Vạn vật không lên tiên - Chương 950: Lửa Hận Phản Công: Làng Mộc Thạch Thử Thách Cân Bằng
Gió đêm vẫn thổi nhẹ, mang theo mùi hoa dại và hơi ẩm của suối nước, vuốt ve khuôn mặt của Tần Mặc. Thành Linh Hư Vọng, giờ đây không còn là "Hư Vọng" nữa, mà là một thực thể đang "Hòa Sinh", gửi đến Tần Mặc một ý niệm biết ơn sâu sắc, chân thành đến tận cùng. Nó không chỉ biết ơn vì được hồi sinh, mà còn vì được trở về với bản chất của chính mình, được là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn" theo cách mà nó không muốn.
Tần Mặc khẽ mỉm cười. Hắn biết, sự tái sinh của Thành Hòa Sinh này sẽ không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu mới. Nó sẽ trở thành một biểu tượng mạnh mẽ, một minh chứng sống động cho triết lý "cân bằng bản chất", thu hút thêm nhiều thế lực trung lập và những người bị Thiên Diệu Tôn Giả áp bức về phe hắn. Thành Hòa Sinh, với khả năng phòng thủ tự nhiên hài hòa, có thể trở thành một căn cứ quan trọng, một cứ điểm an toàn cho liên minh của Tần Mặc trong tương lai. Hắn cũng hiểu rằng, thành công này sẽ khiến Thiên Diệu Tôn Giả càng thêm tức giận, và những hành động đàn áp, tấn công quyết liệt hơn sẽ không ngừng leo thang. Cuộc đại chiến thực sự đã bắt đầu, và Tần Mặc sẽ phải đối mặt với nhiều thử thách hơn nữa. Nhưng trong khoảnh khắc này, dưới ánh trăng bạc và giữa một tòa thành đang hồi sinh, hắn cảm thấy một niềm hy vọng mãnh liệt. Hắn sẽ tiếp tục tìm kiếm những "vật tính" khác bị tổn thương, bị bẻ cong bởi khát vọng cực đoan, để chữa lành chúng, để mở rộng phạm vi ảnh hưởng của mình.
Và đâu đó trong rừng sâu, Mộ Dung Tĩnh đang sải bước, quyết tâm tìm kiếm hắn, mang theo những thông tin mật về kẻ thù chung. Nàng sẽ sớm xuất hiện, và khi đó, liên minh của Tần Mặc sẽ có thêm một chiến binh mạnh mẽ, một mảnh ghép quan trọng cho cuộc chiến vì sự cân bằng của Huyền Vực.
***
Trong sâu thẳm Hoàng Thành Thiên Long, nơi những bức tường thành cao vút, kiên cố bằng đá xanh được gia cố bằng các trận pháp bảo vệ phức tạp, không khí luôn mang một vẻ uy nghi khó tả. Bên trong, những cung điện nguy nga tráng lệ với mái cong vút, rồng phượng chạm khắc tinh xảo, sơn son thếp vàng, phản chiếu ánh nắng ban mai rực rỡ. Các khu phố buôn bán sầm uất với nhà cửa san sát, lầu các cao tầng, và những con đường lát đá rộng rãi tấp nập người qua lại. Tiếng rao hàng huyên náo của tiểu thương hòa cùng tiếng ngựa xe lộc cộc trên đường, tiếng cười nói ồn ào từ các quán ăn và tửu lầu, thậm chí cả tiếng nhạc du dương từ các kỹ viện khuất sau những con hẻm nhỏ. Một mùi hương liệu quý hiếm từ các cửa hàng lớn, mùi thức ăn đường phố thơm lừng, mùi bụi đường thoang thoảng và cả hương hoa từ các khu vườn quý tộc, tất cả tạo nên một sự pha trộn đa dạng, sống động. Nơi đây vừa quý tộc vừa dân dã, huyên náo phồn thịnh nhưng cũng ẩn chứa những căng thẳng chính trị và âm mưu ngầm không thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Trong đại điện Thiên Diệu, một không gian rộng lớn được chạm khắc tinh xảo bằng đá ngọc bích và vàng ròng, ánh sáng ban ngày rọi qua những ô cửa sổ chạm trổ hình mây rồng, Thiên Diệu Tôn Giả đang tĩnh tọa trên bảo tọa cao nhất. Dáng người y thanh lịch, cao ráo, toát lên vẻ uy nghiêm và quyền lực mà không cần phải phô trương. Khuôn mặt tuấn tú, không chút nếp nhăn, nhưng ánh mắt xanh thẳm của y lại sắc lạnh và đầy sự tính toán, như chứa đựng vạn vật trong hư không. Mái tóc trắng như tuyết, được búi cao gọn gàng, càng làm nổi bật vẻ siêu phàm, nhưng cũng ẩn chứa sự lạnh lẽo khó gần. Y mặc trường bào lụa trắng thêu kim tuyến, biểu tượng của sự thuần khiết và quyền năng tối thượng, nhưng cũng là sự tách biệt khỏi phàm trần.
Phía dưới, Trần Trưởng Lão, với râu tóc bạc phơ và dáng vẻ uy nghi trong đạo bào lụa, đang quỳ một gối, cúi đầu tâu bẩm. Ánh mắt sắc sảo của lão ẩn chứa sự thù hận và căm tức khó che giấu. Giọng lão khàn đục nhưng rõ ràng, báo cáo chi tiết về sự kiện Thành Hòa Sinh và những tin đ���n lan truyền về Làng Mộc Thạch – một cộng đồng nhỏ bé đã bày tỏ sự nghiêng mình về phía Tần Mặc.
Thiên Diệu Tôn Giả lắng nghe, vẻ mặt không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào, tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. Tuy nhiên, trong sâu thẳm đôi mắt xanh thẳm ấy, một luồng ánh sáng lạnh lẽo chợt lóe lên, như tia sét xé toạc màn đêm. Y đã nghe quá đủ về những "minh chứng" mà Tần Mặc đang cố gắng tạo ra, những "con đường khác" mà hắn đang rao giảng. Đối với Thiên Diệu Tôn Giả, đó không phải là con đường, mà là sự phản bội, là sự chối bỏ Thiên Đạo, là mầm mống của sự hỗn loạn.
"Cái gọi là 'Thành Hòa Sinh' đó," Thiên Diệu Tôn Giả lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo uy áp, mỗi lời nói đều như mệnh lệnh không chấp nhận sự phản đối, vang vọng khắp đại điện, "và cả cái làng nhỏ bé kia, đang thách thức nền tảng của Thiên Đạo. Chúng đang bẻ cong ý chí của vạn vật, dẫn dụ chúng vào con đường tăm tối của sự trì trệ. Không thể dung thứ."
Y khẽ nhấc tay, một động tác nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa s���c mạnh của cả một thế giới. "Trần Trưởng Lão, ngươi sẽ dẫn Hắc Thiết Vệ, dập tắt mầm mống này. Hãy cho chúng thấy cái giá của sự đối nghịch." Ánh mắt y quét qua Trần Trưởng Lão, chứa đựng sự quyết đoán sắt đá, không chút do dự. Y không quan tâm đến "ý chí tồn tại" của vạn vật, y chỉ thấy một mục tiêu duy nhất: thăng tiên, và bất cứ ai cản trở con đường đó đều phải bị nghiền nát. Trong tâm trí y, Tần Mặc đang chơi một trò chơi nguy hiểm, cố gắng giữ lại những thứ yếu ớt, mục nát, cản trở sự tiến hóa vĩ đại của Huyền Vực.
Trần Trưởng Lão cúi đầu sâu hơn, khóe môi ẩn chứa một nụ cười tàn bạo và đầy thù hận. "Tuân lệnh Tôn Giả! Ta sẽ đích thân khiến chúng hiểu rõ đâu là chân lý, đâu là tà đạo!" Giọng lão vang lên đầy kiêu ngạo và hung ác. Những thất bại trước đây dưới tay Tần Mặc đã gieo vào lòng lão một mối hận thù sâu sắc. Lão thèm khát được tự tay dập tắt ngọn lửa hy vọng mà Tần Mặc đang thắp lên, được chứng kiến sự sụp đổ của những thứ hắn bảo vệ. Với lão, những kẻ không chịu 'thăng cấp', không chịu vươn lên là những kẻ yếu kém, không có quyền tồn tại. Lão đứng dậy, trong ánh mắt lóe lên sự tàn bạo lạnh lẽo, hứa hẹn một cuộc tàn sát không thương tiếc.
Thiên Diệu Tôn Giả khẽ phẩy tay, một cử chỉ đơn giản nhưng mang ý nghĩa kết thúc cuộc gặp gỡ. Y tin tưởng vào sự tàn nhẫn của Trần Trưởng Lão, tin rằng lão sẽ không phụ lòng y. Cuộc đối đầu ở Làng Mộc Thạch chỉ là khởi đầu, một bài học nhỏ cho những kẻ dám thách thức quyền uy của y. Y biết rằng Tần Mặc sẽ không ngồi yên, nhưng y cũng đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi động thái. Số phận của Huyền Vực nằm trong tay y, và y sẽ không cho phép bất kỳ ai làm chệch hướng con đường thăng tiên mà y đã vạch ra. Đại chiến toàn diện sắp bùng nổ, y cảm nhận được điều đó, và y sẽ là người chiến thắng cuối cùng.
***
Khi màn đêm buông xuống, mang theo màn mưa phùn nhẹ giăng mắc khắp không gian, Làng Mộc Thạch hiện lên với vẻ đẹp mộc mạc và an bình đến lạ. Những ngôi nhà gỗ nhỏ nhắn với mái tranh ấm cúng nép mình bên sườn đ��i, khói bếp lượn lờ bay lên từ các ống khói, hòa vào làn sương mờ ảo. Những con đường đất nhỏ dẫn quanh co qua các khu vườn rau xanh tốt, nơi mùi đất ẩm, cây cỏ và khói gỗ thoang thoảng trong không khí. Tiếng gà gáy yếu ớt từ xa, tiếng chó sủa lanh lảnh rồi chợt im bặt, tiếng trẻ con nô đùa buổi chiều tà đã ngưng hẳn, chỉ còn tiếng suối chảy róc rách từ con suối nhỏ chảy qua làng, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng của thiên nhiên. Bầu không khí dân dã, ấm cúng và trong lành bao trùm lấy mọi thứ, một sự bình yên đáng lẽ sẽ kéo dài mãi mãi.
Thế nhưng, sự bình yên ấy giờ đây lại bị bao trùm bởi một nỗi lo lắng sâu sắc. Tần Mặc và liên minh của hắn đã đến Làng Mộc Thạch trong màn mưa phùn, mang theo tin tức chẳng lành. Thôn Trưởng, một ông lão trung niên với khuôn mặt hiền từ nhưng kiên nghị, đứng run rẩy cùng vài dân làng khác. Nỗi sợ hãi hằn rõ trên từng nét mặt, nhưng họ vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, ánh mắt cầu xin và hy vọng hướng về Tần Mặc.
"Cảm ơn Tần Mặc công tử đã đến," Thôn Trưởng nói, giọng run rẩy nhưng vẫn cố gắng giữ chút tự trọng. "Chúng tôi nghe nói... nghe nói Thiên Diệu Tôn Giả đã nổi giận vì chuyện Thành Hòa Sinh... và có thể sẽ đến đây." Ông nhìn quanh làng, ánh mắt đầy sự bất lực. "Chúng tôi không muốn 'thăng cấp', chúng tôi chỉ muốn sống yên bình như thế này thôi. Bình yên là tài sản quý giá nhất của chúng tôi." Lời nói của ông chất chứa sự chân thật, mộc mạc, một khát khao giản dị đến nao lòng.
Tần Mặc đứng giữa làn mưa, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ kiên định. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên sự thấu hiểu và một nỗi ưu tư về sự tàn phá sắp đến. "Đừng sợ hãi," hắn nói, giọng chậm rãi, trầm ổn, vang vọng giữa không gian tĩnh mịch. "Chúng ta sẽ ở đây. Sẽ không ai bị ép buộc thay đổi bản chất của mình." Hắn không hứa hẹn một chiến thắng vĩ đại, chỉ đơn giản là cam kết bảo vệ quyền được là chính mình của họ.
Hắn khẽ bước đến một cây cổ thụ nhỏ đứng sừng sững giữa làng, thân cây tuy không đồ sộ nhưng tán lá xanh tươi, rễ cây bám sâu vào lòng đất. Đây chính là Mộc Tinh của làng, biểu tượng cho sự sống và yên bình của nơi đây. Tần Mặc nhẹ nhàng đặt tay lên thân cây sần sùi, đôi mắt đen láy khẽ nhắm lại. Hắn không cần dùng linh lực, chỉ cần lắng nghe "ý chí tồn tại" của nó. Hắn cảm nhận được sự run rẩy, nỗi sợ hãi sâu sắc từ Mộc Tinh, nỗi lo lắng về sự hủy diệt sắp đến, và trên hết là một khát khao mãnh liệt được bảo vệ, được tiếp tục nuôi dưỡng sự sống bình dị này. Tần Mặc khẽ gật đầu, truyền vào đó một luồng ý chí vững chãi, một lời hứa im lặng rằng hắn sẽ không để nó phải chịu đựng sự cưỡng ép. Sự kết nối này không chỉ trấn an Mộc Tinh, mà còn giúp Tần Mặc hiểu rõ hơn về địa hình và những "vật tính" khác trong làng, chuẩn bị cho cuộc chiến sắp tới.
Bên cạnh hắn, Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, ánh lên vẻ căng thẳng nhưng cũng đầy quyết đoán. Thanh kiếm cổ bên hông nàng khẽ rung lên như cảm nhận được nguy hiểm đang đến gần. "Đối phương sẽ đến rất nhanh," nàng nói, giọng rõ ràng, mạch lạc, pha chút gấp gáp. "Lục Vô Trần, Viên Minh, chúng ta cần phân tán lực lượng, bảo vệ dân làng trước tiên. Tần Mặc, huynh hãy giúp Mộc Tinh và các vật thể xung quanh tạo thành lớp phòng thủ tự nhiên." Nàng hiểu rằng sức mạnh của Tần Mặc không nằm ở sự bạo lực trực tiếp, mà ở khả năng hài hòa và tận dụng "ý chí tồn tại" của vạn vật.
Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và mái tóc đã điểm bạc, gật đầu nghiêm trọng. "Ta sẽ cùng Viên Minh giúp di tản dân làng đến nơi an toàn hơn. Đồng thời, ta sẽ bố trí vài trận pháp phòng ngự cơ bản. Dù không mạnh mẽ, nhưng cũng có thể cản bước chúng một phần." Giọng y trầm đục, không còn vẻ mệt mỏi hay hoài nghi như trước, thay vào đó là sự cẩn trọng và kinh nghiệm trận mạc. Y đã chứng kiến quá nhiều bi kịch, và giờ đây, y quyết tâm không để bi kịch lặp lại ở Làng Mộc Thạch.
Viên Minh, với khuôn mặt thư sinh và đôi mắt buồn, ánh lên sự lo lắng cho dân làng. "Ta sẽ hỗ trợ Lục Vô Trần tiền bối. Chúng ta phải đảm bảo không một ai bị tổn hại." Y nhìn những gương mặt hoảng sợ của dân làng, lòng thấu cảm với nỗi sợ hãi của họ. Câu hỏi "Thật sự, chúng ta đang tìm kiếm điều gì?" vẫn còn đó, nhưng trong khoảnh khắc này, câu trả lời nằm ở sự bảo vệ những sinh linh yếu ớt này khỏi sự tàn bạo của kẻ mạnh.
Dưới sự chỉ đạo của Tần Mặc, Tô Lam, Lục Vô Trần và Viên Minh, dân làng bắt đầu di tản vào sâu trong rừng, nơi có những hang động tự nhiên có thể làm nơi trú ẩn tạm thời. Tần Mặc tiếp tục đặt tay lên Mộc Tinh, truyền đi ý chí kiên định của mình, đồng thời lắng nghe "ý chí tồn tại" của những tảng đá, dòng suối, và các cây cối khác trong làng. Hắn cảm nhận được sự hợp tác, sự tin tưởng của chúng, một sức mạnh tiềm ẩn không thể đo đếm bằng linh lực. Cả liên minh làm việc không ngừng nghỉ dưới màn mưa phùn, chuẩn bị cho một cuộc chiến không thể tránh khỏi. Họ biết rằng cuộc đối đầu ở Làng Mộc Thạch này chỉ là khởi đầu, một bước leo thang mới trong cuộc chiến vì sự cân bằng của Huyền Vực.
***
Rạng sáng, khi màn đêm dần tan và những tia nắng yếu ��t đầu tiên cố gắng xuyên qua màn mây xám xịt, không khí ở Làng Mộc Thạch trở nên lạnh lẽo và tàn khốc. Mưa đã tạnh, nhưng mùi đất ẩm và cỏ dại giờ đây bị át đi bởi một mùi kim loại gỉ thoang thoảng, báo hiệu một tai họa sắp ập đến. Tiếng suối chảy róc rách không còn là âm thanh của sự bình yên, mà như một lời thì thầm bi thương trước những gì sắp diễn ra.
Từ phía bìa rừng, một đội quân đen kịt ập đến như bão tố. Đó là Hắc Thiết Vệ, những chiến binh vô cảm trong bộ giáp sắt đen toàn thân, che kín mặt, tay cầm vũ khí nặng nề, di chuyển không tiếng động như những bóng ma. Dẫn đầu là Trần Trưởng Lão, lão ta giờ đây không còn vẻ cung kính trước Thiên Diệu Tôn Giả mà thay vào đó là ánh mắt rực lửa của sự tàn bạo và kiêu ngạo.
"Nghiền nát tất cả!" Trần Trưởng Lão gầm lên, giọng lão khàn đục nhưng vang vọng, át cả tiếng gió. "Không một kẻ nào được phép đối nghịch với Thiên Đạo!" Lão lao thẳng vào làng, theo sau là hàng trăm Hắc Thiết Vệ, chúng tấn công tàn bạo, không khoan nhượng, bất kể nhà cửa hay cây cối. Tiếng bước chân nặng nề, tiếng vũ khí va chạm loảng xoảng, tiếng la hét hoảng loạn của vài dân làng chưa kịp di tản, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng chết chóc.
Tần Mặc đứng giữa làng, thân hình hơi gầy nhưng vững chãi như một ngọn núi. Khuôn mặt hắn bình tĩnh lạ thường, đôi mắt đen láy sâu thẳm quan sát mọi thứ, không một chút hoảng loạn. Hắn không dùng linh lực để đối đầu trực tiếp, mà dùng "ý chí tồn tại" của mình để giao tiếp với Mộc Tinh và các yếu tố tự nhiên xung quanh.
"Rầm!" Một gốc cây cổ thụ bị Hắc Thiết Vệ chặt đổ, nhưng ngay lập tức, Mộc Tinh, dưới sự điều khiển của Tần Mặc, vươn những chiếc rễ cây to khỏe như rắn, tạo thành một hàng rào tự nhiên vững chắc, chặn đứng bước tiến của quân địch. Những tảng đá lớn từ lòng đất đột nhiên trồi lên, cản đường, buộc Hắc Thiết Vệ phải vòng tránh hoặc dùng sức mạnh phá hủy. Dòng suối nhỏ chảy qua làng cũng bất ngờ dâng cao, tạo thành một con hào tự nhiên, làm chậm bước tiến của chúng. Tần Mặc, bằng sự đồng cảm và thấu hiểu, biến toàn bộ Làng Mộc Thạch thành một pháo đài sống, một cơ thể khổng lồ tự vệ. Hắn liên tục truyền đi ý niệm trấn an những linh hồn cây cỏ khác, khích lệ chúng chống cự, bảo vệ chính mình và những người dân vô tội.
Trần Trưởng Lão nhìn cảnh tượng đó, khuôn mặt vặn vẹo vì căm hận. Lão không thể tin nổi những vật vô tri vô giác lại có thể chống cự mạnh mẽ đến vậy. "Ngươi nghĩ lũ phàm nhân và cây cối mục nát này có thể chống lại Thiên Diệu Tôn Giả sao?!" Lão gầm lên, ánh mắt tóe lửa nhìn Tần Mặc. "Ngươi chỉ đang kéo dài nỗi đau của chúng! Ta sẽ nghiền nát mọi thứ ngươi bảo vệ!" Lão ta lao về phía Tần Mặc, tung ra một chưởng lực mạnh mẽ, mang theo ý chí hủy diệt.
Tần Mặc đón nhận chưởng lực đó bằng một màn chắn năng lượng vô hình được tạo ra từ chính "ý chí tồn tại" của hắn và sự cộng hưởng từ Mộc Tinh. Hắn không hề lùi bước, giọng nói trầm ổn, vang vọng giữa hỗn loạn của trận chiến, như một lời tuyên ngôn không thể lay chuyển: "Bản chất của chúng không phải để bị nghiền nát, mà là để được tồn tại. Ngươi không thể hiểu được." Hắn không tranh cãi, không giải thích, chỉ đơn giản là khẳng định một chân lý mà Trần Trưởng Lão, với tư tưởng cực đoan của mình, mãi mãi không thể thấu hiểu. Hắn biết rằng đây là một cuộc chiến không chỉ bằng sức mạnh, mà còn bằng triết lý, bằng niềm tin. Hắn cảm thấy trách nhiệm nặng nề đè nặng lên vai, chứng kiến sự tàn phá và bảo vệ sinh mạng yếu ớt, nhưng hắn không nao núng. Liệu con đường hòa bình của hắn có đủ mạnh để chống lại bạo lực cực đoan này? Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí, nhưng hắn không có thời gian để suy nghĩ.
Tô Lam, với thanh kiếm cổ tinh xảo trên tay, đã hóa thành một bóng lam ảo ảnh, kiếm khí sắc bén như nước chảy mây trôi, cản phá từng đợt Hắc Thiết Vệ đang cố gắng vượt qua hàng rào tự nhiên. Nàng di chuyển nhanh nhẹn, mỗi chiêu kiếm đều mang theo sự quyết đoán và lòng căm phẫn trước sự tàn bạo của kẻ địch. "Lục Vô Trần, bảo vệ cánh trái! Viên Minh, tập trung hỗ trợ dân làng!" Nàng ra lệnh, giọng nói thanh thoát nhưng đầy uy lực. Nàng cảm thấy sự giằng xé giữa lòng trắc ẩn với dân làng và sự tàn khốc của chiến tranh. Họ có phải hy sinh nguyên tắc để bảo vệ? Có lẽ không phải hy sinh, mà là phải chiến đấu.
Lục Vô Trần, dùng kinh nghiệm trận mạc của mình, nhanh chóng bố trí các trận pháp nhỏ, tạo ra những rào cản vô hình, làm chậm bước tiến của Hắc Thiết Vệ ở cánh trái. Y chiến đấu với sự cẩn trọng và quyết tâm, thân hình gầy gò của y di chuyển linh hoạt, đối phó với những đòn tấn công thô bạo. Viên Minh, với khuôn mặt thư sinh giờ đây lấm lem khói bụi, dùng pháp thuật hỗ trợ, tạo ra những lá chắn linh lực yếu ớt nhưng kịp thời, bảo vệ những dân làng còn sót lại và hỗ trợ các đồng đội. Y liên tục nhìn về phía những ngôi nhà đang cháy sém, lòng trĩu nặng. Hắc Thiết Vệ thì vô cảm, chúng chỉ biết tuân thủ mệnh lệnh, tiếng vũ khí va chạm liên tục vang lên, cùng với tiếng gầm gừ hung hãn của chúng khi bị cản trở.
Trận chiến tại Làng Mộc Thạch diễn ra ác liệt. Dù đã có sự chuẩn bị, nhưng sức mạnh tuyệt đối của Thiên Diệu Tôn Giả vẫn là một mối đe dọa không thể xem thường. Tần Mặc sử dụng khả năng giao tiếp với Mộc Tinh và các vật tính khác để phòng thủ báo hiệu tiềm năng lớn của việc liên kết với các "vật tính" tự nhiên trong đại chiến sắp tới. Tuy nhiên, thiệt hại của Làng Mộc Thạch dù được bảo vệ cũng cho thấy cái giá của sự phản kháng và sự cần thiết của một liên minh vững mạnh hơn. Cuộc đối đầu ở Làng Mộc Thạch này chỉ là khởi đầu. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ trở nên tàn nhẫn hơn nữa để dập tắt ảnh hưởng của Tần Mặc.
Xa xôi ở một nơi nào đó, tin tức về trận chiến này, dù bị bóp méo hay thổi phồng, cũng sẽ đến tai Mộ Dung Tĩnh. Nỗi bất an ngày càng lớn về con đường của Thiên Diệu Tôn Giả sẽ thôi thúc nàng, đẩy nhanh quyết định của nàng về việc đứng về phía Tần Mặc, dù nàng vẫn còn nhiều điều băn khoăn. Cuộc chiến thực sự, một cuộc chiến định đoạt số phận của Huyền Vực, đã bắt đầu.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.