Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 850: Sức Mạnh Của Bản Chất: Khai Thác Điểm Yếu Địch

Tiếng hò reo chiến thắng vẫn còn vang vọng yếu ớt trong đêm tối, như dư âm của một cơn bão vừa đi qua. Nhưng đối với Tần Mặc, sự nhẹ nhõm chỉ là thoáng qua, bởi hắn biết, mỗi chiến thắng đều phải trả giá. Trong Tàng Khí Các tĩnh mịch của Thiết Giáp Thành, nơi ánh đèn linh thạch yếu ớt chập chờn trên những giá binh khí cổ xưa phủ bụi, Tần Mặc ngồi lặng lẽ bên Cổ Kiếm Hồn. Thanh kiếm đã cứu hắn, cứu cả thành trì này, giờ đây nằm yên trong lòng hắn, ánh sáng mờ nhạt bao quanh nó đã tắt hẳn, chỉ còn lại một màu xám xịt của kim loại cũ kỹ. Một vết nứt sâu hoắm, như một vết sẹo đau đớn, chạy dọc thân kiếm từ chuôi đến gần mũi, minh chứng hùng hồn cho sự hy sinh tột cùng.

Tàng Khí Các là một nơi ẩn mình sâu dưới lòng đất, được xây dựng từ những tảng đá xám tro vững chãi. Không khí nơi đây mang theo mùi sắt han gỉ, mùi dầu bảo quản đặc trưng của binh khí lâu năm, cùng với một chút linh khí dịu nhẹ từ những phù trận cổ xưa được khắc sâu vào vách đá, giúp bảo tồn các vật linh. Tiếng gió nhẹ rít qua các khe hở trên cao vọng xuống, tạo nên một âm thanh trầm buồn, hòa lẫn với tiếng kim loại va chạm rất khẽ, có lẽ là từ những thanh kiếm khác đang rung động trong giấc ngủ sâu của chúng. Bầu không khí vốn dĩ đã nghiêm nghị, tĩnh lặng, giờ đây lại càng thêm nặng trĩu bởi sự lo lắng và cảm giác mất mát. Dù biết Cổ Kiếm Hồn vẫn còn ý chí, nhưng nhìn thấy nó suy yếu đến mức này, lòng Tần Mặc vẫn trĩu nặng. Hắn vuốt nhẹ lên vết nứt lạnh lẽo trên thân kiếm, cảm nhận sự ẩm ướt của kim loại và một làn sóng ý niệm yếu ớt, chập chờn như ngọn nến trước gió, nhưng vẫn kiên định đến lạ thường.

"Ngươi đã làm rất tốt, Cổ Kiếm Hồn," Tần Mặc truyền ý niệm, giọng nói trong tâm trí hắn trầm ấm như lời ru. "Nghỉ ngơi đi. Hãy phục hồi, ta biết ngươi có thể."

Ý chí của Cổ Kiếm Hồn đáp lại bằng một sự rung động rất khẽ, một lời thầm thì khó nắm bắt, tựa như một chiến binh đã kiệt sức nhưng vẫn cố gắng gật đầu trước khi chìm vào giấc ngủ sâu. Trong khoảnh khắc đó, Tần Mặc cảm nhận được một nỗi mệt mỏi cùng cực đang bao trùm lấy thanh kiếm, nhưng sâu thẳm bên trong, ý chí bảo vệ, ý chí kiên định mà nó đã thể hiện vẫn còn nguyên vẹn, không hề phai nhạt. Hắn biết, Cổ Kiếm Hồn không chỉ là một thanh kiếm, nó là một minh chứng sống động cho triết lý của hắn, rằng bản chất của vạn vật không cần phải "thăng tiên" để trở nên vĩ đại. Sự hy sinh của nó không phải là sự kết thúc, mà là một sự khởi đầu mới, một sự tái sinh trong ý chí. Nó đã dùng chính sự tồn tại của mình để khắc sâu vào tâm trí Tần Mặc và những người xung quanh, rằng sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định.

Bên cạnh hắn, Tô Lam đứng lặng lẽ, đôi mắt phượng sáng ngời của nàng giờ đây ánh lên vẻ phức tạp khó tả. Nàng nhìn chằm chằm vào Cổ Kiếm Hồn, rồi lại đưa mắt nhìn Tần Mặc, như đang cố gắng thấu hiểu một chân lý nào đó vừa được phơi bày trước mắt. Nàng đã từng là một kiếm khách kiêu hãnh, tin vào sức mạnh của linh lực và kiếm đạo. Nhưng giờ đây, một thanh kiếm gỉ sét, không linh lực, không thiên phú, lại có thể làm được điều mà nàng chưa từng nghĩ tới. Nàng đưa tay khẽ chạm vào không khí gần thanh kiếm, như muốn cảm nhận dư âm của sức mạnh phi thường vừa bộc phát từ nó.

"Thật không ngờ," Tô Lam thì thầm, giọng nàng khẽ run lên trong sự kinh ngạc, "một thanh kiếm lại có thể... hy sinh đến vậy. Ta đã từng nghĩ, vật linh cũng chỉ là vật, chỉ có thể được sai khiến, hoặc tu luyện để trở thành cao cấp hơn. Nhưng Cổ Kiếm Hồn... nó đã tự nguyện, không cần ai ép buộc."

Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, nằm cuộn tròn dưới chân Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực của nó chớp nhẹ, biểu lộ sự mệt mỏi sau trận chiến nhưng vẫn đầy cảnh giác. Nó gầm gừ nhẹ một tiếng, một âm thanh trầm đục vang lên trong Tàng Khí Các yên tĩnh, như một lời khẳng định cho sự lo lắng và tôn trọng mà nó dành cho Cổ Kiếm Hồn. Hắc Phong cũng là một vật linh, nó hiểu được ý chí của đồng loại, và nó cảm nhận được sự vĩ đại trong hành động của Cổ Kiếm Hồn. Nó biết, thứ đã cứu Tần Mặc và cả thành trì này không phải là sức mạnh đơn thuần, mà là ý chí bất khuất, là sự lựa chọn của bản thân Cổ Kiếm Hồn.

Tần Mặc khẽ lắc đầu, ánh mắt trầm tư nhìn vào vết nứt trên kiếm. "Nó không hy sinh, Tô Lam," hắn nói khẽ, giọng điệu bình thản nhưng chứa đựng sự sâu sắc, "nó lựa chọn bảo vệ. Nó lựa chọn giữ vững bản chất của một thanh kiếm – sắc bén, kiên định, và trung thành với ý chí của nó. Sự lựa chọn đó, mới chính là sức mạnh thật sự."

Tô Lam trầm ngâm, ánh mắt nàng vẫn dán vào Cổ Kiếm Hồn, như đang cố gắng nhìn thấu linh hồn của nó. "Nhưng nó đã bị tổn thương nghiêm trọng. Liệu nó có thể... phục hồi được không?" Nàng không khỏi lo lắng. Trong giới tu sĩ, một pháp bảo bị nứt vỡ như vậy, thường khó lòng khôi phục nguyên trạng, chưa nói đến việc một vật linh đã hao tổn ý chí đến mức này.

Tần Mặc đặt Cổ Kiếm Hồn xuống một chiếc đệm lót bằng da thú mềm mại, được đặt trên một giá đỡ bằng đá. Hắn dùng tay vuốt ve thân kiếm một lần nữa, truyền đi những luồng ý niệm an ủi và khôi phục. "Ý chí của nó vẫn còn. Quan trọng là ý chí. Khi ý chí vẫn kiên định, bản chất vẫn còn, thì mọi thứ đều có thể phục hồi, tái sinh. Nó sẽ cần thời gian. Nhưng nó sẽ trở lại, mạnh mẽ hơn." Hắn nói, không chỉ để trấn an Tô Lam, mà còn là để củng cố niềm tin của chính mình vào con đường mà hắn đã chọn, vào triết lý mà hắn đang theo đuổi. Sự phục hồi của Cổ Kiếm Hồn sẽ là một minh chứng nữa cho sức mạnh của "cân bằng bản chất", một biểu tượng của sự tái sinh và kiên cường.

Hắc Phong khẽ gầm gừ một lần nữa, như một lời đồng tình. Nó hiểu Tần Mặc, hiểu rằng thiếu niên này sẽ không từ bỏ bất kỳ một vật linh nào, càng không từ bỏ Cổ Kiếm Hồn, kẻ đã cùng hắn trải qua bao trận chiến và nguy hiểm. Tàng Khí Các trở nên tĩnh lặng hơn bao giờ hết, chỉ còn tiếng thở đều của Hắc Phong và tiếng gió rít nhẹ bên ngoài. Cả ba nhân vật, một con người, một kiếm khách, và một linh thú, đều đang chìm đắm trong suy nghĩ của riêng mình, nhưng đều hướng về một mục tiêu chung: bảo vệ Thiết Giáp Thành và chứng minh một con đường khác cho vạn vật trong Huyền Vực. Tần Mặc nhìn Cổ Kiếm Hồn đang nằm yên, biết rằng đây không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu cho sự phát triển mới, cho một cấp độ ý chí cao hơn của vật linh, một điều mà các tu sĩ khác không bao giờ có thể hiểu được khi họ chỉ biết truy cầu thăng tiên mà bỏ qua bản chất cốt lõi. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của kim loại, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được sự ấm áp của một ý chí sống động, dù đang suy yếu, vẫn không ngừng nghỉ.

***

Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh còn chưa kịp nhuộm hồng chân trời, Tần Mặc đã đứng trên đài quan sát cao nhất của Thiết Giáp Thành. Gió mạnh thổi lồng lộng, cuốn lấy vạt áo vải thô của hắn, mang theo hơi sương lạnh lẽo và mùi đá cũ kỹ của thành trì. Ánh trăng mờ nhạt vẫn còn vương vấn trên nền trời xám, nhưng phía đông, một vệt sáng mỏng đã bắt đầu hé lộ, xua tan màn đêm và những tàn dư của trận chiến khốc liệt. Từ độ cao này, toàn bộ chiến trường tan hoang hiện ra trước mắt hắn, một bức tranh hỗn loạn của những cỗ xe pháp khí bị phá hủy, những mảnh pháp bảo vỡ nát nằm ngổn ngang, và những dấu vết của cuộc rút lui vội vã của quân địch. Tiếng bước chân tuần tra xa xa vẫn đều đặn vang lên dưới các vọng lâu, giữ cho sự cảnh giác của thành trì không hề suy giảm.

Tần Mặc nhắm mắt lại, năng lực 'ý chí tồn tại' của hắn lặng lẽ lan tỏa ra khắp không gian. Hắn không dùng mắt để nhìn, mà dùng ý chí để cảm nhận. Hắn cảm nhận được sự rung động còn sót lại của mặt đất, những tiếng thở hắt ra từ những bức tường thành vừa trải qua cuộc tàn phá, và cả những mảnh vỡ của pháp bảo, binh khí mà quân địch đã bỏ lại. Hắn cảm nhận được sự giận dữ, sự tuyệt vọng, và cả sự hoang mang của những linh hồn binh khí đã bị phá hủy, bị bỏ rơi. Chúng không có ý chí tự thân mạnh mẽ như Cổ Kiếm Hồn, chúng chỉ là những "vật" được ban linh lực, được ép buộc phải phục tùng ý chí của chủ nhân. Nhưng ngay cả những vật vô tri ấy, khi bị vỡ nát, bị bỏ lại, chúng vẫn có một "ý chí tồn tại" yếu ớt, một khát khao được nguyên vẹn, được phục hồi, hoặc đơn giản là được yên nghỉ.

Hắn tập trung vào những dấu vết mà quân địch để lại. Những pháp bảo bị hỏng nặng, chúng được các tu sĩ cấp thấp vứt bỏ một cách không thương tiếc. Những binh khí bị gãy nát, chúng được thu hồi một cách vội vàng, không chút trân trọng. Hắn nhận ra, quân địch, những tu sĩ truy cầu thăng tiên, họ quá tin vào linh lực, vào sức mạnh vượt trội của phép thuật và thần thông. Họ coi pháp bảo, binh khí chỉ là những công cụ, những vật vô tri được linh lực ban cho sức mạnh. Họ đã quên đi, hay đúng hơn là chưa bao giờ nhận ra, rằng chính những vật ấy cũng có "vật tính" của riêng mình, có một bản chất tồn tại cốt lõi. Khi linh lực cạn kiệt, khi pháp bảo bị phá hủy, chúng sẽ trở về bản chất vật lý của mình, trở thành những mảnh kim loại, gỗ đá vô dụng.

"Họ quá tin vào linh lực... quên đi bản chất vật lý của chính thứ họ đang dùng," Tần Mặc thì thầm, giọng hắn hòa vào tiếng gió rít. "Họ ép buộc vạn vật phải 'lên tiên', phải trở thành thứ cao siêu hơn, mà không hiểu rằng, chính trong bản chất nguyên thủy của vạn vật, đã ẩn chứa sức mạnh vô biên."

Một làn sóng ý niệm dịu nhẹ nhưng mạnh mẽ đột nhiên dâng lên từ dưới chân hắn, từ sâu thẳm của Thiết Giáp Thành. Đó là Thiết Giáp Thành Linh, ý thức tập thể của tòa thành. Nó đã chứng kiến toàn bộ trận chiến, cảm nhận được sự hy sinh của Cổ Kiếm Hồn, và giờ đây, nó cũng cảm nhận được sự suy tư sâu sắc của Tần Mặc.

"Ngươi đã nhìn thấy gì, Tần Mặc?" Ý niệm của Thành Linh vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, không phải bằng lời nói, mà bằng một cảm giác rõ ràng, lạnh lùng và mạnh mẽ như tiếng kim loại va chạm, nhưng cũng đầy sự tin tưởng.

Tần Mặc mở mắt, ánh mắt hắn sâu thẳm như vũ trụ đêm. "Ta nhìn thấy điểm yếu của họ, Thành Linh. Pháp bảo của họ chỉ là vật vô tri được ban sức mạnh, không có 'ý chí' tự thân để chống lại sự phá hủy. Khi linh lực của chủ nhân cạn kiệt, hoặc khi chúng bị tổn thương quá giới hạn, chúng sẽ sụp đổ. Chúng không có khả năng tự phục hồi, không có khả năng phản kháng bằng chính 'vật tính' của mình như những bức tường của ngươi, hay như Cổ Kiếm Hồn."

Ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh dừng lại một chút, như đang suy ngẫm. Có lẽ, đối với một vật linh tồn tại hàng ngàn năm như nó, đây là một góc nhìn hoàn toàn mới mẻ về chiến tranh, về vật chất và linh lực. Nó đã quen với việc hấp thụ linh lực để tự bảo vệ, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng chính "vật tính" cơ bản, sự kiên cố của đá và thép, lại có thể trở thành một vũ khí lợi hại đến vậy khi được một ý chí mạnh mẽ dẫn dắt.

"Vậy chúng ta sẽ làm gì để khai thác điểm yếu đó?" Thành Linh hỏi, ý niệm của nó trở nên sắc bén và tập trung hơn, thể hiện sự sẵn sàng học hỏi và đối mặt với thử thách mới.

Tần Mặc quay lưng lại với khung cảnh chiến trường, nhìn vào trung tâm thành trì đang dần bừng sáng trong ánh bình minh. Gió vẫn thổi mạnh, nhưng trong lòng hắn, một kế hoạch táo bạo đã bắt đầu hình thành, một kế hoạch không chỉ dựa vào sức mạnh mà còn dựa vào sự thấu hiểu bản chất của vạn vật. Hắn sẽ dùng chính triết lý của mình để đối phó với kẻ thù, dùng sự "cân bằng bản chất" để lật đổ niềm tin mù quáng vào việc "thăng tiên" của chúng. Đây sẽ không chỉ là một trận chiến bảo vệ thành trì, mà còn là một trận chiến của tư tưởng, của hai con đường đối lập trong Huyền Vực. Hắn biết, sự phụ thuộc của quân địch vào linh lực mà bỏ qua 'vật tính' sẽ là một điểm yếu chí mạng trong các trận chiến tương lai với hắn. Và hắn, cùng với Thiết Giáp Thành, sẽ chứng minh điều đó.

***

Sáng sớm hôm đó, không khí trong Phòng Tổng Chỉ Huy của Thiết Giáp Thành trở nên căng thẳng nhưng đầy tập trung. Căn phòng được đặt ở vị trí trung tâm, kiên cố nhất của thành trì, với những bức tường đá dày và những ngọn đèn linh thạch tỏa ánh sáng ấm áp, xua đi bóng tối còn sót lại của đêm. Mùi giấy, mực và gỗ từ những chiếc bàn làm việc, cùng với mùi không khí ngột ngạt của sự suy tính, lấp đầy không gian. Tiếng bút sột soạt trên bản đồ, tiếng trao đổi nhỏ của Thủ Vệ trưởng Long Hổ và Thiết Giáp Phụ Tá, thỉnh thoảng lại vang lên, trước khi tất cả lắng xuống, nhường chỗ cho giọng nói trầm tĩnh của Tần Mặc.

Tần Mặc đứng bên một tấm bản đồ lớn, được trải rộng trên chiếc bàn gỗ cổ kính. Trên bản đồ, những vị trí chiến lược, những tuyến phòng thủ của Thiết Giáp Thành, và cả những dấu vết của quân địch rút lui đều được đánh dấu cẩn thận. Bên cạnh hắn là Tô Lam, ánh mắt nàng vẫn còn chút lo lắng cho Cổ Kiếm Hồn, nhưng đã nhanh chóng chuyển sang sự tập trung cao độ vào cuộc họp. Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với thân hình cao lớn vạm vỡ và khuôn mặt nghiêm nghị, cùng Thiết Giáp Phụ Tá, một người lính mặc giáp nhẹ, tay cầm sổ ghi chép, đang chăm chú lắng nghe.

"Sức mạnh của họ đến từ linh lực, nhưng cũng chính là điểm yếu," Tần Mặc bắt đầu, giọng hắn rõ ràng và rành mạch, không một chút do dự. Hắn dùng ngón tay chỉ vào những khu vực trên bản đồ nơi quân địch đã tập trung pháp bảo mạnh mẽ nhất. "Họ coi pháp bảo là vật vô tri được linh lực ban cho sức mạnh, như một món đồ chơi dễ dàng thay thế khi hỏng hóc. Chúng không có 'ý chí' tự thân, không có bản chất kiên định để chống lại sự phá hủy, không thể tự phục hồi hay phản kháng khi chủ nhân suy yếu."

Thủ Vệ trưởng Long Hổ cau mày, ánh mắt kinh ngạc xen lẫn nghi ngờ. "Vậy chúng ta sẽ làm gì? Biến binh khí của chúng thành... cát bụi? Chúng ta đã làm điều đó với một số pháp bảo của chúng rồi, nhưng đó là khi chúng vỡ nát." Long Hổ, một chiến binh lão luyện, đã quen với việc chiến đấu trực diện, dùng sức mạnh đối đầu sức mạnh. Ý tưởng về một điểm yếu triết lý như vậy khiến y cảm thấy khó hiểu.

Tần Mặc khẽ lắc đầu. "Không chỉ là biến chúng thành cát bụi, Thủ Vệ trưởng. Mà là khiến chúng tự nguyện từ chối phục tùng. Khi một vật linh, một binh khí bị ép buộc phải làm điều nó không muốn, bị coi thường bản chất của nó, nó sẽ không bao giờ phát huy được sức mạnh thật sự. Và khi ý chí của chúng bị lung lay, sức mạnh mà linh lực ban cho chúng cũng sẽ suy yếu theo. Chúng ta sẽ không chỉ phá hủy vật chất, mà còn làm lung lay ý chí của chính những vật mà kẻ thù đang sử dụng."

Tô Lam, với ánh mắt tinh anh, đã nhanh chóng nắm bắt được ý tứ của Tần Mặc. "Đây là một chiến lược táo bạo... nhưng có lẽ là cách duy nhất để đối phó với đội quân đông đảo đó." Nàng nói, giọng điệu kiên định. "Thay vì trực diện đối đầu với linh lực, chúng ta sẽ tấn công vào bản chất tồn tại của chính pháp bảo và binh khí của chúng. Khi các vật linh của Thiết Giáp Thành chiến đấu bằng ý chí, bằng bản chất của mình, chúng sẽ tạo ra một luồng ý niệm đủ mạnh để tác động đến các vật vô tri của quân địch, khiến chúng lung lay."

Thiết Giáp Phụ Tá gãi đầu, vẻ mặt vẫn còn chút bối rối. "Nhưng làm sao chúng ta có thể làm được điều đó? Chúng ta không thể giao tiếp với tất cả binh khí của quân địch."

"Không cần phải giao tiếp trực tiếp," Tần Mặc giải thích. "Chúng ta sẽ dùng Thiết Giáp Thành Linh làm trung tâm, khuếch đại ý chí của tất cả vật linh trong thành. Ý chí kiên định của Cổ Kiếm Hồn, sự tái tạo không ngừng của Mộc Thạch, sự bền bỉ của những bức tường đá, tất cả sẽ tạo thành một làn sóng ý niệm. Làn sóng này sẽ chạm tới các binh khí của quân địch, không phải để ép buộc, mà là để 'thức tỉnh' chúng. Để chúng nhìn thấy một con đường khác, không phải là 'thăng tiên' vô độ, mà là giữ vững bản chất của chính mình."

Tần Mặc chỉ vào một vài điểm trên bản đồ, nơi có những khối đá lớn và những công trình ngầm chưa được khai thác triệt để. "Chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ. Chúng ta sẽ biến những tảng đá thành những 'vật linh' di động, chúng sẽ không tấn công bằng linh lực, mà bằng ý chí của đá – kiên cố, bền bỉ, và hấp thụ. Chúng ta sẽ dùng chính những đặc tính vật lý của chúng để vô hiệu hóa pháp bảo của kẻ thù. Hãy tưởng tượng, một thanh kiếm linh lực mạnh mẽ, khi chém vào một bức tường đá không linh lực, nhưng lại mang một ý chí 'kiên cố' mãnh liệt, nó sẽ cảm thấy thế nào? Nó sẽ cảm thấy như đang chém vào hư vô, hoặc bị chính sức mạnh của mình phản ngược lại."

Ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh vang vọng trong tâm trí mọi người, lần này mạnh mẽ và rõ ràng hơn bao giờ hết, như một tuyên ngôn. "Thành sẽ phối hợp. Hãy để chúng ta chứng minh sức mạnh của bản chất." Giọng nói vang vọng khắp căn phòng, mang theo sự lạnh lùng của kim loại nhưng cũng tràn đầy sự quyết tâm.

Long Hổ và Thiết Giáp Phụ Tá nhìn nhau, rồi lại nhìn Tần Mặc. Vẻ bối rối ban đầu đã dần được thay thế bằng sự kinh ngạc và một tia hy vọng. Đây là một chiến lược hoàn toàn khác biệt, một cuộc chiến không chỉ trên mặt vật lý mà còn trên mặt tinh thần, trên bản chất tồn tại. Nó không chỉ là phòng thủ, mà là một cuộc phản công sâu sắc vào nền tảng tư tưởng của kẻ thù.

Tần Mặc nhìn vào ánh mắt của từng người, từ sự tin tưởng của Tô Lam, sự quyết tâm của Long Hổ, đến sự bối rối dần tan biến của Phụ Tá. Hắn biết, con đường này còn đầy chông gai, và Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không bỏ qua thất bại vừa rồi. Hắn sẽ nhận ra Tần Mặc là mối đe dọa thực sự, một kẻ không thể xem thường, và sẽ chuẩn bị cho một cuộc đối đầu lớn hơn, với những chiến thuật tàn độc hơn. Nhưng giờ đây, Tần Mặc đã có một chiến lược, một niềm tin, và quan trọng hơn cả, hắn đã có những đồng minh kiên cường, những ý chí không thể bị bẻ gãy. Kế hoạch này sẽ không chỉ bảo vệ Thiết Giáp Thành mà còn có thể làm thay đổi cách nhìn nhận về 'vật tính' trong toàn bộ Huyền Vực, gây chú ý mạnh mẽ từ Thiên Diệu Tôn Giả và các thế lực khác.

Tần Mặc quay lại với tấm bản đồ, tay hắn lướt nhẹ trên những đường nét của Thiết Giáp Thành, như đang chạm vào trái tim của một sinh vật sống. Hắn biết, sự phụ thuộc của quân địch vào linh lực mà bỏ qua 'vật tính' sẽ là một điểm yếu chí mạng trong các trận chiến tương lai với Tần Mặc. Và hắn, cùng với Thiết Giáp Thành, sẽ chứng minh điều đó. Cuộc chiến sắp tới sẽ không chỉ là một trận chiến sinh tử, mà còn là một cuộc đối đầu giữa hai triết lý sống, giữa khát vọng thăng tiên vô độ và sự cân bằng bản chất.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free