Vạn vật không lên tiên - Chương 848: Bức Tường Hồi Sinh, Ý Chí Phản Kích
Cơn bão lớn nhất của Huyền Vực đã không còn là lời tiên tri xa vời, mà là một hiện thực nghiệt ngã đang cuồn cuộn kéo tới, đe dọa nuốt chửng Thiết Giáp Thành cùng tất thảy những ý niệm mới mẻ mà Tần Mặc đã gieo trồng.
Bình minh hé rạng, tô điểm chân trời phía Đông bằng một dải lụa đỏ thẫm, nhưng ánh ban mai ấy lại không thể xua tan đi bầu không khí nặng nề đang bao trùm Thiết Giáp Thành. Từ Đài Quan Sát Trung Tâm, Tần Mặc đứng lặng lẽ, ánh mắt sâu thẳm dõi về phía xa, nơi đường chân trời đang bị che khuất bởi một đám mây đen kịt không phải của tự nhiên, mà là sự hội tụ của vô số linh khí hung bạo và sát niệm ngút trời. Bên cạnh hắn, Tô Lam khẽ siết chặt chuôi kiếm, đôi mắt phượng sáng ngời nhưng ẩn chứa nét lo âu. Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt đầy sẹo, đứng thẳng tắp nhưng đôi vai nặng trĩu. Thiết Giáp Phụ Tá, nghiêm nghị như thường lệ, đang kiểm tra lại tấm bản đồ chiến thuật trải trên bàn đá, ngón tay y run nhẹ.
Tiếng còi báo động vang vọng khắp thành, không phải là tiếng còi đơn lẻ, mà là một bản giao hưởng chói tai của sự cảnh báo khẩn cấp, từng hồi từng hồi dội vào lòng người. Mùi kim loại gỉ sét, bụi đá ẩm ướt và linh khí hỗn loạn từ chiến trường xa xăm bắt đầu xâm lấn, mang theo hơi thở của tử vong và sự hủy diệt. Gió lớn thổi thốc vào Đài Quan Sát, cuốn theo những tiếng gầm thét xa xăm của pháp bảo và linh thú, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở.
Long Hổ xoay người lại, khuôn mặt hắn giờ đây không còn vẻ hoài nghi mà thay vào đó là sự lo lắng tột cùng. Giọng hắn khàn đặc, mỗi từ thốt ra như bị xé toạc khỏi lồng ngực. "Báo cáo, thưa ngài Tần Mặc! Đợt tấn công này mạnh hơn gấp ba lần so với lần trước! Quân số địch ước tính lên đến hàng vạn, chúng còn mang theo Cửu Long Phá Thành Đỉnh – một pháp bảo công thành thượng cổ, có thể san bằng cả một ngọn núi! Nếu cứ thế này, tường thành sẽ không trụ được lâu!" Hắn nắm chặt nắm đấm, ánh mắt đầy bất lực. Niềm tin vào con đường mới vừa nảy mầm trong hắn, giờ đây lại bị thử thách bởi cơn sóng dữ dội của hiện thực.
Tần Mặc không quay đầu lại, đôi mắt đen láy vẫn dõi theo đám mây linh khí đang ngày một tiến gần. Hắn nhắm hờ mi, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự rung động từ tận sâu bên trong Thiết Giáp Thành Linh. Không phải là sự sợ hãi, mà là một sự căng thẳng tột độ, một ý chí kiên cường đang được hun đúc. "Không sao." Giọng hắn bình thản đến lạ, như một dòng suối trong vắt giữa sa mạc khô cằn. "Chúng ta không cần dùng sức mạnh để đối chọi sức mạnh. Thành Linh, hãy để ý chí của ngươi dẫn dắt."
Tô Lam, người đã quen thuộc với những điều kỳ diệu Tần Mặc mang lại, vẫn không khỏi ngạc nhiên. Nàng bước tới gần hơn, đôi mắt phượng nhìn hắn đầy dò hỏi. "Ý chí của thành phố? Tần Mặc, ngươi muốn..." Nàng hiểu rằng Tần Mặc muốn khai thác "ý chí tồn tại" của vật chất, nhưng liệu một tòa thành có thể làm được gì trước sức mạnh hủy di diệt của hàng vạn tu sĩ và Cửu Long Phá Thành Đỉnh?
Tần Mặc từ từ mở mắt, ánh nhìn tĩnh lặng nhưng ẩn chứa một ý chí kiên định không gì lay chuyển nổi. Trong đôi mắt hắn, hình ảnh của những bức tường đá, những thanh kim loại, những viên gạch lát đường không còn là vật vô tri, mà là những thực thể sống động, đang chờ đợi được bộc lộ bản chất đích thực của mình. "Ta muốn cho chúng thấy, một tòa thành không cần 'thăng cấp' vẫn có thể bất khả xâm phạm. Long Hổ, giữ vững phòng tuyến, đừng lùi một bước!" Lời nói của hắn không mang theo linh lực hùng hồn, nhưng lại có sức nặng của ngàn cân, gieo vào lòng người nghe một niềm tin không thể giải thích.
Cùng lúc đó, tiếng hò hét của quân địch đã vang vọng đến tận Đài Quan Sát. Những đợt sóng xung kích đầu tiên từ pháp bảo công kích bắt đầu dội vào các bức tường ngoài cùng của Thiết Giáp Thành. Tiếng nổ long trời lở đất vang lên liên hồi, khiến cả tòa thành rung chuyển bần bật. Những khối đá khổng lồ bị vỡ vụn, bắn tung tóe như pháo hoa chết chóc. Hàng loạt pháp bảo hình rồng, hình hổ bằng linh khí khổng lồ gầm thét, lao vào bức tường như những mũi dùi thép, tạo ra những vết nứt sâu hoắm. Các tu sĩ địch, mặc áo giáp Hắc Thiết Vệ hoặc áo choàng đen của pháp sư, tay cầm đủ loại pháp khí, từ kiếm quang rực rỡ đến bùa chú âm u, bắt đầu tràn lên như thủy triều. Sự cuồng nộ và tự tin hiện rõ trong ánh mắt của chúng, cho rằng Thiết Giáp Thành sẽ s��p đổ chỉ trong chốc lát dưới đợt tấn công dữ dội này.
Tần Mặc vẫn đứng đó, như một cái cây cổ thụ vững chãi giữa bão tố. Hắn nhắm mắt lại một lần nữa, không phải để tránh né, mà là để tập trung. Toàn bộ ý thức của hắn chìm sâu vào lòng Thiết Giáp Thành Linh, kết nối với từng thớ đá, từng thanh kim loại, từng hạt cát nơi đây. Hắn không truyền đạt mệnh lệnh bằng lời nói hay linh lực, mà bằng ý niệm, bằng sự đồng cảm sâu sắc với khát vọng bảo vệ của thành phố.
Ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh, giờ đây không còn là tiếng thì thầm, mà là một dòng chảy mạnh mẽ, đáp lại lời kêu gọi của Tần Mặc. *Ta sẽ không biến thành pháo đài vô tri... ta sẽ là chính ta... một thành trì... có linh hồn... một thành trì biết bảo vệ... bằng tất cả ý chí của mình!* Ý chí đó lan tỏa khắp mọi ngóc ngách của thành phố, truyền năng lượng cho những vật chất đang chịu đựng đòn công kích. Những vết nứt trên tường thành không còn đơn thuần là sự phá hủy, mà trở thành những miệng vết thương đang được chữa lành, đang được củng cố. Từng viên gạch, từng khối đá đều như có sinh mệnh, chúng siết chặt lấy nhau, chống đỡ một cách kiên cường đến khó tin.
Tô Lam, với nhãn lực sắc bén của một kiếm tu, nhận thấy sự thay đổi vi diệu đó. Nàng thấy những bức tường đang bị tấn công dữ dội, dù vẫn rung chuyển, nhưng lại có một sự kiên cố khác thường. Không phải là sự cứng rắn chết chóc, mà là một sức sống dẻo dai, một ý chí không chịu khuất phục. Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt phức tạp. Hắn không hề sử dụng linh lực, không hề thi triển bất kỳ pháp thuật cao siêu nào, nhưng lại đang điều khiển cả một tòa thành theo một cách phi phàm. Long Hổ và Thiết Giáp Phụ Tá cũng kinh ngạc nhìn những bức tường đang chịu đựng hàng loạt pháp bảo công kích mà vẫn chưa sụp đổ, dù những vết nứt lớn đã xuất hiện dày đặc. Họ không hiểu, nhưng một niềm hy vọng mong manh, kỳ lạ bắt đầu nhen nhóm trong lòng họ. Tần Mặc đã đúng. Có một con đường khác để mạnh mẽ, một con đường nơi bản chất được giữ gìn và phát huy.
***
Tường Thành Phía Đông, vốn là điểm yếu chiến lược, giờ đây trở thành tâm điểm của cơn bão lửa. Tiếng va chạm kim loại chói tai, tiếng gầm thét của linh thú và tiếng nổ pháp thuật vang vọng không ngừng, tạo thành một bản hùng ca hỗn loạn của chiến tranh. Mùi khét của linh khí và bụi đá trộn lẫn với mùi máu tanh nồng, xộc thẳng vào khứu giác, khiến không khí trở nên ngột ngạt và nghẹt thở. Bầu trời bị che phủ bởi khói bụi và linh quang, biến buổi sáng thành một màn đêm nhân tạo đầy chết chóc.
Tại chính bức tường đá kiên cố ấy, Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma quái, gầm lên một tiếng uy dũng, thân hình khổng lồ của nó lao vào giữa vòng vây của quân địch. Nó không phải là một con thú đơn thuần, mà là một vật linh được Tần Mặc thấu hiểu, được ban cho quyền năng bộc lộ bản chất hung hãn nhưng cũng đầy lòng trung thành. Móng vuốt sắc nhọn của nó xé toạc giáp trụ, hàm răng nhọn hoắt nghiền nát xương cốt. Hắc Phong không màng đến những pháp bảo nhỏ vụn, nó chỉ tập trung vào những kẻ mạnh mẽ nhất, những kẻ đang cố gắng đột phá hàng phòng ngự. Mỗi cú vồ, mỗi cú cắn của nó đều mang theo một ý chí bảo vệ mãnh liệt, khiến các tu sĩ địch không khỏi kinh hãi lùi bước. Hắn không cần thăng tiên, hắn chỉ cần bảo vệ thành trì, bảo vệ những gì hắn trân quý.
Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu. Cùng lúc đó, một cảnh tượng kinh hoàng hơn nữa bắt đầu diễn ra. Từ trong các khe nứt của tường thành, từ những hốc tường tưởng chừng vô tri, vô số 'kiếm hồn' và 'khí linh' bắt đầu hiện hình. Đó không phải là những linh hồn được triệu hồi, mà là ý chí tồn tại của những thanh kiếm cổ xưa từng được cất giữ trong thành, của những mũi tên từng cắm sâu vào đá, của những mảnh giáp vụn từng được tôi luyện qua bao trận chiến. Chúng, dưới sự dẫn dắt của Cổ Kiếm Hồn, không còn là vật vô tri. Cổ Kiếm Hồn, trong hình dạng người đàn ông trung niên uy nghi với ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm, không hề di chuyển, nhưng từng ý niệm của y lại truyền đi khắp chiến trường, kết nối hàng ngàn 'kiếm hồn' và 'khí linh' nhỏ bé.
Một cơn lốc kim loại sắc bén bỗng trỗi dậy, xoáy tròn giữa không trung, tự động tìm kiếm và phản công vào những pháp bảo và chiến sĩ địch. Những thanh kiếm cũ kỹ, rỉ sét bỗng sáng rực lên, mũi kiếm chĩa thẳng vào kẻ thù. Những mũi tên không cánh tự động bay đi, xuyên thủng giáp trụ. Các tu sĩ địch hoảng hốt khi thấy pháp bảo của mình bị những mảnh kim loại vụn, những lưỡi dao gãy bật ngược lại, thậm chí chính những thanh kiếm mà họ đang vung vẩy cũng bỗng chốc trở nên nặng nề, khó điều khiển, như thể chúng đang chống đối lại chủ nhân của mình. "Cái gì thế này? Kiếm của ta bị phản lại? Tường thành tự mọc lại sao?!" Một tu sĩ địch hét lên trong hoảng loạn khi lưỡi kiếm của hắn bỗng chệch hướng, suýt nữa chém vào đồng đội.
Cổ Kiếm Hồn, dù không cất lời, nhưng ý niệm sắc bén của y vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, và dường như cả những vật linh khác: *Không phải để thăng tiên, mà để bảo vệ! Chiến!* Ý chí đó, thuần túy và mạnh mẽ, không bị vẩn đục bởi ham muốn vượt thoát bản chất, đã biến những vật vô tri thành những chiến binh bất khuất.
Và rồi, sự kinh ngạc của quân địch còn tăng lên gấp bội. Những bức tường bị phá hủy nhanh chóng, những lỗ hổng khổng lồ xuất hiện sau mỗi đợt công kích của Cửu Long Phá Thành Đỉnh, nhưng chúng lại không hề sụp đổ. Thay vào đó, từ sâu bên trong lòng đất, từ những tảng đá vỡ vụn, Mộc Thạch bắt đầu thể hiện năng lực phi phàm của mình. Thân hình to lớn làm từ đá tảng và thân cây cổ thụ của nó, phủ đầy rêu phong, chậm chạp nhưng đầy sức mạnh. Nó không chỉ đơn thuần là một vật linh, mà là hiện thân của ý chí bền bỉ của đất đá và cây cối.
Mộc Thạch vươn ra những cánh tay gỗ đá khổng lồ, không phải để tấn công, mà để ôm lấy những vết thương của thành. Từng thớ gỗ, từng viên đá tự động di chuyển, lấp đầy các vết nứt, hàn gắn những mảnh vỡ. Những 'thạch linh' nhỏ hơn – những viên sỏi, những mảnh đá vụn – cũng bắt đầu nhảy múa theo ý niệm của Mộc Thạch, tự động lấp vào những kẽ hở nhỏ nhất, củng cố kết cấu. Những bức tường vừa bị phá hủy lại nhanh chóng được vá lại, như thể có sinh mệnh, có khả năng tự tái tạo. Tốc độ tái tạo tuy không thể nhanh bằng tốc độ phá hủy của Cửu Long Phá Thành Đỉnh, nhưng nó lại thể hi���n một sự kiên cường vô hạn, một ý chí không bao giờ chịu khuất phục.
"Giữ vững! Những bức tường này có linh hồn! Chúng ta không đơn độc!" Long Hổ hét lớn qua loa, giọng hắn đã khản đặc nhưng tràn đầy niềm tin mới. Hắn không còn lo sợ, không còn hoài nghi. Những gì hắn đang chứng kiến đã vượt xa mọi giới hạn của lẽ thường, của con đường thăng tiên mà hắn vẫn hằng tin tưởng. Đó là sức mạnh của bản chất, sức mạnh của ý chí tồn tại. Các chiến sĩ Thiết Giáp Thành, những người lính bình thường, ban đầu còn kinh hãi, nhưng khi chứng kiến những bức tường tự lành, những thanh kiếm tự phản công, họ cũng được tiếp thêm sức mạnh. Một ý chí đoàn kết vô hình lan tỏa khắp phòng tuyến, biến nỗi sợ hãi thành sự kiên cường. Tường thành không chỉ là nơi ẩn náu, nó là một thực thể sống, một đồng minh.
***
Trong khi Tường Thành Phía Đông đang chìm trong biển lửa và những màn trình diễn kỳ diệu của vật linh, thì Khu Vực Cửa Thành Chính lại là nơi quân địch dồn lực mạnh nhất, tin rằng đây là con đường ngắn nhất để đột phá. Tiếng trống trận dồn dập vang lên, tiếng kèn hiệu của quân địch gào thét như những con thú đói mồi, hòa lẫn với tiếng gầm của các vật linh phòng thủ và tiếng la hét của binh lính, tạo nên một âm thanh hỗn mang nhưng đầy ám ảnh. Bầu trời vẫn quang đãng, nhưng sát khí và linh lực chiến đấu đậm đặc đến mức khiến không khí trở nên đặc quánh, nặng nề, như thể một bàn tay vô hình đang siết chặt lồng ngực mọi sinh linh.
Quân địch đã tập trung toàn bộ pháp khí công thành mạnh nhất của chúng tại đây. Một pháp bảo công thành khổng lồ, hình một con mãnh thú bằng linh khí, thân hình cao lớn như ngọn núi nhỏ, được gọi là Cự Linh Thú, liên tục đâm vào cánh cổng chính của Thiết Giáp Thành. Mỗi cú va chạm của nó đều tạo ra một tiếng nổ kinh thiên động địa, khiến cả mặt đất rung chuyển dữ dội, những tia lửa bắn tung tóe như những vì sao vụn vỡ. Các tu sĩ điều khiển Cự Linh Thú tin chắc rằng không có cánh cổng nào có thể chịu đựng được sức mạnh hủy diệt ấy quá lâu.
Nhưng chúng đã lầm. Tần Mặc, giờ đây xuất hiện trên vọng lâu gần đó, ánh mắt tĩnh lặng nhưng đầy thấu hiểu. Hắn không hề ra lệnh bằng lời, mà chỉ khẽ nhắm mắt, toàn bộ ý thức kết nối với Thiết Giáp Thành Linh, đặc biệt là ý chí của chính cánh cổng thành. Hắn lắng nghe tiếng "thở" của nó, tiếng "than khóc" của từng thớ gỗ, từng tấm thép, từng viên đá cấu thành.
Ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh truyền đến Tần Mặc, giờ đây không chỉ là ý chí bảo vệ chung, mà là sự tự ý thức sâu sắc của cánh cổng. *Ta là cổng thành. Ta là ngưỡng cửa của sự sống. Không ai có thể vượt qua.* Ý chí ấy không hề mang theo sự thăng cấp hào nhoáng, không hề có linh lực cường đại đến mức biến đổi hình thái, nhưng nó lại ẩn chứa một sự kiên cường và bản chất vượt mọi giới hạn của vật chất.
Thay vì chỉ phòng thủ thụ động, Tần Mặc kích hoạt 'ý chí' của chính cổng thành, biến nó thành một thực thể kiên cường, không chỉ chịu đòn mà còn 'hấp thụ' và 'phản ngược' lực công kích của địch. Khi Cự Linh Thú lại một lần nữa giáng xuống một cú đấm hủy diệt, cánh cổng không hề vỡ vụn. Thay vào đó, một luồng linh quang mờ nhạt, không chói lóa nhưng đầy nội lực, bao phủ lấy toàn bộ bề mặt. Cú đấm của Cự Linh Thú như thể chìm vào một vũng lầy vô tận, lực công kích bị hấp thụ một phần, rồi sau đó, một lực phản chấn mạnh mẽ hơn bỗng phát ra từ cánh cổng.
Cự Linh Thú bị đẩy lùi về phía sau một cách bất ngờ, thân hình khổng lồ của nó chao đảo, những luồng linh khí cấu thành bắt đầu trở nên bất ổn, yếu ớt. Những tu sĩ điều khiển pháp bảo hoảng loạn, không hiểu điều gì đang xảy ra. "Vô lý! Pháp bảo Cự Linh Thú của ta không thể phá vỡ một cánh cổng bằng sắt đá ư?! Chúng đang làm gì thế này?" Một tu sĩ địch cấp cao, khuôn mặt nhăn nhó vì tức giận, gầm lên, không tin vào mắt mình. Hắn đã thấy vô số pháp bảo bị phá hủy, nhưng chưa từng thấy một cánh cổng lại có thể tự hấp thụ và phản ngược lực công kích như vậy.
Tần Mặc khẽ nhếch mép, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên gương mặt thanh tú. Hắn không nói lớn, nhưng giọng hắn trầm thấp, vang vọng như một lời tuyên án. "Ngươi muốn phá vỡ ý chí của nó? Ngươi sẽ phải trả giá." Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ từ thành phố, từ từng viên gạch, từng phiến đá, từng thanh sắt. Sự đồng nhất trong ý chí đã biến Thiết Giáp Thành không chỉ thành một pháo đài phòng thủ, mà còn là một thực thể sống, có khả năng tự vệ theo những cách mà các tu sĩ ngoại giới không thể nào tưởng tượng nổi.
Sự kiên cường của Thiết Giáp Thành, được hun đúc từ ý chí cân bằng và bản chất thuần túy, đã khiến quân địch phải trả giá đắt. Những đợt tấn công liên tiếp không thể lay chuyển được ý chí của thành, thậm chí còn khiến chúng phải tiêu hao linh lực vô ích. Sự bối rối và tức giận bắt đầu lan rộng trong hàng ngũ quân địch. Chúng không hiểu, không chấp nhận được một điều rằng một thứ "vô tri" như thành trì lại có thể chống cự lại sức mạnh "thăng tiên" của chúng.
Khả năng 'phản ngược' lực công kích của cổng thành đã không chỉ là một hành động phòng thủ, mà còn là một lời cảnh báo, một minh chứng cho tiềm năng chưa được khai thác của các vật linh khi được Tần Mặc dẫn dắt. Điều này có thể sẽ là tiền đề cho những chiến thuật tấn công độc đáo trong tương lai. Cổ Kiếm Hồn và Mộc Thạch, cùng với Hắc Phong, đã chứng minh được hiệu quả phi thường của chúng, khẳng định vững chắc vị thế của mình trong liên minh phòng thủ. Chúng không chỉ là những chiến binh, mà còn là những biểu tượng sống cho sức mạnh của bản chất, cho một con đường khác, một con đường không cần phải "thăng tiên" để trở nên vĩ đại.
Thiết Giáp Thành đã đứng vững trước đợt tấn công đầu tiên, nhưng Tần Mặc biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Sự tức giận và kiêu ngạo của quân địch sẽ không cho phép chúng dễ dàng bỏ cuộc. Chúng sẽ trở lại, mạnh mẽ hơn, tàn độc hơn, với những phương pháp mà chúng cho là có thể phá vỡ mọi ý chí. Nhưng giờ đây, Thiết Giáp Thành đã có một ý chí thống nhất, một niềm tin vững chắc. Nó đã chọn con đường của riêng mình, và sẽ kiên cường bảo vệ bản chất đó đến cùng. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chỉ thực sự bắt đầu.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.