Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Cầu Đạo - Chương 267: Thăm dò

Trần Nguyên mang theo tâm lý phòng bị cực lớn khi tiếp xúc với bốn người Tô Lệ Kỳ. Để chắc chắn rằng mình sẽ không bị ám toán, hắn còn âm thầm vận dụng Khởi Nguyên nhãn điều tra một lượt mọi thứ có trong gian phòng, từ thực phẩm, thịt Linh thú, Linh quả, Linh tửu cho đến đồ trang trí, cơ quan, thiết bị hay pháp bảo ẩn giấu. Sự thật chứng minh, Trần Nguyên đã nghĩ quá nhiều. Chẳng có bất cứ thứ gì đáng nghi ở đây cả.

Không chỉ vậy, nếu bốn người Tô Lệ Kỳ thực sự có ý định tiếp cận Trần Nguyên để điều tra về hắn, hắn sẽ không ngần ngại nhận định rằng các nàng là những điều tra viên tồi tệ nhất mà người ta có thể gặp. Các nàng hỏi tương đối nhiều, Trần Nguyên cũng trả lời rất nhiều. Chỉ là, câu hỏi của các nàng, đặc biệt là nữ tử dẫn đầu, chẳng hề liên quan đến công pháp tu hành của hắn, cũng không thăm dò về pháp thuật, chiêu thức, bí pháp hay thậm chí là cơ duyên của hắn. Các nàng thậm chí còn chẳng thèm quan tâm đến việc hắn sư thừa ở đâu, tu hành như thế nào. Bất luận là trực tiếp hay gián tiếp, dưới dạng thăm dò hay thậm chí là diễn kịch để tìm câu trả lời, các nàng đều không hề quan tâm đến những thứ mà một tu sĩ thông thường sẽ để ý. Thay vào đó, các nàng lại hỏi những thứ có phần ngớ ngẩn như: hắn lớn lên ở đâu? Ngày sinh của hắn là gì? Cha mẹ hắn còn hay đã mất? Hắn có anh chị em nào không? Sở thích của hắn là gì? Hoặc hắn từ nhỏ có gì khác lạ so với người xung quanh? Nếu không phải hắn biết thế giới này không tồn tại loại nhân viên điều tra nhân khẩu, hắn đã lầm tưởng rằng các nàng đến từ cục cảnh sát quản lý hành chính xã hội.

Làm gì có ai vừa mới gặp đã hỏi những thứ riêng tư đến như vậy?

Trong lúc nhất thời, Trần Nguyên quả thực không nhìn ra mục đích của mấy nữ tử này, cũng không tìm được cách ứng đối hiệu quả. Thế là, hắn hành sự tùy cơ ứng biến, tùy theo từng câu hỏi của đối phương mà quyết định có trả lời hay không. Dần dần, tâm lý phòng bị của Trần Nguyên cũng bị “sự ngây thơ” của bốn nữ nhân này làm vơi đi không ít.

Yến tiệc tiếp tục. Mười mấy món thịt linh thú, vài món linh quả và gần chục bình linh tửu đều đã được dùng gần hết. May mắn thay, những người như Trần Nguyên đều là những tồn tại đặc thù, nếu không, chỉ riêng lượng năng lượng khổng lồ từ bữa tiệc này cũng đủ khiến họ khó chịu một thời gian dài. Trải qua hai canh giờ giao lưu, thảo luận và chia sẻ kiến thức, ấn tượng của hắn đối với nữ tử tự xưng là Trần Thanh này không tệ. Nàng không những sở hữu tu vi không thấp, tư chất tu luyện thuộc hàng đỉnh tiêm trong nh��m, mà lý giải của nàng về đạo, về pháp tắc và quy luật tự nhiên cũng cực kỳ độc đáo, sâu sắc. Loại lý giải này không phải là thứ mà người ta cứ cắm đầu vào khổ tu hay điên cuồng luyện hóa bảo vật, dung nạp kỳ hoa dị thảo là có thể đạt được. Thay vào đó, nó cần một quá trình dài đằng đẵng, liên tục không ngừng nghỉ, tiếp xúc với vô số kinh văn, tiếp thu vô số tư tưởng, góc nhìn, suy nghĩ của các bậc hiền triết, trầm tư suy ngẫm vô số lý lẽ và đạt được sự đốn ngộ để từ đó xây dựng con đường tu hành cho riêng bản thân. Nàng mới bao nhiêu tuổi? Còn rất trẻ, nàng thậm chí còn kém hắn đến năm tuổi. Khi tu luyện càng tiến lên cảnh giới cao, yêu cầu đối với việc lĩnh hội thiên địa chân lý càng trở nên quan trọng, trong khi đòi hỏi về tốc độ luyện hóa linh khí lại giảm dần. Thế nên, một người có nền tảng cảm ngộ và tích lũy kinh khủng như nữ tử xưng Trần Thanh này, không hề nghi ngờ, con đường tương lai sẽ thông thuận hơn rất nhiều. Nàng sẽ đạt được thành tựu cao hơn đại đa số thiên kiêu mà Trần Nguyên từng bắt gặp, dẫu cho đó là các Đại Khí Vận giả hiện tại cũng không thể sánh bằng.

Tất nhiên, trên đời này không có gì là hoàn hảo. Mặc dù nữ tử xưng Trần Thanh sở hữu thiên phú tu luyện trác tuyệt, ngộ tính kinh khủng, một thân tu vi cao thâm dù tuổi còn rất trẻ, và lễ nghi của nàng cũng tương đối đúng mực; thế nhưng Trần Nguyên lại không thể khen ngợi về sự giao tế, cách đối nhân xử thế hay sự tinh tế trong giao tiếp của nàng. Hắn có ấn tượng rằng nàng thật giống như một đứa trẻ mới lớn, đôi khi tùy hứng mà chẳng bận tâm người khác nghĩ gì. Những lúc nàng mắc sai lầm, nữ tử tên Nam Cung Hoàng sẽ thay nàng khéo léo chữa lại, rồi âm thầm nhắc nhở điều gì đó.

Buổi gặp gỡ kéo dài gần hai canh giờ. Trần Nguyên nhìn ra ngoài, thấy mặt trời đã dần ngả về tây. Thế là, hắn nói: “Trần công tử, được ngươi chiêu đãi ngày hôm nay, quả thực là vinh hạnh của tại hạ. Tuy nhiên, sắc trời đã không còn sớm, tại hạ còn có hẹn muốn đón một vị bằng hữu. Vì vậy, tại hạ xin cáo từ trước. Lần sau có duyên, tại hạ mời Trần công tử một ly.”

Trần Thanh Nhi liếc nhìn ra ngoài trời. Các nàng bắt đầu ngồi xuống từ giữa trưa, hiện giờ đã đến nửa sau buổi chiều. Ánh nắng vàng nhạt vẩy khắp nền trời xanh, nhuộm lên mấy trăm dặm Càn Nguyên thành như dát vàng những lớp mái ngói đỏ tươi, tạo nên một sắc màu lộng lẫy. Thời gian đích thực là không còn sớm. Nàng có chút không nỡ, bởi những gì nàng muốn vẫn chưa hoàn toàn đạt được. Tuy nhiên, nàng lại không tiện giữ đối phương lại nên chỉ có thể bất đắc dĩ đáp: “Trần huynh, ngươi xem, cùng huynh đàm luận, ta ngay cả thời gian cũng không để ý tới nữa.” Dừng một chút, nàng tiếp lời: “Trần huynh đã có việc bận rộn, vậy ta cũng không giữ huynh lại. Để ta tiễn Trần huynh một đoạn, được chứ?”

Ban đầu, nàng còn muốn đối phương bỏ đi lớp ngụy trang, để nhìn rõ chân dung thật của hắn. Thế nhưng, Nam Cung Uyển Nhi vội vã truyền âm ngăn lại nàng. Theo kế hoạch ban đầu, các nàng còn muốn tiếp xúc với đối phương nhiều lần, rồi từ đó dần dần thăm dò con người đối phương. Nếu như ngay lần đầu gặp mặt đã vạch trần sự ẩn giấu của đối phương, sẽ rất dễ để lộ ra bản thân có thủ đoạn không tầm thường, đồng thời cũng khiến đối phương đề phòng không cần thiết. Trần Thanh Nhi bèn hậm hực nuốt xuống đề nghị.

“Đã như vậy, ta xin đa tạ ý tốt của Trần huynh.” Trần Nguyên cũng không chối từ.

Trần Nguyên và Trần Thanh Nhi đi ra tới cửa, vừa đi vừa nói chuyện vui vẻ. Còn ba người Nam Cung Uyển Nhi thì tự nhiên theo sau, lùi lại vài bước, không dám tùy tiện quấy rầy.

Nhìn theo hai người sóng vai bước đi phía trước, Tô Lệ Kỳ có chút không hiểu, bèn truyền âm cho Nam Cung Uyển Nhi: “Nam Cung tiểu… công tử, Lệ Kỳ có thể hỏi một vấn đề không?”

“Tô Ngọc Nữ muốn hỏi điều gì?” Nam Cung Uyển Nhi nhàn nhạt đáp lại, ánh mắt vẫn chưa rời khỏi thân ảnh của Trần Nguyên và Trần Thanh Nhi.

“Tại sao công tử không trực tiếp thẳng thắn nói rõ mục đích với Trần công tử? Chúng ta cứ úp úp mở mở như vậy, e rằng đã khiến đối phương nghi ngờ và đề phòng rồi. Hơn nữa, việc chúng ta chậm rãi tiếp cận, từng chút một gặp mặt đối phương cũng chưa chắc đã đạt được mục đích.” Tô Lệ Kỳ chậm rãi nói. Xem như một thành viên quan trọng trong kế hoạch của Trần Thanh Nhi, nàng cũng biết đến mục đích thực sự của chuyến đi này. Công tử trong lời nói của nàng chính là Trần Thanh Nhi. Theo nàng, Trần Thanh Nhi chẳng bằng thẳng thắn ngả bài ngay từ đầu. Không phải kiểm tra huyết mạch, nhận người thân hay sao? Tại thế giới này, có vô số biện pháp để làm được điều đó, độ chính xác còn cực kỳ đáng tin cậy, thời gian lại chẳng tốn mấy hơi thở.

Làm như vậy có thể tiết kiệm không ít thời gian và công sức của các nàng, lại còn tránh được rủi ro hiểu lầm cùng nguy hiểm có thể phát sinh.

Còn một điều mà Tô Lệ Kỳ chưa từng nói với Nam Cung Uyển Nhi. Đó là ấn tượng từ lần gặp gỡ đầu tiên cùng Trần Nguyên đã khiến nàng mang theo lòng kiêng kỵ và e dè khi đối mặt với nam nhân này. Dù nàng không rõ ràng nguồn gốc của loại e ngại này đến từ đâu, cũng như nguyên nhân vì sao lần đầu tiên nàng lại cảm thấy thế này với một tu sĩ trẻ tuổi; thế nhưng điều đó không ngăn cản suy nghĩ của nàng: tốt nhất không nên chọc vào con người này. Cho nên, nàng không muốn khiến đối phương sinh ra nghi kỵ.

Nam Cung Uyển Nhi không biết điều này. Nàng hơi liếc nhìn Tô Lệ Kỳ một chút, giải thích ngắn gọn: “Với người bình thường, chúng ta cưỡng ép xác nhận thì không có vấn đề gì. Thế nhưng với vị này, thiên tư lộ ra quá kinh khủng, tốc độ tu luyện lại không hợp lẽ thường. Nếu chúng ta mạnh mẽ tiếp cận đối phương, sẽ không tốt cho chuyện sau này.”

Tô Lệ Kỳ hơi nhíu mày, không hiểu: “Nam Cung… công tử, như vậy có gì khác biệt sao? Hơn nữa, thiên phú tu luyện xuất chúng như Trần công tử chẳng phải càng là chuyện tốt sao?”

“Chính là quá tốt, cho nên chúng ta càng phải thận trọng.” Nam Cung Uyển Nhi đáp lại ngắn gọn mà không có ý định giải thích gì thêm.

Bởi vì điều kiện tu hành và môi trường trưởng thành, Tô Lệ Kỳ vẫn chưa ý thức được thiên tài tu luyện cỡ Trần Nguyên tại Ba ngàn thế giới có ý nghĩa như thế nào. Cho dù là những nhân vật cấp bậc Chuẩn Thánh Tử, Chuẩn Thánh Nữ tại Ba ngàn thế giới cũng phải kém hắn một bậc. Sự hiện diện của hắn có thể cải biến rất nhiều quyết sách và kế hoạch của Trần gia trong tương lai dài hạn. Vì vậy, các nàng đối đãi với hắn phải duy trì thái độ đ���c biệt thận trọng. Tất nhiên, những điều này liên quan đến nội bộ Trần gia. Nam Cung Uyển Nhi không thể nào trình bày kỹ lưỡng cho một người ngoài như Tô Lệ Kỳ được.

Không chỉ vậy, các nàng thậm chí còn chưa tìm hiểu được sư thừa, lai lịch, cũng như thái độ của đối phương đối với thế cục các đại thế lực trong Ba ngàn thế giới hiện tại. Để đào tạo ra một thiên tài cấp bậc như vậy trong điều kiện của một tiểu thế giới, các nàng có chết cũng không tin đứng sau hắn chỉ là một tu sĩ hay một thế lực tầm thường. Trong tình huống mọi thứ đều mịt mờ, cứ thế kéo hắn về Trần gia, tiểu thư của nàng, Trần Thanh Nhi có thể sơ ý không nghĩ tới, thế nhưng nàng, thân là một tùy tùng, không thể nào không để ý đến những tâm tư tỉ mỉ này.

Trong khi Nam Cung Uyển Nhi và Tô Lệ Kỳ trao đổi, không ngừng suy ngẫm những tính toán riêng trong đầu, thì Trần Nguyên và Trần Thanh Nhi đã xuống tới tầng ba. Trần Thanh Nhi thấy Trần Nguyên bỗng nhiên không xuống tiếp thì nghi hoặc hỏi: “Trần huynh, vì sao không đi tiếp?”

“Bằng hữu của ta đang ở ngay trong đó.” Trần Nguyên vừa nói, vừa chỉ tay vào đại sảnh phía bên kia dãy hành lang.

“Ồ, là nơi đó sao?”

Trần Thanh Nhi có đôi chút kinh ngạc. Từ vị trí này nhìn vào, xuyên qua dãy hành lang, phía sau cánh cửa lớn, nàng có thể thấy bên trong có không ít tu sĩ, chừng hơn một trăm người, hơn nữa đều là đệ tử trẻ tuổi, người lớn nhất cũng chẳng hơn nàng là bao. Từ thanh âm rộn ràng, tiếng cười nói huyên náo, Trần Thanh Nhi không khó để kết luận rằng những tu sĩ trẻ tuổi này đang tổ chức hội họp. Nàng truyền âm hỏi thăm Nam Cung Uyển Nhi.

Người sau lập tức truyền âm trả lời: “Tiểu thư, nghe nói bên trong là một buổi thiên kiêu thịnh hội do các thiên kiêu trẻ tuổi của những thế lực bản thổ tổ chức. Nghe nói, mục đích của họ là thương thảo để chuẩn bị cho chuyến thám hiểm một bí cảnh.”

“Thám hiểm bí cảnh?”

“Đúng vậy. Nếu thông tin của chúng ta không sai, thì bí cảnh này được phát hiện cách đây vài tháng. Nó chỉ cho phép tu sĩ không quá năm mươi tuổi thâm nhập. Các thế lực bản thổ thống nhất rằng, mười hai ngày sau, sẽ để một số lượng lớn đệ tử trẻ tuổi xâm nhập bí cảnh này, sử dụng thủ đoạn đã chuẩn bị trước để phá vỡ cấm chế phong tỏa từ bên trong.”

Trần Thanh Nhi trầm ngâm khẽ gật đầu. Loại chuyện như vậy, ở Trần gia, nàng đã nghe các tiền bối đề cập nhiều lần. Thiên kiêu thịnh hội, nơi các thiên chi kiêu tử, thiên chi kiều nữ các nơi tụ họp, giao lưu, luận đạo. Một cơ hội để mở mang tầm mắt, chứng tỏ bản thân trước những người cùng thế hệ như thế, bất kỳ thanh niên trẻ tuổi nào cũng sẽ hướng tới. Trần Thanh Nhi cũng không ngoại lệ. Đáng tiếc, nàng trước nay chưa từng rời khỏi Trần gia, niên kỷ lại còn quá nhỏ, nên chưa bao giờ có cơ hội tham dự.

Nam Cung Uyển Nhi nhìn thấy ánh mắt khác thường của tiểu thư, không khỏi thăm dò: “Tiểu thư, nếu không, chúng ta ghé thăm một chút?”

Trần Thanh Nhi ánh mắt sáng lên trong nháy mắt rồi lại vụt tắt. Nàng lắc đầu, chậm rãi nói: “Cũng không nên. Nhìn tình huống hiện tại, có lẽ họ đã bắt đầu thịnh hội từ lâu, chúng ta giữa chừng xông vào sẽ là quá không có lễ phép. Hơn nữa, chúng ta cũng không có thiệp mời, không thể cứ thế đột ngột xuất hiện.”

Nam Cung Uyển Nhi lúc này mới hài lòng, nhẹ gật đầu. Tiểu thư nhà nàng, nàng hiểu rất rõ. Mặc dù tính cách rất tốt, bình thường luôn cư xử ôn hòa, nhã nhặn, chưa bao giờ mang theo cái giá của đệ tử dòng chính Cổ gia tộc; thế nhưng đôi khi nàng lại có chút tùy hứng. Mặc dù hành vi của nàng sẽ không để lại hậu quả nghiêm trọng nào nhưng lại rất có thể khiến người khác chê cười. Điều này không quá tốt đối với danh tiếng của nàng.

May mắn thay, lần này tiểu thư của nàng đã không hành động tùy tiện thiếu suy nghĩ.

Trần Thanh Nhi nào có biết suy nghĩ của Nam Cung Uyển Nhi. Nàng đưa ánh mắt về phía Trần Nguyên, thấy hắn vừa chọn xong một chỗ ngồi nghỉ ngơi, lặng lẽ gọi một ly trà rồi ngồi xuống tại đó. Nàng không khỏi hỏi: “Bằng hữu của Trần huynh là ở bên trong?”

“Đúng vậy.” Trần Nguyên nâng ly trà nóng lên, nhấp một ngụm, đáp lại.

“Huynh không có ý định đi vào sao?” Trần Thanh Nhi hiếu kỳ.

Trần Nguyên lại lắc đầu, đáp: “Không giấu gì huynh, trước đó ta đã từ chối lời mời tham dự thịnh hội này của bọn họ. Hiện tại nếu ta đi vào, sẽ là quá không thích hợp.”

Lời hắn vừa dứt, một cơn chấn động dữ dội khiến cả tòa Vọng Thiên Lâu to lớn rung chuyển. Ly trà trong tay Trần Nguyên khẽ gợn lên những đường sóng lăn tăn. Đồng thời, một luồng bạo động linh lực kinh khủng từ bên trong đại sảnh, nơi nhóm các thiên kiêu tụ tập, khuếch tán ra.

Lúc này, từ nơi đó, một giọng nữ bén nhọn, chứa đầy ý vị khiêu khích vang lên: “Nghe nói, hôm nay có cả các vị thiên kiêu đến từ Thái Linh nội viện trong truyền thuyết tới tham dự thịnh hội này với chúng ta. Không biết, thiên kiêu Thái Linh nội viện có thể nào ban chút tình mọn, để những thiên kiêu nhà quê như chúng tôi đây được mở mang tầm mắt? Tiểu nữ tử nguyện lấy thân mình, thay chư vị ở đây lĩnh giáo một hai bản lĩnh của thiên kiêu Thái Linh nội viện. Mong chư vị chớ chê cười.”

Ánh mắt của Trần Nguyên bỗng nhiên trở nên sắc bén.

Bản quyền dịch thuật của câu chuyện này thuộc về truyen.free, xin đừng sao chép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free