Vạn vật không lên tiên - Chương 879: Vết Sẹo Thép và Lựa Chọn Của Linh Hồn
Chân trời phía đông vẫn còn vương những vệt mây xám xịt từ tàn dư của trận pháp Lôi Minh, nhưng ánh bình minh đã cố gắng xuyên qua, nhuộm một màu vàng cam yếu ớt lên những tàn tích đổ nát của Thiết Giáp Thành. Tiếng gió rít qua các vết nứt sâu hoắm trên những bức tường thép dày, mang theo hơi lạnh buốt và mùi bụi đá, mùi sắt gỉ hòa lẫn với chút khói khét lẹt còn sót lại. Dưới chân, những mảnh vỡ từ gạch đá, kim loại vụn lạo xạo mỗi khi có người bước qua, tạo nên một bản giao hưởng ai oán của sự tàn phá. Bầu không khí bao trùm nơi đây nặng nề, tang thương, nhưng không hoàn toàn tuyệt vọng; một sự kiên cường âm ỉ vẫn len lỏi trong từng khối đá, từng mảnh thép.
Tần Mặc bước đi chậm rãi qua khu vực bị tàn phá nặng nề nhất, đôi mắt đen láy sâu thẳm quét qua từng vết sẹo trên thân thành. Hắn không nói một lời, chỉ lặng lẽ quan sát, đôi khi dừng lại chạm tay vào một bức tường đổ nát, nhắm mắt lại như đang lắng nghe một lời thì thầm vô hình. Làn da ngăm nắng của hắn càng làm nổi bật vẻ mệt mỏi nhưng kiên định trên khuôn mặt thanh tú. Bên cạnh hắn, Tô Lam với vẻ mặt nghiêm nghị, đôi mắt phượng sáng ngời chăm chú ghi chép mọi thứ vào một cuốn sổ tay nhỏ. Nàng mặc trang phục tu sĩ tinh xảo màu xanh lam nhạt, nhưng giờ đây đã vương chút bụi bặm, cho thấy sự bận rộn không ngừng. Lục Vô Trần, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, đôi mắt sâu trũng, không ngừng quan sát tỉ mỉ cấu trúc bị phá hủy, thỉnh thoảng lại thở dài một tiếng nặng nề. Phía sau họ, Hắc Phong với bộ lông đen tuyền, đôi mắt đỏ rực cảnh giác đảo quanh, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối đe dọa nào.
Thủ Vệ trưởng Long Hổ, thân hình cao lớn vạm vỡ, khuôn mặt hằn những vết sẹo do chiến trận, gương mặt đầy vẻ lo âu. Hắn chỉ vào một tháp canh bị xé toạc như thể bị một bàn tay khổng lồ vặn xoắn: “Thành chủ, chúng ta đã đẩy lùi chúng, nhưng cái giá phải trả… Quá lớn. Những khu vực bị ảnh hưởng bởi ‘kiến trúc hồi sinh’ thất bại giờ đây chỉ còn là đống đổ nát vô tri. Chúng đã bị Thành Linh rút cạn ý chí, biến thành công cụ phòng thủ đơn thuần, rồi tự hủy diệt. Thành Linh… nó đang tự co mình lại, như một con thú bị thương. Nó muốn trở nên cứng rắn hơn, vô cảm hơn để không còn bị tổn thương nữa.” Giọng hắn trầm đục, vang vọng giữa không gian hoang tàn.
Thiết Giáp Phụ Tá, một người lính mặc áo giáp nhẹ, khuôn mặt nghiêm nghị, tay cầm một tấm bản đồ bị cháy sém vài chỗ, tiến lại gần hơn, giọng nói lộ rõ sự lo lắng: “Chính xác là vậy, Thủ Vệ trưởng. Các ‘kiến trúc hồi sinh’ giờ đây chỉ là tàn tích vô tri, chúng mất đi sự sống sau khi bị Thành Linh rút cạn ý chí để phòng thủ. Chúng ta có thể xây dựng lại, nhưng liệu Thành Linh có còn là Thiết Giáp Thành xưa? Hay nó sẽ trở thành một pháo đài vô tri, một công cụ phòng thủ khô khan, mất đi linh hồn của nó?” Hắn chỉ vào bản đồ, nơi những chấm đỏ đánh dấu các khu vực bị hư hại nặng nề nhất, phần lớn là những nơi từng triển khai ‘kiến trúc hồi sinh’ trong trận chiến trước.
Tần Mặc khẽ thở dài, tay vẫn đặt trên bức tường lạnh lẽo. Hắn cảm nhận được sự rạn nứt không chỉ trên vật lý mà còn trong ‘ý chí tồn tại’ của thành phố. Có một nỗi sợ hãi sâu sắc, một khao khát được bảo vệ đến mức sẵn sàng đánh đổi bản chất để trở nên bất khả xâm phạm. Hắn nhắm mắt lại, cảm giác những rung động yếu ớt nhưng đầy mâu thuẫn từ sâu thẳm lòng thành.
“Nó đang sợ hãi…” Tần Mặc thì thầm, giọng nói trầm lắng như tiếng gió thoảng. “Sợ hãi sự yếu đuối, sợ hãi mất đi những gì nó bảo vệ. Nhưng sự cứng rắn vô tri không phải là sức mạnh thực sự. Một bức tường chỉ biết đứng vững sẽ không còn là một ngôi nhà. Nó sẽ trở thành một nhà tù, giam cầm cả những người nó muốn bảo vệ. Nếu Thiết Giáp Thành Linh từ bỏ bản chất của mình, từ bỏ khả năng cảm nhận, nó sẽ không còn là Thành Linh nữa. Nó sẽ chỉ là một khối kim loại khổng lồ, vô hồn.”
Lục Vô Trần gật đầu, khuôn mặt khắc khổ càng thêm u ám: “Sự ‘đồng hóa’ là một mối nguy hiểm còn lớn hơn cả sự hủy diệt. Một pháo đài vô tri, dù kiên cố đến đâu, cũng sẽ không bao giờ có linh hồn để chiến đấu hay để tồn tại. Nó sẽ chỉ là một cái vỏ rỗng.”
Tô Lam nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy lo lắng. Nàng hiểu rằng gánh nặng trên vai hắn không chỉ là việc tái thiết vật chất mà còn là chữa lành linh hồn của cả một thực thể sống khổng lồ. Nàng biết, sau trận chiến ý chí trực diện với Thiết Giáp Thành Linh và những cuộc tấn công liên miên, Tần Mặc đã kiệt sức về tinh thần. Nhưng hắn vẫn đứng vững, vẫn kiên định với con đường của mình.
Tần Mặc mở mắt, ánh mắt kiên nghị nhìn về phía đường chân trời, nơi mặt trời đã lên cao hơn một chút, nhưng vẫn không thể xua tan hết sự u ám của những tàn tích. “Chúng ta không thể để điều đó xảy ra. Thiết Giáp Thành Linh phải giữ được bản chất của mình. Sức mạnh thật sự không phải là bất khả xâm phạm, mà là khả năng đứng dậy, học hỏi và kiên định với những gì mình là, dù có phải đối mặt với bao nhiêu gian khó.” Hắn quay lại nhìn Long Hổ và Thiết Giáp Phụ Tá, giọng nói tuy nhỏ nhưng ẩn chứa một ý chí thép: “Hãy bắt đầu đánh giá thiệt hại chi tiết nhất. Chúng ta sẽ xây dựng lại. Nhưng lần này, chúng ta sẽ xây dựng một cách khác.”
***
Sau khi thị sát các khu vực bị tàn phá, Tần Mặc lui về Tàng Khí Các, nơi sâu thẳm trong lòng Thiết Giáp Thành, để kết nối với Thiết Giáp Thành Linh. Không gian bên trong Tàng Khí Các mang một vẻ nghiêm nghị, cổ kính. Tiếng kim loại va chạm nhẹ từ những pháp khí treo trên tường, tiếng gió nhẹ lùa qua các khe đá, và mùi sắt, dầu bảo quản, linh khí dồi dào từ vô số binh khí cổ xưa tạo nên một bầu không khí đặc trưng. Những ánh sáng mờ ảo từ các viên linh thạch chiếu rọi lên hàng ngàn thanh kiếm, giáo, giáp trụ xếp đặt ngăn nắp, mỗi vật đều mang một 'vật tính' riêng, một 'ý chí tồn tại' đã được trau dồi qua hàng thế kỷ.
Tần Mặc ngồi tĩnh lặng giữa những hàng pháp khí ấy, khoanh chân trên một tấm nệm đơn giản. Hắn nhắm mắt lại, thả lỏng tâm thần, để ý thức của mình tan chảy, tìm kiếm sợi dây liên kết với Thiết Giáp Thành Linh. Khác với những lần trước, đây không phải là một cuộc chữa lành khẩn cấp, mà là một cuộc đối thoại sâu sắc, một nỗ lực để hướng dẫn và củng cố ý chí đang lung lay.
Khi ý thức hắn chạm tới lõi của Thành Linh, hắn cảm thấy mình đang ở trong một không gian mờ ảo, vô định. Nơi đây không có hình hài cụ thể, chỉ có những luồng sáng chập chờn, những hình ảnh mơ hồ lướt qua như ký ức và cảm xúc của cả thành phố. Hắn thấy những tiếng cười của trẻ thơ trên phố, tiếng bước chân hối hả của những người thợ rèn, tiếng vũ khí va chạm trong các cuộc tập trận, và cả những trận chiến ác liệt mà thành phố đã trải qua. Nhưng giờ đây, tất cả đều bị bao phủ bởi một màn sương mù dày đặc của sự mệt mỏi, hoang mang và một nỗi sợ hãi thường trực.
Trước mắt Tần Mặc, một hình ảnh yếu ớt lấp ló hiện ra – đó là Thiết Giáp Tinh Thần, ý chí trung tâm của Thành Linh. Nó không còn vẻ uy nghi, mạnh mẽ như khi giao chiến, mà chỉ là một đốm lửa nhỏ chao đảo, như sắp tắt. Áo giáp của nó giờ đây trông như được tạo thành từ những mảnh vỡ, đôi mắt rực lửa giờ chỉ còn là hai đốm sáng mờ nhạt.
“Ta… ta đã quá yếu đuối,” Thiết Giáp Tinh Thần truyền ý niệm, giọng nói vang vọng trong không gian ý niệm nhưng lại mang theo sự run rẩy. “Ta đã không thể bảo vệ họ hoàn toàn. Những vết thương này… nỗi sợ hãi này… nó quá lớn. Ta… ta phải cứng rắn hơn, không cảm nhận gì nữa. Chỉ có như vậy mới không còn đau đớn khi thấy họ bị tổn thương. Chỉ có vậy, ta mới có thể trở thành một pháo đài bất khả xâm phạm, không thể bị xuyên thủng.” Ý niệm của nó tràn ngập sự mâu thuẫn, một khao khát bảo vệ mãnh liệt đến mức muốn từ bỏ chính bản thân.
Tần Mặc gửi đi một luồng ý niệm ấm áp, kiên định, như một dòng nước mát xoa dịu những vết thương tinh thần của Thành Linh. “Sự cứng rắn vô tri sẽ không bảo vệ được gì, Thành Linh. Nó sẽ biến ngươi thành một công cụ, một thứ vũ khí. Ngươi sẽ không còn là Thiết Giáp Thành, là ngôi nhà của họ nữa. Ngươi sẽ mất đi ‘vật tính’ cốt lõi của mình, mất đi khả năng cảm nhận, thấu hiểu. Khi đó, ngươi sẽ trở thành một cái vỏ rỗng, một khối kim loại không hơn không kém. Dù có kiên cố đến mấy, nó cũng sẽ sụp đổ, bởi vì nó không còn ý chí để tồn tại nữa.”
Thiết Giáp Tinh Thần khẽ run rẩy, những luồng sáng mờ ảo xung quanh nó chao đảo dữ dội hơn. “Nhưng… ta phải làm sao? Những vết thương này… nỗi sợ hãi này… nó quá lớn. Ta không muốn những người con của ta phải chịu đựng thêm nữa. Ta muốn họ được bình yên.”
“Bình yên không đến từ sự vô cảm, mà từ sự kiên định vào bản chất,” Tần Mặc tiếp tục, ý niệm hắn mạnh mẽ như một ngọn hải đăng. “Sức mạnh thật sự không đến từ sự bất khả xâm phạm, mà từ sự kiên định trong bản chất của ngươi, từ ý chí bảo vệ mà không cần đánh mất chính mình. Ngươi là Thiết Giáp Thành, ngươi là một ngôi nhà, một nơi trú ẩn. Ngươi không phải là một lưỡi kiếm chỉ biết chém, cũng không phải là một bức tường chỉ biết đứng yên. Ngươi là một thực thể sống, cảm nhận được từng hơi thở, từng nhịp đập của những người sống trong ngươi. Đó mới là sức mạnh vĩ đại nhất của ngươi.”
Tần Mặc truyền thêm những ký ức, những cảm xúc mà hắn đã cảm nhận được từ vô số ‘vật tính’ khác – một dòng sông muốn chảy, một ngọn núi muốn đứng vững, một cây cổ thụ muốn vươn cao. Mỗi vật đều có một ‘ý chí tồn tại’ riêng, và chính sự giữ gìn bản chất đó đã tạo nên sức mạnh và vẻ đẹp của chúng. “Ngươi có thể mạnh mẽ, có thể bảo vệ, mà vẫn cảm nhận được tiếng cười của trẻ thơ, hơi ấm của những ngọn lửa bếp, tiếng hát của những người dân đang sống trong vòng tay của ngươi. Đó mới là ý nghĩa của sự tồn tại của ngươi. Chúng ta sẽ cùng ngươi tìm cách. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng lại, không phải để trở thành một pháo đài lạnh lẽo, mà để trở thành một ngôi nhà kiên cường, nơi bản chất của ngươi được tôn vinh và phát huy.”
Ý niệm của Thiết Giáp Tinh Thần chậm rãi ổn định lại. Đốm lửa yếu ớt của nó tuy vẫn còn mờ nhạt, nhưng không còn chao đảo dữ dội nữa. Một luồng hy vọng mong manh dường như đã len lỏi vào tâm hồn đang bị tổn thương của nó. Nó cảm nhận được sự chân thành và kiên định từ Tần Mặc, một sự thấu hiểu sâu sắc mà chưa từng có ai ban tặng. Hắn không ép buộc nó ‘thăng tiên’, không ép nó trở thành một thứ khác, mà chỉ giúp nó tìm lại chính mình, tìm lại con đường cân bằng giữa khao khát bảo vệ và giữ gìn bản chất. Tần Mặc cảm thấy một sự mệt mỏi sâu sắc dâng lên, nhưng trong lòng hắn, một tia mãn nguyện yếu ớt cũng bừng s��ng. Nhiệm vụ của hắn không chỉ là chiến đấu, mà còn là hàn gắn và hướng dẫn.
***
Trong một khu vực ít bị tổn thương hơn của Thiết Giáp Thành, nơi mà những bức tường vẫn còn nguyên vẹn và ánh đèn lồng đã được thắp sáng để xua đi bóng tối chiều tà, một phòng họp tạm thời đã được thiết lập. Không gian không quá lớn, nhưng ấm cúng và đầy tính thực dụng. Mùi gỗ, giấy, mực và một chút mùi ẩm mốc đặc trưng của những nơi cũ kỹ xen lẫn vào nhau. Tiếng bút ghi chép sột soạt, tiếng bản đồ trải ra trên bàn gỗ lớn, và tiếng nói chuyện trầm bổng, nghiêm túc nhưng vẫn ẩn chứa một tia hy vọng mới, tràn ngập căn phòng.
Tần Mặc ngồi ở vị trí chủ tọa, mặc dù hắn không ra vẻ bề trên. Vẻ mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt hắn, nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời sự kiên định và thấu suốt. Bên cạnh hắn là Tô Lam, nàng đang sắp xếp các bản vẽ và ghi chú một cách cẩn thận. Lục Vô Trần cặm cụi nghiên cứu một tấm bản đồ chi tiết của Thiết Giáp Thành, vẽ vời những ký hiệu trận pháp phức tạp. Cổ Kiếm Hồn, giờ đây đã trở lại hình dạng thanh kiếm cổ gỉ sét, nằm yên tĩnh trên mặt bàn, nhưng một ánh sáng yếu ớt, trầm tĩnh vẫn tỏa ra từ nó, như một biểu tượng của sự hiện diện. Thủ Vệ trưởng Long Hổ và Thiết Giáp Phụ Tá đứng bên cạnh bàn, với vẻ mặt nghiêm nghị và đầy quyết tâm.
“Chúng ta không thể biến Thiết Giáp Thành thành một pháo đài khô khan, vô hồn,” Tần Mặc mở lời, giọng nói tuy trầm nhưng vang vọng sự kiên định. Hắn dùng ngón tay chỉ lên bản đồ, khoanh tròn các khu vực bị hư hại nặng nề. “Nó phải là một cơ thể sống, một ngôi nhà. Phòng thủ không chỉ là dựng tường, mà còn là giữ cho linh hồn của nó được nguyên vẹn, giữ cho ‘ý chí tồn tại’ của nó được cân bằng. Chúng ta sẽ không chỉ sửa chữa, mà sẽ tái thiết, nâng cấp theo một triết lý mới.”
Lục Vô Trần đẩy gọng kính, ánh mắt đầy suy tư. “Nếu Thành Linh có thể chuyển hóa các linh khí tấn công thành nguồn nuôi dưỡng cho chính nó và cho dân cư, đó sẽ là một bước tiến vĩ đại trong nghệ thuật phòng thủ. Ta đã nghiên cứu một số trận pháp cổ xưa, kết hợp với hiểu biết về ‘vật tính’ của Thành Linh, có thể tạo ra một hệ thống phòng thủ ‘sinh thái’. Tường thành sẽ không chỉ chống đỡ, mà còn ‘hấp thụ’ và ‘chuyển hóa’ năng lượng, biến nguy hiểm thành cơ hội, nuôi dưỡng sự sống thay vì chỉ đơn thuần chống lại cái chết.” Hắn dùng bút phác thảo vài đường nét phức tạp trên bản đồ, những ký hiệu ma thuật cổ xưa hiện lên.
Cổ Kiếm Hồn trên bàn bỗng phát ra một luồng kiếm quang mờ nhạt, như một lời khẳng định. Rồi một luồng ý niệm trầm ổn truyền thẳng vào tâm trí Tần Mặc, và từ Tần Mặc, lan tỏa ra những người khác. “Kiếm của ta có thể sắc bén, nhưng nó cũng có thể là lá chắn. Ta sẽ cùng Thành Linh, biến những vết thương này thành sức mạnh mới. Những điểm yếu của thành phố, ta sẽ dùng ‘kiếm tính’ của mình để củng cố. Ta sẽ là một phần của nó, bảo vệ nó từ sâu thẳm bản chất, không chỉ bằng sức mạnh của sự chém giết, mà bằng ý chí kiên định của sự bảo vệ.”
Tô Lam gật đầu, ánh mắt nghiêm nghị xen lẫn sự tán thưởng. “Đó là một ý tưởng táo bạo nhưng đầy tiềm năng. Ta sẽ giúp giám sát việc phối h���p giữa các đội công nhân và các tu sĩ đồng minh. Chúng ta cần sử dụng vật liệu tự nhiên kết hợp với kim loại, thiết kế các không gian sống hài hòa hơn cho người dân, không chỉ tập trung vào phòng thủ mà còn vào sự phát triển bền vững của cuộc sống bên trong thành. Mọi thứ phải diễn ra suôn sẻ và đúng với ý nguyện của Thành Linh, để nó cảm thấy mình được nâng đỡ, được chữa lành.”
Thủ Vệ trưởng Long Hổ đấm nhẹ vào lòng bàn tay, khuôn mặt giãn ra một chút: “Bảo vệ thành trì là sứ mệnh của ta! Với triết lý này, ta tin Thiết Giáp Thành sẽ không chỉ phục hồi mà còn mạnh mẽ hơn bao giờ hết.”
Thiết Giáp Phụ Tá nhanh chóng ghi chép lại mọi ý kiến, ánh mắt lộ rõ sự tin tưởng vào Tần Mặc và kế hoạch mới. “Mọi việc đều phải theo quy củ. Ta sẽ lập tức phân chia công việc, điều động nhân lực và vật lực. Chúng ta sẽ biến những tàn tích này thành một minh chứng cho con đường cân bằng.”
Tần Mặc nhìn từng người, rồi nhìn xuống thanh Cổ Kiếm Hồn đang nằm yên tĩnh trên bàn. Hắn biết, con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không bỏ qua, và các cuộc tấn công tiếp theo sẽ không còn là những đòn công phá thô bạo. Hắn sẽ tìm cách ‘thao túng’ hoặc ‘phân rã’ ý chí của các thực thể khác bằng những phương pháp tinh vi hơn, dựa trên những gì hắn đã học được từ Tần Mặc và Thiết Giáp Thành Linh. Gánh nặng trên vai Tần Mặc ngày càng lớn, việc liên tục can thiệp vào ý chí của các thực thể đã khiến hắn kiệt quệ tinh thần. Nhưng nhìn thấy sự quyết tâm trong ánh mắt của đồng minh, nhìn thấy ánh sáng kiên định từ Cổ Kiếm Hồn, và cảm nhận được sự rung động yếu ớt nhưng đầy hy vọng từ Thiết Giáp Thành Linh, Tần Mặc biết, hắn không đơn độc.
Thiết Giáp Thành sẽ không chỉ là một pháo đài. Nó sẽ trở thành một biểu tượng sống động cho con đường cân bằng, một minh chứng cho sức mạnh của ‘vật tính’ và ‘ý chí tồn tại’ khi chúng được tôn trọng và phát huy đúng bản chất. Con đường này, một con đường không cần thăng tiên, một con đường giữ vững bản chất, chính là hy vọng mới cho cả Huyền Vực, đối chọi lại với sự truy cầu vô độ đã và đang đẩy thế giới đến bờ vực thẳm. Ánh đèn lồng hắt bóng trên khuôn mặt trầm tư của Tần Mặc, báo hiệu một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của sự tái thiết và kiên định.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.