Vạn vật không lên tiên - Chương 890: Bình Minh Mới: Khế Ước Của Linh Hồn Thép
“Vậy thì, chúng ta hãy bắt đầu. Hãy để cả Huyền Vực thấy, một con đường ‘không lên tiên’ vẫn có thể tạo nên sức mạnh vĩ đại, một sự tồn tại cân bằng và ý nghĩa.” Tần Mặc biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài, nhưng hắn không hề nao núng. Hắn có ý chí của vạn vật đồng hành, có niềm tin vào con đường mà mình đã chọn, và một liên minh đã được tôi luyện qua lửa đạn. Thiết Giáp Thành đã tìm thấy bản chất chân chính của mình, và giờ đây, nó sẽ là ngọn hải đăng dẫn lối cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà sự vĩ đại không nhất thiết phải nằm ở đ���nh cao của sự “thăng tiên” vô độ, mà có thể nằm ngay trong chính bản chất nguyên sơ của vạn vật.
***
Bình minh hé rạng, những tia nắng vàng như mật len lỏi qua khe núi, trải dài trên những tháp canh đá cẩm thạch và bức tường thành kiên cố của Thiết Giáp Thành. Ánh sáng dịu dàng xua đi bóng tối còn vương lại sau đêm trường, cũng như xoa dịu những vết sẹo chiến tranh còn hằn trên mỗi tấc đất, mỗi viên đá. Dù chiến trường vẫn còn ngổn ngang những tàn tích đổ nát, không khí trong thành lại không hề u ám hay nặng nề. Thay vào đó, một luồng sinh khí mạnh mẽ, tràn đầy hy vọng đang dâng lên, lan tỏa khắp mọi ngóc ngách. Đó là sinh khí của một sự khởi đầu mới, của một khế ước sống động giữa thành trì và những sinh linh cư ngụ bên trong.
Tần Mặc bước đi giữa những đống đổ nát, thân hình hắn không quá cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú của hắn trầm tĩnh, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư, như đang lắng nghe một bản giao hưởng vô thanh từ vạn vật xung quanh. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi cử chỉ, mỗi ánh mắt đều chứa đựng sự quyết đoán và một ý chí kiên định. Bên cạnh hắn, Tô Lam với vẻ đẹp thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, theo sát từng bước chân. Nàng mặc bộ trang phục tu sĩ màu xanh lam nhạt, có thêu hoa văn kiếm, nhưng giờ đây đã lấm lem bụi đất và vết tích của đêm dài chiến đấu. Dáng người mảnh mai của nàng ẩn chứa sức mạnh của một kiếm khách, và ánh mắt nàng dõi theo Tần Mặc với một niềm tin sâu sắc.
Hàng trăm người dân và binh lính, dưới sự chỉ đạo của Thủ Vệ trưởng Long Hổ và Thiết Giáp Phụ Tá, đang hăng hái bắt tay vào công cuộc dọn dẹp và tái thiết. Tiếng búa đập, tiếng cưa xẻ, tiếng người hô hoán vang vọng khắp nơi, tạo thành một bản hòa ca lao động nhộn nhịp. Tuy nhiên, điều kỳ lạ và đáng kinh ngạc nhất lại không nằm ở nỗ lực của con người. Những khối đá vỡ vụn, những mảnh sắt cong queo tưởng chừng vô tri vô giác, lại không chỉ được bàn tay con người di chuyển. Chúng dường như có một ý chí riêng, tự sắp xếp, tự hàn gắn một cách chậm rãi nhưng đầy ý thức. Những bức tường thành bị nứt vỡ đang tự mình khép lại những vết thương, các khối đá đổ nát tự động cuộn mình về đúng vị trí, như thể có một bàn tay vô hình đang điều khiển, hay một trái tim khổng lồ đang đập cùng nhịp đập của thành phố.
Tần Mặc đưa tay chạm nhẹ vào một bức tường thành đang tự lành. Một cảm giác mát lạnh, khô ráp nhưng ẩn chứa sự rung động tinh tế truyền qua lòng bàn tay hắn. Hắn nhắm mắt, lắng nghe ý chí tồn tại của bức tường, cảm nhận những luồng năng lượng đang tuôn chảy bên trong nó.
“Đây không còn là sự phòng vệ vô tri, mà là sự hợp tác, một khế ước sống động,” Tần Mặc thầm nghĩ. Hắn cảm nhận được niềm vui, sự thanh thản từ những viên đá, từ những mảnh kim loại, như thể chúng đang hân hoan được quay trở về với bản chất nguyên thủy của mình, không còn bị ép buộc phải trở thành một pháo đài vô tri hay một tiên vật xa vời. “Thành trì này đang tìm thấy bản chất thực sự của mình.”
Tô Lam đứng gần đó, ánh mắt chăm chú quan sát. “Thành trì này… nó đang ‘thở’ cùng với chúng ta, Tần Mặc. Mỗi viên gạch, mỗi mảnh sắt đều có sinh khí.” Giọng nàng trầm ấm, pha lẫn sự kinh ngạc và niềm vui sướng. Nàng đã từng chứng kiến sức mạnh và sự kiên cường của Thiết Giáp Thành, nhưng chưa bao giờ thấy nó sống động đến nhường này. Đây không phải là sự biến hóa thành một thực thể siêu phàm, mà là sự trở về với cội nguồn, với ‘vật tính’ thuần khiết nhất của nó, được củng cố và làm giàu thêm bởi ý chí của Tần Mặc và sự lựa chọn của chính nó.
Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, lượn lờ trên không trung, tạo thành một bóng đen uy dũng bao phủ một phần bầu trời. Nó không ngừng tuần tra, cảnh giác theo dõi mọi động tĩnh xung quanh, như một người bảo vệ trung thành và mạnh mẽ. Tiếng gầm gừ khe khẽ của nó đôi khi vang vọng, không phải là sự đe dọa, mà là sự khẳng định về sự hiện diện, về trách nhiệm bảo vệ liên minh này.
Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với thân hình cao lớn, vạm vỡ và khuôn mặt nghiêm nghị, không ngừng chỉ đạo binh lính và dân chúng. Vết sẹo trên má hắn dường như càng làm tăng thêm vẻ kiên cường. “Nhanh chóng! Đừng để bất cứ tàn tích nào cản trở dòng chảy sinh khí của thành trì!” hắn hô to, giọng nói vang dội, đầy quyết tâm. Hắn đã chứng kiến sự biến đổi của Thành Linh, và niềm tin vào con đường của Tần Mặc đã ăn sâu vào tâm trí hắn.
Thiết Giáp Phụ Tá, một người lính mặc giáp nhẹ, tay cầm bản đồ và những cuộn giấy ghi chép, chạy qua chạy lại, sắp xếp mọi thứ một cách có trật tự. “Các khu vực phòng thủ trọng yếu sẽ được ưu tiên. Các nguồn nước tự cung tự cấp đang được khôi phục. Mộc Thạch đã bắt đầu vận chuyển các khối đá lớn!” hắn báo cáo nhanh chóng, giọng điệu hiệu quả và tận tụy.
Xa xa, Mộc Thạch, với thân hình khổng lồ làm từ đá tảng và thân cây cổ thụ, phủ đầy rêu phong, chậm rãi di chuyển. Đôi mắt là hai viên đá quý phát sáng mờ của nó tập trung vào công việc. Nó không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng thốt ra những từ ngữ đơn giản nhưng đầy sức nặng như “B��o vệ,” khi đặt xuống một khối đá lớn, hay “Củng cố,” khi nâng một thanh dầm kim loại. Sự chậm chạp của nó đối lập với sự nhanh nhẹn của những người khác, nhưng lại biểu trưng cho sức bền bỉ và sự kiên định không gì lay chuyển. Mộc Thạch, cùng với các linh vật khác của Thành Linh, là những cánh tay nối dài của ý chí thành trì, làm việc không ngừng nghỉ, hòa mình vào công cuộc tái thiết. Chúng không cần phép thuật hay linh lực cao siêu, chỉ cần bản chất nguyên thủy của mình, sự cứng cỏi của đá, sự dẻo dai của gỗ, để phục vụ cho một mục đích chung.
Tần Mặc quay sang chỉ đạo một nhóm người đang cố gắng di chuyển một khối sắt lớn bị biến dạng. “Hãy để nó tự điều chỉnh. Thành Linh sẽ hỗ trợ.” Hắn khẽ nói, nhưng lời nói của hắn có một sức nặng đặc biệt. Ngay lập tức, khối sắt khổng lồ bắt đầu rung nhẹ, rồi từ từ trượt đi, tự mình tìm đến một vị trí phù hợp hơn, nơi nó có thể được tái chế hoặc tái sử dụng một cách hiệu quả. Đó không phải là phép màu, mà là sự cộng hưởng, sự hòa hợp giữa ý chí con người và ý chí tồn tại của vạn vật.
Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và mái tóc bạc phơ, đứng tựa vào một cột đá chưa kịp phục hồi hoàn toàn. Đôi mắt sâu trũng của y vẫn chứa đựng sự suy ngẫm, nhưng không còn là sự chán nản hay hoài nghi. Thay vào đó, là một tia sáng của sự kinh ngạc và niềm hy vọng mới. Y đã từng chứng kiến biết bao cuộc chiến, biết bao sự tàn phá, và những nỗ lực tái thiết thường chỉ là sự chắp vá tạm bợ. Nhưng giờ đây, y thấy một điều hoàn toàn khác. Một tòa thành không chỉ được con người xây dựng lại, mà còn được chính nó, bởi ý chí tồn tại của nó, tự tái tạo, tự hồi sinh. Điều này đã làm thay đổi hoàn toàn quan niệm của y về ‘vật tính’ và ‘sự sống’. Y nhận ra rằng, con đường mà Tần Mặc đang dẫn dắt, con đường của sự cân bằng bản chất, không hề là một lời nói suông, mà là một chân lý sống động, đang hiện hữu ngay trước mắt. Y từng nghi ngờ ý nghĩa của mọi sự tồn tại, nhưng giờ đây, y bắt đầu cảm nhận được một ý nghĩa sâu sắc hơn, một mục đích lớn lao hơn.
Mặt trời dần lên cao, những tia nắng trở nên gay gắt hơn, nhưng không làm giảm đi nhiệt huyết của những người đang làm việc. Mùi đất ẩm hòa lẫn với mùi khói nhẹ từ những tàn tích cháy dở, mùi sắt của kim loại, và một mùi hương trong lành, thanh khiết của linh khí mới đang tuôn trào từ lòng đất, từ chính Thiết Giáp Thành Linh. Không khí náo nhiệt, nhưng lại có một trật tự lạ lùng, như thể mỗi người, mỗi vật đều biết rõ vị trí và nhiệm vụ của mình trong bản giao hưởng tái thiết này. Tần Mặc quan sát tất cả, lòng hắn dấy lên một cảm giác phức tạp. Vui mừng vì sự hồi sinh, nhưng cũng lo lắng về trách nhiệm ngày càng lớn. Con đường của hắn đã được minh chứng, nhưng cũng đồng nghĩa với việc hắn sẽ trở thành mục tiêu cho những thế lực khác, những kẻ vẫn còn cố chấp với niềm tin 'thăng tiên' cực đoan. Hắn cảm thấy một sự cô đơn nhất định khi phải đối đầu với một hệ thống niềm tin đã ăn sâu vào tâm trí cả Huyền Vực, nhưng khi nhìn vào những gương mặt kiên định xung quanh, nhìn vào sự sống động của thành trì, hắn lại tìm thấy sức mạnh và niềm hy vọng.
***
Khi ánh dương lên tới đỉnh đầu, Tần Mặc tạm gác lại công việc chỉ đạo bên ngoài, đi sâu vào Tàng Khí Các. Tòa nhà đá kiên cố này không chỉ là nơi cất giữ vô số binh khí, pháp bảo, mà còn là một trong những trung tâm linh mạch, nơi ý chí cốt lõi của Thiết Giáp Thành Linh tụ hội. Bên trong, không khí trở nên nghiêm nghị và lạnh lẽo hơn, mang theo mùi sắt, dầu bảo quản và linh khí dồi dào từ hàng vạn món binh khí đã từng trải qua biết bao trận chiến. Tiếng kim loại va chạm nhẹ nhàng vang vọng khi gió lùa qua những khe hở, tạo nên một bản giao hưởng thầm lặng của sự cứng cỏi và bền bỉ.
Cổ Kiếm Hồn, trong hình dạng một thanh kiếm cổ gỉ sét nhưng ẩn chứa linh khí kinh ng��ời, lặng lẽ đứng dựa vào một giá đỡ bằng đá. Giờ đây, linh hồn của nó đã trở nên trầm ổn hơn nhiều so với trước kia, không còn sự sắc bén hung hãn của một kẻ khao khát chém giết. Nó đã tìm thấy ý nghĩa mới trong sự tồn tại của mình, không phải là hủy diệt, mà là bảo vệ, là làm chứng cho một con đường khác. Một tia sáng nhẹ nhàng, hiếm thấy, lóe lên trên lưỡi kiếm của nó khi Tần Mặc bước vào.
Tần Mặc nhắm mắt lại, đặt tay lên chuôi Vô Danh Kiếm của mình, tập trung toàn bộ tâm trí để kết nối với ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh. Linh lực từ cơ thể hắn tuôn chảy, như một dòng sông hòa vào biển cả, tìm kiếm sự cộng hưởng. Hắn không cần dùng lời nói, vì hắn biết, ý chí của Thành Linh giờ đây không còn là những rung động hỗn loạn hay những tiếng gào thét của nỗi sợ hãi. Nó đã trở nên bình thản và sâu lắng, như một hồ nước tĩnh lặng phản chiếu bầu trời.
Từ sâu thẳm tâm trí hắn, một giọng nói vang vọng, không phải bằng âm thanh mà bằng ý niệm thuần túy, lạnh lùng và mạnh mẽ như tiếng kim loại va chạm, nhưng lại mang một sự ấm áp lạ thường. Đó là Thiết Giáp Thành Linh.
“Ta từng sợ hãi… sợ mất đi bản chất, sợ bị hủy diệt,” ý niệm của Thành Linh vang lên, như một lời tâm sự từ ngàn xưa. “Ta từng khao khát sức mạnh, khao khát thăng tiên, vì ta tin rằng đó là con đường duy nhất để tồn tại, để bảo vệ những gì ta trân trọng. Ta đã từng muốn biến thành một pháo đài vô tri, một tiên vật tách biệt khỏi mọi sự sống, chỉ để trở nên bất khả xâm phạm. Nỗi sợ hãi đã bóp méo ý chí tồn tại của ta, khiến ta quên mất bản chất thực sự của một thành trì là gì.”
Tần Mặc lắng nghe, cảm nhận từng rung động ý niệm, từng dòng chảy cảm xúc. Hắn hiểu nỗi sợ hãi đó, vì hắn đã chứng kiến biết bao vạn vật bị cuốn vào vòng xoáy truy cầu thăng tiên một cách mù quáng, chấp nhận thoát ly bản chất để đổi lấy sức mạnh, rồi cuối cùng lại trở thành những thực thể méo mó, xa lạ với chính mình.
Ý niệm của Thành Linh tiếp tục, giờ đây mang một sự thanh thản rõ rệt. “Nhưng ngươi đã cho ta thấy một con đường khác, Tần Mặc. Ngươi đã giúp ta nhìn thấy sự sống trong từng viên đá, từng sợi dây thép, từng dòng nước chảy. Ngươi đã giúp ta hiểu rằng sức mạnh thật sự không nằm ở việc trở thành một thứ gì đó khác, mà nằm ở việc là chính mình, một cách trọn vẹn và chân thật nhất. Con đường của sự sống, của sự gắn kết. Ta không cần thăng tiên để bảo vệ, ta chỉ cần là chính mình, là nơi nương tựa cho những con người này.”
Tần Mặc khẽ mở mắt, ánh nhìn sâu thẳm của hắn dừng lại trên thanh Vô Danh Kiếm, rồi hướng về phía Cổ Kiếm Hồn đang đứng lặng lẽ. Hắn gật đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi.
“Sức mạnh nằm ở sự lựa chọn, Thành Linh,” Tần Mặc đáp lại, giọng nói trầm ấm, mỗi lời đều có trọng lượng. “Ngươi đã chọn sự sống, sự hài hòa, và đó là điều vĩ đại nhất. Ngươi đã thực sự ‘sống’ theo cách riêng của mình, không cần phải trở thành một tiên vật vô tri. Ngươi đã vượt qua nỗi sợ hãi, vượt qua sự cám dỗ của quyền năng cực đoan, để tìm về bản chất cốt lõi của một thành trì. Đó không chỉ là sự hồi sinh, mà là một sự tiến hóa chân chính.”
Cổ Kiếm Hồn, thông qua Tần Mặc, cũng cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ từ Thiết Giáp Thành Linh. Một tia sáng nhẹ nhàng, lấp lánh như sương mai, lóe lên trên lưỡi kiếm cổ xưa của nó, như một sự thừa nhận, một sự đồng điệu. Linh hồn kiếm từng khao khát sự sắc bén tối thượng, giờ đây đã hiểu rằng sự sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định, là sự lựa chọn đúng đắn. Nó cảm nhận được sự bình yên từ Thành Linh, và chính nó cũng tìm thấy một phần bình yên trong sự thay đổi này.
Ý niệm của Thành Linh lan tỏa, tràn đầy sự biết ơn và một niềm vui sướng thuần túy. “Ta sẽ là nơi an toàn cho họ. Ta sẽ là nhà của họ. Ta sẽ là một pháo đài sống, không chỉ bằng đá và thép, mà bằng ý chí của ta và ý chí của những người tin tưởng vào ta. Mỗi viên đá sẽ là một phần của cơ thể ta, mỗi dòng nước sẽ là máu huyết của ta, và mỗi hơi thở của cư dân sẽ là nhịp đập trái tim ta. Ta sẽ không bao giờ thoát ly bản chất, ta sẽ là chính mình, một Thiết Giáp Thành vĩ đại theo cách riêng của ta.”
Tần Mặc cảm nhận được sự kiên định ấy, sự quyết tâm ấy. Hắn biết, Thiết Giáp Thành Linh đã hoàn toàn chuyển hóa. Nó không còn là một thực thể bị nỗi sợ hãi thao túng hay khao khát sức mạnh hủy diệt. Nó đã chọn con đường “sống” cùng dân cư, trở thành một phần của họ, một “khế ước” không cần lời nói hay phép thuật cao siêu. Nó hiểu rằng sức mạnh thật sự đến từ sự gắn kết, từ việc là chính mình, một thành trì bảo vệ, không phải một ‘tiên vật’ vô tri và tách biệt. Đây chính là minh chứng sống động nhất cho triết lý của Tần Mặc.
Nụ cười trên môi Tần Mặc sâu hơn. "Ngươi đã tìm thấy sự vĩ đại của riêng mình, Thành Linh. Và điều đó sẽ soi sáng cho cả Huyền Vực." Hắn đứng dậy, rời khỏi Tàng Khí Các, trong lòng tràn ngập niềm tin vào con đường mình đang đi.
***
Khi chiều muộn dần buông, những tia nắng cuối cùng yếu ớt chiếu rọi lên Cầu Đá Vọng Cảnh, nơi Tần Mặc cùng liên minh đang họp bàn. Cây cầu đá cổ kính, chạm khắc hoa văn tinh xảo, bắc ngang qua một vực sâu hun hút, dưới chân cầu là dòng nước chảy xiết tạo thành tiếng gầm gào vang vọng. Gió mạnh lùa qua lan can đá, mang theo hơi lạnh ẩm ướt và mùi đá nguyên sơ, tạo nên một bầu không khí hùng vĩ nhưng cũng tiềm ẩn sự nguy hiểm.
Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ giờ đây đã giãn ra nhiều, ánh mắt không còn vẻ mệt mỏi mà thay vào đó là sự kinh ngạc chân thành, nhìn Tần Mặc. “Thành trì này… nó đã thực sự ‘sống’ theo một cách khác, Tần Mặc. Ngươi đã làm được điều không tưởng, chứng minh rằng không cần phải ‘lên tiên’ mới có thể vĩ đại.” Giọng y trầm ấm, đầy thuyết phục. Niềm tin vào con đường của Tần Mặc trong y giờ đây đã vững chắc như chính những khối đá tạo nên cây cầu này. Y đã từng chứng kiến sự mục rữa của những tín niệm cũ, nhưng giờ đây, y đã tìm thấy một chân lý mới, một hy vọng mới.
Tô Lam, dáng người mảnh mai đứng vững chãi trước gió, mái tóc đen dài bay trong không trung. Nàng nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những đám mây đang dần kéo đến, như báo hiệu cho một cơn bão lớn sắp sửa ập xuống. “Tin tức này sẽ lan nhanh như cháy rừng,” nàng nói, giọng thanh thoát nhưng ẩn chứa sự sắc bén. “Thiết Giáp Thành không chỉ sống sót, mà còn hồi sinh theo một cách độc đáo. Đây là một thách thức trực diện đối với toàn bộ nền tảng tín ngưỡng của Huyền Vực. Chúng ta phải chuẩn bị cho sự phản ứng từ Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn sẽ không ngồi yên khi thấy một biểu tượng như Thiết Giáp Thành trỗi dậy theo cách này. Hắn sẽ coi đây là một sự sỉ nhục, một sự phá hoại trực tiếp đến con đường hắn đang rao giảng.”
Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với vẻ mặt nghiêm nghị, tiến lên một bước. “Báo cáo, thành chủ!” Hắn đấm nhẹ vào lòng bàn tay, ánh mắt rực cháy. “Các đội do thám của chúng ta đã phát hiện dấu hiệu của Thiên Diệu Tông ở biên giới phía Tây Bắc. Chúng mang phù hiệu Thiên Diệu Tông, và có vẻ như… chúng đã biết về chuyện Thiết Giáp Thành. Hơn nữa, những tin đồn về một ‘Thành Trì Sống’ đã lan ra khắp Huyền Vực, tạo nên sự xôn xao không nhỏ. M���t số thế lực đang tỏ ra nghi ngờ, nhưng cũng có không ít kẻ đang quan tâm, thậm chí là ngưỡng mộ.”
Tần Mặc quay lại nhìn về phía Tây Bắc, nơi những ngọn núi xa xăm chìm trong ánh chiều tà. Đôi mắt đen láy của hắn ánh lên sự thấu suốt. “Quả nhiên không ngoài dự liệu. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không bao giờ chấp nhận một con đường khác ngoài con đường ‘thăng tiên’ mà hắn đã gieo rắc. Đối với hắn, sự tồn tại của Thiết Giáp Thành là một sự phản bội, một mối đe dọa không thể dung thứ.”
Hắc Phong, vẫn luôn trung thành và cảnh giác, khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng về hướng Tây Bắc, như đã cảm nhận được luồng khí tức thù địch đang dần tiếp cận. Nó di chuyển nhẹ nhàng, sẵn sàng cho bất kỳ mối nguy hiểm nào.
“Cuộc đối đầu lớn hơn, tàn bạo hơn sẽ được giăng ra,” Tần Mặc nói tiếp, giọng hắn không hề nao núng mà càng thêm kiên định. “Hắn sẽ không từ thủ đoạn nào để dập tắt ngọn lửa hy vọng mà Thiết Giáp Thành đang thắp lên. Hắn sẽ cử những kẻ mạnh hơn, tàn độc hơn. Nhưng chúng ta không còn là những kẻ yếu thế bị động.”
Tô Lam gật đầu, rút thanh kiếm cổ ra khỏi vỏ, vuốt nhẹ lên lưỡi kiếm. “Liên minh của chúng ta cần phải vững chắc hơn bao giờ hết. Chúng ta cần củng cố phòng thủ, không chỉ về mặt vật chất mà còn về tinh thần. Chúng ta phải chuẩn bị cho một cuộc chiến không chỉ bằng binh lực, mà còn bằng ý chí, bằng niềm tin.”
Lục Vô Trần thở dài, nhưng không phải là thở dài vì mệt mỏi hay chán nản, mà là một tiếng thở dài của sự thấu hiểu và chấp nhận. “Thiết Giáp Thành, với ý chí cân bằng của nó, sẽ trở thành một biểu tượng, một ngọn hải đăng cho các ‘vật’ khác trong Huyền Vực. Nó sẽ thu hút sự chú ý, nhưng cũng là sự thù địch từ nhiều phía. Chúng ta cần phải mở rộng liên minh, tìm kiếm những kẻ đồng điệu, những người đã hoài nghi con đường thăng tiên cực đoan.” Y nhìn Tần Mặc với một sự tin tưởng tuyệt đối. “Ngươi đã chứng minh được chân lý của mình. Giờ là lúc để chân lý đó lan tỏa.”
Tần Mặc nhìn từng gương mặt quen thuộc, từ Tô Lam kiên định, Lục Vô Trần trầm tư, đến Thủ Vệ trưởng Long Hổ đầy quyết tâm và Hắc Phong trung thành. Hắn cảm nhận được sự gắn kết mạnh mẽ của liên minh, một liên minh đã được tôi luyện qua lửa đạn và củng cố bằng niềm tin chung.
“Chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ, chúng ta sẽ kiến tạo,” Tần Mặc tuyên bố, ánh mắt hắn sáng rực trong ánh chiều tà. “Thiết Giáp Thành sẽ là hình mẫu cho một kỷ nguyên mới, nơi vạn vật có thể tồn tại một cách cân bằng, nơi sức mạnh không phải đến từ sự thoát ly bản chất, mà từ sự hài hòa và ý chí kiên định. Thiên Diệu Tôn Giả có thể mang đến bão tố, nhưng chúng ta sẽ biến nó thành cơn mưa gột rửa, để Huyền Vực có thể đón một bình minh mới.”
Cả liên minh cùng nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây đen đang dần kéo đến, nhưng trong mắt họ không có sự sợ hãi. Chỉ có sự kiên định, quyết tâm và một niềm hy vọng mãnh liệt. Họ biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến lớn hơn, một cuộc đối đầu không chỉ về sức mạnh, mà còn về triết lý, về con đường tồn tại của vạn vật. Nhưng họ không hề nao núng. Bởi vì, họ có Tần Mặc, và họ có Thiết Giáp Thành, một thành trì đã tìm thấy bản chất chân chính của mình, và giờ đây, nó sẽ là ngọn hải đăng dẫn lối cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà sự vĩ đại không nhất thiết phải nằm ở đỉnh cao của sự “thăng tiên” vô độ, mà có thể nằm ngay trong chính bản chất nguyên sơ của vạn vật.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.