Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 12: Giai Điệu Buồn Của Sự Bất Lực: Lời Tâm Sự Lúc Hoàng Hôn

Đêm đã về khuya, và vầng trăng tròn vành vạnh vẫn treo lơ lửng trên bầu trời đen thẳm, dịu dàng tỏa ánh sáng bạc. Kính Niên biết, hành trình để thực sự thấu hiểu Vãn An, để giải mã tình yêu thầm lặng của cô, vẫn còn rất dài. Nhưng anh tin rằng, anh sẽ tìm thấy lời giải. Bởi vì, dù cô có lười biếng đến mức nào, dù cô có kiệm lời đến mức nào, thì trong những hành động nhỏ bé và vô thức ấy, anh vẫn cảm nhận được sự hiện diện của một tình yêu chân thành, một tình yêu mà anh cần học cách trân trọng, học cách "đọc" nó theo cách riêng của Vãn An. Nỗi hoài nghi của anh sẽ tiếp tục lớn dần, có thể dẫn đến một cuộc trò chuyện thẳng thắn hoặc một hành động quyết liệt hơn để tìm kiếm câu trả lời từ Vãn An. Áp lực từ Mẹ Hàn về việc Vãn An nên 'năng động hơn' chắc chắn sẽ càng có cơ sở, khiến Kính Niên khó xử hơn trong tương lai. Nhưng giờ đây, khi nhìn về phía phòng ngủ, nơi Vãn An đang say giấc nồng, anh vẫn cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Tình yêu của họ, dù có đôi chút khác biệt, vẫn là một câu chuyện đáng để anh tiếp tục khám phá. Tuy nhiên, sáng hôm sau, khi ánh nắng ban mai len lỏi qua ô cửa, sự ấm áp ấy lại nhường chỗ cho một nỗi ưu tư không tên, khiến bước chân anh đến công ty nặng trĩu hơn thường lệ.

**CHƯƠNG 12: Giai Điệu Buồn Của Sự Bất Lực: Lời Tâm Sự Lúc Hoàng Hôn**

Hàn Kính Niên ngồi trong một góc khuất của quán cà phê 'Góc Bình Yên', nhìn ra cửa sổ nơi ánh hoàng hôn đã bắt đầu nhuộm đỏ bầu trời một cách ngoạn mục. Từng vệt mây như dải lụa hồng cam, tím biếc đan xen, vẽ nên một bức tranh rực rỡ nhưng lại không thể xoa dịu được những mảng màu xám xịt đang ngự trị trong tâm trí anh. Không gian quán cà phê đúng như tên gọi của nó, toát lên vẻ thư thái lạ thường. Tường gạch trần cổ kính, những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ đã được thời gian mài dũa trở nên bóng bẩy, và những chiếc đèn lồng giấy treo lủng lẳng tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp, mờ ảo. Trên mỗi bàn nhỏ đều có một bình hoa lài be bé, thoảng hương thơm dịu nhẹ, hòa quyện với mùi cà phê rang xay thơm nồng đặc trưng của quán. Nhạc jazz du dương, từng nốt saxophone trầm bổng như vỗ về những tâm hồn đang tìm kiếm sự bình yên, cùng với tiếng lật sách sột soạt ở những kệ sách cao chạm trần, tiếng chuông gió leng keng mỗi khi có khách ra vào, và tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ vừa đủ nghe, tất cả tạo nên một bầu không khí lãng mạn và riêng tư hiếm có giữa lòng phố thị ồn ào.

Anh khuấy nhẹ ly cà phê đen đá đã nguội lạnh, viên đá tan chảy khiến nước cà phê càng thêm nhạt nhòa, giống như cảm xúc của anh lúc này. Đôi mắt sâu thẳm của anh phản chiếu ánh đèn vàng, ẩn chứa vẻ mệt mỏi và một nỗi hoài nghi không thể gọi tên. Anh vẫn giữ nguyên vẻ ngoài lịch lãm, chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm cùng quần tây phẳng phiu, nhưng phong thái thường ngày của một vị tổng giám đốc thành đạt đã biến mất, thay vào đó là một người đàn ông đang chìm trong bối rối. Anh thở dài, tựa lưng vào chiếc ghế gỗ, cảm nhận sự lạnh lẽo từ thành ly truyền qua đầu ngón tay. Anh đã gọi cho Gia Bảo ngay khi rời công ty, không thể kìm nén hơn nữa những suy nghĩ cứ chực chờ nuốt chửng mình. Anh cần một người để trút bầu tâm sự, một người đủ thân thiết để hiểu anh mà không phán xét.

Chỉ vài phút sau, tiếng chuông gió lại leng keng, và Trần Gia Bảo xuất hiện. Với mái tóc phong trần hơi rối, nụ cười tươi tắn thường trực trên môi, và bộ trang phục smart-casual vừa lịch sự vừa thoải mái, Gia Bảo như mang theo một luồng gió mới, xua đi phần nào sự u ám xung quanh Kính Niên. Đôi mắt tinh nghịch của Gia Bảo đảo một vòng, nhanh chóng tìm thấy Kính Niên đang ngồi trong góc. Anh vẫy tay chào, rồi tiến lại gần, kéo ghế ngồi đối diện.

“Này, tổng tài Hàn đây sao? Trông cậu cứ như vừa trải qua một trận chiến khốc liệt vậy,” Gia Bảo nói đùa, giọng điệu nhẹ nhàng pha chút trêu chọc, nhưng ánh mắt anh lại đầy vẻ thông cảm khi nhìn thấy sự tiều tụy hiện rõ trên khuôn mặt Kính Niên. “Đã bao giờ tôi thấy cậu trông thảm hại đến thế này đâu. Chuyện gì lớn đến mức khiến cậu phải triệu tập tôi khẩn cấp đến cái nơi yên tĩnh đến mức muốn ngủ gục này vậy?”

Kính Niên cười nhạt, không đáp lại lời trêu ghẹo của bạn. Anh đẩy ly cà phê về phía Gia Bảo, ra hiệu anh gọi đồ uống. “Cà phê đen, không đường. Cậu biết tôi không thích ngọt.”

Gia Bảo nhún vai, gọi phục vụ rồi quay sang nhìn Kính Niên, nét mặt đã trở nên nghiêm túc hơn. “Được rồi, nói đi. Tôi biết chắc chắn là chuyện liên quan đến ‘An An của cậu’ rồi.”

Kính Niên hít sâu một hơi, bàn tay nắm chặt ly cà phê. Anh bắt đầu kể lại mọi chuyện, từ những kỳ vọng anh đặt vào bữa tối lãng mạn kỷ niệm ngày cưới, cách anh đã tỉ mẩn chuẩn bị từng chi tiết, cho đến khoảnh khắc Vãn An gục đầu ngủ thiếp đi ngay trên bàn ăn, để lại anh với những món ăn nguội lạnh và một trái tim tan nát. Anh kể về cảm giác thất vọng tột độ, về nỗi bất lực khi mọi nỗ lực của anh dường như đều trở nên vô nghĩa.

“...Anh thật sự không hiểu, Gia Bảo,” Kính Niên thì thầm, giọng anh khàn đặc, ánh mắt nhìn thẳng vào Gia Bảo như đang tìm kiếm một câu trả lời. “Có phải anh đang quá cố chấp, hay cô ấy... thật sự không yêu anh nhiều như anh nghĩ? Anh đã cố gắng rất nhiều để tạo ra những khoảnh khắc đặc biệt, những kỷ niệm lãng mạn mà anh nghĩ mọi cặp đôi đều mong muốn. Nhưng Vãn An thì sao? Cô ấy chỉ muốn ngủ! Ngủ vào Lễ Tình nhân, ngủ vào Giáng Sinh, và bây giờ, ngay cả kỷ niệm ngày cưới của chính chúng ta, cô ấy cũng ngủ thiếp đi. Như thể những điều đó chẳng có ý nghĩa gì với cô ấy cả.” Nỗi đau khổ và sự hoài nghi hiện rõ trong từng lời nói của anh.

Gia Bảo lắng nghe một cách kiên nhẫn, đôi khi gật đầu nhẹ. Anh biết Kính Niên đang thực sự bối rối. “Này, đừng suy nghĩ tiêu cực vậy chứ. Cậu biết mà, An An của cậu là một trường hợp đặc biệt. Tình yêu của cô ấy không được đo bằng nến thơm hay những lời đường mật.” Anh đặt tay lên vai Kính Niên, vỗ nhẹ, cử chỉ an ủi đầy chân thành. “Cậu đã ở bên cô ấy đủ lâu để biết tính cách cô ấy mà. Hạ Vãn An là vậy đó. Cô ấy không phải kiểu người thích bày tỏ cảm xúc một cách ồn ào hay bằng những cử chỉ hoa mỹ. Cô ấy thích sự yên tĩnh, thích được thoải mái, và trên hết, cô ấy yêu giấc ngủ hơn bất cứ thứ gì trên đời.”

“Nhưng anh đã cố gắng rất nhiều...” Kính Niên lặp lại, như thể đó là một lời bào chữa cho chính bản thân mình. “Anh muốn cô ấy hạnh phúc, muốn cô ấy cảm nhận được tình yêu của anh. Anh muốn chúng ta có những kỷ niệm đẹp, những khoảnh khắc lãng mạn như bao cặp vợ chồng khác. Chẳng lẽ anh đòi hỏi quá đáng sao?”

Gia Bảo khẽ lắc đầu, nhấp một ngụm cà phê mới mang ra, mùi thơm nồng nàn của nó có vẻ tươi mới hơn ly cà phê đã nguội của Kính Niên. “Không, cậu không đòi hỏi quá đáng. Cảm xúc của cậu là hoàn toàn tự nhiên. Vấn đề là, cậu đang cố gắng áp đặt định nghĩa về ‘lãng mạn’ của cậu lên Vãn An. Cậu nghĩ rằng lãng mạn là nến, hoa, nhạc jazz, những buổi tối hẹn hò bất ngờ. Nhưng với Vãn An, lãng mạn có thể chỉ đơn giản là được ngủ một giấc thật ngon bên cạnh người mình yêu, không phải lo nghĩ bất cứ điều gì.”

Anh nhìn Kính Niên, ánh mắt chứa đầy sự thấu hiểu. “Cậu còn nhớ lúc cậu kể cho tôi nghe về việc cô ấy để lại mẩu giấy nhắc cậu mang theo ô, hay cái cách cô ấy âm thầm sửa soạn đồ đạc cho cậu khi cậu đi công tác không? Những điều đó, Kính Niên, đó chính là cách Vãn An thể hiện tình yêu của cô ấy. Nó không hào nhoáng, không ồn ào, nhưng nó sâu sắc và chân thành đến lạ. Cô ấy quan tâm đến cậu từng chút một, chỉ là cô ấy không nói ra, và cô ấy thể hiện nó theo cách ‘lười biếng’ của riêng mình.”

Kính Niên im lặng, suy nghĩ về lời của Gia Bảo. Anh nhớ lại đêm hôm đó, sau khi Vãn An ngủ thiếp đi, anh đã bế cô vào phòng ngủ. Cô đã rúc đầu vào ngực anh một cách vô thức, và rồi mỉm cười mơ hồ trong giấc ngủ. Anh đã viết điều đó vào cuốn sổ tay. Phải chăng đó chính là "lời giải" mà Gia Bảo đang nói đến? Những hành động nhỏ nhặt, vô thức, nhưng lại ấm áp đến lạ lùng.

“Anh biết, anh cũng nhận ra những điều đó. Nhưng đôi khi... đôi khi anh cảm thấy rất cô đơn. Anh cảm thấy như mình đang yêu một mình vậy,” Kính Niên thừa nhận, giọng nói nhỏ dần. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đã chuyển sang màu tím sẫm, báo hiệu một đêm nữa sắp đến. “Anh muốn cô ấy phản ứng lại, muốn cô ấy thể hiện tình cảm một cách rõ ràng hơn. Anh muốn biết cô ấy có yêu anh nhiều như anh yêu cô ấy không.”

Gia Bảo thở dài, vỗ vai Kính Niên lần nữa. “Tình yêu không phải là một cuộc thi, Kính Niên. Và mỗi người có một cách yêu khác nhau. Vãn An yêu cậu theo cách của cô ấy, và cậu yêu cô ấy theo cách của cậu. Có lẽ, vấn đề không phải là cô ấy không yêu cậu, mà là cậu chưa học được cách ‘đọc’ ngôn ngữ tình yêu của cô ấy. Thay vì cố gắng thay đổi cô ấy thành phiên bản người yêu lý tưởng của cậu, sao cậu không thử chấp nhận và trân trọng cái cách cô ấy là chính mình? Thậm chí, đôi khi, sự lười biếng ấy lại là một phần quyến rũ đặc biệt của cô ấy, đúng không?” Gia Bảo nở một nụ cười tinh nghịch. “Chính cậu đã từng nói, cô ấy là chú mèo lười biếng mà cậu yêu nhất còn gì.”

Kính Niên khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi hiện trên khuôn mặt mệt mỏi của anh. Lời của Gia Bảo như một làn gió mát thổi qua tâm hồn đang cháy bỏng của anh, xoa dịu đi phần nào sự căng thẳng. Anh biết Gia Bảo nói đúng. Vãn An không hề vô tâm, cô chỉ thể hiện tình yêu theo một cách khác, một "giai điệu lười biếng" mà anh cần phải học cách lắng nghe. Anh cảm thấy một chút nhẹ nhõm, nhưng nỗi băn khoăn vẫn chưa hoàn toàn tan biến. Hành trình này, quả thực, còn rất dài.

“Cảm ơn cậu, Gia Bảo,” Kính Niên nói, giọng anh chân thành. Anh nhìn đồng hồ, nhận ra đã đến lúc phải quay lại công ty cho một cuộc họp quan trọng. “Anh phải đi rồi. Cuộc họp tối nay sẽ rất căng thẳng.”

Gia Bảo gật đầu. “Cố gắng lên, tổng tài. Đừng để chuyện gia đình ảnh hưởng đến công việc. Mà nói mới nhớ, đối tác mới của cậu là ai vậy? Nghe nói là một cá mập lớn đấy.”

“Hoàng Minh Khang,” Kính Niên đáp, một nếp nhăn nhỏ xuất hiện trên trán anh. “Một cái tên không dễ đối phó chút nào.”

Anh đứng dậy, bắt tay Gia Bảo. Cái chạm tay quen thuộc, ấm áp từ bạn thân đã tiếp thêm cho anh một chút sức mạnh. Anh rời khỏi quán cà phê 'Góc Bình Yên', mang theo lời khuyên của Gia Bảo, và một tâm trạng hỗn độn giữa sự an ủi và nỗi băn khoăn vẫn còn đó. Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, và những ánh đèn đường bắt đầu rực sáng, báo hiệu một đêm làm việc dài đang chờ đợi anh.

***

Kính Niên trở lại văn phòng sau buổi gặp Gia Bảo, cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ cá nhân để tập trung vào công việc. Anh bước vào tòa nhà chọc trời, nơi công ty anh ngự trị, và cảm nhận ngay sự thay đổi trong bầu không khí. Từ sự yên tĩnh, lãng mạn của quán cà phê, anh trở về với không gian của kính và thép chủ đạo, với những đường nét kiến trúc hiện đại, sắc sảo và đầy tính chuyên nghiệp. Ánh sáng trắng từ hệ thống đèn hiện đại cùng ánh sáng tự nhiên từ cửa sổ kính lớn tràn ngập không gian, làm nổi bật sự bận rộn và nhịp độ làm việc cao. Tiếng gõ bàn phím liên hồi từ các khu làm việc mở, tiếng điện thoại reo vang, tiếng máy in hoạt động đều đều, và tiếng điều hòa không khí chạy êm ru tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự hiệu quả và áp lực. Mùi giấy mới từ những tập tài liệu, mùi cà phê nồng từ pantry, thoảng hương nước hoa của các nhân viên qua lại, và mùi da của nội thất văn phòng cao cấp, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của thế giới kinh doanh.

Anh nhanh chóng lấy lại phong thái của một vị tổng giám đốc điều hành, bước đi dứt khoát về phía phòng họp. Mặc dù nỗi mệt mỏi và bối rối từ câu chuyện với Gia Bảo vẫn còn ẩn hiện sâu bên trong, anh ép mình phải hoàn toàn tập trung vào nhiệm vụ trước mắt. Cuộc họp tối nay không chỉ đơn thuần là một buổi gặp gỡ xã giao, mà là bước đệm quan trọng cho một dự án lớn, và đối tác lần này không phải là người dễ dàng thương lượng.

Khi Kính Niên bước vào phòng họp, anh đã thấy Hoàng Minh Khang và thư ký của anh ta, Trần Mai Linh, đã có mặt. Hoàng Minh Khang, đúng như những gì Kính Niên đã tìm hiểu, toát lên một phong thái tự tin và sang trọng khó cưỡng. Anh ta mặc một bộ vest màu than lịch lãm, được cắt may tỉ mỉ, tôn lên dáng người cân đối. Ánh mắt sắc sảo của Hoàng Minh Khang quét qua Kính Niên, ẩn chứa sự tính toán và điềm tĩnh đáng kinh ngạc. Nụ cười trên môi anh ta rất khách sáo, nhưng không hề che giấu được sự sắc bén tiềm ẩn. Trần Mai Linh đứng cạnh Khang, cô mặc một bộ váy công sở màu đen tuyền, tóc búi cao gọn gàng, và luôn giữ vẻ mặt nghiêm túc, chuyên nghiệp. Cô nhanh nhẹn sắp xếp tài liệu trên bàn, mọi động tác đều chuẩn xác và hiệu quả.

Không khí trong phòng họp trở nên căng thẳng ngay lập tức, như một dòng điện vô hình chạy qua. Kính Niên biết, đây sẽ là một cuộc chiến cân não.

“Hàn tổng, thật vinh dự được làm việc với quý công ty,” Hoàng Minh Khang nói, giọng anh ta trầm ấm nhưng đầy uy lực. Anh ta chìa tay ra, một nụ cười nhếch mép nhẹ nhàng nở trên môi. “Hy vọng chúng ta sẽ có một mối hợp tác cùng có lợi.”

Kính Niên bắt tay Hoàng Minh Khang một cách lịch sự nhưng đầy cảnh giác. Lòng bàn tay đối phương ấm và chắc chắn, cho thấy một người đàn ông có quyền lực và tự tin. “Tất nhiên rồi, Giám đốc Hoàng,” Kính Niên đáp lại, giọng điệu kiên định. “Tôi tin rằng với tiềm lực của hai bên, chúng ta sẽ đạt được nhiều thành công.” Anh biết rõ câu nói đặc trưng của Hoàng Minh Khang: “Trong kinh doanh, không có bạn bè vĩnh viễn, chỉ có lợi ích vĩnh viễn.” Điều đó khiến anh càng phải thận trọng hơn.

Trần Mai Linh, với vẻ mặt không cảm xúc, cất giọng chuyên nghiệp: “Mọi tài liệu đã được chuẩn bị sẵn sàng, Giám đốc Hoàng. Chúng ta có thể bắt đầu.” Cô đặt một tập hồ sơ dày cộp trước mặt Hoàng Minh Khang, rồi lùi lại một bước, đứng thẳng tắp, tập trung hoàn toàn vào công việc.

Kính Niên ngồi xuống chiếc ghế da cao cấp, ánh mắt anh vừa kiên định, vừa ẩn chứa sự mệt mỏi chưa tan biến hoàn toàn. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi hình ảnh Vãn An say ngủ trên bàn ăn, đẩy lùi nỗi băn khoăn về tình yêu của cô. Giờ đây, chỉ còn là công việc. Anh biết, những áp lực từ công việc, đặc biệt là từ những đối tác khó tính như Hoàng Minh Khang, sẽ càng khiến anh bận rộn hơn. Điều này có thể sẽ khiến anh càng ít thời gian dành cho Vãn An, hoặc tạo ra những tình huống căng thẳng ảnh hưởng đến mối quan hệ cá nhân của họ. Anh tự nhủ, mình cần phải mạnh mẽ, cần phải tỉnh táo. Dù sao đi nữa, sau cánh cửa văn phòng này, anh vẫn là một người đàn ông có gia đình, và anh cần phải tìm ra lời giải cho "giai điệu lười biếng của tình yêu" của Vãn An. Lời khuyên của Gia Bảo cứ văng vẳng bên tai, rằng anh cần phải quan sát kỹ hơn, thay đổi góc nhìn của mình. Có lẽ, đã đến lúc anh phải thử một cách tiếp cận khác, không phải là cố gắng 'đánh thức' cô, mà là học cách 'chìm đắm' vào thế giới của cô.

Anh mở tập tài liệu trước mặt, ánh mắt sắc bén lướt qua từng con số, từng điều khoản. Cuộc đàm phán bắt đầu, và anh biết, đó sẽ là một đêm dài. Nhưng sâu thẳm trong lòng, một phần tâm trí anh vẫn hướng về căn hộ ấm áp, nơi Vãn An đang say giấc nồng, và anh tự hỏi, liệu cô có đang mơ về anh không. Sự mệt mỏi và bối rối của Kính Niên có thể dẫn đến một cuộc trò chuyện trực tiếp và thẳng thắn hơn với Vãn An trong tương lai gần, hoặc một hành động quyết liệt hơn từ phía anh. Anh không thể tiếp tục sống trong sự hoài nghi này mãi được.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free