(Đã dịch) Vị Diện Chi Ảo Tưởng Thế Giới - Chương 19: Mây đen gió lớn giết người dạ
Trên đường đi, Lan Khải suy nghĩ về mục đích của chuyến hành trình này. Ban đầu, kế hoạch của y là tu luyện Cửu Dương Thần Công trong thung lũng, kiên nhẫn chờ đợi Trương Vô Kỵ xuất hiện, thậm chí còn có thể trở thành sư phụ của Trương Vô Kỵ.
Thế nhưng, mấy ngày qua, quá trình tu luyện đã khiến Lan Khải bắt đầu có những suy nghĩ khác. Ỷ Thiên là một thế giới võ hiệp, nhưng với sự xuất hiện của Cửu Dương Thần Công trong tay mình, mọi thứ dường như đã không còn đơn giản nữa. Lần hạ sơn này, một là để kiểm chứng những suy nghĩ của y, hai là để xác minh rốt cuộc ý thức của thế giới này đang che giấu điều gì.
Sau sự kiện Nguyệt Thiền, Lan Khải nhận ra mình đã quá ngây thơ, thực lực tăng trưởng quá chậm. Hiện tại y còn chưa đạt tới Tiên Thiên cảnh giới, nhưng đã tiếp xúc được với sự tồn tại của tu tiên. Y cần phải đẩy nhanh bước chân. Lan Khải vẫn chưa quên mối đe dọa từ chủ thế giới, dù không rõ đó là gì, nhưng thử thách từ ý thức thế giới tuyệt đối không đơn giản như y tưởng.
Lần này, y có hơn mười năm để chuẩn bị. Y cần phải tăng cường thực lực của mình lên mức có thể ứng phó mọi chuyện, ít nhất là đạt đến Tiên Thiên.
Trong mấy ngày qua, Lan Khải vẫn luôn suy tư làm thế nào để tăng cường thực lực của mình đến mức tối đa. Y cũng đã nghĩ đến việc tìm đường lên Mao Sơn, nhưng Lan Khải không rõ địa vị của mình ở đó. Dù không biết tình hình cụ thể của Mao Sơn, nhưng việc các môn phái thường không có cách đối đãi tốt với những người tu luyện "đạo dã" bên ngoài môn là một lẽ thường tình. Lan Khải cũng không nghĩ rằng mình có thể lên Mao Sơn là lập tức học được đạo pháp của họ.
Những năm tháng đại học cùng sự tàn khốc của xã hội đã giúp Lan Khải hiểu rõ nhiều đạo lý. Với Mao Sơn, y không thể ôm quá nhiều hy vọng. Tự dựa vào bản thân mình mới là vương đạo.
Mục đích lần này của y là cứu Trương Thúy Sơn cùng gia đình y, đồng thời gây dựng danh tiếng của mình trên giang hồ, để chuẩn bị sẵn sàng cho những dự định sau này.
Nếu kế hoạch thuận lợi, y sẽ có cơ hội lớn đoạt được Hàng Long Thập Bát Chưởng nằm trong Đồ Long đao. Sau đó, y sẽ dành thời gian tìm kiếm Kim Cương Bất Hoại Thần Công. Cứ như vậy, y sẽ có Hàng Long Thập Bát Chưởng để công, Kim Cương Bất Hoại Thần Công để thủ, từ đó nắm chắc phần an toàn rất lớn để ứng phó mọi nguy hiểm.
Lan Khải bước đi trong rừng sâu, ngày đêm không ngừng nghỉ, chạy như bay. Y tính toán lại ngày tháng, đại thọ trăm tuổi của Trương Tam Phong đã không còn chưa đầy một tháng. Vị trí hiện tại của y là ở Côn Luân sơn, muốn chạy tới Võ Đang sơn thì cần ít nhất nửa tháng.
Sau khi liên tục đi đường ròng rã ba ngày, Lan Khải đi ngang qua một trấn nhỏ. Y tìm một quán trọ, ngồi xuống nghỉ ngơi thật tốt.
– Tiểu nhị, mang cho ta một bình rượu và ba món ăn sáng.
Lan Khải ngồi xuống, tiện tay cầm lấy ấm trà của tiểu nhị, tự rót cho mình một chén rồi gọi.
– Dạ vâng! Khách quan xin chờ chút, món ăn sẽ có ngay ạ!
Tiểu nhị nghe vậy, gật đầu lia lịa rồi quay người đi.
– Này, ngươi có nghe nói không, bọn thổ phỉ Ba Lang kia lại vừa tiêu diệt một thôn làng ở phía đông rồi! Ai, thật đáng thương cho hơn hai trăm sinh mạng trong thôn, không một ai sống sót. Nghe nói ngay cả mấy đứa trẻ một tuổi cũng bị chúng giết hại.
Nghe đến đây, Lan Khải khẽ nhíu mày.
– Thật vậy sao? Quan phủ không can thiệp ư? Những người trong giang hồ chẳng phải thường thích diệt trừ những kẻ xấu xa này sao?
– Ai, đừng nhắc nữa! Quan phủ cũng từng phái người đi vây quét rồi, nhưng tổn thất vô cùng nặng nề. Hiện tại, số người của quan phủ và giới giang hồ bỏ mạng dưới tay bọn Ba Lang đã lên đến không dưới năm trăm người. Có người nói, Đại đương gia của Ba Lang là Sói Đói, là một cao thủ Hậu Thiên tầng tám. Làm sao người của quan phủ có thể đối phó được chứ? Nhị đương gia Hắc Lang cũng là Hậu Thiên tầng bốn, còn Tam đương gia thần bí nhất thì nghe đồn ít nhất cũng là cao thủ tầng năm.
– Chậc! Thật vậy à?
– Tôi lừa ngươi làm gì! Hiện tại con đường phía đông đã bị bọn Ba Lang chiếm cứ rồi. Các đội buôn đã chịu không ít tổn thất, giờ đây ai cũng phải đi đường vòng.
– Khách quan, đồ ăn của ngài đây ạ!
Tiểu nhị bưng món ăn lại, lớn tiếng nói.
– Ừm!
Lan Khải nhận lấy bình rượu, rót một chén rồi nhẹ nhàng uống.
Tiểu nhị vừa đặt món ăn xuống và xoay người định đi, Lan Khải liền vội vàng kéo y lại:
– Tiểu nhị, ta hỏi ngươi một chuyện, Ba Lang là ai?
Nghe Lan Khải hỏi, vẻ mặt tiểu nhị thoáng hiện sự sợ hãi, rồi y dường như chợt nhớ ra điều gì:
– Khách quan, ngài từ nơi khác đến phải không?
Lan Khải gật đầu:
– Mới từ Côn Luân sơn hái ít dược liệu trở về.
– Khách quan, ta khuyên ngài bây giờ đừng nên đi về phía đông. Ba Lang là một băng cướp, vì ba vị Đại đương gia của bọn chúng đều lấy tên 'lang' (sói), nên mọi người mới gọi chúng là Ba Lang.
Lan Khải lấy ra một thỏi bạc vụn đặt lên bàn:
– Tiểu nhị, ngươi có thể kể cho ta thêm một chút về chuyện của Ba Lang được không?
– Ngài nói gì vậy!
Tiểu nhị cười tủm tỉm thu lại thỏi bạc.
– Chẳng ai biết Ba Lang từ đâu đến cả. Danh tiếng của chúng bắt đầu nổi lên từ một năm trước. Một năm về trước, tại Bình An Thành cách đây hơn trăm dặm, một chuyến hàng hóa trị giá năm mươi vạn lượng bạc của cửa hàng Bình An đã bị bọn Ba Lang cướp đi. Danh tiếng của chúng chính là từ vụ đó mà ra. Hiện tại, có người nói rằng trong hơn một năm qua, số hàng hóa mà bọn Ba Lang cướp được ít nhất cũng lên tới hơn ba triệu lượng bạc.
– Đại đương gia của Ba Lang tên là Sói Đói, nhị đương gia là Hắc Lang. Còn Tam đương gia thì chưa ai từng thấy mặt, nhưng vẫn biết y có tên là Ngân Lang. Trong phạm vi mấy trăm dặm quanh đây, không một ai là không biết đến uy danh của Ba Lang. Vì vậy, khách quan à, nếu ngài muốn đi về phía đông, tốt nhất vẫn nên đi đường vòng thì hơn.
Sau khi tiểu nhị rời đi, Lan Khải ăn cơm mà lòng vẫn vẩn vơ, không tài nào tập trung được.
– Tiểu nhị, tính tiền!
Lan Khải đặt thỏi bạc lên bàn rồi quay người bước ra ngoài.
Rời khỏi trấn nhỏ, Lan Khải trực tiếp đi về phía đông.
Lan Khải không hề có ý định đi chịu chết, mà là muốn coi đám thổ phỉ này như một buổi luyện tập.
Y hiểu rõ rằng con đường mình phải đi còn rất dài, và rất nhiều điều y nhất định phải trải qua. Từ Dương Châu thành cho đến Côn Luân sơn, Lan Khải cũng đã từng gặp vài nhóm thổ phỉ. Tuy nhiên, là một người trưởng thành trong môi trường hiện đại, y vẫn cảm thấy rất khó khăn khi phải tự tay giết người. Dù biết mình nhất định phải làm, nhưng lúc đó y không thể xuống tay, cuối cùng đành thả chúng đi.
Nhưng bây giờ thì khác. Y cần thực lực, bất kể đó là gì. Dù là tướng quân hay chức vị cao, mỗi một thành công đều được xây dựng trên sự giẫm đạp lên người khác.
Y cần truy tìm trường sinh bất tử. Con đường này biết bao xa, xa đến mức ngay cả bản thân y cũng không thể xác định liệu mình có thể đi đến đích hay không. Thực lực, chính là thực lực sẽ quyết định tất cả.
Tiến vào rừng cây, Lan Khải không đi theo đường lớn hay lối mòn, mà chọn cách xuyên qua những lùm cây rậm rạp. Dựa trên thông tin từ tiểu nhị và những người khác, thực lực của bọn Ba Lang có thể là y thậm chí còn không đánh lại được người yếu nhất trong số chúng.
Hiện tại y chỉ có thực lực Hậu Thiên tầng hai. Nếu có thêm sự phụ trợ của đạo thuật, y có lẽ có thể đối kháng với những kẻ dưới Tiên Thiên. Nhưng với những kẻ trên Tiên Thiên, khi chân khí đã vận hành khắp cơ thể, pháp lực đạo thuật của y có thể sẽ bị chân khí của đối phương đánh tan.
– Thiên Tinh chỉ đường, đi!
Trong một khu rừng rậm ẩn mình, Lan Khải thì thầm với một con hạc giấy. Con hạc khẽ vỗ cánh, chậm rãi bay ra khỏi những tán cây.
Sau khi hạc giấy bay đi, Lan Khải lấy ra Bát Quái Kính. Y hướng về Bát Quái Kính ra lệnh:
– Hiện ra!
Bát Quái Kính từ từ sáng lên, chỉ chốc lát sau, một cảnh tượng được nhìn từ trên không đã hiện rõ trên đó.
Trong Mao Sơn đạo thuật có phép tìm đường và phép dò đường. Hiện tại Lan Khải đang sử dụng phép dò đường, lấy pháp lực làm dẫn, ánh sao nối liền, thả ra một con hạc giấy để thám thính.
Dựa trên những tin tức đại khái nghe được từ thị trấn, Lan Khải chỉ dẫn hạc giấy bay chậm rãi về phía một ngọn núi lớn ở phía đông.
Mồ hôi không ngừng chảy trên mặt Lan Khải, sắc mặt y đã dần trở nên trắng bệch. Con hạc giấy đã bay được hơn một canh giờ. Việc duy trì liên hệ giữa hạc giấy và y tiêu hao một lượng lớn pháp lực, nếu vẫn không tìm được, Lan Khải đành phải từ bỏ.
Đúng lúc này, trên Bát Quái Kính xuất hiện một tia sáng. Tinh thần Lan Khải chấn động, y lập tức điều khiển hạc giấy bay qua. Cuối cùng, Lan Khải cũng đã tìm thấy địa điểm mình muốn. Nhìn từ Bát Quái Kính, Lan Khải không khỏi cảm thán rằng đám thổ phỉ này đã chọn một địa điểm thật sự quá tốt. Xung quanh toàn bộ là những cây cổ thụ cao hơn mười mét. Ở giữa những tán cây, một thung lũng rộng lớn ẩn mình bên trong, và không xa thung lũng có một dòng sông nhỏ chảy lững lờ.
Quả thực, nhìn từ trên không, nơi này thật sự rất khó tìm kiếm nếu chỉ đi trên mặt đất. Từ vị trí trên cao, Lan Khải đã biết rằng nơi ẩn náu của thổ phỉ đều bị những cây cổ thụ cao lớn vây quanh.
Tìm thấy được nơi trú ẩn của thổ phỉ, Lan Khải thu hồi pháp lực, cất Bát Quái Kính đi, rồi khoanh chân ngồi xuống để khôi phục pháp lực.
Hai canh giờ sau, Lan Khải thu công đứng dậy, pháp lực đã hoàn toàn khôi phục. Mắt y nheo lại, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, phát hiện ngay cả trời cũng đang giúp mình. Ánh trăng đã bị mây đen che khuất, và những ngôi sao cũng đang dần biến mất.
Đúng là một đêm mây đen gió lớn, thích hợp để ra tay giết người! Sát khí trong mắt Lan Khải dâng trào, y thi triển khinh công, lao nhanh về phía nơi trú ngụ của đám thổ phỉ.
Trên trấn, Lan Khải đã nghe rất nhiều chuyện về băng cướp Ba Lang này, đặc biệt là việc chúng không tha cho cả những đứa trẻ ba tuổi. Vì vậy, Lan Khải sẽ không bao giờ bỏ qua cho bọn thổ phỉ này.
Dù Lan Khải lớn lên trong xã hội hiện đại, nơi mà giới hạn đạo đức của nhiều người đã xuống rất thấp, nhưng y vẫn luôn kiên trì giữ vững giới hạn đạo đức của riêng mình. Nói một cách không mấy dễ nghe, y chính là một kẻ ba phải. Còn nói theo ngôn ngữ mạng, thì y có tính cách của một "Thánh Mẫu".
Sau khi đi bộ ẩn mình trong rừng khoảng một canh giờ, Lan Khải đã đến bên ngoài khu rừng nơi đám thổ phỉ ẩn náu. Y dừng lại, khẽ cau mày, bởi từ cảm nhận của bản thân, y phát hiện phía trước có ẩn chứa nguy hiểm.
– Quả nhiên không đơn giản như vậy!
Lan Khải khẽ nói nhỏ, rồi quay người rời đi. Rời xa khu rừng nơi bọn thổ phỉ đang ẩn mình, Lan Khải tìm một nơi yên tĩnh và bí mật, vung tay lên, một pháp đàn đột nhiên xuất hiện.
Với công năng không gian mới, Lan Khải đã để mọi đồ vật vào trong đó. Trên đường từ Côn Luân sơn trở về, y cũng mua không ít thứ. Buổi tối khi nghỉ ngơi, Lan Khải cũng đã vẽ thêm một số phù chú. Trận chiến với quỷ tướng trước đó đã khiến y cạn kiệt hết tất cả những gì mình dự trữ.
– Mau!
Lan Khải mặc đạo bào, tay cầm kiếm gỗ đào, vẽ ra vài đạo phù chú. Kể từ khi biết thế giới này có những điều bất thường, mỗi lần thi pháp, Lan Khải đều sẽ mặc đạo bào. Câu nói "trên đầu ba thước có thần minh" khiến Lan Khải không dám kiểm chứng là thật hay giả, nhưng thà tin là có còn hơn không, đó là ý nghĩ của y.
Trước pháp đàn, một luồng gió bỗng dưng nổi lên. Khác với hạc giấy, việc sử dụng thuần pháp lực để thám thính sẽ cho kết quả rõ ràng hơn rất nhiều.
– Đi!
Lan Khải dùng thanh kiếm gỗ đào chỉ vào vị trí của đám thổ phỉ, luồng gió kia liền thổi đi theo hướng đó.
Một luồng gió lướt qua, khiến tên thổ phỉ đang ẩn nấp trên cây bỗng toát mồ hôi lạnh. Hắn lẩm bẩm: "Sao tự nhiên lại có gió nổi lên thế này? Chết tiệt!" Tên thổ phỉ không cảm thấy gì khác thường, chỉ nghĩ đơn thuần là một luồng gió thổi qua.
Luồng gió nhẹ nhàng lướt qua lại trong rừng cây, mọi tình hình trong rừng dần được phản hồi lại pháp đàn của Lan Khải. Tuy rằng không thể hiển thị hình ảnh chi tiết như khoa học kỹ thuật hiện đại, nhưng hiển thị vị trí đại khái của con người thì vẫn hoàn toàn có thể.
Nhìn vị trí hiện ra.
– Hừ!
Lan Khải phất tay, thu tất cả đồ vật vào không gian, rồi cầm thanh thiết kiếm đã mua được, bay thẳng vào rừng cây.
– Hả!
Cảm giác được điều gì đó bất thường, tên thổ phỉ nghi hoặc thò đầu ra nhìn xuống. Đầu hắn vừa rời khỏi tán cây, một luồng ánh sáng lạnh lẽo chợt lóe lên, và ý thức của tên thổ phỉ cũng biến mất ngay lập tức.
Lan Khải run rẩy cầm kiếm, cẩn thận đặt tên thổ phỉ đã chết xuống. Máu của tên thổ phỉ chảy dọc theo lưỡi kiếm, rồi rịn ra tay Lan Khải. Y suýt nữa đã đánh rơi thanh kiếm.
– Hô!
Lan Khải hít một hơi thật sâu, nhẹ nhàng đặt tên thổ phỉ trở lại vị trí ẩn nấp của hắn, rồi dựa vào một thân cây mà không ngừng thở dốc. Đây là lần đầu tiên y giết người!
Tất cả công sức chuyển ngữ này, độc quyền thuộc về Truyen.free.