Vạn vật không lên tiên - Chương 889: Bình Minh Thép: Lời Tái Sinh Từ Sắt Đá
Bình minh nhuộm màu chân trời, xua tan màn đêm dày đặc bao phủ Thiết Giáp Thành sau một trận chiến khốc liệt. Ánh nắng vàng rực rỡ đầu tiên như những ngón tay vàng óng vuốt ve những vết sẹo do chiến tranh để lại trên tường thành kiên cố, xua đi vẻ ảm đạm, mang đến một hơi thở mới đầy hy vọng. Mùi đất ẩm quyện với mùi sắt vụn, mùi thuốc súng còn vương vấn trong không khí, tạo nên một bản giao hưởng của sự hủy diệt và tái sinh. Gió nhẹ lướt qua, mang theo cái se lạnh của buổi sớm mai vùng cao, thổi tung mái tóc đen nhánh của Tần Mặc khi hắn đứng trên bức tường thành cao ngất, ánh mắt sâu thẳm quét một lượt khắp chiến trường tan hoang bên dưới.
Những gì hiện ra trước mắt hắn không phải là cảnh tượng đổ nát vô vọng mà hắn từng chứng kiến ở những chiến trường khác. Đúng vậy, có những vết nứt sâu hoắm, những mảng tường thành bị phá hủy, những khối đá khổng lồ vương vãi, nhưng tất cả đều đang trong quá trình được "thanh tẩy" một cách kỳ lạ. Những khối đá vụn, những mảnh kim loại cong vênh không phải đang nằm yên, mà dường như có một lực vô hình đang khẽ khàng dịch chuyển chúng, sắp xếp lại theo một trật tự mới. Tựa như một sinh thể khổng lồ vừa trải qua cơn bạo bệnh, và nay đang tự mình chữa lành vết thương.
Bên cạnh Tần Mặc, Tô Lam khoanh tay trước ngực, đôi mắt phượng sắc sảo lướt qua từng chi tiết. Nét trầm tư hằn rõ trên khuôn mặt thanh tú của nàng. “Ta chưa từng thấy một tòa thành nào có thể phản công và tự lành vết thương như vậy,” nàng khẽ thốt lên, giọng nói đều đều nhưng ẩn chứa sự kinh ngạc sâu sắc. “Nó vượt quá mọi hiểu biết của ta về ‘vật tính’.” Nàng quay sang nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự tìm tòi. “Người dân Vô Tính Thành của ngươi đã nói đúng, ‘vật’ có ý chí, nhưng ý chí của Thiết Giáp Thành Linh này đã vượt xa trí tưởng tượng của ta.”
Tần Mặc không đáp lời ngay. Hắn chỉ hít sâu một hơi, cảm nhận luồng sinh khí mạnh mẽ đang tràn ngập không gian. Hắn cảm thấy sự liên kết sâu sắc với Thành Linh, như thể chính hắn đang cảm nhận được sự tự phục hồi của nó. “Thành này… không chỉ phòng thủ,” Tần Mặc chậm rãi nói, ánh mắt vẫn dõi về phía xa xăm, nơi những tia nắng đầu tiên đang lan tỏa khắp chân trời. “Nó đã biết cách tự mình tái sinh. Không phải theo cách chúng ta xây dựng lại một công trình chết, mà là một sự tái tạo của một sinh mệnh sống.”
Hắc Phong, linh thú khổng lồ với bộ lông đen tuyền, nằm phục bên chân Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực mở to, nhìn chằm chằm vào những chuyển động nhỏ bé của đá và sắt. Một tiếng gầm nhẹ thoát ra từ cổ họng nó, không phải là tiếng gầm cảnh giác, mà là một tiếng gầm của sự hài lòng, như thể nó cũng đang cảm nhận được sự thay ��ổi tích cực trong không khí. Xa hơn một chút, Lục Vô Trần đứng tựa vào một khối đá đổ nát, khuôn mặt khắc khổ giờ đây đã bớt đi phần nào vẻ u sầu thường trực. Đôi mắt sâu trũng của y ánh lên một tia sáng lạ lùng, như người vừa tìm thấy một thứ gì đó đã thất lạc từ lâu. Cổ Kiếm Hồn, trong hình dạng của một thanh kiếm cổ gỉ sét, khẽ ngân lên một tiếng, âm thanh trong trẻo và vang vọng, tựa như một lời tán dương thầm lặng. Sức mạnh được kiểm soát, sự tĩnh lặng của một ý chí kiên định, tất cả đều được biểu hiện qua âm thanh ấy.
“Thành chủ!” Một giọng nói hùng tráng vang lên, cắt ngang không khí trầm mặc. Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt nghiêm nghị, tiến đến gần, theo sau là Thiết Giáp Phụ Tá. Vết sẹo trên má Long Hổ như một minh chứng cho trận chiến ác liệt vừa qua, nhưng ánh mắt y rực cháy niềm kiêu hãnh và niềm tin mãnh liệt. “Chúng ta đã thắng! Thành này… đã sống lại thật rồi!” Y không giấu được sự phấn khích, giọng nói vang dội như tiếng trống trận. “Những vết nứt đang khép lại, những khối đá đang tự mình sắp xếp. Điều này… điều này vượt quá sức tưởng tượng của chúng tôi. Nó không còn là một pháo đài vô tri nữa, Thành chủ. Nó có sinh mệnh!”
Thiết Giáp Phụ Tá, với vẻ mặt chuyên cần và bộ giáp nhẹ, gật đầu lia lịa, tay vẫn giữ chặt một bản đồ đã nhàu nát. “Đúng vậy, thưa Thành chủ. Các hệ thống phòng ngự đang tự động sửa chữa. Các mạch linh lực bị đứt gãy đang tự tái kết nối. Điều này… điều này sẽ giúp chúng ta tiết kiệm rất nhiều nguồn lực và thời gian trong việc tái thiết.” Ánh mắt y tràn đầy sự thán phục, không chỉ dành cho Tần Mặc mà còn cho chính Thiết Giáp Thành.
Tần Mặc quay lại nhìn những người đồng hành, ánh mắt lướt qua từng gương mặt. Hắn thấy sự kinh ngạc của Tô Lam, sự chiêm nghiệm của Lục Vô Trần, niềm hân hoan của Long Hổ và sự chuyên cần của Thiết Giáp Phụ Tá. Hắn biết, chiến thắng này không chỉ là một chiến thắng quân sự, mà còn là một chiến thắng của triết lý, của niềm tin. “Đây là một sự khởi đầu mới,” Tần Mặc khẽ nói, giọng trầm ấm vang lên giữa tiếng gió. “Một minh chứng cho việc vạn vật có thể mạnh mẽ mà không cần phải thoát ly bản chất. Một con đường mà Thiết Giáp Thành đã tự mình lựa chọn.”
Gió vẫn rít qua các khe hở của thành, tạo nên một âm thanh trầm hùng như một lời ca tụng. Ánh nắng bình minh đã lên cao hơn, trải dài một tấm thảm vàng rực rỡ trên những bức tường đá xám. Từng tia sáng như đang truyền thêm sinh lực cho thành trì, khiến những vết thương chiến tranh dần trở nên mờ nhạt, nhường chỗ cho một vẻ đẹp cổ kính, hùng tráng hơn bao giờ hết. Thiết Giáp Thành không chỉ được bảo vệ, nó đã được "hồi sinh", và sự hồi sinh này không phải là một sự biến đổi thành một thứ gì đó khác, mà là sự trở về với bản chất sâu thẳm nhất của chính nó, nhưng với một ý chí kiên định và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn biết, đây sẽ là một biểu tượng, một ngọn hải đăng cho những ai đang tìm kiếm một con đường khác trong Huyền Vực, và cũng sẽ là một cái gai trong mắt những kẻ cố chấp, mê muội trong khát vọng "thăng tiên" cực đoan.
***
Giữa trưa, ánh nắng ấm áp xuyên qua những khe hở trên trần đá, rọi sáng Tàng Khí Các – nơi được xem là linh hồn, là trái tim của Thiết Giáp Thành. Nơi đây không chỉ chứa đựng vô số binh khí cổ xưa, những pháp khí đã chìm vào quên lãng, mà còn là nơi ý chí của Thành Linh tập trung mạnh mẽ nhất, nơi lưu giữ ký ức và khát vọng của thành phố qua hàng ngàn năm. Tần Mặc bước vào không gian tĩnh mịch này, cảm nhận được sự rung động mãnh liệt dưới từng bước chân. Không khí trong Tàng Khí Các đặc quánh một luồng linh khí cổ xưa, nhưng giờ đây, nó không còn mang vẻ lạnh lẽo, mục nát của một kho tàng bị lãng quên, mà là một sự sống động, một nhịp đập mạnh mẽ đang dần hồi sinh.
Hắn tiến đến khối đá trung tâm, một bệ đá cổ xưa đặt một quả cầu pha lê khổng lồ, nơi Thiết Giáp Tinh Thần thường hiển hiện. Quả cầu giờ đây không còn chỉ là một luồng sáng mờ ảo, mà nó phát ra một ánh sáng vàng nhạt, ổn định và đầy uy lực, như một trái tim đang đập đều đặn, mạnh mẽ. Đây chính là biểu tượng của ý chí mới, của sự kiên định mà Thiết Giáp Thành Linh đã lựa chọn. Tần Mặc nhẹ nhàng đặt bàn tay lên bề mặt khối đá, nhắm mắt lại, chủ động kết nối với ý niệm của Thành Linh. Hắn không có ý định ra lệnh, mà chỉ muốn thấu hiểu, muốn lắng nghe sự lựa chọn cuối cùng của nó, sau khi đã trải qua trận chiến sinh tử, sau khi đã đứng trước ngưỡng cửa của sự biến đổi hoàn toàn.
Một dòng ý niệm trong trẻo, mạnh mẽ và kiên định hơn bao giờ hết tràn vào tâm trí Tần Mặc, không còn là những rung động mơ hồ hay tiếng vọng xa xăm, mà là một giọng nói rõ ràng, vang vọng như tiếng kim loại va chạm nhưng cũng ẩn chứa sự bình yên sâu sắc: “Ngươi đã chọn. Không phải là pháo đài vô tri, cũng không phải là thần binh hủy diệt. Ngươi đã chọn trở thành chính mình, một cố thành sống.” Tần Mặc thầm nhủ, ý niệm của hắn hòa vào dòng chảy của Thành Linh. Hắn cảm nhận được sự đồng điệu, sự thấu hiểu sâu sắc từ thực thể khổng lồ này.
Thiết Giáp Tinh Thần trong quả cầu pha lê rung lên một cách nhẹ nhàng, ánh sáng vàng nhạt bỗng chốc trở nên rực rỡ hơn, như một lời đáp ứng. “Đúng vậy, Tần Mặc. Ta đã hiểu. Sức mạnh thật sự không phải là thoát ly bản chất, mà là tôn trọng và củng cố nó. Ta là thành, ta sẽ bảo vệ, nhưng ta sẽ không mất đi linh hồn của mình.” Giọng nói ý niệm của Thành Linh tràn đầy sự mãn nguyện, như thể nó vừa tìm thấy ý nghĩa tồn tại đích thực của mình sau hàng ngàn năm. “Ta đã từng lạc lối, từng muốn biến mình thành một thứ gì đó khác để trở nên mạnh mẽ hơn, để ‘thăng tiên’ như những lời giáo huấn từ Huyền Vực. Nhưng trận chiến đã qua, sự hỗn loạn, và cả sự bình yên sau đó, đã chỉ cho ta thấy con đường chân chính.”
Tần Mặc cảm nhận được những hình ảnh cuộn trào trong tâm trí mình, không phải là những viễn cảnh hùng vĩ của một pháo đài chiến tranh bất khả xâm phạm, mà là một sự biến đổi tinh tế, hài hòa. “Vậy ngươi sẽ hồi sinh như thế nào? Bằng cách nào để vừa bảo vệ dân cư, vừa giữ được ‘linh hồn’ của thành phố?” Tần Mặc hỏi, ý niệm của hắn mang theo một sự tò mò chân thành.
Thiết Giáp Tinh Thần đáp lại, giọng nói ý niệm đầy kiên định: “Bằng sự hòa hợp. Bằng cách biến đổi để phù hợp với sự sống, chứ không phải để chống lại nó. Ta sẽ là một pháo đài vững chắc, nhưng cũng sẽ là một mái nhà ấm áp.” Những hình ảnh hiện rõ hơn trong tâm trí Tần Mặc: những bức tường thành không còn chỉ là những khối đá lạnh lẽo, chúng trở nên linh hoạt hơn, có khả năng tự thay đổi hình dạng để thích nghi với môi trường, để tạo ra những không gian sống xanh mát, chứ không chỉ là những cứ điểm phòng thủ đơn thuần. Những con đường nứt nẻ, hoang tàn tự động sửa chữa, không phải bằng cách vá víu thô kệch, mà là bằng cách tái tạo lại vật chất, thậm chí là mọc lên những thảm cỏ xanh mướt, những bụi hoa dại rực rỡ, làm mềm đi vẻ cứng nhắc của sắt đá. Linh khí của thành phố không còn chỉ tập trung vào việc cung cấp năng lượng chiến tranh, mà nó luân chuyển hài hòa, nuôi dưỡng sự sống, làm cho không khí trong thành trở nên trong lành hơn, cây cối phát triển tươi tốt hơn, và cảm giác bình yên lan tỏa đến từng ngóc ngách.
Hắn thấy những con kênh nước trong vắt chảy qua các khu dân cư, không chỉ để phòng thủ mà còn để tưới tiêu, để làm mát không khí. Những khu vườn nhỏ mọc lên trên các mái nhà, trên những mảng tường thành, mang lại màu xanh tươi mát. Thiết Giáp Thành không biến thành một khu rừng, nhưng nó học cách sống chung, học cách hòa hợp với thiên nhiên, với sự sống. Nó vẫn là một thành trì kiên cố, nhưng nó đã trở thành một thành trì có trái tim, có linh hồn, một nơi mà sự sống được tôn trọng và nuôi dưỡng.
Tần Mặc rút tay khỏi khối đá, trong lòng tràn ngập một cảm giác mãn nguyện sâu sắc. Hắn đã thấy, đã hiểu. Con đường mà Thiết Giáp Thành Linh lựa chọn không phải là yếu đuối, mà là một sự mạnh mẽ bền vững, một sự mạnh mẽ đến từ sự cân bằng bản chất. Nó không tìm kiếm sự bất tử hay quyền năng tuyệt đối qua việc "thăng tiên", mà tìm kiếm sự tồn tại ý nghĩa và hài hòa trong chính bản chất của mình. Thiết Giáp Thành sẽ là một biểu tượng sống, một minh chứng hùng hồn cho triết lý của hắn. Và chính điều này sẽ là một thách thức lớn hơn bất kỳ cuộc chiến nào đối với Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ cuồng tín con đường thăng tiên khác. Một "vật" có thể tự tìm thấy ý nghĩa, tự hồi sinh và trở nên mạnh mẽ hơn mà không cần đến sự "khai linh" hay "thăng tiên" cực đoan, đó chính là điều đáng sợ nhất đối với những kẻ muốn áp đặt ý chí của mình lên vạn vật.
***
Khi chiều tà buông xuống, nhuộm hồng cả vòm trời phía tây, một cuộc họp nhỏ được tổ chức trong một căn phòng đá rộng rãi, nằm sâu bên trong Thiết Giáp Thành. Ánh nến lung linh hắt bóng những hình dáng kiên nghị lên vách đá. Không khí trong phòng không còn là sự căng thẳng của chiến tranh, mà là một sự trầm tư, nghiêm túc nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Tần Mặc ngồi ở vị trí trung tâm, bên cạnh hắn là Tô Lam, Lục Vô Trần, cùng với Thủ Vệ trưởng Long Hổ và Thiết Giáp Phụ Tá. Hắc Phong nằm cuộn tròn dưới chân Tần Mặc, đôi mắt vẫn hé mở cảnh giác. Cổ Kiếm Hồn được đặt trên một bệ đá nhỏ, ánh sáng yếu ớt phản chiếu từ lưỡi kiếm gỉ sét.
Tần Mặc đưa mắt nhìn quanh, cảm nhận được sự gắn kết mạnh mẽ trong liên minh này. “Đây là bình minh mới của Thiết Giáp Thành,” hắn bắt đầu, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng. “Một minh chứng sống cho con đường chúng ta đang đi. Một con đường mà vạn vật có thể vĩ đại mà không cần phải truy cầu đến sự ‘thăng tiên’ cực đoan.”
Một luồng ý niệm nhẹ nhàng, đầy sức sống từ Thiết Giáp Thành Linh lan tỏa khắp căn phòng, như một lời khẳng định thầm lặng. Tần Mặc nhắm mắt lại trong giây lát, cho phép những hình ảnh ý niệm về tương lai của thành phố hiện lên rõ nét trong tâm trí mọi người. Không gian xung quanh như mờ ảo, và tất cả đều thấy mình đang đứng trong một Phố Chợ Sáng rực rỡ, sống động.
Đó là một Thiết Giáp Thành không còn là pháo đài lạnh lẽo, mà là một cố thành tràn đầy sinh khí. Những con đường đá cổ kính giờ đây không chỉ là lối đi mà còn được tô điểm bởi những thảm rêu xanh mướt, những khóm hoa dại đua nhau khoe sắc giữa các khe đá. Những bức tường thành cao ngất vẫn giữ nguyên vẻ hùng vĩ, nhưng không còn mang vẻ lạnh lùng mà được điểm xuyết bởi những giàn cây leo xanh tươi, những khu vườn nhỏ trên mái nhà, nơi người dân đang chăm sóc rau củ, thảo mộc. Tiếng cười nói rộn ràng của trẻ thơ vang vọng, tiếng người dân buôn bán, trao đổi hàng hóa tại những quầy hàng được làm từ gỗ và đá thô mộc. Những con kênh nước trong vắt uốn lượn qua các khu phố, dẫn nước từ mạch ngầm sâu thẳm, không chỉ cung cấp nguồn sống mà còn tạo nên những khu vực xanh mát, những chiếc cầu đá nhỏ duyên dáng bắc qua.
Linh khí của thành phố không còn tập trung vào việc tạo ra những lá chắn phòng thủ hay vũ khí hủy diệt, mà nó hòa quyện vào không khí, nuôi dưỡng sự sống, làm cho mọi sinh linh trong thành cảm thấy an lành, mạnh khỏe. Ngay cả những khối kiến trúc bằng kim loại và đá cũng như được ban cho một sự mềm mại, uyển chuyển hơn, không còn là những góc cạnh sắc bén mà là những đường nét hài hòa với cảnh quan. Đây là một Thiết Giáp Thành không hề mất đi sức mạnh phòng thủ, nhưng nó đã học cách sống, học cách tồn t��i một cách cân bằng với chính bản chất của mình. Nó là một pháo đài, nhưng cũng là một ngôi nhà thực sự.
Hình ảnh ý niệm dần tan biến, mọi người trở lại với thực tại của căn phòng đá. Nhưng cảm giác về một tương lai tươi sáng vẫn còn đọng lại, thắp lên niềm hy vọng trong lòng mỗi người.
Tô Lam hít sâu một hơi, đôi mắt phượng ánh lên vẻ kinh ngạc và thán phục. “Sự ‘hồi sinh’ này… nó không chỉ là sức mạnh, mà còn là vẻ đẹp,” nàng khẽ nói, giọng điệu thanh thoát hiếm khi chứa đựng nhiều cảm xúc đến vậy. “Ta hiểu vì sao ngươi nói ‘vật’ không cần ‘thoát ly bản chất’ để vĩ đại. Đây chính là minh chứng sống động nhất.” Nàng quay sang nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng.
Lục Vô Trần gật đầu chậm rãi, khuôn mặt khắc khổ giờ đây hiện rõ một sự nhẹ nhõm hiếm thấy. “Một tòa thành có thể tự mình tìm thấy ý nghĩa… Thật đáng kinh ngạc. Có lẽ, đây chính là hy vọng cho Huyền Vực.” Giọng nói của y không còn vẻ yếu ớt, mệt mỏi mà mang theo một sự kiên định mới. Niềm tin vào con đường của Tần Mặc trong y ngày càng vững chắc, như một ngọn lửa nhỏ dần được nhen nhóm.
Thủ Vệ trưởng Long Hổ đấm nhẹ vào lòng bàn tay, ánh mắt rực cháy. “Chúng tôi sẽ làm mọi cách để xây dựng lại thành phố theo ý chí của Thành Linh và ngài, Tần Mặc. Nó sẽ là nơi an toàn và hạnh phúc cho mọi người, một pháo đài mà không ai có thể xâm phạm, nhưng cũng là một ngôi nhà thực sự.”
Thiết Giáp Phụ Tá trải bản đồ lên bàn, chỉ vào từng khu vực. “Thành chủ, chúng tôi đã phác thảo kế hoạch tái thiết dựa trên những rung động ý niệm của Thành Linh. Chúng tôi sẽ ưu tiên củng cố các khu vực trọng yếu trước, đồng thời bắt đầu tích hợp các yếu tố tự nhiên vào cấu trúc phòng thủ, tạo ra các khu vực xanh, các nguồn nước tự cung tự cấp. Mộc Thạch và các linh vật của Thành Linh đã sẵn sàng hỗ trợ.”
Tần Mặc gật đầu. “Tốt lắm. Hãy để Thiết Giáp Thành trở thành một tấm gương, một ngọn hải đăng cho con đường cân bằng.” Hắn quay sang Tô Lam và Lục Vô Trần. “Chúng ta cần phải truyền bá thông điệp này ra bên ngoài. Không phải bằng lời nói suông, mà bằng chính sự tồn tại của Thiết Giáp Thành. Tin tức về sự ‘hồi sinh’ độc đáo của nó sẽ nhanh chóng lan truyền khắp Huyền Vực. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không để yên. Hắn sẽ coi đây là một sự sỉ nhục, một thách thức trực diện đối với nền tảng tín ngưỡng của hắn. Chắc chắn, một cuộc đối đầu lớn hơn, tàn bạo hơn sẽ được giăng ra.”
Hắn biết, cái giá của mỗi chiến thắng là những thách thức mới. Con đường cân bằng của hắn có thể chống lại sự cố chấp của cả thế giới hay không? Câu hỏi ấy vẫn luẩn quẩn trong tâm trí hắn. Nhưng hắn nhìn vào những gương mặt kiên định xung quanh, nhìn vào ánh sáng rực rỡ của Thiết Giáp Tinh Thần, và cảm nhận được ý chí mạnh mẽ của Thành Linh. Hắn không còn đơn độc.
“Các thế lực khác trong Huyền Vực cũng sẽ bắt đầu chú ý đến chúng ta,” Tần Mặc tiếp tục, giọng nói chứa đựng một sự cảnh báo nhưng cũng đầy quyết đoán. “Thiết Giáp Thành, giờ đây là một biểu tượng, sẽ thu hút sự quan tâm, nhưng cũng là sự thù địch của nhiều bên. Chúng ta cần chuẩn bị cho mọi tình huống. Nhưng điều quan trọng nhất, là phải giữ vững ý chí này, giữ vững con đường này.”
Sự biến đổi của Thiết Giáp Thành Linh sẽ đặt ra câu hỏi về định nghĩa ‘tiến hóa’ và ‘sức mạnh’ trong Huyền Vực, gây ra những tranh cãi và xung đột triết học sâu sắc hơn. Nó sẽ là một ngọn hải đăng cho con đường cân bằng, thu hút sự quan tâm từ các ‘vật’ khác và những cá nhân đã hoài nghi con đường thăng tiên cực đoan, tạo tiền đề cho việc mở rộng liên minh của Tần Mặc trong tương lai.
Mộc Thạch, với thân hình to lớn làm từ đá tảng và thân cây cổ thụ, chậm rãi di chuyển qua cửa phòng, đôi mắt là hai viên đá quý phát sáng mờ. Nó bắt đầu công việc của mình, sắp xếp những khối đá lớn bên ngoài, chuẩn bị cho quá trình tái thiết. “Bảo vệ,” một tiếng nói trầm đục thoát ra từ nó, đơn giản nhưng đầy sức nặng, như một lời thề nguyện từ sâu thẳm bản chất.
Tần Mặc đứng dậy, ánh mắt kiên định nhìn về phía cánh cửa. “Vậy thì, chúng ta hãy bắt đầu. Hãy để cả Huyền Vực thấy, một con đường ‘không lên tiên’ vẫn có thể tạo nên sức mạnh vĩ đại, một sự tồn tại cân bằng và ý nghĩa.” Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài, nhưng hắn không hề nao núng. Hắn có ý chí của vạn vật đồng hành, có niềm tin vào con đường mà mình đã chọn, và một liên minh đã được tôi luyện qua lửa đạn. Thiết Giáp Thành đã tìm thấy bản chất chân chính của mình, và giờ đây, nó sẽ là ngọn hải đăng dẫn lối cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà sự vĩ đại không nhất thiết phải nằm ở đỉnh cao của sự “thăng tiên” vô độ, mà có thể nằm ngay trong chính bản chất nguyên sơ của vạn vật.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.