Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 935: Tiếng Than Khóc Vạn Vật: Bức Trần Tội Ác Thiên Diệu

Trong khu rừng Linh Chi sâu thẳm, nơi những tán cây cổ thụ vươn cao che kín cả bầu trời, từng tia nắng ban mai yếu ớt len lỏi qua kẽ lá, nhuộm vàng những đốm sương còn đọng trên thảm thực vật xanh tươi. Không khí sáng sớm mát mẻ, ẩm ướt, mang theo mùi đất mới, mùi nấm mục và hương thảo dược thanh khiết, quyện vào tiếng côn trùng rỉ rả và tiếng suối chảy nhẹ nhàng, tạo nên một bức tranh thanh tịnh, yên bình đến lạ. Thế nhưng, tại một khoảng đất trống ẩn mình giữa ngàn cây, sự thanh tịnh ấy bị phá vỡ bởi một luồng khí căng thẳng đến nghẹt thở. Tần Mặc cùng những đồng minh thân cận của hắn đang tụ họp, mỗi người một vẻ, nhưng ánh mắt đều chất chứa sự lo lắng và một ngọn lửa quyết tâm âm ỉ.

Viên Minh, với dáng người thư sinh giờ đây tiều tụy đến đáng thư��ng, đôi mắt thâm quầng và giọng nói khàn đặc, đang kể lại những gì y đã tận mắt chứng kiến tại Phù Vân Tông. “Họ… họ đã không đầu hàng, Tần Mặc! Ngay cả khi Trần Trưởng Lão dùng Hỏa Độc Trận, đốt cháy cả linh mạch, Phù Vân Tông vẫn kiên cường chống trả.” Y ngừng lại, cổ họng nghẹn ứ, như thể đang nuốt xuống những mảnh tro tàn của ký ức. “Tông chủ Lạc Phong… y đã đứng giữa biển lửa, nói rằng thà để Phù Vân Tông hóa thành tro bụi chứ không để nó trở thành công cụ của kẻ độc tài, không để ‘vật tính’ của tông môn bị bóp méo thành một thứ phục vụ cho ‘thăng tiên’ méo mó của Thiên Diệu. Y nói… y nói Phù Vân Tông nguyện làm ngọn nến cuối cùng, soi rọi cho một con đường khác.” Giọng Viên Minh run rẩy, đôi mắt đỏ hoe ngấn lệ. “Trần Trưởng Lão… hắn đã cười nhạo. Hắn ra lệnh nghiền nát tất cả. Ta thấy các đệ tử, ngay cả những người không có linh căn, cũng dùng chính thân thể mình để bảo vệ trận pháp, bảo vệ những gì còn sót lại của tông môn. Tiếng kêu than của họ không ngừng vang vọng… tiếng kêu than của những thanh kiếm bị bẻ gãy, tiếng rên rỉ của những tảng đá bị nung chảy, tiếng khóc của những linh dược bị thiêu rụi… tất cả, tất cả đều tan biến trong biển lửa và sự tàn bạo vô độ!” Y ôm đầu, cơ thể run lên bần bật, những hình ảnh kinh hoàng cứ thế tua lại trong tâm trí.

Tần Mặc đứng đó, lắng nghe từng lời, đôi mắt đen láy sâu thẳm phản chiếu nỗi đau của Viên Minh và sự phẫn nộ đang cuộn trào trong lòng hắn. Hắn không cần Viên Minh kể lại, bởi những tiếng than khóc ấy đã găm sâu vào linh hồn hắn từ lâu. Hắn đã ‘nghe’ thấy, ‘cảm nhận’ thấy sự tuyệt vọng, sự kiên cường và cả sự tan biến của Phù Vân Tông. Mỗi hơi thở của hắn đều mang theo vị khói của tro tàn, vị máu của sự hy sinh. Hắn biết, đây không chỉ là câu chuyện của một tông môn, mà là một lời cảnh báo, một sự khởi đầu cho một cuộc chiến không thể tránh khỏi.

Tô Lam, với vẻ mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt phượng chứa đầy lo lắng, tiến lên. Nàng nhìn vào bản đồ mà Lục Vô Trần đã phác thảo, trên đó những ký hiệu phong tỏa chằng chịt, phức tạp. “Phong tỏa của Thiên Diệu quá chặt chẽ, Tần Mặc. Hắn không chỉ muốn hủy diệt Phù Vân Tông, mà còn muốn bịt miệng mọi tin tức, mọi lời tố cáo. Thông tin khó lòng lan truyền. Ngay cả những pháp khí truyền âm mạnh nhất cũng bị nhiễu loạn bởi các trận pháp cổ xưa mà Lục Vô Trần đã chỉ ra. Chúng ta cần một phương pháp khác, một cách để mọi sinh linh đều có thể cảm nhận được bi kịch này, không phải qua lời nói hay tin tức bị bóp méo, mà là một sự thật không thể chối cãi.” Nàng hiểu rõ, trận chiến này không chỉ là sức mạnh, mà còn là trận chiến của niềm tin, của ‘ý chí tồn tại’.

Lục Vô Trần gật đầu, khuôn mặt khắc khổ càng thêm nặng trĩu. “Tô Lam nói đúng. Hắn muốn dùng nỗi sợ hãi để đàn áp mọi sự phản kháng. Nếu chúng ta không thể phá vỡ bức tường im lặng này, Phù Vân Tông sẽ chết trong vô vọng, và những người khác sẽ không dám cất tiếng.” Ông vuốt chòm râu bạc, trong lòng băn khoăn về con đường phía trước. Làm sao để phá vỡ một phong tỏa tinh thần, một sự kiểm soát thông tin ở quy mô toàn bộ Huyền Vực?

Bạch Lộc Tiên Tử thở dài, đôi mắt trong veo ngấn nước. “Hắn muốn Phù Vân Tông chết trong im lặng, và những người còn sót lại cũng sẽ không có đường thoát. Hắn muốn dùng nỗi sợ hãi để đàn áp mọi sự phản kháng. Sự tuyệt vọng này… nó còn đáng sợ hơn cả cái chết.” Nàng cảm nhận được sự đau đớn của những ‘vật tính’ bị hủy hoại, những linh hồn bị bóp méo.

Linh Dược Sư Bạch Lão, ông lão gầy yếu với đôi mắt mờ đục, khẽ lắc đầu. “Một phong tỏa linh khí quy mô lớn như vậy sẽ tiêu hao một lượng lớn linh lực. Hắn không ngần ngại sử dụng mọi nguồn lực để đạt được mục đích của mình. Việc phá vỡ nó không chỉ cần sức mạnh, mà còn cần sự tinh thông về trận pháp và linh dược.” Ông nhìn Tần Mặc, ánh mắt ẩn chứa một niềm tin.

Tần Mặc chậm rãi tiến lên, ánh mắt quét qua từng người trong liên minh. Hắn nhìn Viên Minh, nhìn Tô Lam, nhìn Lục Vô Trần, nhìn Bạch Lộc và Bạch Lão. Hắn nhìn thấy sự đau đớn, sự phẫn nộ, sự lo lắng, nhưng cũng là sự kiên định. Hắn biết, khoảnh khắc này, quyết định của hắn sẽ định đoạt số phận của không chỉ Phù Vân Tông, mà còn của toàn bộ Huyền Vực. Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận ‘ý chí tồn tại’ của những cây cối xung quanh, của ngọn suối nhỏ đang chảy, của những hạt bụi li ti trong không khí.

“Để vạn vật nghe thấy…” Tần Mặc cất giọng, trầm lắng nhưng vang vọng, như tiếng chuông chùa giữa rừng thiêng, xua tan đi sự nặng nề của không khí. “Ta sẽ để vạn vật nghe thấy tiếng than khóc của Phù Vân Tông. Không phải bằng lời, mà bằng ý chí.” Hắn mở mắt, đôi mắt đen láy giờ đây rực sáng một ngọn lửa quyết tâm không gì có thể dập tắt. “Sự hy sinh của Phù Vân Tông không thể vô nghĩa. Họ đã chọn không đầu hàng, chọn bảo vệ ‘bản chất’ của mình. Chúng ta phải đảm bảo rằng lời thề của họ, sự đau đớn của họ, sẽ không bị Thiên Diệu Tôn Giả chôn vùi trong im lặng.”

Tô Lam nghe vậy, ánh mắt nàng từ lo lắng chuyển sang ngưỡng mộ, rồi trở nên kiên định hơn bao giờ hết. “Ngươi muốn… dùng năng lực ��ý chí tồn tại’ của mình để truyền tải ký ức?” Nàng hiểu được sự táo bạo và nguy hiểm của ý tưởng này. Đây là một cuộc chiến ở cấp độ linh hồn, cấp độ ‘vật tính’.

Tần Mặc gật đầu. “Ta sẽ kết nối với ‘ý chí tồn tại’ của Phù Vân Tông, những gì còn sót lại của nó, những ký ức, những cảm xúc mà Viên Minh đã cảm nhận, và khuếch đại chúng ra khắp Huyền Vực. Không phải là một lời nói, mà là một cảm nhận, một sự thật không thể chối cãi. Thiên Diệu Tôn Giả có thể phong tỏa thông tin, nhưng hắn không thể phong tỏa ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật.” Giọng hắn không hùng hồn hay khoa trương, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng sức nặng ngàn cân, một ý chí sắt đá không thể lay chuyển. Hắn hiểu rằng, đây là cuộc đối đầu trực diện đầu tiên giữa liên minh của hắn và Thiên Diệu Tôn Giả, không chỉ là một cuộc chiến sức mạnh, mà còn là một cuộc chiến ý chí, một cuộc chiến chiến lược. Nếu họ không thể phá vỡ phong tỏa này, mọi hy vọng về một Huyền Vực cân bằng sẽ tan biến. Hắn sẽ phải gánh vác nỗi đau của Phù Vân Tông, biến nó thành tiếng kêu thức tỉnh cho toàn bộ Huyền Vực. Đó là một gánh nặng khổng lồ, nhưng hắn không thể lùi bước.

“Chúng ta sẽ làm theo lời ngươi, Tần Mặc. Kiếm của ta sẽ mở đường, nếu cần.” Tô Lam nói, tay đặt lên chuôi kiếm bên hông, ánh mắt kiên định.

Lục Vô Trần gật đầu, vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt ông dường như đã bị xua đi bởi ngọn lửa quyết tâm trong lời nói của Tần Mặc. “Nếu là ‘ý chí tồn tại’… có lẽ ta có thể hỗ trợ một trận pháp khuếch đại linh khí, giúp ngươi kết nối sâu hơn với linh mạch của Huyền Vực. Mọi trận pháp đều có điểm yếu, mọi phong tỏa đều có khe hở. Chúng ta sẽ tìm ra cách.”

Bạch Lộc Tiên Tử và Linh Dược Sư Bạch Lão cũng gật đầu đồng tình, dù gương mặt họ vẫn còn thoáng chút lo lắng, nhưng ý chí chiến đấu đã được khơi dậy. “Ta sẽ dùng khả năng chữa lành của mình để bảo vệ ngươi, Tần Mặc. Việc này sẽ tiêu hao rất lớn.” Bạch Lộc nói. Bạch Lão cũng tiếp lời, “Ta sẽ điều chế linh dược cường hóa tâm thần, giúp ngươi giữ vững ý chí trong quá trình truyền tải. Đây là một hành động nguy hiểm, đòi hỏi sự tập trung tuyệt đối.”

Các lực lượng nhỏ bắt đầu chuẩn bị, kiểm tra pháp khí và linh dược, tiếng kim loại va chạm nhẹ nhàng, tiếng thảo dược được sắp xếp cẩn thận. Bầu không khí trong Rừng Linh Chi đã thay đổi, từ sự thanh tịnh chuyển sang sự khẩn trương, từ sự trầm ngâm chuyển sang sự quyết liệt. Cuộc đại chiến đã thực sự bùng nổ, và số phận của Huyền Vực giờ đây nằm trong tay hai phe, mà Tần Mặc và liên minh của hắn đã sẵn sàng đối mặt với thử thách đầu tiên: phá vỡ bức tường phong tỏa vô hình mà Thiên Diệu Tôn Giả đã dựng lên.

***

Giữa trưa, ánh nắng chan hòa rọi xuống Cây Thần Cổ Thụ, khiến những chiếc lá già cỗi như được phủ một lớp vàng óng ánh. Gió nhẹ lướt qua, mang theo hơi thở cổ xưa của linh khí hội tụ nơi đây. Dưới gốc cây đại thụ khổng lồ, nơi linh khí cuộn trào mạnh mẽ nhất trong Rừng Linh Chi, Tần Mặc đứng thẳng người, đôi mắt nhắm nghiền, khuôn mặt thanh tú giờ đây căng thẳng đến cực độ. Hắn cầm Huyền Vực Tâm Châu trong tay, viên châu ngọc lấp lánh như chứa đựng cả một dải ngân hà, phát ra ánh sáng dịu nhẹ, như tiếng gọi trầm mặc từ sâu thẳm vũ trụ.

Xung quanh Tần Mặc, Lục Vô Trần và Tô Lam đang tỉ mỉ bố trí một trận pháp phụ trợ phức tạp. Những ký hiệu cổ xưa được khắc vẽ trên nền đất, kết nối với những viên linh thạch phát sáng mờ ảo. Lục Vô Trần, với đôi tay run rẩy nhưng đầy kinh nghiệm, điều chỉnh từng chi tiết nhỏ nhất. “Trận pháp này sẽ khuếch đại linh lực của ngươi, Tần Mặc, và giúp ngươi kết nối sâu hơn với ‘ý chí tồn tại’ của toàn bộ Huyền Vực. Nhưng nó cũng sẽ làm tiêu hao cực lớn. Ngươi phải cẩn trọng.” Ông thì thầm, ánh mắt đầy lo lắng.

Tô Lam đứng bên cạnh, thanh kiếm cổ của nàng đặt thẳng đứng trên mặt đất, mũi kiếm cắm sâu vào một điểm huyệt linh khí trong trận pháp. Nàng là người điều phối linh lực, đảm bảo sự ổn định cho trận pháp. Vẻ mặt nàng nghiêm túc, tập trung cao độ, từng động tác đều chuẩn xác. “Ta sẽ cố gắng giữ vững trận pháp. Nhưng áp lực từ việc kết nối với toàn bộ Huyền Vực sẽ rất lớn. Ngươi không được lơ là.”

Xa hơn một chút, Bạch Lộc Tiên Tử và Linh Dược Sư Bạch Lão ngồi thi��n định. Bạch Lộc Tiên Tử, với mái tóc trắng như tuyết và đôi mắt trong veo, tỏa ra một vầng sáng dịu nhẹ, sẵn sàng dùng năng lực chữa lành của mình để bảo vệ Tần Mặc khỏi bất kỳ tổn thương tinh thần hay linh lực nào. Linh Dược Sư Bạch Lão thì đang giữ một viên linh dược màu xanh lục trong tay, chuẩn bị truyền vào cơ thể Tần Mặc bất cứ khi nào cần. Ông biết, cuộc hành trình này có thể khiến Tần Mặc kiệt quệ.

Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận dòng linh khí cuồn cuộn chảy vào cơ thể từ Cây Thần Cổ Thụ và trận pháp. Hắn tập trung ý niệm, dần dần thả lỏng tâm trí, cho phép năng lực ‘nghe’ của mình được đẩy đến cực điểm. Không chỉ nghe, mà còn cảm nhận, thấu hiểu và dần dần, ‘phát sóng’.

Viên Minh đã kể lại chi tiết về sự hủy diệt Phù Vân Tông. Giờ đây, Tần Mặc không chỉ tiếp nhận những lời kể đó, mà hắn còn phải tự mình ‘sống lại’ khoảnh khắc bi kịch ấy, để biến nó thành một thông điệp chân thực nhất. Hắn kết nối với ‘ý chí tồn tại’ của những gì còn sót lại của Phù Vân Tông – một mảnh đá vụn, một ngọn cỏ cháy dở, một giọt máu khô trên nền đất, một tia linh khí yếu ớt còn vương vấn trong không trung. Hắn cảm nhận được nỗi đau của chúng, nỗi căm hờn, sự tuyệt vọng, và cả sự kiên cường bất khuất.

Huyền Vực Tâm Châu trong tay Tần Mặc bắt đầu phát sáng rực rỡ hơn, như một trái tim đang đập mạnh mẽ, và từ đó, một làn sóng vô hình lan tỏa. Tần Mặc không dùng ngôn ngữ, không dùng hình ảnh trực tiếp. Hắn truyền tải ‘ý chí tồn tại’ thuần túy. Đó là cảm giác của một tông môn cổ xưa, mang trong mình hàng ngàn năm lịch sử, bị bóp méo, bị ép buộc phải từ bỏ ‘bản chất’ của mình để chạy theo con đường ‘thăng tiên’ cực đoan. Đó là cảm giác của những linh khí bị cưỡng ép khai mở, của những ‘vật tính’ bị ép buộc phải biến đổi thành những công cụ phục vụ cho lòng tham.

Và rồi, hình ảnh bắt đầu hiện lên trong tâm trí Tần Mặc, không phải là hình ảnh cụ thể, mà là những cảm nhận sống động. Hắn ‘thấy’ Phù Vân Tông chìm trong biển lửa. Hắn ‘nghe’ thấy tiếng kiếm khí chém phá, tiếng gào thét tuyệt vọng của các đệ tử, tiếng đổ nát của những bức tường đá, tiếng nứt vỡ của linh mạch. Hắn ‘cảm nhận’ được lời thề cuối cùng của Tông chủ Lạc Phong, một lời thề bi tráng, thà chết chứ không bán rẻ ‘ý chí tồn tại’ của tông môn. Hắn ‘nếm’ được vị khói, vị máu, vị tuyệt vọng của những sinh linh bị nghiền nát dưới gót chân của Thiên Diệu Tôn Giả.

“Huyền Vực, hãy lắng nghe!” Một tiếng nói trầm hùng vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, không phải là lời nói của hắn, mà là tiếng kêu than tập hợp từ vô vàn ‘ý chí tồn tại’ bị tổn thương. “Đây là tiếng than khóc của Phù Vân Tông, là minh chứng cho tội ác của kẻ nhân danh ‘thăng tiên’! Kẻ đã bóp méo bản chất, hủy diệt sinh linh, chỉ vì truy cầu quyền lực ảo ảnh!”

Năng lượng cuồn cuộn chảy qua Tần Mặc, khiến cơ thể hắn run lên bần bật. Trán hắn lấm tấm mồ hôi. Lục Vô Trần chứng kiến, không khỏi thốt lên khe khẽ, “Năng lượng quá lớn… Tần Mặc đang kết nối với toàn bộ Huyền Vực! Một áp lực tinh thần khủng khiếp.” Ông siết chặt tay, ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ và lo lắng.

Tô Lam cũng cảm nhận được sự chấn động từ trận pháp, gương mặt nàng trắng bệch. Nàng chưa từng thấy một luồng năng lượng ý chí nào mạnh mẽ đến vậy. Tần Mặc không chỉ đang truyền tải ký ức, hắn đang truyền tải một vết thương lòng của cả một thế giới.

Bạch Lộc Tiên Tử nhắm mắt, một giọt nước mắt trong suốt lăn dài trên gò má. Nàng cảm nhận được nỗi đau tột cùng của Tần Mặc, người đang gánh vác bi kịch này. Linh Dược Sư Bạch Lão cũng thở dài, tay ông siết chặt linh dược, sẵn sàng hành động.

Tần Mặc dồn toàn bộ ý chí, toàn bộ sự thấu cảm của mình vào Huyền Vực Tâm Châu. Hắn không chỉ là người truyền tải, hắn là chính Phù Vân Tông, là Lạc Phong, là từng đệ tử, là từng viên gạch, ngọn cây bị thiêu rụi. Hắn biến bi kịch thành một làn sóng ý chí không thể chặn đứng, lan tỏa khắp Huyền Vực, xuyên qua mọi phong tỏa, chạm đến tận sâu thẳm linh hồn của mọi sinh linh, mọi ‘vật tính’. Đây là một lời tố cáo công khai, không bằng lời lẽ, mà bằng chính sự thật của nỗi đau và sự hủy diệt.

***

Cùng lúc đó, tại Hoàng Thành Thiên Long, thủ đô tráng lệ của Huyền Vực, cuộc sống vẫn diễn ra sôi động như thường lệ. Những bức tường thành cao vút, kiên cố bằng đá xanh, được gia cố bằng các trận pháp bảo vệ, sừng sững dưới ánh nắng chiều tà. Bên trong, các cung điện nguy nga tráng lệ với mái cong vút, rồng phượng chạm khắc tinh xảo, sơn son thếp vàng, lấp lánh dưới ánh chiều. Các khu phố buôn bán sầm uất với nhà cửa san sát, lầu các cao tầng, và những con đường lát đá rộng rãi tấp nập người qua lại. Tiếng rao hàng huyên náo của tiểu thương, tiếng ngựa xe lộc cộc trên đường, tiếng cười nói ồn ào từ các quán ăn và tửu lầu, tiếng nhạc du dương từ các kỹ viện, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng phồn thịnh của đời sống. Mùi hương liệu quý hiếm từ các cửa hàng, mùi thức ăn đường phố thơm lừng, mùi bụi đường, mùi rượu nồng nàn, và hương hoa từ các khu vườn quý tộc, tạo nên một sự pha trộn ��a dạng của các giác quan.

Đám đông người dân và tu sĩ đang tấp nập mua bán, bàn tán về những tin đồn gần đây, về sự biến mất bí ẩn của Phù Vân Tông mà Thiên Diệu Tôn Giả tuyên bố là “tự diệt vì tẩu hỏa nhập ma”. Bỗng nhiên, một làn sóng vô hình ập đến, không phải là gió, không phải là âm thanh, mà là một cảm giác lạnh lẽo đến thấu xương, một hình ảnh không lời, một nỗi đau không thể gọi tên.

Trong khoảnh khắc, Hoàng Thành Thiên Long như ngừng lại. Tiếng rao hàng tắt ngấm, tiếng cười nói im bặt. Người dân đứng sững sờ, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không. Họ không ‘thấy’ bằng mắt, nhưng trong tâm trí họ, một thước phim sống động, tàn khốc đang hiện lên. Họ ‘thấy’ Phù Vân Tông bốc cháy, những ngọn lửa nuốt chửng từng viên gạch, từng cọng cây. Họ ‘nghe’ thấy tiếng la hét tuyệt vọng của các đệ tử, tiếng cầu cứu của những ‘vật tính’ bị nghiền nát, tiếng gầm thét tàn bạo của Trần Trưởng Lão, và cả lời thề kiên cường của Tông chủ Lạc Phong. Họ ‘cảm nhận’ được sự tuyệt vọng khi bị nghiền nát, sự bất lực khi ‘ý chí tồn tại’ của mình bị bóp méo, bị ép buộc phải từ bỏ bản chất.

Một tiểu thương đang rao bán linh dược bỗng đánh rơi giỏ hàng, ánh mắt thất thần. “Ta… ta vừa thấy Phù Vân Tông… bị hủy diệt sao? Thật sự là Thiên Diệu Tôn Giả đã làm sao?” Y lẩm bẩm, không tin vào những gì mình vừa ‘cảm nhận’.

Một tu sĩ trẻ, đang ngồi uống trà trong quán, bỗng chốc buông chén, khuôn mặt tái mét. “Những gì ta cảm nhận được… nó chân thật đến đáng sợ. Một tông môn bị ép ‘khai linh’ đến chết… Một bi kịch như vậy… không thể nào!” Nỗi bàng hoàng, kinh hãi lan truyền nhanh chóng, biến thành những tiếng xì xào, bàn tán, rồi thành những câu hỏi đầy hoài nghi và phẫn nộ.

Cùng lúc đó, tại một nơi xa xôi, trong tháp tu luyện của tông môn mình, Mộ Dung Tĩnh đang tĩnh tọa. Nàng cảm nhận rõ ràng từng chi tiết của bi kịch Phù Vân Tông, như một thước phim sống động, chân thực đến mức nàng có thể ‘ngửi’ thấy mùi khói, ‘nếm’ được vị máu, ‘nghe’ thấy tiếng kêu than thấu tâm can. Nàng thấy Trần Trưởng Lão, với vẻ mặt đắc thắng và tàn nhẫn, ra lệnh hủy diệt. Nàng thấy Tông chủ Lạc Phong, dù thân thể tan tành, vẫn kiên cường bảo vệ lý tưởng của mình. Làn sóng ý chí này không chỉ là ký ức, mà là một sự thật trần trụi, không thể chối cãi, trực tiếp chạm đến tận sâu thẳm linh hồn nàng. Lòng tin vào Thiên Diệu Tôn Giả, vào con đường ‘thăng tiên’ tuyệt đối mà nàng đã theo đuổi bấy lâu, bị lung lay đến tận gốc rễ.

“Đây… đây không phải là con đường ta tin tưởng… Thiên Diệu Tôn Giả, người đã làm gì vậy?!” Mộ Dung Tĩnh thốt lên trong tâm trí, giọng nói run rẩy. Nàng từng tin rằng sự hy sinh là cần thiết cho sự thăng hoa, nhưng nàng chưa bao giờ chấp nhận sự hủy diệt tàn bạo, vô nhân tính đến vậy. Những nghi ngờ bấy lâu nay về sự độc đoán của Thiên Diệu Tôn Giả giờ đây biến thành sự giằng xé nội tâm dữ dội. Thế giới của nàng đang sụp đổ.

Trong khi đó, tại tổng đà Thiên Diệu Tông, nơi linh khí cuồn cuộn, uy nghiêm và lạnh lẽo, Thiên Diệu Tôn Giả đang ngồi trên ngai vàng, bỗng cảm nhận được một luồng năng lượng ý chí hỗn loạn, đầy phẫn nộ đang lan tỏa khắp Huyền Vực. Ánh mắt xanh thẳm của hắn lóe lên tia lạnh lẽo, đầy sát khí. Khuôn mặt tuấn tú, không chút nếp nhăn của hắn không biểu lộ cảm xúc, nhưng uy áp tỏa ra khiến không khí xung quanh như đông cứng lại. Hắn biết, Tần Mặc đã hành động.

“Tần Mặc… Hắn dám dùng thủ đoạn này. Dám dùng tà thuật để khuếch đại những lời đồn nhảm, mê hoặc lòng người!” Giọng Thiên Diệu Tôn Giả trầm ấm nhưng mang theo uy áp khủng khiếp, như mệnh lệnh của thiên địa. “Tuyên bố ngay lập tức! Đây là tà thuật mê hoặc lòng người, là âm mưu của kẻ phản loạn Tần Mặc nhằm phá hoại trật tự Thiên Đạo và con đường ‘thăng tiên’ vĩ đại. Tăng cường đàn áp, không để bất kỳ lời đồn nào lan truyền! Bất kỳ ai dám nghi ngờ, dám lan truyền những thông tin sai lệch này, sẽ bị xử lý nghiêm khắc!” Hắn ra lệnh, ánh mắt sắc bén như kiếm nhìn về phía xa, nơi Rừng Linh Chi đang ẩn mình. “Hắn muốn biến Phù Vân Tông thành ngọn cờ phản loạn? Hắn sẽ phải trả gi��!”

Cùng lúc đó, Trần Trưởng Lão, đang đắc thắng sau “chiến công” tại Phù Vân Tông, bỗng cảm thấy một luồng sóng phẫn nộ vô hình đang hướng về mình, một cảm giác ghê tởm và căm thù từ khắp nơi trên Huyền Vực. Nụ cười đắc thắng trên môi hắn cứng lại, thay vào đó là vẻ hoang mang. Hắn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng trực giác mách bảo rằng có điều gì đó không ổn, một thứ gì đó đã vượt ngoài tầm kiểm soát của hắn và Thiên Diệu Tôn Giả.

Sự kiện này đã trở thành ngòi nổ. Trên khắp Huyền Vực, những tiếng xì xào, những ánh mắt hoài nghi, những trái tim phẫn nộ bắt đầu trỗi dậy. Những kẻ từng trung lập giờ đây buộc phải suy nghĩ lại. Thiên Diệu Tôn Giả có thể phong tỏa linh khí, nhưng hắn không thể phong tỏa linh hồn. Tần Mặc đã thành công phá vỡ bức màn im lặng, biến Phù Vân Tông thành biểu tượng cho sự độc đoán của Thiên Diệu Tôn Giả, và lời cảnh tỉnh cho toàn bộ Huyền Vực. Mộ Dung Tĩnh đứng trước một ngã rẽ định mệnh, lòng tin tan vỡ, nàng sẽ phải lựa chọn. Thiên Diệu Tôn Giả, trong c��n phẫn nộ, chắc chắn sẽ trở nên tàn nhẫn và quyết đoán hơn trong việc loại bỏ Tần Mặc và liên minh, không từ thủ đoạn. Bằng cách vạch trần tội ác, Tần Mặc đã chính thức biến mình thành kẻ thù không đội trời chung của Thiên Diệu Tôn Giả, đẩy Huyền Vực gần hơn đến đại chiến toàn diện, một cuộc chiến không chỉ về sức mạnh, mà còn về ý chí, về ‘bản chất’ của sự tồn tại.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free