(Đã dịch) Bắc Tống Nhàn Vương - Chương 12: Phác thảo chân dung
Triệu Nhan sở trường nhất chính là vẽ phác họa bằng than chì. Trong vương phủ lại có sẵn than chì, bởi vậy dụng cụ đã đầy đủ. Tiểu Đậu Nha vốn là một cô bé nhỏ tuổi, nghe Quận Vương muốn vẽ tranh cho mình liền vô cùng hưng phấn, chạy lăng xăng giúp Triệu Nhan tìm than và giấy. Nàng còn dặn dò Triệu Nhan nhất định phải vẽ nàng thật xinh đẹp.
Đợi Tiểu Đậu Nha ngồi xuống, Triệu Nhan điều chỉnh hơi thở, để tâm mình trở lại bình tĩnh. Chỉ có như vậy, đầu óc hắn mới có thể tập trung. Dù sao, khi vẽ tranh, điều kiện tiên quyết là sự nhập tâm. Nếu phân tâm, tác phẩm sẽ thất bại ngay tức khắc.
Khi Triệu Nhan cảm thấy lòng đã bình tĩnh trở lại, hắn mới dùng một cây dao nhỏ, chẻ miếng than lớn thành hình dạng mình mong muốn rồi bắt đầu vẽ. Dù ở tiền thế, Triệu Nhan thường xuyên trốn học, thậm chí chưa từng được học qua hội họa chuyên nghiệp, nhưng bản lĩnh phác họa của hắn lại vô cùng thâm hậu. Về phương diện này, hắn rất giỏi nhờ tài năng thiên phú và sự cố gắng trước kia. Dù sao, muốn thi vào trường đại học nghệ thuật cũng phải thi thêm một môn nghệ thuật chuyên nghiệp, vì thế hắn đã phải cố gắng học hỏi. Chỉ có điều, từ khi tốt nghiệp đại học xong, hắn không còn đụng đến bút vẽ nữa. Không biết bây giờ bản lĩnh ấy còn được bao nhiêu phần đây?
Có lẽ là do tài năng kiếp trước còn sót lại, cũng có thể vì t��m cảnh hiện tại thích hợp với việc vẽ tranh hơn, nên dẫu ban đầu Triệu Nhan vẽ một bức tranh xoàng xĩnh, về sau càng lúc càng như có thần trợ giúp. Hắn chỉnh thể toàn bộ kết cấu các bộ phận vô cùng thuận lợi, các mảng sáng tối kết hợp lại rất hài hòa. Nhờ cảnh vẽ đẹp, Triệu Nhan có tốc độ vẽ khá nhanh. Chừng một canh giờ sau, hình ảnh một thiếu nữ xinh xắn hoạt bát đang ôm ấp chú chó nhỏ đã hiện rõ trên giấy.
- Oa!... Đây... đây... thật sự là ta sao?
Tiểu Đậu Nha nhìn bức họa trên tay Triệu Nhan, vẻ mặt không giấu nổi sự kinh ngạc, miệng không khép lại được.
Thật ra không thể trách Tiểu Đậu Nha quá đỗi kinh ngạc. Triệu Nhan phác họa bức tranh vô cùng chân thực. Dù dụng cụ vẽ không thật sự tiện tay, khiến hắn không thể vẽ ra bức họa chân thực như ảnh chụp, nhưng sự tương phản giữa hai mảng sáng tối và kết cấu bức tranh lại vô cùng ưu tú. Thoạt nhìn, cả người và vật như đang nổi lên trên mặt giấy, lập tức có thể cảm nhận được sức sống từ bức họa. Lần đầu nhìn thấy loại tranh này, Tiểu Đậu Nha không khỏi cảm thấy kinh ngạc xen lẫn khiếp sợ.
- Đương nhiên là Tiểu Đậu Nha của chúng ta rồi!
Triệu Nhan vô cùng hài lòng đáp. Vừa rồi, trong khi vẽ tranh, hắn cảm thấy mình tiến vào một trạng thái vô cùng huyền diệu. Trạng thái này chẳng những khiến hắn phát huy tài nghệ vượt xa ngày thường, mà còn khơi dậy nhiệt huyết hội họa trong lòng hắn. Đằng nào bây giờ cũng có nhiều thời gian nhàn rỗi, chi bằng nâng cao bản lĩnh hội họa kiếp trước. Biết đâu sau này sử sách sẽ lưu danh đại tài của hắn thì sao?
Khi màn đêm buông xuống, Tiểu Đậu Nha mở bức họa đặt trên bàn cho Tào Dĩnh xem. Chỉ thấy lúc này Tào Dĩnh nhíu chặt đôi mày thanh tú, trên mặt lộ rõ vẻ ai oán, không ai biết nàng đang nghĩ gì. Tiểu Đậu Nha đứng bên cạnh vô cùng bất an, thỉnh thoảng còn hung hăng véo Mịch Tuyết một cái. Mịch Tuyết đương nhiên không cam lòng, vì vậy hai tiểu nha đầu thường đùa giỡn với nhau.
Sau khi Triệu Nhan tặng bức tranh, Tiểu Đậu Nha vui mừng khôn xiết, mang về phòng xem mà mê mẩn không rời. Không ngờ đúng lúc ấy, Mịch Tuyết lại đến tìm nàng, thấy bức họa trên tay Tiểu Đậu Nha thì vô cùng kinh ngạc, liền chạy đến đoạt lấy xem. Nhưng Tiểu Đậu Nha nhất quyết không chịu, thế là Mịch Tuyết chạy phía trước, Tiểu Đậu Nha đuổi theo sau. Cuối cùng, Tào Dĩnh nhìn thấy và bức họa đã rơi vào tay nàng.
- Tiểu Đậu Nha, con hãy thành thật nói cho ta biết, bức họa này thật sự là do Triệu Nhan vẽ cho con sao?
Tào Dĩnh lại một lần nữa xác nhận. Mới nãy, Tiểu Đậu Nha đã kể nàng nghe rất nhiều lần rằng bức này đích thực do Triệu Nhan vẽ cho mình, nhưng Tào Dĩnh vẫn không dám tin.
- Tứ tỷ, bức họa này thật sự là do Quận Vương vẽ cho con. Sáng nay, Quận Vương cảm thấy nhàm chán nên đã nói chuyện phiếm với con. Trò chuyện được một lúc, Quận Vương nói sẽ vẽ cho con một bức họa, rồi bảo con đi tìm than và giấy vẽ, sau đó dặn con ngồi yên không cử động. Cuối cùng, ước chừng một canh giờ là đã vẽ xong rồi!
Tiểu Đậu Nha hơi ủy khuất kể lại, nàng đau lòng vì Tào Dĩnh không tin lời mình, lại lo lắng Tứ tỷ sẽ tịch thu bức họa của nàng.
- Làm sao có thể? Làm sao có thể...
Tào Dĩnh lẩm bẩm với vẻ mặt không thể tin nổi, ánh mắt vẫn dán chặt vào bức họa đang trải trên bàn.
Chỉ thấy trên bức họa, Tiểu Đậu Nha đang ngồi trên một chiếc ghế bọc gấm, phía sau là cánh quạt che màn cửa sổ bằng lụa mỏng, bên ngoài dường như còn có mưa phùn lất phất. Dưới cửa sổ, Tiểu Đậu Nha ôm Cục Thịt Nhỏ, tay trái vuốt ve bộ lông bóng mượt của chú chó nhỏ, thân mình hơi nghiêng về phía trước. Khuôn mặt Tiểu Đậu Nha tươi cười rạng rỡ, cái miệng nhỏ nhắn hơi mở ra, hệt như đang cao hứng trò chuyện. Bức vẽ này cực kỳ sinh động.
Mặt khác, bức vẽ này lại hoàn toàn khác với những bức tranh Tào Dĩnh từng thấy trước kia. Bỗng nhiên nàng cảm thấy bức tranh này có chút tương tự tranh thủy mặc. Thế nhưng, tranh thủy mặc chỉ dùng những nét vẽ đơn giản phác họa trên mặt phẳng tạo thành hình vẽ, còn bức vẽ trước mắt lại dùng một kỹ xảo mà chính nàng cũng không biết, khiến cho hình ảnh Tiểu Đậu Nha như nổi lên trên tranh. Nó có thể cho người ta cảm giác vô cùng chân thật: thiếu nữ trên giấy này hệt như Tiểu Đậu Nha thật ở ngoài đời.
Vốn dĩ việc Triệu Nhan am hiểu y thuật đã khiến Tào Dĩnh vô cùng ngạc nhiên, không ngờ hiện tại hắn lại tặng Tiểu Đậu Nha bức vẽ này, điều đó càng làm nàng thêm khiếp sợ, thậm chí còn có chút hoài nghi. Phải chăng Triệu Nhan trước kia, tuy ngoài mặt có vẻ phóng đãng không chịu nổi, nhưng trên thực tế lại là một người tài hoa xuất chúng?
Nhưng nói như vậy cũng có chút không hợp lý, bởi vì Tri���u Nhan căn bản không nhất thiết phải giấu dốt. Thái tử của Đại Tống đã sớm được xác định là đại ca Triệu Húc của hắn. Hơn nữa, Triệu Nhan cho dù có tài năng về y thuật và hội họa thì cũng không thể chứng minh điều gì, càng không thể uy hiếp đến ngôi vị Thái tử của Triệu Húc. Vì vậy, Triệu Nhan hoàn toàn có thể bộc lộ tài năng của mình ra ngoài. Chẳng những có thể có được thanh danh, hơn nữa còn được nhiều nữ tử ưu ái. Điều này đối với Triệu Nhan háo sắc mà nói thì tuyệt đối là chuyện tốt.
Ngoài ra, Tào Dĩnh lại nhớ đến biểu hiện của Triệu Nhan trong đêm động phòng hoa chúc: ấn tượng thật sự không tốt. Ngoại trừ háo sắc đáng khinh bỉ, Tào Dĩnh không còn từ nào có thể hình dung Triệu Nhan. Một người đáng khinh như vậy sao lại có được tài hoa xuất chúng? Tuy hắn có tài nhưng thiếu đức, nhưng trực giác của Tào Dĩnh vẫn khẳng định Triệu Nhan không thuộc loại người như thế.
- Mịch Tuyết, ta bảo con đi tìm một lão nhân trong vương phủ hỏi thăm một chút về những việc Quận Vương trước kia thích làm, con đã nghe được gì rồi?
Tào Dĩnh chợt mở miệng nói thêm. Từ lần trước biết Triệu Nhan am hiểu y thuật, nàng vô cùng muốn biết Triệu Nhan học được y thuật từ đâu, cho nên mới phái Mịch Tuyết đi hỏi thăm một chút, đặc biệt là hỏi những người hầu hạ bên cạnh hắn. Bọn họ hiểu rõ Triệu Nhan hơn bất cứ ai trong phủ này.
Đang cùng Tiểu Đậu Nha chơi đùa, Mịch Tuyết nghe Tào Dĩnh hỏi, lập tức đứng thẳng người cung kính đáp:
- Khởi bẩm Vương phi, nô tỳ đã hỏi người hầu bên cạnh Quận Vương mấy lần, nhưng họ đều nói Quận Vương ngày thường ngoại trừ nuôi nhốt mãnh thú, chọi gà, nghe hát ra thì căn bản không có thú vui nào khác. Về phần y thuật thì không có ai dạy hắn cả. Nếu nói là tự học thành tài cũng không hề có khả năng. Một năm Quận Vương chỉ vào thư phòng có vài lần, viết giấy nợ còn sai chính tả, huống chi là đọc sách thuốc!
- Không thích đọc sách, không thích vào thư phòng, mỗi ngày đều quậy phá... Hắn làm sao học được y thuật? Lại học được hội họa thế nào?
Tào Dĩnh cảm thấy mình sắp phát điên rồi. Mới thành thân có một tháng mà trên người Triệu Nhan đã xuất hiện nhiều bí ẩn như vậy, thật khiến người ta không sao lý giải nổi. Kỳ thật Tào Dĩnh cũng hy vọng Triệu Nhan thật sự có tài, nhưng con người hắn trước kia dễ dàng khiến nàng không thể tin được. Hơn nữa, nàng sợ hy vọng càng lớn sẽ thất vọng càng nhiều.
- Vương phi, hình như do quả cầu ánh sáng đêm động phòng mà hiện tại bên ngoài mọi người đều đồn đại rằng, trước đây Quận Vương làm xằng làm bậy khiến ông trời tức giận, nên đã giáng Thiên lôi xuống trừng phạt. Nói không chừng, sau khi bị trời phạt, Quận Vương liền thay đổi, từ bỏ hết thói quen ngày trước, cho nên mới biến thành bộ dạng bây giờ.
Tào Dĩnh đứng lầu bầu một mình, Mịch Tuyết đứng bên cạnh nghe được. Tiểu nha đầu này lại chợt nhớ đến những lời đồn đại bên ngoài nên bèn mở miệng.
- Cứ cho là Triệu Nhan đã bị ông trời trừng phạt nên thay đổi đi, nhưng y thuật và tài năng hội họa của hắn từ đâu mà có? Có lẽ việc cứu Cục Thịt Nhỏ còn có chút may mắn, nhưng bức họa này lại sinh động vô cùng, nếu không có cao nhân chỉ điểm rồi luyện tập nhiều năm, tuyệt đối không thể tạo ra được tuyệt tác như thế này!
Tào Dĩnh vẫn còn thắc mắc nhưng không hỏi thêm.
- Hay là ông trời thấy Quận Vương đã thay đổi nên thưởng cho hắn ít tài năng?
Tiểu Đậu Nha lúc này ngây thơ nói. Nàng thực sự cảm thấy Triệu Nhan bây giờ rất tốt. Tốt như vậy, tất nhiên trời cao sẽ có thưởng.
Tuy câu nói của Tiểu Đậu Nha không có chút ngữ điệu đặc biệt nào, nhưng lại khiến Tào Dĩnh và Mịch Tuyết ngỡ ngàng. Hai nàng đột nhiên thấy điều đó rất có thể xảy ra. Hơn nữa, đây cũng là lời giải thích duy nhất hợp lý. Đặc biệt là quả cầu ánh sáng ngày hôm đó vô cùng kỳ lạ. Sau khi thân thể Triệu Nhan bị thương tích thì hắn đã thay đổi hoàn toàn. Hắn không còn kiêu ngạo, ương ngạnh nữa mà trở nên vô cùng hòa ái với mọi người. Lúc trước Tào Dĩnh còn không để ý, nhưng giờ cẩn thận ngẫm lại, đúng là sự thay đổi của hắn có chút liên quan đến quả cầu ánh sáng kia.
- Trên đời này thật sự có thần tiên ư?
Tào Dĩnh chợt thở dài lẩm bẩm. Ngày đó khi Triệu Nhan còn chưa đến tân phòng, nàng đã từng hy vọng sấm sét trên trời giáng xuống đánh chết hắn, còn thầm hứa sẽ làm việc thiện cả đời. Khi ấy, trời cao còn chưa có bất kỳ phản ứng nào, Tào Dĩnh đã vô cùng thất vọng. Nhưng sau đó quả cầu ánh sáng xuất hiện đánh trúng hắn, khiến nàng vừa mừng vừa sợ. Trong khoảng thời gian này, nàng cùng Triệu Nhan ăn chay, coi như là đã tuân thủ lời hứa của mình.
- Tứ tỷ, nếu muốn biết vì sao Quận Vương thay đổi như vậy, chi bằng trực tiếp đi hỏi ngài ấy có được không?
Tiểu Đậu Nha buồn rầu nhìn Tào Dĩnh, lại đưa ra một đề nghị vô cùng giản dị. Trước nay nàng vốn lòng dạ ngay thẳng, tuy còn là một tiểu nha đầu, nhưng cũng khiến nhiều người phải yêu mến.
***
Phiên bản chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền của truyen.free, mong quý vị độc giả trân trọng.