(Đã dịch) Vô Cực Chân Nhân - Chương 20: Trang (1)
Quyển 2.
Mọi chuyện bắt đầu từ một làng chài nhỏ ven biển, nơi những con sóng ngày đêm không ngừng vỗ về bờ cát trắng xóa.
Biển nuôi sống làng chài bằng nguồn tài nguyên tôm cá dồi dào và những hạt muối trắng tinh, mặn mòi. Thế nhưng, biển cũng đôi khi tàn nhẫn gieo vào lòng đất những nấm mồ vô danh, khi những cơn giông tố bất chợt hay sóng cả bất ngờ ập đến, nuốt chửng cả thuyền lẫn người.
Dẫu vậy, những người dân chài chẳng hề oán trách biển cả. Họ vẫn cặm cụi đan lưới, đóng thuyền, rồi với đôi bàn chân chai sạn, chằng chịt vết cứa từ những con hà, họ lại ra khơi, mang theo hy vọng về những mẻ lưới bội thu để nuôi sống gia đình.
Đã bao đời nay, nếp sống nơi đây dường như thành một cái lệ: Đàn ông trai tráng ra khơi đánh bắt, soi mực, câu đêm; phụ nữ ở nhà đan lưới, làm muối; còn trẻ con thì đứa phụ đan lưới, đứa cào mỏ quạ, giậm bề bề để thêm chút rau cháo cho bữa ăn, hoặc mang ra chợ bán kiếm tiền mua sắm quần áo mới. Vòng quay cuộc sống cứ thế tuần hoàn, định sẵn cho mỗi mái nhà nhỏ nơi làng chài này.
Mặt trời đỏ ối bắt đầu nhô lên từ đường chân trời, nơi những con sóng chầm chậm vỗ vào bờ, tạo nên âm thanh rì rào quen thuộc như bao buổi sáng khác. Lác đác vài chiếc thuyền câu đêm về muộn đang cập bờ, các chị em phụ nữ đã í ới tranh nhau những mẻ cá tôm tươi rói, rồi nhanh chóng mang lên chợ bán với hy vọng kiếm lời.
Phía xa, trên những mỏm đá, đám trẻ vạn chài vừa nô đùa, vừa thoăn thoắt bước trên những phiến đá đầy hà bám, tìm cào mỏ quạ. Cả lũ con trai, con gái cười đùa vui vẻ giữa bãi đá, tất cả đều chung một bộ dạng: quần áo lấm lem bùn, mái tóc khô vì nắng và gió biển, cùng làn da bánh mật đặc trưng của dân miền biển.
Chợt có tiếng trẻ con từ bờ cát phía ngoài những hòn đá lởm chởm đầy hà vọng vào: “Chị Trang ơi! Em dậy rồi, em dậy rồi.”
Một đứa con gái có mái tóc xơ xác dài ngang vai, được buộc tạm bằng sợi dây thun, ngẩng chiếc trán đã lấm tấm mồ hôi lên. Cô bé hướng về phía bờ cát, nhoẻn hàm răng trắng bóc, cười hớn hở đáp lời: “Ong Nâu hả! Chờ chị tí. Chị vào ngay đây!”
Trang với đôi bàn chân trần chai sạn, thoăn thoắt bước qua những phiến đá, tiến vào bờ.
Thằng bé chừng sáu tuổi, đen nhẻm, trông tinh nghịch lạ thường. Đôi mắt tròn xoe, đen láy như mắt con gái. Nó vừa dùng chân té nước đùa với sóng, vừa vẫy tay gọi chị: “Nhanh lên chị Trang ơi, không nước biển lên cao mất.”
Trang rảo bước nhanh hơn trên bãi cát, chạy về phía thằng em trai, mắng yêu: “Hư thế! Ai cho dậy sớm thế này!”
Thằng bé không đáp lời Trang. Nó liền rút ngay chiếc que đã chuẩn bị từ trước, quơ quơ trước mặt chị: “Em dậy sớm để học mà! Chị dạy em học đi nào! Em muốn học giỏi như chị cơ.”
Trang bật cười, cô bé đặt chiếc rổ đầy mỏ quạ còn bám đầy bùn xuống. Rồi cô kéo thằng bé lại gần, thơm nựng lên má nó một cái thật kêu: “Rồi, thế bắt đầu học nhé. Hôm nay Ong Nâu của chị phải viết nhanh hơn và nhiều hơn hôm qua nhé. Xem biển có thắng được Ong Nâu không nhé!”
Ong Nâu hớn hở “dạ” một tiếng, rồi chạy ra chỗ cát phẳng phiu nhất, đưa chiếc que lên nền cát, bắt đầu viết những chữ cái. Miệng nó ê a đọc theo từng nét chữ vừa viết xuống. Cứ mỗi khi thằng bé viết và đọc xong một chữ, sóng biển lại như muốn trêu đùa, vội vã tiến đến cuốn đi những nét chữ nguệch ngoạc ấy vào lòng biển, như thể cũng muốn học cùng với thằng bé.
Cũng có những chữ Ong Nâu chưa kịp viết xong, sóng đã ào đến cuốn mất, khiến nó hậm hực dậm chân dậm tay. Hờn dỗi xong, nó lại chạy lên cao hơn một chút, viết vội vàng để tránh sóng biển kịp cuốn đi.
Trang tháo chiếc chun buộc tóc, để mái tóc lòa xòa bay trong gió biển, mỉm cười ngắm nhìn em trai. Mới ngày nào nó còn bé tí tẹo, đỏ hỏn, được mẹ nâng niu như sợ vỡ đồ, được bố nhìn bằng ánh mắt đầy hy vọng, vậy mà giờ đây đã sắp vào lớp một rồi.
Trang nhớ ngày mình hát bài “Chị ong nâu nâu nâu nâu” bên cái cũi của em. Mỗi lần nghe đến đoạn “Chị ong bay đâu bay đâu”, thằng bé lúc nào cũng toe toét cười dù chẳng hiểu gì. Điều đó khiến Trang thích thú, cô cứ hát đi hát lại câu đó để chọc cười em trai.
Chẳng biết từ bao giờ, Trang bắt đầu gọi em trai mình là Ong Nâu, dù bố đã đặt cho nó cái tên là Hoài Bão. Bố muốn đứa con trai duy nhất của mình phải có hoài bão, ôm ấp giấc mơ học hành đầy đủ của gia đình, rồi có công danh để gánh vác cả gia đình.
Nhìn nét chữ nguệch ngoạc của Bảo trên bờ cát, nơi ngày Trang còn bé tí, bố đã dẫn cô ra đây. Trang nhớ lời bố từng dặn: “Mặt trời của biển chính là chiếc đèn bàn vĩ đại nhất, bờ cát này là chiếc bảng viết đẹp nhất.
Và những cơn sóng biển chính là người thầy tận tụy nhất, khi nó cần mẫn xóa bảng cho những người hiếu học.” Khi đó, Trang thấy một niềm vui nhỏ bé cứ dâng lên trong lòng như những con sóng nhỏ vỗ bờ.
Ong Nâu đã viết xong bảng chữ cái tự lúc nào không hay, nó cất giọng trong trẻo gọi chị: “Chị ơi, hôm nay em chỉ bị mất có hai chữ thôi. Mai em sẽ không để biển xóa kịp đâu!”
Trang tiến lại gần đứa em trai bé bỏng, xoa mái tóc khô như rễ tre của nó và động viên: “Ong Nâu hôm nay giỏi lắm. Mai chị sẽ dạy Ong Nâu viết các chữ số nhé!”
Ong Nâu hớn hở đáp lại: “Vâng chị nhớ đấy. Nếu chị sai lời, em sẽ mách mẹ đánh chị đấy!”
Trang gật đầu nhìn em mà không nói gì, rồi hướng ra bãi đá, cất giọng gọi lớn: “Trinh ơi! Trinh ơi! Về thôi em. Về còn ôn bài chứ. Hôm nay thế là đủ rồi.”
Có tiếng đáp “vâng” vọng lại từ bãi đá. Một bóng con gái tóc cắt ngắn đến mang tai, với bước chân thoăn thoắt, khỏe khoắn, trái ngược hẳn với dáng người mảnh mai của nó, nhanh nhẹn chạy về phía Trang.
“Hôm nay em được nhiều phết đấy chị ạ. Thằng Dũng nó nhường cho em một ít đấy.”
Trang với lấy chiếc rá nhỏ của em, đổ số mỏ quạ còn dính bùn đất vào rổ của mình, rồi cắp lên ngang lưng: “Thôi đi về thôi. Về tắm rửa còn ôn bài. Không mấy hôm nữa bố đi biển về, đứa nào lười học là bố lại phạt đứng góc nhà đấy.”
Tiếng “dạ” chỉ còn vọng lại chỗ Trang đứng. Hai đứa em đã vừa chạy vừa trêu nhau trên con đường về nhà, để lại những dấu chân bé xíu trên cát. Trang bước theo sau, ngắm nhìn hai đứa em cười đùa hạnh phúc, chợt nhớ lại lời bố: “Bố sẽ cố gắng để ba đứa được học đến nơi đến chốn. Con là chị, con phải đôn đốc các em không được quên việc học. Ba đứa chúng mày phải thoát khỏi cái làng chài này, phải trở thành kỹ sư, bác sĩ, chứ không thể lênh đênh trên biển mãi được.”
Trang liền rảo bước nhanh hơn để về kèm Trinh học, và quản thằng em tinh nghịch lúc nào cũng sẵn sàng tót ra biển chơi với lũ nhóc trong xóm. Dường như khao khát thoát khỏi làng chài, cùng với trách nhiệm của một người chị cả trong nhà, đã khiến Trang già dặn hơn nhiều so với cái tuổi mười ba của mình…
Ngôi nhà cấp bốn lợp ngói đỏ đã xỉn màu theo thời gian. Hình ảnh quen thuộc ấy đã hiện dần ra trong tầm mắt Trang. Tiếng đùa nhau của Trinh và Bảo từ trong nhà vọng qua bức tường xây bằng gạch xỉ, cắm đầy những vỏ sò, đến tai Trang.
Hơi cau mày khi nghe hai đứa em vẫn còn đùa nghịch, Trang đẩy chiếc cổng sắt đã tróc gần hết lớp sơn, đang khép hờ, rồi bước vào nhà. Hai đứa em Trang vẫn đang nô đùa vui vẻ, chạy lên chạy xuống bậc tam cấp dẫn từ sân lên gian nhà chính trống hoác. Gian nhà chính của gia đình Trang chỉ có độc một bộ bàn ghế gỗ cũ mèm và chiếc tivi hai mươi hai tấc.
“Hai đứa bay không rửa ráy, thay quần áo, ăn sáng, học bài hả? Chị cho mỗi đứa một trận đòn bây giờ. Trinh không được trêu em nữa, mau đưa nó đi rửa ráy, rồi lên nhà ăn sáng ngay!”
Câu nói kèm cái lườm của Trang có tác dụng ngay lập tức, Trinh và Bảo lấm lét nhìn Trang, rồi ngoan ngoãn bước ra bể nước rửa ráy.
Bảo vừa đi theo Trinh, vừa đưa đôi mắt tròn xoe lườm trộm Trang với vẻ mặt hậm hực. Nhìn bộ dạng của hai đứa, đặc biệt là Bảo, Trang không khỏi bật cười.
Trang cúi người đặt chiếc rổ mỏ quạ xuống, cố nén tiếng cười. Cô thoăn thoắt bước vào nhà, lấy nồi cơm nguội ra xới tơi thật kỹ. Sau đó, cô với lấy chiếc chảo và liễn mỡ, xuống gian bếp.
Châm xong chiếc bếp dầu, Trang đặt chiếc chảo đã có sẵn mỡ lên bếp. Cô đổ cơm nguội đã đánh tơi vào chảo để rang.
Hôm nay có thêm ít tóp mỡ còn lại từ chiều qua, nên trông chảo cơm rang ngon hơn hẳn. Mùi cơm rang quyện vào mỡ chẳng mấy chốc đã lan tỏa, đánh động dạ dày của thằng em láu cá, dù nó đang đứng bên ngoài với khuôn mặt đỏ gay, vài lọn tóc mai bết lại vì mồ hôi.
Thế nên, khi Trang vừa quay người lại định gọi hai đứa xuống ăn cơm, cô đã thấy Bảo ôm sẵn chiếc bát con và thìa nhôm, đứng sau lưng tự lúc nào không hay. Vẻ mặt thằng bé không còn chút hậm hực nào, thay vào đó là nụ cười toe toét, giọng điệu nịnh nọt: “Em rửa mặt đánh răng rồi. Chị Trang lấy trước cho em ăn để em còn học bài.”
Câu nói quen thuộc mỗi khi có đồ ăn của Bảo khiến Trang không thể nhịn cười: “Cứ có đồ ăn là lại lấy lí do học bài ra để ăn. Nếu hôm nay mà lại trốn đi chơi là chị về mách bố đấy, biết chưa? Đưa bát đây nào ông tướng.”
Đưa chiếc bát với vẻ mặt ngập ngừng, Bảo ra điều kiện: “Nhưng chị phải cho em nhiều tóp mỡ vào chứ! Không em không ăn đâu. Không ăn được thì không học được. Không em mách mẹ đấy.”
Trang ngao ngán nghe cái giọng điệu lấy mẹ ra dọa suốt ngày của thằng em quái quỷ: “Được rồi, đưa bát đây nào. Không nhanh là chị cho Trinh ăn hết bây giờ.”
Bản chuyển ngữ này, đã được hoàn thiện dưới sự bảo trợ của truyen.free.