Vạn vật không lên tiên - Chương 931: Thiên Diệu Lệnh: Sóng Gió Nổi Lên
Băng giá và thinh lặng, đó là những gì còn đọng lại trong tâm trí Mộ Dung Tĩnh khi nàng đứng giữa Đài Sen Băng, nhưng những cảm xúc ấy còn chưa thấm vào đâu so với cơn bão đang gào thét trong lòng. Nàng đã nghe thấy, đã cảm nhận được sự chuyển động của Thiên Diệu Tông, những mệnh lệnh lạnh lùng và tàn nhẫn được ban ra từ Hoàng Thành Thiên Long, tựa như tiếng chuông điểm báo cho một kỷ nguyên đẫm máu. Giọt nước mắt lạnh lẽo tan chảy trên má nàng, không phải vì cái giá rét thấu xương của Huyền Băng Cung, mà vì sự tan vỡ của những niềm tin đã từng là trụ cột trong cuộc đời nàng. “Liệu có phải mình đã đi nhầm đường?” Câu hỏi ấy như một lưỡi dao sắc bén, cứa sâu vào tâm can nàng, khiến nàng nhận ra rằng, con đường mà Thiên Diệu Tôn Giả đang vạch ra, con đường của bạo lực và ép buộc, không phải là con đường mà nàng có thể tiếp tục bước đi. Quyết định đã đến lúc phải được đưa ra, một quyết định mang ý nghĩa sinh tử, không chỉ cho riêng nàng mà còn có thể định đoạt số phận của cả Huyền Vực.
***
Hoàng Thành Thiên Long, trung tâm quyền lực của Huyền Vực, giờ đây mang một vẻ uy nghiêm đến nghẹt thở. Những bức tường thành cao vút, kiên cố bằng đá xanh, được gia cố bằng vô số trận pháp bảo vệ cổ xưa, vươn thẳng lên trời xanh như biểu tượng vĩnh cửu của quyền uy. Bên trong, các cung điện nguy nga tráng lệ với mái cong vút, chạm khắc rồng phượng tinh xảo, sơn son thếp vàng lấp lánh dưới ánh dương tà dương. Mặc dù bên ngoài các khu phố buôn bán vẫn huyên náo với tiếng rao hàng của tiểu thương, tiếng ngựa xe lộc cộc, tiếng cười nói ồn ào từ các quán ăn và tửu lầu, cùng hương liệu quý hiếm và thức ăn đường phố thơm lừng lan tỏa khắp nơi, tạo nên một bức tranh phồn thịnh và tràn đầy năng lượng, nhưng sâu thẳm bên trong Hoàng Thành, một bầu không khí căng thẳng đến tột độ đang bao trùm.
Trong một sảnh đường rộng lớn và trang nghiêm, được trang hoàng bằng những bức bích họa cổ xưa kể về thuở hồng hoang khai thiên lập địa, cùng những chiếc đèn lồng làm từ ngọc dạ minh châu tỏa ánh sáng dịu nhẹ, một cuộc họp khẩn cấp đang diễn ra. Hương trầm tỏa ra từ lư hương bằng đồng thau chạm khắc tinh xảo, mang theo mùi của những loại gỗ quý hiếm, nhưng không thể xua tan được sự ngột ngạt đang bao trùm không gian. Thiên Diệu Tôn Giả, người đứng đầu của mọi quyền lực, người mà ánh mắt xanh thẳm có thể nhìn thấu vạn vật và định đoạt số phận của chúng, đang là chủ tọa của cuộc họp này. Hắn bước vào, dáng người thanh lịch, cao ráo, toát lên vẻ uy nghiêm và quyền lực không thể lay chuyển. Mái tóc trắng như tuyết được búi cao gọn gàng, càng làm nổi bật khuôn mặt tuấn tú không chút nếp nhăn, nhưng ánh mắt ấy lại sắc lạnh và đầy sự tính toán. Hắn mặc trường bào lụa trắng thêu kim tuyến tinh xảo, biểu tượng của sự thuần khiết và quyền năng tối thượng, nhưng cũng ẩn chứa sự lạnh lẽo khó gần. Ánh mắt hắn quét qua từng người đang có mặt trong sảnh đường, mang theo một uy áp kinh người, khiến tất cả các tông chủ lớn và tướng lĩnh chủ chốt của các thế lực liên minh với Thiên Diệu Tông đều phải cúi đầu, không ai dám nhìn thẳng vào hắn. Không gian chìm trong tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió khẽ rít qua khe cửa, như một lời thì thầm đầy điềm báo.
Thiên Diệu Tôn Giả ngồi vào ghế chủ tọa, lưng thẳng tắp, ánh mắt như hai thanh kiếm sắc lạnh hướng về phía Trần Trưởng Lão. Vị trưởng lão râu tóc bạc phơ, dáng vẻ uy nghi trong đạo bào lụa, bước ra giữa sảnh, cúi mình thi lễ. Ánh mắt ông sắc sảo, nhưng trong khoảnh khắc này, nó lại ánh lên vẻ nghiêm nghị và phục tùng tuyệt đối.
“Bẩm Tôn Giả,” giọng Trần Trưởng Lão trầm ấm nhưng rõ ràng, vang vọng khắp sảnh đường, “các tông môn nhỏ kia, đặc biệt là Linh Dược Cốc, đã công khai chống đối, phớt lờ lệnh cấm của chúng ta, thậm chí còn ủng hộ Tần Mặc. Linh Dược Sư Bạch Lão cùng với tên Tần Mặc đã ngang nhiên thách thức uy quyền của Thiên Diệu Tông tại chính Linh Dược Cốc, tuyên bố bảo vệ cái gọi là ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật. Nếu không trấn áp, e rằng hậu họa khó lường, tư tưởng tà dị của tên Tần Mặc sẽ lan rộng như bệnh dịch, hủy hoại nền tảng tu luyện của Huyền Vực.”
Trần Trưởng Lão không quên nhấn mạnh vào sự ngoan cố của Linh Dược Cốc và sự trơ trẽn của Tần Mặc, cố gắng thổi bùng thêm ngọn lửa giận dữ trong lòng Thiên Diệu Tôn Giả. Các tông chủ và tướng lĩnh khác, mặc dù vẻ mặt ai nấy đều nghiêm trọng, nhưng ánh mắt họ lại thấp thoáng những cảm xúc khác nhau: có người lo lắng, có người phục tùng một cách mù quáng, nhưng cũng có một vài kẻ không che giấu được sự tham vọng hay thậm chí là một chút nghi ngại. Họ ngồi đó, trong bộ trang phục đặc trưng của tông môn hay giáp trụ cứng cáp của quân đội, lắng nghe từng lời, cảm nhận áp lực đang ngày một đè nặng.
Thiên Diệu Tôn Giả lắng nghe một cách trầm tĩnh, không một chút biểu cảm. Hắn nhắm hờ đôi mắt xanh thẳm, tựa như đang suy ngẫm về một chân lý cao siêu nào đó, nhưng những người quen thuộc với hắn đều biết, đây là dấu hiệu của một quyết định tàn nhẫn sắp được ban ra. Khi hắn mở mắt, ánh mắt như lưỡi kiếm, sắc lạnh và kiên quyết.
“Sự khoan dung của ta đã bị xem thường,” giọng nói của Thiên Diệu Tôn Giả trầm ấm nhưng mang theo uy áp, mỗi lời nói đều như một mệnh lệnh không thể chối cãi, vang vọng khắp sảnh đường, khiến không khí càng thêm ngột ngạt. “Tà niệm của Tần Mặc đã lan rộng, gây ra sự nhiễu loạn trong trật tự tu luyện của Huyền Vực. Hắn đã lợi dụng lòng tin của những kẻ yếu đuối, gieo rắc ảo tưởng về một con đường mà vạn vật không cần phải vươn lên, không cần phải thăng hoa. Hắn đã làm ô uế ý chí tồn tại, biến nó thành một cái cớ để chối bỏ sự tiến hóa tối thượng. Điều đó không thể chấp nhận được!”
Hắn đứng dậy, bước chậm rãi ra giữa sảnh, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt đang cúi gằm. “Thăng tiên là số mệnh, là tiến hóa tối thượng. Vạn vật đều phải vươn tới cảnh giới đó, đó là ý chí của Thiên Đạo. Kẻ nào dám cản trở con đường này, kẻ đó chính là nghịch thiên, là kẻ thù của Huyền Vực.” Giọng hắn vang vọng, đầy quyền uy và sự tự tin tuyệt đối vào con đường mình đã chọn. “Đã đến lúc phải dùng bàn tay sắt để thanh tẩy những tà niệm ấy, để loại bỏ những chướng ngại vật đang cản đường Thăng Tiên của chúng ta. Mềm yếu chỉ tạo ra sự phản kháng, và bây giờ, ta sẽ dùng lực lượng tuyệt đối để dập tắt mọi ý đồ phản loạn.”
Trong một góc khuất của sảnh đường, Viên Minh đứng đó, dáng người thư sinh, khuôn mặt thanh tú, nhưng giờ đây đã tái nhợt như tờ giấy. Đôi mắt anh, vốn đã mang một nỗi buồn cố hữu, giờ lại ánh lên vẻ kinh hoàng và giằng xé. Anh siết chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, cảm nhận từng mạch đập dồn dập trong lồng ngực. Nghe những lời của Thiên Diệu Tôn Giả, anh cảm thấy một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng.
*Thanh tẩy? Hay là hủy diệt?* Viên Minh tự hỏi trong lòng, giọng nói nội tâm run rẩy. *Đây không còn là đạo lý nữa, đây là sự chuyên chế tuyệt đối... Người nói là Thiên Đạo, nhưng Thiên Đạo nào lại tàn nhẫn đến vậy? Thiên Đạo nào lại ép buộc vạn vật phải đi theo một con đ��ờng duy nhất, dập tắt mọi ý chí khác biệt?*
Những nghi ngờ đã nhen nhóm trong lòng Viên Minh từ lâu, giờ đây bỗng bùng lên dữ dội như một ngọn lửa. Anh nhớ lại những gì mình đã chứng kiến tại Linh Dược Cốc, nhớ lại ánh mắt kiên định của Tần Mặc, nhớ lại sự bình yên nhưng đầy bản lĩnh của những cây linh dược. Anh đã từng tin tưởng tuyệt đối vào Thiên Diệu Tôn Giả, coi hắn là người dẫn dắt Huyền Vực đến một tương lai tươi sáng. Nhưng giờ đây, những lời nói và hành động của hắn lại phơi bày một bộ mặt hoàn toàn khác, một bộ mặt lạnh lùng và độc đoán, không chút lòng trắc ẩn. Mùi hương trầm trong sảnh đường, lẽ ra phải mang lại sự an yên, giờ lại khiến anh cảm thấy ngột ngạt đến khó thở. Anh cảm thấy như mình đang đứng trên bờ vực của một vực thẳm, nơi mà những chân lý đã từng được tôn thờ đang sụp đổ tan tành. Ánh mắt sắc lạnh của Thiên Diệu Tôn Giả lướt qua anh, dù chỉ là một khoảnh khắc, cũng đủ khiến Viên Minh rùng mình, cảm thấy như mình đang bị nhìn thấu, như mọi suy nghĩ phản nghịch của anh đều không thể che giấu. Anh cúi gằm mặt, cố gắng che giấu sự giằng xé nội tâm đang giày vò mình.
***
Không khí trong sảnh đường Hoàng Thành Thiên Long càng lúc càng trở nên ngột ngạt, nặng nề đến mức dường như có thể đông đặc lại thành băng. Sau khi tuyên bố về "tà niệm" và "thanh tẩy," Thiên Diệu Tôn Giả đưa tay chỉ thẳng vào tấm bản đồ Huyền Vực được treo trang trọng trên tường, nơi một chấm đỏ nhỏ đánh dấu vị trí của Linh Dược Cốc. Ánh mắt hắn sắc lạnh như lưỡi dao, xuyên thấu không gian, găm thẳng vào điểm đó, tựa như có thể xuyên thủng cả mọi chướng ngại vật để đến được mục tiêu.
“Linh Dược Cốc sẽ là mục tiêu đầu tiên,” giọng nói của Thiên Diệu Tôn Giả vang lên, dứt khoát và lạnh lẽo, không chút dao động. “Ta muốn một cuộc trấn áp triệt để, không khoan nhượng, để làm gương cho những kẻ còn đang mơ mộng về ‘con đường cân bằng’ của Tần Mặc. Phải cho chúng thấy, kẻ nào dám đối đầu với Thiên Đạo, kẻ đó sẽ phải chịu kết cục bi thảm đến nhường nào.”
Các tông chủ và tướng lĩnh đều im lặng, nhưng có thể cảm nhận được những luồng khí tức dao động nhẹ trong không gian. Một vị tông chủ, người mặc đạo bào màu xanh thẫm của một tông môn trung lập, có vẻ mặt hiền lành hơn cả, do dự bước ra một bước.
“Bẩm Tôn Giả,” giọng ông ta hơi run rẩy, “Linh Dược Cốc tuy nhỏ, nhưng có Bạch Lão Linh Dược Sư, người đã có công lớn trong việc nghiên cứu và phát triển linh dược cho Huyền Vực trong hàng trăm năm qua. Nếu trấn áp quá tàn bạo, e rằng… sẽ khiến lòng dân oán hận, và có thể gây ra phản ứng tiêu cực từ các thế lực khác.”
Lời nói của vị tông chủ như một làn gió lạnh thổi qua không khí căng thẳng, nhưng ngay lập tức bị dập tắt bởi ánh mắt băng giá của Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn cắt lời, giọng nói lạnh lẽo đến thấu xương, không cho phép bất kỳ sự phản kháng hay nghi ngờ nào tồn tại.
“Không có ‘e rằng’ nào cả,” Thiên Diệu Tôn Giả tuyên bố, mỗi chữ đều như một mũi giáo đâm thẳng vào tâm trí người nghe. “Kẻ nào phản kháng, kẻ đó phải chịu hậu quả. Công lao của Bạch Lão không thể so sánh với sự vĩ đại của con đường Thăng Tiên mà ta đang dẫn dắt. Nếu hắn dám làm trái ý Thiên Đạo, thì công lao cũng chỉ là cát bụi. Đây là mệnh lệnh. Trần Trưởng Lão, ngươi sẽ chịu trách nhiệm chính cho chiến dịch này, cùng với các tướng lĩnh của Thiên Diệu Tông. Thiên Diệu Ảnh,” hắn quay sang một cái bóng mờ ảo đang đứng cạnh mình, một thực thể không có hình dạng cụ thể nhưng tỏa ra khí tức áp bức, “ngươi hãy điều động hắc thiết vệ của ta phối hợp. Ta muốn một cuộc tấn công bất ngờ và dứt khoát. Các vị tông chủ, chuẩn bị lực lượng của mình. Chiến dịch sẽ bắt đầu trong ba ngày nữa.”
Thiên Diệu Tôn Giả vỗ mạnh tay xuống bàn, tiếng vỗ vang vọng như tiếng sấm rền, khiến mọi người giật mình. Hắn không cần chờ đợi sự đồng tình, không cần nghe bất kỳ lời phản đối nào. Hắn chỉ cần sự phục tùng tuyệt đối. Các tông chủ và tướng lĩnh lập tức đứng dậy, cúi đầu nhận lệnh, không ai dám thốt thêm một lời nào. Sự sợ hãi và áp lực tỏa ra từ Thiên Diệu Tôn Giả đã dập tắt mọi ý định phản kháng hay chất vấn. Những tiếng kim loại va chạm khẽ từ giáp trụ của các tướng lĩnh khi họ cử động, cùng tiếng cọ xát nhẹ của đạo bào lụa, là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng đầy uy hiếp.
Viên Minh đứng ở một góc, nắm chặt tay, mặt tái nhợt. Từng lời nói của Thiên Diệu Tôn Giả như những nhát búa giáng mạnh vào tâm trí anh, khiến trái tim anh đau nhói.
*Ba ngày…* Anh cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. *Một cơn ác mộng sắp giáng xuống Linh Dược Cốc. Hắn sẽ hủy diệt tất cả, chỉ vì họ dám có một con đường khác. Đây không phải là Thăng Tiên, đây là diệt vong!*
Nỗi sợ hãi xen lẫn sự phẫn nộ dâng trào trong lòng Viên Minh. Anh đã từng là một tu sĩ đầy nhiệt huyết, tin tưởng vào công lý và đạo nghĩa. Nhưng giờ đây, những gì anh chứng kiến lại hoàn toàn đi ngược lại với những gì anh từng tin tưởng. Anh cảm thấy một sự bất lực cùng cực.
*Ta có thể làm gì?* Anh tự hỏi, ánh mắt vô định nhìn về phía tấm bản đồ Huyền Vực. *Ta có nên làm gì? Nếu ta hành động, ta sẽ trở thành kẻ thù của Thiên Diệu Tôn Giả, của cả Huyền Vực này. Nhưng nếu ta không làm gì, ta sẽ phải sống với sự cắn rứt của lương tâm, nhìn những sinh linh vô tội bị tàn sát chỉ vì dám sống theo bản chất của mình.*
Trong lòng Viên Minh, một trận chiến dữ dội đang diễn ra. Sự trung thành đã từng là kim chỉ nam của anh, giờ đây lại bị lung lay tận gốc rễ bởi những hành động tàn nhẫn và độc đoán. Anh cảm thấy như mình đang bị xé toạc ra làm hai, giữa một bên là con đường an toàn nhưng đầy tội lỗi, và một bên là con đường đầy hiểm nguy nhưng giữ được lương tri. Mùi mực từ những cuốn sổ ghi chép, cùng với mùi hương trầm nồng nàn, giờ đây chỉ càng làm tăng thêm sự hỗn loạn trong tâm trí anh. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh, nhưng đôi tay vẫn không ngừng run rẩy. Cuộc chiến này, không chỉ là cuộc chiến của Thiên Diệu Tôn Giả với Tần Mặc, mà còn là cuộc chiến trong sâu thẳm tâm hồn của mỗi cá nhân, buộc họ phải đưa ra lựa chọn, dù là lựa chọn khó khăn nhất.
***
Đêm khuya buông xuống, Đài Sen Băng của Huyền Băng Cung chìm trong một màu trắng xóa của tuyết, dưới ánh trăng mờ ảo. Gió mạnh rít qua những khe núi băng, mang theo hơi lạnh thấu xương, tiếng băng nứt vỡ rắc rắc vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như những tiếng than khóc của vạn vật. Bầu không khí lạnh lẽo, thanh khiết, nhưng cũng đầy vẻ u buồn. Linh khí dồi dào của Huyền Băng Cung dường như cũng không thể xua tan được cái lạnh lẽo trong lòng Mộ Dung Tĩnh.
Nàng đứng một mình trên đài băng tự nhiên, nơi những phù văn nhỏ được khắc trên bề mặt, lấp lánh như những vì sao băng. Mái tóc đen mượt được buộc cao của nàng phất phơ trong gió, từng sợi tóc như những nét vẽ buồn trên nền tuyết trắng. Y phục tông môn sang trọng của nàng giờ đây đã không còn toát lên vẻ cao ngạo thường ngày, mà thay vào đó là một sự mệt mỏi, u uất sâu sắc. Ánh mắt phượng hoàng của nàng, vốn sắc sảo và kiêu hãnh, giờ đây nhìn xa xăm vào màn đêm tuyết trắng, mang theo một nỗi ưu tư không thể nào diễn tả.
Nàng vừa nhận được tin tức về cuộc họp của Thiên Diệu Tôn Giả tại Hoàng Thành Thiên Long, và quyết định trấn áp Linh Dược Cốc. Tin tức ấy như một tảng băng khổng lồ, không chỉ đè nặng lên trái tim nàng, mà còn khiến mọi niềm tin, mọi lý tưởng đã từng xây dựng nên thế giới quan của nàng, đều bị lung lay tận gốc.
“Trấn áp… để làm gương ư?” Giọng nàng thì thầm, lạc lõng giữa tiếng gió và tiếng băng nứt nhẹ, tựa như một tiếng thở dài tan vào hư không. “Liệu có thực sự cần thiết phải tàn bạo đến vậy? Linh Dược Cốc… Bạch Lão… và Tần Mặc… Họ chỉ muốn một con đường khác. Một con đường mà vạn vật có quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải trở thành một cái gì đó khác biệt so với bản chất của chúng.”
Mộ Dung Tĩnh đưa tay hứng lấy một bông tuyết đang rơi, để nó tan chảy trên lòng bàn tay. Cái lạnh của bông tuyết, cái lạnh thấu xương của băng tuyết, dường như cũng không thể lạnh bằng sự trống rỗng trong lòng nàng.
*Sư phụ… Người thực sự tin rằng đây là con đường duy nhất sao?* Nàng tự hỏi trong thâm tâm, hình ảnh Thiên Diệu Tôn Giả hiện lên trong tâm trí nàng, uy nghiêm và lạnh lùng. *Hay người đã quá mù quáng bởi khát vọng thăng tiên, đến mức quên đi bản chất thật sự của vạn vật, quên đi những gì cần phải bảo vệ? Người đã dạy ta rằng thế giới này cần sức mạnh để tồn tại, nhưng liệu sức mạnh đó có phải là bạo lực và sự ép buộc, hay nó đến từ sự cân bằng và ý chí tự do của vạn vật?*
Nàng nhớ lại những lời giáo huấn của Thiên Diệu Tôn Giả trong quá khứ, những lời nói hùng hồn về sự vĩ đại của con đường Thăng Tiên, về sự tiến hóa tối thượng mà vạn vật đều phải vươn tới. Trước đây, nàng chưa từng nghi ngờ, coi đó là chân lý tuyệt đối. Nhưng giờ đây, những lời nói ấy lại đối lập gay gắt với những gì Tần Mặc đã nói: “Vạn vật đều có quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải ‘cao hơn’.” Tần Mặc không dùng sức mạnh để chinh phục, mà dùng sự thấu hiểu và lòng đồng cảm để thức tỉnh ý chí của vạn vật. Còn Thiên Diệu Tôn Giả, lại dùng bạo lực để ép buộc mọi thứ phải đi theo con đường hắn đã chọn.
*Linh Dược Cốc sắp phải đối mặt với hạo kiếp.* Nàng cảm thấy một nỗi đau nhói trong tim. *Còn mình… mình sẽ đứng về phía nào? Tiếp tục làm ngơ, nhìn họ bị hủy diệt, hay…*
Trong giây lát, nàng cảm thấy một sự giằng xé dữ dội. Một bên là lòng trung thành với sư môn, với con đường tu luyện mà nàng đã theo đuổi bấy lâu. Một bên là lương tâm, là những gì nàng đã chứng kiến và cảm nhận từ Tần Mặc, từ Linh Dược Cốc. Nàng không thể phủ nhận sự kiên cường của Linh Dược Sư Bạch Lão, không thể làm ngơ trước ánh mắt kiên định của Tần Mặc. Nàng không thể chấp nhận một con đường thăng tiên mà phải đổi bằng máu và nước mắt của vạn vật, một con đường mà trong đó, “ý chí tồn tại” của mỗi sinh linh bị chà đạp.
“Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.” Lời cảnh báo cổ xưa ấy lại vang vọng trong tâm trí nàng, rõ ràng hơn bao giờ hết. Thiên Diệu Tôn Giả đang cố gắng biến tất cả vạn vật thành những kẻ chỉ biết truy cầu thăng tiên, dập tắt mọi ��ý chí tồn tại” khác biệt. Liệu đây có phải là con đường dẫn đến sự hủy diệt mà lời cảnh báo đã nhắc đến?
Nàng quay đầu nhìn về hướng Linh Dược Cốc, nơi một cơn bão sắp ập đến. Trong lòng nàng, một cơn bão khác cũng đang gào thét, nhưng không còn là cơn bão hỗn loạn của sự hoang mang. Nó đã lắng đọng thành một dòng chảy ngầm, mạnh mẽ và quyết đoán. Nàng rút thanh kiếm bên hông, ánh thép lạnh lẽo phản chiếu khuôn mặt đầy ưu tư của nàng. Tiếng kim loại va vào vỏ kiếm tạo ra một âm thanh khô khốc, sắc lạnh, hòa vào tiếng gió rít.
Nàng siết chặt chuôi kiếm, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại truyền vào lòng bàn tay. Một ngọn lửa nhỏ đã bắt đầu cháy trong tim nàng, không phải ngọn lửa của sự giận dữ hay oán hận, mà là ngọn lửa của sự phản kháng, của sự tìm kiếm chân lý, của một quyết định sắp được đưa ra. Số phận của Huyền Vực đang chờ đợi một sự lựa chọn, và giờ đây, Mộ Dung Tĩnh cảm thấy mình cũng phải đưa ra lựa chọn của riêng mình, một lựa chọn có thể thay đổi hoàn toàn con đường nàng đang đi, một lựa chọn có thể định đoạt không chỉ số phận của nàng mà còn cả một phần của Huyền Vực này. Nàng không thể đứng ngoài cuộc, không thể làm ngơ trước những gì sắp xảy ra. Cái lạnh thấu xương của Đài Sen Băng không thể đóng băng được quyết tâm đang bùng cháy trong lòng nàng.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.