Bí mật của hai ta - Chapter 2: Người bạn chung căn hộ không ngờ tới
Sau khi Sayuri vào phòng mình để thay đồ, Haruto lặng lẽ ngồi xuống bàn ăn. Cậu gác tay lên thành ghế, tay còn lại cầm tách cà phê nóng. Hương thơm đắng nhẹ lan tỏa trong khoang miệng, giúp đầu óc cậu tạm dịu lại sau một ngày dài.
Căn hộ vẫn vậy, ánh đèn vàng dịu phủ lên lớp sàn gỗ sáng màu, chiếc đồng hồ treo tường nhích từng nhịp đều đặn và tiếng mưa lách tách ngoài cửa kính. Nhưng giờ đây, trong sự tĩnh lặng ấy, có điều gì đó không còn quen thuộc nữa. Không khí trong căn hộ dường như khác hẳn khi có thêm một người.
(Mình đang sống cùng một người xa lạ…)
Cậu liếc mắt về phía cánh cửa phòng bên cạnh. Cảm giác kỳ lạ len lỏi trong lòng: không hẳn khó chịu, nhưng cũng chẳng dễ chịu gì. Haruto vốn đã quen với sự yên tĩnh một mình, việc phải chia sẻ không gian sống với người khác, lại còn là một cô gái khiến cậu thấy lúng túng không ít.
(Liệu cô ấy nghĩ gì về chuyện này?)
Cậu không dám chắc. Sayuri trông có vẻ trầm lặng, thậm chí là hơi khó đoán. Từ khoảnh khắc gặp dưới mưa cho đến lúc bước vào căn hộ, cô không nói nhiều, cũng không bộc lộ cảm xúc rõ ràng. Có lẽ chính điều đó khiến Haruto cảm thấy có khoảng cách, dù chỉ mới bắt đầu.
Tiếng cửa mở nhẹ làm cậu ngẩng lên. Sayuri bước ra, mái tóc đã được sấy khô gọn gàng, thay một bộ đồ đơn giản màu xám tro. Cô nhìn sang phía cậu cùng lúc đó bắt gặp ánh mắt Haruto.
“Mình xong rồi”
“Ừm”
Sayuri bước chậm về phía bàn, rồi nhẹ nhàng kéo ghế ngồi xuống đối diện Haruto. Cô không nói gì, chỉ khẽ đặt hai bàn tay lên mặt bàn gỗ, vuốt nhẹ những giọt nước mưa còn sót lại mà có lẽ là do cậu mang vào từ lúc nãy, không khí giữa họ rơi vào trạng thái im lặng lửng lơ. Không phải im lặng vì khó chịu, mà giống như cả hai đều đang dò tìm giới hạn, xem nên nói gì hoặc không nên nói gì. Cô liếc nhìn căn hộ một lượt mọi thứ gọn gàng đến mức gần như vô cảm. Không có bất kỳ đồ trang trí nào ngoài tấm rèm đơn sắc và vài món nội thất cơ bản. Ngăn nắp, sạch sẽ, nhưng…hơi lạnh lẽo.
Cử chỉ ấy đơn giản, không gượng ép, như thể cô đang âm thầm góp một phần nhỏ để giữ cho nơi này sạch sẽ. Không hẳn là thói quen, mà giống như một cách tự nhiên để thích nghi.
(Cậu ấy dọn dẹp rất kỹ…)
Sayuri thầm nghĩ, ánh mắt dừng lại trên cách mọi thứ đều được xếp ngay ngắn từ đôi dép đi trong nhà đến khăn lót bàn trà. Cô không biết mình có phù hợp với nhịp sống gọn gàng này không, nhưng ít nhất, cô cũng không muốn trở thành người phá vỡ nó.
Cả hai ngồi đối diện nhau một lúc trong im lặng. Dù đã thay đồ khô, không khí ẩm lạnh của cơn mưa vẫn như len lỏi vào tận bên trong. Haruto đứng dậy, bước đến quầy bếp rồi mở tủ lấy thêm một cốc, rót vào đó ít nước nóng từ bình giữ nhiệt.
Cậu đặt cốc xuống trước mặt Sayuri, không nói gì thêm.
“Cảm ơn cậu” – Sayuri lên tiếng, khẽ gật đầu.
Haruto không đáp, chỉ ngồi xuống lại chỗ cũ. Cậu chưa biết nên tiếp tục câu chuyện thế nào. Dù trong lòng còn đầy những câu hỏi về cô gái này về lý do cô ngồi dưới mưa, về ánh mắt buồn buông lơi ấy nhưng lúc này, Haruto không muốn ép buộc một lời giải thích nào cả. Sự hiện diện của cô đã là đủ nhiều điều để cậu phải tiếp nhận trong một buổi tối.
Sayuri nâng cốc nước lên, đặt môi chạm nhẹ vào thành cốc như để cảm nhận hơi ấm. Gò má cô vẫn hơi đỏ vì nước nóng và lạnh đan xen.
“Mình sẽ sắp xếp lại đồ trong phòng, có thể sẽ hơi lộn xộn một chút, mong cậu không phiền”
“Không sao đâu”
Haruto đáp, rồi nhìn xuống tay mình.
“Cậu cần gì thì cứ hỏi. Bố mẹ tôi để lại vài đồ cơ bản trong phòng đó, nhưng nếu thiếu thì nói”
“Ừm…Mình sẽ xem thử sau”
Sayuri đứng dậy, cúi nhẹ đầu, rồi trở lại phòng. Cánh cửa khép lại rất khẽ, chỉ còn lại một khe hở nhỏ, như thể cô không muốn ngăn cách hoàn toàn với không gian bên ngoài. Haruto nhấc tách cà phê lên lần nữa, nhưng lúc này cậu không còn tập trung vào vị đắng quen thuộc nữa. Thay vào đó, cậu nghiêng tai một thói quen chẳng mấy tốt khi nghe thấy tiếng nói nhỏ vọng ra từ sau cánh cửa kia.
“Con vào căn hộ rồi…Ừ, gặp rồi ạ”
“Không, con không biết. Thật đấy, lúc đầu con cũng bất ngờ…”
Giọng Sayuri nhỏ và nhẹ, như sợ bị người bên ngoài nghe thấy. Nhưng trong không gian im lặng của căn hộ, từng lời lại như được phóng đại trong tai Haruto.
(Cô ấy đang nói chuyện với…người nhà)
“Cậu ấy không có gì đâu ạ. Có vẻ là người sống khá yên tĩnh”
Sayuri dừng một lúc.
“Dạ, là nam…Nhưng con sẽ cẩn thận. Không có gì đâu mọi người đừng lo”
Haruto lặng người, đặt tách cà phê xuống, mắt nhìn về phía khe cửa đang hở. Không phải vì bực bội hay xấu hổ, mà là…cảm giác kỳ lạ.
(Mình đang nghe trộm một cuộc trò chuyện riêng…)
Cậu quay đi, đứng dậy, rửa sạch cốc cà phê dưới vòi nước. Tay cậu làm một cách tự nhiên, như thể chỉ muốn để âm thanh vòi nước lấn át những gì không nên nghe thấy.
(Cũng phải thôi…)
Một cô gái sống chung nhà với một cậu con trai với bố mẹ cô ấy, chuyện này không thể là điều đơn giản. Haruto hiểu rõ điều đó và cũng thầm biết rằng: sự tồn tại của cậu, dù không cố ý, vẫn sẽ khiến người khác lo lắng hay khó chịu.
Một lúc sau, cửa phòng Sayuri mở ra lần nữa. Lúc này cô mới nhìn kĩ Haruto hơn và những điều cô thấy là làn da thì nhợt nhạt, quầng mắt hơi thâm thể hiện lên sự mệt mỏi. Dù chưa biết nhiều về Haruto, nhưng cô có thể cảm nhận được rằng cậu không chỉ đơn giản là kiểu người lạnh lùng. Có lẽ bản thân cậu đang gồng mình vì điều gì đó.
Haruto nhấp một ngụm cà phê rồi đặt xuống bàn
“Đợt này do không có thời gian nấu nướng nên mình thường ăn đồ ăn bên ngoài, nếu cậu không ngại thì chúng ta ra ngoài ăn nhé”
Sayuri nghiêng đầu suy nghĩ một lúc, sau đó nở một nụ cười nhẹ.
“Ừm, được thôi”
Từ khi chuyển đến đây, cậu chưa từng đi ăn tối với người lạ, nhất là một cô gái vừa mới gặp được vài tiếng. Nhưng ánh mắt Sayuri không giống những người khác trong đó có chút cô đơn mà cậu không thể làm ngơ hoặc cậu cảm giác cô có phần giống cậu
Haruto vừa đứng dậy rời khỏi chiếc ghế ở ban công.
“Cậu muốn ăn gì?”
“Mình thì không kén ăn đâu,cậu biết chỗ nào ngon thì dẫn mình đi thử là được.”
Cậu liếc nhìn đồng hồ thấy rằng cũng đã 7 giờ tối.
“Vậy đi bộ ra con phố gần đấy nhé, mình có biết một tiệm mì soba ăn khá ổn”
Sayuri gật đầu. Cả hai người cùng nhau rời khỏi căn hộ. Lúc bước vào thang máy, bầu không khí có chút ngượng ngùng, cả hai chỉ nhìn thẳng về phía trước. Khi ra khỏi chung cư, gió đêm mát lạnh thổi qua khiến Sayuri khẽ rùng mình. Nhận thấy điều đó, Haruto im lặng cởi chiếc áo khoác mỏng của mình ra khoác lên người cô. Cô lúng túng nói.
“Cậu không cần làm vậy đâu”
“Tôi không muốn để người sống cùng bị cảm vào ngày đầu tiên đâu, hơn nữa nếu cậu cảm lạnh rồi lại phải chăm sóc, phiền lắm”
Sayuri chỉnh lại áo khoác, khẽ mỉm cười:
“Cảm ơn”
(Những lời cậu ấy nói mà cảm giác trái ngược với điều cậu ấy nghĩ nhỉ)
Con phố nhỏ cách khu chung cư không xa, ánh đèn đường vàng phản chiếu lên mặt đường khiến khung cảnh thêm phần tĩnh lặng, những vũng nước nhỏ trên đường hắt lên ánh đèn nhấp nháy. Tiệm mì soba nằm ở một góc phố, không quá đông khách, vừa đủ để tạo cảm giác ấm cúng. Họ chọn một bàn cạnh cửa sổ.
Trong khi chờ đồ ăn, Sayuri chống cằm nhìn ra ngoài cửa kính.
“Lúc chiều…cảm ơn cậu lần nữa. Thật đấy”
“Đã nói là không cần cảm ơn mình mà”
“Và xin lỗi cậu vì lúc đó đã đuổi cậu đi như vậy”
Cậu im lặng. Có vẻ cô đang dần mở lòng hơn so với lần đầu cả hai gặp nhau. Sayuri quay sang phía Haruto, giọng nhỏ như đang tự nói với chính mình.
“Cậu không hỏi tại sao mình lại ở công viên à?”
“Chuyện của cậu, khi nào cậu muốn nói thì tôi sẽ nghe còn không thì cũng chẳng sao”
Sayuri hơi ngạc nhiên, câu trả lời của Haruto không mang theo chút tò mò nào, chỉ đơn thuần là sự tôn trọng. Đồ ăn được mang ra, hương thơm lan tỏa khiến không khí trở nên gần gũi hơn. Cô nói, ánh mắt lấp lánh ánh đèn.
“Đây là bữa ăn đầu tiên kể từ khi mình chuyển đến đây và cũng là bữa ăn đầu tiên mình ăn cùng người khác trong một thời gian dài”
Haruto hơi ngạc nhiên.
“Thật sao? Còn tôi…chắc cũng vậy”
Cả hai cùng bật cười, tiếng cười nhẹ nhưng chân thật, như vừa gỡ bỏ được một lớp băng mỏng trong lòng. Cả hai bắt đầu dùng bữa, thỉnh thoảng lại trò chuyện với nhau vài câu
Sau khi dùng bữa xong, cả hai bước ra khỏi tiệm mì soba trong không khí đêm se lạnh. Những hạt mưa nhỏ vẫn còn rơi lất phất, đọng lại thành lớp sương mỏng trên mặt đường. Sayuri kéo sát chiếc áo khoác mà Haruto đưa lúc nãy, tay giữ nhẹ phần cổ áo như muốn giữ lại chút hơi ấm vừa rồi.
“Cảm ơn vì bữa tối nhé, chắc mình sẽ nhớ vị soba ở đây lâu đấy”
“Không có gì, lần sau nếu cậu muốn đi ăn món khác thì cứ nói”
Sayuri cười khúc khích:
“Vậy thì chẳng nhẽ chúng ta lại ăn đồ bên ngoài suốt à”
“Không có đâu, từ mai là tớ mua nguyên liệu về rồi nấu thôi, nhưng nếu cậu muốn thì chúng ta ăn ngoài cũng được”
“Không hẳn, nhưng có lẽ tự nấu sẽ vui hơn là ăn đồ đặt ngoài mỗi ngày”
Hai người tiếp tục bước đi, không ai nói thêm gì nữa, nhưng cái im lặng lần này không còn mang cảm giác gượng gạo nữa mà nó là một sự yên bình nhẹ nhàng. Về đến khu chung cư, cửa thang máy mở ra. Cả hai bước vào đèn vàng trong thang máy phản chiếu hình ảnh của họ qua lớp kính mờ. Haruto khẽ liếc nhìn Sayuri qua mép mắt. Dáng người mảnh mai, ánh mắt lơ đãng, nhưng dường như đã bớt đi chút u uất so với buổi chiều. Cậu hỏi, giọng không quá lớn nhưng đủ để cô nghe thấy.
“Cậu cảm thấy ổn hơn chưa?”
Cô hơi sững người, rồi gật nhẹ đầu.
“Ừ, cảm ơn vì đã quan tâm mình nhé”
Thang máy dừng lại, cả hai cùng bước về phía căn hộ. Khi mở cửa, Haruto nhường cho Sayuri bước vào trước. Không khí ấm áp trong phòng trái ngược hẳn với gió lạnh ngoài trời. Cô cởi áo khoác ra trả lại cho cậu.
Sayuri đi thẳng về phòng mình, nhưng khi vừa định mở cửa thì cô quay lại.
“Nakamura”
“Gì vậy?”
“Cậu là một người tốt, mình...rất biết ơn vì điều đó”
Cậu hơi ngạc nhiên nhưng chỉ gật đầu, không đáp lại. Sayuri mỉm cười rồi đóng cửa phòng lại.
Haruto bước về phía phòng mình. Cậu treo áo khoác lên mắc rồi ngồi xuống bàn học. Tâm trí vẫn còn vấn vương ánh mắt của Sayuri lúc nãy. Có điều gì đó trong cô khiến cậu không thể ngó lơ như thể hai người có một sự kết nối không rõ ràng, nhưng lại vô cùng tự nhiên.
Cậu bật máy tính, lấy sách vở ra như mọi khi, nhưng mắt nhìn lên trần nhà một lúc lâu. Bên ngoài cửa sổ, mưa đã tạnh, chỉ còn những giọt nước lăn dài trên mặt kính. Không gian chìm vào tĩnh lặng. Ở căn phòng bên cạnh, Sayuri nằm xuống, kéo chăn sát lên người. Cô mỉm cười rất khẽ, chỉ là một phản xạ nhẹ của tâm hồn đang dần dịu lại.
“Có lẽ…nơi này sẽ không tệ như mình nghĩ”