Vạn vật không lên tiên - Chương 933: Vây Hãm Phù Vân: Lựa Chọn Sinh Tử
Ánh trăng vẫn vằng vặc trên cao, rọi chiếu một mảnh yên bình giả tạo lên Vô Tính Thành, nhưng trong tâm trí Tần Mặc, bản giao hưởng của sự tĩnh mịch ấy đã bị xé toạc bởi một bản nhạc bi thương của hủy diệt. Hắn đã nghe thấy, không phải bằng tai, mà bằng tận cùng "ý chí tồn tại" của mình, tiếng kêu gào thống thiết từ phương xa, nơi Phù Vân Tông đang hấp hối. Hắn đã cảm nhận được sự phẫn nộ của những ngọn cây bị thiêu rụi, nỗi tuyệt vọng của những viên đá bị đập nát, sự hoảng loạn của những dòng suối bị vấy bẩn. Đó là một bản giao hưởng bi thương của sự hủy diệt, một bằng chứng rõ ràng cho thấy lời cảnh báo cổ xưa đang trở thành hiện thực. Gương mặt hắn trầm tư, ánh lên sự lo lắng nhưng cũng tiềm ẩn một sự kiên định mới. Hắn biết, một điều kinh khủng vừa xảy ra. Một cuộc chiến không còn dừng lại ở tư tưởng hay lời nói, mà đã bùng nổ thành hành động tàn khốc.
“Chiến tranh… đã bắt đầu rồi sao?” Tần Mặc thì thầm, giọng nói bình thản nhưng chứa đựng một nỗi buồn sâu sắc. Hắn đã cố gắng ngăn cản, đã cố gắng chỉ ra một con đường khác, con đường của sự cân bằng, nơi vạn vật có quyền được là chính nó. Nhưng có vẻ như, sự mù quáng của lòng tham và khát vọng thăng tiên đã đẩy Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ đi theo hắn vào một cuộc chiến tranh không thể tránh khỏi. Hắn mở mắt ra, nhìn vào dòng suối Tinh Lộ đang chảy róc rách. Dòng nước vẫn trong vắt, phản chiếu ánh trăng, nhưng trong mắt hắn, nó như đang chảy xiết hơn, mang theo một điềm báo về những hỗn loạn sắp tới. Nỗi lo lắng về sự leo thang của xung đột và trách nhiệm ngày càng lớn của mình trong việc bảo vệ sự cân bằng của Huyền Vực đè nặng lên vai hắn. Hắn không có linh căn, không có thiên phú tu luyện theo cách thông thường, nhưng hắn có một sức mạnh khác, một sức mạnh đến từ sự thấu hiểu và lòng đồng cảm với vạn vật. Hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ đứng vững, như một cái cây kiên cường giữa bão tố, để vạn vật có một nơi để nương tựa, một nơi để lựa chọn, không bị ép buộc phải trở thành một cái gì đó khác biệt so với bản chất của chúng. Huyền Vực đang đứng trước bờ vực của một cuộc đại chiến, và Tần Mặc biết, số phận của nó sẽ nằm trong tay hai phe, hai con đường đối lập. Và hắn, dù chỉ là một thiếu niên nhỏ bé từ Vô Tính Thành, sẽ là ngọn cờ của một trong số đó.
***
Đêm khuya, gió rít từng hồi như tiếng khóc than của thiên địa, cuốn theo mùi khói khét lẹt và máu tanh nồng nặc tràn ngập không gian Phù Vân Tông. Kiến trúc trang nhã, thanh tịnh của tông môn giờ đây đã biến thành một phế tích hoang tàn, những mái ngói xanh lam vỡ vụn, những cột trụ chạm khắc tinh xảo đổ nát, và những bức tường thành cổ kính nhuốm đầy vết cháy đen. Ánh sáng pháp thuật từ những trận pháp phòng ngự còn sót lại, yếu ớt lóe lên giữa màn đêm, như những đốm lửa tàn đang cố gắng chống lại cơn bão táp hủy diệt.
Quân đoàn của Thiên Diệu Tôn Giả, dẫn đầu bởi Trần Trưởng Lão lạnh l��ng, đã hoàn toàn bao vây Phù Vân Tông. Hàng ngàn Hắc Thiết Vệ, thân mặc giáp sắt đen kịt, che kín mặt, vô cảm như những cỗ máy chiến tranh, lao vào tấn công như vũ bão. Tiếng gầm rú của chúng hòa lẫn tiếng vũ khí va chạm loảng xoảng, tiếng la hét tuyệt vọng của đệ tử Phù Vân Tông, và tiếng nổ vang trời khi những trận pháp bị phá vỡ. Mùi lưu huỳnh nồng nặc từ các loại hỏa khí, mùi đất cháy xen lẫn mùi mồ hôi và máu tươi tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, kinh hoàng.
Phù Vân Tông Chủ Lạc Phong, gương mặt khắc khổ nhưng ánh mắt vẫn kiên định rực cháy, đứng sừng sững trên một bức tường thành đổ nát, thân hình gầy gò của y giờ đây dính đầy máu và tro bụi, nhưng vẫn thẳng như cây tùng giữa phong ba. Trường bào đơn giản của tông môn y mặc đã rách nát tả tơi, nhưng không hề làm giảm đi khí thế hùng tráng, bi tráng của một người lãnh đạo quyết tử để bảo vệ lý tưởng. Y vung trường kiếm trong tay, kiếm quang uyển chuyển như rồng lượn, sắc bén như phong sương, mỗi đường kiếm đều chứa đựng một quyết tâm sắt đá, đẩy lùi từng đợt tấn công của Hắc Thiết Vệ.
"Phù Vân Tông có thể đổ, nhưng lý tưởng của chúng ta sẽ không bao giờ tàn lụi!" Giọng Lạc Phong vang vọng giữa tiếng gầm gừ của chiến trường, không hề run rẩy, mà tràn đầy kiêu hãnh và bất khuất. Y nhìn những đệ tử xung quanh, những gương mặt trẻ tuổi lấm lem, quần áo rách nát, ánh mắt pha lẫn sợ hãi và căm phẫn, nhưng không một ai lùi bước. Họ là những người lính tuyến đầu của Phù Vân Tông, những người đã chọn tin vào Tần Mặc, chọn con đường cân bằng, và giờ đây đang phải trả giá cho lựa chọn ấy.
Một đệ tử trẻ tuổi, vừa độ mười sáu, mười bảy, tay run rẩy vung kiếm, cố gắng chặn đứng một Hắc Thiết Vệ đang lao tới. Nhưng sức mạnh của y quá yếu ớt, thân thể nhỏ bé bị đẩy lùi, một lưỡi rìu đen kịt vung lên. Lạc Phong kịp thời xuất kiếm, đẩy lưỡi rìu lệch đi, nhưng y đã quá mệt mỏi, không thể hoàn toàn cứu vãn. Đệ tử trẻ ngã xuống, ánh mắt vẫn còn chứa đầy niềm tin và một nụ cười nhợt nhạt hướng về phía Tông chủ trước khi hoàn toàn khép l��i. Máu của y nhuộm đỏ một mảng đất đá dưới chân Lạc Phong.
"Sống chết cùng tông môn! Bảo vệ lý tưởng!" Tiếng la hét đồng thanh vang lên từ các đệ tử còn lại, như một lời thề nguyện thiêng liêng. Họ càng chiến đấu càng hăng, dù biết rằng cơ hội sống sót là vô cùng mong manh. Mỗi người đều ôm trong lòng một niềm tin mãnh liệt, rằng sự hy sinh của họ không phải là vô nghĩa, rằng lý tưởng cân bằng bản chất của vạn vật sẽ không bao giờ bị dập tắt.
Trần Trưởng Lão, ông lão râu tóc bạc phơ nhưng dáng vẻ uy nghi, mặc đạo bào lụa không chút bụi bẩn, đứng trên một đỉnh núi đá cách đó không xa, ánh mắt sắc sảo, lạnh lùng quan sát toàn cảnh. Y không hề biểu lộ chút cảm xúc nào trước cảnh tượng thảm khốc dưới chân. "Tấn công tổng lực!" Giọng y vang lên, trầm và lạnh, mang theo quyền uy tuyệt đối. "Phá vỡ trận pháp cuối cùng! Không để sót một ai!"
Theo lệnh của y, Hắc Thiết Vệ càng trở nên hung hãn hơn, như những con thú bị bỏ đói. Chúng phá vỡ một phần trận pháp phòng ngự cuối cùng của Phù Vân Tông bằng những đòn tấn công phối hợp, tạo ra một lỗ hổng lớn trên bức tường phía đông. Lạc Phong và các đệ tử cố gắng phản công dữ dội, nhưng số lượng và sức mạnh của địch quá áp đảo. Trận chiến tiếp diễn trong màn đêm u tối, với tiếng la hét và tiếng vũ khí va chạm không ngừng nghỉ, tạo nên một bức tranh bi tráng của sự sống còn và lý tưởng. Trong khoảnh khắc ấy, Lạc Phong hiểu rằng, Phù Vân Tông có thể sẽ lụi tàn, nhưng lý tưởng mà họ đã theo đuổi, niềm tin vào sự cân bằng bản chất của vạn vật, sẽ trở thành một ngọn lửa châm ngòi cho sự phản kháng mạnh mẽ hơn từ các thế lực khác, một ngọn lửa bất diệt trong trái tim những người còn sống sót.
***
Cùng lúc đó, tại Đài Sen Băng của Huyền Băng Cung, không khí hoàn toàn trái ngược. Tuyết rơi mỏng manh như những cánh hoa trắng muốt, gió lạnh rít khe khẽ qua những tảng băng vĩnh cửu, và ánh trăng sáng vằng vặc phản chiếu trên mặt hồ đóng băng, tạo nên một khung cảnh thanh khiết, siêu phàm. Mùi hương thanh lãnh của hoa sen băng và không khí lạnh băng đặc trưng c��a Huyền Băng Cung bao trùm mọi thứ, tạo nên một sự tĩnh mịch đến đáng sợ.
Mộ Dung Tĩnh đứng cô độc trên Đài Sen Băng, mái tóc đen mượt được buộc cao, y phục tông môn sang trọng màu xanh ngọc lam của nàng nhẹ nhàng bay trong gió. Ngoại hình tuấn tú, khí chất cao ngạo thường ngày của nàng giờ đây được thay thế bằng một vẻ trầm tư, khắc khoải. Ánh mắt nàng nhìn về phương xa, xuyên qua màn đêm và hàng ngàn dặm núi non, nơi nàng cảm nhận được sự hỗn loạn và đau đớn dữ dội từ Phù Vân Tông. Một pháp khí cổ xưa, thanh kiếm Lạc Hoa trong tay nàng, khẽ rung động, truyền tải những hình ảnh mơ hồ về cuộc chiến tàn khốc, những tiếng kêu than thầm lặng của vạn vật đang bị hủy diệt. Cảm giác lạnh lẽo của băng tuyết thấm vào da thịt, nhưng không thể sánh bằng sự lạnh lẽo trong lòng nàng.
Nàng nhớ lại lời Tần Mặc đã nói về sự cân bằng bản chất, về việc vạn vật có quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn" để rồi đánh mất đi ý nghĩa tồn tại ban đầu. Nàng cũng nhớ lại những lời ra lệnh tàn nhẫn c��a Thiên Diệu Tôn Giả, những lý lẽ sắt đá về "Tiên lộ chính đạo" và sự "thanh lọc" những kẻ đi sai đường. Trong quá khứ, Mộ Dung Tĩnh từng tin tưởng tuyệt đối vào con đường sức mạnh, con đường thăng tiên mà Thiên Diệu Tôn Giả đang dẫn dắt. Nàng từng tin rằng "Thế giới này cần sức mạnh để tồn tại, không phải sự yếu đuối của ngươi!" khi đối mặt với những ý tưởng "khác lạ" của Tần Mặc. Nhưng giờ đây, những gì nàng cảm nhận được, những gì nàng "thấy" được qua pháp khí, đã làm lung lay tận gốc niềm tin ấy.
Nỗi đau và sự bất lực dâng trào trong lòng nàng. Đây không phải là sự yếu đuối, đây là sự hủy diệt. Hủy diệt cả một tông môn, hủy diệt hàng ngàn sinh mạng, hủy diệt vô số "vật tính" chỉ vì một niềm tin. Cái giá phải trả cho "Tiên lộ chính đạo" này... quá đắt. "Liệu đây có thực sự là con đường đúng đắn?" Mộ Dung Tĩnh thì thầm, giọng nàng lạc đi trong gió lạnh, một sự hoài nghi sâu sắc gặm nhấm tâm can. "Cái giá phải trả... quá đắt."
Nàng siết chặt thanh kiếm Lạc Hoa trong tay, cảm nhận sự run rẩy từ thân kiếm, như thể chính pháp khí cũng đang than khóc trước cảnh tượng bi thảm. Từng mảnh ký ức về Tần Mặc, về những cuộc đối thoại của hắn với vạn vật, về sự bình yên của Vô Tính Thành, chợt hiện lên rõ nét trong tâm trí nàng. Hắn không dùng sức mạnh để áp đặt, mà dùng sự thấu hiểu để dẫn dắt, dùng lòng đồng cảm để bảo vệ. Nàng đã từng coi đó là sự yếu đuối, nhưng giờ đây, khi chứng kiến sự tàn bạo của "sức mạnh tuyệt đối", nàng mới dần nhận ra ý nghĩa sâu xa hơn.
Nỗi đau và sự bất lực dần chuyển hóa thành một ý chí phản kháng mới, một sự kiên định âm thầm đang nung nấu trong lòng nàng. Mộ Dung Tĩnh quay lưng lại với hướng Phù Vân Tông, như thể đã đưa ra một quyết định ngầm trong lòng. Ánh mắt nàng không còn sự hoài nghi, mà thay vào đó là một sự quyết đoán lạnh lùng. Một tia sáng lạnh lẽo lóe lên từ thanh kiếm Lạc Hoa của nàng, phản chiếu ánh trăng, như một lời thề thầm lặng. Nàng biết, con đường của Thiên Diệu Tôn Giả đang dẫn Huyền Vực vào đại họa, và nàng, Mộ Dung Tĩnh, sẽ không còn đứng nhìn nữa. Sự hy sinh của Phù Vân Tông sẽ trở thành một ngọn lửa châm ngòi cho nàng, một ngọn lửa thắp sáng con đường mà nàng sẽ chọn. Nàng đang tiến gần hơn đến việc thay đổi lập trường, và có thể, sẽ trở thành một đồng minh quan trọng của Tần Mặc, dù nàng chưa hề nhận ra điều đó hoàn toàn.
***
Gần sáng, trận chiến tại Phù Vân Tông đã đi đến hồi kết bi thảm. Khói bụi dày đặc bao trùm Đại Điện, mùi máu tanh nồng nặc và mùi đất cháy khét lẹt len lỏi vào từng ngóc ngách, tạo nên một không khí ngột ngạt đến khó thở. Trận pháp phòng ngự cuối cùng của Phù Vân Tông đã bị phá vỡ hoàn toàn, những tàn tích của nó vương vãi khắp nơi, như những mảnh vỡ của một giấc mơ.
Hắc Thiết Vệ, như một dòng thác đen không ngừng nghỉ, đã tràn vào tông môn, tiến thẳng đến Đại Điện – trái tim của Phù Vân Tông. Tiếng bước chân nặng nề của chúng vang lên khô khốc trên nền đá vỡ, mỗi bước đi đều mang theo sự chết chóc. Bên trong Đại Điện, Phù Vân Tông Chủ Lạc Phong, cùng với những đệ tử còn lại – chỉ còn chưa đến vài chục người, tất cả đều bị thương tích đầy mình, y phục rách nát, mặt mày lấm lem máu và tro bụi – đang tập trung lại. Gương mặt họ đầy mệt mỏi, ánh mắt trũng sâu vì thức trắng đêm chiến đấu, nhưng không hề khuất phục. Họ ôm chặt vũ khí, đứng thẳng hàng, tạo thành một lá chắn cuối cùng trước bệ thờ tổ tiên.
Trần Trưởng Lão xuất hiện trước cửa Đại Điện, dáng vẻ uy nghi, đạo bào lụa không chút vương bụi, như thể y chưa từng tham gia vào cuộc tàn sát tàn khốc này. Ánh mắt y sắc lạnh, không chút cảm xúc, lướt qua từng gương mặt kiên cường nhưng tuyệt vọng của những người còn sống sót. "Lạc Phong," Trần Trưởng Lão cất giọng trầm lạnh, vang vọng khắp Đại Điện đổ nát. "Đầu hàng đi. Ngươi sẽ tránh được cái chết vô ích. Chấp nhận Thiên Diệu Tôn Giả chỉ dẫn, ngươi và tông môn vẫn có thể tồn tại." Lời nói của y mang theo một sự khinh miệt ẩn chứa, một sự khẳng định quyền lực tuyệt đối.
Lạc Phong bước ra phía trước, thân hình gầy gò nhưng vẫn đứng thẳng tắp, đối diện v��i Trần Trưởng Lão. Máu tươi từ vết thương trên vai y vẫn đang rỉ ra, nhưng ánh mắt y kiên định như sắt đá, không chút lay chuyển. "Tồn tại?" Y cười khẩy, nụ cười bi tráng và đầy khinh bỉ. "Tồn tại mà không còn là chính mình thì có ý nghĩa gì? Tồn tại mà phải chà đạp lên lý tưởng, lên "vật tính" của vạn vật, thì đó là sự hủy diệt chứ không phải tồn tại!" Giọng y tuy yếu ớt, nhưng mỗi lời nói đều mang sức nặng ngàn cân, vang vọng giữa không gian tĩnh lặng, đầy chết chóc. "Tông môn ta có thể không còn, nhưng lý tưởng của Tần Mặc sẽ sống mãi. Ngươi không thể khuất phục được ý chí này!"
Các đệ tử Phù Vân Tông đồng loạt rút vũ khí, ánh mắt họ bùng lên ngọn lửa của sự căm phẫn và quyết tử. Họ không sợ hãi cái chết, họ sợ hãi hơn việc phải sống mà đánh mất đi bản chất của mình, đánh mất đi niềm tin mà họ đã kiên trì theo đuổi. Tiếng kiếm rít, tiếng trường thương va chạm vào nhau, tạo nên một bản nhạc bi tráng của sự hy sinh. "Ngươi là kẻ yếu, Lạc Phong," Trần Trưởng Lão nhếch mép, ánh mắt lạnh lẽo đến tận xương tủy. "Kẻ yếu không có quyền tồn tại." Y giơ tay lên, không nói thêm lời nào, chỉ một cử chỉ đơn giản nhưng mang theo án tử.
Lập tức, hàng trăm Hắc Thiết Vệ lao vào Đại Điện, như những con quỷ đói khát. Trận chiến cuối cùng bùng nổ trong không gian hẹp, tiếng vũ khí va chạm loảng xoảng, tiếng la hét và rên rỉ hòa lẫn vào nhau. Phù Vân Tông Chủ Lạc Phong cùng những đệ tử còn lại chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, mỗi người đều là một ngọn nến cháy rực rỡ nhất trước khi tắt lịm. Mùi máu tươi và tử khí tràn ngập Đại Điện. Sự tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả đã khiến các thế lực trung lập phải lựa chọn phe, và cuộc thảm sát này sẽ là một dấu ấn không thể phai mờ trong lịch sử Huyền Vực, đẩy nó vào một cuộc đại chiến không thể tránh khỏi. Lý tưởng của Tần Mặc, được Phù Vân Tông đại diện, giờ đây đã được tôi luyện bằng máu và nước mắt, trở thành một lời thách thức mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
***
Bình minh lên ở Vô Tính Thành, mang theo sự yên bình quen thuộc đến khó tin. Ánh nắng ban mai dịu nhẹ chiếu qua tán lá cây, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên Suối Tinh Lộ, nơi dòng nước vẫn trong vắt chảy róc rách không ngừng. Tiếng chim hót líu lo từ các vườn cây ăn trái nhỏ, tiếng nói chuyện rì rầm của người dân khi trao đổi hàng hóa, tất cả tạo nên một bức tranh thanh bình, đối lập hoàn toàn với cảnh tượng tang thương ở phương xa. Mùi gỗ ẩm sau cơn mưa đêm, mùi đất tươi xốp và hương hoa cỏ dại ven đường phảng phất trong không khí trong lành, xoa dịu mọi giác quan.
Tần Mặc vẫn đứng bên bờ Suối Tinh Lộ, đôi mắt hắn nhắm nghiền, như đang chìm sâu vào một giấc mơ. Nhưng đó không phải là giấc mơ, mà là một cảm nhận chân thực đến tê tái. Hắn cảm nhận được sự mất cân bằng linh khí dữ dội từ phương xa, những làn sóng đau đớn, giận dữ và tuyệt vọng từ hàng trăm, hàng ngàn sinh linh. Nó không chỉ là tiếng kêu than của con người, mà còn là nỗi thống khổ của những viên đá vỡ, của những thớ gỗ cháy, của những dòng suối bị vấy bẩn trong Phù Vân Tông. Hắn "nghe" thấy rõ mồn một lời thề nguyện cuối cùng của Lạc Phong, lời tuyên bố bất khuất của y về lý tưởng và sự tự do. Hắn cảm nhận được sự hy sinh của Phù Vân Tông, từng đệ tử ngã xuống, từng "vật tính" tan biến, tạo nên một lỗ hổng đau đớn trong kết cấu tinh thần của Huyền Vực.
Một cơn đau nhói chạy dọc tâm trí hắn, không phải là đau đớn thể xác, mà là nỗi đau của sự đồng cảm sâu sắc, nỗi đau khi chứng kiến sự hủy diệt của những gì hắn trân quý. Gương mặt Tần Mặc trầm tư, một nỗi buồn sâu sắc hiện rõ trong từng đường nét. Hắn đã cố gắng hết sức, nhưng vẫn không thể ngăn cản được bi kịch này xảy ra. Nỗi giằng xé về việc có nên can thiệp trực tiếp hay tiếp tục con đường của mình đè nặng lên vai hắn. Tuy nhiên, sự đau xót ấy không kéo dài, nó nhanh chóng chuyển hóa thành một sự kiên định sắt đá.
Tần Mặc từ từ mở mắt. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn giờ đây không còn vẻ mơ màng hay trầm tư thường ngày, mà rực sáng một ngọn lửa quyết tâm. Ánh nhìn của hắn xa xăm về phía chân trời, về phía nơi Phù Vân Tông đã ngã xuống, nơi mà bình minh vẫn chưa thể xua tan đi màn đêm của sự tàn khốc. Hắn không nói gì, nhưng sự tĩnh lặng của hắn lại mang một sức nặng ngàn cân, như một lời thề không nói thành lời. "Các ngươi sẽ không chết vô ích," Tần Mặc thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng như một lời tuyên ngôn. "Ta sẽ cho thế giới này thấy, lý tưởng của các ngươi sẽ không bao giờ bị dập tắt."
Hắn quay người, bước đi về phía trung tâm thành, mỗi bước chân đều chứa đựng một quyết tâm không lay chuyển. Trang phục đơn giản, vải thô của hắn phấp phới nhẹ trong gió sớm. Hắn không còn là thiếu niên chỉ biết lắng nghe "ý chí tồn tại" một cách thụ động nữa. Sự hy sinh của Phù Vân Tông đã trở thành một ngọn lửa châm ngòi, thúc đẩy hắn phải hành động mạnh mẽ hơn, trực tiếp hơn. Tần Mặc biết, Huyền Vực đang đứng trước bờ vực của một cuộc đại chiến, và hắn, dù chỉ là một thiếu niên nhỏ bé từ Vô Tính Thành, sẽ phải đưa ra những quyết định khó khăn hơn trong cuộc chiến sắp tới, để bảo vệ những giá trị đang bị hủy diệt, để vạn vật có quyền được là chính nó. Con đường phía trước đầy chông gai, nhưng hắn sẽ không lùi bước.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.