Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 855: Thiết Giáp Thức Giấc: Cuồng Phong Phá Thành

Mây đen kịt từ phương xa vần vũ, cuộn trào như một con quái vật khổng lồ nuốt chửng vầng dương, chỉ còn lại một màu xám xịt u ám bao trùm Thiết Giáp Thành. Gió mạnh rít lên từng hồi thảm thiết, cuốn theo những làn sương tàn còn vương vấn trên chiến trường, phơi bày toàn cảnh biển quân thù đang cuồn cuộn tiến đến. Từ đỉnh tường thành kiên cố, Tần Mặc đứng sừng sững, thân hình không quá cao lớn nhưng toát lên vẻ vững chãi đến lạ lùng. Hắn nắm chặt Cổ Kiếm Hồn trong tay, thanh kiếm không còn vẻ gỉ sét mà tỏa ra một vầng sáng dịu nhẹ, linh động như một sinh mệnh đang hô hấp. Ánh mắt đen láy của Tần Mặc quét qua chiến trường, không một chút dao động, chỉ có sự tập trung cao độ và một chút trầm tư sâu thẳm.

Bên cạnh hắn, Tô Lam, với mái tóc đen dài bị gió thổi tung bay, khuôn mặt thanh tú nhưng ánh mắt phượng sáng ngời, sắc bén như lưỡi kiếm. Nàng đã rút thanh kiếm của mình ra, mũi kiếm bạc chỉ thẳng về phía kẻ thù, tư thế sẵn sàng nghênh chiến bất cứ lúc nào. Lục Vô Trần, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, nay lại đứng thẳng tắp như một ngọn thương. Ánh mắt hắn không còn sự mệt mỏi hay hoài nghi, mà thay vào đó là một sự bình thản đến mức kỳ lạ, một sự chấp nhận số phận và quyết tâm chiến đấu đến cùng. Thủ Vệ trưởng Long Hổ, thân hình vạm vỡ trong bộ giáp trụ nặng nề, đứng chắn phía trước, tay nắm chặt thanh đại đao, khuôn mặt nghiêm nghị có vết sẹo hằn rõ vẻ kiên cường. Hắc Phong gầm gừ bên chân Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào biển quân thù, toàn thân lông đen tuyền dựng đứng, sẵn sàng xé nát bất cứ kẻ nào dám tiến gần chủ nhân.

Biển quân địch, đen kịt như mực, lan rộng đến tận chân trời, là một cảnh tượng hãi hùng mà Thiết Giáp Thành chưa từng phải đối mặt. Không chỉ có Hắc Thiết Vệ với giáp trụ đen kịt, mà còn vô số tu sĩ mặc đủ loại đạo bào, cưỡi đủ loại linh thú khổng lồ, và cả những cỗ máy chiến tranh ghê rợn di chuyển nặng nề trên mặt đất. Tiếng trống trận dồn dập, vang vọng như tiếng sấm nổ, hòa lẫn với tiếng kèn hiệu u ám, tiếng hò hét vang trời của quân địch, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc đang cuộn trào về phía thành.

Từng đợt pháp thuật tiên phong chói lòa, đủ màu sắc, đủ hình dạng, từ những quả cầu lửa rực cháy, tia sét xanh biếc, đến những cơn bão băng giá và mũi tên năng lượng sắc nhọn, như một trận mưa sao băng hủy diệt đang lao đến. Chúng phá hủy mọi thứ trên đường đi, san phẳng những ngọn đồi nhỏ, nghiền nát những thân cây cổ thụ, để lại những vết sẹo sâu hoắm trên mặt đất.

Tần Mặc cảm nhận được sự run rẩy nhẹ nhàng từ Cổ Kiếm Hồn, không phải là sợ hãi, mà là sự háo hức được chiến đấu, được bảo vệ. Hắn khẽ siết chặt tay, truyền vào đó một ý niệm trấn an. "Giữ vững trận địa!" Giọng hắn trầm ổn, xuyên qua tiếng gió rít và tiếng gầm rú của quân địch, vang vọng đến tai từng binh sĩ trên tường thành. "Đừng để chúng tiến gần!" Lời nói không hùng hồn, không khoa trương, nhưng lại mang một trọng lượng khó tả, xua đi phần nào nỗi sợ hãi đang len lỏi trong lòng những người lính.

Thủ Vệ trưởng Long Hổ gầm lên, giọng nói vang dội như tiếng sấm. "Phóng tên đá! Đánh chặn! Không lùi một bước!" Lập tức, hàng trăm máy bắn đá khổng lồ trên tường thành gầm gừ hoạt động, phóng ra những tảng đá khổng lồ được yểm phép, mang theo sức mạnh hủy diệt lao thẳng vào đội hình địch. Cùng lúc đó, các trận pháp phòng thủ cổ xưa của Thiết Giáp Thành tự động kích hoạt, những đường vân sáng chói chạy dọc theo tường thành, tạo thành một lá chắn năng lượng mờ ảo, đồng thời bắn ra những luồng sáng sắc bén, những mũi tên linh lực, hoặc những đòn pháp thuật phản công mạnh mẽ.

Tiếng nổ vang trời, rung chuyển cả mặt đất. Những tảng đá khổng lồ va chạm với lá chắn phép thuật của quân địch, hoặc xuyên thủng đội hình, tạo ra những lỗ hổng tạm thời. Các đòn pháp thuật của địch dội vào tường thành, khiến cả một đoạn tường đá rung chuyển dữ dội, bụi đá bay mù mịt. Từng tia sáng lóe lên, từng tiếng gầm rú vang vọng, Thiết Giáp Thành đã chính thức bước vào một cuộc chiến sinh tử, và ngay từ những giây phút đầu tiên, nó đã phải đối mặt với một áp lực chưa từng có. Mùi lưu huỳnh nồng nặc từ phép thuật, mùi đất đá bị nung cháy, và mùi kim loại tanh tưởi của máu đã bắt đầu hòa quyện vào không khí, báo hiệu một cuộc tàn sát khốc liệt.

***

Các đòn công phá của quân địch không ngừng nghỉ, mạnh hơn bất kỳ dự đoán nào của Tần Mặc và liên minh. Bầu trời giờ đây tối sầm bởi khói bụi và ánh sáng chói lòa của vô số pháp thuật va chạm, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn và bi tráng. Không khí trở nên nóng bỏng và ngột ngạt, mỗi hơi thở đều như hít phải tro bụi và mùi cháy khét.

Từng mảng tường thành khổng lồ bắt đầu nứt vỡ dưới sức ép liên tục của những cỗ máy công thành khổng lồ và các đòn pháp thuật cấp cao. Những công trình phòng thủ phụ, những tháp canh nhỏ xa hơn bị nghiền nát thành bụi, đổ sập xuống dưới sức ép không ngừng nghỉ. Tiếng rên rỉ của những tảng đá vỡ vụn, tiếng gào thét của binh sĩ bị vùi lấp, tiếng nổ long trời lở đất tạo thành một bản hùng ca của sự hủy diệt.

Tần Mặc cảm nhận được ý niệm đau đớn tột cùng từ Thiết Giáp Thành Linh. Đó là một nỗi đau không chỉ về thể xác của thành trì, mà còn là sự quằn quại của một ý chí đang bị dày vò. Hắn thấy những vết nứt không chỉ xuất hiện trên đá, mà còn in hằn sâu trong ý niệm mà Thành Linh truyền tải, như thể linh hồn thành phố đang bị xé toạc. Nhưng cùng với nỗi đau đó, hắn cũng cảm nhận được một ý chí kiên cường không chịu khuất phục, một sự bám víu vào bản chất của mình, không muốn buông xuôi.

"Đau đớn... nhưng ta sẽ không gục ngã... vì họ!" Ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh run rẩy, nhưng lại kiên định đến khó tin, vang vọng trong tâm trí Tần Mặc. Nó không phải là một tiếng kêu cứu, mà là một lời tuyên bố, một lời thề.

Tần Mặc nắm chặt Cổ Kiếm Hồn, ánh mắt lóe lên quyết tâm sắt đá. Hắn biết đây không chỉ là cuộc chiến vật lý, mà còn là cuộc chiến ý chí. "Thành Linh, giữ vững! Chúng ta sẽ chiến đấu đến cùng!" Hắn thì thầm, lời nói tuy nhỏ nhưng ẩn chứa một sức mạnh vực dậy tinh thần. Hắn nhanh chóng điều chỉnh chiến thuật, dùng ý niệm truyền lệnh cho Thiết Giáp Phụ Tá và Thủ Vệ trưởng Long Hổ, đồng thời hướng dẫn Mộc Thạch và các vật linh khác tập trung phòng thủ tại những điểm yếu đang lung lay.

Từ dưới chân thành, những Mộc Thạch khổng lồ, thân hình làm từ đá tảng và thân cây cổ thụ, phủ đầy rêu phong, chậm chạp nhưng bền bỉ di chuyển. Đôi mắt chúng là hai viên đá quý phát sáng mờ. Dưới sự chỉ dẫn của Tần Mặc, chúng tập trung lại, tạo thành những bức tường chắn kiên cố, hấp thụ những đòn tấn công mạnh nhất của địch. Mỗi khi một Mộc Thạch bị trúng đòn, những vết nứt lại xuất hiện trên thân thể nó, nhưng chúng vẫn không lùi bước, kiên cường như những ngọn núi.

Trên tiền tuyến, Tô Lam uyển chuyển như một con bướm trong bão táp, thanh kiếm của nàng vẽ nên những đường cong chết chóc, chặn đứng những đợt tấn công như thác lũ của Hắc Thiết Vệ. Nàng không dùng chiêu thức hoa mỹ, mà là những nhát kiếm sắc bén, trực diện, mỗi nhát chém đều mang theo sự quyết đoán và ý chí bảo vệ mãnh liệt. Những bộ giáp sắt đen kịt của Hắc Thiết Vệ bị xé toạc, những tên lính vô cảm ngã xuống, nhưng số lượng của chúng quá đông, cứ lớp này ngã xuống lại có lớp khác xông lên.

Lục Vô Trần đứng cạnh Tô Lam, khuôn mặt khắc khổ giờ đây lại hiện lên vẻ dứt khoát. Hắn liên tục thi triển những pháp thuật phòng thủ và tấn công. Những luồng sáng xanh biếc từ tay hắn tạo thành lá chắn linh lực, đẩy lùi những đòn đánh của Hắc Thiết Vệ, hoặc biến thành những mũi băng sắc lạnh xuyên thủng áo giáp địch. Dù cơ thể gầy gò, Lục Vô Trần vẫn dốc hết sức bình sinh, ánh mắt kiên định không hề lay chuyển, như muốn chứng minh rằng ngay cả một kẻ đã từng hoài nghi cuộc sống cũng có thể tìm thấy ý nghĩa trong việc bảo vệ.

Hắc Phong, như một mũi tên đen hủy diệt, lao vào hàng ngũ địch. Tiếng gầm uy dũng của nó xé tan không khí, đôi mắt đỏ rực bừng cháy sự hung hãn bản năng. Nó cắn xé, quật ngã Hắc Thiết Vệ như những con rối, bộ lông đen tuyền vấy máu nhưng vẫn không hề chùn bước. Mỗi cú vồ, mỗi nhát cắn của nó đều mạnh mẽ và tàn bạo, tạo ra một lỗ hổng tạm thời trong biển quân thù, cho phép các binh sĩ Thiết Giáp Thành có chút thời gian để thở.

Trận chiến trở nên khốc liệt hơn bao giờ hết. Các pháp khí công thành khổng lồ của địch liên tục bắn phá, những cấm thuật quy mô lớn bắt đầu được triển khai. Những luồng năng lượng màu tối, mang theo mùi tà khí khó chịu, bắt đầu bao phủ một phần thành trì, như muốn ăn mòn không chỉ vật chất mà cả tinh thần của nó. Thiết Giáp Thành Linh vẫn nỗ lực chống đỡ, các vật linh phòng thủ dưới sự chỉ đạo của Tần Mặc phản công, tạo ra rào chắn và phản đòn, nhưng áp lực ngày càng tăng lên, đẩy thành phố đến bờ vực của sự sụp đổ. Tần Mặc cảm nhận được sự kiệt quệ của Thành Linh, nhưng hắn biết, đây chưa phải là lúc để bỏ cuộc.

***

Trong khi Thiết Giáp Thành đang oằn mình chống đỡ dưới làn mưa lửa, cách đó hàng trăm dặm, trên một ngọn tháp canh cao vút, Thiên Diệu Tôn Giả lẳng lặng quan sát toàn bộ trận chiến. Dáng người y thanh lịch, cao ráo, khoác trên mình trường bào lụa trắng thêu kim tuyến, toát lên vẻ uy nghiêm và quyền lực tuyệt đối. Khuôn mặt tuấn tú không một chút nếp nhăn, nhưng ánh mắt xanh thẳm lại sắc lạnh và đầy sự tính toán, phản chiếu cảnh tượng hỗn loạn của chiến trường mà không một chút cảm xúc. Mái tóc trắng như tuyết được búi cao gọn gàng, càng làm nổi bật vẻ siêu phàm nhưng cũng đầy lạnh lẽo của y.

Không khí xung quanh Thiên Diệu Tôn Giả hoàn toàn khác biệt với sự hỗn loạn dưới chiến trường. Tại nơi y ngự trị, không có tiếng nổ, không có tiếng gào thét, chỉ có sự tĩnh lặng đến đáng sợ, thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng gió nhẹ lướt qua. Một mùi hương liệu thanh khiết, thoang thoảng, lan tỏa xung quanh y, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với mùi khói, máu và tà khí nồng nặc đang bao trùm Thiết Giáp Thành.

Y nhíu mày khẽ, một cử chỉ hiếm hoi cho thấy sự bất ngờ trong ánh mắt xanh thẳm. "Thú vị..." Giọng y trầm thấp, mang theo uy áp khó tả, vang lên giữa không gian tĩnh mịch. "Một vật linh phế phẩm lại có thể kháng cự đến vậy." Y nói, lời lẽ đầy khinh miệt nhưng cũng ẩn chứa một chút tò mò. Y đã lường trước sự kháng cự, nhưng không ngờ rằng một thành trì mà y cho là "vô tri, không tu luyện" lại có thể trụ vững lâu đến thế trước sức mạnh hủy diệt của đội quân tinh nhuệ của mình.

Y đã từng coi thường Tần Mặc và Vô Tính Thành, cho rằng con đường "cân bằng bản chất" là một sự lãng phí, một sự chậm tiến trong hành trình thăng tiên. Nhưng giờ đây, trước sự kiên cường của Thiết Giáp Thành, y bắt đầu nhận ra rằng có lẽ y đã đánh giá thấp "ý chí tồn tại" mà Tần Mặc đã thức tỉnh. Sự phối hợp nhịp nhàng đến kinh ngạc giữa các "vật" phòng thủ, sự dũng cảm của những binh sĩ mà y cho là yếu kém, tất cả đều vượt quá dự đoán của y. Y không thể hiểu được làm thế nào những "vật linh phế phẩm" này lại có thể chống lại pháp thuật cường đại, chống lại ý chí thống trị của những tu sĩ đã trải qua hàng ngàn năm tu luyện.

"Nhưng 'kiên định bản chất' thì có ích gì trước sức mạnh tuyệt đối?" Y khẽ lẩm bẩm, ánh mắt xanh thẳm chợt lóe lên một tia tàn nhẫn. Y không thể chấp nhận sự tồn tại của một con đường khác, một triết lý đi ngược lại khát vọng thăng tiên tối thượng của mình. Đối với y, mọi sự kháng cự đều là vô ích, và mọi thứ đều phải phục tùng quy luật của kẻ mạnh.

Y phất tay áo, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sức mạnh kinh thiên. "Kích hoạt 'Hủy Linh Trận'!" Lệnh của y vang vọng, không cần âm thanh lớn, nhưng lại truyền đến tai các tướng lĩnh dưới trướng một cách rõ ràng và không thể chối cãi.

Lập tức, hàng chục tu sĩ cấp cao của Thiên Diệu Tôn Giả, đã chờ sẵn ở các vị trí chiến lược, bắt đầu thi triển một cấm thuật khổng lồ. Từ bốn phía Thiết Giáp Thành, những luồng năng lượng màu đỏ máu bốc lên, xoắn xuýt vào nhau trên bầu trời, tạo thành một pháp trận khổng lồ, quỷ dị, phủ kín toàn bộ thành trì. Pháp trận không chỉ gây sát thương vật lý, mà còn nhắm vào linh hồn của thành phố, vào "ý chí tồn tại" của Thiết Giáp Thành Linh, với mục đích nghiền nát ý chí kháng cự của nó, ép buộc nó phải gục ngã hoàn toàn. Mùi tà khí nồng nặc và khó chịu từ cấm thuật này lập tức lan tỏa, át đi mọi mùi khác, khiến không khí trở nên đặc quánh và nặng nề, như thể chính sự sống cũng đang bị hút cạn. Thiên Diệu Tôn Giả nhìn xuống cảnh tượng đó, khuôn mặt vẫn điềm nhiên, như thể y đang quan sát một vở kịch đã được định sẵn kết cục.

***

Khi 'Hủy Linh Trận' được kích hoạt, một áp lực khủng khiếp, mang theo hơi thở của sự hủy diệt, đè nén Thiết Giáp Thành. Bầu trời vốn đã u ám giờ đây chuyển sang màu đỏ sẫm, như thể đang chảy máu. Không khí bị nén chặt, nặng nề đến mức khó thở, mỗi hạt bụi trong không gian đều như mang theo một sức nặng ngàn cân. Tiếng rít chói tai của 'Hủy Linh Trận' vang vọng khắp nơi, không chỉ là âm thanh vật lý mà còn là một làn sóng tinh thần, gào thét trong tâm trí của mọi sinh vật bên trong thành.

Tần Mặc cảm thấy như bị xé nát. Hắn không chỉ cảm nhận được nỗi đau từ Thiết Giáp Thành Linh, mà còn là sự quằn quại của hàng ngàn ý chí tồn tại khác trong thành phố – từ những viên gạch lát đường, những cây cỏ dại mọc trên tường, đến những binh khí đang chiến đấu. Tất cả đều đang rên rỉ, oằn mình dưới sức ép của cấm thuật. Thiết Giáp Thành Linh, nguồn sống và ý chí của thành phố, rên rỉ trong đau đớn tột cùng. "Không... thể... chịu... được... nữa..." Ý niệm của nó run rẩy, yếu ớt, như một ngọn nến trước gió bão. Những vết nứt không chỉ xuất hiện khắp nơi trên những bức tường đá, mà còn in hằn sâu trong ý niệm của nó, như thể linh hồn thành phố đang bị tổn thương nghiêm trọng.

Sức mạnh của 'Hủy Linh Trận' không đơn thuần là phá hủy vật chất, mà là hủy diệt ý chí, nghiền nát tinh thần. Nó cố gắng ép buộc vạn vật phải từ bỏ bản chất của mình, phải khuất phục trước một sức mạnh tuyệt đối, phải từ bỏ khát vọng được tồn tại theo cách riêng của chúng. Tần Mặc cảm thấy một cơn đau nhói nơi lồng ngực, như thể chính trái tim hắn cũng đang bị bóp nghẹt. Sự kiệt sức dâng lên, nhưng hắn không cho phép mình gục ngã. Hắn biết, đây là thời khắc quyết định, là ranh giới giữa sự sống và cái chết, giữa sự tồn tại và sự hủy diệt. Nếu Thành Linh gục ngã, tất cả sẽ tan biến.

Hắn nhìn xuống phần tường thành đang sụp đổ, nơi quân địch đang reo hò ầm ĩ. Một tiếng nổ kinh hoàng xé toạc không gian, một phần lớn bức tường phía đông, vốn đã chịu nhiều tổn thương, cuối cùng cũng không thể chịu đựng thêm. Những khối đá khổng lồ, những mảnh vỡ kim loại văng ra tứ phía, tạo thành một đám mây bụi khổng lồ. Sau làn khói bụi tan đi, một kẽ hở chết người hiện ra, để lộ ra cảnh tượng hàng ngàn Hắc Thiết Vệ và tu sĩ địch đang hung hãn tràn vào, tiếng reo hò của chúng vang dội như tiếng quỷ dữ.

Quân địch đã phá vỡ tuyến phòng thủ đầu tiên. Sự tuyệt vọng bắt đầu len lỏi trong lòng một số binh sĩ Thiết Giáp Thành, nhưng Tần Mặc, dù kiệt sức, vẫn đứng vững giữa đống đổ nát, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của Thành Linh, sự hoảng loạn của những ý chí tồn tại nhỏ bé, nhưng hắn cũng cảm nhận được một tia sáng le lói, một ý chí phản kháng sâu thẳm vẫn chưa tắt hẳn.

Một ý tưởng táo bạo lóe lên trong đầu hắn, một cách để biến chính sự hủy diệt này thành một phần của sự bảo vệ, dựa trên bản chất kiên cố của thành phố, chứ không phải là sự thoát ly. Hắn khẽ thì thầm với Cổ Kiếm Hồn, lời nói mang theo một sức nặng không thể lay chuyển, một lời thề được thốt ra từ tận đáy lòng. "Đừng sợ, Thành Linh. Chúng ta sẽ cùng nhau chứng minh... sức mạnh thực sự không cần phải thoát ly bản chất!"

Cổ Kiếm Hồn trong tay hắn chợt rung lên mãnh liệt, ánh sáng dịu nhẹ của nó bùng lên rực rỡ hơn bao giờ hết, như một lời đáp lại, một lời đồng thuận. Tần Mặc nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu, rồi mở bừng mắt. Trong đôi mắt đen láy của hắn, không còn là sự trầm tư hay lo lắng, mà là một ngọn lửa rực cháy của quyết tâm và một tia sáng của thiên tài. Hắn đã sẵn sàng, và hắn sẽ không để bất cứ ai gục ngã. Hắn sẽ biến những gì kẻ thù coi là sự hủy diệt thành một tấm khiên bất khả xâm phạm, một minh chứng cho con đường cân bằng của vạn vật.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free