Vạn vật không lên tiên - Chương 803: Vật Tính Phản Kích: Ý Chí Thành Trì Thức Tỉnh
Thiết Giáp Thành đã đứng vững, một lần nữa. Làn sóng chấn động tinh thần mạnh mẽ từ trái tim của thành trì đã càn quét chiến trường, đẩy lùi những ảo ảnh ma mị và làm suy yếu ý chí của hàng vạn tu sĩ hắc ám. Chúng tháo chạy trong sự ngỡ ngàng, mang theo vẻ mặt tái mét và nỗi sợ hãi về một thứ sức mạnh mà chúng chưa từng biết đến. Tiếng reo hò chiến thắng vang lên yếu ớt từ những binh sĩ Vô Tính Thành kiệt sức, nhưng Tần Mặc biết rõ, đây chỉ là một chiến thắng tạm thời. Hắn đứng trên tường thành, mái tóc đen nhánh khẽ bay trong gió, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía chân trời đang dần ửng hồng. Nỗi lo lắng không vơi đi, bởi một cảm giác bất an vẫn lởn vởn trong tâm trí hắn, như một lời cảnh báo về cơn bão lớn hơn sắp ���p đến. Hắn vuốt nhẹ lên phiến đá lạnh lẽo của tường thành, lắng nghe “ý chí tồn tại” của nó. Thành Linh đã kiệt quệ, nhưng ý chí của nó vẫn kiên cường, thậm chí còn mạnh mẽ hơn sau cuộc đối đầu này. Nó đã hấp thụ và chuyển hóa những đòn tấn công tinh thần, biến chúng thành một phần của bản thân, một cách để tự củng cố và định hình lại “vật tính” của mình. Điều đó khiến Tần Mặc vừa mừng vừa lo. Mừng vì con đường cân bằng mà hắn chỉ dẫn đã chứng tỏ được hiệu quả, nhưng lo vì kẻ thù sẽ không bao giờ chấp nhận thất bại một cách dễ dàng.
Quả nhiên, không gian phía đông thành trì bắt đầu rung chuyển dữ dội khi những tia sáng đen kịt xé toạc bầu trời. Mây đen từ đâu kéo đến, cuồn cuộn như những con sóng khổng lồ, nuốt chửng vầng dương mới ló dạng, biến ban mai tươi sáng thành một buổi sớm âm u, nặng nề. Gió mạnh bắt đầu gào thét, mang theo hơi lạnh buốt giá và mùi sắt tanh nồng của máu cùng năng lượng ma pháp cháy khét từ trận chiến vừa qua. Trên tường thành, các binh sĩ và cả liên minh của Tần Mặc đều cảm nhận được một áp lực khủng khiếp đang ập tới, một áp lực hoàn toàn khác so với những đợt tấn công trước đó. Nó không chỉ là sức mạnh vật lý hay tinh thần, mà là một ý chí tuyệt đối, một sự ngạo mạn đến tột cùng, coi thường vạn vật dưới chân.
Từ trong tầng mây đen kịt, một đạo nhân ảnh khổng lồ dần hiện rõ. Y là một tu sĩ cường đại, mặc chiến giáp rực lửa màu đỏ sẫm, những đường nét kim loại sắc bén như muốn xé toạc không gian. Đôi mắt y rực cháy như hai ngọn lửa địa ngục, quét qua Thiết Giáp Thành với vẻ khinh miệt rõ rệt. Uy áp từ y bức người, khiến không khí như đông đặc lại, và ngay cả những chiến binh kiên cường nhất của Thiết Giáp Thành cũng cảm thấy lồng ngực mình bị đè nén, hơi thở trở nên khó khăn. Đây chính là Liệt Diệu Tướng Quân, một trong những đặc phái của Thiên Diệu Tôn Giả, kẻ mang theo nhiệm vụ hủy diệt hoàn toàn mọi ý chí phản kháng.
"Ngươi nghĩ một thứ phế phẩm như thành trì này có thể chống lại ý chí của Thiên Diệu Tôn Giả sao?" Liệt Diệu Tướng Quân cất tiếng, giọng y vang dội như sấm sét xé toạc bầu trời u ám, mang theo sự ngạo mạn đến tột cùng. "Hay ngươi, kẻ điên rồ, muốn dạy cho nó cách chết một cách chậm rãi?" Y cười khẩy, nụ cười ẩn chứa sự tàn bạo, tự tin vào sức mạnh tuyệt đối của mình. Phía sau y, hàng vạn Hắc Thiết Vệ, với giáp sắt đen kịt che kín mặt, vũ khí nặng nề vác trên vai, đứng im lìm như những pho tượng chết chóc, nhưng ánh mắt phát ra tia sáng lạnh lẽo.
Tần Mặc bước lên một bước, thân hình hơi gầy của hắn đứng đối diện với uy áp kinh người của Liệt Diệu Tướng Quân, nhưng không hề run rẩy. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên sự bình thản đến lạ thường, như mặt hồ tĩnh lặng giữa cơn bão táp. Hắn nghe được tiếng gào thét của gió, tiếng kẽo kẹt của giáp thành khi phải gồng mình chống đỡ uy áp. Hắn cũng nghe được sự run rẩy, lo sợ từ những binh sĩ Vô Tính Thành, nhưng sâu thẳm hơn, hắn cảm nhận được ý chí kiên cường không chịu khuất phục của Thiết Giáp Thành Linh đang cuộn trào, như một dòng dung nham ẩn mình dưới lớp vỏ băng.
"Không," Tần Mặc đáp, giọng hắn không hề lớn, nhưng trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ của chiến trường, từng lời lại vang vọng rõ ràng, mang theo sức nặng của một triết lý. "Ta dạy nó cách sống. Sống theo bản chất của nó, mạnh mẽ hơn bất kỳ sự cưỡng ép nào." Hắn không dùng lời lẽ hùng hồn hay khoa trương, mà chỉ đơn giản là một tuyên ngôn về quyền được tồn tại, quyền được là chính mình, một điều mà các thế lực tu sĩ đã quên lãng.
Liệt Diệu Tướng Quân nhíu mày, dường như không thể hiểu nổi những lời của Tần Mặc. Trong mắt y, "sống" đồng nghĩa với "thăng tiên", "mạnh mẽ" đồng nghĩa với "cường đại vô song". Y không tin vào những triết lý "cân bằng bản chất" hay "ý chí tồn tại" mà Tần Mặc đang rao giảng. Đối với y, đó chỉ là những lời ngụy biện của kẻ yếu. "Vậy thì, hãy để ta cho ngươi thấy cái giá của sự ngông cuồng đó!" Y gầm lên, bàn tay to lớn giơ cao một pháp khí khổng lồ, hình dáng như một mũi khoan được đúc từ đá và kim loại đen, phát ra ánh sáng đỏ rực đầy hủy diệt. "Tấn công tổng lực!" Lệnh của y vừa dứt, hàng vạn Hắc Thiết Vệ như một khối thống nhất, lao lên như sóng dữ. Cùng lúc đó, pháp khí trong tay Liệt Diệu Tướng Quân xoay tròn dữ dội, tạo ra một luồng năng lượng hủy diệt khổng lồ, kết tinh thành một mũi khoan ánh sáng đỏ rực, khổng lồ đến mức che phủ cả một đoạn tường thành, nhắm thẳng vào một trong những điểm trọng yếu.
Luồng năng lượng này không chỉ mang theo sức phá hủy vật lý, mà còn là sự áp đặt ý chí, ý chí muốn nghiền nát, muốn đồng hóa mọi thứ. Tần Mặc cảm nhận được sự đau đớn dữ dội từ Thành Linh, như thể một mũi khoan thực sự đang cắm sâu vào trái tim nó. Nhưng hắn cũng cảm nhận được sự kiên cường, sự phản kháng của nó, không muốn khuất phục. Hắn biết, khoảnh khắc quyết định đã đến.
***
Mũi khoan ánh sáng đỏ rực lao đến, xuyên thẳng vào tường thành với một tiếng rít xé tai, mang theo sức mạnh đủ để san bằng một ngọn núi. Cả Thiết Giáp Thành rung chuyển dữ dội, bụi đất bay mù mịt, những phiến đá vỡ vụn. Các binh sĩ trên tường thành loạng choạng, nhưng không ai lùi bước. Ánh sáng chói lòa của vụ va chạm khiến mọi thứ trở nên mờ ảo, nhưng trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, một điều kỳ diệu đã xảy ra.
Thiết Giáp Thành không chỉ đứng vững.
Dưới sự dẫn dắt của Tần Mặc, và quan trọng hơn, là ý chí tự cường của Thành Linh, các mảng giáp thép của thành, những phiến đá, những thanh dầm kim loại không còn là những vật chất vô tri vô giác. Chúng dịch chuyển, liên kết lại một cách linh hoạt đến khó tin. Kim loại không cứng nhắc chịu đòn, mà biến dạng, hấp thụ lực xung kích, rồi phân tán năng lượng hủy diệt đi khắp các cấu trúc bên trong. Những vết nứt xuất hiện, nhưng không phải là sự phá hủy, mà là những đường nét biến đổi, những mạch năng lượng mới đang hình thành. Tường thành như một sinh vật khổng lồ đang thở, đang co duỗi, đang tìm cách sống sót.
Tần Mặc thì thầm vào không khí, ý chí của hắn như một luồng điện xuyên thấu mọi ngóc ngách của thành trì, truyền đến Thành Linh: "Không cần cứng rắn vô tri, hãy là chính ngươi, uyển chuy��n như dòng nước, mạnh mẽ như thép được rèn!" Hắn không muốn Thành Linh trở thành một pháo đài bất khả xâm phạm một cách cứng nhắc, mà là một thực thể sống, có khả năng thích nghi và phản ứng.
Từ trong lòng thành, một tiếng ngân vang sắc bén đột ngột trỗi dậy, xuyên qua tiếng gió hú và tiếng đổ vỡ. Đó là Cổ Kiếm Hồn. Khi hiện hình, y là một người đàn ông trung niên uy nghi, ánh mắt sắc bén, tóc bạc phơ, mặc áo giáp cổ. Nhưng giờ đây, y đã hòa mình vào thành trì, trở thành một phần mở rộng của nó. Kiếm khí màu bạc cuộn trào, không còn là những đường kiếm đơn lẻ, mà là hàng ngàn tia kiếm khí sắc bén, xuyên qua những mảnh giáp đang dịch chuyển, dẫn dắt chúng thành những luồng phản kích. Cổ Kiếm Hồn bay lượn giữa các mảng giáp như một linh hồn của thép, mỗi chuyển động của y đều khiến hàng trăm mảnh kim loại từ tường thành bắn ra như những mũi tên thép, sắc bén và lạnh lẽo, lao thẳng vào đội hình Hắc Thiết Vệ đang xông lên.
"Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định!" Cổ Kiếm Hồn cất tiếng, giọng nói tuy không lớn nhưng mang theo uy lực của hàng ngàn năm phong sương và ý chí bất diệt, như một lời tuyên ngôn cho sự tồn tại của mình.
Đòn tấn công hủy diệt của Liệt Diệu Tướng Quân đã bị hấp thụ và phản lại một phần, gây ra một tiếng nổ lớn đến điếc tai, chấn động cả bầu trời. Một phần mũi khoan ánh sáng bị bẻ cong, bắn ngược trở lại, làm vỡ tan một phần đội hình Hắc Thiết Vệ đang xông tới, khiến chúng ngã rạp như rạ. Thành trì bị hư hại, những vết nứt sâu hoắm hiện rõ, nhưng không sụp đổ. Thậm chí, nó còn trở nên mạnh mẽ hơn trong sự phản kích, như một con quái vật kim loại đang thức tỉnh.
Trên hai bên sườn, Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, cùng với Hắc Phong dũng mãnh, đã tạo thành những lá chắn vững chắc. Tô Lam vung kiếm, kiếm khí của nàng thanh thoát nhưng sắc bén, tạo thành một hàng rào phòng thủ vô hình, chặn đứng những đợt tấn công của Hắc Thiết Vệ muốn tràn vào. Nàng di chuyển nhanh nhẹn, linh hoạt như một bóng ma, mỗi đường kiếm đều chứa đựng sự quyết đoán và kỹ năng điêu luyện. Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, gầm lên một tiếng uy dũng, rồi lao vào giữa đội hình địch. Thân hình khổng lồ của nó như một cỗ xe tăng, đánh bật, xé nát hàng ngũ quân địch. Móng vuốt sắc nhọn của nó cào xé, hàm răng nghiến chặt, tạo thành một bức tường sống bảo vệ những điểm yếu của thành.
Bên trong thành, Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và mái tóc điểm bạc, không ngừng duy trì trận pháp ổn định tâm trí. Y ngồi khoanh chân giữa một vòng tròn khắc đầy phù văn, ánh mắt chuyên chú vào những luồng năng lượng đang dao động. "Bình tĩnh... hãy lắng nghe hơi thở của thành..." Y lẩm bẩm, giọng nói trầm yếu nhưng mang theo một sức mạnh an định, giúp người dân và binh sĩ giữ vững tinh thần, không bị hoảng loạn bởi sự rung chuyển dữ dội của thành trì và tiếng gào thét của quân địch.
Mộc Thạch, thân hình to lớn làm từ đá tảng và thân cây cổ thụ, chậm rãi nhưng cực kỳ bền bỉ, di chuyển những tảng đá lớn, lấp đầy những lỗ hổng do pháp thuật của kẻ địch gây ra. Đôi mắt y, hai viên đá quý phát sáng mờ, ánh lên vẻ kiên định. "Bảo vệ," y thốt ra một từ đơn giản, nhưng chứa đựng cả ý chí tồn tại của một vật tính đã tìm thấy mục đích của mình. Y không chỉ lấp đầy những vết nứt, mà còn dùng thân mình che chắn, củng cố nền móng bị chấn động, biến mình thành một phần không thể thiếu của pháo đài sống này.
Tần Mặc đứng đó, cảm nhận sự phối hợp hoàn hảo giữa vạn vật, giữa ý chí của Thành Linh, kiếm khí của Cổ Kiếm Hồn, sự dũng mãnh của Hắc Phong, sự sắc bén của Tô Lam, sự ổn định của Lục Vô Trần, và sự kiên định của Mộc Thạch. Tất cả, dưới sự chỉ dẫn của hắn, đã tạo nên một bức tường phòng thủ không chỉ bằng vật chất, mà còn bằng ý chí tồn tại của chính nó. Mảnh giáp vỡ vụn từ thành bắn ra như những mũi tên thép, gây rối loạn hàng ngũ địch. Những tiếng la hét, tiếng kim loại va chạm chói tai, tiếng nổ lớn và mùi máu tanh quyện lẫn mùi bụi và năng lượng cháy khét tràn ngập chiến trường. Liệt Diệu Tướng Quân, kẻ vốn ngạo mạn, giờ đây ánh mắt lóe lên sự ngỡ ngàng. Hắn không thể tin nổi một thành trì "phế phẩm" lại có thể phản kích mạnh mẽ và linh hoạt đến vậy.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía tây Thiết Giáp Thành, nhưng những đám mây đen vẫn còn lởn vởn phía đông, như một lời nhắc nhở về mối đe dọa thường trực. Liệt Diệu Tướng Quân, với khuôn mặt giận dữ và ánh mắt rực lửa, đã buộc phải ra lệnh rút lui. Hắn để lại một số xác Hắc Thiết Vệ nằm la liệt trên chiến trường, cùng với lời đe dọa vang vọng khắp không gian trước khi biến mất vào màn đêm: "Ngươi sẽ phải trả giá cho sự ngông cuồng này, Tần Mặc! Thiên Diệu Tôn Giả sẽ đích thân phán xét ngươi và cái thành trì phế phẩm này!"
Bên trong phòng chỉ huy tạm thời của Thiết Giáp Thành, ánh nến lung linh hắt bóng lên khuôn mặt mệt mỏi nhưng kiên định của Tần Mặc và các đồng minh. Không khí nặng nề, nhưng không còn sự hoảng loạn hay tuyệt vọng. Thiết Giáp Thành đã giành chiến thắng một lần nữa, đẩy lùi một tướng quân cường đại và quân đoàn tinh nhuệ của hắn. Tuy nhiên, cái giá phải trả không hề nhỏ. Những vết nứt mới, sâu hoắm chạy dọc theo tường thành, nhiều mảng giáp thép đã bị biến dạng vĩnh viễn, và năng lượng của Thành Linh đã cạn kiệt đáng kể. Mùi sắt nồng nặc và bụi đất vẫn còn vương vấn trong không khí, minh chứng cho trận chiến ác liệt vừa qua.
Thiết Giáp Tinh Thần, một thực thể ánh sáng nhỏ mang hình dáng của Thiết Giáp Thành, lơ lửng giữa phòng. Ánh sáng của nó yếu ớt hơn thường lệ, nhưng giọng nói vang lên khắp căn phòng giờ đây không còn lạnh lùng và thực dụng như trước, mà pha lẫn sự kinh ngạc sâu sắc và một lòng tin tưởng không thể lay chuyển. "Ta đã hiểu… Sức mạnh không phải là trở thành thứ khác, mà là phát huy đến tận cùng bản chất của chính mình." Nó nhìn Tần Mặc, ánh sáng nhỏ bé của nó như một đôi mắt đang bừng sáng. "Trước đây, ta chỉ biết cứng rắn chống đỡ, hoặc tìm cách 'thăng cấp' bản thân. Nhưng người đã chỉ cho ta một con đường khác, một con đường mà 'vật tính' của ta có thể phát triển, có thể biến đổi mà vẫn giữ đư��c cốt lõi. Sự uyển chuyển, khả năng hấp thụ và phản kích... đó là bản chất của kim loại, của thành trì này."
Tần Mặc vuốt nhẹ lên một mảnh kim loại trên bàn, cảm nhận sự mệt mỏi nhưng kiên định của Thành Linh. Hắn khẽ thở dài. "Đây chỉ là khởi đầu. Kẻ thù sẽ không dừng lại cho đến khi chúng đạt được điều chúng muốn. Chúng ta cần phải tiến xa hơn nữa." Ánh mắt hắn xa xăm, nhìn về phía bản đồ phòng thủ trải trên bàn. Hắn biết rằng cách phòng thủ độc đáo này, dựa trên khả năng "biến hình" và phản kích của thành, tuy hiệu quả nhưng không thể dùng mãi. Các thế lực tu sĩ sẽ nhanh chóng tìm ra cách đối phó, và những đợt tấn công tiếp theo sẽ còn tàn bạo và hiểm độc hơn. Cái giá phải trả cho mỗi trận chiến sẽ tăng lên, không chỉ là sự hư hại của thành, mà có thể là sự kiệt quệ của chính những đồng minh đang kề vai sát cánh cùng hắn.
"Chúng ta cần phải tối ưu hóa sự 'biến hình' của thành," Tần Mặc bắt đầu, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy quyết đoán. "Thành Linh đã cho ta thấy tiềm năng to lớn của nó. Ta sẽ cần Cổ Kiếm Hồn để hướng dẫn các mảnh kim loại, biến chúng thành những lưỡi kiếm sắc bén hơn, những lá chắn kiên cố hơn, một hệ thống phòng thủ sống động thực sự." Hắn nhìn về phía Cổ Kiếm Hồn, người đang đứng dựa vào một góc tường, thanh kiếm cổ trên lưng phát ra ánh sáng mờ nhạt. Ánh mắt Cổ Kiếm Hồn đáp lại, đầy ý chí và sự sẵn sàng. Mối liên kết giữa Tần Mặc và Cổ Kiếm Hồn, cùng với Thiết Giáp Thành Linh, đang trở nên sâu sắc hơn bao giờ hết, mở ra những khả năng mới trong việc sử dụng sức mạnh bảo vệ.
"Và chúng ta cần phải chuẩn bị cho những thủ đoạn khác." Tần Mặc tiếp lời, ánh mắt quét qua Tô Lam, Hắc Phong, Lục Vô Trần và Thủ Vệ trưởng Long Hổ. "Liệt Diệu Tướng Quân sẽ báo cáo về chiến thuật phòng thủ độc đáo của Thiết Giáp Thành cho Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn sẽ nhận ra ta không chỉ là một thiếu niên không linh căn, mà là một mối đe dọa thực sự đối với niềm tin "Thăng Tiên" mà hắn tôn thờ. Cuộc đối đầu lớn hơn đang đến, và các thế lực khác trong Huyền Vực cũng sẽ bắt đầu chú ý đến chúng ta. Chúng ta phải không ngừng tiến hóa, không ngừng tìm kiếm con đường cân bằng bản chất, để vạn vật nơi đây có thể sống, không phải 'lên tiên', mà là là chính mình, mạnh mẽ và kiên cường."
Tần Mặc biết, chặng đường phía trước sẽ còn gian nan, đầy rẫy hiểm nguy và hy sinh. Nhưng nhìn vào ánh mắt kiên định của Thiết Giáp Tinh Thần, sự sẵn sàng của Cổ Kiếm Hồn, và niềm tin của các đồng minh, hắn biết rằng họ không đơn độc. Thiết Giáp Thành, với ý chí tồn tại bất khuất và khả năng biến đổi vô hạn, đã trở thành một biểu tượng, một minh chứng sống động cho con đường "cân bằng bản chất" mà Tần Mặc đang theo đuổi. Và ngay cả khi cả thiên hạ đều muốn thành tiên, thì tại nơi đây, một thành trì bằng sắt đá vẫn đang học cách sống, cách là chính nó, một cách vĩ đại hơn bất kỳ sự thăng hoa cưỡng ép nào.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.