(Đã dịch) Vô Cực Chân Nhân - Chương 13: Anh biết?
Trong mắt Triệu Mạnh lóe lên vẻ hằn học: “Sau khi con tôi tốt nghiệp đại học thì đã có một vị hôn thê, gia đình hai bên môn đăng hộ đối. Thế mà, chỉ vì một lần tham gia họp lớp cấp hai, chẳng hiểu sao nó lại qua lại với con ả đó. Không dừng lại ở đó, nó còn ngang nhiên dẫn con ả ta về công ty.”
“Tôi không thể tin nổi con điếm ấy lại trơ trẽn đến thế. Ngày xưa, nó coi con tôi chẳng đáng một xu, lấy con tôi ra làm trò cười. Giờ đây, thấy con tôi là công tử giàu có, nó lập tức trở mặt một trăm tám mươi độ, tìm cách dụ dỗ thằng bé.”
“Thằng con tôi thì lại chẳng có chí tiến thủ gì, quên sạch nỗi nhục ngày trước, vậy mà vẫn chấp nhận con ả ta. Làm sao tôi có thể để một con điếm chỉ biết tiền bạc bước chân vào nhà tôi chứ? Vợ chồng tôi kiên quyết phản đối, ra sức ngăn cản. Thằng con tôi như bị con ả kia bỏ bùa mê thuốc lú, ra sức bảo vệ ả. Nó dám cãi lời bố mẹ, còn dọa dẫm rằng nếu không cho cưới con ả đó, nó sẽ không cưới ai khác và sẽ bỏ nhà ra đi.”
“Hừ. Tôi biết thừa con ả kia giật dây nó làm vậy, chứ thằng bé thành thật nhà tôi làm gì có thể gây ra những chuyện tệ hại thế này. Thù mới hận cũ, tôi không thể chịu đựng thêm được nữa...”
“Cho nên anh muốn giết cô Xuân Ý?” Nguyễn Anh Dũng nhíu mày.
“Vâng.”
“Chỉ có mình cô Xuân Ý đắc tội với anh, sao anh lại giết luôn những người khác?”
“Tôi không muốn thế. Máu điên đã nổi lên trong đầu, tôi không còn kiêng kỵ gì nữa. Anh có thể coi như những kẻ đó xui xẻo vậy. Có những lúc chính tôi cũng nghĩ mãi mà không tài nào hiểu nổi tại sao mình lại làm vậy. Không giấu gì anh, tôi luôn có ý nghĩ giết người, nhất là những kẻ xấu xa, vô liêm sỉ. Thậm chí đôi khi tôi còn ảo tưởng rằng, nếu mình là thần, tôi sẽ tiêu diệt sạch lũ người đó, trả lại sự trong sạch cho quốc gia này. Có như thế, đất nước mới trở nên tốt đẹp hơn rất nhiều.”
“Anh có suy nghĩ đó từ lúc nào? Từ sau khi gặp cô Xuân Ý?”
“Đương nhiên là không phải, từ hồi trẻ tôi đã có ý định đó. Thấy ai không vừa mắt, tôi chỉ muốn giết quách cho xong. Hồi trẻ, tôi chỉ nghĩ thoáng qua rồi thôi, chẳng có hành động gì cả. Rất có thể chính vì bị con ả kia chọc điên, tôi mới có đủ can đảm để giết người. Hơn năm mươi năm qua, tôi chưa từng gặp một cô gái nào hèn mọn, vô liêm sỉ như ả ta. Tôi thực sự muốn giết chết cô ta. Không, tôi không muốn cô ta chết một cách dễ dàng, tôi muốn hành hạ cô ta đến chết.”
“Vì thế, tôi quyết định giết sạch cả người nhà lẫn bạn bè của ả. Đợi đến khi ả chịu đủ nỗi đau mất mát người thân dằn vặt, tôi mới ra tay giết ả, để tất cả bọn chúng đoàn tụ dưới địa ngục. Con điếm này đã khiến tôi giải phóng ác quỷ trong lòng, không còn có thể kiềm chế được nữa.” Triệu Mạnh dứt lời, nở nụ cười đắc ý đến tột cùng, dường như chẳng hề thấy hành vi của mình có vấn đề gì.
“Anh cảm thấy đùa tôi rất vui sao?” Nguyễn Anh Dũng nhìn chằm chằm Triệu Mạnh, ánh mắt như muốn phun ra lửa.
“Sao anh lại nói vậy, đội phó? Tôi nói sự thật mà thôi.” Triệu Mạnh dùng vẻ mặt nghi hoặc hỏi lại Nguyễn Anh Dũng.
Nguyễn Anh Dũng mắng: “Mẹ nhà anh. Anh nói xem anh giết những người trước đó thế nào?”
Triệu Mạnh lạnh nhạt đáp: “Chặt đầu thôi, có gì đâu. Thứ nào ô uế nhất thì loại bỏ.”
Nghe lời đáp trả lạnh lùng đó, Nguyễn Anh Dũng bắt đầu nghi ngờ suy đoán của mình. “Chẳng lẽ mình nghĩ sai?” Nguyễn Anh Dũng tự hỏi.
Im lặng trầm tư một lát, Nguyễn Anh Dũng nhìn về phía Triệu Mạnh, gằn từng chữ: “Tôi không quan tâm anh có thật sự là hung thủ hay vì bất cứ lý do nào mà nhận mình là hung thủ. Nếu anh đã biết đây là một vụ án chặt đầu, vậy anh hẳn phải hiểu mức độ nghiêm trọng của nó chứ?”
Nguyễn Anh Dũng dò xét, một lời hai ý.
Triệu Mạnh cúi đầu, than nhẹ: “Biết.”
“Biết?! Anh biết? Tốt! Rất tốt!!!” Nguyễn Anh Dũng nhận ra thái độ bất thường của Triệu Mạnh, giận quá hóa cười. Anh ta cười xong, quay người nhìn về phía Trương Hoài Nhân, người vẫn đứng lặng lẽ phía sau anh ta từ đầu buổi thẩm vấn, chưa hề lên tiếng lấy một lời.
“Tới việc của cậu.” Nói đoạn, Nguyễn Anh Dũng phất tay ra hiệu cho cảnh sát bên cạnh. Rồi cả hai đi vòng ra phía sau Trương Hoài Nhân, nhường vị trí thẩm vấn cho hắn.
Khi Triệu Mạnh vẫn còn nhìn Trương Hoài Nhân bằng ánh mắt đầy hoài nghi, Trương Hoài Nhân bước tới hai bước, nhìn thẳng vào mắt Triệu Mạnh, nói: “Tôi cho anh cơ hội cuối cùng. Nếu anh chỉ là người liên quan, là đồng phạm hoặc là người nắm được thông tin, không phải hung thủ, anh nói ra còn kịp lúc.”
Trong khoảnh khắc đó, không khí trong phòng trở nên trầm trọng, một áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực của mọi người có mặt trong phòng.
“Cậu… là… ?” Triệu Mạnh nuốt nước miếng, gian nan mở miệng hỏi.
Ánh mắt Trương Hoài Nhân trở nên sắc bén, hắn lạnh lùng: “Đừng có không biết điều. Gia tộc anh thuộc giới chính trị, hẳn anh đã từng nghe danh chúng tôi: Võ Nhân.”
“Không thể nào, làm sao có thể?” Triệu Mạnh như bị dọa mất hồn vía, hét lên. Triệu Mạnh không tin nổi chuyện mấy mạng người lại có thể liên quan tới cái tổ chức quỷ quái này.
Nhìn thấy phản ứng của Triệu Mạnh, gã luật sư nhạy bén ở bên cạnh khôn ngoan lui về một góc phòng.
“Anh còn mười giây để trả lời vấn đề tôi muốn biết.”
Triệu Mạnh hoàn toàn suy sụp, phòng tuyến tâm lý trong lòng lập tức tan vỡ. Từng nghe danh tiếng, hiển nhiên hắn hiểu rõ năng lực và cách thức xử lý vụ việc của Võ Nhân. Triệu Mạnh chẳng còn chút ảo tưởng may mắn nào, nói giọng run run: “Bộ quần áo kia tôi mua về cho con trai tôi mặc.”
Hít sâu một hơi, Triệu Mạnh nói tiếp: “Ba ngày trước, một cách tình cờ, tôi phát hiện hành tung của con mình cực kỳ lạ thường. Chẳng có việc gì mà nó cứ lén lút chạy tới phòng thí nghiệm. Tôi lén lút bám theo, phát hiện nó trồng mấy chậu hoa bỉ ngạn ở đó. Vì là người địa phương, tôi biết rõ hoa bỉ ngạn chỉ có thể mọc và sống được nhờ xác người chết, thế nên tôi bắt đầu nghi ngờ. Đợi nó rời đi, tôi tiến đến kiểm tra, dùng tay đào đất, và phát hiện một đống tóc bên dưới. Tôi hoảng sợ tột độ, nhưng cũng đã đoán ra được phần nào. Khi bớt sợ, tôi tiếp tục đào… và tìm thấy mấy cái đầu người…”
Không đợi Triệu Mạnh kể xong, Trương Hoài Nhân cắt ngang: “Được rồi. Hung thủ là con anh. Lúc anh bị cảnh sát dẫn đi, nó biết chứ?”
“Vâng, nó thấy cảnh sát dẫn tôi đi.”
“Anh liệt kê những địa điểm con anh thường lui tới và ở lại. Đặc biệt là những nơi có tính chất đặc biệt.”
Triệu Mạnh không dám giấu giếm: “Nhà tôi hiện nay, căn nhà vườn cũ, công ty, phòng thí nghiệm.”
Trương Hoài Nhân chỉ giấy bút trên bàn: “Anh viết hết địa chỉ vào đó giùm.”
“Vâng.” Triệu Mạnh gật đầu, cầm bút trên bàn, xoay giấy lại và bắt đầu viết.
Trương Hoài Nhân nhìn về phía Nguyễn Anh Dũng: “Anh gọi hai đội lính đặc nhiệm đến canh giữ hai người này. Nói với họ rằng nếu hai người này có bất cứ hành động bất thường nào, họ có quyền giết chết, bất kể tội lỗi.”
Nghe được những lời nói lạnh lùng của Trương Hoài Nhân, gã luật sư đang tựa người vào góc tường, bỗng xụi lơ, còn Triệu Mạnh thì run rẩy nhè nhẹ.
Đợi Triệu Mạnh viết xong, Trương Hoài Nhân cầm giấy đi thẳng ra bên ngoài, gọi hai đội lính đặc nhiệm đang gác bên ngoài lên xe, bắt đầu truy bắt hung thủ theo địa chỉ ghi trên giấy.
…
Phạm Xuân Ý từ hôn mê tỉnh lại, nhận ra mình bị trói, cả người đang nằm trên một đống cánh hoa. Cô gái nhìn thấy mình trần truồng, hai tay bị trói chặt ra sau lưng bằng một sợi dây thừng. Cô muốn ngồi dậy nhưng sợi dây siết quá chặt, chỉ khẽ cựa quậy hai tay một chút thôi là đã đau đớn tê tái. Cô nhìn xung quanh, phát hiện một vòng tròn nến bao quanh người mình, bốn phía đông, tây, nam, bắc là bốn chậu hoa đỏ như máu. Cô biết loại hoa này, đã từng gặp không ít lần. Nó được gọi là hoa bỉ ngạn.
Cô dõi mắt nhìn, nhận ra mình đang ở trong một căn nhà hình chữ nhật, với bốn bức tường trong suốt, có thể nhìn ra bên ngoài là một vườn hoa rộng lớn. Ngôi nhà này tựa như nằm trên sườn đồi, còn cả ngọn đồi là một vùng đất đầy hoa cỏ và cây cối.
Trong lòng Phạm Xuân Ý hoảng hốt tự hỏi: “Đây là đâu? Tại sao mình lại ở nơi này?”
Cảm thấy hoảng loạn tột độ, Phạm Xuân Ý vừa khóc nức nở vừa kêu cứu thất thanh: “Cứu mạng!”
Bỗng nhiên một tiếng “loạt xoạt” lọt vào tai Phạm Xuân Ý, khiến cô giật mình thon thót.
“Đừng kêu… Đừng kêu…” Một giọng nói yếu ớt cất lên.
“Ai… Ai đó?” Phạm Xuân Ý hỏi.
“Là tớ…”
Phạm Xuân Ý ngẩng đầu tìm kiếm theo hướng phát ra âm thanh, thấy một người đang nằm gần chậu hoa bỉ ngạn ở phía bắc. Tay chân người này cũng bị trói, máu me đầy mặt, nhìn dáng vẻ có vẻ bị thương rất nặng.
Phạm Xuân Ý nhìn thật kĩ mới nhận ra người này là Phùng Công Tuấn. Thấy Phùng Công Tuấn trong tình trạng thê thảm như vậy, cô bật khóc nức nở: “Tuấn, cậu thế nào? Sao cậu lại thành thế này?”
Phùng Công Tuấn chịu đựng nỗi đau nhức kịch liệt ở đầu, giãy giụa lật người lại, hướng mặt về phía Phạm Xuân Ý: “Bị tên kia đánh. Chúng ta bị tập kích, bị hắn bắt tới nơi này.”
Trí nhớ của Phạm Xuân Ý chợt khôi phục, cô loáng thoáng nhớ ra trước đó hai người vẫn đang ngủ trong phòng. Cô chợt hiểu ra, tên hung thủ đã chán trò chơi với hai người họ, nên giờ đây hắn định giết chết, diệt khẩu. Nghĩ đến đây, cô bật khóc nức nở.
“Đừng khóc. Tên kia có thể đang ở gần đây. Nếu cậu để hắn nghe thấy, cả hai chúng ta sẽ chết ngay lập tức.” Phùng Công Tuấn cảnh cáo Phạm Xuân Ý.
Phạm Xuân Ý bị dọa đến nỗi không dám khóc, nỉ non: “Sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ chết. Lần này hắn nhất định không bỏ qua cho chúng ta. Hắn sẽ chặt đầu chúng ta như đã từng làm với những người khác, hức… hức…”
“Chúng ta không phải gà vịt mà hắn muốn giết thì giết.” Phùng Công Tuấn không cam lòng.
Bản quyền của nội dung dịch này được bảo hộ bởi truyen.free.