Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 11: Bữa Tối Nến Thơm Và Giấc Mộng Lười
Hàn Kính Niên đặt đĩa trái cây xuống, cầm điện thoại lên, ngón tay lướt qua danh bạ, tìm kiếm số của Lê Đại Lý. Có lẽ, đã đến lúc anh cần phải tìm hiểu thêm về "triết lý" của Vãn An từ một người bạn của cô. Nhưng rồi, ánh mắt anh lại vô thức lướt qua chiếc lịch treo tường. Ngày mai là một ngày đặc biệt. Một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu anh, sáng bừng như một tia nắng xua tan mây mù. Anh khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Không, anh sẽ không gọi cho Gia Bảo hay Đại Lý. Anh sẽ tự mình tìm lời giải. Lời giải cho tình yêu của vợ anh không thể đến từ những lời khuyên của người khác, mà phải từ chính trái tim và sự kiên nhẫn của anh. Anh sẽ thử một lần nữa, với một phương pháp khác, một phương pháp mà anh tin rằng sẽ phù hợp với Hạ Vãn An hơn bất cứ kế hoạch nào anh từng thực hiện. Anh sẽ tạo ra một không gian mà cô ấy không thể từ chối, một không gian yên bình và thư thái đến mức cô ấy chỉ có thể cảm nhận được tình yêu của anh.
***
Hoàng hôn đang dần buông xuống trên thành phố. Từ ban công căn hộ tầng cao, Kính Niên có thể nhìn thấy những dải lụa màu cam, hồng, tím vắt ngang nền trời, nhuộm đỏ cả những tòa nhà chọc trời. Không khí nóng ẩm của buổi chiều hè vẫn còn vương vấn bên ngoài, nhưng trong căn hộ, hệ thống điều hòa đã mang lại một sự mát mẻ dễ chịu, như một ốc đảo tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào, bụi bặm của thế giới bên ngoài. Kính Niên vừa trở về nhà, nhanh hơn thường lệ. Anh cởi bỏ chiếc áo vest phẳng phiu, treo gọn gàng lên mắc áo, rồi xắn tay áo sơ mi trắng lên đến khuỷu tay. Từng cử chỉ của anh đều toát lên sự cẩn trọng và tỉ mỉ, như thể anh đang thực hiện một nghi lễ quan trọng.
Căn hộ của họ được thiết kế theo phong cách hiện đại, tối giản với tông màu sáng chủ đạo, kết hợp nội thất gỗ ấm áp và kim loại tinh tế. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn trần hình tròn lan tỏa khắp không gian phòng khách, tạo cảm giác ấm cúng và riêng tư. Kính Niên bước vào bếp, nơi những tia nắng cuối cùng còn cố gắng lách qua khung cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt bàn đá cẩm thạch. Anh mở tủ lạnh, lấy ra những nguyên liệu tươi ngon nhất đã được chuẩn bị sẵn từ sáng. Hôm nay, anh sẽ tự tay nấu món cà ri gà mà Vãn An từng khen ngon, hoặc là món pasta kem béo ngậy với hải sản tươi rói – anh vẫn còn phân vân một chút, nhưng cả hai món đều là sở trường của anh và đều là những món cô ấy thích.
Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng vang lên từ hệ thống loa âm trần, bản "My Funny Valentine" của Chet Baker, du dương và lãng mạn, như một lời thì thầm ngọt ngào lấp đầy không gian. Kính Niên bắt đầu sắp xếp bàn ăn. Anh trải tấm khăn trải bàn màu kem mềm mại, cẩn thận là phẳng từng nếp gấp. Ở giữa bàn, anh đặt một bình hoa hồng nhỏ, những cánh hoa hồng nhung đỏ thắm vừa được cắt tỉa cẩn thận, tỏa hương thơm dịu nhẹ, không quá nồng nàn mà chỉ thoang thoảng. Hai cây nến thơm màu trắng được thắp lên, ánh lửa nhảy múa lung linh, in bóng lên những bộ dao dĩa sáng bóng được đặt ngay ngắn trên bàn. Mỗi động tác của anh đều chứa đựng sự cẩn trọng và một niềm hy vọng mãnh liệt. Anh hình dung cảnh Vãn An ngạc nhiên, ánh mắt cô lấp lánh sự thích thú, rồi cùng anh thưởng thức bữa tối lãng mạn này. Anh muốn cô cảm nhận được tình yêu và sự quan tâm anh dành cho cô qua từng chi tiết nhỏ bé.
“Lần này, anh sẽ không bỏ cuộc,” Kính Niên thì thầm với chính mình, giọng nói trầm ấm vang lên trong không gian tĩnh lặng của căn phòng. “Anh sẽ chứng minh tình yêu của mình, và em sẽ cảm nhận được nó, An An.” Anh nhớ lại lời khuyên của Gia Bảo, về việc "đọc" tình yêu của Vãn An qua những hành động nhỏ. Anh cũng nhớ đến những lời cô nói về sự yên tĩnh, sự thoải mái. “Cô ấy nói thích yên tĩnh, vậy thì một bữa tối tại nhà là hoàn hảo. Không có lý do gì để ngủ gật nữa,” anh tự trấn an. Anh đã học được rằng Vãn An không thích những nơi ồn ào, đông đúc. Cô ấy không cần những buổi tiệc tùng xa hoa hay những chuyến đi mạo hiểm. Cô ấy chỉ cần sự bình yên, sự thoải mái và một không gian riêng tư để thực sự thả lỏng. Và đây, ngay tại căn hộ của họ, là nơi hoàn hảo nhất để làm điều đó.
Trong bếp, mùi thơm của cà ri gà bắt đầu lan tỏa, hòa quyện với hương hoa hồng và nến thơm, tạo thành một bản giao hưởng mùi hương quyến rũ. Kính Niên khuấy nhẹ nồi cà ri, nếm thử một chút. Vị đậm đà, béo ngậy, cay nhẹ, đúng chuẩn vị Vãn An yêu thích. Anh mỉm cười hài lòng. Anh thỉnh thoảng liếc nhìn đồng hồ, thấp thỏm chờ đợi. Kim đồng hồ cứ nhích từng chút một, và mỗi giây trôi qua, niềm mong đợi trong lòng anh lại càng lớn hơn. Anh tưởng tượng cảnh cô về đến nhà, ánh mắt lờ đờ thường ngày sẽ bừng sáng khi thấy khung cảnh này. Anh muốn nhìn thấy nụ cười hiếm hoi của cô, cái nụ cười khiến trái tim anh tan chảy. Anh muốn cô biết rằng, dù cô có lười biếng đến mức nào, dù cô có kiệm lời đến đâu, thì anh vẫn luôn ở đây, kiên nhẫn vun đắp tình yêu của họ theo cách của riêng anh, và theo cách mà anh nghĩ là phù hợp nhất với cô. Anh đã học được rằng tình yêu không chỉ là những lời nói hoa mỹ hay những hành động phô trương, mà đôi khi, nó chỉ đơn giản là sự hiện diện, sự thấu hiểu và một bữa ăn ấm áp được chuẩn bị bằng cả tấm lòng. Anh cầm chiếc ly "Mặt Trời" của mình, chạm nhẹ vào chiếc ly "Mặt Trăng" bên cạnh, như một lời hứa thầm lặng. Dù anh là mặt trời, rực rỡ và năng động, nhưng anh nguyện làm dịu đi ánh sáng của mình để hòa quyện cùng sự dịu dàng của mặt trăng, cùng nhau tỏa sáng trong đêm tối. Anh tin rằng, hôm nay, anh sẽ không thất bại.
***
Trong khi Kính Niên đang tất bật chuẩn bị cho bữa tối lãng mạn, Hạ Vãn An lại đang chìm đắm trong một buổi chiều thư giãn tột độ tại spa yêu thích của mình. Bên ngoài, cái nóng ẩm của Sài Gòn vẫn cứ đeo bám, nhưng ngay khi cánh cửa kính tự động của "Thiên Đường Thư Giãn" khẽ mở ra, một luồng không khí mát lạnh, dễ chịu cùng với mùi tinh dầu hoa oải hương dịu nhẹ đã lập tức ôm lấy cô, xua tan mọi mệt mỏi và oi bức. Spa được thiết kế hiện đại, sang trọng với nội thất tinh tế, tông màu trắng và be chủ đạo, kết hợp với những điểm nhấn bằng gỗ tự nhiên và cây xanh nhỏ. Ánh sáng vàng dịu nhẹ từ những chiếc đèn âm trần hắt xuống, tạo cảm giác thanh bình và ấm cúng.
Hạ Vãn An, với đôi mắt to tròn vẫn vương vẻ mơ màng thường thấy, được Lê Thị Hoa – một nhân viên spa với dáng người nhỏ nhắn và giọng nói nhẹ nhàng – chào đón bằng một nụ cười thân thiện. “Chào chị Vãn An, chị đến đúng giờ ạ. Phòng đã chuẩn bị xong rồi, mời chị đi lối này.” Lê Thị Hoa nói, giọng điệu chuyên nghiệp nhưng vẫn toát lên sự tận tâm. Vãn An chỉ khẽ gật đầu, theo bước Lê Thị Hoa vào một căn phòng riêng tư, nơi có chiếc giường massage êm ái đang chờ đợi.
Căn phòng thoang thoảng mùi tinh dầu cam ngọt và bạc hà, tiếng nhạc nhẹ nhàng không lời vọng ra từ hệ thống loa ẩn, tiếng nước chảy êm dịu từ một đài phun nước mini đặt trong góc phòng, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự thư thái. Vãn An thay đồ, nằm xuống chiếc giường massage, cảm nhận sự mềm mại của tấm ga trải giường cao cấp. Cô nhắm mắt lại, hoàn toàn thả lỏng. Lê Thị Hoa bắt đầu liệu trình chăm sóc da mặt và massage toàn thân. Đôi bàn tay khéo léo của Lê Thị Hoa di chuyển nhẹ nhàng trên làn da cô, xoa bóp từng cơ bắp đang căng cứng, day ấn từng huyệt đạo, như thể đang gỡ bỏ từng nút thắt của sự mệt mỏi và lo âu.
“Chị cứ thư giãn đi ạ, mọi căng thẳng sẽ tan biến hết,” Lê Thị Hoa thì thầm, giọng nói như ru ngủ, khiến Vãn An càng chìm sâu vào trạng thái nửa mơ nửa tỉnh. Vãn An chỉ khẽ “Ưm…” một tiếng, như một lời đáp không cần suy nghĩ, rồi hoàn toàn phó mặc cơ thể mình cho sự chăm sóc tận tình của cô nhân viên. Cô tận hưởng từng khoảnh khắc bình yên, cảm nhận làn da mình được làm sạch, được nuôi dưỡng bằng những loại mỹ phẩm cao cấp. Cô cảm thấy mọi tế bào trên cơ thể mình đang được tái tạo, được nạp đầy năng lượng. Đối với Vãn An, đây không chỉ là một buổi chăm sóc sắc đẹp, mà còn là một buổi thiền định, một cách để cô tái tạo năng lượng, để cô được là chính mình trong sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Cô không nghĩ nhiều về Kính Niên hay bữa tối lãng mạn mà anh đang chuẩn bị. Trong khoảnh khắc này, tâm trí cô hoàn toàn trống rỗng, chỉ có sự thư thái và cảm giác dễ chịu bao trùm. Mùi tinh dầu hoa oải hương vương vấn trong không khí, càng khiến cô cảm thấy buồn ngủ hơn. Cô khẽ ngả đầu sang một bên, chìm dần vào giấc ngủ nông, nhưng vẫn cảm nhận được những động tác massage nhẹ nhàng của Lê Thị Hoa. Sự yên tĩnh ở đây thật tuyệt vời, là thứ cô luôn tìm kiếm. Đây là cách Vãn An 'nạp năng lượng' và tự chăm sóc bản thân, một khía cạnh tinh tế mà Kính Niên ít khi để ý, hay đúng hơn là chưa bao giờ có cơ hội chứng kiến. Cô không cần phải nói ra, nhưng việc chăm sóc bản thân là một phần quan trọng trong cuộc sống của cô, giúp cô duy trì sự bình yên trong tâm hồn và cả vẻ ngoài thanh tú của mình.
Sau gần hai giờ đồng hồ, liệu trình kết thúc. Lê Thị Hoa khẽ gọi Vãn An dậy. Cô từ từ mở mắt, đôi mắt vẫn còn vương vấn sự ngái ngủ, nhưng làn da thì căng tràn sức sống, hồng hào và mềm mại. “Chị thấy sao ạ?” Lê Thị Hoa hỏi, đưa cho cô một cốc trà thảo mộc ấm. Vãn An nhấp một ngụm, vị trà thanh mát lan tỏa. “Rất thoải mái,” cô nói ngắn gọn, giọng vẫn trầm nhẹ và hơi ngái ngủ. Cô cảm thấy cả cơ thể mình như nhẹ bẫng, mọi căng thẳng đã tan biến hết. Cô trả tiền, cảm ơn Lê Thị Hoa, và rời spa với vẻ mặt sảng khoái nhưng cũng hơi uể oải vì quá thư giãn, như thể cô vừa trải qua một giấc ngủ dài và sâu. Bước ra khỏi spa, ánh đèn đường đã bắt đầu rực sáng, thành phố đã lên đèn, nhưng tâm hồn Vãn An vẫn còn chìm trong trạng thái bồng bềnh, thư thái. Cô biết Kính Niên đang ở nhà, và cô cũng biết anh sẽ không vui nếu cô về muộn. Nhưng cô không thể cưỡng lại cảm giác dễ chịu mà buổi spa mang lại. Cô bước đi chậm rãi, tận hưởng từng cơn gió nhẹ thoảng qua.
***
Khi Hạ Vãn An mở cửa căn hộ, cô hơi ngạc nhiên trước khung cảnh chào đón mình. Ánh đèn vàng ấm áp lan tỏa, tiếng nhạc jazz du dương từ phòng khách vọng ra, và một mùi thơm quyến rũ của cà ri gà nhẹ nhàng len lỏi vào khứu giác cô. Trên bàn ăn, những cây nến thơm lung linh tỏa sáng, những cánh hoa hồng đỏ thắm nhẹ nhàng rải rác xung quanh, tạo nên một không gian lãng mạn đến bất ngờ. Kính Niên đang đứng ở gần cửa sổ, quay lưng về phía cô, nhưng khi nghe tiếng cửa mở, anh lập tức quay lại, nở một nụ cười ấm áp, rạng rỡ.
“An An, em về rồi!” Giọng anh trầm ấm, đầy vẻ vui mừng. Anh bước đến, kéo chiếc ghế đã được chuẩn bị sẵn cho cô, ga lăng mời cô ngồi. “Hôm nay ở spa có vui không, An An?” anh hỏi, ánh mắt anh tràn đầy sự quan tâm và một tia hy vọng thầm kín. Vãn An ngồi xuống, cảm nhận sự mềm mại của chiếc ghế. Cô nhìn quanh một lượt, ánh mắt có chút lấp lánh, nhưng rất nhanh sau đó lại trở về vẻ mơ màng thường thấy. “Ưm… cũng được,” cô trả lời ngắn gọn, giọng vẫn trầm nhẹ như thường lệ, không một chút biểu cảm rõ rệt. Cô khẽ ngáp một cái, đưa tay che miệng. Kính Niên thoáng thấy nụ cười trên môi anh cứng lại một chút, nhưng anh nhanh chóng che giấu nó bằng một nụ cười khác. Anh nghĩ, chắc cô ấy mệt mỏi sau một ngày dài ở spa, hoặc có thể do thư giãn quá đà nên đâm ra buồn ngủ. Anh không trách cô, chỉ đơn giản là tự nhủ phải kiên nhẫn hơn.
Kính Niên bắt đầu bày thức ăn ra bàn. Món cà ri gà vàng óng, thơm lừng, cùng với một đĩa cơm trắng dẻo thơm và một ít salad tươi mát. Anh rót rượu vang đỏ vào hai chiếc ly thủy tinh cao, tiếng chạm nhẹ của chai rượu vào thành ly tạo nên âm thanh giòn tan trong không khí. Bữa tối bắt đầu trong không khí khá yên tĩnh. Kính Niên cố gắng khơi gợi những câu chuyện, hỏi han Vãn An về ngày của cô, về những gì cô đã làm ở spa. Anh kể cho cô nghe về một dự án mới ở công ty, về những kế hoạch cuối tuần mà anh đang ấp ủ. Anh nói, giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng, cố gắng duy trì cuộc trò chuyện. Vãn An vẫn trả lời rất ngắn gọn, thường chỉ là “Ừm,” “À,” hay “Cũng được.” Thỉnh thoảng, cô lại ngáp nhẹ, đôi mắt cô dường như đang cố gắng chống lại một cơn buồn ngủ mãnh liệt.
Kính Niên nhìn cô, ánh mắt anh dần nhuốm màu thất vọng. Anh biết cô không cố ý, nhưng mọi nỗ lực của anh dường như đang tan biến theo từng cái ngáp của cô. Anh đã chuẩn bị tỉ mỉ từng chi tiết, từ ánh nến, âm nhạc, món ăn, đến những câu chuyện anh sẽ kể. Anh đã đặt vào đó tất cả hy vọng và tình yêu của mình. Nhưng dường như, đối với Vãn An, tất cả những điều đó đều không thể thắng được... giấc ngủ.
Anh đang kể về một chuyến công tác xa mà anh có thể phải đi trong tháng tới, giọng nói của anh dần nhỏ lại, không còn hào hứng như ban đầu nữa. Anh nhìn sang Vãn An, và trái tim anh như thắt lại. Cô đã gục đầu xuống bàn, mái tóc đen mềm mại xõa xuống che khuất một phần khuôn mặt thanh tú. Hơi thở cô đều đều, đôi môi khẽ mấp máy. Cô đã chìm vào giấc ngủ sâu. Một chiếc nĩa trên tay cô tuột khỏi ngón tay, rơi loảng xoảng xuống đĩa. Âm thanh nhỏ nhưng đủ để Kính Niên giật mình. Anh sững sờ nhìn vợ. Nến vẫn cháy lung linh, nhạc jazz vẫn réo rắt du dương, nhưng sự lãng mạn đã tan biến, nhường chỗ cho cảm giác thất vọng, bối rối và cô đơn trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng anh.
Anh nhìn chiếc bàn ăn đẹp đẽ, món cà ri gà đã nguội lạnh, và người vợ say ngủ bình yên trước mặt. Anh tự hỏi, liệu mọi nỗ lực của anh có thực sự vô nghĩa? Liệu có phải anh đã sai khi kỳ vọng Vãn An phải 'phản ứng' theo cách anh mong muốn? Hay cô thực sự không yêu anh nhiều như anh nghĩ? Nỗi hoài nghi mà anh đã cố gắng xua đi lại một lần nữa bủa vây lấy anh, lần này còn nặng nề hơn trước. Anh đã thử mọi cách, từ lãng mạn bất ngờ, đến sự yên tĩnh riêng tư, nhưng kết quả vẫn chỉ là một.
“Vãn An? Em... em ngủ rồi sao?” Kính Niên thì thầm, giọng anh vừa bất lực vừa có chút đau lòng, như thể anh đang nói với chính mình hơn là với cô. Anh nhẹ nhàng đặt chiếc nĩa xuống, đứng dậy. Anh nhìn cô một lúc lâu, ánh mắt phức tạp, đan xen giữa sự thất vọng và một tình yêu không thể lý giải. Anh khẽ thở dài, rồi bắt đầu dọn dẹp bàn ăn. Từng món đồ được cất đi, từng cánh hoa hồng được thu lại, từng cây nến được thổi tắt, như thể anh đang cất đi chính những mảnh vỡ của niềm hy vọng.
Sau khi mọi thứ đã gọn gàng, sạch sẽ, Kính Niên nhẹ nhàng bước đến bên Vãn An. Anh cúi xuống, cẩn thận bế cô lên. Sức nặng mềm mại của cô trong vòng tay anh quen thuộc đến lạ. Cô khẽ rúc đầu vào ngực anh, một cử chỉ vô thức nhưng lại khiến trái tim Kính Niên khẽ rung động. Mùi tinh dầu và dầu gội đầu thoang thoảng từ tóc cô, quyện với mùi da thịt ấm áp, xoa dịu đi phần nào nỗi thất vọng trong anh. Anh bế cô vào phòng ngủ. Căn phòng tối mịt, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ ngoài cửa sổ hắt vào. Anh đặt cô xuống chiếc giường lớn, nơi bộ chăn gối cao cấp 'Đám Mây' đang chờ đợi. Anh đắp chăn cho cô, vuốt nhẹ mái tóc đen xõa trên gối. Cô khẽ cựa mình, rồi lại chìm sâu vào giấc ngủ, đôi môi khẽ nở một nụ cười mơ hồ.
Kính Niên ngồi xuống mép giường, nhìn ngắm khuôn mặt say ngủ bình yên của vợ. Nỗi hoài nghi trong lòng anh vẫn còn đó, nhưng cử chỉ vô thức của cô khi nãy, cùng với nụ cười mơ hồ kia, lại gieo vào lòng anh một hạt giống hy vọng nhỏ bé. Anh đưa tay, nhẹ nhàng chạm vào má cô. Làn da cô mềm mại và ấm áp. Anh biết, tình yêu của Vãn An không thể hiện bằng những cách thông thường. Nó là một giai điệu lười biếng, một điệu valse chậm rãi, cần người nghe phải thật kiên nhẫn để cảm nhận từng nốt nhạc.
Anh đứng dậy, bước ra bàn làm việc. Anh mở ngăn kéo, lấy ra cuốn Sổ Tay Ghi Chép 'Khoảnh Khắc Của Chúng Ta'. Anh cầm bút, do dự một lúc, rồi viết xuống: "Bữa tối lãng mạn thất bại. Cô ấy ngủ quên. Nhưng cô ấy đã rúc vào lòng anh... và mỉm cười trong mơ." Anh gấp cuốn sổ lại, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Đêm đã về khuya, và vầng trăng tròn vành vạnh vẫn treo lơ lửng trên bầu trời đen thẳm, dịu dàng tỏa ánh sáng bạc. Anh biết, hành trình để thực sự thấu hiểu Vãn An, để giải mã tình yêu thầm lặng của cô, vẫn còn rất dài. Nhưng anh tin rằng, anh sẽ tìm thấy lời giải. Bởi vì, dù cô có lười biếng đến mức nào, dù cô có kiệm lời đến mức nào, thì trong những hành động nhỏ bé và vô thức ấy, anh vẫn cảm nhận được sự hiện diện của một tình yêu chân thành, một tình yêu mà anh cần học cách trân trọng, học cách "đọc" nó theo cách riêng của Vãn An. Nỗi hoài nghi của anh sẽ tiếp tục lớn dần, có thể dẫn đến một cuộc trò chuyện thẳng thắn hoặc một hành động quyết liệt hơn để tìm kiếm câu trả lời từ Vãn An. Áp lực từ Mẹ Hàn về việc Vãn An nên 'năng động hơn' chắc chắn sẽ càng có cơ sở, khiến Kính Niên khó xử hơn trong tương lai. Nhưng giờ đây, khi nhìn về phía phòng ngủ, nơi Vãn An đang say giấc nồng, anh vẫn cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Tình yêu của họ, dù có đôi chút khác biệt, vẫn là một câu chuyện đáng để anh tiếp tục khám phá.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.