Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 861: Điểm Yếu Chết Người: Khi Linh Hồn Bị Cưỡng Ép

Trong khoảnh khắc vô tận ấy, khi luồng sáng xanh xám của Thiên Diệu Tôn Giả xuyên phá mọi hàng rào phòng thủ, lao thẳng vào hạch tâm của Thiết Giáp Thành, một tiếng rên rỉ kinh hoàng, vô hình nhưng thấu tận trời xanh, quả thực đã vang lên. Nó không phải âm thanh của vật chất vỡ vụn, mà là tiếng gào xé của một linh hồn, một ý chí tồn tại đang bị cưỡng bức đến cùng cực. Cả Thiết Giáp Thành rung chuyển dữ dội hơn bao giờ hết, những vết nứt lan ra như mạng nhện khổng lồ trên da thịt một sinh linh, và từng mảng tường thành đổ sụp xuống như những lá bài bị gió cuốn.

Thế nhưng, giữa cơn cuồng bạo của sự hủy diệt, từ sâu thẳm lõi thành, một luồng sáng yếu ớt bùng lên. Nó không phải ánh sáng xanh xám lạnh lẽo đầy chết chóc của Thiên Diệu Tôn Giả, mà là một vầng hào quang ấm áp, pha lẫn vô vàn sắc màu của đá, của sắt, của gỗ, của từng viên gạch, từng phiến ngói đã trải qua hàng ngàn năm phong sương. Đó là màu của ký ức, của sự sống, của ý chí tồn tại kiên cường. Nó như một ngọn lửa leo lét, cố gắng chống lại dòng sông băng đang muốn nuốt chửng tất cả.

Tô Lam ôm chặt Tần Mặc, thân hình nàng run rẩy bần bật, từng thớ thịt căng cứng vì lo lắng và tuyệt vọng. Nàng có thể cảm nhận được cơn chấn động truyền từ mặt đất, từ không khí, từ chính Tần Mặc đang nằm trong vòng tay nàng. Hắn khẽ rùng mình, một tiếng rên khe khẽ thoát ra từ kẽ răng, như thể nỗi đau của Thiết Giáp Thành Linh đang truyền thẳng vào thần thức của hắn. Ánh mắt phượng của Tô Lam vẫn kiên định nhìn vào luồng sáng tàn độc kia, nàng cảm nhận được sự thống khổ từ thành phố, từ vạn vật đang bị tấn công, một nỗi đau không chỉ ở thể xác mà còn ở linh hồn. Thanh Cổ Kiếm Hồn bên hông nàng run lên bần bật, phát ra những tiếng ngân vang trầm đục, như một lời cảnh báo, một lời thách thức.

Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, gầm lên một tiếng đau đớn đến xé lòng. Tiếng gầm của nó không còn hung dữ, mà tràn đầy sự phẫn nộ và tuyệt vọng, như thể nó cũng cảm nhận được sự giằng xé của Thiết Giáp Thành Linh. Nó cào cấu mặt đất, những móng vuốt sắc nhọn xới tung đất đá, một luồng hắc khí bốc lên quanh thân nó, hóa thành một lớp giáp phòng hộ mỏng manh.

Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và đôi mắt sâu trũng, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời bị xé toạc bởi luồng năng lượng tàn độc. Y đã chiến đấu bằng cả sinh mạng, đã chứng kiến vô vàn cảnh đổ nát, nhưng chưa bao giờ y cảm thấy bất lực đến thế. Tiếng rên rỉ vô hình kia như một nhát dao cứa vào tâm can y, gợi lên những hoài nghi sâu sắc về ý nghĩa của sự tồn tại, về cái gọi là "đạo" mà y đã từng theo đuổi. Các Thủ Vệ trưởng Long Hổ cùng những binh sĩ còn lại của Thiết Giáp Thành, mình đầy thương tích, cũng ngẩng đầu nhìn lên, khuôn mặt họ hiện rõ sự kinh hoàng tột độ. Họ đã sẵn sàng hy sinh, nhưng họ không thể chống lại thứ sức mạnh tinh thần tàn độc này, một sức mạnh muốn hủy diệt không phải thân thể, mà là linh hồn của chính thành trì mà họ thề nguyện bảo vệ.

Thiên Diệu Tôn Giả lùi lại một chút, khuôn mặt tuấn tú của hắn không chút nếp nhăn, nhưng ánh mắt xanh thẳm lại lóe lên một tia sáng lạnh lẽo đầy tính toán. Hắn nở một nụ cười khẩy, uy nghiêm và đầy khinh miệt. "Thành Linh? Ngươi vẫn còn ôm giữ chút 'linh hồn' yếu ớt đó sao? Để xem ngươi chịu đựng được bao lâu!" Giọng nói của hắn vang vọng khắp chiến trường, mang theo uy áp và sự tự mãn, như thể hắn đang nắm giữ vận mệnh của tất cả trong lòng bàn tay. Hắn đã nhận ra rằng Thiết Giáp Thành Linh đang ở trạng thái yếu ớt nhất, giằng xé giữa bản năng tự vệ và áp lực phải 'thoát ly bản chất' để trở nên bất khả xâm phạm. Ánh sáng ấm áp pha trộn kia, dù yếu ớt, lại càng khẳng định rằng Thành Linh vẫn còn cố chấp với "bản chất" nguyên thủy của nó.

"Ta sẽ không cho ngươi cơ hội được lựa chọn một cách dễ dàng," Thiên Diệu Tôn Giả lẩm bẩm, ánh mắt quét qua những khu vực bị tàn phá của thành phố. Hắn không chỉ muốn Thành Linh từ bỏ bản chất, mà hắn muốn nó phải chấp nhận sự "thăng hoa" đau đớn, trở thành một công cụ vô tri phục vụ cho mục đích của hắn, một minh chứng cho "chân lý" của hắn. Hắn giơ tay, một luồng linh lực hùng hậu từ trong lòng bàn tay hắn bùng nổ, không phải là một đòn tấn công hủy diệt trực diện, mà là một chỉ lệnh, một mệnh lệnh tuyệt đối. "Hắc Thiết Vệ! Chia ra! Tấn công vào Thư Viện Cổ! Phá hủy Đài Ký Ức! Đập nát Quảng Trường Hồi Ức! Ta muốn mọi dấu vết của 'ký ức' và 'linh hồn' của thành phố này phải tan biến! Hãy cho nó thấy, không có quá khứ, không có 'bản chất', thì nó chỉ là một khối đá vô tri!"

Mệnh lệnh của Thiên Diệu Tôn Giả vang vọng như sấm rền. Lập tức, hàng ngàn Hắc Thiết Vệ, những cỗ máy chiến tranh vô tri với giáp sắt đen kịt, chia thành nhiều mũi nhọn, lao thẳng vào các khu vực "mềm" của Thiết Giáp Thành. Đó là Thư viện cổ kính, nơi lưu giữ hàng ngàn năm lịch sử của thành phố, từng trang sách, từng phiến đá khắc chữ đều mang theo hơi thở của thời gian. Đó là Đài Ký Ức, một kiến trúc đá sừng sững, nơi người dân thường đến để tưởng nhớ tổ tiên, nơi những câu chuyện xưa được kể lại và truyền từ đời này sang đời khác. Đó là Quảng Trường Hồi Ức, trái tim của thành phố, nơi những lễ hội tưng bừng, những cuộc gặp gỡ thân mật đã diễn ra, nơi tiếng cười, tiếng nói, và những giọt nước mắt đã thấm đẫm vào từng phiến đá lát đường.

Thiên Diệu Tôn Giả đã nhìn thấu điểm yếu lớn nhất của Thiết Giáp Thành Linh: đó không phải là lớp giáp trụ vật lý, mà là những ký ức, những cảm xúc, những dấu ấn tinh thần mà nó đã tích lũy qua hàng ngàn năm. Những nơi đó chính là "linh hồn" của thành phố, là nơi "vật tính" của nó biểu hiện rõ rệt nhất. Hắn muốn tấn công trực diện vào những "ký ức" đó, để ép buộc Thiết Giáp Thành Linh phải từ bỏ tất cả, phải trở thành một pháo đài chỉ biết đến sức mạnh thô sơ, không còn "ý chí tồn tại" riêng. Hắn muốn "tẩy rửa" nó, không phải bằng cách xóa sổ vật chất, mà bằng cách hủy diệt tinh thần.

Tiếng đổ vỡ bắt đầu vang lên từ khắp nơi trong Thiết Giáp Thành. Không còn là những tiếng nứt nhỏ, mà là tiếng gầm của những khối kiến trúc khổng lồ sụp đổ, tiếng vỡ tan của gạch đá, tiếng kim loại rít lên ghê rợn. Các khu vực mang tính biểu tượng của Thiết Giáp Thành bị tấn công dữ dội. Thư viện cổ, nơi lưu giữ hàng ngàn năm lịch sử, không chịu nổi những đòn tấn công liên tiếp của Hắc Thiết Vệ, từng giá sách lung lay, từng cuộn da, từng phiến gỗ cháy thành tro bụi. Những bức tường thành cổ kính, khắc ghi truyền thuyết về các vị anh hùng và những giai đoạn hưng thịnh của thành phố, bị những vũ khí kh��ng lồ của Hắc Thiết Vệ đục khoét, phá hủy từng mảng lớn, để lộ ra những mảng đá lởm chởm, trơ trụi.

Thiết Giáp Thành Linh rên rỉ. Tiếng rên rỉ lần này không còn là âm thanh vô hình, mà là một sự rung động dữ dội truyền khắp mặt đất, xuyên qua xương tủy của tất cả những ai đang đứng trên nó. Những vết nứt trên toàn thành phố không chỉ phát sáng, mà còn bắt đầu chảy ra những giọt 'máu' màu đen như dầu, đặc quánh và tanh nồng mùi sắt rỉ. Đó là linh lực, là sinh khí của Thành Linh đang bị rút cạn, đang bị tổn thương sâu sắc. Nó cảm nhận rõ ràng từng đòn công kích không chỉ vào thể xác, mà còn vào 'linh hồn' của nó. Mỗi khi một viên gạch từ Thư viện cổ rơi xuống, mỗi khi một mảnh tường thành khắc ghi lịch sử bị phá hủy, Thành Linh lại cảm thấy như một phần ký ức của nó bị xé toạc, một phần bản chất của nó bị cưỡng đoạt.

Trong tâm trí hỗn loạn của Thành Linh, một luồng ý niệm yếu ớt, mơ hồ chợt hiện lên. Đó là Tần Mặc. Dù đang bất tỉnh, hắn vẫn như một sợi dây neo giữ nó vào 'bản chất' ban đầu, một lời nhắc nhở về 'sự lựa chọn cân bằng'. Nhưng sợi dây đó giờ đây đang mỏng manh đến cực điểm, gần như đứt lìa trước áp lực khủng khiếp của Thiên Diệu Tôn Giả. Nó giằng xé, đau đớn, phẫn nộ, nhưng cũng đầy bất lực.

"Bảo vệ Thư viện! Đó là ký ức của chúng ta!" Thủ Vệ trưởng Long Hổ gào lên, giọng y khản đặc vì khói bụi và sự tuyệt vọng. Y vung thanh đại đao của mình, chém bay một Hắc Thiết Vệ đang cố gắng xông vào Thư viện. Nhưng y chỉ là một người, và hàng trăm Hắc Thiết Vệ đang tràn vào như thủy triều. Những người lính còn lại của Thiết Giáp Thành, dù kiệt sức, vẫn chiến đấu một cách điên cuồng, ôm chặt những bức tường, những phiến đá, cố gắng bảo vệ từng tấc đất, từng mảnh ký ức. Mùi máu tươi và khói bụi hòa quyện vào không khí, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, tuyệt vọng, nhưng cũng vô cùng bi tráng.

Lục Vô Trần, dù thân hình gầy gò, vẫn vung thanh kiếm của mình với một sức mạnh phi thường. Ánh kiếm của y sắc bén, xé toạc màn khói bụi, nhưng lại mang theo một sự u bu��n sâu sắc. "Chúng sẽ không thể cướp đi linh hồn của nơi này!" y hét lên, giọng nói trầm khàn, như một lời thề. Y biết, một thành phố không có ký ức, không có lịch sử, thì chỉ là một khối vật chất vô tri, không còn ý nghĩa. Đó chính là điều Thiên Diệu Tôn Giả mong muốn, và đó là điều y sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để ngăn cản.

Tô Lam, với ánh mắt kiên định, vẫn ôm chặt Tần Mặc, thân hình nàng tạo thành một bức tường chắn che chắn cho hắn. Nàng biết, Tần Mặc là hy vọng cuối cùng của Thiết Giáp Thành, là người duy nhất có thể dẫn dắt Thành Linh đến một con đường khác. Thanh Cổ Kiếm Hồn trong tay nàng bùng lên ánh sáng rực rỡ, kiếm khí hóa thành một bức tường thép vô hình, ngăn chặn những Hắc Thiết Vệ đang lao tới. Cổ Kiếm Hồn, khi hiện hình là một người đàn ông trung niên uy nghi, ánh mắt sắc bén, giờ đây đang dồn toàn bộ sức mạnh vào việc bảo vệ. "Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định!" giọng Cổ Kiếm Hồn vang vọng, đầy kiên cường.

Hắc Phong gầm gừ, đôi mắt đỏ rực như lửa. Nó lao vào giữa vòng vây của Hắc Thiết Vệ, thân hình khổng lồ của nó như một bức tường thịt, cắn xé và hất tung kẻ địch. Mỗi tiếng gầm của nó đều mang theo sự phẫn nộ và quyết tâm bảo vệ. Mộc Thạch, những golem khổng lồ làm từ đá tảng và thân cây cổ thụ, chậm chạp nhưng kiên định, dùng thân mình chặn đứng những đòn tấn công, thốt ra những tiếng "Bảo vệ!" trầm đục, vang vọng như tiếng đá va vào nhau.

Thế nhưng, lực lượng của Thiên Diệu Tôn Giả quá hùng hậu, và mục tiêu của hắn quá rõ ràng. Hắn không chỉ tấn công vào các cấu trúc vật lý, mà hắn đang tấn công vào linh hồn của thành phố. Tiếng nứt vỡ, tiếng đổ sụp, tiếng la hét tuyệt vọng của binh sĩ và tiếng rên rỉ của Thành Linh hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng bi thương của sự hủy diệt. Thiết Giáp Thành đang bị xé nát, từng mảnh một.

Trong hạch tâm sâu thẳm của Thiết Giáp Thành, nơi ý chí tồn tại của Thành Linh đang vật lộn, áp lực đạt đến đỉnh điểm. Nó cảm nhận được sự mất mát của từng ký ức, từng dấu ấn lịch sử. Thư viện cổ đã sụp đổ, Đài Ký Ức đã bị phá hủy, và Quảng Trường Hồi Ức đang chìm trong biển lửa và khói bụi. Nó như một sinh linh bị rút cạn máu thịt, từng phần của nó đang chết đi.

Thiết Giáp Thành Linh bị đẩy đến giới hạn. Trước sự tàn phá không ngừng của Thiên Diệu Tôn Giả vào những khu vực mang ký ức và 'linh hồn' của nó, nó phải đưa ra một quyết định. Một lựa chọn định mệnh, một sự giằng xé tột cùng. Nó có thể kích hoạt sức mạnh phòng thủ tối thượng, biến toàn bộ thành phố thành một khối kim loại vô tri, không thể bị phá hủy bởi bất kỳ sức mạnh vật lý nào. Nhưng điều đó đồng nghĩa với việc từ bỏ mọi ký ức, mọi cảm xúc, mọi 'vật tính' sống động, trở thành một cỗ máy chiến tranh thuần túy, một pháo đài không linh hồn. Đó là con đường 'thoát ly bản chất' mà Thiên Diệu Tôn Giả muốn ép buộc nó đi theo, một con đường dẫn đến sự "thăng tiên" của vật chất nhưng lại là sự chết đi của linh hồn.

Hoặc nó sẽ chịu đựng sự hủy diệt hoàn toàn, bảo vệ 'linh hồn' và 'bản chất' của mình, nhưng đổi lại là sự sụp đổ không thể tránh khỏi của tất cả những gì nó yêu quý, của những người dân đang chiến đấu vì nó. Cảm giác bất lực dâng trào, cùng với nỗi đau đớn khi chứng kiến thành phố bị tàn phá.

"Phải chăng... đây là cách duy nhất để bảo vệ...? Mất đi chính mình...?" Ý niệm đau đớn của Thiết Giáp Thành Linh vang vọng trong hạch tâm của nó, như một tiếng than vãn thấu đến trời xanh. Nó không muốn từ bỏ chính mình, không muốn trở thành một kẻ vô tri, nhưng nó cũng không thể chấp nhận việc nhìn thấy những đứa con của nó, những người dân đã sống và chiến đấu trên thân mình nó, phải chết.

Và trong khoảnh khắc giằng xé tột cùng đó, một luồng ý chí vô thức, yếu ớt nhưng kiên định, từ Tần Mặc đang bất tỉnh, như một lời thì thầm về 'sự lựa chọn bản chất', lay động nó. Đó không phải là một mệnh lệnh, không phải là một sự ép buộc, mà là một gợi ý, một lời nhắc nhở về sự cân bằng. "Là chính ngươi... lựa chọn..." Ý niệm đó, mơ hồ và xa xăm, nhưng lại mang một sức nặng vô cùng lớn, nh�� một ngọn hải đăng giữa biển cả bão tố, nhắc nhở Thành Linh về quyền được là chính nó, quyền được chọn con đường của riêng mình, không phải bị ép buộc.

Thiết Giáp Thành Linh chợt nhận ra. Nó không cần phải trở thành một pháo đài vô tri hoàn toàn, cũng không cần phải bị hủy diệt tất cả. Nó có thể lựa chọn một con đường thứ ba, một sự dung hòa, một sự hy sinh không phải là sự từ bỏ hoàn toàn. Nó đưa ra một quyết định đau đớn: nó rút cạn năng lượng từ những khu vực ít quan trọng, những cấu trúc vật chất bên ngoài, những khu vực không còn mang nhiều ký ức hay ý nghĩa lịch sử sâu sắc. Nó hy sinh những phần đó, để củng cố và bảo vệ mạnh mẽ hơn cho 'hạch tâm linh hồn' và những khu vực mang ký ức cốt lõi của nó – những nơi mà Tần Mặc đã giúp nó kết nối sâu sắc hơn.

Điều này khiến một phần lớn thành phố bên ngoài bắt đầu biến đổi một cách kỳ lạ. Những bức tường, những con đường, những tòa nhà ở rìa thành phố, nơi không còn được Thành Linh bơm linh lực để duy trì 'vật tính' sống động, bỗng tr��� nên cứng rắn và vô tri hơn. Chúng không còn là đá, không còn là sắt, mà là một hợp kim đen kịt, lạnh lẽo, không chút sức sống, như một lớp vỏ bọc bằng thép được rèn giũa từ nỗi đau và sự hy sinh. Chúng trở thành một tấm khiên khổng lồ, một rào cản vật lý bất hoại, nhưng cũng trống rỗng.

Sức mạnh phòng thủ của Thiết Giáp Thành tăng lên đột ngột, một bức tường thép đen kịt bất ngờ trỗi dậy, chặn đứng bước tiến của Hắc Thiết Vệ. Thế nhưng, sự thay đổi này cũng khiến Thành Linh phải chịu đựng sự tổn thương lớn hơn về mặt vật chất. Năng lượng của nó bị dồn nén, tập trung vào một điểm, và quá trình "thoát ly bản chất" một phần này đã tạo ra một vết sẹo vĩnh viễn trên linh hồn nó. Nó đã không hoàn toàn từ bỏ bản chất, nhưng nó đã phải hy sinh một phần lớn của chính mình, để bảo vệ những gì nó trân quý.

Một luồng linh lực cuồng bạo bùng nổ từ hạch tâm của Thiết Giáp Thành, đẩy lùi những Hắc Thiết Vệ đang bao vây. Nhưng đó không phải là tiếng gầm chiến thắng, mà là một tiếng rên rỉ sâu th���m, pha lẫn giữa sự kiên cường và nỗi đau khôn tả. Thiết Giáp Thành đã đưa ra lựa chọn của mình, một lựa chọn bi tráng, nhưng liệu nó có đủ để cứu vãn tất cả?

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free