Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 10: Mặt Trời Thức Giấc, Mặt Trăng Vẫn Ngủ: Lời Giải Cho Tình Yêu Thầm Lặng
Màn đêm buông xuống thành phố, kéo theo những ánh đèn lung linh như hàng triệu vì sao rơi xuống mặt đất. Hàn Kính Niên đứng bên cửa sổ, bàn tay đặt hờ trên tấm kính mát lạnh, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía xa xăm. Câu nói vô tư của bà Năm vẫn văng vẳng bên tai anh, như một lời thì thầm đầy ẩn ý, càng làm nặng thêm gánh nặng đang đè lên lòng anh. Anh đã cố gắng bảo vệ Vãn An khỏi những áp lực từ mẹ, từ xã hội, từ những khuôn mẫu về một người vợ "năng động", "đảm đang". Nhưng liệu anh có đang tự lừa dối bản thân? Liệu tình yêu của Vãn An, cái cách cô thể hiện nó, có thực sự đủ để vun đắp cho cuộc hôn nhân này, hay chỉ là sự tận hưởng bình yên mà anh mang lại, một cuộc sống không cần lo toan, không cần cố gắng? Nỗi hoài nghi ấy cứ âm ỉ cháy, gặm nhấm trái tim anh, khiến anh không tài nào chợp mắt được.
Anh trở về phòng ngủ, nhìn gương mặt thanh tú đang say ngủ của cô. Mái tóc đen xõa trên gối, làn da trắng hồng dưới ánh đèn ngủ dịu nhẹ, đôi môi khẽ hé, và hàng mi dài cong vút. Anh nhẹ nhàng vuốt ve lọn tóc mai lòa xòa trên trán cô, cảm nhận sự mềm mại, mát lạnh dưới đầu ngón tay. Lần đầu tiên gặp cô trong thư viện đại học, vẻ đẹp bình yên nhưng đầy chất "nghệ sĩ" ấy đã hút hồn anh. Anh đã nghĩ, cô thật đặc biệt, một bông hoa dại thanh tao giữa rừng hoa rực rỡ. Năm năm trôi qua, anh vẫn yêu cô bằng cả tấm lòng, yêu cái sự an nhiên, lười biếng đến cực đoan của cô. Nhưng những lời nói của mẹ anh, những câu hỏi thăm dò của bà về việc Vãn An có "năng động" hơn không, có "ra dáng vợ" hơn không, lại hiện về trong tâm trí anh, như những mũi kim châm vào vết thương lòng. Anh đã cố gắng phớt lờ chúng, cố gắng tin rằng tình yêu của họ không cần phải tuân theo bất kỳ khuôn mẫu nào. Nhưng sự thật là, mọi nỗ lực lãng mạn của anh, dù lớn hay nhỏ, dù cầu kỳ hay đơn giản, đều kết thúc bằng việc cô chìm vào giấc ngủ. Dường như giấc ngủ là ưu tiên hàng đầu, là niềm vui tối thượng của cô, còn anh... anh chỉ là một phần của cuộc đời cô, một yếu tố mang lại sự bình yên để cô có thể ngủ ngon hơn mà thôi.
Anh khẽ lắc đầu, xua đi những ý nghĩ tiêu cực. Anh không muốn hoài nghi tình yêu của cô, nhưng những cử chỉ mơ hồ trong giấc ngủ, những lời nói vô tình của bà Năm, và cả sự im lặng kéo dài của Vãn An khi anh cố gắng tạo bất ngờ, tất cả đều tạo nên một bức tường vô hình giữa họ. Anh muốn tin vào ý nghĩa của chiếc ly "Mặt Trời & Mặt Trăng" mà cô đã tặng, rằng cô là mặt trăng phản chiếu ánh sáng của anh, đồng hành cùng anh trong đêm tối. Nhưng liệu mặt trăng có bao giờ thực sự tạo ra ánh sáng của riêng mình? Hay nó chỉ đơn thuần là một vật thể vô tri, chỉ tỏa sáng khi có mặt trời chiếu rọi? Anh thấy mình giống như mặt trời, luôn cố gắng chiếu sáng, sưởi ấm, nhưng đôi khi, anh lại cảm thấy cô đơn trong chính sự nỗ lực của mình.
Kính Niên nhẹ nhàng rời giường, không gây ra một tiếng động nhỏ. Anh đi chân trần trên sàn gỗ lạnh, cảm nhận sự tĩnh lặng bao trùm căn hộ vào lúc rạng đông. Mặt trời chưa lên hẳn, nhưng ánh sáng đầu tiên đã bắt đầu len lỏi qua khe rèm, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên tường. Anh vào bếp, quen thuộc với từng góc nhỏ, từng dụng cụ. Mùi nến thơm tinh tế từ phòng khách vẫn còn vương vấn, quyện lẫn với mùi cà phê mới xay. Anh bật máy pha cà phê, tiếng xay hạt cà phê ro ro phá vỡ sự tĩnh mịch, nhưng lại là một âm thanh quen thuộc, một nghi thức khởi đầu ngày mới của anh. Hơi ấm và mùi hương nồng nàn của cà phê lan tỏa, dần xua đi cái lạnh lẽo trong lòng. Anh rót cà phê ra chiếc ly 'Mặt Trời' của mình, nhìn hình ảnh mặt trời vàng cam in trên thân ly, một nụ cười nhạt nhẽo hiện lên trên môi. "Vãn An, em có biết anh đã cố gắng như thế nào không?" anh tự hỏi, dù biết sẽ chẳng có câu trả lời nào.
Anh bưng ly cà phê ra ban công nhỏ, nơi vài chậu cây xanh đang lặng lẽ đón những giọt sương mai. Gió buổi sớm mơn man trên da, mang theo chút hơi lạnh và mùi đất ẩm. Thành phố vẫn còn chìm trong giấc ngủ, chỉ lác đác vài ánh đèn còn sáng, vài chiếc xe lướt qua trên đường. Kính Niên nhấp một ngụm cà phê nóng, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, rồi xuống đến dạ dày, mang theo một chút cảm giác ấm áp. Anh dựa lưng vào thành lan can, đôi mắt nhắm hờ, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn. Anh muốn hiểu cô, thật lòng muốn hiểu cô. Nhưng đôi khi, anh cảm thấy như đang cố gắng giải một câu đố không có lời giải. Liệu có phải anh đã quá đòi hỏi? Liệu anh có đang áp đặt những định nghĩa về tình yêu của mình lên cô? Hay cô thực sự… không yêu anh nhiều như anh nghĩ? Nỗi sợ hãi này, nó cứ lớn dần lên trong lòng anh, như một bóng ma vô hình, đe dọa nuốt chửng sự kiên nhẫn và tình yêu mà anh dành cho cô. Anh thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo cả sự mệt mỏi và bất lực. Con đường để thấu hiểu Vãn An, để tìm thấy định nghĩa hạnh phúc riêng của họ, có lẽ còn dài hơn anh tưởng rất nhiều. Anh đã luôn tin rằng tình yêu là sự hy sinh, là sự cố gắng không ngừng nghỉ từ cả hai phía. Nhưng với Vãn An, dường như tình yêu của cô được thể hiện qua sự bình yên, qua sự hiện diện thầm lặng, qua những khoảng trống để anh tự do bay lượn và cô tự do chìm đắm trong thế giới riêng của mình. Anh không biết liệu anh có thể chấp nhận một tình yêu như thế hay không, một tình yêu mà anh phải tự mình đi tìm, tự mình giải mã. Anh đưa mắt nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần ló dạng, rực rỡ và đầy sức sống. Anh là mặt trời, và cô là mặt trăng. Mặt trời luôn chiếu sáng, không cần sự phản hồi. Nhưng mặt trời cũng cần được sưởi ấm, cần được yêu thương theo cách mà nó có thể cảm nhận được.
***
Tiếng gõ bàn phím liên hồi, tiếng điện thoại reo vang, tiếng máy in rộn ràng, tất cả hòa quyện tạo nên bản giao hưởng quen thuộc của một văn phòng bận rộn. Hàn Kính Niên ngồi trước màn hình máy tính, ánh sáng trắng của màn hình phản chiếu lên đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Anh đã cố gắng tập trung vào công việc, nhưng tâm trí anh cứ lơ lửng ở đâu đó, quanh quẩn bên hình ảnh Vãn An đang say ngủ và những câu hỏi không lời giải đáp. Những tài liệu chất đống trên bàn, những cuộc họp quan trọng sắp tới, tất cả đều trở nên mờ nhạt trước nỗi hoài nghi đang gặm nhấm lòng anh. Anh đưa tay xoa nhẹ thái dương, một tiếng thở dài thoát ra khỏi lồng ngực. Mùi giấy mới, mùi cà phê từ pantry, mùi nước hoa thoang thoảng của các nhân viên, tất cả đều không thể xua đi được sự mệt mỏi và nặng trĩu trong lòng anh.
Anh nhìn chằm chằm vào dòng số liệu trên màn hình, nhưng từng con số dường như nhảy múa trước mắt anh, không mang một ý nghĩa nào. Anh cần một lời khuyên, cần một người có thể lắng nghe và chia sẻ với anh lúc này. Trần Gia Bảo, người bạn thân chí cốt, người luôn có những lời khuyên chân thành và những câu nói đùa cợt đúng lúc, là người duy nhất anh có thể nghĩ đến. Anh với lấy chiếc điện thoại đặt trên bàn, ngón tay do dự một chút rồi bấm số của Gia Bảo.
"Alo, Gia Bảo nghe." Giọng Gia Bảo vang lên từ đầu dây bên kia, đầy vẻ vui vẻ và sảng khoái.
"Gia Bảo à... là anh đây, Kính Niên." Giọng anh trầm ấm thường ngày, nhưng hôm nay lại pha chút mệt mỏi và nặng nề.
"Ồ, Hàn tổng đại nhân! Sao tự nhiên lại gọi điện cho tôi vào giữa buổi trưa thế này? Có chuyện gì lớn lắm à? Hay là Vãn An lại phá kỷ lục ngủ đông rồi?" Gia Bảo trêu chọc, tiếng cười khúc khích vang lên.
Kính Niên nghe Gia Bảo nhắc đến Vãn An, lòng anh lại càng thêm nặng trĩu. Anh không biết phải bắt đầu từ đâu. "Gia Bảo à... anh không biết phải nói thế nào nữa."
"Sao thế? Có vẻ nghiêm trọng hơn tôi nghĩ nhỉ? Nói đi, có chuyện gì với 'Bảo bối của anh' nữa à?" Gia Bảo bắt đầu nhận ra sự khác lạ trong giọng điệu của Kính Niên, ngữ điệu vui vẻ dần lắng xuống, thay vào đó là một chút lo lắng.
Kính Niên hít một hơi thật sâu, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ của mình. Anh kể cho Gia Bảo nghe về buổi hẹn hò tại nhà thất bại, về việc Vãn An chìm vào giấc ngủ ngay cả khi anh đang cố gắng tạo bất ngờ. Anh kể về chiếc ly 'Mặt Trời & Mặt Trăng', về cử chỉ nhỏ của cô trong giấc mơ, rồi lại kể về những lời nói của bà Năm, về áp lực từ mẹ anh. Anh không giấu giếm nỗi hoài nghi đang dày vò anh.
"Anh... anh không biết liệu anh có đang quá đòi hỏi không? Hay cô ấy thực sự... không yêu anh nhiều như anh nghĩ? Mọi thứ anh làm, mọi sự cố gắng của anh, dường như đều không thể chạm tới cô ấy. Cô ấy cứ như một đám mây vậy, đẹp đẽ, bình yên, nhưng anh không thể chạm vào được." Kính Niên nói, giọng nói trầm hẳn xuống, đầy vẻ bất lực. Anh cảm thấy mình như đang đứng trên bờ vực của sự tuyệt vọng.
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi giọng Gia Bảo vang lên, không còn vẻ trêu chọc nữa, mà thay vào đó là sự thấu hiểu. "Kính Niên, mày biết Vãn An từ xưa rồi mà. Cô ấy có cách yêu riêng. Cô ấy không phải kiểu người ồn ào, lãng mạn theo kiểu phim ảnh đâu. Cô ấy là kiểu người sống nội tâm, tinh tế, và có chút... lười biếng đến mức cực đoan." Gia Bảo nói, cố gắng tìm những từ ngữ phù hợp để an ủi bạn mình. "Cái sự lười biếng của cô ấy, đôi khi cũng là một cách để cô ấy thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối vào mày đấy. Vì có mày ở bên, cô ấy mới có thể thoải mái sống đúng với bản chất của mình, không cần phải cố gắng, không cần phải giả vờ."
Lời nói của Gia Bảo khiến Kính Niên suy nghĩ. Anh chưa bao giờ nghĩ theo hướng đó. Sự lười biếng của Vãn An, anh luôn coi đó là một "khuyết điểm đáng yêu", một phần tính cách của cô. Nhưng là một cách thể hiện sự tin tưởng sao?
"Nhưng... liệu cách yêu của cô ấy có đủ cho mày không?" Gia Bảo tiếp tục, giọng điệu trầm hẳn xuống. "Mày là một người đàn ông lãng mạn, luôn muốn vun đắp, luôn muốn tạo ra những khoảnh khắc đặc biệt. Còn Vãn An, cô ấy lại tìm kiếm sự bình yên, sự ổn định. Hai cách yêu đó, có lẽ là một thử thách lớn cho cả hai."
Kính Niên im lặng, những lời của Gia Bảo như một nhát dao đâm trúng tim anh. Anh biết, Gia Bảo nói đúng. Đây chính là nỗi sợ hãi lớn nhất trong lòng anh. Liệu anh có thể chấp nhận một tình yêu không có những lời nói ngọt ngào, không có những hành động lãng mạn như anh vẫn hằng mong muốn?
"Vậy anh phải làm gì đây, Gia Bảo?" Kính Niên hỏi, giọng nói khàn đặc. "Anh yêu cô ấy rất nhiều, nhưng đôi khi, anh cảm thấy mình như đang yêu một ảo ảnh vậy. Anh không biết liệu cô ấy có thực sự hạnh phúc khi ở bên anh không, hay cô ấy chỉ đơn thuần là chấp nhận cuộc sống này vì nó thoải mái?"
Gia Bảo thở dài. "Kính Niên, mày đang quá phức tạp hóa vấn đề rồi. Tình yêu không phải lúc nào cũng là những câu nói hoa mỹ hay những hành động vĩ đại. Đôi khi, nó chỉ là sự hiện diện, sự bình yên, sự tin tưởng. Vãn An có lẽ đang yêu mày theo cách đó. Mày cần phải học cách 'đọc' cô ấy, đọc những tín hiệu nhỏ bé mà cô ấy phát ra. Mày đã thử hỏi cô ấy trực tiếp chưa? Hỏi xem cô ấy muốn gì, cô ấy cảm thấy thế nào?"
Kính Niên cười chua chát. "Anh đã hỏi rồi. Và câu trả lời của cô ấy luôn là... 'Ngủ!'"
Gia Bảo phì cười. "Đấy! Đó là Vãn An! Nhưng có lẽ, 'ngủ' với cô ấy không chỉ đơn thuần là ngủ đâu. Có lẽ đó là cách cô ấy nói rằng cô ấy tin tưởng mày, cô ấy cảm thấy an toàn khi ở bên mày, đến mức có thể buông bỏ mọi thứ và chìm vào giấc ngủ sâu. Mày thử nhìn sâu hơn vào những hành động nhỏ nhặt của cô ấy xem. Đôi khi, những điều nhỏ bé lại chứa đựng cả một bầu trời tình yêu đấy." Gia Bảo dừng lại một chút, rồi nói thêm, giọng điệu có chút nghiêm túc nhưng vẫn pha chút trêu chọc. "Hoặc là... mày cũng phải xem lại, liệu mày có đang quá 'năng động' trong một mối quan hệ mà đối phương lại 'lười biếng' đến thế không? Đôi khi, sự cố gắng quá mức cũng có thể gây áp lực đấy."
Những lời của Gia Bảo vang vọng trong đầu Kính Niên. "Đọc cô ấy... nhìn sâu hơn vào những hành động nhỏ nhặt..." Có lẽ, anh đã quá tập trung vào những gì anh muốn thấy, mà bỏ qua những gì cô đang thể hiện theo cách riêng của mình. Anh cảm thấy một tia hy vọng nhỏ bé lóe lên trong lòng, nhưng cũng đi kèm với sự bối rối. Anh vẫn chưa có lời giải đáp cho tất cả, nhưng ít nhất, anh đã có một hướng đi mới. Kính Niên cảm ơn Gia Bảo, cúp máy, và nhìn ra cửa sổ. Ánh nắng gắt của buổi trưa chiếu thẳng vào văn phòng, nhưng trong lòng anh, một hạt mầm của sự tò mò và quyết tâm đã bắt đầu nảy nở. Anh sẽ không bỏ cuộc. Anh sẽ tìm ra cách để hiểu Vãn An, để giải mã tình yêu thầm lặng của cô.
***
Khi Kính Niên về đến nhà, ánh nắng chiều đã dịu đi, mang theo một chút hơi gió mát mẻ. Anh bước vào căn hộ, lòng vẫn còn nặng trĩu những suy nghĩ từ cuộc trò chuyện với Gia Bảo. Anh đã quyết định, anh sẽ bắt đầu "quan sát" Vãn An kỹ hơn, tìm kiếm những dấu hiệu tình cảm ẩn giấu mà anh có thể đã bỏ lỡ. Căn hộ vẫn yên tĩnh như mọi khi, nhưng một âm thanh khẽ khàng lọt vào tai anh. Đó là giọng nói của Vãn An, nhưng không phải giọng điệu trầm nhẹ, lười nhác thường ngày. Giọng cô hôm nay hoạt bát hơn, pha chút vui vẻ và tiếng cười khúc khích, như thể cô đang ở trong một thế giới khác, một thế giới mà anh chưa từng được biết đến.
Anh rón rén bước đến phòng khách, dừng lại ở ngưỡng cửa. Vãn An đang ngồi trên sofa, dáng vẻ thoải mái trong bộ quần áo rộng rãi. Một cuốn sách đang mở nằm úp trên đùi, nhưng đôi mắt cô lại dán chặt vào màn hình điện thoại, nơi một khuôn mặt xa lạ đang cười nói rôm rả. Đó là Lê Đại Lý, bạn thân từ đại học của Vãn An. Kính Niên chưa từng gặp Đại Lý trực tiếp, nhưng đã nghe Vãn An nhắc đến vài lần. Qua màn hình, anh có thể thấy Đại Lý có mái tóc dài được buộc gọn gàng, đeo một cặp kính gọng tròn, trông có vẻ hơi lù đù nhưng ánh mắt lại rất tinh anh và hài hước. Anh ta mặc một chiếc áo phông rộng thùng thình, đúng chuẩn phong cách "lười biếng" mà Kính Niên đã quá quen thuộc với vợ mình.
"Vẫn ngủ à bà nội? Có khi nào ông chồng mày phát điên không?" Lê Đại Lý cất giọng trêu chọc, nụ cười tươi rói lộ rõ vẻ tinh nghịch.
Vãn An khẽ cười, một nụ cười rạng rỡ và tự nhiên hơn hẳn những lần cô cười với anh. "Kệ anh ấy." Cô nói, giọng điệu có chút tùy ý nhưng lại chứa đựng một sự tin tưởng và thoải mái đến lạ. Kính Niên đứng chôn chân ở cửa, cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng. "Kệ anh ấy." Câu nói ấy, dù đơn giản, nhưng lại mang theo một hàm ý sâu xa. Phải chăng cô tin tưởng anh đến mức không cần phải giải thích, không cần phải cố gắng thể hiện? Hay đó chỉ là sự thờ ơ? Nỗi hoài nghi trong anh lại trỗi dậy, nhưng lần này, nó pha lẫn với sự tò mò. Anh muốn biết thêm về "thế giới" này của Vãn An.
"Ngủ là một nghệ thuật, và lười là một triết lý. Mày cứ thế mà phát huy." Lê Đại Lý nói tiếp, giọng điệu đầy vẻ cổ súy, như một triết gia đang truyền thụ chân lý.
Vãn An gật đầu đồng tình, đôi mắt vẫn dán vào màn hình, nhưng khóe môi thì cong lên thành một nụ cười mãn nguyện. "Đúng vậy." Cô chỉ đáp gọn lỏn một từ, nhưng Kính Niên cảm nhận được sự đồng điệu sâu sắc giữa hai người họ. Anh thấy mình như một người ngoài cuộc, đang lén lút quan sát một phần cuộc sống của vợ mà anh chưa từng được chạm tới. Anh đã từng nghĩ, Vãn An là một người kín đáo, ít nói, nhưng với Lê Đại Lý, cô lại có thể thoải mái chia sẻ, cười đùa, và thậm chí là đồng tình với những "triết lý" về sự lười biếng. Cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng Kính Niên, nhưng cùng lúc đó, anh cũng cảm thấy tò mò. Anh muốn hiểu tại sao cô lại có thể mở lòng với người bạn này hơn là với chồng mình.
Anh lùi lại một bước, cố gắng không gây ra tiếng động. Anh không muốn làm gián đoạn cuộc trò chuyện của họ, bởi anh muốn quan sát thêm. Anh muốn xem Vãn An sẽ thể hiện như thế nào khi ở bên những người mà cô cảm thấy thoải mái nhất. Có lẽ, đây là một phần của "cách đọc" mà Gia Bảo đã nói đến. Anh cần phải nhìn Vãn An qua những lăng kính khác nhau, không chỉ qua lăng kính của một người chồng đang mong chờ sự lãng mạn. Anh tựa người vào bức tường lạnh, lắng nghe tiếng cười nhẹ của Vãn An và những câu nói dí dỏm của Lê Đại Lý. Anh nhận ra rằng, Vãn An không hề vô cảm hay thờ ơ. Cô chỉ đơn giản là có một cách thể hiện cảm xúc rất riêng, rất nội tâm, và có lẽ, cô chỉ bộc lộ nó với những người thực sự hiểu và chấp nhận cô mà thôi. Anh đã luôn cố gắng để trở thành người đó, nhưng có lẽ anh đã đi sai đường. Anh đã cố gắng thay đổi cô, thay vì chấp nhận cô như cô vốn là. Ánh mắt Kính Niên trầm tư, anh nhìn hình ảnh Vãn An đang cười trên màn hình điện thoại, lòng đầy những suy nghĩ phức tạp. Anh cần phải tìm một "lời giải" cho Vãn An, một lời giải phù hợp với chính cô, chứ không phải với định nghĩa tình yêu của anh.
***
Cuộc gọi kết thúc, và căn hộ lại chìm vào sự tĩnh lặng quen thuộc. Kính Niên vẫn đứng tựa vào tường, nhưng lần này, ánh mắt anh không còn hoài nghi hay bất lực nữa, mà thay vào đó là sự quan sát tỉ mỉ, đầy chăm chú. Vãn An gấp cuốn sách lại, đặt điện thoại xuống bàn, rồi chậm rãi đứng dậy. Cô bước vào bếp, dáng người nhỏ nhắn, mềm mại di chuyển một cách nhẹ nhàng, gần như không tạo ra tiếng động. Kính Niên dõi theo từng cử chỉ của cô, cố gắng "đọc" những gì cô đang làm, những gì cô đang nghĩ.
Hương thơm dịu nhẹ của trái cây tươi bắt đầu lan tỏa trong không khí. Vãn An không nói gì, chỉ lấy từ tủ lạnh ra một vài loại trái cây tươi ngon: dâu tây đỏ mọng, táo xanh giòn, và vài lát cam vàng óng. Cô tỉ mỉ rửa sạch từng loại, rồi khéo léo gọt vỏ và cắt thành những miếng vừa ăn. Kính Niên nhìn cô, ánh mắt trầm tư. Cô không cần anh nhắc nhở, cũng không cần anh phải hỏi han. Cô chỉ đơn giản là làm, một cách tự nhiên như hơi thở. Anh nhận ra, từ khi anh về nhà, cô chưa hề nói với anh một lời nào, nhưng cô lại đang lặng lẽ chuẩn bị một điều gì đó cho anh. Đây có phải là cách cô ấy yêu mình không? Một câu hỏi vang lên trong lòng anh, không còn mang vẻ hoài nghi tuyệt vọng, mà thay vào đó là một tia sáng của sự thấu hiểu.
Sau khi chuẩn bị xong, Vãn An đặt đĩa trái cây đầy màu sắc và một cốc nước cam tươi lên một chiếc khay nhỏ. Cô nhẹ nhàng bước về phía phòng làm việc của Kính Niên. Anh đứng thẳng người, giả vờ như đang xem xét một bức tranh trên tường, nhưng ánh mắt vẫn lén lút dõi theo cô. Vãn An bước vào phòng, không nhìn thẳng vào anh, chỉ đặt khay đồ ăn lên bàn làm việc của anh. Đĩa trái cây được cắt gọt cẩn thận, từng miếng nhỏ xinh xắn như những viên ngọc. Cốc nước cam tươi mát, ánh vàng cam lấp lánh dưới ánh đèn. Mọi thứ đều được chuẩn bị một cách chu đáo, tinh tế, đúng như phong cách của cô.
"Anh dùng đi." Vãn An chỉ nói một câu ngắn gọn, giọng vẫn trầm nhẹ như thường lệ, không một chút biểu cảm. Sau đó, cô lặng lẽ quay người, trở lại sofa phòng khách, tiếp tục cầm cuốn sách lên và chìm vào thế giới riêng của mình.
Kính Niên nhìn theo bóng lưng cô, rồi quay lại nhìn đĩa trái cây trên bàn. Anh đưa tay chạm vào cốc nước cam, cảm nhận sự mát lạnh từ thủy tinh. Anh nhấp một ngụm, vị cam tươi mát và ngọt dịu lan tỏa trong khoang miệng, xua đi sự mệt mỏi và căng thẳng. Anh cắn một miếng dâu tây, vị chua ngọt tan chảy trên đầu lưỡi. Anh không nói nên lời. Cô không cần những lời nói hoa mỹ, không cần những cử chỉ lãng mạn. Cô chỉ đơn giản là quan tâm, chăm sóc anh bằng những hành động nhỏ bé, thiết thực nhất.
"Cô ấy không nói, nhưng cô ấy làm." Kính Niên thì thầm, không chỉ là nội tâm mà là một tiếng nói nhỏ thoát ra từ chính trái tim anh. Đây chính là "cách đọc" mà Gia Bảo đã nói đến. Tình yêu của Vãn An không phải là một cuốn tiểu thuyết lãng mạn rực rỡ, mà là một bức tranh thủy mặc, nhẹ nhàng, tinh tế, cần người xem phải kiên nhẫn chiêm nghiệm từng nét cọ, từng mảng màu ẩn chứa. Nỗi hoài nghi trong lòng anh không tan biến hoàn toàn, nhưng nó đã nhường chỗ cho một sự ấm áp, một sự thấu hiểu mới mẻ. Anh cầm lấy chiếc ly 'Mặt Trời' của mình, nhìn sang chiếc ly 'Mặt Trăng' đang đặt trên kệ bếp, nơi Vãn An vừa đi ngang qua. Mặt trời luôn chiếu sáng, nhưng mặt trăng cũng có cách riêng để tỏa sáng, để làm dịu mát màn đêm.
Kính Niên nhìn ra cửa sổ. Đêm đã xuống hẳn, và vầng trăng tròn vành vạnh đang treo lơ lửng trên bầu trời đen thẳm, dịu dàng tỏa ánh sáng bạc. Anh mỉm cười nhẹ. Anh biết, hành trình để thực sự thấu hiểu Vãn An, để giải mã tình yêu thầm lặng của cô, vẫn còn rất dài. Nhưng anh tin rằng, anh sẽ tìm thấy lời giải. Bởi vì, dù cô có lười biếng đến mức nào, dù cô có kiệm lời đến mức nào, thì trong những hành động nhỏ bé ấy, anh vẫn cảm nhận được sự hiện diện của một tình yêu chân thành, một tình yêu mà anh cần học cách trân trọng, học cách "đọc" nó theo cách riêng của Vãn An. Anh đặt đĩa trái cây xuống, cầm điện thoại lên, ngón tay lướt qua danh bạ, tìm kiếm số của Lê Đại Lý. Có lẽ, đã đến lúc anh cần phải tìm hiểu thêm về "triết lý" của Vãn An từ một người bạn của cô.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.