Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vô Cực Chân Nhân - Chương 21: Trang (2)

Không chờ nói thêm lời nào, Bảo vội đưa chiếc bát cho Trang, đoạn đưa thìa lên miệng liếm láp, vẻ háo hức như đói lắm rồi. Trang lựa chỗ nhiều cơm ít cháy, nhặt cho thằng em những miếng tóp mỡ ngon nhất. Xới đầy bát, cô đưa cho Bảo.

Bảo chẳng buồn nói thêm câu nào, cầm bát chạy biến lên nhà, hò hét: “Em có cơm rồi nhé chị Trinh! Chị không ăn là chị Trang ăn hết đấy.”

Trang với lấy thêm chiếc bát con, xới cho Trinh một bát cơm nữa. Khi bát của Trinh đã đầy, phần cơm còn lại trong nồi chỉ vẻn vẹn ba thìa. Trang lấy chiếc muôi nhôm sứt mẻ, lồi lõm, vét nốt rồi mang nồi ra bể nước.

Nhìn chiếc bể đã cạn, Trang vội vàng buông gàu xuống chiếc giếng nước đục ngầu, múc từng gàu nước vàng khè, sặc mùi tanh tưởi, đổ vào bể lọc làm bằng sỏi trắng và cát. Khi thấy đã tạm đủ nước sinh hoạt trong ngày, Trang vén mái tóc xơ xác lên cao, qua gáy, rồi rửa qua loa mặt mũi. Giật chiếc khăn mặt treo trên sợi thép chăng ngang bể, Trang lau vội mặt rồi bước vào nhà.

Trinh đang cặm cụi bên chiếc bàn học kê sát cửa sổ. Nhờ ánh sáng từ cửa sổ với những chấn song sắt hoen gỉ hắt vào, Trinh thấy rõ từng dòng chữ.

Thằng Bảo thì ngồi trên giường của ba chị em, liền kề bàn học, nghịch những viên bi sắt bóng loáng. Số bi đó được bố xin lại từ mấy chú thợ máy, bao nhiêu cũng đều đưa cho Bảo chơi.

Vừa thấy Trang bước vào, Bảo đã giấu biến mấy viên bi vào vỏ chăn, xoen xoét cất giọng: “Em vừa ăn xong, no lắm rồi! Cho em nghỉ một lát, lát nữa em học, chị Trang nhé.”

Lắc đầu dứt khoát, Trang đáp: “Không được đâu, Ong Nâu mà hư là chiều chị không cho đi tắm biển đâu đấy. Lấy vở ra viết lại bảng chữ cái chị xem nào. Không thấy chị Trinh đang ngồi học chăm chỉ à?”

Mặt xị ra, thằng em vùng vằng rời giường, đến bàn học, lấy cuốn vở bìa xộc xệch, được Trang đóng lại từ những trang giấy ô ly còn thừa của các cuốn vở cũ. Bảo lấy tiếp chiếc bút chì bị nó cắn nham nhở phần cuối, rồi ngồi nắn nót viết từng chữ.

Thấy thằng em đã ngoan ngoãn, Trang gấp gọn tấm chăn vừa bị Bảo xới tung. Sau đó, cô kéo chiếc hòm sắt cũ kỹ từ gầm giường ra. Trong hòm chứa toàn sách. Trang lựa bộ sách lớp sáu, bộ sách mà ngày xưa cô đã bọc bìa cẩn thận bằng những tờ giấy báo cũ. Năm nay Trinh lên lớp sáu, Trang định đưa nó cho Trinh dùng.

Những cuốn sách này được mua bằng biết bao tôm cá của bố, nên Trang luôn giữ gìn cẩn thận khi còn đi học. Ngay cả nhãn vở ghi tên Phan Thị Mai Trang, lớp 6B ngày nào vẫn còn rõ nét.

Ôm bộ sách ra, rồi đẩy hòm trở về vị trí cũ, Trang mới tiến ra bàn học, nơi Trinh đang cặm cụi ôn lại kiến thức cũ. Mỗi khi học, gương mặt bướng bỉnh thường ngày của Trinh lại trở nên ngoan ngoãn và dễ bảo vô cùng, dường như Trinh đã thấm nhuần tư tưởng mà bố và Trang vẫn thường nhồi vào đầu: “Chỉ có học mới có được cuộc sống no ấm.”

“Từ mai em bọc lại sách vở và thay nhãn đi nhé. Chỉ nửa tháng nữa là vào năm học rồi. Em thay nhanh, đọc trước các bài học trong sách dần đi cho đỡ bỡ ngỡ khi bước vào năm học mới.”

Trinh ngẩng đầu lên, đôi mắt háo hức nhìn chồng sách trên tay Trang. Cô bé ôm vội chúng vào lòng như thể vừa nhận được món quà quý giá.

“Vâng ạ. Nhưng em chỉ thay nhãn thôi! Bìa bọc vẫn còn đẹp mà chị.”

Trang gật đầu với Trinh, tay đưa lên chỉnh lại chiếc khung kính bị lệch, nơi dán chi chít những tấm bằng khen học sinh giỏi của cả Trang và Trinh. Chiếc khung kính này được bố đóng lên bức tường phía trên bàn học từ ba năm trước.

Bức tường ố màu vì nước thấm ra từ những vết nứt lởm chởm. Do được trát bằng cát biển, bức tường càng làm nổi bật chiếc khung kính lúc nào cũng được bố lau chùi cẩn thận. Với bố, đó là thứ quý giá nhất trong nhà. Mỗi khi nghỉ ngơi, bố Trang lại ngắm nhìn nó với gương mặt đầy tự hào.

Chợt có tiếng cổng mở và tiếng mẹ réo rắt ngoài sân: “Trang, Trinh đâu rồi? Nắng đã lên cao thế này mà chưa giặt quần áo mà phơi à? Định ngày mai cả nhà ở truồng hết cả hay sao thế?”

Trang vừa kịp “dạ” một tiếng, thằng em đã chạy biến ra khỏi bàn học, kêu ầm lên: “A! Mẹ về! Mẹ đi chợ về rồi!”

Tiếng mẹ vọng lại từ ngoài sân: “Ong Nâu của mẹ hả? Hôm nay có ngoan không con? Viết được nhiều chữ chưa? Bánh bò của Ong Nâu đây.”

Tiếng thằng Bảo hớn hở “vâng, dạ”, cùng tiếng nó nhai bánh nhồm nhoàm không làm Trang và Trinh ghen tị. Cả hai chị em đã quá quen với việc đứa em trai bé bỏng được mẹ chiều chuộng.

Trang vỗ vai Trinh: “Em cứ học đi. Quần áo để đấy chị giặt. Chị giúp mẹ lo cơm nước luôn. Lát ăn trưa xong thì em rửa bát cũng được.”

Trang vừa dứt lời thì mẹ lại réo gọi thêm lần nữa: “Đâu rồi? Không đứa nào ra đỡ mẹ một tay à? Suốt ngày chỉ học với hành, sách với chả vở. Đã bảo thằng bố mày cho một đứa theo mẹ đi chợ búa, đỡ đần mẹ thì không nghe. Khéo đời con chưa kịp nổi, tao với bố chúng mày đã chìm xuống bùn, xuống biển cả rồi.”

Tiếng cằn nhằn của mẹ khiến Trang hơi tủi thân, dù đã nghe không biết bao lần. Nhưng Trang vẫn thoăn thoắt đôi chân, ra dắt chiếc xe đạp vào nhà cho mẹ. Trang mang mấy cái thúng, mẹt còn dính đầy muối trắng, bốc mùi tanh nồng của những mẻ tôm cá mẹ bán ở chợ buổi sớm, rửa thật sạch rồi phơi ra trước nắng. Chúng cần khô ráo trước tối để ngày mai mẹ lại tất tả mang đi khi trời còn chưa sáng hẳn.

Mở chiếc làn đựng ít rau mồng tơi, Trang rửa qua để nấu canh với mỏ quạ. Còn một ít cá bị dập, mẹ đã ướp sẵn với muối trong chiếc túi ni lông, Trang bỏ ra ngoài để lát nữa kho làm thức ăn mặn.

Tiếng mẹ đầy ngán ngẩm vọng ra từ gian phòng của bố mẹ khi Trang đang chuẩn bị vò những chiếc áo đầu tiên: “Chẳng biết bao giờ thuyền bố mày về. Cứ đi lấy cá nhà người khác rồi đem lên chợ bán, lời lãi chẳng được bao nhiêu, mà toàn bị người ta đẩy cho cá nhỏ với cá ươn.”

Trang, vốn đang tủi thân vì những lời mẹ mắng, bỗng thấy thương mẹ vô cùng. Cô càng quyết tâm học thật giỏi hơn nữa để bố không phải đi biển, mẹ không còn chạy chợ, và các em không còn phải chịu cảnh lem luốc thế này nữa.

Dòng điện vốn thất thường ở làng chài hôm nay lại ngưng hoạt động. Từng ngôi nhà, từng con đường, ngõ xóm chìm dần vào bóng tối, trong tiếng sóng biển xô bờ cát. Nhưng bóng tối không ngự trị được lâu, ánh trăng đã ló mình ra khỏi đám mây, rọi những tia sáng nhờ nhợ, yếu ớt xuống làng chài. Những con sóng phản chiếu ánh trăng bàng bạc, khiến vạn vật hiện dần lên một cách lung linh, huyền ảo lạ thường.

Cả nhà Trang ngồi quây quần bên mâm cơm tối. Ngôi nhà mở rộng cửa đón ánh trăng và gió biển mằn mặn. Chiếc đèn dầu khơi nhỏ lửa được đặt giữa mâm. Những con bề bề vàng ruộm, đĩa cá kho và bát canh mồng tơi nấu ngao quen thuộc, tất cả trông thật bắt mắt. Sau những giây phút hờn dỗi vì không được xem tivi, Bảo đã lấy lại vẻ tinh quái thường ngày.

“Bề bề này em giậm với chị Trinh lúc sáng đấy. Chị Trang không được ăn đâu nhé. Chị Trinh một con, mẹ một con, còn lại của em hết đấy.”

Trang chỉ hờ hững đáp lời thằng em: “Rõ! Ông tướng cứ ăn hết đi.” Đoạn cô cất giọng gọi mẹ: “Mẹ… Mẹ ơi! Vào ăn cơm rồi còn đi nghỉ.”

“Ừ, mấy đứa ăn trước đi. Xới cho Ong Nâu ăn trước kẻo em đói.”

Dù là giọng điệu đầy thiên vị dành cho đứa con trai duy nhất trong nhà, nhưng Trang dường như không bận tâm. Trang chỉ mong chóng đến sáng sớm mai. Với chiếc đũa cả, cô xới từng bát cơm cho Trinh và Bảo – đứa lúc này đang nhồm nhoàm nhai rau ráu những con bề bề mà nó xí phần trước.

Chỉ sớm mai thôi, Trang sẽ được ra đón tàu bố về, đúng như lời mẹ nói lúc chiều. Mẹ còn dặn hôm nay phải ngủ sớm để mai kịp ra, và tuyệt đối không được để thằng Ong Nâu biết vì nó vốn hay đòi đi theo.

“Hôm nay mất điện. Ăn xong thì Trinh cho em đi chơi một lát rồi về ngủ nhé. Không phải học bài nữa.”

Câu nói của Trang có tác động tức thì tới thằng em ham chơi. Nó phồng mang, trợn má, nhai nuốt thật nhanh con bề bề còn đang ăn dở trong mồm, hí hửng: “Thật hả chị? Thế chị Trinh ăn nhanh lên còn đi chơi nào. Nhanh lên! Chị Trang đưa cơm em ăn nào.”

Không chờ Trang kịp vừa ăn vừa quát như mọi hôm, Bảo ăn vội hai bát cơm, rồi tót ra bên cạnh Trinh – người chị đang chậm rãi ăn phần cơm của mình – phụng phịu: “Chị Trinh nhanh lên! Nhanh còn đi nào.”

Không biết là do khó chịu bởi sự giục giã của thằng em, hay vì Trinh cũng ham chơi với bọn trẻ con trong xóm chẳng kém gì đứa con trai nào, mà cô bé cũng ăn vội bát cơm của mình. Trinh kéo Bảo ra khỏi cổng nhà, trong tiếng mẹ dặn với theo: “Trinh trông em cẩn thận. Nhớ về sớm còn ngủ đấy.”

Lúc này, mẹ mới bước vào, vẫn còn vài giọt nước từ mái tóc nhỏ long tong xuống đất vì chưa kịp khô. Ẩn hiện trong ánh đèn dầu, Trang thoáng thấy rõ những nếp nhăn hằn trên gương mặt mẹ. Thời gian và những lo toan cơm áo gạo tiền đã làm phai mờ đi chút dấu vết còn sót lại của người con gái đẹp nhất làng chài thuở nào. Trang xới cơm vào bát, hai tay đưa cho mẹ: “Mẹ ăn đi ạ. Vậy sáng mai mấy giờ mình ra bến đón tàu bố?”

Cầm lấy bát cơm, nhặt vài miếng cá, mẹ Trang thờ ơ trả lời: “Vẫn như mọi lần thôi. Ba giờ sáng thì ra bến đợi. Mong là lần này tàu bố mày về sẽ khá hơn các tàu mới cập bến hôm qua. Không thì chẳng đủ tiền cho ba đứa nộp học đầu năm một lúc đâu.”

Toàn bộ nội dung bản chuyển ngữ thuộc về truyen.free, mong bạn đọc trân trọng tác quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free