, những kẻ dọn đường cho kỷ nguyên mới!" Hắn lại cười, tiếng cười vang vọng khắp Huyết Sát Điện, như một lời tuyên chiến đanh thép, một lời thách thức gửi đến toàn bộ Huyền Vực. Ý chí của hắn, đã bị tha hóa hoàn toàn, chỉ còn lại sự cuồng tín và khao khát quyền lực vô độ.
Tần Mặc cảm nhận được ý chí của Huyết Đao Khách – một sự tha hóa hoàn toàn, một sự cuồng tín đến điên dại. Ý chí của hắn không còn bất kỳ dấu vết nào của sự thiện lương, sự do dự, hay thậm chí là một chút nhân tính. Nó chỉ còn là một khối ý chí thuần túy của sự hủy diệt, của sự bành trướng, của sự tôn thờ một thứ giáo điều cực đoan. Hắn cảm nhận được, Huyết Đao Khách không chỉ đang thực hiện nghi thức, mà hắn còn đang hưởng thụ nó, đang đắm chìm trong sức mạnh mà nó mang lại. Hắn ta không phải là một kẻ bị lừa dối, mà là một kẻ cuồng tín, một kẻ hoàn toàn chìm đắm trong ảo vọng của sự vĩ đại do tà thuật mang lại.
***
Tần Mặc nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu, để mùi máu tanh nồng nặc, mùi lưu huỳnh khét lẹt và mùi tro bụi xộc thẳng vào buồng phổi. Khi hắn mở mắt ra, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên một ngọn lửa kiên định. Hắn không còn nghe tiếng cười ngạo mạn của Huyết Đao Khách, không còn nghe tiếng gầm gừ hung hãn của các tín đồ, mà chỉ còn là tiếng than vang yếu ớt của những linh hồn bị giam cầm. Nỗi đau của chúng truyền đến hắn như những lưỡi dao cắt vào da thịt, nhưng cũng như một nguồn sức mạnh vô tận, củng cố thêm ý chí của hắn. Chúng là bằng chứng sống động nhất cho sự tha hóa, cho sự hủy diệt bản chất mà Huyết Ma Giáo đang gây ra.
Hắn nhìn vào những cột sáng đỏ thẫm, nơi hàng vạn linh hồn bị giam cầm, bị rút cạn ý chí. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự tan rã, nhưng sâu thẳm bên trong, vẫn còn đó một chút tàn dư của 'ý chí tồn tại' nguyên thủy, một tiếng gọi yếu ớt của bản chất bị bẻ cong. Chúng không muốn 'tiến hóa' theo cách này, chúng chỉ muốn được là chính mình, được tồn tại một cách tự do. Tần Mặc biết, trách nhiệm của hắn không chỉ là ngăn chặn Huyết Đao Khách, mà còn là giải thoát những linh hồn khốn khổ này, để chúng được trở về với cội nguồn, hoặc ít nhất là không còn phải chịu đựng sự hành hạ tột cùng này nữa. Đây là một cuộc chiến không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng cả ý chí và lòng đồng cảm.
Huyết Đao Khách, dường như đã chán nản với những lời tranh luận vô ích, cười lớn một lần nữa, tiếng cười man rợ vang dội khắp Huyết Sát Điện, át đi cả tiếng than khóc của linh hồn. Hắn nâng cao thanh huyết đao khổng lồ của mình, lưỡi đao đen kịt như hút lấy ánh sáng, tỏa ra hàn khí lạnh lẽo, một lần nữa như m��t lời tuyên ngôn cho sự tàn bạo không giới hạn.
"Đừng phí lời nữa. Kẻ cản đường 'tiến hóa' của chúng ta, sẽ phải chết!" Giọng hắn khàn đặc, gằn từng chữ, mang theo một sát khí nồng nặc, khiến cả đại điện chìm trong sự căng thẳng tột độ. Đó là lời tuyên chiến cuối cùng, không còn chỗ cho bất kỳ sự thương lượng nào. Hắn không quan tâm đến lý lẽ, hắn chỉ quan tâm đến sức mạnh và sự bành trướng của giáo điều mình tôn thờ.
Các thủ lĩnh Huyết Ma Giáo hai bên Huyết Đao Khách cũng đồng loạt bùng phát tà khí. Kẻ thân hình to lớn vác thiết bổng, những tia tà khí xanh xám cuộn xoáy quanh hắn, biến hắn thành một con quỷ thực sự. Kẻ gầy gò thì những ngón tay dài nhọn phát ra tiếng xé gió ghê rợn, như những lưỡi hái vô hình sẵn sàng đoạt mạng. Phía sau họ, hàng trăm tín đồ Huyết Ma Giáo gầm rú, tà khí từ cơ thể họ bùng phát dữ dội, hòa vào không khí, biến Huyết Sát Điện thành một địa ngục trần gian. Những Huyết Đao Ảnh mờ ảo chợt lóe lên, vờn quanh như những bóng ma chết chóc, chuẩn bị cho cuộc tàn sát.
Tần Mặc nhìn sang Tô Lam, Hắc Phong và Lục Vô Trần. Trong ánh mắt hắn, không có sự sợ hãi, chỉ có sự bình tĩnh đến đáng sợ và một ý chí kiên định. Hắn khẽ gật đầu, như một lời ra hiệu đã đến lúc. "Ta sẽ không để các ngươi tiếp tục hủy hoại!" Giọng hắn không lớn, nhưng lại vang lên rõ ràng giữa tiếng ồn ào của quân đoàn tà ma, như một lời thề son sắt. Vô Danh Kiếm trong tay hắn khẽ rung lên, ánh sáng mờ nhạt của nó bỗng chốc trở nên rực rỡ hơn, như muốn hòa cùng tiếng than vang của vạn vật, như một lời đáp lại cho sự khát khao được cân bằng bản chất.
Tô Lam siết chặt Vô Ảnh Kiếm, đôi mắt phượng ánh lên sự quyết tâm cháy bỏng. "Sư huynh, chúng ta đã sẵn sàng!" Giọng nàng vang lên chắc nịch, không hề run rẩy, dù lòng nàng đang dậy sóng căm phẫn. Nàng đã chứng kiến quá đủ sự tàn bạo này, và nàng sẽ không để nó tiếp diễn.
Lục Vô Trần thở dài một tiếng, khuôn mặt khắc khổ của ông ánh lên vẻ bi tráng. "Dù phải trả giá đắt, cũng phải ngăn chặn chúng!" Ông không còn vẻ yếu ớt hay hoài nghi như trước, thay vào đó là một sự kiên định đến cùng cực, một ý chí bất khuất. Ông biết, trận chiến này sẽ vô cùng khốc liệt, có thể phải đổi bằng sinh mạng, nhưng ông không thể chùn bước khi chứng kiến những bi kịch này.
Hắc Phong gầm lên một tiếng dữ dội, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào Huyết Đao Khách, toàn thân nó căng cứng, sẵn sàng lao vào xé xác kẻ thù. Tiếng gầm của nó như một lời tuyên chiến từ sâu thẳm của bản năng dã thú, một lời hứa sẽ bảo vệ chủ nhân đến hơi thở cuối cùng.
Hai bên đã vào thế trận chiến đấu. Sát khí bùng nổ, tà khí cuồn cuộn. Không khí trong Huyết Sát Điện trở nên đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở. Mũi nhọn của cuộc đại chiến đã chĩa thẳng vào nhau. Một bên là sự tha hóa, sự cuồng tín đến điên dại, khát vọng thăng tiên cực đoan. Một bên là ý chí kiên định bảo vệ bản chất, sự cân bằng của vạn vật. Trận chiến sinh tử giữa hai triết lý đối lập đã chính thức bắt đầu.
Cái giá phải trả cho sự thăng hoa điên rồ này, sẽ được định đoạt trong khoảnh khắc sắp tới.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.