Vạn vật không lên tiên - Chương 862: Lời Thì Thầm Của Bản Chất: Thức Tỉnh Linh Hồn Cố Thành
Tiếng gầm đau đớn của Thiết Giáp Thành Linh vẫn còn vang vọng, một âm thanh thấu tận tâm can, pha lẫn sự giằng xé tột cùng giữa khao khát sinh tồn và bản chất nguyên thủy. Nó đã đưa ra lựa chọn của mình, một lựa chọn bi tráng, nhưng liệu nó có đủ để cứu vãn tất cả?
Dưới bầu trời đêm thẫm đen của Thiết Giáp Thành, nơi ánh trăng bị che khuất bởi khói bụi và hỏa quang, một cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra. Các bức tường ngoài của thành phố, vốn là những khối đá và sắt thép sần sùi, giờ đây đã hóa cứng thành một hợp kim đen kịt, lạnh lẽo, vô tri. Chúng không còn là những tảng đá mang theo ký ức của thời gian, không còn là những thanh sắt từng rung lên theo nhịp đập của sự sống, mà chỉ là một tấm khiên khổng lồ, một vỏ bọc trống rỗng, một cỗ máy phòng thủ thuần túy. Tiếng kim loại va chạm buồn bã của những Thiết Giáp Tàn Phiến, từng là một phần sống động của thành trì, nay chỉ còn là âm thanh khô khốc, vô hồn, như lời than khóc của những linh hồn bị bỏ lại. Mùi sắt nồng nặc, xen lẫn mùi đất ẩm và máu tươi, quấn lấy từng hơi thở, tạo nên một bầu không khí căng thẳng tột độ, pha lẫn sự tuyệt vọng khi chứng kiến thành phố bị xé nát. Ánh sáng xanh xám tàn độc của pháp thuật Thiên Diệu Tôn Giả vẫn bao trùm, đối lập với những vệt lửa và khói bụi từ các vụ nổ, vẽ nên một bức tranh chiến tranh bi thảm.
Thế nhưng, sự hy sinh nghiệt ngã ấy lại kéo theo một hậu quả đáng sợ khác. Các khu vực "linh hồn" của thành phố – những quảng trường trung tâm từng vang vọng tiếng cười, những khu vườn kỷ niệm được chăm sóc bằng cả tấm lòng, hay thư viện cổ kính nơi lưu giữ trí tuệ và ký ức ngàn đời – lại bị những vết nứt lớn xé toạc. Chúng không phải là những vết nứt vật lý đơn thuần, mà là những vết thương sâu hoắm trên chính "linh hồn" của Thiết Giáp Thành, như thể một phần trái tim của nó đã vỡ vụn, đau đớn đến tê liệt. Từ những vết nứt ấy, một luồng năng lượng hỗn loạn và yếu ớt thoát ra, như tiếng rên rỉ cuối cùng của những linh hồn bị thương.
Tần Mặc, thân hình vẫn bất tỉnh trên mặt đất lạnh lẽo, được Hắc Phong cuộn mình che chắn. Con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực gầm gừ dữ tợn, nhe nanh bảo vệ chủ nhân khỏi mọi hiểm nguy. Bên cạnh, Tô Lam, với mái tóc đen dài và đôi mắt phượng sáng ngời, khuôn mặt thanh tú giờ đây hằn rõ sự lo lắng và tuyệt vọng. Nàng dùng thanh kiếm cổ của mình, từng nhát chém sắc bén như xé toạc không gian, cố gắng ngăn chặn những Hắc Thiết Vệ đang tràn vào như thủy triều.
"Thành Linh... nó đã hy sinh chính mình sao? Tần Mặc, tỉnh lại đi! Chúng ta cần ngươi!" Giọng Tô Lam vang lên, pha lẫn sự đau đớn và tiếng kiếm khí sắc lạnh, mỗi nhát chém như muốn xé toạc màn đêm. Nàng chứng kiến sự biến đổi của thành phố, hiểu rằng Thành Linh đã chọn một con đường đầy bi tráng để bảo vệ người dân, nhưng cái giá phải trả lại quá lớn. Sự mất mát 'linh hồn' của thành phố khiến nàng cảm thấy một nỗi đau sâu sắc, như thể một phần của chính nàng cũng đang mục ruỗng.
Cổ Kiếm Hồn, dáng người uy nghi của một kiếm khách lão luyện, ánh mắt sắc bén quét qua chiến trường, cảm nhận rõ rệt sự thay đổi trong khí tức của thành phố. Thanh kiếm cổ gỉ sét trong tay y giờ đây không còn chỉ là một vũ khí, mà là một phần linh hồn của y, cùng y trải qua từng khoảnh khắc sinh tử. Y thở dài, tiếng thở dài nặng trĩu. "Một lựa chọn tàn khốc... nó đã tự cắt bỏ linh hồn mình để sống còn. Đây có phải là con đường mà chúng ta phải chịu đựng?" Lời nói của y mang theo sự suy ngẫm sâu sắc, không phải trách móc, mà là nỗi băn khoăn về cái giá của sự sinh tồn trong một thế giới mà "lên tiên" lại đồng nghĩa với việc "thoát ly bản chất". Y cảm nhận được s��� trống rỗng từ những phần thành phố đã hóa cứng, một sự trống rỗng đáng sợ hơn cả cái chết.
Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và dáng người gầy gò, đôi mắt sâu trũng chứa đầy sự mệt mỏi. Y vẫn chiến đấu kiên cường, dùng những phù chú cổ xưa để tạo ra những lá chắn yếu ớt, cố gắng bảo vệ Tần Mặc và những khu vực trọng yếu. Mỗi cử động của y đều nặng nề, như thể cả thế giới đang đè nặng lên vai. "Đây là cái giá của sự sống còn sao? Trở thành một cỗ máy... để chiến đấu?" Y lẩm bẩm, giọng nói yếu ớt, mang theo sự hoài nghi thường trực về ý nghĩa của cuộc sống và sự tu luyện.
Thủ Vệ trưởng Long Hổ, thân hình cao lớn vạm vỡ, khuôn mặt nghiêm nghị giờ đây lộ rõ vẻ bối rối. Y cầm chặt ngọn giáo, cùng Thiết Giáp Phụ Tá và những binh sĩ còn lại, cố gắng giữ vững phòng tuyến trước các vết nứt đang ngày càng lan rộng. "Bảo vệ thành trì là sứ mệnh của ta!" Y gầm lên, nhưng trong tiếng gầm ấy, có một sự run rẩy không thể che giấu. Họ chứng kiến những Hắc Thiết Vệ, những chiến binh mặc giáp sắt đen toàn thân, che kín mặt, vô cảm như những cỗ máy, không ngừng tấn công vào các vết nứt, cố gắng phá hủy hoàn toàn "linh hồn" của thành phố. Tiếng vũ khí va chạm khô khốc, những tiếng nổ dữ dội, tất cả tạo nên một bản giao hưởng chết chóc.
Thiên Diệu Tôn Giả, dáng người thanh lịch, cao ráo, đứng trên không trung, ánh mắt xanh thẳm sắc lạnh quét qua chiến trường. Trên khuôn mặt tuấn tú, không chút nếp nhăn của hắn, một nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai hé nở. Hắn mặc trường bào lụa trắng thêu kim tuyến, biểu tượng của quyền năng tối thượng, nhưng cũng ẩn chứa sự lạnh lẽo khó gần. "Sự giằng xé của 'vật tính' thật thú vị. Dù sao thì, nó cũng đã chấp nhận số phận của một cỗ máy. Giờ thì, phá hủy những gì còn sót lại của 'linh hồn' nó!" Giọng nói của hắn trầm ấm nhưng mang theo uy áp, mỗi lời nói như một mệnh lệnh không thể kháng cự. Hắn ra lệnh cho Hắc Thiết Vệ tăng cường tấn công, đặc biệt nhắm vào các khu vực ký ức, những điểm yếu tinh thần mà hắn đã nhận ra. Hắn muốn nghiền nát hoàn toàn ý ch�� của Thiết Giáp Thành Linh, biến nó thành một công cụ phục vụ mục đích "thăng tiên" của mình, một ví dụ điển hình cho sự "thoát ly bản chất" mà hắn tin là con đường duy nhất để đạt đến đỉnh cao. Hắn đang tận hưởng khoảnh khắc Thành Linh phải "tự xé mình", coi đó là một chiến thắng.
Trong khi chiến trường bên ngoài đang chìm trong lửa đạn và tuyệt vọng, ý thức của Tần Mặc lại lặn sâu vào một không gian siêu hình, tĩnh lặng nhưng đầy hỗn loạn cảm xúc. Đó là vực thẳm của Thiết Giáp Thành Linh, nơi không có ánh sáng, không có âm thanh cụ thể, chỉ có những luồng ý chí va chạm, những mảnh vỡ ký ức xoáy tròn như những cơn lốc. Hắn, dù cơ thể chìm trong hôn mê, nhưng ý chí lại kiên định, tập trung sâu sắc, tìm kiếm nguồn gốc của nỗi đau đang giày vò Thành Linh.
Tần Mặc "thấy" những vết nứt không chỉ trên đá và thép, mà còn trên chính "linh hồn" của thành phố. Chúng là những đường xé rách đau đớn, nơi những dòng ký ức mờ nhạt về sự hình thành, về tiếng cười của người dân, về những lễ hội rực rỡ, đang tan biến. Hắn cảm nhận nỗi đau thấu tận cùng khi Thành Linh buộc phải "tự xé mình", hy sinh những phần bản chất để cố gắng sống sót. Sự hỗn loạn cảm xúc này nặng nề, tựa như một gánh nặng ngàn cân, khiến ý thức của hắn cũng chao đảo.
Hắn "nghe" được tiếng kêu than không lời của từng viên gạch, từng mảnh sắt mang ký ức, những vật chất nhỏ bé từng là một phần của Thành Linh, giờ đây bị đẩy ra khỏi phần vô tri của thành phố. Đó là tiếng khóc của những linh hồn bị bỏ rơi, những mảnh vụn của ý chí tồn tại đang dần lụi tàn. Chúng không muốn trở thành một phần của cỗ máy vô cảm, nhưng cũng không thể chống cự lại ý chí mạnh mẽ của Thành Linh khi nó cố gắng bảo vệ những gì còn lại.
Trong không gian ý thức đầy bi thương ấy, Tần Mặc dùng toàn bộ ý chí của mình để kết nối, để chạm vào tâm can của Thành Linh. Hắn truyền tải thông điệp về sự kiên cường của bản chất, rằng không cần phải từ bỏ "linh hồn" để bảo vệ. Ý niệm của hắn, dù yếu ớt bởi cơ thể đang suy kiệt, nhưng lại mang một sức mạnh không thể lay chuyển, một sự chân thành đến tận cùng, như một ngọn hải đăng giữa biển cả bão tố.
"Ngươi không yếu đuối..." Ý niệm của Tần Mặc vang vọng trong không gian tĩnh lặng, nhưng lại đủ sức lay động linh hồn đang hỗn loạn của Thành Linh. "Sức mạnh không nằm ở việc trở thành vô tri... mà là ở việc giữ vững 'linh hồn' của mình. Hãy bảo vệ chúng bằng chính bản chất của ngươi, không phải bằng cách biến chất." Lời thì thầm của hắn không phải là mệnh lệnh, mà là một sự gợi mở, một lời nhắc nhở về một con đường khác, một con đường mà Thành Linh dường như đã lãng quên trong cơn hoảng loạn tột cùng.
Thiết Giáp Thành Linh, trong sự giằng xé tột cùng, đáp lại bằng một luồng ý niệm hỗn loạn, tràn ngập nỗi sợ hãi và mất mát. "Sợ hãi... mất mát... phải mạnh mẽ... phải cứng rắn... nhưng ta đã mất đi một phần... ta không muốn trở thành một cỗ máy... đau đớn quá..." Ý chí của nó như những cơn sóng dữ, cố gắng bám víu vào những gì còn sót lại của bản thân, nhưng lại bị nỗi sợ hãi và bản năng sinh tồn k��o về phía vực thẳm của sự vô tri. Nó đã chấp nhận một con đường mà Thiên Diệu Tôn Giả muốn ép buộc, nhưng sâu thẳm bên trong, nó vẫn không cam lòng.
Tần Mặc không bỏ cuộc. Hắn tiếp tục truyền tải ý niệm của mình, kiên định và mạnh mẽ hơn. "Ngươi là Thiết Giáp Thành, không phải một thần binh vô tri. Ngươi có thể mạnh mẽ mà không cần bỏ đi trái tim của mình. Hãy để những ký ức, những tiếng cười, những hy vọng của người dân trở thành giáp trụ của ngươi, chứ không phải sự trống rỗng." Hắn không yêu cầu Thành Linh từ bỏ sự mạnh mẽ, mà là mạnh mẽ theo một cách khác. Mạnh mẽ bằng cách trân trọng bản chất, bằng cách tích hợp những giá trị tinh thần vào sức mạnh vật chất. Ý niệm của Tần Mặc như một dòng suối mát lành, len lỏi vào từng vết nứt trong linh hồn Thành Linh, xoa dịu nỗi đau và gieo mầm hy vọng. Hắn chỉ cho nó thấy rằng, sự kiên cường thực sự không nằm ở việc hóa đá trái tim, mà là ở việc giữ cho trái tim ấy vẫn đập, vẫn cảm nhận, vẫn là chính nó, ngay cả khi bao bọc bởi giáp trụ.
Thành Linh giằng xé dữ dội, các dòng ý chí va chạm như sóng dữ trên đại dương. Một bên là bản năng sinh tồn, nỗi sợ hãi bị hủy diệt, cám dỗ của sức mạnh vô tri. Một bên là lời thì thầm của Tần Mặc, đánh thức những ký ức, những cảm xúc sâu thẳm nhất về bản chất của nó, về ý nghĩa của việc tồn tại như một thành phố, một mái nhà cho vô số sinh linh. Nó đã từng chấp nhận trở thành một vỏ bọc thép, một pháo đài vô hồn để bảo vệ những gì nó trân quý, nhưng lời của Tần Mặc lại mở ra một khả năng mới: bảo vệ mà không cần đánh đổi linh hồn. Sự lựa chọn đau đớn ấy, tưởng chừng đã được đưa ra, lại một lần nữa bị lung lay bởi sự kiên định và triết lý sâu sắc của thiếu niên đến từ Vô Tính Thành. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng giờ đây, một tia hy vọng mới đã lóe lên, một con đường thứ ba, một sự dung hòa mà nó chưa từng nghĩ đến.
Dưới ảnh hưởng của Tần Mặc, một sự thay đổi kỳ diệu và bất ngờ bắt đầu lan tỏa khắp Thiết Giáp Thành. Dưới bầu trời vẫn còn vẩn đục bởi khói lửa, nhưng giờ đây ��ã có những luồng gió mạnh cuốn đi bụi bặm hỗn loạn, trả lại một sự ổn định lạ thường cho không khí. Tiếng kim loại va chạm vẫn vang vọng, nhưng không còn là âm thanh buồn bã của sự hủy diệt, mà hòa cùng những âm thanh mới: tiếng đất đá dịch chuyển một cách có mục đích, tiếng "răng rắc" của những cơ chế phức tạp đang hoạt động trở lại, và một rung động trầm thấp, mạnh mẽ từ sâu trong lòng thành phố, như tiếng tim đập của một sinh vật khổng lồ vừa hồi sinh. Mùi sắt nồng nặc không còn cảm giác chết chóc mà thay vào đó là sự kiên cường, một mùi hương của sự tái sinh.
Các vết nứt trên các khu vực "linh hồn" của thành phố – những quảng trường, khu vườn, thư viện – không biến mất, mà thay vào đó, chúng được bao bọc bởi một lớp "giáp sống" mới. Đây không phải là hợp kim đen kịt vô tri như những bức tường ngoài, mà là một lớp vật chất óng ánh màu đồng, kiên cố nhưng linh hoạt, và quan trọng hơn, nó mang theo một sự rung động của ý chí, của sự sống. Những vết nứt giờ đây như những đường gân sáng rực, như m���ch máu của một cơ thể mới, truyền tải năng lượng và sức sống. Toàn bộ thành phố dường như "hít thở" một lần nữa, những bức tường đá và thép như đang co thắt, giãn nở theo một nhịp điệu riêng, một nhịp điệu của sự sống động và tự chủ.
Các cơ chế phòng thủ cũ của Thiết Giáp Thành, tưởng chừng đã bị tê liệt hoặc chỉ hoạt động theo bản năng thuần túy, giờ đây lại hoạt động một cách thông minh và hiệu quả hơn. Chúng không chỉ tập trung vào sức mạnh hủy diệt, mà còn vào việc bảo vệ, chống đỡ các đòn tấn công của Hắc Thiết Vệ một cách có chiến thuật hơn. Những cánh cổng tự động đóng sập, những bức tường dịch chuyển để che chắn, những chướng ngại vật mọc lên bất ngờ, tất cả đều theo một logic phòng thủ chặt chẽ, dựa trên việc bảo vệ những "hạch tâm linh hồn" mà không cần phải từ bỏ bản chất. Ánh sáng xanh xám tàn độc của Thiên Diệu Tôn Giả bị đẩy lùi bởi một luồng ánh sáng vàng cam ấm áp, mờ ảo tỏa ra từ các khu vực "linh hồn" của thành phố, như một ngọn lửa hy vọng đang bùng cháy.
Thiên Diệu Tôn Giả, vốn đang mỉm cười đầy đắc thắng, đứng sững trên không trung, ánh mắt xanh thẳm của hắn giãn ra vì kinh ngạc, rồi từ từ chuyển sang giận dữ. Vẻ mặt tuấn tú của hắn vặn vẹo, không thể tin vào những gì đang diễn ra. "Không thể nào... Cái 'vật' đó đã thay đổi...? Kẻ đó, ngay cả khi bất tỉnh, vẫn có thể làm được điều này sao?!" Giọng nói của hắn, vốn trầm ấm và uy áp, giờ đây pha lẫn sự gầm gừ, tức giận và một chút sợ hãi. Hắn không thể lý giải được sự biến đổi này. Hắn đã đẩy Thành Linh đến bờ vực của sự "thoát ly bản chất", đã ép buộc nó phải từ bỏ linh hồn để trở thành một cỗ máy. Vậy mà, nó lại tìm được một con đường khác, một con đường không cần phải đánh đổi. Điều này thách thức hoàn toàn niềm tin và triết lý của hắn. Hắn nhận ra, Tần Mặc, ngay cả trong trạng thái bất tỉnh, vẫn là một mối đe dọa không thể bỏ qua, một kẻ có thể thay đổi luật chơi chỉ bằng ý chí của mình.
Dưới chiến trường, Tô Lam, với ánh mắt phượng sáng ngời, giờ đây rạng rỡ niềm hy vọng. Nàng chứng kiến sự thay đổi của thành phố, cảm nhận được luồng sinh khí mới đang trỗi dậy, và một nụ cười nhẹ nhõm nở trên môi. "Thành Linh... nó không biến chất! Nó đang bảo vệ theo cách riêng của mình!" Giọng nàng reo lên, không còn sự tuyệt vọng mà thay vào đó là niềm tin sắt đá. Nàng hiểu rằng Tần Mặc, bằng cách nào đó, đã thành công.
Cổ Kiếm Hồn, cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ từ Thiết Giáp Thành, kiếm khí trên thanh kiếm cổ của y càng thêm sắc bén, mạnh mẽ. Y gầm lên, tiếng gầm vang dội khắp chiến trường, đầy hào sảng và kiên cường. "Đây mới là sức mạnh thật sự! Không phải sự hủy diệt, mà là sự kiên cường của bản chất!" Lời nói của y như một tuyên ngôn, một lời khẳng định cho triết lý mà Tần Mặc đã kiên trì theo đuổi. Y vung kiếm, mỗi nhát chém giờ đây mang theo sức mạnh cộng hưởng từ chính thành phố, đẩy lùi Hắc Thiết Vệ với khí thế áp đảo.
Thiết Giáp Thành, không còn là một cỗ máy vô tri hay một sinh vật đang hấp hối, giờ đây tung ra các đòn phản công có mục đích. Những t��ng đá bay lên như đạn pháo, những dòng năng lượng phun trào từ các "mạch máu" mới, không phải để hủy diệt mà để đẩy lùi và bảo vệ. Hắc Thiết Vệ, những cỗ máy chiến tranh vô cảm, bị đẩy lùi trong bối rối. Chúng không thể hiểu được sự thay đổi này, không thể đối phó với một đối thủ có ý chí, có chiến thuật. Liên minh của Tần Mặc, chứng kiến sự hồi sinh của thành phố, chiến đấu với niềm hy vọng và tinh thần được tiếp thêm. Họ không còn chỉ phòng thủ tuyệt vọng, mà đã bắt đầu phản công mạnh mẽ, mỗi người đều cảm nhận được một luồng sức mạnh mới đang chảy trong huyết quản, một sức mạnh đến từ niềm tin vào "bản chất" được bảo vệ.
Mặc dù Thiết Giáp Thành đã tìm được một con đường mới, một sự dung hòa giữa sức mạnh và bản chất, nhưng sự biến đổi này vẫn để lại những "vết sẹo" vĩnh viễn, những khu vực bên ngoài hóa cứng thành thép vô tri sẽ không bao giờ trở lại trạng thái ban đầu. Tuy nhiên, quan trọng hơn cả, nó đã giữ được "linh hồn" của mình, trở thành một biểu tượng mạnh mẽ cho con đường cân bằng của Tần Mặc, một minh chứng sống động rằng không cần phải "thoát ly bản chất" để đạt được sức mạnh. Điều này sẽ không chỉ thu hút sự chú ý của các thế lực khác trong Huyền Vực, mà còn khiến Thiên Diệu Tôn Giả nhận ra Tần Mặc là mối đe dọa không thể bỏ qua, một kẻ thù thực sự cần phải đối phó bằng những phương pháp tàn độc và quy mô lớn hơn trong tương lai. Cuộc chiến vẫn chưa kết thúc, nhưng một chương mới đã mở ra, nơi niềm hy vọng và sự kiên cường của bản chất sẽ đối đầu với tham vọng "thăng tiên" vô độ.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.