Vạn vật không lên tiên - Chương 730: Bão Táp Huyết Sát Điện: Khai Màn Đồ Sát
Mũi nhọn của cuộc đại chiến đã chĩa thẳng vào nhau. Một bên là sự tha hóa, sự cuồng tín đến điên dại, khát vọng thăng tiên cực đoan. Một bên là ý chí kiên định bảo vệ bản chất, sự cân bằng của vạn vật. Trận chiến sinh tử giữa hai triết lý đối lập đã chính thức bắt đầu. Cái giá phải trả cho sự thăng hoa điên rồ này, sẽ được định đoạt trong khoảnh khắc sắp tới.
Tiếng gầm thét man rợ của Huyết Đao Khách vừa dứt, không khí trong Huyết Sát Điện bỗng chốc trở nên đặc quánh, nặng nề như chì. Từng luồng tà khí đỏ thẫm, cuồn cuộn như những dải lụa máu, bện chặt lấy nhau, lao thẳng về phía Tần Mặc và đồng đội. Đó không chỉ là một đòn tấn công thuần túy linh lực, mà còn là sự hội tụ của hàng vạn tiếng kêu gào thảm thiết, hàng vạn ý chí bị nghiền nát, được Huyết Đao Khách dùng tà thuật ép buộc vào chiêu thức, biến thành một luồng xung kích đầy sự thống khổ và tuyệt vọng. Tần Mặc cảm nhận rõ ràng sự dao động của những ý chí tồn tại yếu ớt bên trong luồng tà khí ấy, khiến lồng ngực hắn quặn thắt.
Hắc Phong, không một chút do dự, phóng vụt lên trước. Thân hình khổng lồ của nó, được bao phủ bởi bộ lông đen tuyền như màn đêm vĩnh cửu, bỗng chốc hóa thành một bức tường thép kiên cố. Đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên sự hung hãn, không sợ hãi. Nó gầm lên một tiếng vang trời, tiếng gầm mang theo sức mạnh của linh thú thượng cổ, một làn sóng xung kích vô hình bật ra, va chạm trực diện với cột sáng đỏ thẫm. Một tiếng nổ long trời lở đất vang vọng khắp Huyết Sát Điện, khiến toàn bộ đại điện rung chuyển dữ dội. Những cột đá khổng lồ rung lắc, bụi đá rơi lả tả như mưa. Hắc Phong lùi lại vài bước, thân hình có vẻ chao đảo, nhưng nó vẫn đứng vững, kiên cường chặn đứng đòn tấn công đầu tiên. Bộ lông đen của nó dường như hấp thụ một phần tà khí, nhưng ánh sáng đỏ rực trong mắt nó vẫn không hề suy giảm, ngược lại còn càng thêm dữ dội.
Huyết Đao Khách, đứng uy nghi trên bệ đá trung tâm, đôi mắt nhỏ hẹp nhưng đỏ ngầu lóe lên một tia thú vị tàn độc. Hắn không hề ngạc nhiên khi đòn đánh của mình bị chặn đứng, mà dường như còn cảm thấy hứng thú hơn. Hắn cười khẩy, tiếng cười khàn đặc như tiếng đá mài sắt, vọng khắp không gian: “Ồ? Có vẻ những con chuột của ta không hèn nhát như ta nghĩ.” Giọng hắn đầy vẻ khinh miệt, như thể đang nói chuyện với những con vật thấp kém. “Nhưng chừng đó chưa đủ đâu. Để ta xem, các ngươi sẽ chống cự được bao lâu trước khi ý chí bị nghiền nát, và linh hồn bị ta cống hiến cho đại lễ!” Hắn vẫy tay, một cử chỉ đơn giản nhưng lại mang theo sức mạnh kinh hoàng.
Tức thì, hàng trăm Huyết Đao Ảnh mờ ảo, vốn đang vờn quanh như những bóng ma chết chóc, bỗng chốc lao tới với tốc độ kinh hồn, tạo thành một cơn lốc xoáy màu máu. Chúng không có hình dạng cố định, lúc ẩn lúc hiện, mỗi cái bóng đều mang theo sát khí nồng nặc, như những mũi tên độc nhắm thẳng vào liên minh. Cùng lúc đó, hàng ngàn tín đồ Huyết Ma Giáo, với ánh mắt điên cuồng, gầm rú xung phong. Tà khí từ cơ thể họ bùng phát dữ dội, hòa quyện với mùi máu tanh, mùi lưu huỳnh từ những khe nứt địa nhiệt, mùi tro bụi và cả mùi xác thối từ những bãi xương người chất đống ven tường, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc, một địa ngục trần gian nơi mọi giác quan đều bị tấn công.
Tần Mặc, trong khoảnh khắc Hắc Phong đỡ đòn, đã nhanh chóng rút Vô Danh Kiếm. Ánh sáng mờ nhạt từ lưỡi kiếm thoạt đầu có vẻ yếu ớt, nhưng lại mang theo một sự thanh khiết lạ thường, như một ngọn đèn le lói giữa màn đêm vô tận, đối chọi hoàn toàn với sự u tối và tà khí cuồn cuộn. Hắn siết chặt chuôi kiếm, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên sự kiên định. Hắn nhìn thẳng vào Huyết Đao Khách, giọng nói không lớn nhưng lại vang lên rõ ràng giữa tiếng gầm rú và tiếng la hét, mang theo sự phẫn nộ tột cùng: “Ngươi sẽ phải trả giá cho những linh hồn này!” Lời nói của hắn không phải là một lời đe dọa suông, mà là một lời hứa, một lời thề son sắt, được khắc sâu bằng ý chí không lay chuyển. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của những linh hồn bị giam cầm, những ý chí bị bẻ cong, và nỗi đau ấy thôi thúc hắn hành động.
Bên cạnh hắn, Tô Lam đã siết chặt Vô Ảnh Kiếm, kiếm quang xanh lam sắc lạnh như băng tuyết đã bùng lên, chiếu rọi khuôn mặt thanh tú nhưng đầy vẻ kiên quyết của nàng. Nàng đã sẵn sàng. Kiếm khách chủ lực của liên minh, nàng sẽ dùng kiếm của mình để xé tan màn sương tà ác này. Lục Vô Trần, khuôn mặt khắc khổ hiện rõ vẻ căng thẳng, nhưng đôi mắt sâu trũng của ông vẫn ánh lên sự tập trung cao độ. Ông nhanh chóng niệm chú, những ký tự cổ xưa phát sáng lập lòe giữa không trung, tạo ra một kết giới ánh sáng mỏng manh nhưng kiên cố, bao bọc lấy Tần Mặc và đồng đội, ngăn chặn làn sóng tà khí đầu tiên. Tiếng chú ngữ của ông trầm thấp, mang theo sức mạnh của những tri thức cổ xưa, đối lập hoàn toàn với tiếng cầu kinh tà giáo ma quái vang vọng khắp điện.
Trận chiến chính thức bùng nổ, không còn đường lui.
***
Tần Mặc không hề nao núng trước làn sóng Huyết Đao Ảnh và tín đồ Huyết Ma Giáo đang ập tới. Hắn biết, mục tiêu chính là Huyết Đao Khách, kẻ chủ trì nghi thức tà ác này. Vô Danh Kiếm trong tay hắn khẽ rung lên, không phải vì sợ hãi, mà vì một ý chí chiến đấu mạnh mẽ đang bùng cháy trong lòng hắn. Hắn lao thẳng về phía Huyết Đao Khách, thân pháp nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sức mạnh bùng nổ, như một mũi tên xé gió lao đi. Ánh sáng thanh khiết từ Vô Danh Kiếm, dù chỉ mờ nhạt, nhưng lại có tác dụng xua tan một phần tà khí xung quanh, tạo thành một vùng không gian nhỏ mang theo sự bình yên kỳ lạ giữa biển tà ác.
Huyết Đao Khách, thấy Tần Mặc dám trực diện đối đầu, cười khẩy một tiếng, tiếng cười lộ rõ vẻ khinh miệt và tàn bạo. Hắn nâng cao thanh huyết đao khổng lồ của mình, lưỡi đao đen kịt như hút lấy ánh sáng, và bổ xuống. Một làn sóng máu đỏ thẫm khổng lồ, mang theo tiếng rên rỉ than khóc của hàng vạn linh hồn bị giam cầm, xé toạc không khí, lao thẳng vào Tần Mặc. Đó không chỉ là một đòn đánh vật lý, mà còn là một đòn tấn công vào ý chí và tâm hồn, cố gắng nhấn chìm đối thủ vào sự tuyệt vọng.
Tần Mặc cảm nhận rõ ràng từng tiếng kêu than, từng ý chí bị vặn vẹo trong làn sóng máu ấy. Hắn không chỉ nhìn thấy bằng mắt thường, mà còn "nghe" thấy bằng năng lực đặc biệt của mình. Hắn cảm nhận được sự thống khổ tột cùng, sự tan rã của những bản chất nguyên thủy bị ép buộc phải "thăng hoa" theo cách tàn bạo này. Nỗi phẫn nộ trong lòng hắn dâng lên tột độ. "Không, đây không phải là thăng tiên! Đây là sự hủy diệt!" Hắn gầm lên trong lòng, ý chí kiên định như thép.
Thay vì né tránh hoàn toàn, Tần Mặc vận dụng 'ý chí tồn tại' của mình. Hắn không chỉ dùng nó để cảm nhận và thấu hiểu, mà còn để "giao tiếp" với những ý chí bị giam cầm trong làn sóng máu. Hắn không thể giải thoát chúng ngay lập tức, nhưng hắn có thể dùng chính năng lực ấy để "làm dịu" sự thống khổ của chúng trong khoảnh khắc, để chúng không còn là công cụ hoàn hảo cho Huyết Đao Khách. Vô Danh Kiếm trong tay hắn không chém thẳng vào làn sóng máu, mà lướt qua nó một cách tinh tế, như một dòng nước chảy xiết xé toạc một đám bọt biển. Ánh sáng thanh khiết từ kiếm của hắn như một liều thuốc an thần, khiến làn sóng máu đỏ thẫm có phần chao đảo, mất đi một phần sự cuồng bạo nguyên thủy, để lộ ra những kẽ hở yếu ớt. Tần Mặc tận dụng khoảnh khắc đó, thân hình khẽ lách qua, tránh được phần lớn uy lực của đòn đánh, nhưng vẫn cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo và sự đau đớn vô hình xẹt qua người.
Trong khi Tần Mặc đối đầu trực diện với Huyết Đao Khách, Tô Lam đã hóa thành một bóng kiếm xanh lam, tung hoành giữa đám Huyết Đao Ảnh và tín đồ Huyết Ma Giáo. Vô Ảnh Kiếm trong tay nàng múa lên như vũ điệu của băng tuyết, mỗi nhát kiếm đều mang theo kiếm khí sắc bén, xé tan màn sương máu và tà khí. Kiếm quang của nàng không hề hoa mỹ, mà tập trung vào sự tinh xảo và hiệu quả. Từng Huyết Đao Ảnh va chạm với kiếm khí của Tô Lam đều phát ra tiếng rít chói tai, như tiếng linh hồn bị đốt cháy, và tan biến vào hư vô. Những tín đồ Huyết Ma Giáo lao tới nàng đều bị kiếm khí bén nhọn của nàng xuyên thủng, thân thể đổ gục xuống, hóa thành những vũng máu đen ngòm. Nàng di chuyển nhanh nhẹn, uyển chuyển, nhưng mỗi chiêu thức đều ẩn chứa sát ý lạnh lẽo, không chút khoan nhượng. Nàng đã chứng kiến quá đủ sự tàn bạo này, và trong lòng nàng chỉ còn lại sự căm phẫn muốn quét sạch mọi thứ tà ác. Mùi máu tanh nồng nặc, mùi lưu huỳnh và tro bụi của Huyết Sát Điện không làm nàng run sợ, mà càng kích thích ý chí chiến đấu của nàng.
Ở một góc khác, Lục Vô Trần không trực tiếp tham chiến bằng kiếm pháp, nhưng vai trò của ông lại vô cùng quan trọng. Khuôn mặt khắc khổ của ông đẫm mồ hôi, nhưng đôi mắt ông vẫn kiên định nhìn vào những cột sáng đỏ thẫm, nơi nghi thức tà thuật đang diễn ra. Ông liên tục niệm chú, những phù chú cổ xưa được viết bằng máu và linh lực, phát sáng rực rỡ, tạo thành những kết giới ánh sáng mạnh mẽ, không chỉ bảo vệ liên minh khỏi những đòn đánh bất ngờ từ phía tín đồ Huyết Ma Giáo, mà còn cố gắng hóa giải một phần tà khí nồng nặc đang bao trùm đại điện. Ông không chỉ là một đạo sĩ, mà còn là một chuyên gia về cấm thuật. Ông đã nghiên cứu quá nhiều về những tà thuật cổ xưa, và giờ đây, ông nhận ra những dấu vết của chúng trong nghi thức của Huyết Ma Giáo. Càng nhận ra, ông càng thêm đau đớn. Những gì ông đã học được để bảo vệ thế gian, giờ đây lại bị lạm dụng để hủy hoại nó.
“Hắc Phong! Phá hủy những cột sáng ở phía Đông Nam! Đó là điểm yếu của nghi thức!” Lục Vô Trần hét lớn, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực, được khuếch đại bởi linh lực, vang vọng giữa tiếng ồn ào của trận chiến. Ông đã dùng nhãn lực đặc biệt của mình để phân tích cấu trúc của nghi thức tà thuật, tìm ra những kẽ hở.
Hắc Phong, vốn đang gầm gừ chống đỡ những đòn tấn công từ đám Huyết Đao Ảnh và tín đồ, lập tức hiểu ý. Nó gầm lên một tiếng dữ dội, thân hình khổng lồ bỗng chốc bùng nổ tốc độ, lao thẳng về phía Đông Nam của đại điện, nơi có ba cột sáng đỏ thẫm đang giam giữ hàng ngàn linh hồn. Nó không màng đến những vết thương mới do tà khí gây ra, đôi mắt đỏ rực chỉ tập trung vào mục tiêu. Móng vuốt của nó sắc bén như thép, mỗi nhát cào đều mang theo sức mạnh kinh hồn, xé nát không khí. Hắc Phong lao vào các cột sáng, quyết tâm phá hủy chúng, dù biết rằng việc đó có thể khiến nó phải trả giá đắt. Tiếng gầm của nó, tiếng va chạm của móng vuốt vào cột đá, hòa cùng tiếng rên rỉ của linh hồn, tạo nên một cảnh tượng bi tráng.
Trận chiến ngày càng khốc liệt, Huyết Sát Điện hóa thành một chiến trường đẫm máu.
***
Cuộc chiến lan rộng không ngừng, bao trùm toàn bộ Huyết Sát Điện. Các thủ lĩnh Huyết Ma Giáo, vốn đứng yên lặng như những bức tượng chết chóc, giờ đây bắt đầu tham chiến. Kẻ thân hình vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn, vác thiết bổng khổng lồ, những tia tà khí xanh xám cuộn xoáy quanh hắn, biến h��n thành một con quỷ thực sự. Hắn gầm lên một tiếng, giơ thiết bổng lên cao, bổ xuống phía Tô Lam. Sức mạnh của đòn đánh ấy không hề thua kém Huyết Đao Khách. Kẻ gầy gò, xương xẩu, thì những ngón tay dài nhọn phát ra tiếng xé gió ghê rợn, như những lưỡi hái vô hình sẵn sàng đoạt mạng, nhắm thẳng vào Lục Vô Trần. Sức ép từ các phía tăng lên đáng kể, khiến liên minh của Tần Mặc phải đối mặt với một cuộc chiến tiêu hao sức lực khủng khiếp.
Tô Lam, dù kiếm pháp tinh xảo, nhưng đối mặt với một thủ lĩnh Huyết Ma Giáo có sức mạnh ngang ngửa với Huyết Đao Khách, nàng bắt đầu cảm thấy kiệt sức. Kiếm quang xanh lam của nàng vẫn rực rỡ, nhưng những động tác đã không còn uyển chuyển như trước. Nàng phải liên tục né tránh những đòn tấn công vũ bão của gã khổng lồ vác thiết bổng, đồng thời vẫn phải đối phó với những Huyết Đao Ảnh lẩn khuất. Mùi máu tanh nồng nặc, mùi tà khí nồng đậm bao trùm, khiến hô hấp của nàng trở nên khó khăn. Mỗi hơi thở đều mang theo vị sắt tanh, nhưng đôi mắt phượng của nàng vẫn kiên định, không hề nao núng. Nàng biết, nàng không thể gục ngã.
Lục Vô Trần, vốn đã yếu ớt và mệt mỏi, giờ đây phải vừa duy trì trận pháp bảo vệ, vừa phải chống đỡ những đòn tấn công hiểm độc từ tên thủ lĩnh gầy gò. Những ngón tay dài nhọn của hắn lướt đi trong không khí, tạo ra những vết cắt vô hình, có thể xé toạc cả không gian. Lục Vô Trần liên tục phóng ra những phù chú phòng ngự, tạo thành những lá chắn ánh sáng mỏng manh nhưng kiên cố. Khuôn mặt khắc khổ của ông giờ đây hằn sâu thêm những nếp nhăn của sự lo âu, hơi thở dồn dập, nhưng ánh mắt ông vẫn kiên định, không hề có ý định lùi bước. Ông biết, nếu ông gục ngã, trận pháp sẽ tan vỡ, và liên minh sẽ không còn sự bảo vệ.
Hắc Phong, bất chấp những vết thương ngày càng nhiều trên thân thể, vẫn gầm gừ bảo vệ đồng đội. Nó đã phá hủy được một cột sáng, khiến nghi thức tà thuật có phần chao đảo, nhưng lập tức bị bao vây bởi một lượng lớn tín đồ và Huyết Đao Ảnh. Nó dùng thân mình khổng lồ để cản phá những đợt tấn công dữ dội nhất, đôi mắt đỏ rực ánh lên sự tức giận và kiên cường. Tiếng gầm của nó vang vọng khắp điện, như một lời thách thức gửi đến những kẻ tà ác. Mùi lưu huỳnh, mùi máu, mùi tro bụi, tất cả đều hòa quyện vào nhau, tạo thành một cơn bão cảm giác, nhưng Hắc Phong vẫn kiên cường chiến đấu.
Huyết Đao Khách, thấy các thủ lĩnh của mình đã tham chiến, cười lớn một tiếng. Tiếng cười của hắn đầy vẻ ngạo mạn và tự mãn. “Giết hết chúng! Đừng để chúng phá hỏng đại lễ của Tôn Giả!” Hắn ra lệnh, giọng nói khàn đặc, đầy sát khí, vang vọng khắp Huyết Sát Điện, như một lời tuyên án tử hình. Lời nói của hắn một lần nữa nhắc đến "Tôn Giả", củng cố mối liên hệ giữa Huyết Ma Giáo và một thế lực lớn hơn phía sau, một thế lực đang chờ đợi "đại lễ" này hoàn tất.
Tần Mặc, trong cuộc đối đầu trực diện với Huyết Đao Khách, cảm nhận được điều đó. Hắn nhận ra, sức mạnh của Huyết Đao Khách dường như liên tục được tăng cường bởi nghi thức tà thuật đang diễn ra. Hắn không chỉ đang chiến đấu với một cá nhân, mà là với một sức mạnh được nuôi dưỡng bởi sự thống khổ của hàng vạn linh hồn. Huyết Đao Khách, dù mạnh mẽ, nhưng giống như một "vật trung gian", một người điều khiển chứ không phải là nguồn gốc cuối cùng của mọi tà ác. Tần Mặc cảm nhận được sự "tha hóa" sâu sắc trong Huyết Đao Khách, nhưng cũng nhận thấy một bản chất "cổ xưa" ẩn sâu bên trong hắn, một sự tồn tại đã bị biến chất từ rất lâu, có lẽ là một sản phẩm của "Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị" đã bị méo mó. Huyết Đao Khách không chỉ là một kẻ cuồng tín, mà còn là một nạn nhân, một công cụ của một ý chí lớn hơn, tàn ác hơn.
Hắn nhận ra, mục tiêu thực sự của Huyết Đao Khách không chỉ là đánh bại hắn và đồng đội, mà còn là kéo dài trận chiến, giữ chân liên minh, để nghi thức tà thuật có đủ thời gian hoàn tất. Huyết Đao Khách đang dùng chiến thuật tiêu hao, biến trận chiến thành một cái bẫy chết chóc. Huyết Sát Điện, với kiến trúc ghê rợn, ánh sáng đỏ rực từ dung nham, và không khí ngột ngạt, nóng bức, đã trở thành một lò luyện ngục.
Tần Mặc siết chặt Vô Danh Kiếm. Hắn biết, hắn không thể để nghi thức hoàn tất. Hắn không thể để những linh hồn khốn khổ kia tiếp tục bị giam cầm và hành hạ. Trận chiến này không chỉ là một cuộc đối đầu về sức mạnh, mà còn là một cuộc chạy đua với thời gian, một cuộc chiến để giành giật sự cân bằng bản chất khỏi vực sâu của sự hủy diệt. Hắn cần phải tìm cách phá vỡ nghi thức, chấm dứt sự hành hạ này, ngay cả khi điều đó có nghĩa là hắn phải đối mặt với một sức mạnh còn lớn hơn cả Huyết Đao Khách. Ý chí trong hắn không hề suy suyển, mà càng thêm kiên định, sâu sắc. Ngay cả giữa bão tố của tà khí và sự hỗn loạn, tâm trí hắn vẫn bình tĩnh, tìm kiếm con đường duy nhất để giải thoát.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.