Vạn vật không lên tiên - Chương 795: Bóng Ma Thăm Dò: Lời Đe Dọa Giữa Bình Minh
Bình minh vừa ló dạng, những tia sáng đầu tiên như những mũi kiếm vàng nhạt xuyên qua màn đêm, rọi vào Sảnh Chỉ Huy của Thiết Giáp Thành. Không khí nơi đây vẫn còn nồng nặc mùi khói đá, mùi sắt gỉ sét từ những vết nứt mới toanh trên tường thành, và cả mùi máu tanh đã khô đọng lại từ trận chiến đêm qua. Tiếng gió rít khe khẽ qua các khe hở, nghe như tiếng thở dài của một sinh thể khổng lồ đang kiệt sức. Thỉnh thoảng, một tiếng kim loại cọt kẹt vang lên từ đâu đó trong lòng thành, như tiếng rên rỉ của một bộ giáp đang oằn mình chịu đựng.
Tần Mặc đứng giữa sảnh, thân hình hơi gầy nhưng thẳng tắp, đôi mắt đen láy sâu thẳm quét qua bản đồ chiến sự trải rộng trên chiếc bàn đá. Bên cạnh hắn, Tô Lam v��i vẻ mặt thanh tú nhưng đầy lo lắng, đôi mắt phượng sáng ngời nhìn chằm chằm vào những ký hiệu ghi chú thiệt hại. Lục Vô Trần, khuôn mặt khắc khổ hằn sâu nếp nhăn, mái tóc điểm bạc rũ xuống, dựa vào một cây cột đá, thở dài nặng nề. Thủ Vệ trưởng Long Hổ, thân hình cao lớn vạm vỡ, bộ giáp trụ nặng nề ám đầy vết tích chiến trường, đang đứng nghiêm trang trước mặt Tần Mặc, vẻ mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt lộ rõ sự mệt mỏi cùng cực.
“Thành chủ, đêm qua… chúng ta đã phải chịu đựng một đợt tấn công chưa từng có,” giọng Long Hổ khàn đặc, mỗi lời nói như bị ghì chặt trong cổ họng. “Thành trì vẫn đứng vững, nhưng ý chí của người dân… và cả Thành Linh… đang lung lay.” Hắn không giấu được sự lo lắng. Những đòn tấn công linh lực khủng khiếp của kẻ địch đã bị Thiết Giáp Thành hóa giải, nhưng cái cách mà chúng tìm cách “ăn mòn” bản chất của thành trì lại gây ra một nỗi sợ hãi sâu sắc hơn.
Tần Mặc khẽ gật đầu, đưa tay đặt lên bức tường đá thô ráp ngay cạnh. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận rõ ràng từng mạch đập của thành trì, từng vết sẹo hằn sâu vào linh hồn của nó. Ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh truyền đến hắn như một dòng suối băng giá, mang theo sự mệt mỏi tột độ, nỗi sợ hãi về sự phân rã, về việc bị tước đoạt bản chất. Nó vẫn còn run rẩy, ám ảnh bởi cảm giác bị biến thành hư vô, bị xóa sổ khỏi tồn tại. Tia hy vọng mong manh mà Tần Mặc đã gieo vào nó ở khoảnh khắc trước đó, giờ đây như một ngọn nến le lói giữa cơn bão táp của nỗi tuyệt vọng. Thành Linh đã cố gắng chuyển hóa, đã hấp thụ những luồng năng lượng ăn mòn, nhưng cái giá phải trả là một sự đau đớn khủng khiếp, như thể nó đang tự mình lột bỏ từng lớp da thịt. Quá trình "tái sinh" này không hề dễ dàng, nó nghiền nát ý chí và để lại những vết thương sâu hoắm trong cốt lõi của Thành Linh.
“Sức mạnh của chúng quá lớn,” Tô Lam khẽ nhíu mày, giọng nói thanh thoát nhưng đầy vẻ trắc ẩn. Nàng bước đến gần, đưa tay chạm nhẹ vào một vết nứt sâu trên tường, cảm nhận được luồng khí tức hỗn loạn còn sót lại. “Liệu ��vật tính’ có thể chống chịu mãi không? Đặc biệt là khi chúng bắt đầu tấn công vào tận gốc rễ của sự tồn tại, không phải chỉ là sức mạnh vật lý.” Nàng đã chứng kiến Tần Mặc điều khiển Thành Linh chuyển hóa năng lượng, nhưng sự hủy diệt tinh vi đó vẫn khiến nàng băn khoăn. Nó không giống bất kỳ đòn tấn công nào mà nàng từng thấy trong thế giới tu sĩ, nơi sức mạnh được đo bằng linh lực và pháp bảo.
Lục Vô Trần mở mắt, nhìn Tần Mặc với một ánh mắt đầy hoài nghi nhưng cũng ẩn chứa sự trông đợi. “Chúng ta cần một kế hoạch mới. Chúng không thể cứ tấn công mãi mà không thay đổi. Và chúng ta cũng không thể mãi phòng thủ bị động như vậy được.” Giọng ông trầm thấp, yếu ớt, mang theo sự mệt mỏi nhưng cũng là một lời nhắc nhở. Trận chiến đêm qua đã đẩy mọi người đến giới hạn của mình, không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần. Sự im lặng bất thường từ phía kẻ địch sau một đêm hỗn loạn giờ đây lại càng đáng sợ hơn cả tiếng gầm thét xung trận. Nó là sự tĩnh lặng của một con thú săn mồi đang rình rập, chờ đợi khoảnh khắc thích hợp để tung ra đòn chí mạng.
Tần Mặc mở mắt. Đôi mắt hắn vẫn bình thản, nhưng sâu thẳm bên trong lại ánh lên một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Hắn biết, nỗi sợ hãi của Thiết Giáp Thành Linh là có thật, là bản năng tự nhiên của mọi vật thể khi đối mặt với sự hủy diệt. Nhưng hắn cũng tin rằng, từ sâu thẳm bên trong nỗi sợ hãi ấy, một ý chí mới có thể trỗi dậy. Hắn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, sau đó bước ra phía cửa sổ lớn nhất của sảnh. Ánh bình minh đã lên cao hơn một chút, trải một lớp vàng nhạt lên những vách đá sắc lẹm và những vùng đất khô cằn bên ngoài thành. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây còn sót lại của đêm đang từ từ tan biến, và nhận ra sự tĩnh lặng hiện tại còn đáng sợ hơn cả tiếng hò reo xung trận. Đó là sự tĩnh lặng của một chiến trường đã thay đổi, của một cuộc chiến không còn giới hạn ở sức mạnh vật chất đơn thuần. Hắn cảm nhận được, một làn sóng áp lực vô hình đang từ từ bao trùm lấy Thiết Giáp Thành, như một bóng ma đang dần hiện hình.
***
Giữa buổi sáng, mặt trời đã lên cao, trút xuống Thiết Giáp Thành những luồng nắng gay gắt, chói chang. Gió mạnh táp vào mặt, mang theo mùi đất khô khốc và một thứ mùi tanh nồng lạ lẫm, thoang thoảng như mùi thuốc độc. Trên tường thành phía Đông, không khí trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Các lính canh, những người đã trải qua hàng trăm trận chiến, giờ đây lại run rẩy, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào vùng đất trống trải bên ngoài.
Ở đó, không phải là một đạo quân hùng hậu hay những đoàn kỵ binh giáp sắt. Mà là những bóng đen. Những bóng đen lướt đi thoăn thoắt, thoắt ẩn thoắt hiện giữa những tảng đá và bụi cây. Đó là các tu sĩ trinh sát của phe địch, mặc áo choàng tối màu, di chuyển nhanh nhẹn đến mức khó có thể theo kịp bằng mắt thường. Chúng không tấn công bằng linh lực hay pháp bảo. Thay vào đó, chúng phóng ra những luồng ảo ảnh đáng sợ, vẽ nên những hình ảnh kinh hoàng trong tâm trí những người lính: những người thân yêu đang gào thét trong biển lửa, những đồng đội bị x�� xác, những bức tường thành sụp đổ trong tro tàn. Cùng với đó là những tiếng vọng ghê rợn của những lời nguyền rủa, những tiếng than khóc của linh hồn đã khuất, tiếng gào thét của tử vong, tất cả hòa quyện vào tiếng gió, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc.
“Thành chủ, Tần Mặc đại nhân! Chúng… chúng lại xuất hiện!” Một lính canh, nước da tái mét, run rẩy chỉ tay ra phía ngoài. “Chúng không tấn công, nhưng… những lời nguyền rủa đó… và những hình ảnh… thật đáng sợ!” Giọng hắn run lên bần bật, đôi mắt đầy vẻ hoảng loạn. Hắn đã trải qua nhiều cuộc chiến, nhưng chưa bao giờ phải đối mặt với một loại hình chiến tranh tâm lý đáng sợ đến vậy. Không chỉ có những ảo ảnh, một số trinh sát còn thử nghiệm các loại khí độc màu xanh nhạt, lượn lờ trong gió, khiến không khí trở nên ngột ngạt và gây khó chịu cho những người lính. Tiếng kêu chói tai của một loại chim lạ được chúng nuôi dưỡng cũng vang vọng không ngừng, xuyên thấu màng nhĩ, khiến đầu óc ong ong và tinh thần sa sút.
Tần Mặc đứng trên tường thành, mái tóc đen nhánh bay nhẹ trong gió. Đôi mắt sâu thẳm của hắn quét qua vùng đất trống, xuyên qua những ảo ảnh và tiếng vọng, nhìn thẳng vào bản chất của những kẻ trinh sát. Hắn cảm nhận được sự sợ hãi đang dâng lên trong lòng những người lính, nhưng đáng lo ngại hơn, hắn cảm nhận được nỗi hoảng loạn đang lan rộng trong ý chí của Thiết Giáp Thành Linh. Thành Linh không bị tổn thương vật lý, nhưng những lời nguyền rủa, những ảo ảnh chết chóc đó lại như những lưỡi dao vô hình, cắt sâu vào ý chí tồn tại của nó, khiến nó hoài nghi về khả năng đứng vững, về ý nghĩa của sự kiên cường.
“Đó là chiến thuật mới,” Tần Mặc nói, giọng điệu trầm ổn, như một tảng đá giữa dòng thác lũ. Hắn không hề tỏ ra hoảng loạn hay bối rối. “Chúng đang cố gắng phá vỡ ý chí của các ngươi. Đừng để chúng thành công.” Lời nói của hắn không chỉ hướng đến những người lính, mà còn là lời trấn an, lời nhắc nhở gửi thẳng vào ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh. Hắn biết, một pháo đài vững chắc đến đâu, nếu ý chí của nó bị lung lay, thì cũng sẽ sụp đổ.
Tô Lam, ánh mắt sắc lạnh, đã rút thanh kiếm cổ bên hông ra. Kiếm quang xanh nhạt lấp lánh dưới ánh nắng, sẵn sàng chiến đấu. “Chiến tranh tâm lý… thật hèn hạ!” Nàng khẽ nghiến răng. Với nàng, một kiếm khách chính trực, việc tấn công vào tinh thần và ý chí của đối thủ mà không trực tiếp đối đầu là một hành động đáng khinh bỉ. Nàng nhìn Tần Mặc, vẻ mặt nàng lộ rõ sự lo lắng, nhưng cũng có một niềm tin mãnh liệt vào hắn.
Tần Mặc vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào Vô Danh Kiếm đang đeo bên hông. Ngay lập tức, một luồng kiếm ý kiên định, sắc bén như lưỡi đao vừa tôi, truyền đến hắn từ Cổ Kiếm Hồn. Cổ Kiếm Hồn không nói gì, nhưng ý niệm của hắn rõ ràng: hắn cảnh báo về một sự ‘sắc bén’ khác thường trong ý chí của kẻ thù. Không phải là sự sắc bén của linh lực hay vũ khí, mà là sự sắc bén của ý chí muốn thao túng, muốn bẻ cong. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, đang nằm phục bên cạnh Tần Mặc, cũng bỗng nhiên gầm gừ khe khẽ. Đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên v�� cảnh giác cao độ, nhìn chằm chằm vào những bóng đen đang lẩn khuất phía xa. Tiếng gầm của nó không phải là giận dữ, mà là một lời cảnh báo, một sự khẳng định bản năng rằng có điều gì đó nguy hiểm, vô hình, đang đe dọa. Hắc Phong, với bản năng loài thú, có thể cảm nhận được sự "ác ý" ẩn chứa trong những đòn tấn công tâm lý đó, một thứ còn đáng sợ hơn cả bão tố linh lực. Tần Mặc biết rằng, cuộc chiến này không còn là cuộc đối đầu giữa linh lực và vật tính, mà là cuộc chiến của ý chí, của niềm tin, một cuộc chiến thầm lặng nhưng tàn khốc hơn gấp bội.
***
Khi chiều tà buông xuống, nhuộm đỏ cả nền trời phía Tây, Tần Mặc triệu tập các đồng minh của mình vào một phòng họp chiến lược nằm sâu bên trong Thiết Giáp Thành. Ánh sáng dịu nhẹ từ những chiếc đèn lồng treo trên vách đá chiếu sáng căn phòng, tạo nên một không khí trầm tĩnh, nghiêm túc. Tiếng bút lông sột soạt trên bản đồ, tiếng ghế gỗ cọt kẹt khi các tướng lĩnh dịch chuyển, và tiếng thở dài nhẹ của Lục Vô Trần hòa lẫn với mùi giấy cũ, mực và hương trà thảo mộc thoang thoảng, tạo nên một bức tranh của sự tập trung nhưng cũng ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc.
Tần Mặc đứng ở trung tâm, trải một tấm bản đồ cũ kỹ của Thiết Giáp Thành ra giữa bàn. Hắn chỉ vào các khu vực trọng yếu, ánh mắt điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. “Chúng không thể phá hủy Thiết Giáp Thành bằng sức mạnh thuần túy, điều đó đã được chứng minh trong trận chiến đêm qua. Vật tính của thành trì, dưới sự dẫn dắt của Thành Linh, đã vượt xa mọi dự đoán của chúng. Vì vậy, chúng đã thay đổi chiến thuật.”
Hắn ngừng lại một chút, nhìn lướt qua từng người trong phòng, rồi ánh mắt dừng lại ở khoảng không vô hình nơi ý chí của Thiết Giáp Thành Linh đang hiện hữu. “Chúng đang cố gắng phá hủy ‘ý chí’ của các ngươi, phá hủy niềm tin vào sự tồn tại của chính mình. Những lời nguyền rủa, những ảo ảnh kinh hoàng, những khí độc làm suy nhược tinh thần… tất cả đều nhắm vào một mục đích duy nhất: khiến các ngươi hoài nghi bản chất của mình, khiến Thành Linh từ bỏ con đường cân bằng, và cuối cùng, khiến thành trì này tự sụp đổ từ bên trong.”
Tần Mặc quay sang nhìn Tô Lam và Lục Vô Trần, rồi cả Thủ Vệ trưởng Long Hổ. “Sợ hãi là lẽ tự nhiên, là bản năng của mọi sinh linh, mọi vật thể khi đối mặt với sự hủy diệt. Nhưng đừng để nó làm lung lay niềm tin vào chính bản thân các ngươi. Thành trì này không phải là một pháo đài vô tri. Nó là một thực thể sống, một minh chứng cho sự cân bằng, một biểu tượng cho con đường mà ta đang theo đuổi.” Giọng hắn không hùng hồn, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng sức nặng, như những tảng đá vững chãi được đặt xuống, củng cố ý chí của mọi người.
Lục Vô Trần, đôi mắt sâu trũng, giờ đây không còn vẻ hoài nghi thường thấy. Ông nhìn Tần Mặc, khẽ gật đầu. “Ý chí… Một thứ mà các tu sĩ thường bỏ qua khi chỉ đuổi theo linh lực, chỉ khao khát thăng tiên.” Giọng ông vẫn trầm thấp, nhưng đã có thêm một tia sáng của sự thấu hiểu. Ông đã từng chứng kiến quá nhiều sinh linh, quá nhiều vật thể bị tha hóa bởi sự truy cầu sức mạnh mù quáng, đánh mất chính bản chất của mình. Giờ đây, ông mới nhận ra rằng, điều Tần Mặc đang làm không phải là chống lại, mà là bảo vệ cái cốt lõi nhất của sự tồn tại.
Tô Lam cũng gật đầu, ánh mắt kiên định. “Chúng ta cần bảo vệ không chỉ tường thành, mà còn cả niềm tin của mọi người, niềm tin của Thành Linh. Nếu ý chí của chúng sụp đổ, thì dù thành trì có vững chắc đến đâu, cũng sẽ không còn ý nghĩa.” Nàng siết chặt chuôi kiếm, quyết tâm hiện rõ trên khuôn mặt thanh tú.
Thủ Vệ trưởng Long Hổ đứng nghiêm, nắm chặt tay thành quyền. “Thành chủ, chúng tôi sẵn sàng. Chúng tôi sẽ không để ý chí của Thiết Giáp Thành bị lung lay!” Hắn nói với một sự kiên cường không gì lay chuyển nổi. Đối với hắn, bảo vệ Thiết Giáp Thành không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là hơi thở, là ý chí tồn tại của chính hắn và toàn bộ dân chúng nơi đây.
Tần Mặc khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng tràn đầy niềm tin. Hắn chỉ vào các khu vực trên bản đồ. “Chúng ta sẽ tăng cường các biện pháp trấn an tinh thần người dân, cử các đội tuần tra đặc biệt để giải trừ những ảo ảnh và tiếng vọng ma quái. Quan trọng hơn, chúng ta sẽ hướng dẫn Thành Linh cách ‘phản ứng’ với những đòn tấn công tâm lý này. Không phải là chống lại, mà là hấp thụ và chuyển hóa chúng thành sức mạnh của ý chí kiên định.” Hắn đề xuất các phương pháp bố trí lại lực lượng phòng thủ, không chỉ tập trung vào việc ngăn chặn kẻ thù tiếp cận, mà còn vào việc tạo ra một lá chắn tinh thần, một luồng ý niệm tập thể mạnh mẽ để chống lại sự xâm thực của nỗi sợ hãi.
Hắn lại một lần nữa đưa tay chạm vào bức tường đá lạnh lẽo. Lần này, hắn không còn cảm nhận được sự hoảng loạn tột cùng từ Thành Linh. Thay vào đó, hắn cảm nhận được một sự đấu tranh nội tâm mạnh mẽ, một tia hy vọng mong manh nhưng kiên cường đang từ từ trỗi dậy. Thành Linh vẫn còn sợ hãi, nhưng nó đã bắt đầu tin vào con đường của Tần Mặc, vào khả năng của chính nó để vượt qua nỗi đau và sự hủy diệt. Nó đã bắt đầu hiểu rằng, sức mạnh không chỉ nằm ở sự cứng rắn bên ngoài, mà còn ở sự bất khuất của ý chí bên trong.
Bên ngoài, gió vẫn thổi mạnh, mang theo cái se lạnh của buổi tối. Tần Mặc biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến mới, một cuộc chiến không chỉ bằng sức mạnh thể chất mà còn bằng ý chí và tinh thần. Kẻ địch đã nhận ra điểm yếu của chúng: chúng không thể phá hủy Thiết Giáp Thành bằng vũ lực. Nhưng chúng cũng đã nhận ra điểm yếu của Thành Linh: nỗi sợ hãi về sự tan rã. Cuộc tấn công tổng lực vẫn đang được chuẩn bị, với quy mô lớn hơn, chiến thuật xảo quyệt hơn, và có thể là những đối thủ có khả năng thao túng ý chí hoặc linh hồn.
Nhưng Tần Mặc không lùi bước. Hắn tin vào Thiết Giáp Thành Linh, tin vào ý chí tồn tại kiên cường của vạn vật. Hắn tin rằng, ngay cả khi đối mặt với sự hủy diệt, một con đường cân bằng vẫn có thể được tìm thấy, một con đường nơi vạn vật có thể là chính nó, không cần phải chạy theo ảo ảnh của sự thăng tiên, mà vẫn có thể đứng vững giữa bão táp. Thiết Giáp Thành, với những vết sẹo mới và ý chí đang d���n được tôi luyện, đã sẵn sàng đối mặt với bất kỳ thử thách nào, trở thành một biểu tượng sống động cho triết lý của Tần Mặc, một thách thức đối với toàn bộ Huyền Vực.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.