Vạn vật không lên tiên - Chương 932: Châm Ngòi Huyết Chiến: Phù Vân Tông Thất Thủ
Mộ Dung Tĩnh siết chặt chuôi kiếm, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại truyền vào lòng bàn tay. Một ngọn lửa nhỏ đã bắt đầu cháy trong tim nàng, không phải ngọn lửa của sự giận dữ hay oán hận, mà là ngọn lửa của sự phản kháng, của sự tìm kiếm chân lý, của một quyết định sắp được đưa ra. Số phận của Huyền Vực đang chờ đợi một sự lựa chọn, và giờ đây, Mộ Dung Tĩnh cảm thấy mình cũng phải đưa ra lựa chọn của riêng mình, một lựa chọn có thể thay đổi hoàn toàn con đường nàng đang đi, một lựa chọn có thể định đoạt không chỉ số phận của nàng mà còn cả một phần của Huyền Vực này. Nàng không thể đứng ngoài cuộc, không thể làm ngơ trước những gì sắp xảy ra. Cái lạnh thấu xương của Đài Sen Băng không thể đóng băng được quyết tâm đang bùng cháy trong lòng nàng.
***
Sáng sớm, ánh dương quang rực rỡ xuyên qua những đám mây tía, nhuộm vàng cả Hoàng Thành Thiên Long, khiến những mái ngói cong vút, những phù điêu rồng phượng trên cung điện nguy nga càng thêm lộng lẫy. Dưới chân thành, cuộc sống vẫn trôi chảy hối hả, tiếng rao hàng của tiểu thương, tiếng ngựa xe lộc cộc trên đường đá, tiếng cười nói ồn ào từ các tửu lầu, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng phồn thịnh. Hoàng Thành, tựa như một trái tim bất diệt của Huyền Vực, vẫn đập theo nhịp điệu riêng của nó, dù bên trong, một quyết định đẫm máu vừa được ban ra.
Trong một mật thất sâu thẳm dưới lòng đất Hoàng Thành, nơi những bức tường đá xám lạnh lẽo được điểm xuyết bằng những phù văn cổ xưa, ánh sáng mờ ảo từ một pháp trận khổng lồ đang bập bùng chiếu rọi. Thiên Diệu Tôn Giả đứng giữa pháp trận, dáng người thanh lịch, cao ráo, mái tóc trắng như tuyết được búi cao, y phục lụa trắng thêu kim tuyến ánh lên vẻ siêu phàm, nhưng cũng ẩn chứa sự lạnh lẽo khó gần. Ánh mắt xanh thẳm của hắn, sắc lạnh như băng giá ngàn năm, dõi theo hình ảnh Phù Vân Tông đang hiện lên mờ ảo trong luồng sáng của pháp trận. Hình ảnh đó, dù chỉ là ảo ảnh, cũng đủ để phác họa một tông môn ẩn mình giữa những dãy núi xanh biếc, hiền hòa và tĩnh lặng. Một sự tĩnh lặng sắp bị phá vỡ.
Phía sau hắn, Trần Trưởng Lão đứng nghiêm nghị, râu tóc bạc phơ, ánh mắt sắc sảo đầy quyền lực, gương mặt điềm tĩnh đến đáng sợ. Kế bên là Thiên Diệu Ảnh, một cái bóng mờ ảo, cơ hồ không có thực thể, chỉ tỏa ra khí tức áp bức quen thuộc của Thiên Diệu Tôn Giả. Một vài tướng lĩnh cấp cao khác, mình khoác giáp trụ uy nghiêm, cúi đầu lắng nghe. Không khí trong mật thất đặc quánh sự tĩnh lặng và uy áp, mỗi hơi thở đều như bị nén lại.
Thiên Diệu Tôn Giả khẽ nâng tay, một làn sóng linh lực vô hình lan tỏa, khiến hình ảnh Phù Vân Tông trong pháp trận càng thêm rõ nét, như thể nó đang tồn tại ngay trước mắt. Giọng nói trầm ấm của hắn vang lên, nhưng mang theo uy áp và sự lạnh lẽo thấu xương, mỗi lời đều như một mệnh lệnh không thể kháng cự.
“Để cho những kẻ mù quáng đó thấy, cái giá của sự phản kháng là gì.” Hắn ngừng lại, ánh mắt xanh thẳm lướt qua những gương mặt dưới quyền, không chút biểu cảm. “Phù Vân Tông sẽ là bài học đầu tiên. Một bài học khắc cốt ghi tâm, cho những kẻ dám nghi ngờ Tiên lộ chính đạo, dám bị tà niệm mê hoặc.” Hắn tin rằng, việc Tần Mặc khiến vạn vật từ chối thăng tiên chính là một "tà niệm" cần phải bị diệt trừ tận gốc. Hắn tin rằng, ý chí tồn tại duy nhất đáng được tôn trọng, là ý chí vươn lên thành tiên, vượt thoát khỏi phàm trần. Mọi sự khác biệt đều là sai trái, là chướng ngại vật trên con đường vĩ đại đó.
Trần Trưởng Lão cúi người sâu hơn, giọng nói cung kính nhưng vẫn mang sự lạnh lùng cố hữu của kẻ quen với máu tanh. “Tuân lệnh Tôn Giả. Chúng sẽ không còn cơ hội hối hận.” Trong mắt y, những tông môn nhỏ bé như Phù Vân Tông, những kẻ dám đứng về phía Tần Mặc và cái gọi là "cân bằng bản chất", đều là những chướng ngại vật cần phải dọn dẹp. "Kẻ yếu thì không có quyền tồn tại," y thường tự nhủ, và giờ đây, y sẽ chứng minh chân lý tàn khốc đó.
Thiên Diệu Tôn Giả không nói thêm lời nào, chỉ khẽ gật đầu. Trần Trưởng Lão lập tức nhận lệnh, quay người bước ra khỏi mật thất. Đội quân Hắc Thiết Vệ hùng hậu, mỗi tên đều khoác giáp sắt đen toàn thân, che kín mặt, cầm vũ khí nặng trịch, đã đợi sẵn bên ngoài. Chúng di chuyển không một tiếng động, tựa như những bóng ma được triệu hồi từ vực sâu, mang theo khí tức tử vong và uy áp khủng khiếp. Khi đội quân Hắc Thiết Vệ cùng Trần Trưởng Lão rời khỏi Hoàng Thành Thiên Long, hướng về phía Phù Vân Tông, Thiên Diệu Tôn Giả vẫn đứng đó, ánh mắt sắc lạnh không một chút biểu cảm, nhìn sâu vào hình ảnh Phù Vân Tông đang dần mờ đi trong pháp trận, như thể hắn đang nhìn vào một bức tranh vô tri, chứ không phải một sinh linh sắp bị hủy diệt. Hắn tin rằng, đây là con đường duy nhất để bảo vệ "Tiên lộ" và giữ vững "trật tự" của Huyền Vực, dù cho cái giá phải trả là máu và nước mắt.
***
Phù Vân Tông, tọa lạc giữa thung lũng Vân Khê, vốn là một tông môn nhỏ bé, ẩn mình giữa những dãy núi điệp trùng, quanh năm mây khói bao phủ, tựa như chốn bồng lai tiên cảnh. Kiến trúc của Phù Vân Tông đơn giản, mộc mạc, với những ngôi nhà gỗ mái ngói xám được xây dựng dựa vào vách núi, những con đường lát đá phủ rêu xanh. Tuy không có vẻ hùng vĩ tráng lệ, nhưng nơi đây lại mang một vẻ đẹp thanh tịnh, yên bình, thấm đẫm linh khí của đất trời. Những hàng cây cổ thụ vươn mình sừng sững, những dòng suối trong vắt róc rách chảy qua, mang theo mùi hương của cỏ cây hoa lá và một chút ẩm ướt của sương sớm. Tiếng chuông chùa ngân nga vào mỗi buổi sớm, tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng tụng kinh của các đệ tử, tạo nên một bầu không khí an yên, tự tại.
Thế nhưng, sự bình yên đó đã bị xé toạc một cách tàn nhẫn vào giữa trưa hôm ấy. Nắng gắt như thiêu đốt, nhưng rồi bị che phủ bởi một màn khói đen dày đặc bốc lên từ phía chân trời. Cả thung lũng bỗng chốc chìm trong một sự im lặng đáng sợ, trước khi bị phá vỡ bởi tiếng gầm rú của hàng v��n quân binh, tiếng bước chân rầm rập rung chuyển cả mặt đất.
Hắc Thiết Vệ, với trang bị và tu vi vượt trội, tràn vào Phù Vân Tông như một cơn lũ quét. Những bộ giáp sắt đen kịt phản chiếu ánh mặt trời chói chang, tạo thành một biển đen chết chóc. Chúng không nói một lời, chỉ có tiếng vũ khí nặng trịch va chạm vào nhau, tiếng chân giáp sắt đạp lên đá cuội, và tiếng gào thét hung tợn của những kẻ điên cuồng tấn công. Pháp trận hộ tông của Phù Vân Tông, dù đã được dồn hết linh lực để duy trì, cũng chỉ chống đỡ được trong chốc lát rồi vỡ vụn như pha lê.
Phù Vân Tông Chủ Lạc Phong, một lão nhân râu tóc bạc phơ, thân hình gầy gò nhưng ánh mắt kiên định, toát lên khí chất bất khuất, đứng trên bậc thềm Đại Điện, tay cầm một thanh kiếm gãy, máu từ vai chảy dài. Bên cạnh ông là những đệ tử trẻ tuổi, mặt mày lấm lem khói bụi và máu, ánh mắt vừa sợ hãi, vừa kiên trung. Họ đã chiến đấu hết sức, đã cố gắng bảo vệ tông môn, bảo vệ lý tưởng mà Tần Mặc đã gieo vào lòng họ – lý tưởng về sự cân bằng, v��� quyền được là chính mình của vạn vật.
“Chúng ta có thể chết, nhưng không bao giờ khuất phục!” Lạc Phong Tông Chủ hét lên, giọng nói khản đặc nhưng vẫn vang vọng, át đi tiếng vũ khí va chạm. “Lý tưởng của Tần Mặc sẽ không bao giờ tàn lụi!” Ông vung kiếm, dù biết rõ đây chỉ là một sự chống cự vô vọng. Nhưng ông không thể lùi bước, không thể để nỗi sợ hãi chiếm lấy. Ý chí tồn tại của Phù Vân Tông, dù nhỏ bé, cũng không thể bị bóp nghẹt.
Trần Trưởng Lão, cưỡi trên một con linh thú khổng lồ, áo bào lụa không một vết bẩn, nhìn xuống cảnh tượng hỗn loạn với vẻ khinh bỉ. Y khẽ vung tay, một luồng linh lực cường đại bùng nổ, đánh bật Lạc Phong Tông Chủ văng xa. “Vô nghĩa!” Giọng y vang vọng khắp thung lũng, lạnh lùng và tàn nhẫn. “Kẻ yếu thì không có quyền nói lên lý tưởng!”
Lạc Phong Tông Chủ ngã xuống, cơ thể gầy gò va mạnh vào cột trụ Đại Điện, xương cốt như muốn vỡ ra. Ông cố gắng gượng dậy, nhưng một luồng linh lực khác từ Trần Trưởng Lão đã xuyên qua ngực ông. Máu tươi trào ra, nhuộm đỏ y phục. Ánh mắt ông vẫn kiên định, nhìn về phía Hắc Thiết Vệ đang tàn sát các đệ tử, nhìn về phía Đại Điện đang bốc cháy dữ dội. Trong khoảnh khắc cuối cùng, ông vẫn tin vào điều mình đã chiến đấu, tin vào con đường mà Tần Mặc đã chỉ ra.
Đại Điện bốc cháy, ngọn lửa hung tợn liếm láp những kiến trúc gỗ, biến một tông môn từng thanh tịnh thành một biển lửa và hỗn loạn. Tiếng la hét, tiếng kêu thảm thiết của các đệ tử Phù Vân Tông hòa lẫn với tiếng vũ khí va chạm, tiếng pháp thuật nổ tung. Hắc Thiết Vệ không chút nương tay, tàn sát những người chống cự và bắt giữ những người còn lại, gương mặt chúng bị che kín bởi giáp sắt, vô cảm và tàn bạo như những cỗ máy chiến tranh. Mùi khói, máu, và đất cháy xộc lên mũi, tạo thành một khung cảnh bi tráng và tàn khốc. Phù Vân Tông, một tông môn nhỏ bé nhưng kiên cường, đã thất thủ, trở thành bài học đầu tiên mà Thiên Diệu Tôn Giả muốn gửi gắm cho toàn bộ Huyền Vực.
***
Hoàng Thành Thiên Long, khi chiều tà buông xuống, vẫn giữ vẻ tráng lệ và phồn hoa của nó. Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ những mái ngói cung điện, khiến chúng càng thêm rực rỡ. Bên ngoài, những con đường vẫn tấp nập người qua lại, tiếng cười nói, tiếng rao hàng vẫn vang vọng. Nhưng bên trong một căn phòng tĩnh mịch trong phủ đệ của Viên Minh, một bầu không khí nặng nề, u ám đang bao trùm.
Viên Minh, dáng người thư sinh, khuôn mặt thanh tú, nhưng giờ đây tái nhợt và đầy vẻ bàng hoàng, đang ngồi trong phòng riêng. Y phục của anh, vốn đã bạc màu vì thời gian và sự tằn tiện, càng khi��n anh trông thêm tiều tụy. Anh đang cố gắng đọc một cuốn sách cổ, nhưng ánh mắt anh vô hồn, không thể tập trung vào những dòng chữ. Nỗi lo lắng và sự giằng xé nội tâm đã gặm nhấm anh từ khi Thiên Diệu Tôn Giả ra lệnh trấn áp. Anh đã cố gắng biện minh cho hành động của sư phụ, cố gắng tin rằng đó là vì "đại cục", vì "Tiên lộ chính đạo", nhưng lương tâm anh không ngừng gào thét.
Đúng lúc đó, cánh cửa khẽ mở. Một tùy tùng trẻ tuổi, gương mặt cũng tái mét vì sợ hãi, run rẩy bước vào. “Viên Minh đại nhân…” Giọng hắn lạc đi, đầy vẻ kinh hoàng.
Viên Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng. “Chuyện gì?”
“Viên Minh đại nhân, Phù Vân Tông… đã thất thủ.” Tùy tùng nuốt nước bọt, giọng run rẩy đến nỗi gần như không thể nghe rõ. “Tông Chủ Lạc Phong… đã bị… bị Trần Trưởng Lão… kết liễu. Toàn bộ tông môn… chìm trong biển lửa. Không còn một ai sống sót mà không bị thương tích… họ… họ đã bị đối xử rất tàn bạo.”
Từng lời của tùy tùng như những nhát búa giáng mạnh vào tâm trí Viên Minh. Anh sụp xuống ghế, hai tay ôm đầu, nỗi kinh hoàng và sự giằng xé nội tâm lên đến đỉnh điểm. Anh đã lường trước điều tồi tệ, nhưng không thể ngờ nó lại tàn khốc đến vậy. Mùi khói, máu, và những tiếng kêu thảm thiết dường như hiện hữu trong tâm trí anh, dù anh không hề có mặt ở đó.
“Không thể nào…” Viên Minh lẩm bẩm, giọng nói run rẩy, gần như không thành tiếng. “Đây không phải là con đường… Đây không phải là ‘tiên lộ’ mà chúng ta theo đuổi… Đây là… hủy diệt…”
Anh đứng dậy, điên cuồng đi lại trong phòng, mỗi bước chân đều nặng trĩu. Ánh mắt anh đầy sự hoảng loạn, nhưng dần dần, một tia quyết tâm le lói. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang nhuộm đỏ cả bầu trời, tựa như một tấm màn máu trải dài vô tận. Cảnh tượng đó, cùng với mùi hương liệu quý hiếm từ các cửa hàng dưới phố, mùi rượu nồng nàn từ các quán nhậu, và hương hoa từ các khu vườn quý tộc, tất cả đều trở nên vô nghĩa, nhạt nhòa trước hình ảnh Phù Vân Tông đang bốc cháy trong tâm trí anh.
“Thật sự, chúng ta đang tìm kiếm điều gì?” Viên Minh tự hỏi, lời nói chứa đựng một nỗi đau khôn tả. “Có phải là sự thăng tiến bằng mọi giá, bằng máu và nước mắt, bằng sự hủy diệt ý chí tồn tại của kẻ khác? Tiên lộ… hay là Ma lộ?”
Anh siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào da thịt. Nỗi sợ hãi khi phải đối mặt với Thiên Diệu Tôn Giả vẫn còn đó, nhưng nỗi kinh hoàng trước sự tàn bạo này còn lớn hơn. Anh không thể tiếp tục làm ngơ. Con đường này, nếu tiếp tục, sẽ biến Huyền Vực thành một địa ngục, nơi vạn vật đều bị ép buộc phải từ bỏ bản chất của mình, chỉ để chạy theo một thứ gọi là "thăng tiên". Sự kiện Phù Vân Tông đã đẩy anh đến bờ vực, buộc anh phải đưa ra một lựa chọn, một lựa chọn có thể thay đổi hoàn toàn số phận của anh, và có thể cả của Huyền Vực.
***
Tại Đài Sen Băng, không khí vẫn lạnh lẽo thấu xương, gió mạnh rít qua những khe đá, mang theo hơi băng giá buốt giá. Ánh sáng trắng xanh huyền ảo từ những khối băng khổng lồ chiếu rọi, tạo nên một khung cảnh vừa hùng vĩ v���a cô tịch. Mộ Dung Tĩnh đứng cô độc giữa không gian mênh mông, mái tóc đen mượt buộc cao bay trong gió, y phục tông môn sang trọng của nàng giờ đây lại càng khiến nàng thêm lẻ loi. Khuôn mặt tuấn tú của nàng giờ đây đầy ưu tư, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phương xa, nơi nàng cảm nhận được một sự biến động mãnh liệt của linh khí, một dư âm của sự hủy diệt vừa mới diễn ra.
Nàng không cần ai báo tin, bởi linh giác nhạy bén của một tu sĩ cấp cao đã cho nàng biết rằng một sự kiện kinh hoàng vừa xảy ra. Một luồng linh khí hỗn loạn, nhuốm màu bi thương và oán hận, đang lan tỏa khắp Huyền Vực, như một vết sẹo xấu xí trên tấm thảm dệt nên bởi vạn vật. Nàng biết, đó là Phù Vân Tông. Cái tên này đã được nhắc đến trong mệnh lệnh của Thiên Diệu Tôn Giả.
Thanh kiếm bên hông nàng, dường như cũng cảm nhận được sự bất an của chủ nhân, khẽ rung lên một cách bất thường, tạo ra tiếng va chạm kim loại khô khốc trong không gian tĩnh lặng. Mộ Dung Tĩnh đưa tay chạm vào chuôi kiếm, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó. Nàng nhớ lại nh��ng lời giáo huấn của Thiên Diệu Tôn Giả, những lời nói hùng hồn về sức mạnh, về sự cần thiết phải loại bỏ những kẻ yếu đuối để đạt được sự tiến hóa tối thượng. “Thế giới này cần sức mạnh để tồn tại, không phải sự yếu đuối của ngươi!” Lời nói đó từng là kim chỉ nam cho nàng.
Nhưng giờ đây, sau những gì nàng đã chứng kiến từ Tần Mặc, từ Linh Dược Cốc, và giờ đây là cảm nhận về sự hủy diệt của Phù Vân Tông, những lời nói đó trở nên trống rỗng và tàn nhẫn. Sức mạnh, lẽ nào chỉ để hủy diệt và ép buộc?
“Sức mạnh… là để bảo vệ, hay để hủy diệt?” Nàng thì thầm, giọng nói tan vào tiếng gió rít. Câu hỏi đó, từng chỉ là một thoáng nghi ngờ, giờ đây trở thành một sự đấu tranh dữ dội trong tâm khảm nàng. “Thiên Diệu Tôn Giả… liệu người có đang đi sai đường?”
Nàng nhớ lại lời cảnh báo cổ xưa: “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.” Lời cảnh báo đó, vốn bị coi là những lời nói mơ hồ của tiền nhân, giờ đây lại hiện rõ mồn một trước mắt nàng. Phải chăng Thiên Diệu Tôn Giả đang dẫn dắt Huyền Vực vào con đường hủy diệt đó, bằng cách ép buộc vạn vật phải từ bỏ “ý chí tồn tại” độc đáo của mình để chạy theo một mục tiêu duy nhất?
Mộ Dung Tĩnh nắm chặt chuôi kiếm. Ngọn lửa phản kháng trong lòng nàng bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. “Nếu đây là ‘chính đạo’, vậy thì… ta sẽ tìm con đường khác!” Nàng không thể chấp nhận một "Tiên lộ" được xây dựng trên máu và nước mắt, trên sự tàn phá ý chí tự do của vạn vật.
Nàng rút kiếm ra khỏi vỏ, ánh thép lạnh lẽo lóe lên trong không gian băng giá. Tiếng kim loại sắc lạnh xé toạc không khí, như một lời tuyên chiến. Nàng bắt đầu múa kiếm, mỗi chiêu thức đều mang theo sự phẫn nộ và băn khoăn, không còn là những động tác máy móc thuần túy mà là sự thể hiện nội tâm đang đấu tranh dữ dội. Kiếm quang uyển chuyển như rồng lượn, sắc bén như phong sương, mỗi đường kiếm đều chứa đựng một quyết tâm sắt đá. Nàng cần một con đường, một con đường mà sức mạnh được dùng để bảo vệ, để duy trì sự cân bằng bản chất của vạn vật, chứ không phải để hủy diệt. Quyết định của nàng, giờ đây, đã không còn là sự giằng xé, mà là một sự lựa chọn rõ ràng.
***
Vô Tính Thành, khi màn đêm buông xuống, lại chìm vào vẻ yên bình quen thuộc. Trăng sáng vằng vặc trên cao, tỏa ánh bạc xuống những ngôi nhà gỗ lim và đá cuội, những con đường lát đá cuội nhẵn bóng. Gió nhẹ lay động những tán lá cây, mang theo mùi gỗ ẩm sau cơn mưa, mùi đất tươi xốp và hương hoa cỏ dại ven đường. Tiếng suối chảy róc rách không ngừng, tiếng côn trùng rỉ rả, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh mịch, an yên. Nơi đây, không có tiếng chiến tranh, không có tiếng la hét, chỉ có sự sống giản dị, chân thật.
Tần Mặc ngồi bên Suối Tinh Lộ, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như hàng ngàn viên ngọc. Thân hình hắn không quá cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn. Mái tóc đen nhánh của hắn buông lơi tự nhiên, hòa vào bóng đêm. Hắn không hề nhận được bất kỳ tin t���c chính thức nào về những gì đã xảy ra tại Phù Vân Tông. Nhưng năng lực dị thường của hắn, khả năng nghe được "ý chí tồn tại" của vạn vật, lại cho phép hắn cảm nhận được những rung động sâu sắc của Huyền Vực.
Bỗng nhiên, một luồng năng lượng hỗn loạn, đau đớn, và một sự "vỡ vụn" của ý chí tồn tại, cùng với những tiếng kêu than thầm lặng của vạn vật bị ép buộc phải thay đổi bản chất rồi bị hủy diệt, tràn ngập tâm trí hắn. Nó không phải là âm thanh cụ thể, mà là một cảm giác, một sự cộng hưởng sâu sắc với nỗi đau của cả một vùng đất, của những sinh linh đã bị tàn phá. Hắn cảm nhận được mùi khói, mùi máu, mùi lưu huỳnh từ xa, nhưng đó không phải là mùi hương vật lý, mà là "mùi hương" của sự hủy diệt trong tâm linh vạn vật.
Tần Mặc nhắm mắt lại, lắng nghe sâu hơn vào "tiếng nói" của thế giới. Hắn cảm nhận được sự phẫn nộ của những ngọn cây bị thiêu rụi, nỗi tuyệt vọng của những viên đá bị đập nát, sự hoảng loạn của những dòng suối bị vấy bẩn. Hắn cảm nhận được nỗi đau của những con người đã ngã xuống, của những ý chí tồn tại bị bóp nghẹt. Đó là một bản giao hưởng bi thương của sự hủy diệt, một bằng chứng rõ ràng cho thấy lời cảnh báo cổ xưa đang trở thành hiện thực.
Gương mặt hắn trầm tư, ánh lên sự lo lắng nhưng cũng tiềm ẩn một sự kiên định mới. Hắn biết, một điều kinh khủng vừa xảy ra. Một cuộc chiến không còn dừng lại ở tư tưởng hay lời nói, mà đã bùng nổ thành hành động tàn khốc.
“Chiến tranh… đã bắt đầu rồi sao?” Tần Mặc thì thầm, giọng nói bình thản nhưng chứa đựng một nỗi buồn sâu sắc. Hắn đã cố gắng ngăn cản, đã cố gắng chỉ ra một con đường khác, con đường của sự cân bằng, nơi vạn vật có quyền được là chính nó. Nhưng có vẻ như, sự mù quáng của lòng tham và khát vọng thăng tiên đã đẩy Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ đi theo hắn vào một cuộc chiến tranh không thể tránh khỏi.
Tần Mặc mở mắt ra, nhìn vào dòng suối Tinh Lộ đang chảy róc rách. Dòng nước vẫn trong vắt, phản chiếu ánh trăng, nhưng trong mắt hắn, nó như đang chảy xiết hơn, mang theo một điềm báo về những hỗn loạn sắp tới. Nỗi lo lắng về sự leo thang của xung đột và trách nhiệm ngày càng lớn của mình trong việc bảo vệ sự cân bằng của Huyền Vực đè nặng lên vai hắn. Hắn không có linh căn, không có thiên phú tu luyện theo cách thông thường, nhưng hắn có một sức mạnh khác, một sức mạnh đến từ sự thấu hiểu và lòng đồng cảm với vạn vật.
Hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ đứng vững, như một cái cây kiên cường giữa bão tố, để vạn vật có một nơi để nương tựa, một nơi để lựa chọn, không bị ép buộc phải trở thành một cái gì đó khác biệt so với bản chất của chúng. Huyền Vực đang đứng trước bờ vực của một cuộc đại chiến, và Tần Mặc biết, số phận của nó sẽ nằm trong tay hai phe, hai con đường đối lập. Và hắn, dù chỉ là một thiếu niên nhỏ bé từ Vô Tính Thành, sẽ là ngọn cờ của một trong số đó.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.