Vạn vật không lên tiên - Chương 854: Bức Tường Sắt Thép và Ý Chí Bất Khuất
Tiếng trống trận của địch vẫn dồn dập vọng lại từ phía xa, âm u và nặng nề như tiếng sấm nổ giữa trời quang, báo hiệu một tai ương sắp giáng xuống. Trong Tàng Khí Các, nơi ánh sáng ban mai còn chưa kịp lấp đầy mọi ngóc ngách, Tần Mặc vẫn đứng đó, Cổ Kiếm Hồn an tĩnh trong tay, nhưng sự rung động nhè nhẹ của nó vẫn truyền đến lòng bàn tay hắn, như một lời nhắc nhở về ý chí kiên định vừa được thức tỉnh. Hắn hít sâu một hơi, mùi sắt cũ, dầu máy và bụi đất quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của công xưởng chiến tranh, nhưng giờ đây, hắn cảm nhận được trong đó cả một nỗi khát khao được bảo vệ, được tồn tại.
Không chần chừ thêm nữa, Tần Mặc rời khỏi Tàng Khí Các. Hắn tiến thẳng đến Phòng Chỉ Huy Trung Tâm, nơi Tô Lam, Lục Vô Trần, Thủ Vệ trưởng Long Hổ và Thiết Giáp Phụ Tá đã tề tựu. Căn phòng, vốn được xây dựng kiên cố bằng những khối đá xám tro, giờ đây lại càng thêm nặng trĩu bởi bầu không khí căng thẳng bao trùm. Ánh sáng yếu ớt của buổi rạng đông len lỏi qua khe cửa sổ nhỏ, chiếu lên tấm bản đồ chiến lược trải rộng trên bàn đá, nơi những ký hiệu quân sự chi chít như mạng nhện. Gió mạnh bên ngoài rít lên từng hồi, va vào những bức tường thành, tạo nên những âm thanh ghê rợn, như tiếng than khóc của một linh hồn cổ xưa. Mùi đất ẩm và khói lẫn trong không khí, càng khiến cho không gian thêm phần u ám.
Tần Mặc bước vào, không nói một lời, nhưng ánh mắt hắn quét qua từng người, như đang lắng nghe từng nhịp đập trong tâm can họ. Long Hổ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt hằn sâu vết sẹo chiến trường, vẫn giữ vẻ nghiêm nghị thường thấy, nhưng đôi mắt hắn lộ rõ vẻ mệt mỏi và lo âu. Hắn đang chỉ tay vào một điểm trên bản đồ, giọng nói trầm đục vang lên: “Thành chủ, mọi tuyến phòng thủ đã sẵn sàng. Các cỗ máy hơi nước đã được kiểm tra lần cuối, linh thạch nạp đầy. Nhưng lực lượng địch quá đông, chúng ta chỉ có thể phòng thủ bị động, và...” Long Hổ không nói hết câu, nhưng ai cũng hiểu ý hắn: sự chênh lệch lực lượng là quá lớn, khả năng giữ vững thành trì dường như là một điều bất khả thi.
Thiết Giáp Phụ Tá, người luôn cẩn trọng và tỉ mỉ, đưa ra một tập giấy ghi chép, giọng nói khô khan nhưng chứa đựng sự lo toan: “Báo cáo thành chủ, dự trữ linh thạch chỉ đủ duy trì tối đa hai canh giờ nếu cường độ tấn công như những đợt trước. Các bức tường phía Đông Bắc đã chịu nhiều tổn hại, cần tập trung phòng thủ tại đó. Mọi việc đều phải theo quy củ, nhưng quy củ nào có thể chống lại một đạo quân như vậy?”
Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và mái tóc điểm bạc, khẽ thở dài. Hắn không nhìn vào bản đồ, mà nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi sương mù còn đang giăng mắc. Giọng nói hắn trầm thấp, mang theo sự mệt mỏi cố hữu: “Tình thế nguy cấp, nhưng chúng ta không có lựa chọn nào khác. Trừ phi có phép lạ...” Hắn bỏ lửng câu nói, ánh mắt đầy sự hoài nghi về hy vọng.
Chỉ có Tô Lam là vẫn giữ được vẻ thanh thoát, đôi mắt phượng sáng ngời nhìn thẳng vào Tần Mặc. Nàng không nói nhiều, nhưng ý chí kiên định của nàng rõ ràng như thanh kiếm bên hông. “Ý chí của Thành Linh là chìa khóa. Nó sẽ không cho phép bất kỳ ai xâm phạm.” Nàng nói, giọng trong trẻo nhưng đầy sức nặng, như một lời khẳng định niềm tin.
Tần Mặc không lập tức đáp lời. Hắn đặt Cổ Kiếm Hồn lên bàn đá, thanh kiếm gỉ sét phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo, như một ngọn nến le lói trong đêm tối, nhưng lại có sức mạnh xua đi phần nào sự u ám trong căn phòng. Hắn chậm rãi đi quanh bàn, ánh mắt quét qua từng chi tiết trên bản đồ, từng ghi chú của Thiết Giáp Phụ Tá, từng vẻ mặt của các đồng minh. Hắn không chỉ nhìn, mà là "nghe" – nghe ý chí của những đường vẽ trên bản đồ muốn chỉ dẫn, của những con số muốn báo động, của những vật phẩm phòng thủ muốn được phát huy hết sức mạnh. Hắn nghe được cả sự dao động trong lòng mỗi người có mặt tại đây: sự lo sợ của Long Hổ, sự cẩn trọng của Phụ Tá, sự mệt mỏi của Lục Vô Trần, và cả niềm tin vững chắc của Tô Lam.
Cuối cùng, hắn dừng lại, đôi mắt đen láy nhìn vào trung tâm bản đồ, nơi Thiết Giáp Thành được vẽ lên một cách tỉ mỉ. Giọng hắn trầm ấm, bình thản nhưng lại mang một sức nặng lạ thường, đủ để xua tan đi sự ồn ào của gió và tiếng trống trận từ xa. “Các ngươi nói đúng. Lực lượng của chúng ta thua kém. Nhưng chúng ta không chỉ phòng thủ bị động.” Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một đường vẽ trên bản đồ, nơi một cỗ máy phòng thủ khổng lồ được đánh dấu. “Chúng ta sẽ khiến chúng phải đối mặt với chính sức mạnh mà chúng đã cưỡng ép.”
Long Hổ ngẩng đầu lên, vẻ mặt nghi hoặc: “Thành chủ, ý người là sao?”
Tần Mặc quay sang nhìn mọi người, ánh mắt hắn sâu thẳm như chứa đựng cả một triết lý. “Thiên Diệu Tôn Giả và bè lũ của hắn tin rằng vạn vật phải thăng tiên, phải từ bỏ bản chất để đạt đến cái gọi là ‘cực hạn’. Chúng ép buộc binh khí phải trở thành tiên khí, ép buộc linh thú phải trở thành thần thú, ép buộc cả những tòa thành phải vươn cao, trở nên bất khả xâm phạm. Nhưng chúng ta, chúng ta sẽ cho chúng thấy, sức mạnh chân thật không đến từ sự cưỡng ép, mà đến từ sự cân bằng bản chất, từ ý chí tồn tại thuần khiết nhất.”
Hắn khẽ chạm vào Cổ Kiếm Hồn, và thanh kiếm lại khẽ ngân lên một tiếng, như một lời đáp lại. “Thanh kiếm này, từng khao khát hủy diệt để thăng tiên, giờ đây lại khao khát bảo vệ. Những bức tường thành này, từng chỉ là đá vô tri, giờ đây lại muốn vững chãi che chở. Những cỗ máy này, từng chỉ là sắt thép vô tri, giờ đây lại muốn dùng sức mạnh của mình để giữ gìn sự sống. Chúng ta sẽ không chỉ đứng yên chịu trận. Chúng ta sẽ kích hoạt ý chí của vạn vật trong thành, biến chúng thành một thực thể sống, một bức tường thép có linh hồn, không thể bị phá hủy.”
Tô Lam gật đầu, ánh mắt nàng ánh lên sự tán đồng: “Chính xác. Thiên Diệu Tôn Giả dùng linh lực và cưỡng ép. Chúng ta dùng ý chí và bản chất.”
“Ta là thành, ta là dân. Ta sẽ đứng vững.” Một ý niệm mạnh mẽ, vang vọng khắp căn phòng, không phải bằng âm thanh, mà bằng một cảm giác rung động sâu thẳm trong tâm trí mỗi người. Đó là Thiết Giáp Thành Linh. Ý chí của nó không còn chỉ là một pháo đài phòng thủ, mà đã trở thành một thực thể sống, một người bảo vệ kiên cường.
Tần Mặc đặt tay lên bản đồ, ánh mắt kiên định. “Phụ Tá, điều chỉnh lại các cỗ máy phòng thủ. Không chỉ bắn phá, mà phải tạo ra những rung động, những chấn động ý chí. Long Hổ, hãy sắp xếp các binh sĩ không chỉ để chiến đấu, mà còn để trở thành cầu nối, truyền tải ý chí của thành trì đến từng vật phẩm, từng viên đá. Lục Vô Trần, kiến thức của ngươi về vật tính sẽ vô cùng quan trọng để chúng ta hiểu rõ hơn về bản chất của những thứ chúng ta đang dùng, và cả những thứ của kẻ địch. Tô Lam, ngươi và Cổ Kiếm Hồn sẽ là ngọn giáo sắc bén nhất, không chỉ để chém giết, mà để thức tỉnh.”
Hắn đưa ra những chỉ thị cuối cùng, không phải bằng giọng ra lệnh, mà bằng một sự bình thản đầy sức mạnh, như một vị đạo sư đang dẫn dắt đệ tử của mình trên con đường chân lý. Mỗi lời hắn nói ra đều mang theo một trọng lượng, một sự chắc chắn khiến mọi lo âu trong lòng những người có mặt dần tan biến, thay vào đó là một ý chí kiên định, một niềm tin vào con đường mà Tần Mặc đã chỉ ra. Cuộc họp chiến lược kết thúc, không phải bằng một tiếng hô hào dũng mãnh, mà bằng một sự im lặng đầy quyết tâm, một sự đồng lòng vô hình.
***
Rời khỏi Phòng Chỉ Huy, Tần Mặc không đi thẳng lên tường thành. Hắn muốn một lần nữa “nghe” và “củng cố” ý chí của cả thành trì trước trận chiến sinh tử. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, lặng lẽ đi theo sau hắn, bước chân không một tiếng động. Tiếng trống trận từ xa đã trở nên dồn dập hơn, nhưng trong nội thành Thiết Giáp, một sự tĩnh lặng đến đáng sợ bao trùm. Sương mù vẫn giăng nhẹ, khiến những con đường đá xám tro trở nên mờ ảo, huyền hoặc.
Tần Mặc bước đi chậm rãi, bàn tay hắn lướt nhẹ qua những bức tường thành cổ kính, những cỗ máy hơi nước khổng lồ đang chờ đợi mệnh lệnh, những dụng cụ sinh hoạt nằm yên vị trong các gian nhà đóng kín. Hắn “nghe” thấy tiếng vọng của chúng: những viên đá muốn kiên cố, những tấm gỗ muốn vững chãi, những tấm vải muốn che chở. Hắn không chỉ nghe được những ý niệm đơn thuần, mà còn cảm nhận được sự lo lắng len lỏi trong đó, một sự sợ hãi bản năng trước cuộc tấn công hủy diệt sắp đến.
Hắn nhắm mắt lại, truyền vào không gian một luồng ý niệm bình tĩnh và kiên định, một lời nhắc nhở về bản chất và quyền được tồn tại của vạn vật. “Hãy là chính mình. Hãy bảo vệ những gì các ngươi trân trọng. Sức mạnh không đến từ sự cưỡng ép, mà từ ý chí chân thật.” Ý niệm của hắn lan tỏa như một làn sóng vô hình, chạm vào từng vật thể, từng ngóc ngách của Thiết Giáp Thành. Hắn cảm nhận được sự đáp lại: những bức tường rung lên nhè nhẹ, những cỗ máy khẽ reo, những chiếc đèn lồng treo trên mái hiên như muốn tỏa sáng hơn. Chúng không còn chỉ là vật vô tri, chúng là một phần của thành trì, một phần của sự sống, một phần của ý chí kiên cường.
Hắn đi qua khu dân cư, nơi những người dân còn lại đang nấp mình trong những ngôi nhà kiên cố. Mặc dù Tần Mặc không thể nghe được ý chí của con người một cách trực tiếp như với vạn vật, nhưng hắn cảm nhận được nỗi sợ hãi bao trùm. Tuy nhiên, khi hắn đi ngang qua, một vài người dân hé cửa nhìn ra, ánh mắt họ đầy hoang mang nhưng cũng có một chút gì đó tin cậy khi nhìn thấy bóng dáng Tần Mặc và Hắc Phong uy dũng. Họ biết, đây là trận chiến cuối cùng, và họ đã đặt hết niềm tin vào vị Thành chủ trẻ tuổi này.
Bỗng nhiên, một chấn động nhỏ truyền đến từ phía dưới lòng đất. Tần Mặc dừng lại, hướng ánh mắt về một góc thành, nơi có một gã khổng lồ bằng đá và cây cổ thụ đang đứng sừng sững – Mộc Thạch. Thân hình to lớn của nó được tạo nên từ những tảng đá tảng và thân cây cổ thụ phủ rêu phong, đôi mắt là hai viên đá quý phát sáng mờ. Nó chậm chạp, nhưng lại cực kỳ bền bỉ, là một trong những thực thể vật tính cổ xưa nhất của Thiết Giáp Thành.
“Bảo vệ... Thành... Dân.” Một ý niệm đơn giản, nặng nề, nhưng lại vô cùng mạnh mẽ truyền đến Tần Mặc. Mộc Thạch không nói thành lời, nhưng ý chí của nó rõ ràng như tiếng chuông đồng. Nó đã thức tỉnh hoàn toàn, sẵn sàng dùng toàn bộ sức mạnh của mình để che chở cho thành trì và những sinh linh đang trú ngụ bên trong.
Tần Mặc khẽ gật đầu, truyền lại một ý niệm khích lệ đến Mộc Thạch. Hắn chạm tay vào thân cây cổ thụ lớn nhất cấu tạo nên Mộc Thạch, cảm nhận được nhựa sống cổ xưa đang chảy trong nó, cảm nhận được sự kiên định đã trải qua hàng ngàn năm phong ba bão táp. Hắc Phong bên cạnh khẽ gầm gừ một tiếng trầm thấp, như một lời khẳng định sự trung thành và sẵn sàng chiến đấu bên cạnh những ý chí đã được thức tỉnh này.
Khi Tần Mặc tiếp tục bước đi, hắn cảm thấy Thiết Giáp Thành không còn là một công trình kiến trúc vô hồn n���a. Nó đã trở thành một thực thể sống, một cơ thể khổng lồ đang thở, đang rung động, đang tập trung toàn bộ ý chí để đối mặt với thử thách lớn nhất trong lịch sử của mình. Mùi sắt, dầu máy, mồ hôi, đất ẩm và khói vẫn vương vất trong không khí, nhưng giờ đây, hắn còn ngửi thấy một mùi hương khác: mùi của sự kiên cường, mùi của hy vọng, mùi của một ý chí bất khuất.
***
Bình minh đã đến, nhưng ánh sáng của nó bị che khuất bởi một màn sương mù dày đặc và những đám mây đen kịt vần vũ trên bầu trời. Gió mạnh rít lên từng hồi, cuốn theo những làn sương còn sót lại, để lộ ra cảnh tượng hãi hùng phía chân trời. Từ trên tường thành Thiết Giáp, Tần Mặc, Tô Lam, Lục Vô Trần, Long Hổ, Thiết Giáp Phụ Tá và Hắc Phong đứng sừng sững, ánh mắt hướng về phía trước. Dưới chân thành, hàng ngàn binh lính Thiết Giáp Thành đã vào vị trí, những bộ giáp sắt lạnh lẽo phản chiếu ánh sáng mờ ảo, tạo nên một biển người kiên định.
Phía xa, một biển quân địch đang cuồn cuộn tiến đến, đen kịt như một cơn sóng thần tử thần. Đó là đội quân tổng lực của Thiên Diệu Tôn Giả, với hàng vạn tu sĩ, pháp bảo, linh thú khổng lồ, và cả những cỗ máy chiến tranh ghê rợn mà Thiết Giáp Thành chưa từng đối mặt. Áp lực hủy diệt từ đội quân khổng lồ này gần như bóp nghẹt không khí, khiến cho ngay cả những chiến binh kiên cường nhất cũng phải cảm thấy lồng ngực mình bị ép chặt. Tiếng trống trận đã biến thành những tiếng dội kinh thiên động địa, hòa lẫn với tiếng kèn hiệu u ám, tiếng hò hét vang trời của quân địch, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc. Mùi tanh nhẹ của máu và mùi linh lực hỗn tạp đã bắt đầu len lỏi vào không khí, báo hiệu một cuộc tàn sát sắp bắt đầu.
Tần Mặc nắm chặt Cổ Kiếm Hồn trong tay. Thanh kiếm gỉ sét, nhưng giờ đây nó không còn vẻ cũ kỹ, mà tỏa ra một ánh sáng dịu nhẹ, như một ngọn lửa bất diệt. Hắn cảm nhận được ý chí chiến đấu mãnh liệt của nó, một ý chí không phải để hủy diệt, mà là để bảo vệ, để trở thành tấm khiên vững chãi nhất. Ánh sáng mờ ảo từ lưỡi kiếm phản chiếu ánh bình minh bị che khuất, tạo nên một cảnh tượng vừa bi tráng, vừa hùng vĩ.
“Chúng ta đã sẵn sàng.” Tần Mặc nói, giọng hắn không hề run rẩy, mà trầm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng, giữa cơn bão táp đang gào thét xung quanh. Mỗi lời hắn nói ra đều như một hòn đá nặng trĩu, rơi vào lòng mỗi người, xua tan đi sự sợ hãi, thay vào đó là một ý chí kiên định.
Tô Lam đứng bên cạnh Tần Mặc, mái tóc đen dài của nàng bị gió thổi tung bay. Nàng rút thanh kiếm của mình ra, mũi kiếm sắc bén chỉ thẳng về phía quân địch đang tiến đến. “Cho dù có phải chiến đấu đến cùng, chúng ta cũng sẽ không lùi bước.” Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy quyết đoán, như một tiếng chuông báo hiệu cho sự phản kháng.
Lục Vô Trần khẽ nhắm mắt, rồi lại mở ra, ánh mắt hắn không còn vẻ mệt mỏi hay hoài nghi như trước, mà thay vào đó là một sự bình thản đến lạ. Hắn nhìn về phía biển quân địch vô tận, rồi quay sang nhìn Tần Mặc. “Đây sẽ là trận chiến định đoạt số phận của không chỉ thành phố này, mà cả một con đường.” Hắn nói, giọng trầm thấp nhưng lại chứa đựng một sự thâm sâu, một sự nhận thức về tầm quan trọng c���a cuộc chiến này.
Từ sâu thẳm lòng đất, một ý niệm cuối cùng của Thiết Giáp Thành Linh truyền đến tâm trí Tần Mặc và tất cả những ai đang đứng trên tường thành. Đó không phải là một lời cảnh báo hay một lời kêu gọi, mà là một lời tuyên bố: “Ta là Thiết Giáp Thành. Ta là ý chí của vạn vật nơi đây. Ta sẽ đứng vững. Ta sẽ bảo vệ. Ta sẽ không bao giờ gục ngã.” Ý niệm ấy không phải sợ hãi, mà là sự kiên cường và sẵn sàng đối mặt.
Tần Mặc nâng Cổ Kiếm Hồn cao hơn nữa, ánh sáng từ nó như một ngọn hải đăng duy nhất trong màn đêm hỗn loạn. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ từ toàn bộ thành trì, từ những bức tường đá, những cỗ máy hơi nước, những binh khí trong Tàng Khí Các, và cả những Mộc Thạch khổng lồ đang rung chuyển dưới lòng đất. Tất cả, tất cả đều đã thức tỉnh, tất cả đều đã sẵn sàng.
Tiếng hò reo của quân địch đã gần kề, tiếng chân đạp đất rung chuyển cả mặt đất. Sương mù cuối cùng cũng tan biến, để lộ ra toàn bộ sự hung hãn, tàn bạo của đội quân xâm lược. Trận chiến tổng lực đã không còn là viễn cảnh, mà là hiện thực. Tần Mặc đứng đó, giữa bức tường sắt thép và ý chí bất khuất, đôi mắt đen láy của hắn phản chiếu biển quân thù, không một chút sợ hãi. Hắn biết, đây không chỉ là cuộc chiến của Thiết Giáp Thành, mà là cuộc chiến của một triết lý, một con đường mới cho Huyền Vực. Và hắn, cùng với những ý chí đã được thức tỉnh, đã sẵn sàng đối mặt với cơn bão.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.