Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 835: Lắng Nghe Linh Hồn Cố Thành

Sau khi những luồng ý chí mạnh mẽ của Tô Lam, Hắc Phong, Lục Vô Trần và các thủ vệ dần rút đi, mang theo sự kiên định và quyết tâm mới được Tần Mặc thắp lên, Tàng Khí Các chìm vào một vẻ tĩnh mịch sâu thẳm. Ánh sáng từ những ngọn đăng linh lung lay trên vách tường đá cổ kính, hắt những bóng đổ dài, uốn lượn như những linh hồn canh gác. Gió đêm lướt qua những khe hở trên mái vòm cao vợi, tạo nên âm thanh vi vút như tiếng thở dài của thời gian, đôi khi mang theo tiếng kim loại va chạm nhẹ, mơ hồ như nhịp đập của một trái tim khổng lồ đang ẩn mình trong lòng đất. Không khí se lạnh của đêm khuya thấm vào từng thớ thịt, nhưng Tần Mặc dường như không cảm thấy. Hắn đứng bất động trước một bức tường thành được tạo nên từ những khối đá xám bạc, bề mặt gồ ghề, hằn sâu dấu vết của ngàn năm phong sương và vô số trận chiến.

Tần Mặc khẽ đưa bàn tay thon dài, hơi gầy của mình chạm nhẹ lên bề mặt lạnh lẽo của bức tường. Cảm giác thô ráp, cứng cáp truyền thẳng vào lòng bàn tay, nhưng sâu thẳm bên trong, hắn cảm nhận được một sự rung động vi tế, một dòng mạch sống ẩn mình. Đôi mắt đen láy của hắn từ từ nhắm lại, thu liễm mọi giác quan, tập trung toàn bộ tâm thần vào cái chạm ấy. Hắn không cần nhìn, không cần nghe bằng tai thịt. Hắn muốn lắng nghe, bằng năng lực bẩm sinh của mình, cái "ý chí tồn tại" sâu thẳm nhất của Thiết Giáp Thành Linh.

Bên cạnh hắn, một luồng kiếm ý mờ ảo khẽ rung động. Đó là Cổ Kiếm Hồn, giờ đây đã trở lại hình dạng kiếm ý sau khi xuất hiện trong cuộc họp. Dù không hiện hình, sự hiện diện của nó vẫn mang một vẻ uy nghi, trầm ổn, như một người bạn đồng hành thấu hiểu, lặng lẽ dõi theo từng bước chân, từng suy tư của Tần Mặc. Kiếm ý của nó phát ra một tia trấn an nhẹ nhàng, hòa vào không khí tĩnh mịch của Tàng Khí Các, không hề phá vỡ sự tập trung của Tần Mặc.

Trong cõi vô thức, một câu hỏi thầm lặng, nặng trĩu trỗi dậy trong tâm trí Tần Mặc, như một lời thì thầm vọng từ sâu thẳm linh hồn hắn: *“Ngươi sợ hãi điều gì nhất, Thiết Giáp Thành Linh? Không phải sức mạnh hủy diệt của kẻ thù, mà là gì?”* Câu hỏi này không phải để tự vấn, mà là một lời mời gọi, một cánh cửa mở ra cho linh hồn thành trì ấy bộc bạch. Tần Mặc biết, nỗi sợ hãi lớn nhất đôi khi không phải là cái chết thể xác, mà là sự biến chất, sự mất đi bản ngã.

Ngay lập tức, một dòng ý niệm mãnh liệt, xen lẫn sự mệt mỏi và chút hoảng loạn, truyền thẳng vào tâm trí Tần Mặc. Nó không phải là một âm thanh, mà là một cảm xúc, một hình ảnh tinh thần được truyền tải trực tiếp: *“Sự trống rỗng... sự vô tri... ta không muốn trở thành một khối kim loại chết... chỉ là một bức tường...”*

Tần Mặc cảm nhận được sự giằng xé trong từng ý niệm. Thiết Giáp Thành Linh, một thực thể sống, một ý chí tồn tại, lại sợ hãi việc trở thành một vật vô tri, một pháo đài rỗng tuếch. Nỗi sợ này không đến từ sự hủy diệt vật lý, mà là sự hủy diệt của chính "vật tính", của bản chất tồn tại cốt lõi. Kẻ thù của chúng không chỉ tấn công b��ng linh lực mà còn bằng cách cố gắng "khai linh" cưỡng bức, biến đổi bản chất của thành trì theo ý muốn của chúng, bẻ cong ý chí của nó. Điều đó còn đáng sợ hơn cả sự tan biến, bởi nó là sự tồn tại trong đau khổ, trong sự méo mó, trong sự mất đi chính mình.

Hắn lắng nghe kỹ hơn, cảm nhận rõ ràng hơn. Mùi của sắt nồng, của dầu bảo quản hòa quyện với bụi đá cổ kính, tất cả dường như đều mang theo một câu chuyện, một tiếng thở dài của lịch sử. Từng vết xước, từng mảng rêu phong trên bức tường đều là một phần của "vật tính" ấy. Nó không chỉ là đá và kim loại, nó là tổng hòa của những ý chí, những kỷ niệm, những giọt mồ hôi và máu đã thấm đẫm qua hàng ngàn năm. Một thành trì không phải chỉ là nơi trú ẩn, nó còn là một chứng nhân, một người bảo vệ, một linh hồn.

Tần Mặc nhận ra rằng, ngay cả trước khi bị tu sĩ tấn công, Thiết Giáp Thành Linh đã phải đối mặt với một cuộc chiến nội tâm. Nó được tạo ra để kiên cố, để bất diệt, để bảo vệ. Nhưng sự kiên cố ấy, nếu không được cân bằng, có thể trở thành một gánh nặng, một xiềng xích trói buộc. Nếu chỉ là một bức tường vô tri, thì mục đích tồn tại của nó còn ý nghĩa gì? Điều này khiến Tần Mặc nhớ lại những lời cảnh báo cổ xưa: “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.” Nhưng ngược lại, khi vạn vật bị ép buộc trở nên vô tri, vô cảm, thì thế giới liệu có còn là thế giới nữa chăng?

Cổ Kiếm Hồn bên cạnh, như thấu hiểu suy nghĩ của Tần Mặc, khẽ rung động mạnh hơn một chút, phát ra một luồng kiếm ý sắc bén nhưng không kém phần trầm tư. Nó không nói, nhưng Tần Mặc cảm nhận được một ý niệm: *sức mạnh mà không có ý chí, chỉ là vũ lực thô thiển; một thanh kiếm rỗng tuếch, dù sắc bén đến đâu, cũng không còn là chính nó.* Ý niệm này như một lời xác nhận cho nỗi sợ hãi của Thiết Giáp Thành Linh, và đồng thời cũng là một sự củng cố cho con đường mà Tần Mặc đang theo đuổi – con đường của sự cân bằng bản chất.

Tần Mặc nán lại rất lâu trong Tàng Khí Các, đặt tay lên bức tường lạnh lẽo, tĩnh lặng lắng nghe. Hắn không chỉ nghe âm thanh, không chỉ cảm nhận rung động, hắn đang giao tiếp ở một tầng sâu hơn, nơi những bí mật của "vật tính" và "ý chí tồn tại" được bộc lộ. Hắn muốn hiểu trọn vẹn nỗi sợ hãi của Thiết Giáp Thành Linh, bởi chỉ khi hiểu rõ nỗi sợ hãi, hắn mới có thể tìm ra con đường để vượt qua nó, không phải bằng cách ép buộc nó trở nên mạnh mẽ hơn, mà bằng cách giúp nó tìm lại sự cân bằng, tìm lại ý nghĩa thực sự của sự tồn tại của mình.

Trong không gian ý chí của Thiết Giáp Thành Linh, Tần Mặc không còn cảm nhận được sự lạnh lẽo của Tàng Khí Các hay tiếng gió vi vút bên ngoài. Hắn như được bao bọc bởi một dòng chảy ký ức vô tận, một bức tranh sống động được dệt nên từ hàng ngàn năm lịch sử. Đây không phải là một nơi chốn vật lý, mà là một không gian tâm linh, nơi mọi sự kiện, mọi cảm xúc, mọi ý niệm đã từng hình thành nên Thành Linh đều được lưu giữ và tái hiện.

Đầu tiên, Tần Mặc chứng kiến những hình ảnh về quá trình hình thành của Thiết Giáp Thành. Hắn thấy những con người đầu tiên, với bàn tay chai sạn và ý chí kiên cường, cẩn trọng đặt từng viên đá nền móng. Hắn cảm nhận được tiếng búa đập vang dội, tiếng hò reo của những người thợ, tiếng xẻ đá rền vang trong thung lũng. Không khí lúc đó tràn ngập sự hăm hở, niềm tin và hy vọng. Những viên đá không chỉ là vật liệu, chúng được thấm đẫm mồ hôi, nước mắt và khát vọng bảo vệ. Mỗi viên gạch, mỗi khối đá, mỗi thanh sắt đều được ban cho một "ý chí tồn tại" sơ khai: bảo vệ, che chở, đứng vững.

Dòng ký ức tiếp tục trôi đi, mang theo Tần Mặc qua những thời kỳ mưa bão và chiến tranh. Hắn thấy những chiến binh quả cảm, với ánh mắt rực lửa, tay cầm vũ khí, đứng vững trên tường thành. Hắn nghe thấy tiếng kiếm va chạm chan chát, tiếng tên bay vút, tiếng la hét của kẻ thù và tiếng reo hò của những người bảo vệ. Hắn cảm nhận được sự rung chuyển của mặt đất, sự nứt vỡ của đá khi bị công phá, nhưng trên hết là ý chí kiên cường, bất khuất của cả thành trì và cư dân. Trong những khoảnh khắc ấy, "vật tính" của Thiết Giáp Thành không chỉ là sự kiên cố vật lý, mà nó còn là hiện thân của ý chí bảo vệ tập thể, một biểu tượng của sự bất khuất. Nó không chỉ là một pháo đài, nó là một linh hồn sống, một trái tim đập cùng nhịp với những người con của nó.

Tần Mặc nhận ra sự phức tạp trong "vật tính" của Thành Linh. Nó không phải là một khối đá vô tri được ban cho sự sống, mà là một tập hợp ý chí được hun đúc qua hàng thế kỷ. Nó mang theo cả niềm tự hào về những lần đã đứng vững, những sinh mạng đã được bảo vệ, và cả nỗi đau của những vết sẹo chiến tranh, những mất mát không thể bù đắp. Sự "thiết giáp" ban đầu không chỉ là vật chất mà là một lời thề, một lời cam kết.

Giữa dòng chảy ký ức ấy, Tần Mặc nghe thấy ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh, lần này rõ ràng hơn, sâu sắc hơn: *“Ta được tạo ra để bảo vệ... nhưng liệu sự bảo vệ có phải là sự hy sinh chính mình?”* Ý niệm này không còn là sự sợ hãi mơ hồ, mà là một câu hỏi triết lý sâu sắc, một sự giằng xé nội tâm đến tột cùng. Thành Linh đang đặt câu hỏi về b���n chất của sự tồn tại của chính nó. Nó sợ rằng, để bảo vệ, nó sẽ phải đánh đổi linh hồn, trở thành một công cụ vô tri, một bức tường không còn cảm xúc, không còn ý chí riêng.

Tần Mặc, trong cõi tâm linh ấy, thầm đáp lại, không phải bằng lời, mà bằng ý niệm, bằng sự đồng cảm sâu sắc: *“Ngươi muốn bảo vệ, nhưng lại sợ hãi bị biến thành vật vô tri... Vậy, đâu là ranh giới giữa sự kiên cố và sự trống rỗng?”* Câu hỏi của Tần Mặc như một tấm gương phản chiếu, giúp Thành Linh nhìn rõ hơn vào nỗi sợ hãi của chính mình. Nó không phải là sợ hãi bị phá hủy, mà là sợ hãi trở thành một thứ khác, một thứ không còn là nó, một thứ bị ép buộc "thoát ly bản chất" theo một cách đau đớn khác.

Cổ Kiếm Hồn, vẫn là một ý niệm sắc bén nhưng giờ đây lại mang một sự thâm thúy sâu sắc, truyền đến một lời nhắc nhở: *“Sức mạnh không có hồn, chỉ là sự phá hủy... một thanh kiếm rỗng tuếch.”* Lời này như một đòn bẩy, một sự xác nhận cho nỗi sợ hãi của Thành Linh, nhưng cũng là một tia sáng chỉ lối. Nó nhấn mạnh rằng, bản chất của sức mạnh không nằm ở sự cứng rắn đơn thuần, mà ở ý chí, ở linh hồn bên trong. Một thanh kiếm rỗng tuếch, dù có được rèn từ kim loại quý hiếm nhất, cũng không còn là vũ khí đích thực. Tương tự, một thành trì kiên cố mà không có linh hồn, không có ý chí, thì chỉ là một đống đá vụn.

Tần Mặc lặng lẽ suy ngẫm, cảm nhận sâu sắc nỗi lòng và sự giằng xé của Thành Linh. Hắn nhận ra rằng, một số điểm yếu của thành phố mà Thiết Giáp Phụ Tá sắp báo cáo có thể không chỉ do các đòn tấn công bên ngoài. Có thể, những vết nứt, những điểm yếu ấy còn xuất phát từ chính sự giằng xé nội tâm của Thành Linh, từ sự đấu tranh giữa bản chất kiên cố và khát vọng duy trì linh hồn. Có lẽ, Thành Linh cũng từng có những khoảnh khắc "thoát ly bản chất" theo cách riêng của nó, cố gắng trở nên kiên cố một cách tuyệt đối, đến mức gần như đánh mất đi sự sống động, sự linh hoạt cần có của một thực thể sống.

Hắn cũng nhận ra rằng, Cổ Kiếm Hồn, với bản chất là một vũ khí cổ xưa nhưng lại mang trong mình một ý chí kiên định và sự trầm ổn hiếm có, là một minh chứng sống cho con đường cân bằng mà hắn đang tìm kiếm. Nó là sức mạnh, nhưng không phải sức mạnh hủy diệt vô tri. Nó là linh hồn, nhưng không phải linh hồn yếu đuối. Nó là sự sắc bén, nhưng được dẫn dắt bởi ý chí. Điều này củng cố niềm tin của Tần Mặc rằng giải pháp cho Thiết Giáp Thành không phải là biến nó thành một công cụ chiến tranh tàn bạo hơn, mà là giúp nó tìm lại sự cân bằng giữa sức mạnh vật chất và linh hồn bên trong.

Tần Mặc không vội vàng đưa ra kết luận, hắn chỉ đơn thuần tiếp nhận, đồng cảm, và suy ngẫm. Dòng ký ức chậm rãi trôi đi, để lại trong tâm trí hắn một bức tranh toàn cảnh về Thiết Giáp Thành Linh, về sự vĩ đại và cũng cả sự mong manh của nó. Hắn biết, để giúp đỡ Thành Linh, hắn phải không chỉ đối phó với kẻ thù bên ngoài, mà còn phải hàn gắn những vết nứt sâu thẳm trong linh hồn của chính nó.

Khi những tia sáng đầu tiên của bình minh len lỏi qua ô cửa sổ của Tàng Khí Các, nhuộm một màu vàng nhạt lên những b���c tường đá cổ kính, Tần Mặc từ từ thoát khỏi trạng thái nhập định sâu sắc. Hắn mở đôi mắt đen láy, ánh lên vẻ trầm tư sâu sắc nhưng cũng không kém phần tinh anh. Không khí vẫn se lạnh, và một lớp sương mù mỏng manh vẫn còn vương vấn bên ngoài, nhưng trong Tàng Khí Các, một sự ấm áp vô hình dường như đã được thắp lên.

Tần Mặc rời khỏi bức tường thành, bước chân nhẹ nhàng không gây ra tiếng động. Hắn đi đến căn phòng bản đồ nằm ngay trong Tàng Khí Các, nơi ánh sáng từ ngọn nến dầu đã được Thiết Giáp Phụ Tá thắp sáng từ rất sớm, hắt lên một tấm bản đồ lớn trải rộng trên chiếc bàn gỗ sẫm màu. Thiết Giáp Phụ Tá, một người lính với khuôn mặt nghiêm nghị, dáng vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn đầy sự trung thành và tinh thần trách nhiệm, đang đứng đó, chỉnh lại những chồng giấy tờ và bản vẽ kỹ lưỡng. Y mặc một bộ áo giáp nhẹ, biểu tượng của sự linh hoạt và sẵn sàng ứng phó.

"Thành chủ, ngài đã tỉnh giấc?" Thiết Giáp Phụ Tá lên tiếng, giọng nói trầm ổn nhưng vẫn ẩn chứa một chút lo lắng. Y đã thức trắng đêm, không chỉ để tổng hợp thông tin mà còn để canh gác, đảm bảo sự an toàn cho Tần Mặc. "Đây là báo cáo về tình hình sửa chữa, và những điểm yếu mà chúng ta không thể khắc phục kịp thời. Chúng ta cần thêm nhân lực, vật liệu, hoặc một phép màu."

Y trải ra một loạt bản vẽ, chỉ vào những khu vực được đánh dấu đỏ trên bản đồ – những điểm đã bị công phá nặng nề trong các đợt tấn công thăm dò. Những con số về hao tổn vật chất, về nguồn lực dự trữ, về khả năng phục hồi được trình bày một cách chi tiết, khô khan nhưng đầy sức nặng. Mùi giấy cũ và mực mới in lẫn vào nhau, tạo nên một không khí nghiêm trọng trong căn phòng.

Tần Mặc không vội vàng xem xét từng chi tiết. Hắn chậm rãi bước đến bên bàn, đôi mắt sâu thẳm lướt qua tấm bản đồ, nhưng tâm trí hắn lại đối chiếu những thông tin thực tế đó với những gì hắn vừa "nghe" được từ Thiết Giáp Thành Linh. Những vết nứt trên bản đồ không chỉ là vết nứt vật lý, chúng còn là những vết thương trong linh hồn thành trì, những điểm m�� ý chí của Thành Linh đã bị giằng xé, bị hao mòn.

"Không phải phép màu, mà là sự hiểu biết." Tần Mặc cất giọng, chậm rãi nhưng rõ ràng, khiến Thiết Giáp Phụ Tá khẽ giật mình. Hắn đặt tay lên một điểm trên bản đồ, nơi một vết nứt lớn chạy dọc theo một bức tường thành cổ. "Ngươi đã bao giờ nghĩ về lý do những vết nứt đó xuất hiện, ngoài những đòn tấn công bên ngoài chưa? Có phải nó đến từ bên trong, từ sự giằng xé của chính thành phố?"

Thiết Giáp Phụ Tá ngạc nhiên. Y chưa bao giờ nghĩ về điều đó theo cách như vậy. Trong tâm trí của một người lính, mọi hư hại đều là kết quả của sự công phá từ kẻ thù. Ý tưởng về một vết nứt xuất phát từ "bên trong" thành phố, từ "sự giằng xé" của nó, là một điều hoàn toàn xa lạ, thậm chí có phần phi lý. Y nhìn Tần Mặc, cố gắng tìm kiếm sự giải thích trong ánh mắt hắn. "Thành chủ, ý ngài là... thành trì tự mình gây ra những vết nứt đó?"

Tần Mặc khẽ lắc đầu. "Không phải tự gây ra. Mà là sự phản ánh của một ý chí đang bị giằng xé, một 'vật tính' đang đấu tranh. Giống như một cơ thể, khi linh hồn không còn hòa hợp, thì dù mạnh mẽ đến đâu, nó cũng sẽ dần suy yếu và biểu hiện ra những vết thương bên ngoài." Hắn nhìn vào bản đồ, rồi lại nhìn lên không trung, như thể đang nhìn xuyên qua những lớp không gian và thời gian. "Trong quá khứ, Thiết Giáp Thành đã cố gắng trở nên kiên cố đến mức tuyệt đối, đến mức có lúc đã lãng quên đi bản chất linh hoạt của mình, lãng quên đi rằng sự bảo vệ thực sự cần cả sự vững chắc vật lý lẫn sự bền bỉ của ý chí."

Cổ Kiếm Hồn, vẫn ẩn mình trong kiếm ý mờ ảo, khẽ rung động lần nữa, như một lời tán thành thầm lặng. Ý niệm của nó truyền đến Tần Mặc: *“Một thanh kiếm chỉ biết cứng rắn, không biết mềm dẻo, sẽ dễ dàng gãy vụn hơn một thanh kiếm biết dung hòa cương nhu. Sức mạnh đích thực là sự cân bằng.”*

Tần Mặc gật đầu nhẹ, rồi lấy một tấm bản đồ trống khác, trải lên bàn. Hắn lấy một cây bút lông, bắt đầu phác thảo những đường nét đầu tiên. "Chúng ta không thể chỉ sửa chữa những vết nứt bên ngo��i. Chúng ta phải hàn gắn linh hồn bên trong. Những điểm yếu này không chỉ là lỗ hổng để kẻ địch tấn công, mà còn là những 'điểm huyệt' nơi ý chí của Thành Linh đang bị tổn thương sâu sắc nhất."

Hắn bắt đầu đánh dấu những vị trí quan trọng trên bản đồ trống, không phải dựa trên báo cáo hư hại của Thiết Giáp Phụ Tá, mà dựa trên những ký ức, những cảm xúc mà hắn đã 'đọc' được từ Thiết Giáp Thành Linh. Những điểm này có thể là những nơi chứng kiến những trận chiến bi tráng nhất, những nơi linh hồn cư dân đã từng gắn kết chặt chẽ nhất với thành trì, hoặc những nơi mà Thành Linh cảm thấy sự mất mát lớn lao nhất.

"Ta cần ngươi giúp ta tập hợp thông tin về lịch sử của những khu vực này," Tần Mặc nói với Thiết Giáp Phụ Tá, ánh mắt hắn rực sáng với một ý tưởng mới mẻ, "Không chỉ về kiến trúc hay vật liệu, mà về những câu chuyện, những con người đã từng sống và chiến đấu ở đó. Bởi vì, linh hồn của Thành Linh được dệt nên từ chính những điều đó."

Thiết Giáp Phụ Tá vẫn còn bối rối trước phương pháp lạ lùng của Tần Mặc, nhưng sự uy tín và ánh mắt kiên định của hắn khiến y không dám nghi ngờ. Y cúi đầu, đáp: "Tuân lệnh Thành chủ. Mọi việc đều phải theo quy củ, và nếu quy củ mới của ngài là khám phá linh hồn thành trì, thì thuộc hạ sẽ tận tâm thực hiện."

Tần Mặc mỉm cười nhẹ. Hắn biết, con đường này sẽ không dễ dàng. Hắn không chỉ phải đối mặt với các thế lực tu sĩ hung hãn bên ngoài, mà còn phải thay đổi tư duy cố hữu của những người sống trong Thiết Giáp Thành, và cả chính linh hồn của thành trì. Hắn đang mường tượng ra một giải pháp 'cân bằng' dựa trên việc khai thác tiềm năng sâu thẳm của 'vật tính' Thiết Giáp Thành, không phải biến đổi nó theo một hình thái mạnh mẽ hơn, mà là 'tái định nghĩa' sự kiên cố và linh hồn của nó, giúp nó trở lại đúng bản chất, nhưng mạnh mẽ hơn, bền vững hơn bao giờ hết.

Bên ngoài Tàng Khí Các, sương mù đã tan gần hết, để lộ bầu trời rạng đông xanh thẳm. Những tia nắng đầu tiên của ngày mới bắt đầu chiếu rọi lên những đỉnh tháp cao vút của Thiết Giáp Thành, khiến chúng lấp lánh như được rèn từ một loại kim loại thần bí. Đó không chỉ là ánh sáng của một ngày mới, mà còn là tia hy vọng đầu tiên cho một con đường mới, một sự cân bằng mới cho Thiết Giáp Thành, nơi mà sức mạnh vật chất và linh hồn sẽ hòa quyện làm một, chống lại sự tàn phá và sự méo mó của thế gian.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free