Vạn vật không lên tiên - Chương 880: Ý Chí Của Phàm Nhân: Lá Chắn Sống Cho Thành Linh
Ánh đèn lồng hắt bóng trên khuôn mặt trầm tư của Tần Mặc, báo hiệu một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của sự tái thiết và kiên định. Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua rặng núi phía đông, nhuộm vàng những mái nhà còn nguyên vẹn và rọi sáng những đống đổ nát, Thiết Giáp Thành không chìm trong đau thương mà bừng lên một sức sống mãnh liệt.
Tần Mặc đứng trên một gò đất cao, nơi trước kia là vọng lâu của một vị tướng lĩnh đã ngã xuống, giờ chỉ còn trơ lại nền đá vững chãi. Gió sớm lùa qua tà áo vải thô của hắn, mang theo mùi đất mới, mùi vôi vữa nồng nặc và cả mùi mồ hôi mằn mặn của những người đang miệt mài làm việc. Từ vị trí này, hắn có thể bao quát gần như toàn bộ Thiết Giáp Thành, chứng kiến từng nhịp đập, từng chuyển động của nó. Các bức tường thành, nơi từng oằn mình hứng chịu những đòn tấn công hủy diệt, giờ đây đang được sửa chữa khẩn trương. Tiếng búa đập chan chát vào từng viên đá, tiếng cưa xẻ gỗ rền vang không ngừng nghỉ, tiếng hò reo của những người dân khi họ cùng nhau nâng một thanh xà lớn, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự hồi sinh.
Tần Mặc nhắm mắt lại, không chỉ để cảm nhận gió, mà để lắng nghe. Hắn không nghe bằng tai, mà nghe bằng cả tâm hồn, bằng cái năng lực bẩm sinh có thể thấu hiểu “ý chí tồn tại” của vạn vật. Trong cái hỗn tạp âm thanh của công trường, hắn nhận ra những sợi tơ ý chí vô hình đang dệt nên một mạng lưới sống động. Mỗi viên đá, mỗi thớ gỗ, mỗi dụng cụ, mỗi bàn tay đang làm việc đều có một “ý chí” riêng, nhưng giờ đây, tất cả đang hướng về một mục đích chung: dựng lại Thiết Giáp Thành. Ý chí của người thợ rèn muốn nung chảy kim loại để tạo ra những khớp nối vững chắc, ý chí của người thợ xây muốn đặt viên gạch cuối cùng thật ngay ngắn, ý chí của người phụ nữ muốn nấu một bữa ăn ngon để chồng con no bụng sau ngày dài lao động. Những ý chí ấy không hướng đến việc “thăng tiên”, không mơ mộng đến sức mạnh siêu phàm, mà chỉ đơn giản là muốn tồn tại, muốn bảo vệ mái ấm, muốn duy trì sự sống bình dị của mình.
Long Hổ, Thủ Vệ trưởng, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt nghiêm nghị, tiến đến bên Tần Mặc. Bộ giáp sắt của y đã được gột rửa sạch sẽ, nhưng những vết lõm và trầy xước vẫn còn đó, như những minh chứng cho trận chiến khốc liệt. Đi cùng y là Thiết Giáp Phụ Tá, một người lính tinh anh với vẻ mặt cẩn trọng, tay cầm một chồng bản đồ và giấy tờ ghi chép.
“Tần công tử,” Long Hổ lên tiếng, giọng y trầm hùng như tiếng đá lăn, nhưng ẩn chứa một sự kính trọng sâu sắc, “công cuộc tái thiết đang tiến triển tốt. Dân chúng dù mệt mỏi nhưng ai cũng một lòng muốn dựng lại thành trì. Chúng tôi chưa từng thấy một sự đồng lòng nào như vậy.” Y nhìn xuống những người dân đang hối hả bên dưới, ánh mắt lộ vẻ tự hào. “Họ biết, không ai có thể giúp chúng ta ngoài chính chúng ta. Và họ tin vào con đường mà công tử đã chỉ ra.”
Tần Mặc mở mắt, đôi mắt đen láy sâu thẳm quét qua từng gương mặt người dân đang làm việc. Hắn thấy được sự kiên cường trong từng ánh mắt, sự quyết tâm trong từng nhát búa, từng tiếng reo hò. “Ta cảm nhận được,” Tần Mặc đáp, giọng nói trầm ổn nhưng vang vọng sự thấu hiểu. “Ý chí của họ, không kém gì linh lực của tu sĩ, thậm chí còn vững vàng hơn. Bởi vì nó không phải là sự truy cầu hư vô, mà là sự kiên định với cái hữu hình, với cái bản chất nhất của sinh mệnh.”
Thiết Giáp Phụ Tá đẩy gọng kính, ánh mắt đầy lo lắng. “Chỉ là, chúng ta vẫn lo ngại về những cuộc tấn công tiếp theo… Liệu sức mạnh này có đủ? Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy. Hắn đã biết về ‘vật tính’ của Thành Linh, về sự kiên định của Cổ Kiếm Hồn. Hắn chắc chắn sẽ tìm cách khác, tinh vi hơn để công phá chúng ta.” Y siết chặt chồng giấy tờ trong tay, những ngón tay hằn rõ những vết chai sạn từ công việc điều phối liên tục. “Những bức tường dù có kiên cố đến mấy, cũng khó lòng chống lại những kẻ có khả năng làm lung lay cả tâm trí.”
Tần Mặc không lập tức trả lời, hắn đưa mắt nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây trắng đang trôi lững lờ. “Sức mạnh không chỉ đến từ sự hùng vĩ của linh lực, hay sự sắc bén của binh khí,” hắn khẽ nói, giọng mang theo chiều sâu triết lý. “Nó còn đến từ sự vững vàng của niềm tin, sự kiên định của ý chí. Thiên Diệu Tôn Giả có thể công phá thân thể, nhưng y không thể dễ dàng lay chuyển được linh hồn đã quyết định. Điều chúng ta đang xây dựng không chỉ là những bức tường đá, mà còn là một pháo đài của ý chí.”
Hắn quay sang nhìn Long Hổ và Thiết Giáp Phụ Tá, ánh mắt đầy kiên định. “Mỗi người dân ở đây, mỗi viên gạch được đặt xuống, mỗi nhát búa được vung lên, đều đang góp phần vào việc củng cố ‘vật tính’ của Thiết Giáp Thành, củng cố ‘ý chí tồn tại’ của chính nó. Không chỉ là sửa chữa, mà là tái tạo. Tái tạo một khái niệm về thành trì, nơi mà sự sống và sự kiên cường không tách rời nhau.”
Long Hổ gật đầu, y cảm nhận được sự thật trong lời nói của Tần Mặc. Y đã chiến đấu qua bao nhiêu trận mạc, chứng kiến bao nhiêu linh lực hùng mạnh, nhưng chưa bao giờ thấy một loại sức mạnh nào lay động lòng người như cái mà Tần Mặc đang nói đến. “Chúng tôi sẽ tiếp tục thúc đẩy công việc, công tử. Chúng tôi sẽ không để họ thất vọng.”
Thiết Giáp Phụ Tá cũng cúi đầu, sự lo lắng trong mắt y vơi đi phần nào, thay vào đó là sự tin tưởng mới. “Chúng tôi sẽ đảm bảo mọi thứ diễn ra theo đúng quy củ, và theo đúng triết lý của công tử. Sự sống là nền tảng của mọi phòng thủ.”
Tần Mặc mỉm cười nhẹ. Hắn biết gánh nặng trên vai mình là lớn lao, việc liên tục can thiệp vào ý chí của các thực thể đã khiến hắn kiệt quệ tinh thần. Nhưng nhìn thấy sự quyết tâm trong ánh mắt của đồng minh, nhìn thấy ánh sáng kiên định từ Cổ Kiếm Hồn, và cảm nhận được sự rung động yếu ớt nhưng đầy hy vọng từ Thiết Giáp Thành Linh, hắn biết, hắn không đơn độc. Thiết Giáp Thành sẽ không chỉ là một pháo đài. Nó sẽ trở thành một biểu tượng sống động cho con đường cân bằng, một minh chứng cho sức mạnh của ‘vật tính’ và ‘ý chí tồn tại’ khi chúng được tôn trọng và phát huy đúng bản chất. Con đường này, một con đường không cần thăng tiên, một con đường giữ vững bản chất, chính là hy vọng mới cho cả Huyền Vực, đối chọi lại với sự truy cầu vô độ đã và đang đẩy thế giới đến bờ vực thẳm.
***
Buổi trưa, Tần Mặc cùng Tô Lam và Mộc Thạch đi dạo qua Quảng trường Chính. Nơi đây, từng là trung tâm sầm uất nhất của Thiết Giáp Thành, giờ đây cũng là nơi người dân tụ họp, chia sẻ lương thực, và cùng nhau làm việc. Ánh nắng ấm áp bao trùm quảng trường, chiếu rọi lên những mái nhà đang được sửa chữa và những gương mặt lấm lem nhưng đầy sức sống của người dân. Không khí nơi đây mang một vẻ dân dã, ấm cúng lạ thường, khác hẳn với sự căng thẳng của các khu vực phòng thủ.
Tiếng nói chuyện rì rầm, tiếng cười hồn nhiên của trẻ nhỏ đang nô đùa bên cạnh một vũng nước nhỏ, tiếng rao hàng của một vài người buôn bán nhỏ lẻ đang cố gắng khôi phục lại sinh kế, tiếng nước chảy từ vòi nước công cộng – tất cả tạo nên một khung cảnh yên bình đến lạ. Mùi thức ăn dân dã thoang thoảng trong không khí, mùi đất ẩm sau trận mưa đêm qua, pha lẫn một chút hương hoa cỏ dại ven đường, gợi lên một cảm giác gần gũi, quen thuộc.
Tần Mặc không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát. Hắn nhìn một bà lão đang ngồi vá áo dưới bóng cây cổ thụ, đôi tay run rẩy nhưng ánh mắt vẫn tinh tường, kim chỉ luồn lách qua từng sợi vải cũ. Hắn nhìn một người thợ rèn đang sửa chữa dụng cụ của mình, những nhát búa nhỏ nhẹ nhàng gõ lên kim loại, không phải để tạo ra vũ khí, mà là để duy trì công cụ lao động. Hắn nhìn những đứa trẻ, chúng không hề biết về sự nguy hiểm vừa qua, vẫn vô tư chơi đùa, chạy nhảy, tiếng cười giòn tan như những hạt mưa rớt xuống mặt hồ tĩnh lặng.
Tô Lam, với vẻ ngoài thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, đi bên cạnh Tần Mặc. Nàng mặc trang phục tu sĩ tinh xảo, màu xanh lam nhạt, nhưng giờ đây đã bám chút bụi bặm của công việc. Nàng cũng lặng lẽ quan sát khung cảnh trước mắt, rồi khẽ lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng sự suy tư. “Họ không tu luyện, Tần Mặc. Họ không có linh căn, không có thiên phú, nhưng ý chí của họ lại vững vàng đến lạ. Ngay cả sau bao nhiêu tai ương, họ vẫn kiên cường như vậy.” Nàng nhìn một người đàn ông đang cẩn thận đắp lại bức tường nhà mình, từng viên gạch được đặt xuống với sự tỉ mỉ đến đáng kinh ngạc. “Không phải ai cũng có thể vượt qua nỗi sợ hãi và dựng lại từ đống tro tàn với tinh thần như thế này.”
Tần Mặc đặt tay lên một bức tường thành cũ, những viên đá sần sùi, thô ráp truyền đến lòng bàn tay hắn một sự mát lạnh, nhưng đồng thời cũng là một sự rung động ấm áp. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sự giao thoa giữa ý chí con người và linh hồn thành trì. “Đó là sức mạnh của sự kiên định với bản chất, Tô Lam,” Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm ấm, mang theo một sự thấu hiểu sâu sắc. “Sức mạnh của việc muốn được là chính mình, và bảo vệ những gì mình trân trọng. Họ không theo đuổi cái gọi là ‘thăng tiên’ xa vời, họ chỉ muốn được sống, được ở nơi đây, được bảo vệ gia đình, được dựng lại ngôi nhà của mình. Đó là một ‘ý chí tồn tại’ thuần khiết, không bị vẩn đục bởi tham vọng.”
Mộc Thạch, với thân hình to lớn làm từ đá tảng và thân cây cổ thụ, chậm chạp bước đi bên cạnh, đôi mắt là hai viên đá quý phát sáng mờ. Y lắng nghe những lời của Tần Mặc, rồi khẽ thốt ra những từ ngữ đơn giản, nhưng đầy trọng lượng. “Bảo vệ… sinh mệnh… ý chí… mạnh mẽ.” Y đưa bàn tay khổng lồ, phủ rêu phong, chạm nhẹ vào bức tường cũ, như đang giao tiếp với chính nó. “Không… cần… thăng tiên.”
Tần Mặc gật đầu. Hắn cảm nhận được, thông qua năng lực của mình, rằng Thiết Giáp Thành Linh đang hấp thụ những luồng ý chí ấy. Không phải là linh lực, mà là một dạng năng lượng tinh thần thuần túy, một sự khẳng định về sự sống và sự kiên cường. Những sợi tơ ý chí của người dân đang hòa quyện vào bản chất của Thành Linh, làm cho nó trở nên ấm áp hơn, vững chãi hơn, không còn là một pháo đài lạnh lẽo chỉ biết phòng thủ. Nó đang trở thành một phần của chính họ, một biểu tượng sống động của niềm tin và hy vọng.
Tô Lam nhìn Tần Mặc, ánh mắt nàng lộ rõ sự tò mò và thán phục. “Vậy ra, đây chính là ‘lá chắn tinh thần’ mà huynh nói đến? Không phải là một trận pháp hùng vĩ, không phải là một cấm chế cổ xưa, mà là… ý chí của những người phàm tục?” Nàng trầm ngâm một lát, rồi tiếp tục. “Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ tu sĩ khác luôn coi thường những người không tu luyện, coi họ là những kẻ yếu kém, không có giá trị. Nhưng nếu ý chí của họ có thể tạo nên một sức mạnh như vậy… thì tất cả những gì chúng ta tin tưởng bấy lâu nay đều có thể bị đảo lộn.”
Tần Mặc quay lại nhìn nàng, ánh mắt có một chút buồn bã, nhưng cũng đầy hy vọng. “Họ không yếu kém, Tô Lam. Họ chỉ có một con đường khác. Một con đường mà chúng ta, những kẻ theo đuổi linh lực, đã lãng quên. Sự sống, sự tồn tại bình dị, tự nó đã là một điều vĩ đại. Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Nhưng khi vạn vật biết trân trọng bản chất của mình, thì đó là lúc sự cân bằng được tìm thấy.”
Hắn siết nhẹ tay trên bức tường, cảm nhận từng nhịp đập yếu ớt nhưng đầy kiên cường của Thành Linh. Thành Linh không còn chỉ là một cấu trúc phòng thủ. Nó đang dần biến thành một sinh thể, một tập hợp ý chí, nơi mỗi người dân là một tế bào, và ý chí của họ là dòng máu nuôi dưỡng nó. Đây chính là triết lý mới mà Tần Mặc muốn truyền tải: sức mạnh thực sự có thể đến từ sự kiên định với bản chất và sự đoàn kết, không nhất thiết phải là tu luyện cực đoan. Thiết Giáp Thành, với những vết sẹo thép và những ý chí kiên cường, đang trở thành một minh chứng sống động.
***
Khi ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía tây, Thiết Giáp Thành chìm trong một sắc màu bi tráng nhưng cũng đầy ấm áp. Những công nhân sau một ngày dài lao động đã trở về nhà, tiếng cười nói và mùi thức ăn từ các căn nhà nhỏ vang lên, tạo nên một không khí yên bình. Gió lạnh bắt đầu thổi, mang theo hơi sương ẩm ướt, nhưng không khí bên trong thành vẫn ấm cúng.
Tần Mặc đang ngồi thiền định tại trung tâm Thiết Giáp Thành, nơi Thiết Giáp Thành Linh trú ngụ. Khu vực này giờ đây được bao quanh bởi một không khí linh thiêng hơn, không phải là sự uy nghiêm lạnh lẽo của một pháo đài, mà là một sự rung động nhẹ nhàng, đầy sức sống. Một sự tĩnh lặng lạ thường bao trùm, chỉ thỉnh thoảng có tiếng gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi kim loại sạch sẽ pha lẫn hương đất và một chút hương hoa dại từ bên ngoài.
Đột nhiên, một luồng ý chí lạnh lẽo, sắc bén và tinh vi, như một mũi kim vô hình, lén lút xuyên qua các lớp phòng thủ bên ngoài của Thiết Giáp Thành. Nó không phải là một đòn tấn công vật lý, cũng không phải là một phép thuật hủy diệt, mà là một sự thăm dò tinh thần, một nỗ lực để xâm nhập và thao túng từ sâu bên trong. Đây chính là chiến lược mới của Thiên Diệu Tôn Giả, người đã nhận ra rằng các đòn tấn công thô bạo không hiệu quả đối với Thiết Giáp Thành đã được Tần Mặc cải tạo. Hắn đang nhắm thẳng vào trung tâm, vào "linh hồn" của Thiết Giáp Thành Linh.
Tần Mặc, đang thiền định, lập tức cảm nhận được luồng ý chí ấy. Nó không gây đau đớn thể xác, nhưng mang theo một sự lạnh lẽo thấu xương, một ý niệm về sự trống rỗng và vô vọng, như muốn nhấn chìm mọi niềm tin và ý chí. "Đây rồi... một sự thăm dò mới, tinh vi hơn," Tần Mặc thầm nghĩ, nội tâm hắn cảnh giác cao độ. Hắn biết, đây là một cuộc chiến không tiếng súng, nhưng lại khốc liệt hơn bất kỳ trận chiến nào.
Thiết Giáp Thành Linh thoáng run rẩy. Dù đã được củng cố bằng ý chí của người dân và triết lý của Tần Mặc, nó vẫn là một thực thể non trẻ trong con đường mới, và luồng ý chí xâm nhập này mang theo một sức mạnh tinh thần khủng khiếp, như muốn bóp nghẹt mọi sự sống. Tuy nhiên, sự run rẩy đó chỉ kéo dài trong khoảnh khắc.
Ngay sau đó, một làn sóng ấm áp, vững chắc và kiên định lan tỏa từ khắp thành phố. Nó không đến từ một cá nhân tu sĩ nào, mà đến từ mỗi người dân đang sinh hoạt bình thường. Từ bà lão vá áo, từ người thợ rèn sửa dụng cụ, từ những đứa trẻ đang ngủ say trong vòng tay cha mẹ. Ý chí của họ – niềm tin vào sự bình yên, vào tương lai của thành phố, vào mái ấm đơn sơ mà họ đang dựng lại – hòa quyện với Thiết Giáp Thành Linh. Những sợi tơ ý chí vô hình, từng được Tần Mặc cảm nhận, giờ đây bùng lên thành một lá chắn tinh thần vững chắc, một bức tường vô hình nhưng không thể xuyên thủng.
Tô Lam, đang đứng canh gác gần đó, đột nhiên cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo lướt qua, khiến nàng rùng mình. Nàng là một tu sĩ, linh giác của nàng sắc bén, và nàng có thể cảm nhận được sự bất thường trong không khí. "Có gì đó... đang đến gần... rất lạnh lẽo," nàng nói khẽ, tay siết chặt chuôi kiếm. Nàng nhìn Tần Mặc, thấy hắn vẫn ngồi yên tĩnh, nhưng đôi mắt đã mở ra, nhìn về phía chân trời.
Tần Mặc quay đầu lại, mỉm cười nhẹ với Tô Lam, một nụ cười đầy tự tin và bình yên. "Không sao," hắn nói, giọng hắn vang lên nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối. "Họ đã sẵn sàng."
Luồng ý chí lạnh lẽo của Thiên Diệu Tôn Giả bị bật ngược, như thể nó đã đâm vào một bức tường vô hình nhưng vững chắc như thép. Nó không thể xuyên qua, không thể lay chuyển, bởi vì nó đối mặt với một thứ mà Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ theo đuổi "thăng tiên" vĩnh viễn không thể hiểu: sức mạnh của ý chí tồn tại thuần khiết, sức mạnh của niềm tin vào sự sống bình dị, sức mạnh của những con người không màng đến linh lực hay địa vị, chỉ muốn được sống là chính mình.
Từ Cầu Đá Vọng Cảnh, nơi Cổ Kiếm Hồn vẫn đang hòa mình vào thành phố, một tiếng ngân khẽ vang lên. Đó không phải là tiếng kiếm reo của sự chiến đấu, mà là tiếng ngân của sự tán thưởng, của sự khẳng định. Kiếm của y có thể sắc bén, nhưng y cũng có thể là lá chắn, và y đã trở thành một phần của lá chắn tinh thần ấy, bảo vệ thành phố từ sâu thẳm bản chất.
Tần Mặc đứng dậy, nhìn về phía chân trời, nơi luồng ý chí của Thiên Diệu Tôn Giả bị bật ngược. Thiết Giáp Thành Linh phát ra một ánh sáng dịu nhẹ, không chói chang, mà là ánh sáng của sự bình yên, của sự vững chãi, như một lời khẳng định về sức mạnh mới mà nó đã tìm thấy. Hắn biết, Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không từ bỏ, mà sẽ phát triển các phương pháp tấn công tâm lý, tinh thần và thao túng ý chí tinh vi hơn, dựa trên việc hắn đã nhận ra sức mạnh của 'ý chí tồn tại' không tu luyện. Nhưng hắn cũng biết, Thiết Giáp Thành đã sẵn sàng.
Sức mạnh tập thể của dân cư phàm trần, khi được kết nối và dẫn dắt đúng cách, đã trở thành một dạng phòng thủ hoặc sức mạnh mới trong Huyền Vực, thách thức các khái niệm tu luyện truyền thống. Thiết Giáp Thành, với những vết sẹo và sự hồi sinh của nó, sẽ trở thành một hình mẫu, một "thí nghiệm sống" cho con đường cân bằng, thu hút sự chú ý và có thể cả sự ghen ghét từ các thế lực khác. Nhưng đó là một cái giá đáng phải trả cho một chân lý mới, một con đường mới cho Huyền Vực. Tần Mặc cảm nhận được sự kiệt quệ tinh thần của bản thân, nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa hy vọng bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.