Vạn vật không lên tiên - Chương 951: Lời Tuyên Chiến Của Chân Lý: Phản Ứng Mạnh Mẽ Của Liên Minh
Khói nhạt lượn lờ vấn vít trên những mái nhà tranh còn ám mùi tro tàn, nhuộm một màu u buồn cho buổi bình minh ở Làng Mộc Thạch. Dù mặt trời đã vươn lên cao, rải những tia nắng vàng óng ả xuống trần gian, nhưng không khí nơi đây vẫn phảng phất sự u ám của đêm tàn, của trận chiến vừa qua. Tiếng suối róc rách chảy qua những phiến đá rêu phong, tiếng chim hót líu lo trên cành, và đâu đó là tiếng gà gáy thưa thớt, tất cả đều mang một nỗi buồn thầm lặng, như thể chính vạn vật cũng đang đau đáu trước vết thương mà con người gây ra. Mùi đất ẩm sau đêm sương trộn lẫn với mùi khói gỗ cháy dở, tạo thành một bản giao hưởng khứu giác vừa quen thuộc, vừa xa lạ, gợi nhớ về sự sống và cái chết đan xen.
Giữa sự tàn phá ấy, Tần Mặc đứng đó, thân hình không quá cao lớn nhưng toát ra một sự kiên định lạ thường. Khuôn mặt thanh tú của hắn hơi gầy, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên sự trầm tư, quan sát từng góc nhỏ của ngôi làng. Hắn không nói nhiều, chỉ lắng nghe. Nghe tiếng gió thở dài qua những tán cây bị gãy đổ, nghe tiếng Mộc Tinh thút thít truyền đi nỗi đau của những cành lá bị thiêu rụi, và nghe cả những tiếng nức nở âm ỉ của những người dân đang cố gắng vá víu lại cuộc sống tan hoang. Mỗi tiếng động, mỗi mùi hương, mỗi hình ảnh đều như một lưỡi dao cứa vào tâm can hắn, nhắc nhở hắn về cái giá của con đường mà hắn đang lựa chọn, về trách nhiệm nặng nề đang đè lên đôi vai gầy.
Bên cạnh hắn là Tô Lam, vẻ mặt thanh tú nay càng thêm nghiêm nghị. Nàng không ngừng đảo mắt quan sát, thu thập mọi thông tin thiệt hại, từ số lượng nhà cửa bị phá hủy cho đến tình trạng sức khỏe của những người bị thương. Mái tóc đen dài của nàng vẫn buộc cao gọn gàng, nhưng đôi mắt phượng lại ánh lên sự lo lắng không che giấu. Nàng siết chặt thanh kiếm cổ bên hông, chuôi kiếm chạm khắc tinh xảo lạnh buốt trong lòng bàn tay, như thể đang cố gắng giữ chặt sự bình tĩnh đang lung lay. Nàng hiểu rõ những gì Tần Mặc đang nghĩ, và nàng cũng cảm thấy sự bất lực khi đối mặt với sự tàn bạo vô lý của Thiên Diệu Tôn Giả.
Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và mái tóc đã điểm bạc, đang kiểm tra những vết thương trên cây cối và đất đai. Y gầy gò, lưng hơi còng, nhưng mỗi bước chân đều vững vàng, mang theo kinh nghiệm trận mạc dày dặn. Y thở dài thườn thượt, tiếng thở dài như hòa vào tiếng gió, mang theo sự mệt mỏi và hoài nghi về cuộc đời. Y đã chứng kiến quá nhiều chiến tranh, quá nhiều sự hủy diệt, và giờ đây, y lại phải đối mặt với một cuộc chiến khác, một cuộc chiến vì niềm tin và bản chất.
Viên Minh, dáng người thư sinh, khuôn mặt thanh tú giờ đây lấm lem khói bụi và nước mắt. Y không kìm được sự xúc động khi nhìn thấy những đứa trẻ co ro trong vòng tay người lớn, ánh mắt thất thần hướng về phía những ngôi nhà đã hóa thành tro. Y cố gắng nén lại tiếng nấc, nhưng bờ vai y vẫn run lên bần bật. Y là người nhạy cảm, và mỗi nỗi đau của dân làng đều như nhân lên gấp bội trong trái tim y.
“Thiệt hại không nhỏ, nhưng may mắn là Mộc Tinh đã kiên cường, và người dân đã được bảo vệ kịp thời,” Tô Lam lên tiếng, giọng nàng trầm thấp, cố gắng giữ sự bình tĩnh. “Tuy nhiên, đây chỉ là khởi đầu. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không dừng lại cho đến khi mọi ý niệm về ‘cân bằng bản chất’ bị dập tắt.”
Tần Mặc khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn dõi về phía xa xăm, nơi những ngọn khói mỏng manh vẫn đang bay lên. “Sức mạnh của chúng ta không chỉ nằm ở kiếm pháp, mà ở chân lý chúng ta theo đuổi. Mỗi hành động tàn bạo của chúng đối lập sẽ là cơ hội để chúng ta phơi bày bộ mặt thật của chúng. Chúng càng hủy diệt, càng chứng tỏ sự trống rỗng trong niềm tin của chúng.” Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Tô Lam, giọng nói trầm ổn nhưng chứa đầy sức nặng. “Chúng ta không chỉ bảo vệ những sinh linh này khỏi lưỡi kiếm, mà còn bảo vệ ‘ý chí tồn tại’ của chúng khỏi sự vặn vẹo. Đó mới là chiến thắng thực sự.”
Tô Lam trầm tư. “Nhưng việc bảo vệ các vùng đất yếu thế là cần thiết, nếu không, niềm tin của họ sẽ sụp đổ. Chúng ta cần một phương án cụ thể để đối phó với những cuộc tấn công bất ngờ như thế này, một phương án không chỉ mang tính phòng thủ, mà còn phải chủ động.” Nàng quay sang Lục Vô Trần. “Lục tiền bối, ngài có thể điều động bao nhiêu lực lượng để trấn giữ những điểm yếu?”
Lục Vô Trần vuốt chòm râu bạc phơ, khuôn mặt khắc khổ càng thêm trầm trọng. “Quân số của chúng ta còn hạn chế, Tô cô nương. Tuy nhiên, tôi sẽ điều động các đội tinh nhuệ của liên minh đến các khu vực trọng yếu, những nơi có nguy cơ bị Thiên Diệu Tôn Giả nhắm đến để răn đe. Chúng ta không thể để hắn tiếp tục gieo rắc nỗi sợ hãi và nghi ngờ.” Y dừng một chút, ánh mắt lướt qua những ngôi nhà tan hoang. “Nhưng chúng ta không thể phòng thủ mãi. Chúng ta cần phải tấn công, không phải bằng vũ lực, mà bằng niềm tin.”
Viên Minh, sau khi lấy lại được bình tĩnh, tiến lên một bước. “Tần ca, Lục tiền bối nói đúng. Chúng ta không thể để những nỗi đau này bị lãng quên. Chúng ta cần phải nói lên sự thật, vạch trần tội ác của Thiên Diệu Tôn Giả trước toàn bộ Huyền Vực. Để mọi người thấy rõ cái giá của sự ‘thăng tiên’ mù quáng, cái giá của việc chà đạp lên ‘vật tính’ của vạn vật.” Giọng y tuy còn chút run rẩy nhưng đã tràn đầy nhiệt huyết. “Con đường của chúng ta, dù gian nan, nhưng là con đường của chân lý. Và chân lý, cuối cùng, sẽ chiến thắng.”
Tần Mặc nhìn Viên Minh, rồi lại nhìn Tô Lam và Lục Vô Trần. Hắn biết rằng đây không chỉ là một cuộc chiến của sức mạnh, mà còn là một cuộc chiến của ý chí, của niềm tin, và quan trọng hơn cả, là của ngôn ngữ. “Đúng vậy,” hắn chậm rãi nói, “chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ bằng vũ lực, mà còn tấn công bằng sự thật. Viên Minh, ta tin tưởng ngươi có thể làm được điều đó. Ngươi sẽ là người truyền đi thông điệp của chúng ta, một thông điệp vang vọng khắp Huyền Vực.”
Hắn xoay người, ánh mắt quét qua từng gương mặt quen thuộc, mỗi người đều mang một nỗi lo riêng nhưng cùng chung một niềm tin. “Tô Lam, nàng sẽ cùng Lục tiền bối lên kế hoạch chi tiết cho việc triển khai lực lượng phòng thủ, đặc biệt là những nơi có ‘vật tính’ nhạy cảm, dễ bị tổn thương. Hãy nhớ, chúng ta không chỉ bảo vệ con người, mà còn bảo vệ ‘ý chí tồn tại’ của từng dòng sông, từng ngọn núi, từng cây cỏ. Lục tiền bối, kinh nghiệm của ngài sẽ là vô giá trong việc bố trí trận địa, nhưng hãy cố gắng tránh đối đầu trực diện không cần thiết. Mục tiêu của chúng ta là bảo vệ, không phải hủy diệt.”
Tần Mặc quay lại nhìn Viên Minh, gương mặt hắn hiện lên một vẻ nghiêm trọng hiếm thấy. “Viên Minh, ngươi sẽ đi Hoàng Thành Thiên Long, nơi tập trung đông đúc nhất của Huyền Vực. Ngươi sẽ đứng trước mọi người, nói lên sự thật về những gì đã xảy ra ở Làng Mộc Thạch, về sự tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả. Ngươi sẽ vạch trần sự giả dối của con đường ‘thăng tiên’ cực đoan, và kêu gọi mọi người cùng nhau tìm kiếm con đường ‘cân bằng bản chất’.” Hắn đưa tay đặt lên vai Viên Minh, ánh mắt truyền cho y một sức mạnh vô hình. “Ngươi sẽ không đơn độc. Thôn Trưởng Vô Tính Thành sẽ đi cùng ngươi. Lời nói của ông ấy, sự bình dị và chân thật của người dân Vô Tính Thành, sẽ là minh chứng sống động nhất cho chân lý của chúng ta.”
Viên Minh gật đầu kiên quyết, đôi mắt vẫn còn hơi đỏ hoe nhưng đã rực cháy niềm tin. “Con sẽ làm được, Tần ca. Con sẽ khiến mọi người nghe thấy tiếng nói của Làng Mộc Thạch, tiếng nói của những ‘vật tính’ đang bị chà đạp.”
Tô Lam trầm ngâm. “Việc này không chỉ là tuyên truyền, mà còn là một cuộc chiến tâm lý. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không ngồi yên. Hắn sẽ tìm mọi cách để bóp méo sự thật, để đàn áp những tiếng nói đối lập. Chúng ta phải chuẩn bị cho những phản ứng cực đoan nhất từ phía hắn.” Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt đầy sự tôn trọng và tin tưởng. “Tần Mặc, chàng có kế hoạch gì cho việc này?”
Tần Mặc khẽ thở dài, trong lòng hắn cảm thấy một gánh nặng vô hình đè nén. Hắn biết rằng quyết định này sẽ châm ngòi cho một cuộc đối đầu lớn hơn, nhưng không thể lùi bước. “Kế hoạch của chúng ta là gieo rắc hạt giống của sự thật. Một khi hạt giống đã nảy mầm, không ai có thể nhổ bỏ nó. Thiên Diệu Tôn Giả càng cố gắng đàn áp, hắn càng chứng tỏ sự yếu đuối và sai lầm của con đường hắn theo đuổi. Hắn sẽ trở nên tàn nhẫn hơn, nhưng đó cũng là lúc bộ mặt thật của hắn bị phơi bày rõ ràng nhất.” Hắn quay sang Lục Vô Trần. “Lục tiền bối, hãy đảm bảo rằng những tin tức về sự tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả được thu thập và lưu trữ cẩn thận. Chúng ta cần những bằng chứng không thể chối cãi.”
Lục Vô Trần gật đầu. “Tôi hiểu. Tôi sẽ cử người thu thập mọi thông tin, dù là nhỏ nhất. Cái giá của sự phản kháng này sẽ rất đắt, nhưng chúng ta không có lựa chọn nào khác.”
Không khí buổi sáng ở Làng Mộc Thạch dần trở nên nặng nề hơn, không phải vì những đám khói còn sót lại, mà vì gánh nặng của một quyết định trọng đại. Tần Mặc biết rằng, từ giờ phút này, cuộc chiến giữa hai con đường, hai triết lý sẽ không còn là những cuộc đối đầu âm thầm, mà sẽ bùng nổ thành những trận chiến công khai, cả trên chiến trường lẫn trên mặt trận tư tưởng. Hắn cảm thấy nỗi trăn trở về sinh linh vô tội, về cái giá mà Huyền Vực phải trả cho sự tranh chấp này, nhưng hắn không nao núng. Hắn phải kiên định, phải quyết đoán, vì đằng sau hắn là niềm tin của vạn vật, là hy vọng về một con đường “cân bằng bản chất” cho toàn bộ thế giới Huyền Vực. Hắn lướt mắt qua những người dân đang bắt đầu dọn dẹp đống đổ nát, nhìn thấy sự kiên cường và niềm tin le lói trong ánh mắt họ. Hắn biết, đó chính là sức mạnh thật sự mà Thiên Diệu Tôn Giả mãi mãi không thể hiểu được.
***
Hoàng Thành Thiên Long, quảng trường trung tâm. Giữa trưa, khi mặt trời đứng bóng, rải ánh nắng ấm áp chan hòa xuống những mái ngói lưu ly và những con đường lát đá, nơi đây trở nên sầm uất và náo nhiệt hơn bao giờ hết. Tiếng rao hàng của các thương nhân vang vọng, tiếng xe ngựa lộc cộc, tiếng người qua lại tấp nập, tất cả tạo nên một bản giao hưởng sống động của một đô thị phồn vinh. Mùi hương liệu quý hiếm từ các cửa hàng lớn hòa lẫn với mùi thức ăn đường phố hấp dẫn, mùi bụi đường và mùi mồ hôi của những người lao động, tạo nên một bức tranh khứu giác đa dạng, đặc trưng của một trung tâm quyền lực và thương mại.
Bỗng nhiên, một sự im lặng lạ thường bắt đầu lan tỏa. Từ giữa đám đông, một đài cao tạm thời được dựng lên, đơn sơ nhưng thu hút mọi ánh nhìn. Trên đó, Viên Minh đứng thẳng, dáng người thư sinh nhưng lúc này lại toát ra một vẻ kiên nghị khó tả. Bên cạnh y là Thôn Trưởng Vô Tính Thành, ông lão trung niên với mái tóc bạc phơ, khuôn mặt hiền từ nhưng đôi mắt lại ẩn chứa sự khôn ngoan và kiên định. Ông mặc bộ áo vải giản dị, hoàn toàn đối lập với sự xa hoa của Hoàng Thành, nhưng chính điều đó lại khiến ông trở nên nổi bật và đáng tin cậy hơn.
Viên Minh hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại sự hồi hộp đang dâng trào trong lồng ngực. Y nhớ lời Tần Mặc, nhớ những gì đã chứng kiến ở Làng Mộc Thạch, và nỗi phẫn nộ trong lòng đã biến thành sức mạnh, tiếp thêm cho y dũng khí. Giọng nói của y, tuy không hùng tráng nh�� những tu sĩ mạnh mẽ, nhưng lại vang vọng một cách rõ ràng, mạch lạc, xuyên qua cả sự xì xào ban đầu của đám đông.
“Hỡi những người dân Huyền Vực! Hỡi những linh hồn đang tồn tại dưới bầu trời này!” Viên Minh bắt đầu, lời lẽ của y không khoa trương, nhưng ẩn chứa sự chân thật và sức mạnh lay động lòng người. “Hôm nay, ta đứng đây không phải để khoe khoang sức mạnh, mà để nói lên sự thật, một sự thật đang bị che giấu bởi những lời lẽ hoa mỹ và những ảo vọng về sự ‘thăng tiên’ vô độ!”
Đám đông bắt đầu xôn xao. Nhiều người tò mò, một số khác tỏ vẻ nghi ngờ, nhưng tất cả đều dừng lại, lắng nghe.
“Hãy nhìn vào Làng Mộc Thạch!” Viên Minh giơ cao một tấm vải đen kịt, trên đó vẽ một bức tranh đơn giản nhưng đầy ám ảnh về một ngôi làng đang bốc cháy, những cây cổ thụ đổ rạp và những bóng người nhỏ bé đang hoảng loạn. “Đây là hình ảnh của một ngôi làng bình yên, nơi con người và ‘vật tính’ sống hài hòa, nơi không ai theo đuổi sự ‘thăng tiên’ hư ảo. Nhưng nó đã bị tấn công! Bị phá hủy! Bởi ai? Bởi những kẻ nhân danh ‘thăng tiên’, nhân danh quyền lực tối thượng của Thiên Diệu Tôn Giả!”
Một làn sóng xì xào lớn hơn lan khắp quảng trường. “Làng Mộc Thạch ư? Ta nghe nói có chuyện gì đó ở đó...” một người dân thì thầm. “Thiên Diệu Tôn Giả lại ra tay rồi sao?” một người khác lo lắng.
“Họ đã gửi Hắc Thiết Vệ, những cỗ máy hủy diệt vô cảm, đến để đàn áp, để răn đe, chỉ vì những người dân nơi đó muốn giữ gìn bản chất của mình, muốn sống một cuộc đời bình dị, không tranh giành, không ham muốn vươn cao!” Viên Minh tiếp tục, giọng y càng lúc càng mạnh mẽ, tràn đầy sự phẫn nộ. “Họ đã đốt nhà, phá cây, gieo rắc nỗi sợ hãi và nước mắt! Họ đã chà đạp lên ‘ý chí tồn tại’ của Mộc Tinh cổ thụ, của từng ngọn cỏ, từng phiến đá, chỉ để chứng minh quyền uy của mình!”
Bên dưới, một số tu sĩ mạnh mẽ trong đám đông bắt đầu cau mày, có người định lên tiếng phản bác, nhưng ánh mắt kiên định của Viên Minh và sự bình thản của Thôn Trưởng Vô Tính Thành đã khiến họ chùn lại.
“Thiên Diệu Tôn Giả nói rằng hắn mang đến con đường ‘thăng tiên’, con đường dẫn đến vĩnh cửu và sức mạnh vô biên,” Viên Minh chỉ tay lên trời, ánh mắt đầy thách thức. “Nhưng hãy nhìn xem, hắn đã mang đến gì? Hắn không mang lại sự thăng hoa, mà chỉ là sự hủy diệt! Hắn không kiến tạo, mà chỉ phá vỡ! Hắn không mang lại sự sống, mà chỉ là cái chết cho những ai không tuân theo con đường cực đoan của hắn!”
Thôn Trưởng Vô Tính Thành chậm rãi bước lên, ông nhìn thẳng vào đám đông, ánh mắt hiền từ nhưng chứa đựng một sức mạnh nội tại. “Người dân Vô Tính Thành của chúng ta, từ bao đời nay, chưa từng biết đến sự tranh đoạt. Chúng ta chấp nhận cuộc đời ngắn ngủi, nhưng bình yên. Chúng ta tôn trọng ‘vật tính’ của vạn vật, không ép buộc chúng phải ‘khai linh’, phải ‘thăng tiên’. Bởi vì chúng ta hiểu rằng, khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.”
Ông lão dừng lại, giọng nói trở nên trầm hơn, thấm đẫm sự đau xót. “Sự bình yên không đến từ việc cưỡng ép vạn vật thay đổi bản chất, mà từ việc tôn trọng và hài hòa với nó. Con đường của Tần Mặc, con đường mà chúng ta đang theo đuổi, là con đường của sinh tồn, của sự cân bằng, không phải là con đường của hủy diệt. Nó là con đường cho phép mỗi sinh linh được là chính nó, không bị ép buộc phải ‘cao hơn’, phải ‘mạnh hơn’ nếu điều đó đi ngược lại bản chất cốt lõi của chúng.”
Lời nói của Thôn Trưởng Vô Tính Thành, mộc mạc nhưng sâu sắc, đã chạm đến trái tim của nhiều người dân. Một số người bắt đầu gật gù, ánh mắt lộ rõ sự suy ngẫm. “Sự bình yên là tài sản quý giá nhất,” một người phụ nữ lớn tuổi thì thầm, nước mắt lưng tròng. “Đúng vậy, chúng ta đã quên mất điều đó.”
Viên Minh nắm lấy cơ hội, giọng y càng lúc càng hùng hồn. “Tần Mặc không dùng sức mạnh để đối đầu, mà dùng sự lựa chọn và lòng đồng cảm, cho vạn vật quyền được là chính nó. Hắn không ép buộc, mà dẫn dắt. Hắn không phá hủy, mà chữa lành! Con đường của hắn là con đường của sự sống, c���a sự hài hòa, một con đường mà Thiên Diệu Tôn Giả không thể nào hiểu được, bởi vì hắn đã đánh mất ‘vật tính’ của chính mình, đánh mất sự kết nối với vạn vật!”
“Lời lẽ sắc bén quá!” một người tu sĩ trẻ tuổi trong đám đông thốt lên. “Nhưng... có lẽ họ nói đúng. Làng Mộc Thạch đã bị tấn công thật... và những lời tuyên bố của Thiên Diệu Tôn Giả về một thế giới tốt đẹp hơn có vẻ như chỉ là vỏ bọc.”
Viên Minh hoàn thành bài phát biểu, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào đám đông đang xôn xao, giờ đây không còn là sự tò mò vô định, mà là sự suy tư và một làn sóng ngờ vực đang dâng lên mạnh mẽ. Những tấm bản tuyên ngôn được sao chép vội vã, được những người của liên minh Tần Mặc bí mật phân phát khắp thành phố, như những hạt giống của sự thật được gieo vào lòng đất màu mỡ.
Cùng lúc đó, ở các vùng đất khác của Huyền Vực, Lục Vô Trần đã chỉ đạo các đội tinh nhuệ của liên minh triển khai bí mật. Những chiến sĩ không mặc giáp trụ phô trương, không mang vũ khí sáng loáng, mà ẩn mình trong những bộ thường phục, hòa mình vào cuộc sống của người dân. Họ không phải để chiến đấu, mà để bảo vệ, để trấn an, để trở thành đôi mắt và đôi tai của liên minh. Họ đến những ngôi làng hẻo lánh, những khu rừng thiêng, những dòng sông cổ, nơi những ‘vật tính’ nguyên thủy vẫn còn tồn tại, nơi Thiên Diệu Tôn Giả có thể nhắm đến để tiếp tục gieo rắc nỗi sợ hãi. Họ là những người bảo vệ thầm lặng, những người tin tưởng vào con đường “cân bằng bản chất”, và họ đã sẵn sàng đối mặt với bất kỳ sự tàn bạo nào để bảo vệ niềm tin đó. Cuộc chiến tâm lý đã chính thức bắt đầu, và những lời tuyên ngôn của Viên Minh đã trở thành ngọn lửa, châm ngòi cho một cuộc nổi dậy tư tưởng khắp Huyền Vực.
***
Tháp Mật Đàm của Thanh Vân Tông, ẩn mình giữa những ngọn núi mờ sương, quanh năm bao phủ bởi một vẻ u tịch và cổ kính. Chiều tối, khi sương mù bắt đầu bao phủ ngọn núi, trườn mình qua những đỉnh đá sắc nhọn và ôm lấy những cây tùng cổ thụ, không khí trở nên se lạnh, tĩnh mịch. Bên trong tháp, mùi hương trầm nhẹ nhàng phảng phất, hòa lẫn với mùi giấy cũ và hương thảo mộc khô, tạo nên một không gian vừa trang nghiêm vừa an yên, nơi thời gian dường như trôi chậm lại.
Tần Mặc đứng bên cửa sổ, ánh mắt hắn dõi theo những dải sương mù đang cuộn mình, bao phủ cả thế gian. Trong tay hắn là một bản sao của “Tuyên Ngôn Làng Mộc Thạch”, những dòng chữ của Viên Minh vẫn còn nguyên vẹn sự xúc động và phẫn nộ. Hắn vừa nhận được báo cáo về phản ứng của người dân Hoàng Thành Thiên Long: sự xôn xao, sự nghi ngờ, và cả sự đồng cảm đang dần nảy nở. Nhưng cùng với đó, hắn cũng nhận được những tin tức về sự phẫn nộ của Thiên Diệu Tôn Giả và sự căm hận của Trần Trưởng Lão.
“Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không ngồi yên. Hắn sẽ đáp trả, và lần này sẽ còn tàn bạo hơn,” Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm thấp, như hòa vào tiếng gió nhẹ lướt qua mái vòm. Hắn cảm nhận được sức nặng của tình thế, của cuộc đối đầu sắp tới. Hắn biết rằng, với mỗi bước đi của liên minh, sự phản ứng của Thiên Diệu sẽ càng quyết liệt, càng tàn độc. Gánh nặng bảo vệ vạn vật, bảo vệ những ‘vật tính’ yếu ớt, lại càng trở nên lớn hơn.
Tô Lam đứng phía sau hắn, nàng cũng đang cầm trên tay một bản tuyên ngôn. Nàng đã đọc nó nhiều lần, và mỗi lần đọc, nàng lại cảm nhận được sự chân thật và sức mạnh lay động của từng câu chữ. “Nhưng chúng ta đã gieo hạt giống. Sự thật sẽ dần được phơi bày.” Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt đầy sự tin tưởng. “Dù hắn có tàn bạo đến đâu, hắn cũng không thể dập tắt được ngọn lửa của chân lý đã nhen nhóm trong lòng người dân. Ngược lại, mỗi hành động tàn bạo của hắn sẽ chỉ càng chứng minh những gì Viên Minh đã nói.”
Tần Mặc quay lại, ánh mắt hắn chạm vào ánh mắt của Tô Lam. “Đúng vậy. Nhưng chúng ta không thể chủ quan. Sự phơi bày chân lý cũng đi kèm với cái giá rất đắt. Chúng ta cần chuẩn bị cho một cuộc đại chiến, một cuộc chiến không chỉ trên chiến trường, mà còn trong tâm trí của mỗi sinh linh Huyền Vực.” Hắn trầm ngâm. “Tin tức về Làng Mộc Thạch và bản tuyên ngôn này chắc chắn sẽ đến tai nhiều thế lực trung lập, và quan trọng hơn, nó sẽ đến tai Mộ Dung Tĩnh.”
Hắn nhớ lại Mộ Dung Tĩnh, nhớ ánh mắt đầy kiêu ngạo nhưng cũng ẩn chứa sự tìm kiếm của nàng. Hắn biết, nàng là một người có trí tuệ, có sự nhạy cảm, và những gì nàng đã chứng kiến từ Thiên Diệu Tôn Giả chắc chắn đã gieo vào lòng nàng những hạt giống hoài nghi. Bản tuyên ngôn này, với sự thật trần trụi về Làng Mộc Thạch, sẽ là một đòn giáng mạnh vào niềm tin mà nàng đã được xây dựng từ nhỏ.
Xa xôi ở một nơi nào đó, trong một căn phòng trang nhã nhưng có phần lạnh lẽo, Mộ Dung Tĩnh đang lặng lẽ đọc từng dòng chữ trên một tấm bản tuyên ngôn được đưa đến tay nàng một cách bí mật. Ngoại hình tuấn tú của nàng, khí chất cao ngạo thường ngày, giờ đây bị che phủ bởi một vẻ trầm tư sâu sắc. Mái tóc đen mượt được buộc cao, nhưng vài lọn tóc lòa xòa trước trán lại như thể hiện sự rối ren trong tâm trí nàng. Nàng không còn cầm cây quạt ngọc thường thấy, mà đôi tay nàng siết chặt tấm bản tuyên ngôn đến nhăn nheo.
Từng câu, từng chữ của Viên Minh, của Thôn Trưởng Vô Tính Thành, như những lưỡi dao sắc bén cứa vào niềm tin bấy lâu nay của nàng. “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.” Câu nói ấy vang vọng trong tâm trí nàng, như một lời sấm truyền. Nàng nhớ lại những cuộc họp của Thiên Diệu Tôn Giả, nhớ lại ánh mắt lạnh lùng của hắn khi ra lệnh trấn áp, nhớ lại những lời lẽ hoa mỹ về “thăng hoa” nhưng lại ẩn chứa sự tàn bạo. Nàng nhớ lại hình ảnh Làng Mộc Thạch trong báo cáo, những ngôi nhà cháy rụi, những cây cổ thụ đổ nát, và nỗi sợ hãi trong ánh mắt của những người dân vô tội. Liệu con đường “thăng tiên” mà nàng đã theo đuổi từ khi còn nhỏ, con đường mà sư phụ nàng, Thiên Diệu Tôn Giả, đã gieo vào tâm hồn nàng, có thật sự là chân lý? Hay nó chỉ là một ảo mộng, một sự cưỡng ép vô độ đang đẩy Huyền Vực đến bờ vực của sự hủy diệt?
Nội tâm Mộ Dung Tĩnh giằng xé dữ dội. Một bên là niềm tin đã ăn sâu vào tiềm thức, là lòng trung thành với tông môn, với sư phụ, với con đường “thăng tiên” mà nàng tin là sẽ mang lại sức mạnh và sự bất tử. Một bên là những sự thật tàn khốc, là nỗi đau của vạn vật, là lời kêu gọi về “cân bằng bản chất” đầy thuyết phục của Tần Mặc, một người mà nàng đã từng coi thường, nhưng giờ đây lại khiến nàng phải suy nghĩ. Cái gọi là “kẻ yếu không có quyền tồn tại” của Trần Trưởng Lão, nó thật sự là gì? Là bản chất của một kẻ mạnh, hay chỉ là sự độc đoán của một kẻ sợ hãi?
Nàng gấp tấm bản tuyên ngôn lại, đặt nó lên bàn, rồi đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch. Ánh trăng mờ nhạt rọi sáng khuôn mặt nàng, phơi bày nỗi hoài nghi và đấu tranh nội tâm dữ dội. Nàng cần một câu trả lời, một sự lựa chọn. Và nàng biết, thời khắc để đưa ra quyết định đó đã đến rất gần. Bản tuyên ngôn này, cùng với những sự kiện ở Làng Mộc Thạch, đã trở thành một bước ngoặt không thể đảo ngược, đẩy nàng vào một ngã rẽ định mệnh.
Tại Tháp Mật Đàm, Tần Mặc cùng Tô Lam vẫn đang chuẩn bị cho bước đi tiếp theo. Hắn biết, Thiên Diệu Tôn Giả sẽ có một phản ứng cực kỳ mạnh mẽ và tàn bạo hơn để dập tắt ảnh hưởng của Tần Mặc. Bản tuyên ngôn này sẽ là một bước ngoặt, khiến nhiều thế lực trung lập phải cân nhắc lại lập trường, và một số sẽ công khai ngả về phe Tần Mặc. Mộ Dung Tĩnh sẽ sớm có một hành động quyết định, có thể là tiếp cận Tần Mặc hoặc công khai thách thức Thiên Diệu Tôn Giả. Các cuộc đối đầu quân sự nhỏ lẻ sẽ diễn ra thường xuyên hơn, đòi hỏi liên minh phải có sự chuẩn bị và tổ chức tốt hơn.
Cuộc chiến thực sự, một cuộc chiến định đoạt số phận của Huyền Vực, đã bắt đầu. Và Tần Mặc, với sự trầm ổn, kiên định và quyết đoán của mình, đã sẵn sàng đối mặt với nó, dù trong lòng hắn vẫn mang nỗi trăn trở về sinh linh vô tội. Hắn tin vào “ý chí tồn tại” của vạn vật, tin vào con đường “cân bằng bản chất”, và hắn sẽ bảo vệ nó đến cùng.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.