Ánh Sáng Trong Bóng Tối - Chương 9: Chapter 9: Trốn chạy
Cuộc rút chạy là một cơn ác mộng được hiện thực hóa. Kael vác Rhys bất tỉnh trên vai, máu từ mũi và tai cậu Sem thấm ướt vai áo anh. Lyra và Torin chạy phía trước, phát quang đường bằng sức mạnh thô bạo khi cần, trong khi Iris, mặt tái nhợt nhưng mắt vẫn sắc, cố gắng dẫn đường dựa trên trí nhớ và các dấu hiệu tự nhiên. Nhưng ký ức của họ về con đường vào đang bị bóp méo.
Đó không phải do họ nhớ sai. Mà là môi trường đang thay đổi.
Những tảng đá mà họ đã leo qua dường như dịch chuyển, tạo ra ngõ cụt. Những con đường quen thuộc biến thành vách đá thẳng đứng. Cây cối rì rào những lời thì thầm bằng chính giọng nói của đồng đội đã chết: "Bỏ ta lại... cứu lấy mình..." ; "Đây là số phận của chúng ta, Kael..."
"Đừng nghe!" Kael gầm lên, giọng khàn đặc vì mệt và căng thẳng. "Đó là ảo giác! Chúng đang dẫn dắt chúng ta vào bẫy! Iris, đường nào là thật?"
Iris nhắm mắt lại, cố gắng loại bỏ những hình ảnh xâm nhập vào tâm trí. "Tôi... tôi không chắc. Trí nhớ của tôi đang bị tấn công. Họ đang nhập vào ký ức về hành trình của chúng ta và làm nhiễu nó!"
"Vậy thì đừng dựa vào ký ức," Lyra hét lên, chém một nhát vào một bụi cây đang vươn cành ra chặn đường một cách kỳ lạ. "Dựa vào bản năng! Chạy xuống dốc! Luôn chạy xuống dốc!"
Đó là một quyết định đơn giản và tuyệt vọng. Họ lao xuống những sườn dốc đầy đá lởm chởm, bất chấp nguy hiểm. Rhys trên vai Kael rên lên một tiếng yếu ớt, tỉnh lại trong cơn đau. "Chỗ... chỗ đó... không an toàn..." Cậu ta chỉ tay run rẩy về phía một lối đi tưởng chừng bằng phẳng. Kael không do dự, rẽ sang hướng khác. Bản năng cảnh báo của người Sem, dù đang bị tổn thương, vẫn là la bàn đáng tin cậy nhất trong mê cung tâm linh này.
Nhưng những kẻ săn đuổi không chỉ dùng ảo giác. Những Tâm Linh Dị Giả bắt đầu xuất hiện từ trong những bóng cây, những hốc đá, di chuyển nhanh nhẹn và im lặng như những bóng ma. Họ không mang vũ khí nặng, chỉ có những con dao găm bằng đá đen và đôi mắt trắng dã đầy uy lực. Mỗi ánh nhìn của họ như một mũi kim đâm vào tâm trí, gây ra những cơn đau đầu chớp nhoáng và làm chậm phản xạ.
Lyra và Torin phải liên tục đánh chặn, chiến đấu trong trạng thái tinh thần bị công kích. Mỗi lần giáp mặt, họ không chỉ phải đỡ đòn dao, mà còn phải chống lại những đợt sóng tâm linh gây hoang mang, khiến tay chân run rẩy. Đạn bạc của Iris và Rhys (giờ đã tỉnh và có thể bắn yếu) giúp xua đuổi chúng, nhưng không tiêu diệt được.
Họ chạy suốt đêm. Đến lúc rạng sáng, kiệt sức và đầy thương tích nhỏ, họ tìm được một hang động nhỏ kín đáo để trú ẩn tạm thời. Kael đặt Rhys xuống. Cậu ta thở yếu, mắt lờ đờ.
"Chúng ta không thể tiếp tục như thế này," Torin ngồi thụp xuống, hơi thở nặng nề. "Chúng biết chúng ta ở đâu. Chúng đang chơi đùa với chúng ta."
"Chúng ta cần phải đánh trả, không phải chạy trốn," Lyra nói, giọng đầy phẫn uất, tay siết chặt chuôi đao.
"Đánh trả bằng cách nào?" Iris hỏi, đang cố băng bó một vết cắt trên tay Torin. "Mỗi lần chúng ta dừng lại chiến đấu, trường năng lượng tâm linh của họ lại có thời gian bao vây và thẩm thấu vào chúng ta. Rhys sắp không chịu nổi nữa rồi."
Đúng như lời Iris, Rhys đang co quắp, thì thào những câu vô nghĩa về "những giọng nói trong đá" và "những lời hứa dưới lòng đất". Sự kiện ở hang động và cuộc truy đuổi đã đẩy hệ thần kinh nhạy cảm của cậu đến bờ vực.
Kael nhìn ra ngoài hang, nơi ánh sáng ban mai yếu ớt đang cố gắng xuyên qua làn sương mù dày đặc do chính Spiritus tạo ra. Anh biết, họ sắp hết đường chạy. Họ cần một kế hoạch, một sự đánh cược cuối cùng.
"Chúng ta sẽ không chạy nữa," Kael nói, giọng bình tĩnh một cách đáng sợ. "Chúng ta sẽ chọn địa điểm cho trận chiến cuối cùng. Một nơi hẹp, mà chúng không thể bao vây chúng ta bằng số đông. Và chúng ta sẽ dụ kẻ chỉ huy của chúng, tên Elder Morwen đó, ra."
"Anh điên rồi," Torin thốt lên. "Một mình hắn ta có thể nghiền nát tâm trí chúng ta!"
"Chính xác. Vì vậy hắn sẽ tự tin. Hắn sẽ nghĩ chúng ta đã kiệt quệ, tuyệt vọng, và dễ bị tổn thương." Kael nhìn từng người. "Chúng ta sẽ giả vờ như vậy. Và khi hắn đến, chúng ta sẽ dồn toàn lực vào một đòn duy nhất. Không phải tấn công tâm linh. Mà là tấn công thể xác. Hắn là một pháp sư, dù mạnh về tâm linh, cơ thể vẫn là con người. Chúng ta dùng tất cả vũ khí vật lý, dị năng, và sự phân tâm để tạo một cơ hội duy nhất."
"Rồi sao nữa? Dù có hạ được hắn, những tên lính kia vẫn sẽ giết chúng ta," Lyra nói.
"Không. Nếu hạ được chỉ huy, sự kiểm soát tâm linh của đám lính kia sẽ rối loạn. Đó là cơ hội để hai người còn khả năng chạy nhất thoát đi, mang thông tin về." Kael nói. Đây không còn là một kế hoạch sống sót. Đây là một kế hoạch hy sinh có chủ đích để bảo đảm nhiệm vụ được hoàn thành một phần.
Im lặng bao trùm. Họ hiểu ý của Kael. Ai sẽ là người sống? Ai sẽ là người ở lại?
"Tôi ở lại," Lyra nói ngay lập tức. "Tôi muốn cầm dao của mình đâm vào cổ họng tên già đó."
"Tôi cũng vậy." Torin gật đầu. "Tấm khiên của tôi có thể chặn được vài đòn tâm linh, tôi nghĩ vậy..."
Iris lắc đầu. "Không. Tôi cần ở lại để tính toán thời điểm và điều phối. Và Rhys... Rhys không thể chạy được nữa." Cô nhìn Rhys đang thoi thóp. "Nhưng tôi sẽ không bỏ cậu ấy."
Kael thấy tim mình thắt lại. Đây là lựa chọn của một chỉ huy tồi: định đoạt ai sống, ai chết. Nhưng họ không còn thời gian. "Vậy thì Lyra, Torin, Iris và Rhys ở lại, tạo thế trận và chuẩn bị đòn đánh chí mạng. Tôi sẽ là mồi nhử, dụ hắn vào vị trí."
"Không," Lyra phản đối. "Anh là chỉ huy. Anh phải sống để báo cáo."
"Tôi là người có dị năng, có khả năng chống đỡ tốt nhất một đòn tấn công tâm linh trực tiếp từ hắn. Và tôi là mục tiêu hắn muốn nhất - kẻ đã gây ra sự cố." Kael đã quyết. "Đây là mệnh lệnh."
Họ không còn tranh cãi nữa. Họ có vài giờ để chuẩn bị một cái bẫy tử thần trong một hẻm núi hẹp mà họ tìm thấy gần đó.
Hẻm núi chỉ rộng khoảng bốn mét, vách đá dựng đứng hai bên. Một địa điểm hoàn hảo để hạn chế số lượng kẻ địch tấn công cùng lúc, nhưng cũng là nơi không có đường thoát.
Iris và Torin dùng thuốc nổ còn lại (ít ỏi) để tạo ra những điểm sạt lở tiềm năng trên vách đá. Lyra giấu mình trên một mỏm đá cao, súng ngắn và dao sẵn sàng. Iris và Rhys (được dìu đến một hốc đá được che chắn) sẽ dùng thiết bị còn lại và khả năng của Rhys để phát hiện khi Morwen đến và gây nhiễu loạn nhỏ lúc quyết định. Torin đứng chắn ngay lối ra vào hẻm núi phía sau, tấm khiên lớn sẵn sàng.
Còn Kael, anh đứng giữa lòng hẻm núi, một mình.
Anh cắm thanh Uryu xuống đất trước mặt, tay phải cầm Luck, tay trái để không. Anh hít thở sâu, gạt bỏ mọi suy nghĩ về cái chết, về nhiệm vụ. Anh chỉ tập trung vào một thứ: cảm nhận. Cảm nhận áp suất không khí, độ ẩm, những rung động tinh vi từ bước chân, và đặc biệt là sự thay đổi trong trường năng lượng tâm linh xung quanh.
Họ không phải đợi lâu. Cơn ác mộng sẽ tới. Sắp rồi. Nó tới rồi.
Một làn sương tím nhạt bắt đầu lan tỏa từ đầu kia của hẻm núi. Nhiệt độ tụt nhanh. Rồi, Elder Morwen bước vào tầm nhìn của Kael. Ông ta đi một mình, dáng vẻ thong thả, như một giáo sư đang dạo bước trong thư viện của mình. Ánh mắt trắng dã nhìn chằm chằm vào Kael, mang theo một sức nặng khiến đầu Kael đau nhói.
"Con chuột nhỏ đã dừng lại để chịu chết," giọng nói của Morwen vang lên trong đầu Kael, lạnh lẽo và đầy vẻ khinh miệt. "Ta cảm nhận được sự tuyệt vọng của ngươi. Và sự dũng cảm ngu ngốc. Linh hồn ngươi sẽ là một món quà thú vị cho Thực Thể Dưới Đáy."
Kael không đáp lại. Anh chỉ nhìn thẳng. Anh cần hắn tiến lại gần hơn, vào đúng tâm của cái bẫy.
Morwen bước từng bước chậm rãi. "Ngươi nghĩ ngươi có thể chống lại? Bằng cái gì? Bằng ý chí của một tên lính quèn? Bằng thứ năng lượng thô thiển kia?" Ông ta giơ một tay lên. Một luồng áp lực tâm linh kinh hoàng, có hình dạng, như một bàn tay vô hình khổng lồ, đè xuống Kael.
Kael gần như quỳ xuống. Xương cốt anh đang chịu đựng một lực khổng lồ. nhưng anh cắn chặt răng, tập trung dị năng vào chính cơ thể mình, gia tăng áp suất bên trong để chống đỡ lại lực ép từ bên ngoài. Máu mũi chảy ròng ròng. anh thậm chí không buồn lau.
"Gần hơn... hãy đến gần hơn nữa..."
Morwen, thấy Kael vẫn đứng (dù rất khó khăn), có vẻ hơi ngạc nhiên. Ông ta bước thêm vài bước nữa, cách Kael chỉ còn khoảng mười mét. Đủ gần.
"BÂY GIỜ!" Kael hét lên, không phải bằng miệng, mà bằng toàn bộ ý chí, như một tín hiệu.
Từ trên cao, Lyra bắn xuống không phải vào Morwen, mà vào một điểm trên vách đá nơi Iris đã gài thuốc nổ. Một tiếng nổ nhỏ, nhưng đủ để một tảng đá lớn lăn xuống chặn lối ra phía sau Morwen.
Cùng lúc, từ hốc đá, Iris kích hoạt tất cả thiết bị gây nhiễu còn lại, và Rhys, bằng một nỗ lực cuối cùng, phóng ra một làn sóng tâm linh hỗn loạn, đầy đau đớn và sợ hãi của chính mình - không phải để tấn công, mà để làm phân tâm. Nó như một tiếng thét chói tai trong thế giới tâm linh.
Morwen khẽ nhíu mày, hơi xoay người về phía nguồn phát. Sự tập trung của ông ta vào Kael giảm đi một phần nhỏ.
Đó là tất cả những gì Kael cần.
Anh vứt khẩu Luck xuống đất, hai tay nắm lấy Uryu. Anh không chém. Anh đâm. Một cú đâm thẳng, đơn giản, nhưng được gia tốc bằng toàn bộ sức mạnh cơ bắp và một đợt nén áp suất khủng khiếp dọc theo lưỡi đao. Thanh Odachi lao đi như một tia chớp, nhắm thẳng vào ngực Morwen.
Morwen quay lại, ánh mắt lóe lên sự kinh ngạc thật sự. Ông ta giơ tay lên, một tấm khiên năng lượng tâm linh màu tím hiện ra trước mặt. Nhưng cú đâm của Kael, được kết hợp giữa sức mạnh vật lý tối đa và nguyên lý áp suất xuyên phá, đã vượt qua dự tính của một pháp sư thuần túy tâm linh.
Tấm khiên tâm linh vỡ tan thành những mảnh sáng vụn. Lưỡi Uryu xuyên qua, đâm trúng vai phải Morwen, xuyên thấu và cắm sâu vào thịt. Một tiếng kêu đau đớn bằng thanh quản thật vang lên từ vị Elder. Máu đỏ tươi, không phải màu tím hay đen, phun ra.
"HẠ HẮN!" Lyra gào từ trên cao, nhảy xuống, đôi đoản đao sẵn sàng.
Torin từ phía sau cũng xông lên, búa giơ cao.
Nhưng họ đã quá chậm. Và họ đã đánh giá thấp sự phản ứng của những kẻ săn đuổi khác.
Trước khi Lyra và Torin kịp tiếp cận Morwen đang bị thương, từ hai đầu hẻm núi, hàng chục Tâm Linh Dị Giả đã ùa vào. Họ không còn giữ khoảng cách. Họ xông thẳng vào, mắt trắng dã tràn đầy sự điên cuồng tận tụy, bất chấp bản thân. Họ lao vào Torin và Lyra, dùng chính thân thể mình để ngăn cản, ôm chặt lấy họ, để cho những đồng đội phía sau dùng dao đâm liên tiếp.
"KHÔNG!" Kael thét lên, cố rút Uryu ra để chi viện.
Nhưng Morwen, dù bị thương, đã giơ tay trái lên. Một đòn tấn công tâm linh tập trung, như một mũi dùi, đánh thẳng vào tâm trí Kael. Cơn đau như muốn xé toạc não bộ. Kael ngã quỵ, tay buông lỏng thanh đao vẫn cắm trên người Morwen.
Anh chỉ kịp nhìn thấy trong ánh mắt mờ dần:
Torin, bị năm sáu tên địch vây quanh, đang cố vung búa nhưng bị những cánh tay ôm chặt. Một lưỡi dao đen đâm từ phía sau xuyên qua bảo vệ dưới cánh tay, vào sườn. Torin gầm lên một tiếng, nhưng vẫn đứng vững, dùng tay không bẻ gãy cổ một tên địch. Rồi một nhát dao khác, rồi một nhát nữa...
Lyra, như một con thú bị thương, đang quay cuồng chém giết. Máu của địch và của chính cô nhuộm đỏ khu vực xung quanh. Cô hạ được ba tên, nhưng một tên đã ôm được chân cô, một tên khác lao tới, đâm dao vào bụng cô. Lyra há hốc miệng, ánh mắt gặp ánh mắt Kael trong khoảnh khắc, đầy giận dữ và... một sự giải thoát nào đó. Cô ngã xuống.
Iris từ trong hốc đá bước ra, tay cầm một quả lựu đạn. Cô không ném. Cô kéo chốt, và ôm lấy nó, lao về phía đám đông địch đang vây quanh Rhys. Một vụ nổ chói lòa, im bặt mọi âm thanh chiến đấu trong một khu vực nhỏ. Iris và ít nhất ba tên địch biến mất trong khói lửa.
Rhys... Kael không thấy cậu ta nữa.
Rồi một bóng đen che khuất tầm nhìn của anh. Một Tâm Linh Dị Giả đứng trước mặt anh, dao đen giơ cao.
Morwen, tay vẫn ôm vết thương ở vai, giọng nói yếu ớt nhưng đầy hận thù vang lên trong tâm trí Kael lần cuối: "Thấy chưa... sức mạnh thật sự... là sự hy sinh vô điều kiện... Ngươi... sẽ là linh hồn cuối cùng ta lấy ngày hôm nay..."
Lưỡi dao đen đâm xuống.
Kael không còn sức để né tránh. Nhưng trước khi lưỡi dao chạm đến, một tiếng nổ cực lớn vang lên từ đầu hẻm núi. Đá vụn bay tứ tung. Tiếng súng máy của Aurelia nổ ran. Những tiếng hô bằng ngôn ngữ Aurelia vang lên. Lực lượng cứu viện đã đến - có lẽ do tín hiệu nhiễu loạn lớn từ trận chiến hoặc một kế hoạch dự phòng nào đó.
Tên lính đang định kết liễu Kael quay đầu lại. Một viên đạn xuyên qua đầu hắn. Máu văng lên người anh. Mảnh mô não nát nhừ dính đầy mặt anh.
Kael ngã vật ra đất, ý thức chìm vào bóng tối. Trong tai anh chỉ còn văng vẳng tiếng súng, tiếng hét, và tiếng thì thầm đầy máu của những người bạn đã không còn nữa.
Ba người đã chết. Hai người bị thương nặng, một trong số đó đang bên bờ vực của cái chết.
Đội 0, trong nhiệm vụ đầu tiên và cũng là nhiệm vụ cuối cùng tại Spiritus, đã bị xóa sổ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!