Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Cẩm Y Dạ Hành (Dịch) - Chương 356: Nghiệm thu. - Giáo Huấn

Bành Tử Kỳ vừa mới ra khỏi đại môn Dương phủ liền gặp Tào Ngọc Quảng cùng Giang Chỉ Khanh một trước một sau, vẻ mặt vui mừng phấn khởi đi tới. Hai người này ăn mặc như một đôi tình lữ, Tào đại thiếu gia phiêu dật nhẹ nhàng như đang đi trên mây. Vừa thấy Bành Tử Kỳ đi ra, Giang Chỉ Khanh lập tức diễu võ giương oai: “Ngươi là người Dương phủ? Gọi Dương Húc ra đây, bản công tử muốn thu nợ.”

“Bốp!”

Một cây quạt đánh vào gáy Giang Chỉ Khanh, Tào Ngọc Quảng cười mắng: “Thu nợ gì? Biểu ca đâu phải người cho vay nặng lãi, chúng ta đến đây là để thu cửa hàng của hắn!”

Giang Chỉ Khanh lập tức sửa lời nói: “Đúng, đúng, là thu cửa hàng!”

Hắn vừa nói xong liền móc từ trong ngực ra một xấp ngân phiếu: “Tiền chúng ta đã mang đến, các ngươi bao giờ giao cửa hàng?”

Bành Tử Kỳ tức giận quát: “Cút! Nếu không muốn chết thì cút thật xa cho ta!”

“Ối chà! Rất có khí phách!”

Giang Chỉ Khanh nhe răng cười nói: “Mấy cửa hàng này một khi chuyển sang cho ta, bốn công tử nhất định có thể thay thế Dương Húc trở thành…”

Nói đến đây hắn liền dừng lại. Bí mật kia không phải thứ công khai cho mọi người biết, Giang Chỉ Khanh cười cười nói: “Tiểu tử, ngươi còn đi theo Dương Húc làm gì? Không có tiền đồ đâu! Biết điều thì đi theo Giang Chỉ Khanh ta làm môn khách, đảm bảo tốt hơn làm người hầu của tên Dương Húc nhiều!”

Hắn nhìn qua đánh giá Bành Tử Kỳ, trên miệng nở nụ cười dâm đãng nói: “Bản công tử nhìn ngươi da mịn thịt mềm, mi thanh mục tú, rất thích hợp làm nô tỳ. Bản công tử nam nữ đối xử như nhau, ngươi nếu phục vụ tốt cho bản công tử, nhất định so với thê thiếp còn được sủng ái hơn, đến lúc đó...”

Hắn nói những lời thô tục, nếu là những cô gái bình thường chưa chắc đã hiểu, nhưng Bành Tử Kỳ mặc dù chưa từng trải chuyện nam nữ, với hoàn cảnh trưởng thành của nàng, làm sao nàng lại không hiểu? Bành đại cô nương nhất thời mặt đầy tức giận, nàng vừa dậm chân một cái đã bay đến trước mặt Giang Chỉ Khanh, một cánh tay nhanh như điện giáng xuống cái miệng rộng của hắn.

Một tiếng “bốp” vang lên. Giang Chỉ Khanh dính một chưởng này, xấp ngân phiếu trên tay hắn lập tức rơi tán loạn, mấy tờ giấy bay vào khe tường, theo dòng nước trôi đi gần hết.

“Ôi... ôi, các ngươi... các ngươi không muốn giao ra. A! Răng cửa của ta, ngươi đừng đi chứ...”

Giang Chỉ Khanh miệng đầy máu, hàm răng cái còn cái mất. Bành Tử Kỳ không thèm để mắt đến hắn, đánh xong liền quay lưng rời đi.

Tào Ngọc Quảng bị thân thủ của công tử tuấn tú mặc áo bào trắng dọa cho sợ tới mức phải tránh ra thật xa. Khi ch��y trốn, hắn còn không quên nhặt từ dưới đất lên một ít ngân phiếu. Nhìn thấy Bành Tử Kỳ rời đi, hắn mới có gan quay trở lại. Thay vì chạy đến đỡ biểu đệ, hắn lại tiến thẳng đến cửa lớn Dương phủ mà hô to: “Họ Dương, người mau ra đây! Thiếu nợ mà không trả, bản công tử muốn cáo trạng ngươi. Ngươi hiểu rõ thân phận của bản công tử. Nếu muốn, ta có thể cho ngươi nếm mùi nhà tù mấy ngày.”

Vừa dứt lời, một tráng hán thân hình cao lớn, khuôn mặt cương nghị bỗng xuất hiện từ bên trong. Tay phải hắn kẹp một cái thùng, tay trái ôm một đống giấy cuộn. Tào Ngọc Quảng vội vàng nhảy tránh sang một bên, nép sau lưng biểu đệ. Tráng hán không thèm để ý đến hắn, đi thẳng đến cánh cửa bên cạnh, "xoạt xoạt xoạt", cáo thị nhanh chóng được dán lên tường. Xong xuôi, hắn nhấc thùng lên, tiến đến gần hai người, cất giọng oang oang: “Đừng kêu nữa, thiếu gia nhà ta không có ở nhà.”

Tào Ngọc Quảng nhô lên từ phía sau bả vai Giang Chỉ Khanh hỏi: “Dương Húc đi đâu rồi?”

Nhị Lăng Tử trả lời: “Tiểu Địch, nha hoàn thân cận của thiếu gia, bị lạc. Thiếu gia dặn ta dán thông báo tìm người, còn tự mình ra ngoài tìm bạn bè giúp đỡ.”

Giang Chỉ Khanh, tay vẫn còn dính máu, mắt vừa chuyển động đã rõ ràng hỏi: “Tối hôm qua thiếu gia nhà ngươi vội vàng trở về là vì chuyện này?”

“Đúng vậy.”

Giang Chỉ Khanh quay đầu nhìn Tào Ngọc Quảng, vẻ khó tin hiện lên trong mắt hai người. Tào Ngọc Quảng không nhịn được liền hỏi: “Ngươi nói là nha hoàn thân cận của thiếu gia ngươi mất tích, hắn liền lập tức chạy về tìm? Ngay cả cuộc hẹn với bản công tử cũng không thèm để ý?”

Nhị Lăng Tử đương nhiên gật đầu đáp: “Đúng vậy, thiếu gia nhà ta coi Tiểu Địch như em gái ruột, trong thành Thanh Châu, ai mà chẳng biết điều đó? Tiểu Địch mất tích, thiếu gia nhà ta đương nhiên sốt ruột đi tìm.” Nói xong hắn liền mang theo cái thùng rời đi.

Tào Ngọc Quảng trân trối nhìn đống ngân phiếu, thẫn thờ cả nửa ngày trời, sau đó mới cảm thán: “Làm sao có thể? Người này... người này... Chuyện này mẹ nó chứ, thật quá cảm động!”

Giang Chỉ Khanh vội vàng nói: “Biểu ca!”

Tào Ngọc Quảng khoát tay nói: “Cảm động thì cảm động, thu cửa hàng là thu cửa hàng, đây là hai chuyện khác nhau. Chúng ta đi về trước, gọi người nhà, người giám hộ đến cùng. Khi đó, đòi lại cửa hàng cũng không muộn.”

Giang Chỉ Khanh vẻ mặt đau khổ nói: “Sớm biết chẳng vội thế này, ta cần gì phải đi vay tiền lãi cao hả biểu ca?”

Tào Ngọc Quảng trừng mắt lên nhìn Giang Chỉ Khanh: “Ngươi đúng là đồ không có tiền đồ! Chờ cửa hàng vào tay chúng ta, chẳng phải hai ba ngày đã sinh ra biết bao lợi tức sao? Ngươi không thấy bây giờ người trong Dương gia ai nấy cũng như ngồi trên đống lửa sao? Chỉ còn kém mức mũi bốc khói, nếu ta xông vào ép họ giao cửa hàng chẳng phải là muốn chết sao?”

Hắn đem tiền nhét vào ngực Giang Chỉ Khanh, ngáp một cái rồi lười biếng nói: “Đúng là mệt mỏi thật, hôm qua phải lăn lộn một đêm, hắc hắc... nhưng mùi vị phiêu diêu như tiên... Thật mẹ nó khoái hoạt!”

Tào Ngọc Quảng liếm môi, dường như vẫn chưa thỏa mãn, nói: “Đi thôi, về ngủ một giấc. Đêm nay ta lại đến ‘Kính Hoa Thủy Tạ’, bây giờ ta phải tận hưởng cho đã mới được, haha...”

Giang Chỉ Khanh một tay giữ lấy hàm răng đầy m��u, trong ngực kẹp một đống ngân phiếu, khuôn mặt đau khổ cùng biểu ca quay bước. Hai người vừa đi khuất, lại có một đôi nam nữ vội vã chạy tới. Chàng trai khoảng mười tám, mười chín tuổi, trên mặt vẫn còn chút ngây thơ. Cô gái thì mắt ngọc mày ngài, má lúm đồng tiền đẹp tựa hoa.

Hai người chạy đến cửa lớn, không thèm nhìn xem bên tường dán cái gì, liền dùng sức đập cửa. Người hầu bên trong chạy ra mở, chàng trai trẻ vội vàng hỏi thăm: “Dương Húc công tử có ở nhà không?”

Lão người hầu đáp: “Thiếu gia vừa đi ra ngoài, công tử có chuyện gì không?”

“Đi ra ngoài?”

Chàng công tử kia dậm chân, nói: “Ta có việc quan trọng cần nói. À này... Tiếu Quản sự ở đâu? Gặp hắn cũng được, hắn nhận ra ta.”

Người sai vặt nhìn đôi nam nữ dung mạo cao quý, biết ngay không phải người thường. Hắn nghe lời, vội vàng vào thông báo. Chỉ trong chốc lát, Tiếu Quản sự đã chạy vội đến. Ông ta cứ ngỡ có tin tức về Tiểu Địch, nhưng khi nghe chuyện của hai người liền không khỏi thất vọng.

Thì ra đây là Thôi Nguyên Liệt và Chu Thiện Bích. Hai người vừa gặp đã nảy sinh tình ý, nhưng Chu đại nhân vừa nghe phong thanh liền gọi con gái đến hỏi. Khi biết đối tượng của con gái mình chỉ là con trai một tên sinh đồ nho nhỏ, con của hương thân, ông ta lập tức không vui. Người như vậy sao xứng với con gái của Chu đại nhân?

Thôi gia và hoàng đế có một tầng liên hệ sâu xa, nhưng Thôi Nguyên Liệt không nói cho Chu tiểu thư biết. Bởi vì, hoàng đế ban ân là chuyện của hoàng đế; nếu ngươi bản thân không thức thời, đi đến đâu cũng nói đến ân huệ hoàng đế, kể lể rằng lúc trước hoàng đế nghèo túng từng được nhà ngươi giúp đỡ, vậy thà không nói còn hơn. Đây chính là nguyên nhân mà Thôi gia luôn hạ thấp mình.

Nói đến loại ân tình này, nó chỉ giới hạn trong lòng cảm kích của hoàng đế đối với Thôi gia lão gia tử Thôi Địch. Một khi lão nhân qua đời, ân huệ của hoàng đế dành cho Thôi gia cùng lắm cũng chỉ là một đoạn lịch sử quang vinh mà thôi, không có khả năng bền vững. Phần ân sủng này của hoàng đế cũng không thể mang lại điều gì cho thế hệ con cháu Thôi gia. Chu Nguyên Chương cũng sẽ không vì cảm động và nhớ ơn đức của Thôi lão gia tử mà lạm dụng quyền lực, ban cho hắn đến mức “gà chó lên trời” (một người được lợi, cả nhà hưởng ké).

Cho nên Thôi Nguyên Liệt đương nhiên sẽ không khoe khoang chuyện này trước mặt người yêu.

Chu đại nhân vừa ra mặt can thiệp, Chu đại tiểu thư đang cùng Thôi Nguyên Liệt tình sâu nghĩa nặng, làm sao có thể nhịn được? Nàng vụng trộm chuồn ra phủ, định cùng người trong lòng bàn bạc đối sách. Không ngờ, lại bị người cha phái đến giám thị phát hiện. Người này trở về báo lại cho Chu đại nhân, thế là hai ca ca của Chu Thiện Bích lập tức dẫn theo một đám gia đinh, hộ viện chạy tới bắt người. Hai người thấy tình thế không ổn, liền lập tức đào tẩu. Nhưng khi đi đến cửa thành, họ lại phát hiện sớm đã có người Chu gia canh giữ ở đó. Rơi vào đường cùng, Thôi Nguyên Liệt nhớ tới hảo hữu Dương Húc, liền tìm đến hắn xin giúp đỡ.

Tiếu Quản sự đang lo lắng chuyện của con gái, không để tâm nghe xem rốt cuộc hắn gặp chuyện gì mà lại chạy đến xin giúp đỡ. Tuy nhiên, vì Thôi Nguyên Liệt từng đến đây khi thiếu gia không có nhà, cộng thêm việc thiếu gia trước đây từng nói vị Thôi công tử này là m���t bằng hữu giao tình rất tốt, dặn dò phải khoản đãi cẩn thận. Vậy nên, hôm nay nghe thấy hắn chỉ muốn ở trong phủ hai ngày, Tiếu Quản sự liền đáp ứng ngay lập tức. Ông phân phó Thúy Vân dẫn hai người đến một sương phòng chờ đợi, những chuyện khác sẽ bàn sau khi thiếu gia trở về.

Ngoài cửa Dương phủ, một tiểu nha hoàn đứng lấp ló nhìn vào bên trong. Thấy Thôi Nguyên Liệt và Chu Thiện Bích mãi không đi ra, sau một hồi ngẫm nghĩ, tiểu nha hoàn liền xoay người chạy đi.

Hạ Tầm vội vã đến Tôn phủ, đúng lúc Tôn phủ đang giăng đèn kết hoa, vô cùng náo nhiệt. Người nhà Lưu phủ ra ra vào vào liên tục. Hạ Tầm thấy vậy liền kinh ngạc không thôi, hắn đi vào dược đường, hướng về phía chưởng quầy nói: “Chưởng quầy, Hạ mỗ muốn gặp Canh viên ngoại, phiền ngài thay ta truyền báo!”

“Ôi, Dương công tử đã đến đây rồi.”

Lão chưởng quầy vừa thấy Hạ Tầm liền vội vàng bỏ quầy hàng, đi tới chỗ hắn, cười cười nói: “Thật thất lễ, hôm nay e rằng không tiện. Nhà chúng ta hôm nay làm lễ cưới, thân bằng cố hữu đều đến dự lễ thành hôn.”

Hạ Tầm vẻ mặt mờ mịt hỏi: “Cưới vợ ư? Tôn gia chỉ có một nữ nhi, lấy đâu ra người cưới vợ?”

Thì ra hôm nay chính là lễ thành hôn của Diệu Thương, con gái Tôn Tuyết Nhi. Bởi vì Tôn gia theo tục ở rể, nên làm luôn lễ thành hôn ở đây. Nếu là gia đình bình thường, họ sẽ không vì thế mà phô trương tổ chức, chú rể cứ đến đăng môn thành thân là được. Nhưng những gia đình giàu có lại không muốn thiếu lễ nghi, bởi vậy sẽ cho con rể đến phủ ở lại, đối đãi như con cái trong nhà. Còn con gái ruột của mình thì gửi đến nhà thân thích ở, xem như đã gả đi làm dâu.

Sau đó, sáu lễ nghi không thể thiếu, tất cả đều được tiến hành như khi con trai cưới vợ: Đến ngày cưới, mang theo họ hàng thân thích đi đón dâu, có đồ sính lễ, cổ nhạc, trong nhà sẽ sắp xếp người đi theo đội ngũ. Cứ theo lệ, sẽ đá cửa kiệu, mời cô dâu ra kiệu, cõng người vào phòng bái lễ. Cổ nhạc và pháo cùng lúc vang trời. Đại yến tiệc đãi bạn bè và khách quý, dùng một màn náo nhiệt che giấu chuyện ở rể. Công khai cho con trai đi đón dâu, còn con gái thì ngồi trên kiệu hoa xuất giá làm tân nương.

Chỉ có điều, chuyện này cũng chỉ là hình thức, không thể thay đổi địa vị của nhà trai. Sau khi thành thân, tên nhà trai phải ghi vào gia phả nhà gái, hơn nữa còn phải đổi sang dòng họ nhà gái. Bình thường, chú rể về nhà vợ thì được coi là khách, phải được tiếp đãi long trọng. Nhưng con rể ở rể sẽ không có địa vị. Nếu nương tử hắn yêu thương thì không nói làm gì, nếu không, bảo hắn lăn ra ngủ ở phòng gác cổng, hắn cũng đành chịu. Nếu nương tử có huynh đệ tỷ muội, thì đại đa số sẽ giống như đại cô tử, tiểu cô tử của chồng (chị em gái của chồng) ăn hiếp vợ, xa lánh cũng là chuyện thường tình.

Tôn gia là nhà có tiền, tất nhiên không muốn đại sự thành thân của con gái diễn ra một cách tầm thường. Đồng thời cũng muốn tránh việc nữ nhi Tôn Tuyết Liên gần gũi với Dương Húc, gây tổn hại thanh danh. Chính vì thế, không lâu sau khi Tôn Diệu Thương từ Ngọc Hoàng Miếu trở về, ông ta liền lấy cớ Tôn Tuyết Liên thành thân, đưa nàng đến nhà cô gia ở. Sau đó, Tôn gia mang con rể về nhà, và cho đến hôm nay mới đưa nữ nhi trở về.

Hôm nay, chính là ngày tốt lành Tôn Diệu Thương và con rể Đỗ Thiên Vì thành hôn.

Tác phẩm này được đăng tải độc quyền tại truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free