Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 936: Báo Động Nghi Hoặc: Mộ Dung Tĩnh Và Tiếng Vọng Phù Vân

Dưới vòm trời Huyền Vực, nơi ý chí vạn vật dệt nên bức tranh sinh tồn, những lời than khóc từ Phù Vân Tông như một hồi chuông chấn động, vang vọng khắp càn khôn. Từ tổng đà Thiên Diệu Tông, Thiên Diệu Tôn Giả đã ra lệnh bịt tai, tuyên bố Tần Mặc là kẻ tà đạo, nhưng có những linh hồn, dù muốn hay không, vẫn bị cuốn vào dòng xoáy của sự thật trần trụi. Mộ Dung Tĩnh, người từng giữ vững niềm tin sắt đá vào con đường thăng tiên do Thiên Diệu Tôn Giả vạch ra, giờ đây đang đứng trước một vực thẳm nghi hoặc, nơi lý trí và lương tri giằng xé không ngừng.

Hoàng Thành Thiên Long, trung tâm quyền lực của Huyền Vực, sừng sững dưới ánh nắng ban mai rực rỡ. Những bức tường thành cao vút, kiên cố bằng đá xanh, được gia cố bằng các trận pháp cổ xưa, tỏa ra vẻ uy nghiêm bất khả xâm phạm. Bên trong, các cung điện nguy nga tráng lệ với mái cong vút, rồng phượng chạm khắc tinh xảo, sơn son thếp vàng lấp lánh dưới nắng, như biểu tượng cho sự phồn thịnh và quyền uy tối thượng. Dọc theo những con đường lát đá rộng rãi, tiếng rao hàng huyên náo của tiểu thương hòa lẫn với tiếng ngựa xe lộc cộc, tiếng cười nói ồn ào từ các quán ăn, tửu lầu. Tiếng nhạc du dương từ các kỹ viện, tiếng trống canh gác đều đặn hòa cùng tiếng chuông chùa thanh thoát và tiếng đọc sách từ học viện, tạo nên một bản giao hưởng sống động của một đô thị phồn hoa. Mùi hương liệu quý hiếm từ các cửa hàng lớn, mùi thức ăn đường phố thơm lừng, mùi bụi đường vấn vít, mùi rượu nồng nàn từ các quán nhậu và hương hoa thoang thoảng từ các khu vườn quý tộc quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh đa sắc, đa vị của cuộc sống. Bầu không khí nơi đây vừa huyên náo, phồn thịnh, tràn đầy năng lượng, lại vừa ẩn chứa sự căng thẳng chính trị ngầm, những âm mưu và toan tính không ngừng diễn ra sau cánh cửa đóng kín của các phủ đệ quyền quý.

Trong một căn phòng riêng tư tại Hoàng Thành Thiên Long, Mộ Dung Tĩnh ngồi nghiêm nghị trước bàn trà. Nàng vận một bộ y phục tông môn màu xanh ngọc bích, thêu hoa văn mây trôi tinh xảo, tôn lên khí chất cao ngạo và vẻ tuấn tú thanh thoát của mình. Mái tóc đen mượt được buộc cao gọn gàng bằng một dải lụa cùng màu, lộ ra vầng trán thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời. Tay nàng đặt nhẹ lên chiếc quạt ngọc bích, thỉnh thoảng khẽ lướt qua những trang báo cáo đang nằm la liệt trên bàn. Đây là những văn thư chính thức được gửi đến từ tiền tuyến, sau sự kiện tại Phù Vân Tông. Giọng văn trong báo cáo được trau chuốt cẩn thận, nhấn mạnh sự cần thiết của cuộc trấn áp đối với "tà giáo Phù Vân" – một tổ chức được cho là đã đi ngược lại Thiên Đạo, mưu toan phá hoại trật tự và cản trở con đường thăng tiên vĩ đại.

Mộ Dung Tĩnh đọc lướt qua, ánh mắt ban đầu kiên định, không một chút dao động. Nàng đã được giáo dưỡng từ nhỏ rằng để đạt được sự thăng hoa tối thượng, để vạn vật có thể bước lên tiên giới, sự hy sinh là điều không thể tránh khỏi. “Sự thanh lọc là điều tất yếu,” nàng thầm nhủ, “để loại bỏ những chướng ngại, những kẻ mê muội không chịu thuận theo ý trời.” Các báo cáo mô tả Phù Vân Tông như một ổ phản loạn, nơi những kẻ tu sĩ yếu kém, không có chí hướng thăng tiến đã lợi dụng lòng tin của những phàm nhân, gieo rắc tư tưởng chống đối, gây mất ổn định Huyền Vực. Những chi tiết về thương vong được nhắc đến một cách qua loa, đại khái, như một cái giá nhỏ phải trả cho một mục tiêu lớn lao hơn. "Vài sinh linh chấp mê bất ngộ phải hy sinh, nhưng đó là để bảo vệ con đường chung của vạn vật. Để hàng vạn linh hồn khác có cơ hội được khai sáng, được thăng hoa. Thiên Diệu Tôn Giả… Người đã làm điều đúng đắn, dù nó có tàn khốc đến đâu." Lời độc thoại nội tâm của nàng vang lên kiên định, như một lời khẳng định cho niềm tin đã ăn sâu vào cốt tủy. Nàng tin rằng Thiên Diệu Tôn Giả, với trí tuệ và quyền năng vô song, luôn nhìn thấy đại cục, luôn hành động vì lợi ích tối thượng của toàn bộ Huyền Vực. Bất kỳ sự kháng cự nào đ���i với con đường thăng tiên đều là một tội ác, và sự trấn áp là một hình thức thanh trừng cần thiết để duy trì trật tự. Những dòng chữ trong báo cáo lướt qua trước mắt nàng, mỗi từ ngữ đều được lựa chọn kỹ càng để củng cố thêm niềm tin ấy: "những kẻ lạc lối", "tư tưởng sai lệch", "hành vi phản nghịch", "thanh lọc cần thiết". Nàng từng nghe kể về những cuộc trấn áp tương tự trong lịch sử, những sự kiện mà Thiên Diệu Tôn Giả đã phải ra tay để giữ vững sự bình yên cho Huyền Vực. Và trong mỗi câu chuyện ấy, Thiên Diệu Tôn Giả luôn là người hùng, là vị cứu tinh. "Đây là điều cần thiết để duy trì trật tự và tiến bước trên con đường thăng tiên. Vài hy sinh là không thể tránh khỏi. Dù đau đớn, nhưng đó là gánh nặng mà bậc chí tôn phải gánh vác." Nàng khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi những gợn sóng cảm xúc nhỏ bé vừa thoáng qua trong lòng. Trái tim của một tu sĩ chân chính, của một người theo đuổi lý tưởng thăng tiên, phải cứng rắn như đá, không được phép mềm lòng trước những cái giá nhỏ bé trên con đường vĩ đại. Nàng tin vào sự công bằng của Thiên Đạo, tin vào sự minh triết của Thiên Diệu Tôn Giả. Nàng tự trấn an mình rằng mọi thứ đều có lý do của nó, và những gì nàng đang đọc chỉ là một phần của bức tranh lớn hơn, phức tạp hơn mà phàm nhân khó lòng thấu hiểu.

Thời gian trôi đi, ánh nắng ban mai dần nhạt, nhường chỗ cho ánh sáng chiều tà vàng cam rực rỡ. Gió mát rượi thổi qua ô cửa sổ chạm khắc, mang theo mùi hương của hoa cỏ và âm thanh xa xăm của Hoàng Thành Thiên Long đang dần chìm vào vẻ tĩnh lặng hơn. Mộ Dung Tĩnh vẫn ngồi ở vị trí cũ, nhưng nét mặt nàng đã không còn kiên định như trước. Vừa rồi, một Phàm Nhân Thị Vệ, thân hình cường tráng, mặc áo giáp nhẹ, tay cầm giáo, với khuôn mặt nghiêm nghị, đã vội vã mang đến một phong thư nhỏ, được niêm phong cẩn mật bằng một dấu ấn không thuộc về bất kỳ tông môn lớn nào. Đây là một kênh tin tức ngầm, mà Mộ Dung Tĩnh đã thiết lập từ lâu để nắm bắt những thông tin không chính thức, những tiếng nói thầm thì bên lề dòng chảy chính thống. "Mộ Dung cô nương, có tin t���c khẩn cấp từ phía Bắc Vực." Giọng thị vệ trầm thấp, đầy thận trọng, như sợ hãi điều hắn sắp truyền đạt.

Mộ Dung Tĩnh mở phong thư, bên trong không phải là một báo cáo chỉnh tề, mà là những mảnh giấy vụn, những nét vẽ nguệch ngoạc và những lời ghi chép vội vàng, nhưng lại chứa đựng một sức nặng khủng khiếp. Từng nét chữ run rẩy, từng hình ảnh phác thảo sơ sài, lại chân thực đến rợn người. Đó là những mô tả về một cuộc tàn sát, không phải một cuộc trấn áp có kiểm soát. Những ngôi nhà bị đốt cháy trụi, không còn hình dạng; những thân cây cổ thụ bị nghiền nát, linh tính tiêu tan; những con thú linh đã bị ép "khai linh" đến mức tan vỡ ý chí, gào thét trong đau đớn trước khi hóa thành tro bụi. Rồi đến những con người. Không phải những "kẻ phản loạn" được vũ trang, mà là những phàm nhân, những đứa trẻ, những người già. Họ bị cuốn vào cơn thịnh nộ của Thiên Diệu Tôn Giả, bị nghiền nát dưới bàn tay của Trần Trưởng Lão, kẻ được mô tả là "một ác quỷ đội lốt người." Những mảnh giấy còn ghi lại những ti���ng khóc than tuyệt vọng, những lời cầu xin vô vọng, và cả những ký ức đau đớn mà Tần Mặc đã "phát sóng" ra khắp Huyền Vực. Những ký ức ấy không chỉ là con chữ, mà nó dường như đã được Tần Mặc truyền tải bằng ý chí của vạn vật, xuyên thẳng vào tâm trí người đọc, tái hiện lại khung cảnh tàn khốc đó một cách sống động. Mộ Dung Tĩnh có thể "nghe" thấy tiếng gạch đá đổ nát, "ngửi" thấy mùi khói lửa cháy khét, "cảm nhận" được sự tuyệt vọng tột cùng của những linh hồn bị hủy diệt.

Nàng đọc đến đoạn mô tả một đứa bé sơ sinh, vẫn còn trong nôi, bị bỏ lại trong một ngôi nhà đang cháy, tiếng khóc của nó yếu ớt dần rồi im bặt. Đến đoạn nói về một cụ già, cả đời chỉ biết trồng rau, nuôi gà, nhưng vì "ở trong vùng loạn", bị coi là đồng lõa, đã bị một tu sĩ Thiên Diệu Tông dùng pháp thuật nghiền nát thành bột phấn. Rồi đến Tông chủ Lạc Phong của Phù Vân Tông, người đã cố gắng bảo vệ tông môn của mình, không phải vì muốn phản nghịch, mà chỉ vì muốn bảo vệ bản chất của vạn vật, không muốn chúng bị ép buộc "khai linh" một cách tàn bạo. Y đã bị Trần Trưởng Lão tra tấn dã man, từng chút một, cho đến khi linh hồn y tan nát. Những hình ảnh đó, những âm thanh đó, không phải là lời đồn, không phải là sự bóp méo. Chúng chân thực đến mức nàng cảm thấy dạ dày mình quặn thắt, một cảm giác ghê tởm dâng lên từ tận đáy lòng.

"Không thể nào... những gì báo cáo chính thức nói... và những gì ta đang thấy..." Mộ Dung Tĩnh thì thầm, giọng nàng run rẩy, khô khốc. Đôi mắt phượng của nàng mở to, ánh sáng kiên định trong đó từ từ tắt lịm, thay vào đó là sự bàng hoàng, kinh hãi và một tia nghi ngờ sắc lạnh. Tay nàng cầm chặt tờ giấy, những ngón tay siết chặt đến trắng bệch, rồi run rẩy làm rơi một mảnh khác xuống sàn đá lạnh lẽo. Mảnh giấy đó mô tả một con Linh Khuyển, loài vật trung thành và hiền lành, đã bị cưỡng ép "khai linh" để trở thành một chiến binh, nhưng vì không chịu nổi sự biến đổi đau đớn, nó đã tự cắn lưỡi kết liễu đời mình, để lại một vệt máu đỏ tươi trên nền đất. "Đây không phải là thanh lọc... đây là tàn sát... là hủy diệt!" Nàng thốt lên, từng lời như bị xé ra từ cuống họng. Lòng tin mà nàng đã xây dựng bấy lâu, giờ đây như một tòa tháp cao ngất, đang sụp đổ từng mảng lớn. Thiên Diệu Tôn Giả, người mà nàng tôn kính như bậc chí tôn, người mà nàng tin rằng luôn hành động vì đại nghĩa, liệu có thể lại ra lệnh cho những hành động tàn bạo đến vậy? Hay hắn đã bị che mắt? Hay... hắn đã thực sự trở thành một kẻ độc tài, tàn nhẫn như những gì Tần Mặc vẫn thường ám chỉ? Mộ Dung Tĩnh cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Hình ảnh những sinh linh vô tội, những phàm nhân yếu ớt, những con vật trung thành bị nghiền nát, không ngừng ám ảnh tâm trí nàng. Chúng là những tiếng than khóc mà Tần Mặc đã phát tán, và giờ đây, chúng đã chạm đến nàng, xuyên qua mọi bức tường bảo vệ của lý trí và niềm tin cố hữu. Cái cảm giác ghê tởm không ngừng dâng trào, như một dòng nước độc đang dần nuốt chửng sự bình yên trong lòng nàng. Nàng không thể nào lý giải được sự tàn bạo này bằng bất kỳ lý lẽ "cần thiết" nào nữa.

Đêm đã khuya, vầng trăng sáng treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm, rải ánh bạc lạnh lẽo qua ô cửa sổ vào căn phòng tu luyện riêng của Mộ Dung Tĩnh. Gió nhẹ thổi qua khe cửa, mang theo tiếng lá cây xào xạc như lời thì thầm của lương tâm. Căn phòng vốn yên tĩnh, trang nhã, với những pháp khí tu luyện được bày trí gọn gàng, hương trầm thanh nhẹ thoang thoảng, giờ đây dường như không thể xua đi mùi máu và sự chết chóc đang luẩn quẩn trong tâm trí Mộ Dung Tĩnh. Bầu không khí yên bình bên ngoài càng làm nổi bật sự hỗn loạn, giằng xé trong lòng nàng.

Mộ Dung Tĩnh không thể nào chợp mắt. Nàng ngồi lặng lẽ giữa phòng, chiếc quạt ngọc đã được đặt xuống bàn, thay vào đó là thanh kiếm ngọc trắng tinh khôi được nàng ôm chặt lấy. Thanh kiếm, biểu tượng của sự thuần khiết và công lý, giờ đây dường như cũng đang lạnh lẽo đến lạ lùng trong vòng tay nàng. Nàng nhắm nghiền đôi mắt phượng, cố gắng xua đi những hình ảnh kinh hoàng về Phù Vân Tông, nhưng chúng cứ luẩn quẩn, hiện hữu rõ ràng như thể nàng đang chứng kiến tận mắt. Tiếng khóc của đứa bé, tiếng gào thét của Linh Khuyển, sự tuyệt vọng của Lạc Phong Tông chủ, tất cả hòa quyện thành một bản bi ca day dứt, vang vọng trong tâm hồn nàng.

Lý trí của nàng vẫn cố bám víu vào niềm tin cũ, vào những lời dạy về sự thăng thiên, về Thiên Đạo, về mục đích tối thượng của Thiên Diệu Tôn Giả. "Cần thiết," nàng lại tự nhủ. "Mọi cuộc cách mạng, mọi sự thay đổi vĩ đại đều phải trải qua đau đớn." Nhưng lương tâm nàng, giờ đây đã thức tỉnh bởi những lời than khóc của vạn vật, không ngừng phản bác. "Cần thiết? Có thật là cần thiết phải tàn bạo đến mức này? Có cần thiết phải hủy diệt những sinh linh vô tội, những phàm nhân không hề có ý chí chống đối, chỉ vì họ sống trong một khu vực được coi là 'phản loạn'?"

Nàng nhớ lại những lời Thiên Diệu Tôn Giả từng nói, rằng "con đường thăng tiên là con đường của sự hoàn mỹ, của sự vượt thoát khỏi phàm tục." Nhưng những gì nàng vừa chứng kiến, đó không phải là hoàn mỹ, đó là sự tàn phá, là tội ác. "Hay... hắn đã đi quá xa?" Câu hỏi này, như một mũi dao sắc nhọn, đâm thẳng vào trái tim nàng. Nó không chỉ là nghi ngờ về một hành động, mà là nghi ngờ về cả một con người, một lý tưởng mà nàng đã dành cả đời để theo đuổi. "Thiên Diệu Tôn Giả... Người đã thay đổi? Hay ngay từ đầu, bản chất của Người đã là như vậy, chỉ là ta quá ngây thơ không nhìn ra?"

Mộ Dung Tĩnh cảm thấy một sự trống rỗng đến cùng cực. Niềm tin, trụ cột vững chắc của cuộc đời nàng, đang lung lay dữ dội. Nàng từng coi Thiên Diệu Tôn Giả là hiện thân của trí tuệ và quyền năng, là người dẫn dắt vạn vật đến một tương lai tươi sáng hơn. Nhưng giờ đây, hình ảnh ấy đã bị vấy bẩn bởi máu và nước mắt. Những lời Tần Mặc vẫn thường nói, rằng "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới," giờ đây lại vang vọng trong tâm trí nàng, mang một ý nghĩa bi tráng đến rợn người. Phải chăng, sự truy cầu vô độ này, sự ép buộc vạn vật phải "khai linh" và thăng tiên theo một con đường duy nhất, chính là khởi nguồn của mọi bi kịch? Phải chăng, chính nó đang hủy hoại bản chất của vạn vật, biến chúng thành những công cụ vô tri, phục vụ cho một mục đích mà chúng không hề mong muốn?

"Liệu con đường của ta có phải là sai lầm?" Nàng thì thầm, giọng nói yếu ớt đến mức gần như không thể nghe thấy. Cả cuộc đời nàng, từ khi còn là một thiếu nữ non dại, đã được định hướng theo con đường thăng tiên, theo lý tưởng của Thiên Diệu Tôn Giả. Nàng đã từ bỏ bao nhiêu điều, hy sinh bao nhiêu thứ, để trở thành một tu sĩ mạnh mẽ, một thành viên trung thành của Thiên Diệu Tông. Nhưng nếu con đường ấy lại dẫn đến sự tàn bạo, đến sự hủy diệt, thì tất cả những hy sinh của nàng có còn ý nghĩa gì?

Một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má Mộ Dung Tĩnh, nóng hổi, rồi nhanh chóng lạnh đi khi chạm vào làn da. Giọt nước mắt ấy không phải của sự yếu đuối, mà là của sự đau đớn, của sự giác ngộ, và của một sự thay đổi sâu sắc đang bắt đầu nảy mầm trong tâm hồn nàng. Nó đánh dấu sự khởi đầu của một cuộc đấu tranh nội tâm không ngừng nghỉ, một cuộc hành trình tìm kiếm sự thật và lẽ phải mà nàng không thể ngờ tới. Bên ngoài kia, Thiên Diệu Tôn Giả có thể vẫn đang ra lệnh đàn áp, Tần Mặc vẫn đang kiên cường đối đầu. Nhưng trong căn phòng tu luyện tĩnh lặng này, số phận của một linh hồn đã bắt đầu rẽ sang một hướng khác, một hướng đi có thể sẽ thay đổi cả cục diện của Huyền Vực. Sự ngờ vực của Mộ Dung Tĩnh đã được gieo mầm, và nó sẽ sớm trổ bông thành một quyết định trọng đại, một lựa chọn mà cả Thiên Diệu Tôn Giả lẫn Tần Mặc đều không thể lường trước. Huyền Vực, vốn đã chia thành hai chiến tuyến rõ ràng, giờ đây lại có thêm những rạn nứt vô hình, những làn sóng ngầm của sự thay đổi đang cuộn trào, báo hiệu một đại chiến toàn diện không chỉ về sức mạnh, mà còn về ý chí, về 'bản chất' của sự tồn tại.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free