Vạn vật không lên tiên - Chương 802: Bão Tố Thứ Hai: Ý Chí Bất Khuất
Bầu trời phía Đông rạng sáng, không mang theo chút tia hồng rực rỡ nào của hy vọng, mà chỉ là một màu xám xịt u ám, nặng trĩu. Gió rít từng hồi thê lương qua các tháp canh, mang theo mùi sắt nồng nặc và mùi đất ẩm ướt sau những cơn mưa đêm, hòa quyện với một thứ hương vị khó tả của sự chờ đợi, sự căng thẳng đang chực vỡ òa. Khung cảnh Thiết Giáp Thành, dù đã được hàn gắn sơ sài sau đợt tấn công đầu tiên, vẫn toát lên vẻ nghiêm nghị, kiên cường, nhưng ẩn sâu trong đó là sự mệt mỏi và một nỗi lo lắng vô hình. Tiếng gió như tiếng thở dài của chính thành trì, báo hiệu một tai họa mới đang ập đến.
Tần Mặc đứng trên tường thành phía Đông, nơi tầm nhìn rộng m��� ra vùng bình nguyên hoang vắng. Bên cạnh hắn là Tô Lam, dáng vẻ thanh tú nhưng ánh mắt đầy cảnh giác, và Thủ Vệ trưởng Long Hổ, vóc dáng vạm vỡ, khuôn mặt hằn sâu vẻ lo âu. Ba người họ, cùng với hàng trăm chiến sĩ Thiết Giáp Thành đang túc trực, hướng tầm mắt về phía chân trời, nơi một bóng đen khổng lồ đang dần hiện rõ. Không còn là những toán quân thăm dò, cũng chẳng phải là cuộc tấn công ồ ạt nhưng thiếu chiến thuật của lần trước. Lần này, kẻ địch đã thay đổi.
Đội hình Hắc Thiết Vệ vẫn hùng hậu như cũ, những khối giáp sắt đen kịt di chuyển như một dòng thác thép lạnh lẽo. Nhưng xen lẫn vào đó là những bóng hình bí ẩn hơn, những tu sĩ khoác áo choàng đen, tay cầm các loại pháp khí kỳ dị. Chúng không trực tiếp tấn công vật lý, mà thi triển những pháp thuật quỷ dị, tạo ra các luồng khí tức âm hàn, hình ảnh ma mị và những âm thanh vọng xuyên tâm trí, như tiếng than khóc của hàng vạn linh hồn bị giam cầm, tiếng cười man rợ của quỷ dữ, hay những lời thì thầm đầy dụ dỗ, xuyên thẳng vào màng nhĩ, len lỏi vào tận sâu thẳm ý chí.
"Chúng đã thay đổi chiến thuật," Tần Mặc khẽ thì thầm, giọng nói trầm lắng như tiếng gió, nhưng mang theo sự sắc lạnh đến tận xương tủy. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận rõ rệt những luồng ý niệm hỗn loạn đang cuộn xoáy như bão táp ập vào Thiết Giáp Thành Linh. "Không chỉ là sức mạnh, mà còn là sự tha hóa từ bên trong." Hắn cảm nhận được sự đau đớn, sự giằng xé của Thành Linh khi phải đối mặt với loại công kích tinh thần này. Những hình ảnh ghê rợn, những lời hứa hẹn về sự "thăng cấp" vĩnh cửu, về quyền năng tối thượng, cùng với những đe dọa về sự hủy diệt nếu nó không chịu khuất phục, đang liên tục dội vào ý chí của nó, như hàng ngàn mũi kim đâm vào linh hồn.
Tô Lam siết chặt chuôi kiếm cổ bên hông, đôi mắt phượng ánh lên sự lo lắng. "Những pháp thuật này... chúng đang cố gắng lung lay ý chí của Thành Linh. Nguy hiểm hơn cả đòn vật lý." Nàng đã từng chứng kiến sức mạnh hủy diệt của các loại pháp thuật tinh thần. Chúng không giết chết thân thể, nhưng có thể bóp méo, tha hóa một ý chí, biến m���t linh hồn kiên cường thành một cỗ máy vô tri, hoặc một kẻ điên loạn. Đối với một thực thể như Thiết Giáp Thành Linh, thứ quý giá nhất chính là ý chí tồn tại, là bản chất của nó.
Thủ Vệ trưởng Long Hổ nghiến răng, nắm đấm siết chặt đến nỗi gân xanh nổi lên trên cánh tay vạm vỡ. "Bọn chúng hèn hạ! Dám dùng tà thuật như vậy!" Hắn là một chiến binh, quen với việc đối đầu trực diện, quen với máu và lửa. Nhưng kiểu tấn công tinh thần này lại khiến hắn cảm thấy bất lực và phẫn nộ. Những ảo ảnh ma quái lướt qua tầm nhìn của hắn, những tiếng thì thầm đầy cám dỗ về một cuộc sống không còn chiến tranh, về sự an toàn tuyệt đối nếu Thiết Giáp Thành chịu 'thăng cấp' và phục tùng các thế lực bên ngoài, gặm nhấm sự kiên định của hắn.
Từ phía sau, Cổ Kiếm Hồn không đợi lệnh, linh thể uy nghi của nó đã hiện lên, ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm, nhìn thẳng vào làn sóng ảo ảnh đang ập tới. "Chí!" Một tiếng kiếm ngâm vang vọng, dứt khoát và mạnh mẽ. Một luồng kiếm khí màu bạc sắc lạnh như sương sớm, mang theo bản chất của sự thanh tẩy và kiên định, đột ngột bùng phát, chém thẳng vào những ảo ảnh đầu tiên đang cố gắng vượt qua tường thành. Những hình ảnh ma mị tan biến như khói, những âm thanh quỷ dị bị xé toạc. Nhưng chúng nhanh chóng tái tạo, thậm chí còn dữ tợn hơn, như một dòng nước lũ không ngừng nghỉ. Cổ Kiếm Hồn gầm nhẹ, linh thể của nó rung động, hiển nhiên đang phải vận dụng hết sức lực để duy trì sự thanh tẩy này. Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định, và lúc này, ý chí đó đang phải đối mặt với một thử thách lớn lao.
Tần Mặc mở mắt. Hắn biết, Cổ Kiếm Hồn có thể chém nát những ảo ảnh vật lý, nhưng không thể cắt đứt những sợi tơ vô hình đang trói buộc ý chí của Thành Linh. Đó là cuộc chiến của riêng hắn, một cuộc chiến trong cõi vô hình, nơi ý chí và niềm tin là vũ khí duy nhất. Hắn đặt tay lên bức tường thành, cảm nhận sự lạnh lẽo của đá, nhưng sâu hơn là sự run rẩy của một ý thức đang đứng trước bờ vực. Từng thớ đá, từng viên gạch đều đang rung lên bần bật, như thể chính chúng cũng đang đau đớn, giằng xé cùng chủ nhân của mình. "Tô Lam, Long Hổ, các ngươi hãy giữ vững tuyến phòng thủ bên ngoài. Ta sẽ đi củng cố ý chí của Thành Linh." Giọng hắn không cao, nhưng lại mang một trọng lượng khó tả, như một lời tuyên ngôn. Tô Lam và Long Hổ nhìn nhau, rồi gật đầu kiên quyết. Họ hiểu, Tần Mặc chính là sợi dây kết nối, là trụ cột tinh thần của Thiết Giáp Thành trong giờ phút này.
Ánh sáng ban ngày bị xám xịt bởi mây đen, giờ đây đã chuyển thành một màu chì nặng nề, như thể bầu trời cũng đang bị đè nén bởi áp lực vô hình từ cuộc tấn công. Quảng trường trung tâm Thiết Giáp Thành, nơi linh mạch của Thành Linh tụ hội, giờ đây tĩnh lặng đến đáng sợ. Chỉ có tiếng gió rít xuyên qua những con phố vắng, mang theo một mùi sắt nồng nặc và một thứ mùi khó chịu, như mùi của sự hoang mang, đang lan tỏa trong không khí. Bầu không khí vốn đã nặng nề, giờ lại càng thêm ngột ngạt, như thể có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt từng hơi thở.
Tần Mặc không chần chừ, hắn nhanh chóng di chuyển đến trung tâm quảng trường, nơi một bệ đá cổ kính, phủ đầy rêu phong, đánh dấu điểm tụ hội của linh mạch thành trì. Hắn ngồi xuống giữa bệ đá, nhắm mắt lại, hít thở sâu, cố gắng gạt bỏ mọi tạp niệm bên ngoài. Hắn tập trung toàn bộ năng lực độc đáo của mình, khả năng "nghe" được ý chí tồn tại của vạn vật, để kết nối sâu sắc hơn nữa với Thiết Giáp Thành Linh.
Trong tâm trí Tần Mặc, một hình ảnh rõ ràng hiện lên: một Thiết Giáp Tinh Thần, mang hình dáng nhỏ của Thiết Giáp Thành, nhưng được làm từ ánh sáng và những mảnh kim loại lấp lánh, đang bị xiềng xích bởi vô số sợi tơ đen kịt, mảnh như tóc nhưng cứng như thép. Những sợi tơ này không chỉ trói buộc thân thể ánh sáng của Tinh Thần, mà còn đâm sâu vào từng phần linh hồn, thì thầm những lời dụ dỗ, những lời hứa hẹn đầy mê hoặc. "Sức mạnh... bất diệt... ngươi có thể trở thành một pháo đài vĩnh cửu, không gì có thể lay chuyển... Chỉ cần từ bỏ... từ bỏ sự yếu đuối của những sinh linh bé nhỏ... từ bỏ gánh nặng của sự bảo vệ vô nghĩa... Hãy 'thăng cấp'! Hãy hòa nhập vào dòng chảy vĩ đại của vạn vật hướng tới vĩnh hằng!"
Giọng nói của Thiết Giáp Tinh Thần vang lên trong ý niệm của Tần Mặc, chất chứa sự đau đớn và giằng xé đến tột cùng. "Sức mạnh... bất diệt... nhưng phải từ bỏ... từ bỏ tất cả... Ta không muốn... nhưng ta muốn bảo vệ..." Ý chí của nó đang bị kéo căng đến cực hạn, như một sợi dây đàn sắp đứt. Nó muốn sức mạnh để bảo vệ, nhưng lại sợ hãi cái giá phải trả – sự đánh mất bản chất, sự từ bỏ những giá trị mà nó đã chọn để tồn tại. Những sợi tơ đen không ngừng siết chặt, bóp méo hình dạng ánh sáng của Tinh Thần, khiến nó đau đớn quằn quại. Những hình ảnh về một Thiết Giáp Thành không còn sự sống, những bức tường lạnh lẽo vô hồn, hiện lên trong tâm trí Tần Mặc, như một lời cảnh báo về hậu quả nếu Thành Linh khuất phục.
"Không cần phải từ bỏ." Tần Mặc truyền đi ý niệm của mình, giọng nói ấm áp nhưng kiên định, như một dòng nước mát xoa dịu những vết thương. "Sức mạnh thật sự nằm ở sự kiên định, ở khả năng bảo v�� mà không đánh mất chính mình. Đó là con đường cân bằng, con đường mà ngươi đã chọn. Những lời dụ dỗ đó, chúng chỉ là sự trống rỗng, là bản chất bị tha hóa. Ngươi không cần phải chấp nhận chúng, cũng không cần phải chống đối chúng một cách mù quáng."
Hắn dừng lại một chút, tập trung dồn nén toàn bộ ý chí và niềm tin của mình vào từng lời nói, từng dòng ý niệm. "Hãy hấp thụ những lời dụ dỗ đó, biến chúng thành ý chí của ngươi! Hãy biến sự hư vô thành nền tảng cho sự kiên cố. Biến nỗi sợ hãi thành sự cảnh tỉnh. Biến những lời hứa hẹn về sức mạnh vô biên thành động lực để giữ vững bản chất của chính mình." Tần Mặc không khuyên Thiết Giáp Thành Linh từ chối hoàn toàn, bởi sự từ chối cũng là một dạng đối kháng, một dạng tiêu hao. Hắn chỉ dẫn nó cách "đón nhận" và "chuyển hóa", một triết lý sâu sắc về sự cân bằng. Giống như một cái cây hấp thụ chất độc từ đất để biến nó thành dưỡng chất nuôi dưỡng chính mình.
Dưới sự chỉ dẫn của Tần Mặc, Thiết Giáp Tinh Thần bắt đầu rung động d��� dội. Những sợi tơ đen, thay vì tiếp tục trói buộc, giờ đây lại bị nó kéo vào bên trong, từng chút một. Quá trình này vô cùng đau đớn, như thể nó đang phải xé rách chính linh hồn mình. Những tiếng thì thầm dụ dỗ, thay vì làm lung lay ý chí, giờ lại trở thành những lời nhắc nhở về sự nguy hiểm của việc "thăng cấp" một cách mù quáng, về cái giá của sự đánh mất bản chất. Hình dạng ánh sáng của Tinh Thần chập chờn, lúc co lại, lúc giãn ra, những mảnh kim loại lấp lánh như đang nung chảy rồi lại đông đặc. Dần dần, những sợi tơ đen không còn giữ màu sắc chết chóc nữa, mà bị hấp thụ vào bên trong Tinh Thần, biến đổi màu sắc, hòa vào ánh sáng của nó, khiến nó trở nên rắn chắc và kiên định hơn.
Sự chuyển hóa không phải là biến thành một thứ khác, mà là củng cố chính bản thân nó. Thiết Giáp Tinh Thần không trở thành một thực thể "thăng cấp", nhưng nó đã học được cách biến độc thành dược, biến áp lực thành sức mạnh, biến những ý niệm tha hóa thành sự kiên cố cho ý chí tồn tại của mình. Một luồng sinh khí mới, mạnh mẽ và thuần khiết, đột ngột bùng phát từ trung tâm quảng trường, lan tỏa khắp thành trì, xua tan mùi hoang mang và sự ngột ngạt. Bầu không khí được thanh lọc, như thể một hơi thở mới đang tràn ngập mọi ngóc ngách của Thiết Giáp Thành. Tần Mặc cảm nhận được sự kết nối giữa hắn và Thành Linh càng trở nên sâu sắc hơn bao giờ hết, một sợi dây vô hình nhưng bền chặt, được dệt nên từ sự thấu hiểu, tin tưởng và cùng nhau vượt qua thử thách.
Giữa trưa, cuộc tấn công của kẻ địch đạt đến cao điểm. Tiếng kiếm va chạm chan chát không ngừng nghỉ, tiếng pháp thuật nổ tung rền vang khắp các tuyến phòng thủ phía Bắc và Nam. Mùi thuốc súng, mùi sắt nồng nặc và mùi mồ hôi của những chiến binh Thiết Giáp Thành hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí hỗn loạn nhưng lại ẩn chứa sự kiên cường có trật tự. Các bức tường thành rung chuyển bần bật dưới áp lực của hàng loạt đòn tấn công, nhưng vẫn đứng vững như những vị thần hộ mệnh.
Trong khi Tần Mặc đang tập trung hỗ trợ Thiết Giáp Thành Linh ở trung tâm, liên minh của hắn đã thích nghi một cách phi thường với những đòn tấn công mới mẻ và tàn bạo hơn. Cổ Kiếm Hồn, với linh thể uy nghi, đã dựng lên một lá chắn kiếm khí vô hình, trong suốt như pha lê nhưng sắc bén đến kinh người, chặn đứng một đợt 'hồn chú' định gieo rắc sự hoang mang và tuyệt vọng vào người dân. Mỗi khi một luồng năng lượng đen tối va chạm vào lá chắn, một tiếng "Chí!" vang vọng, và luồng năng lượng đó lập tức bị xé toạc, biến thành những đốm sáng li ti tan biến vào không khí. "Bản chất của ta là chém nát giả dối!" Giọng Cổ Kiếm Hồn vang vọng đầy kiên định, như một tuyên ngôn về sự thuần khiết của ý chí.
Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ nhưng ánh mắt đầy tập trung, nhanh chóng thi triển các trận pháp thanh tẩy. Y không ngừng di chuyển giữa các binh sĩ, dùng những lá bùa chú cổ xưa và những câu thần chú nhẹ nhàng để tạo ra những vùng không gian yên tĩnh, thanh lọc tâm trí cho những người lính bị ảnh hưởng bởi những lời thì thầm dụ dỗ hay ảo ảnh ma quái. Khói xanh nhạt từ pháp trận của y bốc lên, mang theo mùi hương th���o mộc dịu nhẹ, xoa dịu những tâm hồn đang hoang mang. "Đừng sợ hãi, giữ vững tâm trí! Ý chí của các ngươi là sức mạnh của thành này!" Y nói, giọng tuy trầm yếu nhưng lại có một sức mạnh trấn an kỳ lạ, như một liều thuốc an thần cho những người đang chiến đấu.
Trên không trung, Hắc Phong bay lượn như một bóng ma khổng lồ màu đen. Đôi mắt đỏ rực của nó quét qua chiến trường, nhanh chóng phát hiện những tu sĩ đang thi triển các loại pháp khí gây nhiễu loạn tinh thần. Với một tiếng gầm uy dũng, Hắc Phong tung ra những luồng gió mạnh mẽ, xoáy lên như lốc, cuốn bay các thực thể ảo ảnh và pháp khí, khiến chúng mất đi hiệu lực hoặc bị thổi bay xa khỏi tường thành. Bộ lông đen tuyền của nó như một bức màn che chắn, bảo vệ những chiến binh đang chiến đấu dưới mặt đất.
Dưới sự chỉ đạo của Thiết Giáp Phụ Tá, một người lính mặc áo giáp nhẹ, khuôn mặt nghiêm nghị, người dân Thiết Giáp Thành cùng với Mộc Thạch không ngừng gia cố các điểm yếu trên tường thành. Mộc Thạch, với thân hình to lớn làm từ đá tảng và thân cây cổ thụ, chậm rãi nhưng cực kỳ bền bỉ, di chuyển những tảng đá lớn, lấp đầy những lỗ hổng do pháp thuật của kẻ địch gây ra. Đôi mắt y, hai viên đá quý phát sáng mờ, ánh lên vẻ kiên định, không chút lay chuyển. "Bảo vệ," y thốt ra một từ đơn giản, nhưng chứa đựng cả ý chí tồn tại của một vật tính đã tìm thấy mục đích của mình. Những cơ chế phòng thủ vật lý mới, được Thành Linh 'thức tỉnh' và 'cải tiến' sau khi hấp thụ những đòn tấn công tinh thần, giờ đây được kích hoạt. Những đoạn tường thành tự động nâng lên, những khối đá tự động dịch chuyển, tạo thành những lá chắn kiên cố hơn, gây bất ngờ cho cả kẻ địch.
Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với thanh đại đao trong tay, liên tục hô hào, truyền thêm ý chí chiến đấu cho binh lính. "Giữ vững trận tuyến! Thành Linh đang bảo vệ chúng ta! Chúng ta không thể lùi bước!" Hắn biết rằng, không chỉ có sức mạnh vật lý mà còn là niềm tin vào sự kiên định của Thành Linh đang giúp họ đứng vững.
Và rồi, một làn sóng chấn động tinh thần mạnh mẽ, thuần khiết v�� kiên định, đột ngột lan tỏa từ trung tâm thành phố, quét qua chiến trường như một cơn thủy triều vô hình. Đây là phản công của Thiết Giáp Thành Linh, được củng cố bởi sự chỉ dẫn của Tần Mặc. Làn sóng này không gây sát thương vật lý, nhưng lại xua tan những ảo ảnh ma mị, làm suy yếu ý chí của các tu sĩ tấn công. Những pháp khí gây nhiễu loạn tinh thần của chúng bỗng nhiên mất đi ánh sáng, trở nên vô dụng, thậm chí có vài chiếc còn nứt vỡ. Những lời thì thầm dụ dỗ đột ngột câm lặng, thay vào đó là một cảm giác trống rỗng và bất lực tràn ngập tâm trí kẻ địch.
Các tu sĩ hắc ám, những kẻ vốn tự tin vào khả năng thao túng tinh thần, giờ đây đứng sững sờ. Chúng không ngờ rằng ý chí của một thành trì lại có thể kiên cường đến vậy, thậm chí còn có thể phản công lại bằng chính ý chí của mình. Sự ngỡ ngàng biến thành hoảng loạn khi những Hắc Thiết Vệ bắt đầu cảm thấy một áp lực tinh thần đè nặng, khiến chúng mất đi sự hung hãn ban đầu. Lực lượng tấn công của kẻ thù, với những tu sĩ dẫn đầu tái mặt, bắt đầu rút lui trong sự ngỡ ngàng và thất bại. Chúng đã đánh giá thấp Thiết Giáp Thành, và đặc biệt là Tần Mặc, người có thể biến những đòn tấn công tinh thần thành sức mạnh củng cố cho bản chất của vạn vật.
Thiết Giáp Thành, dù vẫn còn những vết sẹo do chiến tranh, vẫn đứng vững. Chiến thắng này không phải là sự hủy diệt kẻ thù, mà là sự bảo vệ bản chất và ý chí tồn tại. Tuy nhiên, Tần Mặc biết, cái giá phải trả cho sự kiên định này ngày càng lớn. Cuộc chiến vẫn còn dài, và Thiên Diệu Tôn Giả chắc chắn sẽ không bỏ qua sự thất bại này. Hắn sẽ sớm nhận ra rằng Tần Mặc không chỉ là một thiếu niên không linh căn, mà là một mối đe dọa thực sự đối với niềm tin "Thăng Tiên" mà hắn tôn thờ, và có thể sẽ tự mình ra tay hoặc sử dụng những phương pháp tàn bạo hơn để đối phó với hắn. Nhưng hôm nay, Thiết Giáp Thành đã một lần nữa chứng minh: ý chí tồn tại và bản chất cân bằng có thể đứng vững trước cả cơn bão táp cuồng loạn nhất, và có thể chuyển hóa mọi thử thách thành sức mạnh của chính mình.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.